Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

88 Pages«<7879808182>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Mắt Buồn  
#1581 Posted : Tuesday, October 26, 2010 11:51:45 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,650

Thanks: 669 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)
Một cựu chiến binh QĐNDVN khước từ vai trò của Thủ tướng VN
Mặc Lâm
, phóng viên RFA
2010-10-26

Mới đây một bức thư lưu hành trên mạng có nội dung thông báo khước từ chức vụ của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vì ba nguyên nhân: Thiếu đạo đức, thiếu trí tuệ, và tham lam vô độ.

UserPostedImage

AFP photo

Tổng thống Philippines Benigno Aquino (T) và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong chuyến thăm chính thức Hà Nội hôm 26/10/2010.

Phần âm thanh
Tải xuống âm thanh
Email bản tin này

Mặc Lâm có cuộc trao đổi với tác giả bức thư đặc biệt này.

Vì sao?

Tác giả bức thư thông báo lạ thường này là một người dân tộc ít người, tên của ông là Vi Toàn Nghĩa, một nhà khoa học và cũng là cựu chiến binh lực lượng xe tăng của quân đội Nhân Dân Việt Nam.

Bức thư ngắn thông báo cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng biết, công dân Vi Toàn Nghĩa chính thức từ khước vai trò lãnh đạo của thủ tướng và nhấn mạnh sự từ khước này chỉ dành riêng cho cá nhân ông Vi Toàn Nghĩa mà thôi. Theo nguyên văn bức thư thì sự từ khước này căn cứ trên ba lý do, thứ nhất Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thiếu đạo đức, thứ hai thiếu trí tuệ và thứ ba là tham lam vô độ.

Bức thư thông báo tuy ngắn ngủi và không nói gì nhiều như những bức kiến nghị khác nhưng mở ra rất nhiều câu hỏi cho người được đọc nó. Điều mà có lẽ nhiều người muốn biết nhất là nhân thân của tác giả. Vi Toàn Nghĩa là ai mà có đởm lược như thế trong khi cả nước chưa bao giờ xuất hiện một loại hình chống đối chính quyền công khai từ một công dân bình thường như vậy?

Chấp hành chỉ thị của Thủ tướng là nghĩa vụ của mình, nhưng những quyết sách của ông ấy không đúng thì mình nên ngỏ lời góp ý cho ông ấy, vì vậy tôi đã góp ý rất nhiều lần.
Ô. Vi Toàn Nghĩa

Chúng tôi được chính tác giả Vi Toàn Nghĩa giải thích việc làm của ông như sau:

“Cũng đơn giản thôi vì tôi đã có nhiều đơn thư gửi tới ông này rồi! Một người công dân cũng nên quan hệ với Thủ tướng. Chấp hành chỉ thị của Thủ tướng là nghĩa vụ của mình, nhưng những quyết sách của ông ấy không đúng thì mình nên ngỏ lời góp ý cho ông ấy, vì vậy tôi đã góp ý rất nhiều lần.

Trên báo chí của cánh phải, đồng bào của ta ấy mà, nước lạ nó bắt nạt nhiều quá rồi, có cả những cái đơn của người dân họ không biết ai là người bảo vệ họ nữa.

Họ kêu trên VietnamNet đề nghị giúp đỡ họ một tí để họ chuộc tàu, chuộc chồng con họ về thôi mà chính phủ mình không có một ý kiến gì cả, đấy là cái thứ nhất thiếu đạo đức, đối với người dân trong nước mà còn không thương thì thương ai?”

Trong phần cáo buộc Thủ Tướng thiếu trí tuệ ông Vi Toàn Nghĩa dẫn chứng chính Thủ tướng ký quyết định 97 ngăn cấm trí thức góp ý công khai và muốn góp ý phải gửi thư riêng. Đây là điều mà tác giả bức thư cho là thiếu trí tuệ. Ông Vi Tòan Nghĩa cũng lấy kinh nghiệm bản thân mình ra so sánh, là người từng gửi cho Thủ tướng nhiều kiến nghị lẫn đơn tố cáo nhưng chưa bao giờ nhận được hồi âm.

Về điều thứ ba, Ông Nghĩa viện dẫn thông tư 61 để cáo buộc Thủ tướng chính phủ tham lam vô độ. Ông Nghĩa cho biết thông tư 61 quy định nâng cấp xe cho các ủy viên trung ương là hành động không phù hợp trong hoàn cảnh hiện nay. Ông Vi Toàn Nghĩa nhắc lại quyết định xây một khu chung cư cao cấp trươc đây cho cán bộ từ cấp bộ trưởng trở lên. Điều này cho thấy Thủ tướng Dũng là người không có cái nhìn viễn kiến và tỏ ra tham lam quá độ. Những quyết định này chủ yếu là yêu cầu cho bản thân ông trước khi cấp cho cán bộ dưới quyền.
Có phù hợp pháp luật?

Liệu những việc làm được xem là táo bạo này của công dân Vi Toàn Nghĩa có phù hợp với hiến pháp và pháp luật hiện hành của nước Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam hay không? Luật sư Tiến sĩ Trần Đình Triển cho biết:

UserPostedImage

Thủ tướng Lào Bouasone Bouphavanh (T) và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hà Nội hôm 15/9/2010. AFP photo
“Tôi cho rằng lời tuyên bố đấy của ông Nghĩa không chuẩn xác đâu. Trước hết anh là một công dân thì anh phải chấp hành luật pháp Việt Nam đã. Tôi không bàn tới Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xứng đáng hay không xứng đáng nhưng hiến pháp và luật pháp đã công nhận.

Khi đảng và nhà nước đã làm đúng trình tự của pháp luật và ông Nguyễn Tấn Dũng đã trúng cử, được bổ nhiệm làm Thủ tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì mọi công dân phải tôn trọng và phải chấp nhận. Bởi vì thông qua Quốc hội thì bản thân ông Nghĩa có những người đại biểu Quốc hội đã thay ông rồi, đó là luật pháp.

Hơn nữa đây không phải là đầu phiếu phổ thông, mà nếu như bầu phiếu phổ thông mà số phiếu của ông Nguyễn Tấn Dũng vượt quá 50% thì ông Nghĩa cũng phải chấp hành, thiểu số phải chấp hành đa số.”

Thái độ khước từ chức danh Thủ tướng của ông Vi Toàn Nghĩa dù sao cũng được xem là rất can đảm trong xã hội hiện nay, khi mọi phát ngôn đều phải đi vào khuôn phép nếu không muốn chuyện lôi thôi xảy đến cho mình và gia đình. Khi được hỏi đã chuẩn bị tư thế sẽ bị nhà nước hỏi thăm hay chưa ông Nghĩa nói:

Tôi không bàn tới Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xứng đáng hay không xứng đáng nhưng hiến pháp và luật pháp đã công nhận.

LS. Trần Đình Triển
“Hồi xưa tôi ngồi trong xe tăng mà còn sống tới giờ như vậy thì phải có nhiều người ủng hộ tôi chứ. Nếu mình nghĩ mà sợ thì có lẽ trách nhiệm công dân mình không ổn. Thực ra tôi chỉ làm công tác khoa học thôi. Đã đến lúc con cóc cũng phải mở mồm mà tôi không phải là cóc. Tôi viết văn thì kém lắm vì tôi là người dân tộc ít người.

Tôi là người Tày, cùng người dân tộc với bác Nông Đức Mạnh. Đã đến lúc mình không viết không được chứ tôi cũng chả muốn đâu. Đa đảng hay độc đảng tôi không cần, tôi chỉ cần dân chủ thôi. Nếu có dân chủ tuyệt đối thì đảng anh xứng đáng thì người ta chỉ cần một anh thôi, còn nếu đảng cộng sản tuyệt vời cho mọi người thì đố anh kêu gọi đảng khác lên thay đấy!”
Phải lắng nghe

Trong thời gian vài năm trở lại ngày càng có nhiều người công khai lên tiếng chỉ trích chính quyền, và người bị phản bác nhiều nhất là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Chính quyền không hề lên tiếng hay có thái độ đối với những đơn thưa, kiến nghị này một cách công khai khiến nhiều người cho là đã có sự thay đổi sâu đậm trong hệ thống cầm quyền, Luật sự Trần Đình Triển nhận xét:

“Nếu đánh giá sự việc như vậy thì chúng ta phải đánh giá thật khách quan là đã thể hiện sự đổi mới hay chưa. Tôi cho rằng việc bắt bớ giam cầm một công dân hiện nay trên tất cả mọi lãnh vực cũng không phải là dễ bởi vì chúng ta đã hội nhập quốc tế, luồng thông tin nó rất đa chiều chứ nó không còn bưng bít nữa.

Tôi cũng cho rằng tất cả trí thức, hay luật sư hay bất cứ ai, họ lên tiếng đóng góp là một sự công khai, mà ý kiến người ta đúng thì phải lắng nghe chứ không thể dùng biện pháp chuyên chính để đàn áp được nữa, ấy là về hội nhập với cộng đồng kinh tế quốc tế. Thứ hai là ý kiến của trí thức thì chuẩn xác, hợp với lòng dân. Thứ ba, xã hội phải dân chủ dần để dân người ta nói tiếng nói mình phải lắng nghe.

Đúng thì nghe mà sai thì khuyên người ta và giải trình cho người ta, thậm chí dạy cho người ta biết việc này sai, góp ý thế này là không đúng.”

Riêng công dân Vi Toàn Nghĩa thì lập luận theo tư duy của một người dân bình thường như ông thừa nhận, ông chỉ ao ước làm cho xã hội tốt hơn và đặc biệt người lãnh đạo càng cao thì càng phải làm gương sáng:

Đúng thì nghe mà sai thì khuyên người ta và giải trình cho người ta, thậm chí dạy cho người ta biết việc này sai, góp ý thế này là không đúng.
LS. Trần Đình Triển

“Đây là những lời phát biểu của công dân nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chứ không phải là phản động. Tôi cũng không biết người ta coi thế nào là phản động nữa. Tôi hỏi cả họ rồi nhưng họ không định nghĩa được. Tôi là công dân tôi phải làm đúng công dân. Tôi hỏi các bác ở trong bộ chính trị gồm 15 bác ở Bộ Chính Trị, gần 200 bác ở trung ương cố gắng sao chọn cho tôi một người để tôi làm gương tôi bảo con cái tôi chứ!”
Bức thư tuy ngắn nhưng mở ra khá nhiều câu hỏi. Tuy nhiều nhưng trọng tâm vẫn là làm sao để đất nước thoát cảnh đè nén bất công, nhất là san bằng vùng cấm đã và đang ngăn cách giữa người cầm quyền và dân chúng.


langthang09  
#1582 Posted : Tuesday, October 26, 2010 1:35:02 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1048 time(s) in 470 post(s)
Những Kỷ Niệm Với GS Lê Hữu Mục

UserPostedImage
Sự thẩm định của GS Lê Hữu Mục về tiếng đàn của Thúy-Kiều
qua hai lần trình tấu cho Kim Trọng nghe, trong tác phẩm Đoạn trường tân thanh của Nguyễn Du.

GS. Lê Hữu Mục

Trong tác phẩm Đoạn trường tân thanh của Nguyễn Du, Thúy-Kiều không chỉ là một trang giai nhân « quốc sắc » , với tấm nhan sắc tươi thắm, kiều mị, đến nỗi hoa phải « ghen », liễu phải « hờn » , mà nàng còn là một con người thông minh , tài hoa với một ngón đàn tuyệt diệu « nghề riêng ăn đứt Hồ cầm một trương ».

Nguyễn Du đã mượn tiếng đàn của nàng Kiều để làm nền cho tác phẩm Đoạn trường tân thanh của mình. Thế nên, tiếng đàn ấy đã gắn liền với cuộc đời của Kiều. Mỗi biến cố trong đời là một lần thay xoang đổi điệu, để nói lên cảnh ngộ, cùng diễn tả tâm trạng, tình cảm của nàng.

Đặc biệt tiếng đàn của Kiều qua hai lần trình tấu cho Kim Trọng nghe, lần thứ nhất khi mới bước vào cuộc tình và lần cuối cùng khi vừa tái-hợp , đã thâu tóm thiên tình sử của họ.

Sau đây, chúng ta sẽ thưởng thức tiếng đàn đặc biệt này của nàng Kiều qua sự thẩm định giá trị của GS Lê Hữu Mục, được trích từ hai bài bình giảng trong cuốn biên khảo Truyện Kiều và Tuổi Trẻ, viết chung với Gs Phạm thị Nhung và Dược-sĩ Đặng Quốc Cơ.


UserPostedImage
GS Mục, GS Nhung cùng 2 thân hữu, Montreal.

1-Buổi trình tấu âm nhạc đầu tiên của Thúy-Kiều (c.c. 463-498).

Trong bài bình giảng này, phần diễn đề ( c.471-496), GS Lê Hữu Mục đã phân tích rất tường tận, rành rẽ từng tiếng đàn của Thúy-Kiều và đưa ra nhiều nhận xét thật tinh tế, xác đáng .

A - Trước hết, nói về bản đàn (c.471-480).

- Phần khai nhạc gồm bốn câu (471-474)

So dần dây vũ, dây văn
Bốn dây to nhỏ theo vần cung thương
Khúc đâu Hán Sở chiến trường
Nghe như tiếng sắt, tiếng vàng chen nhau.

Sau khi so dây, thử tiếng, Kiều bắt đầu đàn .

Tiếng đàn dồn dập, rầm rộ như có hàng ngàn, hàng vạn binh khí đủ loại xô xát vang lên… tiếng sắt, tiếng vàng chen nhau…Quang cảnh hỗn loạn, vô trật tự thật là cùng cực… khiến Kim Trọng có cảm tưởng (khúc đâu) như khúc Hán Sở tranh hùng, chiến trường đang hồi giao tranh khốc liệt.Theo GS Mục, vì đây là phần khai nhạc cổ điển, nên hơi nhạc mạnh tối đa, nhịp điệu đổi liên tiếp…tốc độ nhạc khí khai triển toàn-thể.

Kết thúc đoạn này, GS Mục nhận xét : Chỉ một mình Thúy Kiều với cây đàn nguyệt của Kim Trọng mà diễn tả được mọi âm thanh huyên náo của trận đánh khốc liệt, thì thực tài nhạc của Kiều quá cao siêu. Tiếng đàn vang dội trong gian phòng, Kim Trọng có cảm tưởng như đang đứng trước một ban nhạc lớn đang hoà tấu.

- Phần hai (475-476)

Khúc đâu Tư Mã phượng cầu
Nghe ra như oán như sầu phải chăng ?

Theo GS Mục, phần hùng tráng giảm nhẹ tốc độ và cường độ. Đặc điểm phần nhạc này là khai triển cung nam, tức là nét nhạc ngả sang tình buồn. Kim Trọng nghe ra như oán…, như sầu…, GS Mục giải thích : …là vì Thúy Kiều cố nén những âm thanh mạnh của tiếng đàn để cho tiếng đàn trở nên rủ rỉ, bẻ bai ; tuồng như mọi âm lượng , mọi thể tích của âm thanh đều bị ngón tay của người nghệ sĩ đè xuống, ép xuống dây đàn và hoàn toàn bị thu nhỏ lại. Tiếng đàn như vậy là tiếng đàn bi ai, buồn thảm, tha thiết.

Kim Trọng nghe ra như khúc Phượng cầu Hoàng của Tư mã Tương Như, đang tỉ tê rủ rỉ tỏ tình quyến rũ Trác văn Quân. Người góa phụ trẻ đẹp , giầu có này đã bị tiếng đàn của Tương Như mê hoặc đến bỏ nhà trốn theo chàng .

Phần ba (c.477-478)

Kê Khang này khúc Quảng Lăng
Một rằng lưu thủy, hai rằng hàng vân.

Điệu nhạc đến đây chuyển động , tốc độ tiếng đàn tăng dần….Nét nhạc nghe lưu loát như lưu thủy ( nước chảy)…, còn gợi ra khung cảnh sông nước mênh mông ; như hành vân ( mây bay)… phác họa được một cảnh trời mây mung lung , bát ngát…Sau khi phân tích, Gs Mục nhận xét, Phần nhạc này gieo vào lòng người nghe những tiếng nhạc vui tươi , linh hoạt , nhẹ nhàng . Tương phản hoàn toàn với đoạn nhạc trên .

Phần bốn (c. 479-480)

Quá quan này khúc Chiêu Quân
Nửa phần luyến chúa , nửa phần tư gia.

Để kết thúc bản nhạc , theo GS Mục, nét nhạc trầm xuống, và kéo dài như vương vấn , như luyến lưu…Khiến Kim Trọng nghe như khúc Chiêu Quân Oán. Nàng Chiêu quân phải đi cống Hồ, Khi qua cửa quan, biệt Hán bước vào nước Hung nô, lòng nàng sầu bi … Khúc nhạc biệt ly thật buồn vời vợi.

B- Tiếp theo , Gs Mục phân tích giá trị của tiếng đàn ( c. 481-488)

Trong như tiếng hạc bay qua
Đục như nước suối mới sa nửa vời.
Tiếng khoan như gió thỏang ngoài
Tiếng mau sầm sập như trờI đổ mưa.

Trước hết bàn về âm sắc. GS Mục phân tích, tiếng nhạc trong trẻo tức tiếng nhạc không bị nhiễu, không bị tạp âm pha trộn. Trong còn có nghĩa là rõ ràng ,ngón tay bấm vào chỗ nào là âm thanh phát ra chính xác ,…không có tiếng dây khi ngón tay vuốt ve dây đàn…Trong là nói đến thính giác, tuy là nói đến thính giác, nhưng ta không chỉ dùng thính giác để nghe đàn, ta còn thấy tiếng đàn qua tiếng hạc đang bay vọng tới , một âm thanh tinh khiết không một chút gợn , và hình ảnh một màu trắng tinh khôi không một vết loang của cánh hạc đang bay nơi lưng trời.

Ngược với trong là đục. Nói về âm thanh đục là nói đến tiếng trầm, sâu lắng hay nặng nề, tối tăm.

Câu « Nước suối sa nửa vời », ta được nghe thấy tiếng rì rầm âm u ở phần thấp của tiếng đàn, đồng thời trông thấy mầu đục của âm thanh, giống như mầu đục của nước suối khi nó rời khỏi nguồn và sắp từ trên cao dội xuống.

GS Mục viết tiếp : Như vậy về âm sắc, tính trong và đục là hai sắc thái cơ sở của tiếng đàn, đã được mô tả trọn vẹn . Không gì thú vị bằng tai nghe một âm thanh của tiếng đàn mà mắt ta còn được trông thấy tiếng đàn nữa. Nguyễn Du thật là một thi sĩ lớn, khi ông biết sử dụng qui luật tương biến của ngũ giác.

Ngoài âm sắc, âm nhạc có giá trị nhờ ở tiết điệu, ở nhịp khoan, nhịp nhặt.Gs Mục giải thích, khoan là thong thả, chậm chạp, tiếng này cách tiếng kia một tiết tấu kéo dài. Nhịp khoan thường đi đôi với những âm thanh nhẹ nhàng, êm dịu, như gió thoảng ngoài… Trái với tiếng khoan là tiếng nhặt, nghĩa là mau, nói về những điệu dồn dập, lôi cuốn nhau liên tiếp, không dứt.Từ « sầm sập » để tả trời mưa lớn liên tiếp rất đúng, đã cho ta hình dung những âm thanh có độ mau và mạnh..

Và để đề cao hơn nữa về tài đàn của Thúy kiều , Gs Mục phân tích đoạn thơ nói về hiệu lực của tiếng đàn ảnh hưởng lên ngọn đèn và chàng Kim Trọng như thế nào ?

Ngọn đèn khi tỏ , khi mờ
Khiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầu.
Khi tựa gối , khi cúi đầu
Khi vò chín khúc , khi chau đôi mày.

Theo Gs Mục, tiếng đàn được tả rõ hơn khi tác động của nó được qui chiếu vào môi trường chung quanh. Trước hết là ngọn đèn khi mờ, khi tỏ.Tỏ là sáng lên khi tiếng đàn mạnh và dồn dập ; mờ là tối đi , giảm ánh sáng đi, khi tiếng đàn chìm lắng, nhẹ và kéo dài. Ánh sáng của ngọn đèn đã bị tần số âm thanh của tiếng đàn chi phối.Tính thụ động của ánh sáng đã làm nổi bật sức mạnh của âm thanh, tạo cho tiếng đàn của Thúy Kiều có một mãnh lực gần như ma quái. Chính mãnh lực gần như ma quái này đã ảnh hưởng vào tâm trạng Kim Trọng, khiến chàng càng bị lôi cuốn, hòa nhập vào tiếng đàn : Khi tựa gối, khi cúi đầu/ Khi vò chín khúc , khi chau đôi mày. Nói khác đi, tâm trạng của chàng Kim đã bị tiếng đàn chi phối hoàn toàn.Tiếng đàn quả có một sức mạnh gần như thần thánh ! Gs Mục đã chứng minh được cái tài hoa của nàng Thúy Kiều qua tiếng đàn này.

Sang phần nhận xét, GS Mục cho biết : Nhờ kỹ thuật chuyển hóa âm thanh thành hình ảnh mà câu thơ của Nguyễn Du vươn ra ngoài lời, chắp cánh cho trí tưởng tượng của người đọc đi vào ý thơ một cách trực tiếp .

Và để bổ túc cho phần nhận định về giá trị tiếng đàn này của Thúy kiều, hay chính của Nguyền Du, Gs Mục viết : Nguyễn Du tuy lấy chất liệu trong Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân , và tiếng đàn trong thơ của Lý Kỳ, nhưng nhờ những kỹ thuật âm nhạc mà ông biết dùng một cách đứng đắn như « trong » « đục » « khoan » « mau » ; và nhờ kỹ thuật bố trí từ ngữ một cách chính xác, thi ca (Đ T T T ) của ông đã vượt xa cái thô sơ của chất liệu, để bay lên cao trong ánh sáng của các tinh thể muôn đời.

Phần giới thiệu trên của chúng tôi tuy chưa nói lên được đầy đủ về bài viết của Gs Lê Hữu Mục, nhưng cũng đã chứng tỏ, GS Lê Hữu Mục quả là một nhạc sĩ không chỉ giỏi đàn, nắm vững nhạc lý, ông còn là một sáng tác gia có hạng, nên mới có được những lời thẩm định xác đáng, tinh tế kia.
GÓP Ý

Nhân bàn về tiếng đàn của Thúy-Kiều trong bài này, chúng tôi cũng muốn góp ý thêm, Nguyễn Du ngoài sự mượn thanh để tả ý đã đành, ông còn dùng điển, mượn ý những bản đàn cổ điển như Hán Sở chiến trường, Phượng cầu Hoàng, Quảng Lăng tán, Chiêu Quân oán như đã đươc GS Mục phân tích trong những dẫn chứng ở trên, không ngoài chủ đích giúp chúng ta, những độc giả của ông, hiểu tường tận hơn cảnh ngộ cùng tâm trạng, tình cảm của nàng Kiều buổi đó.

Thật thế,nàng Kiều đang thời son trẻ xuân sắc, lại vừa bước vào một cuộc tình đẹp như mộng với chàng văn nhân Kim Trọng « Phong lưu tài mạo tót vời ».Thì trong cái đêm hội ngộ, được đối diện với người tình, đối diện với hạnh phúc yêu đương của đời mình, Kiều có cơ hội được gẩy đàn cho chàng thưởng thức, tiếng đàn ấy đáng lẽ chỉ có một điệu vui, nhẹ nhàng phơi phới hay rộn ràng hớn hở, biểu lộ một tâm trạng mừng vui, tình ý hả hê mới đúng. Đằng này tiếng đàn lại quá đỗi hỗn loạn, phức tạp. Khi thì rầm rộ, huyên náo như có hàng ngàn hàng vạn tiếng binh khí xô xát vang lên, chẳng khác nào chiến trường Hán Sở đang hồi giao chiến dữ dội ; khi lại nhẹ nhàng thanh thoát như nước chảy mây bay trong khúc Quảng lăng tán ; khi lại rền rĩ nỉ non như khúc Phượng cầu Hoàng của Tư mã Tương Như, gảy lên để tỏ tình quyến rũ Trác văn Quân ; khi lại sầu thương, ai oán như khúc Chiêu Quân oán , tả tình biệt ly của nàng Chiêu Quân trong giây phút quá quan, biệt Hán sang Hồ

Tại sao vậy ? Thưa rằng phải vậy mới diễn tả hết được nỗi rối bời đang diễn ra trong nội tâm Kiều lúc này, đó là giữa hai trạng thái tình cảm cực kỳ mâu thuẫn :- Hạnh phúc và khổ đau. Giữa hai hướng đời cực kỳ đối trọi:-Nàng thực sự có tự do , đã nắm bắt được hạnh phúc thiên đường trong tay hay đang đứng trên bờ vực thẳm của định mệnh tàn khốc, chờ chực xô đẩy nàng xuống địa ngục của số kiếp đoạn trường ? Thế nên, dù đang ngồi đàn cho người yêu thưởng thức mà niềm vui nào có trọn, nỗi khắc khoải về số kiếp đoạn trường do bóng ma Đạm Tiên báo mộng, cũng như lời tiên tri của người thầy tướng thuở nào:” Nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa”,vẫn không buông tha nàng.

Tâm người còn đang rối reng bời bời, buồn vui bất ổn như thế, thử hỏi tiếng đàn làm sao không hỗn loạn , phức tạp?

Bản đàn Thúy Kiều trình tấu buổi đầu tiên này cũng đã báo trước cho chúng ta hay, cuộc tình của họ rồi sẽ tan vỡ, và nàng Kiều sẽ phải trải qua nhiều năm lưu ly tân khổ. Đúng với số kiếp đoạn trường của khách tài hoa:

Anh hoa phát tiết ra ngoài
Nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa.

Những là:

Ma đưa lối, quỷ dẫn đường
Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi.

Và:

Làm cho sống đọa, thác đầy
Đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi.

Quả nhiên, sau lần hội ngộ đó Kim Trọng phải lên đường gấp về Liêu-dương hộ tang chú, còn Kiều thì gặp cảnh gia biến. Vương ông bị thằng bán tơ vu oan, bọn sai nha ập vào nhà khám xét, vơ vét tiền của. Vương ông và Vương Quan bị chúng tra khảo, đánh đập tàn nhẫn (cốt để moi tiền), rồi bị bắt đem đi. Kiều đành bán mình cho Mã Giám Sinh, một khách phương xa,để lấy tiền chuộc tội oan cho cha mà phải rời bỏ quê hương, xa lìa cha mẹ, phụ tình người yêu; thân thì bị đọa đầy trong kiếp gái lầu xanh, trong phận tôi đòi. Sau gặp được Từ Hải, một khách anh hùng nơi biên thùy, thương yêu, Kiều được trả ơn báo oán,mát mặt với đời.Chẳng bao lâu, Kiều vì tin vào lời dụ hàng của Tổng đốc Hồ Tôn Hiến, khuyên Từ Hải giải giáp, ra đầu phục triều đình.Từ bị họ Hồ lừa, phải chết thảm, còn Kiều bị ép gả cho một tên thổ quan. Quá đau đớn, tuyệt vọng, Kiều đã nhảy xuống sông Tiền Đường tìm cái chết.

May nhờ được sư bà Giác Duyên , nghe theo lời tiên tri cuả Tam Hợp đạo cô, đã thuê người chăng lưới vớt được Kiều lên , đem về cho tu ở thảo am của bà … Sau lần chết đi, sống lại đó, Kiều mới thực sự thoát khỏi số kiếp đoạn trường , được trở về sum họp cùng gia đình và người yêu xưa. Phạm thị Nhung
Chiều Thơ - Nhạc Lê Hữu Mục

Dương Viết Điền

Sau khi nhận được lời mời của nhà văn Việt Hải, chủ bút VĂN ĐÀN ĐỒNG TÂM, tôi chuẩn bị xuống trung tâm CÁ BAY(Flying Fish) tại Fountain valley để thăm giáo sư Lê Hữu Mục mới vừa từ Montreal ở Canada qua California. Chưa biết đi bằng phương tiện nào thì nhà văn Việt Hải gọi điện thoại bảo tôi qua cùng đi với anh vì có nhà văn Nguyễn Chính cho quá giang xe . Anh chị Nguyễn Chính từ San Jose xuống Quận Cam để tham dự ngày hội ngộ của sinh viên đại học Vạn Hạnh, và để chuẩn bị ngày ra mắt tác phẩm “Những mùa xuân trở lại” của nhà báo lão thành Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, nên khi đi ngang qua vùng chúng tôi ở, anh chị ấy ghé lại nhà chở chúng tôi đi luôn. Sợ kẹt xe nên chúng tôi đi tương đối sớm . Vì vậy khi đến nhà chị Hồng Vũ Lan Nhi ở đường Flying Fish mà anh Việt Hải đùa là trung tâm CÁ BAY, chúng tôi chưa thấy ai cả ngoài giáo sư Lê Hữu Mục(sau khi chị Hồng Vũ Lan Nhi giới thiệu tôi mới biết), chị của nhà thơ Hồng Vũ Lan Nhi, nhà thơ Hồng Vũ Lan Nhi và nhà văn Hà Phương Hoài.

UserPostedImage
GS Mục cùng 2 GS đồng nghiệp

Cách đây mấy tuần, chị Hồng Vũ Lan Nhi (HVLN), em ruột của giáo sư Lê Hữu Mục, đã cho chúng tôi biết rằng giáo sư Lê Hữu Mục bị stroke 2 lần liên tiếp. May nhờ đưa vào bệnh viện kịp thời nên tai qua nạn khỏi .Tuy nhiên vì bị stroke hai lần nên sức khoẻ giáo sư giờ đây yếu hẳn. Từ lâu tôi đã nghe tiếng giáo sư qua những tác phẩm viết và sưu tầm về văn học sử Việt nam rất công phu nhất là những tác phẩm liên quan đến chữ nôm, chứ chưa được hân hạnh diện kiến giáo sư bao giờ. Nói đến những tác phẩm của giáo sư Lê Hữu Mục chúng ta không thể không đề cập đến những tác phẩm rất có giá trị về văn học nước nhà và viết rất công phu. Những tác phẩm quan trọng mà giáo sư viết trong thời gian vừa dạy học vừa nghiên cứu, sưu tầm, chúng ta phải kể đến tác phẩm Lĩnh Nam Chích Quái, Việt Điện U Linh Tập của Lý Tế Xuyên (do giáo sư dịch), Thuyết bất vô, Nước, Đặc Trưng Hình Thái Của Tư Tưởng Việt nam, Văn Hoá Việt Nam Và Những Thách Đố Của Nó Đối Với Giới Trẻ Việt Nam Sống Trên Đất Mỹ, Văn Hoá Việt Nam Đối Diện Với Văn Hoá Mỹ vv…Đã thế giáo sư Lê Hữu Mục còn sáng tác rất nhiều ca khúc đượm tình yêu quê hương và tình tự dân tộc. Số tác phẩm trước 1975 khoảng 40 cuốn và sau 1975 khoảng 10 cuốn. Lúc vào nhà tôi thấy một người đàn ông đầu tóc bạc phơ, dáng người hơi thấp, đi qua đi lại chầm chậm trong nhà . Nhờ chị HVLN giới thiệu tôi mới biết đó là giáo sư Lê Hữu Mục năm nay đã 84 tuổi. Sau khi chúng tôi tự giới thiệu tên tuổi cho giáo sư biết, giáo sư bắt đầu kể chuyện cho chúng tôi nghe. Lúc còn theo học tại các trường trung học ở Đà nẵng, tôi nghe bạn bè nói giáo sư có dạy tại Viện đại học Huế và sau đó cũng có dạy tại trường Sao Mai ở Đà nẵng. Vì đã học tại trường Sao Mai ở Đà nẵng năm đệ nhất niên khoá 1962-63 (Sao Mai là trường tư thục đầu tiên, ở Đà nẵng, mở lớp đệ nhất trong niên khoá này) nên khi nghe giáo sư Lê Hữu Mục nói có dạy ở Đà nẵng, tôi liền đề cập một vài chuyện liên quan đến nhà trường và vài kỷ niệm về thầy xưa trường cũ cho giáo sư nghe.
Nhớ mái trường xưa bỗng tôi nghĩ đến thầy hiệu trưởng là Cha Ấn nên tôi hỏi giáo sư Mục:

-Giáo sư có còn nhớ Cha Ấn hiệu trưởng không?

Giáo sư trả lời:

-Nhớ chứ! Cha Ấn rất giỏi. Lúc bấy giờ Cha Ấn đã tốt nghiệp cử nhân luật ở Pháp rồi.

Tôi hỏi tiếp:

-Vậy thì hồi đó giáo sư dạy thường trực tại trường Sao Mai hay chỉ dạy giờ thôi thưa giáo sư ?

Giáo sư Mục trả lời:

-Hồi đó tôi chỉ dạy một tuần có 2 giờ thôi. Nhà trường nói quá nên tôi vào dạy đó thôi chứ phương tiện thưở ấy khó khăn lắm. Tôi phải ra vào bằng xe đò rất vất vả. Nhiều khi dọc đường còn sợ Việt cộng nữa.

Bỗng nhớ tới thầy Hoàng Văn Giàu dạy môn triết học năm đệ nhất, tôi liền hỏi giáo sư Mục:

-Giáo sư có biết thầy Hoàng Văn Giàu không thưa giáo sư?

Giáo sư Mục trả lời ngay:

-Biết chứ, nó là học trò của tôi. Ôi giời ôi ! Đầu tóc nó bờm xờm suốt đời. Có lần tôi bảo nó đi hớt tóc đi nó bảo không có tiền.Thế là tôi cho nó tiền rồi bảo nó đi hớt tóc ngay đi. Nhưng rồi mấy ngày sau đâu vẫn vào đấy, đầu tóc nó vẫn để nguyên không chịu hớt!
Tôi hỏi nó tại sao không chịu hớt tóc nó bảo tiền nó mua bánh ăn mất rồi!

Khi nghe giáo sư Mục kể một chuyện vui về thầy Hoàng Văn Giàu dạy triết năm nào, tôi bỗng phì cười. Lúc này, chị Nguyễn Chính đứng dậy nhảy vào bếp giúp chị HVLN một tay, còn anh Nguyễn Chính ra ngoài xe lấy mấy tác phẩm của anh vừa mới ra mắt tại quận Cam tuần trước vào để ký tặng giáo sư Lê Hữu Mục.

Bỗng chị HVLN quay mặt về phía giáo sư Lê Hữu Mục rồi nói:

-Thôi, bây giờ anh Mục ra đàn cho anh em nghe vài bản nhạc cho vui trong lúc chờ đợi bạn bè đến .

Rồi nhìn về phía chúng tôi, chị HVLN nói:

-Anh ấy đàn hay lắm. Anh ấy có thể ngồi đàn liên tục 2 tiếng đồng hồ mà không biết mệt.

Nghe em mình nói như vậy giáo sư Lê Hữu Mục liền đứng dậy đi chầm chậm ra ngoài phòng khách rồi từ từ ngồi vào ghế trước đàn piano .Tôi và nhà văn Việt Hải đi theo sau giáo sư rồi chúng tôi đứng sát cạnh đàn Piano chờ nghe giáo sư đàn. Bỗng giáo sư đưa mười ngón tay lướt nhẹ trên phím đàn piano rồi bắt đầu đàn. Vừa nghe âm thanh mấy nốt đầu chúng tôi biết ngay giáo sư đang đàn bản nhạc nổi tiếng Le Beau Danube Bleu của nhạc sĩ Johann Strauss Jr ngay. Trời ơi! Mười ngón tay của giáo sư lướt nhẹ trên phím đàn dương cầm thật tuyệt vời ! Giáo sư đàn mỗi lúc một hay . Âm thanh thật êm ái nhẹ nhàng khi trầm khi bỗng. Bất giác tôi trợn tròn đôi mắt nhìn nhà văn Việt Hải, miệng há to ra như muốn nói “Oh ! my god !”. Tôi có ngờ đâu một ông già 84 tuổi gần đất xa trời, đi lụ khụ gần té, mới bị stroke hai lần suýt chết lại đàn piano sao mà tuyệt diệu thế! Nghe giáo sư đàn tôi càng say mê, mười ngón tay “búp măng già” lướt nhẹ trên phím đàn thật tài tình, nhất là mấy nốt láy nghe mà rụng rời tay chân! Tôi cứ tưởng nhạc sĩ Johann Strauss Jr hiện về đang ngồi đàn bản nhạc của chính ông ta sáng tác. Bỗng lòng tôi say đắm rồi thả hồn theo tiếng đàn piano, ru hồn vào cõi mộng, văng vẳng nghe nữ danh ca Thái Thanh hát bên tai bản nhạc Dòng Sông Xanh ngày nào do nhạc sĩ Phạm Duy dịch ra tiếng Việt:

Một dòng xanh xanh, một dòng tràn mông mênh
Một dòng nồng ý biếc, một dòng sầu mấy kiếp
Một dòng trời xao xuyến, một dòng tình thương mến
Một dòng còn quyến luyến, một dòng nhớ
Quay về miền đời lúc mơ huyền

Ánh dương lên xôn xao, hai ven bờ sông sâu
Cười ròn tiếng người, đẹp lòng sớm mai.
Những cô em tươi môi ngồi giặt yếm yên vui
Thả ý thắm theo người chở gió về xuôi.
Hát vang lên cho vui, cô nàng ngồi bên tôi
Đời là khúc nhạc, đời là tiếng thơ
Nước sông reo như ru cuồn cuộn sóng trôi xa
Là tiếng hát mơ hồ mời đón lòng ta.
Sông về sông dào dạt ý
Hát tang bồng theo tầu mà đi
Ai giang hồ sau ngàn hải lý
Lỡ tình duyên nơi đâu đó ghé qua kinh kỳ.
Ôi, mắt em hoe như mây chiều rơi, rơi vàng lòng đời.
Ôi, mắt em xanh như đêm dài, để người quên kiếp mai.
Sông về, sông cười ròn tiếng
Yêu mối tình bên bờ Thành VIENNE.
Đôi giang hồ quay về bờ bến
Ngỡ mình vui trong ánh sáng muôn sao Thiên Đàng.
Ngày ấy, có tiếng ai khoan hò thuyền về.
Ngày ấy, có dáng em soi dòng chiều hè.
Ngày ấy, có tiếng ta hát gọi tình về
Nước sông miên man trôi đi.
Ngày ấy, lúc đến với em một lời thề.
Ngày ấy, lúc nói với em một chuyện gì.
Ngày ấy, lúc vui cuộc sống nhịp tràn trề
Nước sông miên man trôi đi.
. . . . .
A á a a a a a a a a ! Em ơi ! Em ơi ! Yêu đi !
A á a a a a a a a a ! Có sóng nước trên sông ghi.
A á a a a a a a a a ! Em ơi ! Em ơi ! Ra đi !
A á a a a a a a a a ! Nước cũ đón đưa về...

Người hỡi ! Ánh trăng rụng không tới nước.
Vì đêm rét mướt, dòng sông lắng câm.
Người hỡi ! Giúp nhau mở đôi mắt ướt
Ngắm cầu nhớ sông im cúi gầm.
Đi về đâu ? Đi về đâu ?
Nước lặng khô cứng đờ.
Màn tang buông tuyết phủ.
Người ơi ! Đi về đâu ?
Kiếp tù đầy nước giá
Xót thương cho cây khô nghèo.
Rồi đàn chim xanh từ trời thanh về vờn quanh.
Gió Đông chết ngoài sông mới, mùa Xuân tới.
Ai mơ hồ ngủ kỹ, mau ra đời.
Bông hoa đầu rụng rơi trên sông xanh lơ.
Đi ! Ta đi, cùng đi theo sông, vờn sóng nước biếc.
Theo nhịp sóng vui tưng bừng.
Sông vi vu ù u... vui nghe tầu hú... u hú.
Sẽ đưa ta đi nơi xa mờ
Cùng đi, vào Thương với Nhớ.

Sau khi đàn xong , giáo sư Mục lại đàn thêm một lần nữa khiến tôi lại tiếp tục say sưa lắng nghe rồi lại tiếp tục ru hồn vào cõi mộng ,văng vẳng bên tai giọng hát bây giờ không phải của nữ danh ca Thái Thanh mà của ca sĩ nổi tiếng như sóng cồn Mathé Altéry bằng tiếng Pháp:

Danube bleu
Aux flots merveilleux
Fleuve au noble cours
Nous t'aimons d'amour
Nous nous exaltons
Et nous t'admirons
D'une âme touchante d'amour
Lorsque nous te chantons

Dans le clair matin
Elfes et lutins
Se balancent rient et dansent
Au bord de cette eau
Parmi les roseaux
Rient et xxxxx les chansons des oiseaux
Alors au bord des rives
Bientôt par deux arrivent
Garçons et jouvencelles
Venant s'embarquer dans les nacelles

On voit sur le chemin mouvant
Allant tous au gré du vent
Les amants tendrement enlacés
Rêvant sans se lasser
L'amour chaque semaine
Toujours gaiement ramène
Sur tes jolis flots bleus
Le cortège innocent des amoureux

Allons charmants et joyeux diablotins
Allons goûter la douceur du matin
Et sur le Danube enchanté
Aimer rêver chanter
Moi j'ai laissé les beaux jours
xxxxxxxxxxxxx toujours
Écoutez pauvres inconstants
Et profitez de vos vingt ans

Le long des prés monte un parfum de fleurs
Rutilantes aux vives couleurs
Qu'ils sont doux sur le Danube bleu
Les soirs d'été merveilleux

Des baisers très rusés
Sont vite échangés
Mais sans grand danger
Des serments notamment
Font murmurer langoureusement

Mais le soir vient apportant à son tour
La fin du rêve et l'instant du retour
Le jour peu à peu s'évanouit
Le ciel s'assombrit et c'est la nuit

Oh combien de secrets sont posés
Pour des cœurs, répétés pour des cœurs enflammés
{au Refrain}
Oh tes flots merveilleux
Oh beau Danube bleu
Thế rồi bỗng mười ngón tay “ búp măng già” ngưng lướt trên phím đàn piano thì tiếng đàn cũng vừa dứt đưa tôi trở về với thực tại rồi vừa nhìn giáo sư Mục tôi vừa nói:

-Giáo sư đàn hay quá. Thật tuyệt vời giáo sư ạ!

Kỷ niệm GS Mục về Nam Cali, 2007.

Bỗng nhà văn Việt Hải hỏi giáo sư Mục:

- Giáo sư có thể đàn bản nhạc Trở Về Mái Nhà Xưa (Come Back To Sorrento) cho chúng em nghe được không?

Chẳng nói chẳng rằng giáo sư Mục liền lướt mười ngón tay “búp măng già” trên phím đàn piano một vòng rồi bắt đầu đàn. Cũng như bài Dòng Sông Xanh, bài Về Mái Nhà Xưa giáo sư đàn nghe cũng tuyệt vời không kém! Âm thanh cũng khi bỗng khi trầm khi cao khi thấp .Vì bài này ngắn hơn nên thời gian đàn cũng nhanh hơn bài trước.

Cũng như lần trước, khi nghe bản nhạc Trở Về Mái Nhà Xưa qua tiếng đàn thật điêu luyện của giáo sư Lê Hữu Mục, tôi lại bắt đầu mơ màng đến bờ biển SURRIENTO ở vùng NAPOLI bên nước Ý, nơi có hằng trăm chiếc thuyền nhấp nhô trên sóng biển đẹp tuyệt trần, nơi mà nhạc sĩ ERNESTO DE CURTIS đã xúc động tâm hồn rồi dệt nên bản nhạc TORNA A SORRIENTO này. Bên tai tôi như văng vẳng đâu đây giọng ca bằng tiếng Ý thật điêu luyện của nữ danh ca CONNIE FRANCIS đã từng vang bóng một thời:

Vide 'o mare quant'è bello.
Spira tantu sentimento,
Comme tu a chi tiene mente,
Ca scetato 'o faie sunnà.
Guarda, guá, chisto ciardino.
Siente, sié sti sciure arance,
Nu profumo accussì fino
Dinto 'o core se ne va.

E tu dice: "Í parto, ađio!"
T'alluntane a stu core,
Da sta terra de l'ammore
Tiene 'o core 'e nun turnà?
Ma nun me lassà,
Nun darme stu turmiento!
Torna a Surriento,
Famme campà!

Vide 'o mare de Surriento,
Che tesoro tene 'nfunno,
Chie ha girato tutto 'o mummo
Nun l'ha visto comm'a ccà.
Guarda attuorno sti Sserene,
Ca te vonno tantu bene
Te vulessero vasà.

E tu dice: "Í parto, ađio!"
T'alluntane a stu core,
Da sta terra de l'ammore
Tiene 'o core 'e nun turnà?
Ma nun me lassà,
Nun darme stu turmiento!
Torna a Surriento,
Famme campà!
Nhạc sĩ Lê Hữu Mục

Bỗng có tiếng của nhà văn Hà Phương Hoài từ trong nhà bếp gọi ra:

-Mời các anh ra ăn bún bò Huế.

Thế là chúng tôi cùng nhau ra phía sau để ăn bún bò Huế. Khi nào đến nhà chị HVLN chơi, chúng tôi cũng được ăn một tô bún bò Huế thật ngon miệng. Nguời chuyên môn đặc trách món ăn này là nhà văn Hà Phương Hoài. Vì gốc là người Huế nên anh ta nấu món ăn này ngon hết sẩy.

Sau khi ăn xong, anh chị Nguyễn Chính vội vàng từ giả giáo sư Lê Hữu Mục và chúng tôi để đến tham dự cho kịp Đại hội của Viện đại học Vạn hạnh và gặp nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh để bàn luận việc tổ chức ra mắt sách “ Những Mùa Xuân Trở Lại” của ông ta vào ngày mai. Lúc này khoảng 5 giờ rồi nhưng vẫn chưa thấy ai đến cả. Trên giấy mời bằng e-mail, tôi thấy anh Việt Hải mời đúng 6 giờ chiều nên bây giờ vẫn còn sớm. Có lẽ hơi nóng lòng vì thấy chưa có ai đến nên giáo sư Lê Hữu Mục nhấc điện thoại lên rồi gọi một vài người nào đó xem họ có trở ngại gì chăng . Sau khi cúp điện thoại , giáo sư Lê Hữu Mục nói với tôi rằng anh Nguyễn Lý Tưởng không đến tham dự được vì không có xe.Thế rồi giáo sư Mục hỏi tôi:

-Anh có biết Nguyễn Lý Tưởng thường hay viết những đề tài gì không?

Vì thỉnh thoảng đọc báo tôi thấy có nhiều bài anh Nguyễn Lý Tưởng viết liên quan đến vấn đề sử học nên tôi trả lời:

-Thưa giáo sư, đọc báo tôi thấy anh Nguyễn Lý Tưởng thường hay viết những đề tài liên quan đến sử học giáo sư ạ.

Bỗng tôi thấy một người đàn ông cũng đã luống tuổi, mái tóc đã bạc, mặc một bộ đồ vét màu huyết dụ, cổ thắt cà vạt, tay chống gậy bước vào nhà rồi tiến đến chỗ chúng tôi đang ngồi.Thì ra đó là cụ Lê Ngọc Linh em ruột của giáo sư Lê Hữu Mục. Trong lúc chờ đợi quan khách, bạn bè, thân hữu đến, giáo sư Mục, cụ Linh, tôi và nhà văn Việt Hải ngồi nói chuyện với nhau. Nhận thấy giáo sư Mục là anh, mà cụ Linh là em nên tôi liền nói với cụ Linh rằng, nếu thân sinh của cụ đặt tên cho giáo sư mục là Linh còn tên cụ là Mục thì giáo sư Mục và cụ trở thành một linh mục, thế thì hay biết mấy! Cụ linh trả lời:

-Đấy,vì ông thân sinh tôi không đặt tên như thế nên hai chúng tôi không trở thành linh mục được.

Chúng tôi đang ngồi nói chuyện phiếm với nhau thì thấy nhiều người bước vào nhà. Giáo sư Mục và cụ Linh tiến ra cửa mời họ vào. Có lẽ họ là những thân nhân bà con, những học trò cũ, những người bạn vong niên của giáo sư Mục và của gia đình. Trời cũng vừa bắt đầu tối, quan khách bạn bè thân hữu đến cũng khá đông. Đến một lần đông nhất là ban nhạc thân hữu của gia đình chị Hồng Vũ Lan Nhi .Vì khi vào nhà tôi thấy người thì mang micro, người thì mang đàn guitare, người thì khiêng đàn organ vv…Sau nầy khi giới thiệu từng người một lên hát, tôi mới biết ban nhạc này đúng là ban nhạc “super”
.
Bởi vì các ca sĩ và nhạc công trong ban nhạc toàn là những thành phần trí thức cả: giáo sư đại học, bác sĩ, văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ . Tôi thấy một số người đến thăm giáo sư Mục rồi hàn huyên tâm sự khoảng mười phút sau đó từ giả ra về chứ không ở lại. Có lẽ vì người ta bận việc riêng tư. Cuối cùng còn lại khoảng 40 người. Lúc trời bắt đầu tối chị HVLN tuyên bố nguyên nhân buổi họp mặt hôm nay rồi mời tất cả mọi người dùng cơm tối. Trời ơi! Mới ăn tô bún bò cách đây hai giờ mà sao khi thấy đồ ăn dọn sẵn giữa bàn bụng lại thấy đói ngay! Có lẽ gia đình chị HVLN muốn đãi khách một bữa thật no say để vừa mừng người anh vừa thoát khỏi tử thần qua hai lần bị stroke, vừa để đón chào bạn bè gần xa lâu ngày hội ngộ đến thăm anh mình nên tất cả món ăn đều là cao lương mỹ vị cả. Đã thế, trước mặt tôi lại có một chai rượu Hennessy nữa chứ! Thảo nào khi tôi đang vừa ăn vừa nhắp rượu Hennessy thì nhà văn Hà Phương Hoài từ bàn bên cạnh bay sang bàn tôi rồi nói nhỏ:

-Anh Điền, cho tôi mượn bình nước trà vài phút nhé.

Nhìn quanh nhìn quất tôi chẳng thấy bình trà đâu cả! Bỗng tôi chợt hiểu ngay sau vài dây suy nghĩ. Tôi liền trao chai rượu Hennessy cho nhà văn Hà Phương Hoài rồi mỉm miệng cười khi khám phá ra được rằng, màu rượu trong chai Hennessy giống hệt như màu của nước trà vậy!

Sau khi dùng cơm tối xong, giáo sư Lê Hữu Mục mời tất cả mọi người ra phòng khách để bắt đầu chương trình mà nhà văn Việt Hải gọi là CHIỀU THƠ & NHẠC LÊ HỮU MỤC. Vừa ra tới phòng khách, tôi thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi ngồi đàn piano vừa đàn xong một bản nhạc gì đó khiến nhiều người vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt. Giáo sư Lê Hữu Mục liền đến hỏi cậu ta ai dạy đàn cho cậu ta, cậu ta trả lời rằng mẹ cậu ta dạy.Giáo sư Mục lại hỏi tiếp ai dạy nữa, cậu ta trả lời là bố dạy. Sau đó theo câu hỏi của giáo sư Mục, cậu ta trả lời cho chúng tôi biết rằng cậu ta học đàn lúc mới sáu tuổi, bây giờ cậu ta 12 tuổi. Sau khi hỏi cậu bé mấy câu, giáo sư Mục bảo cậu ta đến đàn thêm một bài nữa. Thế là cậu ta đến Piano đàn bản nhạcTRISTESS của Chopin . Khi nghe cậu ta đàn tôi có cảm tưởng đây là một thần đồng về Piano vì cậu ta tuổi còn nhỏ nhưng lại có một vài ngón thật điêu luyện. Tiếng đàn vừa dứt, mọi người trong phòng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Sau đó cậu ta tiến đến cái ghế trước mặt rồi nằm dài xuống ngủ một giấc. Giáo sư Mục vừa chỉ tay vào cậu ấy vừa nói rằng vì cậu ấy vừa ở phi trường về hơi mệt nên cậu ấy nằm ngủ rồi.Giáo sư Mục cho biết cậu bé kia vừa ở bên Đức sang đây. Tôi chỉ biết có thế thôi. Thế rồi sau khi về nhà đọc nhật báo Người Việt trang Địa Phương, khi đọc một tít lớn “ THẦN ĐỒNG PIANO PHẠM NGUYỄN LAN PHIÊN BIỂU DIỄN TẠI NHẬT BÁO NGỪƠI VIỆT” và đọc nội dung của bài báo này thấy thần đồng Phạm Nguyễn Lan Phiên hiện sống tại thành phố Bad Vilbel, một thành phố gần Frankfurt, ở Đức, sẽ biểu diễn các tác phẩm của các nhạc sĩ Bach, Tchaikovsky, Schubert, Chopin, Mendelssohn và thấy bức ảnh của cậu ta in trên trang báo tôi mới biết rằng, cậu bé đàn piano trong đêm ấy là thần đồng Phạm Nguyễn Lan Phiên !Thảo nào! Trở lại đoạn lúc tất cả mọi người rời phòng ăn ra phòng khách để tham dự chương trình văn nghệ . Sau khi nghe cậu bé Lan Phiên dứt tiếng đàn, tất cả mọi người đều vào ghế ngồi để chuẩn bị xem chương trình văn nghệ. Lúc này tất cả mọi người ngồi yên để nghe các ca sĩ trình diễn nên người này có thể nhìn rõ người kia, người kia có thể nhận ra người nọ. Riêng tôi, tôi chỉ biết được một vài nhân vật trong số những người đến thăm giáo sư Lê Hữu Mục hôm nay mà thôi vì lâu lâu mới về quận Cam nên không biết được nhiều người. Chẳng hạn tôi thấy tối hôm ấy có giáo sư Lê Văn Khoa, nhà báo Ngô Nhân Dụng, cụ Lê Ngọc Linh (em giáo sư Mục), nhạc sĩ Nghiêm Phú Phi. Những người còn lại tôi cũng chưa được hân hạnh quen biết trước đây. Sau khi ngồi nghe các ca sĩ trình diễn tôi mới biết đêm Thơ & Nhạc hôm ấy có các bác sĩ Vũ quang Bân, bác sĩ Đỗ Xuân Giụ, anh Nguyễn Đình Cường, các chị Bạch Hường, Ngọc Anh, Hoàng Cúc vv...Nhạc sĩ Nghiêm Phú Phi đệm đàn.

Sau khi giáo sư Lê Hữu Mục tuyên bố lý do tổ chức chương trình CHIỀU THƠ & NHẠC , anh Nguyễn đình Cường , em-xi, liền bắt đầu giới thiệu chương trình văn nghệ. Tuy nhiên trước khi các “ca sĩ” lên trình diễn, Chị HVLN xin tất cả mọi người tự giới thiệu mình với các bạn bè trong phòng. Sau phần tự giới thiệu nầy, giáo sư Lê Hữu Mục là “ca sĩ” đầu tiên hát bản nhạc RỦ NHAU do chính giáo sư sáng tác cách đây gần nửa thế kỷ để mở màn cho CHIỀU THƠ & NHẠC. Ngồi theo dõi chương trình văn nghệ từ đầu đến cuối, tôi thấy chương trình văn nghệ bỏ túi này thật kỳ lạ, hay hay. Bởi vì các “ca sĩ ” hầu hết là những người thuộc lứa tuổi trung niên và những cụ già lớn tuổi, nhưng giọng ca chẳng khác gì các ca sĩ chuyên nghiệp !

Ngoài “ca sĩ ” giáo sư 84 tuổi Lê Hữu Mục ra, tôi còn thấy “ca sĩ” 80 tuổi, cụ Lê Ngọc Linh, em ruột của giáo sư Lê Hữu Mục, lên hát một bản nhạc do cụ sáng tác năm 1949 để tặng hiền huynh mình. Đã thế còn có cụ bà “ca sĩ” 74 tuổi, chị Lê Thị Hồng, em ruột của giáo sư Mục và cụ Linh, cũng đứng bên cạnh cụ Linh để cùng hát với anh mình. Riêng chị Hồng Vũ Lan Nhi, em út trong gia đình của giáo sư Lê Hữu Mục không thích âm nhạc bao nhiêu nên chị chẳng lên hát bài nào cả, chỉ ngồi nghe các anh chị mình hát mà thôi nhưng chị lại là một nhà thơ, một nhà văn nên tâm hồn chị cũng là tâm hồn của một nghệ sĩ. Chị Hồng Vũ Lan Nhi nói với tôi rằng anh chị em trong gia đình chị rất thích âm nhạc. Mỗi người thích xử dụng một nhạc cụ khác nhau. Riêng giáo sư Lê hữu Mục xử dụng thông thạo đến 4 loại nhạc cụ . Nhờ chị HVLN tâm sự, tôi mới biết gia đình họ Lê Huy của giáo sư Lê hữu Mục gồm 8 trai, 3 gái theo thứ tự như sau:

Lê Ngọc Huynh Violon ( tay trái) / Giáo sư
Lê Huy Giáp , Accordeon / Thượng sĩ
Lê Huy Bằng - violon - Linh Mục Dòng Chúa Cứu Thế
Lê Như Khôi Saxo Alto ( Nhạc trưởng , Dược sĩ )
Lê Đăng Khoa , accordeon ( amateur thôi) - Kỹ sư Canh Nông
Lê Thi Hồng Chi - thương gia
Lê Hữu Mục Saxo Tenor / piano / violon / mandoline / banjo
Lê Ngoc Linh - Trompette , Sĩ quan
Lê Thị Hồng - Dược sĩ
Lê Đình Ngan - Dược sĩ
Lê Hồng Diệp tức Hồng Vũ Lan Nhi /giáo sư

Một gia đình 11 người mà đến 7 người biết thông thạo âm nhạc thì đúng là một gia đình nghệ sĩ vậy!

Sau các “ca sĩ” cao niên , anh Nguyễn Đình Cường liền hát một bản nhạc mang tựa đề “Tôi muốn yêu, tôi muốn tin cuộc đời”(thơ của Nguyễn Xuân Thiệp, nhạc của Lê Uyên Phương) . Anh Cường hát rất hay, có lẽ đang ở vào lứa tuổi trung niên nhưng từ bộ điệu cho đến giọng ca, tôi thấy anh hát không khác gì những ca sĩ chuyên nhiệp. Chương trình văn nghệ cứ thế vẫn tiếp tục thật vui, thật hấp dẩn do các anh chị em thân hữu của gia đình chị HVLN trình diễn. Sau khi hát xong anh Cường liền ngâm một bài thơ của một người học trò cũ của giáo sư Lê hữu Mục, tên là Phạm Văn Phái, vừa gởi tặng . Nội dung bài thơ thật cảm động như sau :

Kính thăm thầy

Ba mươi năm xa cách
Nay con được tin thầy
Tuổi già và sức yếu
Đau vừa khỏi ít ngày
Mừng thầy qua cơn bệnh
Đường xa xôi nghìn trùng
Không vấn an tại chỗ
Xin chắp tay nguyện lòng:
Cầu mong thầy sống thọ
Vui thú cảnh nước non
Rồi một ngày nào đó
Thầy về lại Sài gòn
Trong Bình Minh rực rỡ
Bên thầy là chúng con
Phạm Văn Phái ĐHSP -1967

Sau đó giáo sư Lê hữu Mục lên ngâm một bài thơ do giáo sư sáng tác để tặng tất cả mọi người đến tham dự CHIỀU THƠ & NHẠC hôm ấy. Chương trình lại được tiếp tục với bản nhạc “Như một lời chia tay”do hai chị Hoàng Cúc và Bạch Hường song ca, “Biển nhớ” chị Ngọc Anh, “Chiều tím” anh Trường Thọ, anh Trường Thọ lên hát bài này để tặng thầy mình là giáo sư Lê hữu Mục. Rồi đến bài “La vie en Rose”, chị Bạch Hường, “Je croie en toi, mon Dieu” tam ca Mai Hồng Linh ( tức chị Tố Mai, chị Ngọc Linh,và chị Hồng Lê )

Sau đó để thay đổi không khí, chị HVLN lên kể một chuyện vui xảy ra tại quê nhà Lưu Phương ở ngoài Bắc việt cách đây cũng đã lâu khiến mọi người ai cũng cười đến lăn chiêng đổ đèn. Chương trình văn nghệ đang tiếp diễn thì tôi thấy nhà báo Ngô nhân Dụng bước vào phòng. Anh ta liền đến chào giáo sư Lê hữu Mục và nói với giáo sư Mục vì bận việc riêng tư nên đến hơi trễ. Sau đó nhà báo Ngô nhân Dụng ngồi xuống nghe chị HVLN kể một chuyện tiếu lâm khác khiến anh ta cũng phải cười đến đổ đèn lăn chiêng. Thấy nhà báo Ngô nhân Dụng ngồi cười có vẽ đắc chí, chị HVLN liền mời anh ấy tham gia vào chương trình văn nghệ luôn. Thế là anh Ngô nhân Dụng lên kể một chuyên vui làm anh chị em trong phòng được một dịp cười thoả thích . Sau khi anh Ngô Nhân Dụng vừa kể chuyện vui xong, anh Nguyễn đình Cường hát ngay bài “Mộng dưới hoa” để thay đổi không khí và anh Cường cũng nói rằng anh ta hát bài này để tặng vợ anh ấy và tất cả anh chị em trong phòng.Tiếp theo , chị Hoàng Cúc hát bài “Nỗi lòng” sau bài anh Cường vừa hát xong. Trong chương trình văn nghệ nầy, tôi thấy có một “ca sĩ” tuổi trên 60, khoảng 65, hát mấy bài cũng rất hay, giọng trầm, ấm. Đó là “ca sĩ” bác sĩ Vũ Quang Bân. Bác sĩ Vũ Quang Bân hát bài “Mùa lá bay” thật tuyệt vời. Mặc dầu đã lớn tuổi nhưng bác sĩ “ca sĩ” Vũ quang Bân hát lại càng tuyệt vời hơn trong bài Tân cổ giao duyên “ Nỗi lòng người đi” cùng với chị Giũ ngâm thơ, nhạc sĩ Nghiêm Phú Phi đàn dương cầm và nhạc sĩ Nguyễn Đức Mỹ chơi Organ.

Khoảng 11 giờ khuya, anh Nguyễn Đình Cường thấy chương trình văn nghệ đến đây cũng tạm đủ rồi nên tuyên bố chấm dứt chương trình văn nghệ CHIỀU THƠ & NHẠC LÊ HỮU MỤC và ban nhạc thân hữu của gia đình chị HVLN cử bài AU REVOIR để tiễn đưa các thân hữu ra về. Riêng tôi và nhà văn Việt Hải đứng nhìn nhau mà lòng buồn vời vợi vì anh chị Nguyễn Chính phải ở lại Quận cam để ngày mai tổ chức buổi ra mắt sách của nhà báo lão thành Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh nên không có ai chở về nhà. Cuối cùng khi biết được chuyện nầy, nhà văn Hà Phương Hoài và nhà thơ Hồng Vũ Lan Nhi đã chở chúng tôi về tận nhà mặc dầu phải mất khoảng một giờ mười lăm phút mới đến nhà và phải mất một giờ mười lăm phút nữa để anh Hà Phương Hoài và chị Hồng Vũ Lan Nhi trở lại nhà mình.Thật là cảm động!
California, một buổi chiều nhạt nắng. Dương Viết Điền

GS. Lê Hữu Mục và Việt Hải.
Nhớ thầy dạy Quốc Văn
Phan Mộng Hoàn

Lên lớp đệ tứ Mai Khôi, lớp chị cả của trường do các Nữ tu dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội điều khiển, tôi oai vang lỗ bộ lắm! Các Chị dòng Phú Xuân hiền mà nghiêm, tôi là đứa luôn bị các soeur răn đe dạy dỗ. Lý do lắc xắc lưởi xưởi là cố tật từ thuở mô đến chừ, nên tôi vẫn bị họ kềm kẹp! Các soeur thường mời các giáo sư nổi tiếng ở Huế đến Mai Khôi dạy cho học sinh lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ. Các giáo sư từ trường Quốc Học và Kỹ thuật Huế đến. Đó là Thầy Lê Ngọc Bổng phụ trách Toán, Thầy Phạm Ngọc Vinh dạy Công Dân, Thầy Hoàng Ngọc Thành dạy Sử Địa, Thầy Phạm Gia Ứng về Vạn Vật và thầy Lê Hữu Mục đảm đương môn Quốc Văn.

UserPostedImage
GS Lê Hữu Mục cùng bằng hữu tại Canada. Trong mãng ký ức này tôi sẽ nhắc đến GS Quốc Văn.

Tôi nhớ hôm đầu tiên khi thầy bước chân vô lớp. Tôi hí hửng cười chào, vì nhận ra ông thầy cao lớn đẹp trai này vốn là bạn của ba má mình. Nhạc sĩ Lê Hữu Mục thỉnh thoảng cùng nhóm văn nghệ sĩ Cố đô như Ngô Ganh, Nguyễn Hữu Ba, Châu Kỳ, Mộc Lan… đến chơi nhà ba má Hoa Hường của tôi ở đường Thượng Tứ. Hồi đó tôi còn nhỏ, ưa chạy lăng xăng xem các cô chú nghệ sĩ cười nói chụp hình sau vườn nhà mình. Má tôi là Maria Mộng Hoa, nữ họa sĩ đầu tiên của đất Thần Kinh nên bà ở trong nhóm nghệ sĩ sinh hoạt văn hóa nghệ thuật.Thầy Mục là chồng của cô Hiền rất xinh, họ là một cặp trí thức đẹp đôi của Huế. Về sau thì đôi lứa này không may bị rẽ thúy chia uyên do tai họa từ một ông thầy trí thức đại học khác. Đó là tên trí thức ba xạo lăng nhăng, tôi rất ghét. Ghét vì y đã là nhân tố làm tan nát gia đình thầy tôi! Sau 75 và thời Hiện tại ông ta là con rubic lăn quay, cuô’n theo mọi chiều gió để kiếm chút lợi riêng. Y không có lập trường “kiên định” đúng với tư cách nhà giáo chân chính và có lương tâm. Xin lỗi bạn đọc tôi nổi cơn giận hờn dùm thầy tôi nên lãi nhãi chuyện rác rưởi làm đau mắt qúy vị.

Tôi không sao quên được hình ảnh Thầy tôi những lần GS Quốc Văn đến dạy lớp đệ tứ Mai Khôi. Trường tôi mở ra cốt yếu để có nơi giáo dục các Nữ tu trẻ theo học bậc Phổ thông như các trường Công Tư ngoài đời (xã hội không tu trì). Hai chị em tôi (Mộng Hoà- Mộng Hoàn) từ Jeanne d’Arc chuyển qua Mai Khôi năm đệ ngũ, bởi chúng tôi không muốn theo chương trình Pháp nữa (Tây kéo nhau về nước rồi mà!). Đi mô thì cũng học trường Bà Xơ hay Sư huynh (phe con trai). Ba má chúng tôi từ lâu rồi chỉ tin tưởng vào các vị tu hành Công giáo! Hồi nhỏ tí cả bầy “bị” gửi vào Nội trú Phú Xuân hay co`n gọi là trường Sainte Marie tít trên Kim Long. Lớn hơn chút nữa làm dân Internat J.d’Arc. Ở nhà ba má bận bịu buôn bán làm ăn, thợ thầy đông đúc, làm sao săn sóc chúng tôi chu đáo, nên chỉ biết giao phó cho các Soeur các Frère.

Sống giữa lũ học trò tập tu thiệt là vui. Các bạn này dễ thương, cũng nghịch phá ồn ào chí chóe thua chi tôi. Các bạn có người đã lúp khăn trắng, của kỳ nhà Tập (giai đoạn thử thách), có kẻ lúp khăn đen, tức đã khấn trọn đời. Nhưng ai cũng hồn nhiên ngây thơ …vô số tội như tôi. Và tôi trở nên tay tổ quậy phá tưng bừng giữa đám thiên thần trần gian này. Khi thầy Lê Hữu Mục xuất hiện, oai phong lẫm liệt với bộ đồ lớn, áo veste, ghi lê, quần tây, cà vạt, giày deux couleurs bóng lộn, tất cả đường nét màu sắc thật hài hòa. Tôi ngắm ông thầy đẹp như chàng người mẫu này theo cái cách con nhà nòi nghệ sĩ của ba má tôi truyền cho. Còn các cô bạn tu trì của tôi cũng há hốc mồm ra nhìn thầy Quốc Văn. Lần này, thầy Lê Hữu Mục tới đã lập tức chinh phục mấy chục con tim học trò đa số là nữ tu! Quan trọng nhất là “nội dung” tức phong cách giảng dạy của thầy. Tuyệt vời trên cả tuyệt vời!

Chương trình Quốc Văn lớp đệ Tứ, chuẩn bị thi Trung học Đệ Nhất cấp, tức bằng Đíplôm, rất nặng nề. Văn học sữ Cận và Hiện đại, gồm các tác phẩm thi ca trường thiên của Nguyễn Du (Đoạn trường Tân Thanh tức truyện Kiều), các tác giả Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến v.v… ui chao ơi kể ra là thấy nhức đầu vì lũ học trò lớp 9 mà sao ông Bộ Giáo Dục bắt nhồi nhét quá chừng chừng. Thế nhưng, với thầy tôi, ông đã hóa phép tài tình giúp cho bầy học trò choai choai này nhai nuốt gọn gàng ngon lành những món văn chương tuyệt tác của người xưa.

Khi giảng về tác giả Nguyễn Công Trứ chẳng hạn, thầy Lê Hữu Mục chọn bài Kẻ Sĩ đễ dẫn giải hết cuộc đời và thi ca của Uy Viễn tường công. Bài thơ khá dài đầy những chữ Nho và điễn tích khó. Thầy khuyên chúng tôi phải thuộc nằm lòng, kêu tới ai, người ấy phải nhắm mắt trả bài ro ro ngay. Cho tới bây giờ tôi vẫn còn ngâm nga ca kệ khi ru cháu nội cháu ngoại ngủ một cách hứng thú với :

Tước hữu ngũ sĩ cư kỳ liệt
Dân hữu tứ sĩ vi chi tiên
Có giang sơn thì sĩ đã có tên
Từ Chu Hán vốn sĩ này là quý…
Nhân sinh tự hữu thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh…

Thầy giảng bài khúc chiết, phân tích từng ý nghĩa mỗi từ ngữ Hán việt. Hình ảnh người trí thức hiễn hiện với chức vụ cao qúy giúp vua trị nước…Thầy ngâm thơ sang sảng, giọng trầm ấm, ánh mắt trong sáng nhìn xa xôi như theo đuổi lý tưởng thâm trầm của Kẻ Sĩ. Tất cả cách giảng dạy ấy đã khiến nức lòng chúng tôi, lũ học trò bé bỏng suy nghĩ về nhiệm vụ mai ngày khi mình bước chân vào đời!

Thêm một bài nữa về Nguyễn Công Trứ, “Chữ Nhàn” tóm gọn được tư tưởng phóng khoáng hưởng thụ dung dị vừa rắc rối của thi nhân.

Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc
Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn …

Chúng tôi nhớ mãi con người tác giả với chi tiết vui, 73 tuổi vẫn chìm đắm cuộc đời trần thế “ngũ thập niên tiền nhị thập tam”. Cách giảng dạy của thầy tôi đã ảnh hưởng sâu đậm cho tôi khi ra làm nghề “gõ đầu…tra”. Tôi cũng áp dụng dùng 1 bài Kẽ Sĩ thêm bài chữ Nhàn là đủ để giúp học trò tôi thấu hiểu Nguyễn Công Trứ, và cũng bắt học trò mình phải thuộc lòng những bài thơ đầy chữ Hán như xưa thầy tôi đã làm; đó là sau này khi tôi phụ trách hướng dẫn Quốc Văn lớp 9 hay lớp 11.

Thỉnh thoảng trong giờ học, thầy ngừng giảng và cho học trò hát hoặc thầy cất giọng trầm ấm ca một bài ca ngắn để thầy trò cùng giải lao. Tướng tá thầy cao, to như Tây! Tóc chải vuốt lật lên ngắn gọn. Đôi mắt thì nheo nheo riễu cợt, miệng nhếch nhếch cười. Khi giảng bài Thầy đi lui đi tới nhẹ nhàng, có lúc chợt dừng lại khẽ lắng tai như đang tìm nguồn cảm hứng.

Bà Hiệu trưởng Mai Khôi là Soeur Candide rất qúy mến các Giáo Sư. Bao giờ trên bàn thầy cũng có ly nước lọc trong veo có nắp đậy đặt trên chiếc dĩa men sứ trắng tinh. Hoặc thay đổi bằng ly cam vắt vàng ánh. Thỉnh thoảng thầy nhấp ngụm nước để hắng giọng nối tiếp bài giảng. Bọn trò nhỏ dưới này chiêm ngưỡng ông thầy, và tâm trí lắng đọng những tư tưởng thầy đang truyền đạt. Tôi là đứa lý lắc nhất, nhưng đến giờ Quốc Văn tôi im re, mở to mắt theo dõi vị giáo sư đang ung dung lui tới trước mắt chúng tôi. Tôi phải tập trung tinh thần để học hỏi. Có lẽ vì thế môn Quốc Văn bao giờ tôi cũng được mặc sơ mi! Cám ơn thầy, vị thầy lớp lớn đã ân cần dạy dỗ lũ trò ngờ nghệch đệ nhất cấp này.

Nhân đây tôi cũng nhắc đến linh mục Lê Hữu Bảng, nhạc sĩ tài hoa của Dòng Chúa Cứu thế Huế, là bào huynh của thầy Lê Hữu Mục. Cha cũng cao lớn dềnh dàng e còn vượt thầy tôi. Nhờ có ông em giáo sư dạy Mai Khôi, nên cha được thầy mời tới đây chọn một số học trò để tập tành hợp xướng trong dàn Hợp ca nổi đình nổi đám của Đại Hội Thanh Niên Công Giáo Huế năm 1958. Chúng tôi được cha luyện tập trong suốt hai tháng trời hợp ca những bản nhạc nhiều bè, rất khó hát. “Trăng mờ Đà Lạt” phổ nhạc thơ Hàn Mặc Tử, hay “Maria, linh hồn con ớn lạnh, run run như run thần tử thấy long nhan, run như run hơi thở chạm tơ vàng…” Ông Anh linh mục này sao mà phong cách giống hệt thầy Quốc Văn thế. Cũng tươi cười, nói chuyện hóm hỉnh và cách huấn luyện gây “ấn tượng” với lũ trẻ chúng tôi. Bước vào tuổi trăng tròn lẻ, Cha Bảng và Thầy Lê Hữu Mục là những vị thầy đã gieo trong tâm hồn chúng tôi những ánh tươi vui hy vọng với cuộc đời.

Giữa chừng năm học ấy, thầy Lê Hữu Mục từ giã học trò Mai Khôi, không dạy chúng tôi nữa. Về sau tôi đoán do thầy bận rộn nhận phụ trách các giờ học ở Đại Học Sư Phạm và Văn Khoa Huế, lúc ấy Huế vừa mới mở Đại Học, do linh mục Viện Trưởng Cao Văn Luận mời đón. Chúng tôi buồn tiếc ngẩn ngơ, mất một vị thầy dạy tuyệt vời như thế, làm sao không tiếc buồn cho được!

Mãi đến năm 1961, khi lên bậc Đại học, hôm bước vào lớp Dự Bị Văn Khoa, tôi hết sức vui mừng vì đã gặp lại Thầy tôi. Giáo Sư Lê Hữu Mục lần này giảng về Văn Học Thiền Tông. Dự bị Văn Khoa là lớp tập trung hàng trăm sinh viên từ các phân khoa tới nghe giảng nên đông nghịt. Giảng đường C là phòng chiếu phim của Rạp Morin cũ , chúng tôi ngồi xếp từ hàng ghế thấp lên cao dần, nhưng giọng Thầy vang vang từ micro phát ra, nghe vẫn thu hút như thường. Sau một tháng đầu tiên của mùa khai giảng, số sinh viên đông đảo dần ít lại, còn khoảng 8, 9 chục người, chúng tôi dời lên học ở phòng lớn rộng nhất trên lầu Văn Khoa. Dù ở đâu, tôi cũng bắt gặp kiểu cách thân quen của thầy. Dáng đi nghiêng nghiêng một bên với cánh tay xách chiếc cặp to tổ bố! và chúng tôi, bầy sinh viên chập chững vào Đại Học chia phe nhau, phải có đứa đến sớm để dành hàng ghế đầu cho cả lũ. Ồn ào chí choé như thử bầy bồ chao, gồm các cô sinh viên mặt mũi còn non choẹt, đang háo hức làm quen không khí cao quý bậc Đại học. Tôn Nữ Ngọc Bích, Trần Thị Diệu Lan, Thái Kim Lan, Lương thị Quyên v.v…Nga Mi, Kim Hải, Lê, Nguyễn Thị Cẩm…và tôi nữa đích thị dân chiến đấu bàn đầu!

Nhắc đến thầy, tôi còn liên tưởng đến kỷ niệm lúc mới tò te làm cô sinh viên Văn khoa. Hồi đó chưa có giáo trình cuả thầy in ra phát cho sinh viên, chúng tôi phải tự ghi chép lấy. Tôi nghe rất rõ lời Giáo sư giảng bài, vì luôn ngồi ở hàng ghế dãy thứ nhất, vây quanh là lũ bạn thân. Cuốn tập bìa đỏ dày trăm trang sẵn sàng mở ra để ghi “cua”. Cây bút pilot luôn châm đầy mực, để lao đi như chớp mà ghi lia lịa; mình phải cố gắng không bỏ sót lời giảng nào của giáo sư. Làm sao quên được thuở ấy. Lũ “con yêu bánh nậm” xuất thân Đồng Khánh chúng tôi ngồi sát bên nhau, nhờ đã chia phiên 1 tên “du kích” đi học sớm lia trên mặt mỗi bàn học cá nhân 1 cuốn tập hay sách dành chỗ cho cả bầy. Nhưng khi vào lớp chúng tôi không ai còn dám hó hé, nghịch phá nữa. Không phải bây giờ đã là sinh viên, nên yểu điệu thục nữ cho quân tử hảo cầu, mà là phải giữ im lặng để kịp nghe giảng và ghi cua cho đúng. Trong suốt 2 giờ học, ông thầy ngân nga bình giảng thoải mái trước tấm bảng đen dài thượt, còn chúng tôi dưới này cắm cúi ghi chép mệt nghỉ. Giờ nghỉ chuông điện rung liên hồi, nhìn lại cuốn tập ui chao ơi chi chít như kiến bò mùa lụt. Tối về nhà lo đọc lại bài đó và chép ngay vào 1 cuốn tập khác, như thế mới đọc ra và khỏi quên! Học hành rất công phu. Ngồi ở lớp ghi nhanh 5 trang chi chit, về chép lại “đoàng hoàng” thành 10 trang là chuyện thường!. Nhưng chính vì bài giảng cuả thầy do tôi ghi tốc ký kiểu tự chế ấy và sau đó hoàn chỉnh tử tế rõ ràng sạch sẻ, đã bị đồn thổi đến tai bạn bè. Những vị “tài tử” thứ thiệt, đến giảng đường ưa ngồi nghe lơ mơ, tay đút túi quần, mắt mơ màng dòm plafond, hoặc ngắm các cô sinh viên xinh tươi quanh quất trong lớp. Những vị ấy lân la mượn “cua” của mình về sao y bản chánh, khỏe re! Tất nhiên ít khi tôi dám cho họ mượn, vì sau đó cuốn tập quý tha hồ bị chuyền tay và sẽ mất tăm là cái chắc!

Một vài ông bạn lớn tuổi trong lớp vốn là giáo sư đương thời, như cậu thi si Bằng Trình, GS Toán Nguyễn Tri Phương. Tôi kêu bằng cậu vì ổng vốn là bạn nghệ sĩ vong niên của má tôi. Thuở ấy, Huế vừa mở Đại Học nên các thầy cô ham học nô nức trở lại làm sinh viên. Tôi đành cho mượn vì nễ tình cậu cháu! Về sau nghe đâu thi sĩ, GS Toán Hồ Đình Chữ đã làm luận án Cao học! Tôi nghĩ thầm, rứa coi như mình đã góp công trong sự nghiệp văn chương của ổng!

…Thế rồi đường đời muôn vạn nẻo, thầy trò bạn bè Văn Khoa chúng tôi chia tay người một ngã. Rồi tình cờ một hôm, nghe tin thầy còn sống bên miền Bắc Mỹ giá lạnh nhẫm tính thoắt cái đã 45 năm trời đằng đẵng. Cuộc đời dâu biển, kinh hoàng nhất là giai đoạn sau 75. Chợt nhớ mới thuở nào tuổi còn trẻ, khi tóc còn xanh và hồn mơ mộng, hình ảnh GS Lê Hữu Mục hiện ra trước mắt với bao nhiêu kỷ niệm êm đềm.
Thầy Lê Hữu Mục là nhạc sĩ còn là ca sĩ nữa. Giọng thầy trầm ấm mà du dương, ai nghe ca sĩ- giáo sư cũng là tác giả ấy trình diễn thảy đều say mê thưởng thức.

Qua bản nhạc “Hẹn một ngày về” của Nhạc sĩ Lê Hữu Mục, tôi vẫn tâm đắc và cho là bất hủ, với những cung bậc luyến láy nhẹ nhàng, âm thanh dặt dìu, biến đổi thật truyền cảm, Huế vốn thơ mộng càng huyền ão mộng mơ hơn. Sông Hương như hoá thân. quyện lẫn vào hồn nhạc nhiều xao xuyến của người nghê sĩ tài hoa.

“…Lòng xanh còn in trời Huế Trầm trầm thuyền đem thương nhớ qua sông.
Chập chùng làn mây bay lên mênh mông. Từ đây xa sông bến, thuyền lướt theo trăng mờ…Gỡ tay vướng mà đi sông nước biệt ly, người xa kinh kỳ…”

Viết về GS Lê Hữu Mục, đáng ra tôi phải viết về tài sãn văn học Thầy tôi đã giàu công nghiên cứu và bây giờ đang được lưu giữ trong các Thư Viện thế giới. Nhưng mà, công việc này chắc chắn đã có nhiều anh chị em trang trọng viết. Cho nên, tôi, đứa học trò nhỏ nhít của Thầy Quốc Văn Lê Hữu Mục chỉ muốn nhắc nhở trong mấy trang hồi ức này vài kỷ niệm về thầy rất quý mến của mình.
Ước mong trang viết này sẽ đến mắt Thầy tôi.

Con kính chúc Thầy luôn bình an sức khoẻ, để tiếp tục hát, đàn, ngâm thơ cho bạn hữu và học trò thân yêu thưởng thức. Riêng con, Phan Mông Hoàn con gái của ba má Hoa Hường bạn nghệ sĩ ngày xưa của Nhạc Sĩ tài hoa Lê Hữu Mục, cầu nguyện Thiên Chuá nhân lành và Đức Mẹ La Vang hằng giữ gìn Thầy con được hạnh phúc và sống lâu trăm tuổi
Vô cùng kính mến,
Học trò nhỏ của thầy, Phan Mộng Hoàn

Tu Bich  
#1583 Posted : Tuesday, October 26, 2010 4:58:49 PM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Mao Ðặng Giang Hồ; Tập

Tuesday, October 26, 2010
Ngô Nhân Dụng

Năm 1848 Karl Marx sống ở London in tập sách mỏng Tuyên Ngôn Cộng Sản, mở đầu một phong trào làm đảo lộn thế giới trong thế kỷ sau. Tuy chủ nghĩa cộng sản của ông đã cáo chung khắp Âu Châu từ năm 1990, đến bây giờ vẫn còn chính quyền nhiều nước tự nhận họ theo chủ thuyết của ông. Trong đó có Trung Quốc.

Gần đây, trong một hội nghị của nhiều nhà trí thức ở Bắc Kinh, ông Tân Tử Linh (Xin Ziling) đã đặt một câu hỏi thú vị. Ông hỏi: Nếu nước Anh thời Karl Marx sống cũng giống như Trung Quốc ngày hôm nay thì liệu ông ta có thể ấn hành cuốn Tuyên Ngôn Cộng Sản hay không, khi mà nhà nước cấm đoán các quyền tự do dân sự? Chắc chắn là không, vì sẽ không được cấp giấy phép. Nhà cầm quyền Anh vào thế kỷ thứ 19 sẽ hỏi Marx: Anh dám tiên đoán rằng hệ thống kinh tế tư bản sẽ biến mất hả? Anh không được phép nói như vậy! Tân Tử Linh nêu câu hỏi đó để bênh vực một ký giả Trung Hoa, Tạ Triều Bình (Xie Chaoping) bị bắt sau khi cho xuất bản một cuốn sách, không lớn tiếng như bản tuyên ngôn của Marx, nhưng chỉ tường thuật những hoạn nạn của hàng triệu nông dân Trung Hoa trong thập niên 1950, khi Mao Trạch Ðông ra lệnh xây Ðập Tam Môn, ngang sông Hoàng Hà trong tỉnh Thiểm Tây. Cuốn sách được in như phụ bản của một tờ tạp chí, nên không cần xin phép. Nhưng cảnh sát Bắc Kinh vẫn bắt ông về tội “kinh doanh bất hợp pháp” (coi việc in sách là một vụ kinh doanh). Sau cuộc họp mặt trên, giới trí thức ở thủ đô Trung Quốc đã ký chung một lá thư gửi Quốc Hội để yêu cầu nhà nước thi hành các quyền tự do ghi trong Hiến Pháp. Ông Tạ Triều Bình đã được tự do sau khi đóng tiền thế chân, nhưng cảnh sát tỉnh Thiểm Tây đang chuẩn bị hồ sơ đưa ông ra tòa, vẫn về tội “in sách không xin phép.”

Câu chuyện trên đây cho thấy giới trí thức Trung Hoa trong lục địa hiện nay có rất nhiều người can đảm đang lên tiếng đòi cho người dân được hưởng những quyền tự do dân chủ căn bản. Trong lá thư gửi Quốc Hội, họ dám nói thẳng rằng chế độ hiện tại là “Dân Chủ giả,” gọi đó là một vết nhơ trong lịch sử thể chế dân chủ trên thế giới! Các người ký tên cũng lên án việc báo chí của nhà nước cộng sản đã kiểm duyệt không đăng những lời của Thủ Tướng Ôn Gia Bảo gần đây, khi ông nói nhiều lần rằng Trung Quốc cần phải cải tổ chính trị thì mới bảo vệ được các thành quả do cải cách kinh tế đem lại.

Cuộc họp mặt viết thư trên xảy ra trong tuần lễ Trung Ương Ðảng Cộng Sản Trung Quốc họp bí mật nâng ông Tập Cận Bình (Xi Jinping) lên một chức vụ mới, phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương. Hành động này chuẩn bị cho ông Tập lên thay Hồ Cẩm Ðào làm chủ tịch đảng Cộng Sản vào năm 2012, và làm chủ tịch nước vào năm sau. Ông Tập Cận Bình có hai năm để chuẩn bị đóng vai hoàng đế nước Trung Hoa cộng sản; nhưng ai cũng thấy ông sẽ phải đối diện với một nước Trung Hoa đang thay đổi. Giới trí thức Trung Hoa không còn ngoan ngoãn theo lệnh đảng cộng sản nữa. Ông Lưu Hiểu Ba đang ở trong tù và được trao giải Nobel Hòa Bình, biến cố đó càng khích lệ những người thiết tha đến quyền tự do dân chủ thiết yếu của người dân Trung Hoa.

Một điều ông Tập Cận Bình chắc không lấy làm hãnh diện là ông được tấn phong cùng một thời gian với Kim Chính Ân (Kim Jong Un)! Cậu con út nhà độc tài Bắc Hàn Kim Chính Nhật cũng được một đại hội đảng nâng lên làm phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương, để xác định vị trí sẽ lên ngôi thay ông bố đang bệnh nặng. Hai chế độ cộng sản cùng họp trong vòng bí mật như nhau, cùng công bố tên vị “đông cung thái tử” qua địa vị số 2 trong quân ủy.

Nhưng hai cuộc tấn phong thái tử chỉ giống nhau tới đó thôi, ngoài ra có rất nhiều điều khác biệt. Vì Trung Quốc không còn là một nhà tù kín bưng như Bắc Hàn nữa. Sau hơn 30 năm cải cách kinh tế từ thời Ðặng Tiểu Bình, ngày nay một tầng lớp trung lưu đã thành hình đang biểu lộ nhu cầu cải tổ chính trị. Chế độ cộng sản ở Trung Quốc đã phải nới lỏng vòng kiềm tỏa.

Chúng ta không biết chắc việc cải tổ chính trị có thể diễn ra trong 5 năm mà ông Tập Cận Bình đóng vai hoàng đế hay không, nhưng có thể biết chắc là người dân Trung Hoa sẽ thúc đẩy đảng cộng sản phải cải tổ chính trị, không thay đổi cũng không được. Bình luận về việc giải Nobel được trao cho Lưu Hiểu Ba gần đây, nhà tranh đấu dân chủ Ngụy Kinh Sinh nhận xét rằng giới tranh đấu ở Trung Quốc hiện nay khác với thế hệ ông trước đây 20 năm. Ngày xưa, Ngụy Kinh Sinh, Phương Lệ Chi, và các nhà dân chủ khác thường đấu tranh đòi phải thay đổi chế độ cộng sản, và thay đổi ngay lập tức, để thiết lập thể chế tự do dân chủ. Ngày nay, hầu hết các nhà trí thức dân chủ trong lục địa không theo lối đó. Họ tranh đấu trong vòng giới hạn của chế độ, họ chỉ lên tiếng yêu cầu chính quyền cộng sản thi hành bản Hiến Pháp mà chính họ vẽ ra, từng quyền tự do cụ thể một như tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do nghiên cứu, tự do cư trú (bãi bỏ chế độ hộ khẩu), tự do di chuyển, vân vân. Lưu Hiểu Ba, khi viết Hiến Chương 08 đã theo lối đó. Phương pháp tranh đấu của giới trí thức Trung Quốc ngày nay cũng dùng các phương tiện mới mà thế hệ Ngụy Kinh Sinh chưa có, đó là Internet. Nhờ thế, ảnh hưởng của các nhà tranh đấu trên giới trẻ cũng mạnh hơn, khiến đảng cộng sản phải tôn trọng những ý kiến mà họ nêu lên hơn.

Do đó, chúng ta hiểu được tại sao ông Ôn Gia Bảo, thủ tướng chính quyền cộng sản, đã nói đến nhu cầu cải tổ chính trị từ Tháng Tám vừa qua. Ông nhắc lại nhiều lần ý kiến đó, tuy nhiên không đưa ra một biện pháp cụ thể nào cả. Có thể nói Ôn Gia Bảo muốn được ghi tên trong lịch sử như một nhà lãnh đạo có ý hướng dân chủ hóa, trong hai năm sau cùng mà ông còn ngồi trên ghế “tổng lý quốc vụ viện.” Hoặc, ông ta muốn mở hé cánh cửa cho thế hệ sau đứng ra làm công việc dân chủ hóa.

Sau 60 năm thiết lập chế độ cộng sản, Tập Cận Bình sẽ là thế hệ lãnh đạo thứ năm; kế thừa Mao Trạch Ðông, Ðặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Ðào. Trong 60 năm vừa qua, việc tấn phong một người lên ngôi cửu ngũ ở Bắc Kinh chỉ có một lần diễn ra trong hòa bình, có trật tự. Ðó là khi Hồ Cẩm Ðào lên thay Giang Trạch Dân năm 2002. Trước đó, những cuộc đổi ngôi đều tiếp theo sau các cuộc thanh trừng nội bộ hoặc đàn áp đẫm máu, như biến cố Thiên An Môn mở đường cho Giang Trạch Dân được đưa từ Thượng Hải về nhậm chức tổng bí thư. Nhưng việc lên ngôi của Tập Cận Bình sắp tới cũng khác với Hồ Cẩm Ðào trước đây. Vì không phải Giang Trạch Dân đã chọn Hồ Cẩm Ðào làm người kế vị, mà chính Ðặng Tiểu Bình, trong lúc còn sống là người đã chỉ định Hồ Cẩm Ðào lên ngôi sau Giang. Họ Ðặng qua đời năm 1997, năm 2002 Hồ Cẩm Ðào mới nhậm chức, cho thấy quyền uy của vị “thái thượng hoàng” này lớn mạnh như thế nào, cả sau khi đã chết.

Năm nay, việc tấn phong Tập Cận Bình khác hẳn lần trước. Vì được Ðặng Tiểu Bình chỉ định nên Hồ Cẩm Ðào đã được vào Thường Vụ Bộ Chính Trị từ 1992, 10 năm trước khi lên ngôi chủ tịch. Năm 1999, Hồ Cẩm Ðào được phong phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương, 3 năm trước khi lên ngôi. Lần này, Tập Cận Bình bị chậm trễ trong cả hai vụ. Ông ta chỉ được vào Thường Vụ 5 năm trước khi lên làm chủ tịch đảng, (nếu ông sẽ lên chức đó năm 2012). Năm ngoái, đến kỳ hạn 3 năm trước năm 2012, nhiều quan sát viên đã chờ coi Tập Cận Bình được phong chức trong Quân Ủy; nhưng việc đó không xảy ra. Khi đó, nhiều người đã nghi ngờ có một cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ Cộng Sản Trung Hoa. Năm nay, Tập Cận Bình được tấn phong, chậm hơn Hồ Cẩm Ðào một năm, cho thấy địa vị của ông ta không chắc đã vững, như họ Hồ trước đây!

Cuộc đấu tranh quyền lực có thật. Trong nội bộ Cộng Sản Trung Quốc có ít nhất hai phe. Năm 2007, Hồ Cẩm Ðào đã chọn hai người trẻ trong lứa tuổi 50 vào cho đủ 9 người trong Thường Vụ Bộ Chính Trị: Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường (Li Keqiang) chuẩn bị cho họ lên thay Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo. Họ Tập và họ Lý thuộc hai nhóm khác nhau trong Bộ Chính Trị Cộng Sản Trung Quốc. Tình trạng phân chia hai khối này được báo Thanh Niên của cộng sản Trung Quốc gọi là “Chính địch đoàn đội,” nghĩa là chia hai đội đối địch với nhau về chính sách.

Nhóm thứ nhất, do Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo cầm đầu, đa số là những người đã cộng tác với Hồ Cẩm Ðào trong Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản; họ được gọi là “Ðoàn phái,” tức là phe trong Ðoàn Thanh Niên. Hiện nay phái này chiếm 23% các ghế trong Trung ương Ðảng và 32% Bộ Chính Trị. Lý Khắc Cường thuộc nhóm này.

Nhóm thứ hai gồm những đảng viên già như Giả Khánh Linh, Ngô Bang Quốc, và những người trẻ thuộc thế hệ thứ năm như Bạc Hy Lai (bí thư thành ủy Trùng Khánh), Vương Kỳ Sơn, phó thủ tướng. Khác với “Ðoàn phái,” những người thuộc nhóm thứ hai này liên hệ với nhau qua mạng lưới “con ông cháu cha” vì là con cái những người lãnh đạo cộng sản lớp trước. Tập Cận Bình, con trai của Tập Trọng Huân, một thành viên Bộ Chính trị, đã giữ chức phó thủ tướng thời Ðặng Tiểu Bình, thuộc nhóm “Vương tôn” này. Nhóm Vương Tôn chiếm 28% ghế trong Bộ Chính Trị.

Hai nhóm “Chính địch” trên đây có những khả năng và ưu tiên khác nhau. Nhóm Ðoàn Phái có kinh nghiệm nhiều về tổ chức đảng, tuyên truyền vận động trong quá trình sinh hoạt, cho nên được coi là có khả năng để đối phó với những bất ổn xã hội khi người dân oán hận các chính sách cướp đất của đảng. Nhóm Vương Tôn ngược lại, thường xuất thân từ các tỉnh trù phú ven biển, nơi việc cải cách kinh tế tạo nên cảnh phồn thịnh ngoạn mục, họ có kinh nghiệm trong các lãnh vực tài chánh, thương mại quốc tế, ngoại giao và kỹ thuật.

Về chính sách đối nội, nhóm Vương Tôn chủ trương tiếp tục cải tổ kinh tế và cho giới kinh doanh tư được phát triển thêm; giữ chỉ tiêu phải phát triển kinh tế với tốc độ cao như cũ. Ngược lại, nhóm Ðoàn Phái quan tâm đến những hậu quả xã hội và chính trị của việc phát triển kinh tế; đặc biệt là tình trạng chênh lệch giầu nghèo giữa thành phố và thôn quê, giữa miền ven biển và vùng sâu trong lục địa. Họ chủ trương việc phát triển hệ thống an sinh xã hội và giảm bớt bất công quan trọng hơn việc giữ tỷ lệ phát triển cao.

Việc tấn phong Tập Cận Bình có thể cho thấy phe Vương Tôn đã thắng một hiệp trong cuộc đấu quyền lực. Ðó cũng có thể là một bước đi ngược với 8 năm của Hồ Cẩm Ðào, khi nhóm Ðoàn Phái chiếm ưu thế. Nhưng khi nhóm Vương Tôn nắm hết quyền hành thì đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ chú trọng đến kinh tế nhiều hơn các vấn đề chính trị, xã hội, do đó khó nói chuyện cải tổ chính trị như ông Ôn Gia Bảo đang cổ võ. Trừ khi khát vọng tự do dân chủ của giới trung lưu đang thành hình sẽ lên cao, trở thành một phong trào không thể cưỡng lại được. Khi đó, đảng cộng sản Trung Quốc sẽ phải nhờ đến nhóm Ðoàn phái đứng ra đảm nhiệm việc “trị an!”

Vì vậy, hai, ba năm nữa khi Tập Cận Bình lên ngôi chủ tịch đảng và nhà nước, Lý Khắc Cường sẽ được chuẩn bị đóng vai thủ tướng. Sau bốn thế hệ Mao, Ðặng, Giang và Hồ, thế hệ Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường chia nhau những kinh nghiệm gian khổ thời niên thiếu, họ đều là nạn nhân của cuộc cách mạng văn hóa thời 1970. Hy vọng là nhờ kinh nghiệm đó họ sẽ ý thức được rằng quyền hành sinh ra nhũng lạm, quyền hành càng lớn thì nhũng lạm càng lớn. Hơn nữa, trong một chế độ độc tài, không có gì chắc chắn là những tài sản và địa vị mà họ đạt được hôm nay sẽ được pháp luật bảo vệ. Ðó là lý do phải xây dựng một chế độ tự do dân chủ.
Biết như vậy thì nhà nước cộng sản Trung Quốc nên cho phép ấn hành Hiến Chương 08, cho phép phổ biến rộng rãi; và hãy trả tự do cho tác giả chính là ông Lưu Hiểu Ba. Hiến Chương 08 sẽ ảnh hưởng đến lịch sử Trung Hoa trong thế kỷ 21 này và sau nữa, không khác gì bản Tuyên Ngôn Cộng Sản của Karl Marx ảnh hưởng trên thế kỷ 19, 20.



Hà Phương Hoài  
#1584 Posted : Tuesday, October 26, 2010 6:38:57 PM(UTC)
Hà Phương Hoài

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/14/2011(UTC)
Posts: 1,237
Location: USA

Thanks: 144 times
Was thanked: 102 time(s) in 61 post(s)
Thăm dò mới nhất cho thấy cuộc chạy đua
giữa Cộng Hòa và Dân Chủ trở nên sít sao hơn: Cả hai đều hy vọng kiểm soát Hạ Viện!

Nguyễn Xuân Nam, Oct 25, 2010

[img=left]http://www.calitoday.com/directory/getdata.asp?about_id=3344a0762957aba0ba05c8a1b502fbc1-1[/img=left]
Bà Carly Fiorina

Cali Today News – Kết quả thăm dò dư luận tuần rồi của CNN /Time cho thấy rằng Cộng Hòa sẽ thắng đậm Dân Chủ trong cuộc bầu cử quốc hội kỳ này vào ngày 2 tháng 11. 50% cử tri chắc chắn đi bầu cho biết sẽ bầu cho Cộng Hòa và chỉ có 42% cử tri chắc chắn đi bầu sẽ bầu cho Dân Chủ. Như thế, điều mà nhiều người dự đoán gần như sẽ chắc chắn xảy ra: Cộng Hòa sẽ kiểm soát Hạ Viện và tìm cách kiểm soát Thượng Viện, nếu không thì cũng thêm được một số ghế tại Thượng Viện.

Thế nhưng, cử tri đang có những chuyển động đáng lưu ý trong tuần qua. Trong bài viết trên CNN, có tựa đề “Những nhà lãnh đạo hàng đầu của phí Dân Chủ tuyên bố là toàn cảnh bầu cử đang cải thiện” cho phía Dân Chủ.

Chủ tịch đảng Dân Chủ là Tim Kaine vừa tuyên bố vào ngày chủ nhật trên chương trình truyền hình This Week của đài ABC là ông ta cảm thấy lạc quan là phía dân Chủ sẽ giữ được sự kiểm soát của quốc hội. Vấn đề quan trọng là ở chỗ con số cử tri đi bầu.

Ông nói: “Càng có nhiều cử tri đi bầu thì chúng ta sẽ có kết quả tốt đẹp hơn. Và chúng ta đang chứng kiến những cuộc tập trung mạnh mẽ ở các cuộc vận động tranh cử với sự xuất hiện của tổng thống và việc bỏ phiếu sớm rất đông.”

Kết quả này là một phản ứng tốt đẹp sau khi hàng loạt chuyến đi vận động liên tục của cựu TT Bill Clinton, TT Obama và đệ nhất phu nhân Michelle Obama. Cựu TT Clinton vận động mạnh mẽ cho Dân Chủ, ông đi cả trăm nơi, kêu gọi cử tri Dân Chủ đi bầu, biện minh cho những thành quả của TT Obama trong hai năm đầu, và nêu lên điều khó khăn nếu Dân Chủ không trọn vẹn lãnh đạo đất nước,… Ông Bill Clinton đình hoãn lại những công việc của ông và lên đường bay đi khắp nơi vận động cho đảng Dân Chủ. Nhiều người nhận định rằng nếu Dân Chủ giữ được đa số tại lưỡng viện quốc hội, thì công của ông Bill Clinton không nhỏ.

Bà Michelle Obama cũng giữ được sự ủng hộ của công chúng và bà ta cũng lên đường kêu gọi cử tri Dân Chủ đi bầu.

Đáng ngạc nhiên nhất là hấp lực của TT Obama trong những lần xuất hiện ở 5 tiểu bang miền tây, trong 4 ngày của tuần qua. Ông thu hút được nhiều người ủng hộ. Nếu ông chỉ có được trung bình 47% tín nhiệm của công chúng trên toàn quốc, và 48% bất tín nhiệm, thì tại California, tỷ lệ tín nhiệm đối với ông Obama là 53%. Với sự xuất hiện của Obama, giới trẻ, phụ nữ và các sắc dân thiểu số ủng hộ Dân Chủ mạnh hơn trước đây.

Có thể là cả một đảng Dân Chủ ra quân, với những ngôi sao ăn khách như thế, nên công luận và cử tri bị ảnh hưởng phần nào và có những sự chuyển động trong xu hướng boỉ phiếu của cử tri mà cả hai đảng Cộng Hoà và Dân Chủ đều cảm thấy.

Chủ tịch đảng Cộng Hòa là Michael Steele nói trong chương trình Meet the Press của NBC: “Có một sự chuyển động bên ngoài mà nó không giống bất cứ những gì mà tôi từng chứng kiến trước đây.”

Nếu ông Michael Steele tin rằng đảng Cộng Hòa sẽ kiểm soát Hạ Viện thì ông Kaine bất đồng ý kiến và cho rằng Dân Chủ sẽ không mất quyền kiểm soát tại Hạ Viện.

Nhiều người bất mãn đảng Dân Chủ vì lý do kinh tế và việc làm. Cho đến nay, 15 triệu người thất nghiệp, 9 triệu người không có việc làm toàn thời gian (under-employed), và chính đa số của 24 triệu người này sẽ bầu cho Cộng Hòa và bất lợi cho đảng Dân Chủ. Chính đông đảo cử tri (47%) quan tâm về kinh tế trong cuộc bầu cử lần này, sau đó mới đến y tế, thâm thủng ngân sách, giáo dục,…

Tuy thế, TT Obama lý luận rằng sự khác biệt chính của Cộng Hòa và Dân Chủ là Cộng Hòa đã đẩy nền kinh tế Hoa Kỳ vào vũng lầy tồi tệ này và Dân Chủ thì đưa nền kinh tế ra khỏi vũng lầy đó.

Còn dưới 10 ngày nữa thì đến ngày bầu cử, và hai đảng đều có hy vọng kiểm soát Hạ Viện, cho dù hy vọng của Cộng Hòa cao hơn.

Thông thường, khi TT thuộc một đảng nào, thì cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ ngay sau đó, đảng đối lập sẽ thắng quốc hội. Ông Obama thuộc đảng Dân Chủ, thì theo truyền thống, cử tri sẽ ủng hộ Cộng Hòa ở cuộc bầu cử quốc hội, để cân bằng quyền lực.

Nếu Cộng Hòa thắng ở quốc hội, thì hai năm tới của TT Obama, lịch trình làm việc sẽ gặp khó khăn nhiều hơn.
Ngay giờ phút này, trong bài phát biểu mới nhất, TT Obama đã nói đến những chuyện ông ta sẽ làm trong hai năm tới: tập trung vào chuyện thâm thủng ngân sách và thực hiện các cải tổ về y tế và tài chánh. Nếu Cộng Hòa thắng ở quốc hội, thì chắc chắn ông ta sẽ ra sắc luật làm việc, hơn là chờ đợi kết quả bỏ phiếu của một số dự luật, bởi vì con đường dự luật qua quốc hội sẽ gặp nhiều khó khăn và bế tắt. Và cũng có thể, ông ta sẽ thỏa hiệp một số quan điểm về thuế đối với nhà giàu như thời của TT Bush…

Một sự thay đổi đang diễn ra trong khoảng 8 ngày tới. Chờ xem!

Tại California, cuộc chạy đua gay cấn giữa bà Loretta Sanchez và ông Trần Thái Văn là một điểm thu hút sự chú ý của dư luận.

Cho đến nay, cuộc chạy đua chức Thống đốc California ngày càng khó khăn hơn cho bà tỷ phú Meg Whitman vì theo kết quả thăm dò mới nhất của Los Angeles Times/University of Southern California thì ông Jerry Brown (Dân Chủ) gia tăng cách biệt lên tới 52% (so với 39% của bà Meg Whitman).

Một cuộc đua khác cũng đáng lưu ý là giữa hai bà Boxer và Fiorina. Hiện bà Boxer dẫn trước bà Fiorina là 48% so với 46%, thế nhưng tỷ lệ sai biệt là 4%, cho nên hai bên được xem là ngang ngữa.

Cuộc đua càng ngày càng thú vị.
Nguyễn Xuân Nam

Linh Phuong  
#1585 Posted : Wednesday, October 27, 2010 12:21:50 AM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

Khi nước trở thành một loại “nhân quyền” cho con người trong thế kỷ 21, theo yêu cầu của Liên Hiệp Quốc
Hồng Quang
, Oct 22, 2010

Cali Today News - Cơ thể con người chứa trên 70% thể trọng là chất lỏng. Bề mặt của Địa Cầu trên 70% diện tích là đại dương, những tưởng con người sẽ tìm thấy nước dễ dàng để sống. Nhưng không, nước sắp trở thành một tai họa cho nhiều người vì 70% nước đó là nước biển, không sao dùng được.

Đột nhiên báo chí Mỹ đặt tên cho nước là “the new oil” và họ có lý do để lo ngại. Trong vài tháng tới có tới 80 triệu gallons nước của hồ Blue Lake ở Alaska sẽ được các loại tàu tankers thường chỉ chở dầu hỏa đem đi đến tận Mumbai của Ấn Độ và từ đây nó sẽ được phân phối đến nhiều thành phố “chết khát” ở vùng Trung Đông.

Nghề “bán nước” đã ra đời, hoàn toàn theo nghĩa đen. Ai cũng thấy nhân loại đang thiếu nước ngọt. Trên thế giới nhiều sông ngòi, ao hồ, các túi nước ngầm (aquifers) đang cạn rất nhanh, các chất thải công nghiệp và hóa chất dùng hàng ngày của các gia đình đang làm ô nhiễm số nước còn lại và dân số thế giới đang tăng nhanh.

Công ty Goldman Sachs ước tính cứ mỗi 20 năm, tiêu thụ nước ngọt toàn cầu gia tăng gấp đôi và Liên Hiệp Quốc ước lượng vào năm 2040, nhu cầu về nước của nhân loại sẽ vượt qua các nguồn cung cấp đến 30%, một con số thật đáng sợ!

Thế giới sẽ phân cực rõ rệt làm hai, lần này không phải tự do hay cộng sản gì hết, mà là những xứ ‘có nước’ (Canada, tiểu bang Alaska, Nga) và những xứ khô hạn (Ấn Độ, Syria, Jordan). Bà Mẹ Thiên Nhiên không bao giờ chia nước cho con cái đồng đều.

Mười quốc gia và vùng có trữ lượng nước ngọt khiếp nhất là Iceland (123,862 dặm vuông nước-mi 3), Guyana (75,933 mi 3) Suriname (55,820 mi 3) Congo (53,105) Bhutan (32,169) Papua New Guinea (27,897) Gabon (26,208) Canada (23,361) Tân Tây Lan (22,132) và Solomons Islands (20,018)

Những vùng thiếu nước ngọt triền miên là Trung Đông, bắc Ấn Độ, tây bắc, tây nam và bắc Trung Quốc, bắc, tây bắc và nam Phi châu, tây nam Mỹ, bắc Mexico và Chili của Nam Mỹ.

Tuy trận mạc không giống như chiến tranh dầu hỏa của thế kỷ 20, nhưng mẫu số chung vẫn thế: quốc gia nào có phương tiện khai thác những bể nước tự nhiên khổng lồ thì quốc gia đó giàu có. Những xứ còn lại sẽ giành nhau ‘những cái giếng gần cạn khô’ còn lại và sẽ có cả chiến tranh!

Vì giờ đây nước đã vào tay tư nhân. Điều trớ trêu và World Bank cũng đồng ý là các công ty tư nhân khai thác và cung cấp, vận chuyển nước lý luận là khi giá nước không còn siêu rẻ, tình trạng lạm dụng sẽ hết và nhân loại sẽ có ý thức tiết kiệm nước.

Thật ra việc tư hữu hóa nước đã xảy ra ở các xứ thứ ba. Vào cuối thập niên 1990 đã có tình trạng World Bank kêu gọi các xứ nghèo, nhất là Bolivia, nên để tư nhân khai thác nguồn nước, vì chỉ có các đại công ty lớn của quốc tế mới tránh được nạn tham nhũng và mang nước đến cho các xứ này để phát triển kinh tế, nhưng đã xảy ra biểu tình ở Bolivia vì giá nước quá cao.

Trung Quốc là xứ điển hình mới. Từ năm 2000, khi nước được mở ra cho đầu tư ngoại quốc, tư hữu hóa nước đã nở rộ và khi giá nước bị đẩy lên, giáo sư Ge Yun, nhà kinh tế của Xinjiang Conservation Fund than: “Dân nghèo ở TQ không làm sao có đủ tiền mua nước!”

Mỹ là quốc gia tốn tiền cho nưóc rất nhiều và lãng phí nước cũng thuộc hàng đầu. Hệ thống cơ cấu hạ tầng của nước tại Mỹ có từ thời Henry Ford ráp chiếc xe Ford T đầu tiên và chính phủ Obama phải để dành 6 tỉ đô la để sửa chữa, tu bổ, dù cơ quan EPA ước tính phải tốn tổng cộng 300 tỉ mới đủ!

Nhưng hàng năm vẫn có đến trên nửa triệu vụ bể ống nước và có 6 tỉ gallons ‘trôi sông trôi biển’ do bị rò rỉ ngầm, theo số liệu của American Water Works Association. Hiện nay hàng trăm thành phố Mỹ đang tìm cách tư hữu hóa nước nôi và các chuyên gia cho là có thể dùng tiền thu được để cân bằng ngân sách ‘hạn hán’ các thành phố hiện nay.

Cái éo le là nước không phải là món hàng như dầu hỏa. Người ta sống khó khăn khi thiếu dầu, nhưng sẽ không sống được khi thiếu nước. Không thể thay thế nước như có thể thay thế các nguồn năng lượng khác dầu hỏa như gió, mặt trời, thủy triều…

Các khảo sát cho thấy con người không hề có ý thức giảm số lượng nước dùng, cho dù giá nước lên cao vùn vụt. Nhà giàu rất tệ, trong đợt hạn hán lớn ở California trong thập niên 1980, giá nước tăng gấp đôi và các gia đình phải hạn chế nước gần 1/3.

Nhưng trong lúc các gia đình nghèo với thu nhập dưới 20,000 đô la/năm giảm xài nước đến 50% thì các gia đình có thu nhập từ 100,000 đô la /năm trở lên thì họ chỉ ít xài đi có 10%, ngu sao không tiếp tục rửa xe và tắm hồ bơi cá nhân!

Có lúc nào đó, “nước đi đi mãi không về cùng non” thì nhà nghèo cũng như nhà giàu sẽ cùng ca bài ca con cá là “lạy trời mưa xuống, lấy nước tôi uống…”

Chuyện dài về nước không bao giờ khô được!
Hồng Quang


hongvulannhi  
#1586 Posted : Wednesday, October 27, 2010 1:52:55 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Góc Chiến Trường Xưa:

Tuesday, October 19, 2010
Ai đã khai hỏa cuộc hải chiến tại Hoàng Sa năm 1974 giữa Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa và Hải Quân Trung Quốc
Phạm Viết Ðào
Vua Trần Nhân Tông đã để lại di chúc như sau: “Các người chớ quên nước lớn thường làm điều trái đạo. Họa muôn đời của ta là nước Tàu. Họ không tôn trọng quy ước và biên giới.
Luôn luôn bày đặt chuyện để gây hấn. Không thôn tính được thì gặm nhấm đất đai của ta. Vậy các ngươi phải nhớ lời ta dặn. Một tấc đất cũng không để lọt vào tay kẻ thù. Ðây là di chúc cho con cháu muôn đời.” (Trần Nhân Tông 1279-1293)


Ðoàn Viết Ất quê Nam Ðịnh, di cư vào Nam 1954, người chỉ huy pháo HQ 16 đã khai hỏa bắn vào tàu Trung Quốc...
Lời nói đầu

Tuần vừa qua, hai chiến hữu già của tôi ghé thăm Viện Bảo Tàng. Các bác Lương Văn Ngọ và Võ Ðại. Quí vị hỏi thăm qua loa nhưng thực tình là yêu cầu yểm trợ để cùng đánh trận Trường Sa. Sẽ tổ chức gây quĩ, đăng báo Mỹ để tuyên ngôn cho thế giới biết là quần đảo và hải phận Ðông Hải muôn đời phải là của Việt Nam ta. Vâng, chúng tôi sẽ chuẩn bị tài liệu để triển lãm, duyệt lại cuốn phim đem chiếu và xin viết bài này để góp phần giới thiệu với độc giả. Lẽ dĩ nhiên cần sự giúp đỡ của các chiến hữu Hải Quân về các tài liệu. Chuyện Hoàng Sa và Trường Sa nếu không có anh em hội Bạch Ðằng là không xong. Trưa Thứ Bảy, cuối tuần, hội Hải Quân đến họp tại Viện Bảo Tàng để thảo luận về việc thiết lập một sa bàn Hoàng Sa. Các bạn trao tặng bộ quân phục thủy thủ cùng rất nhiều hình ảnh và tác phẩm liên quan đến trận hải chiến 34 nằm về trước. Những tác phẩm viết về Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa và đặc biệt có trên mười tác giả viết về biến cố Hoàng Sa ngày 19 tháng 1, 1974. Hồi ký của tư lệnh Hải Quân vùng 1, của vị chỉ huy hải đội Hoàng Sa, của trung tâm trưởng hành quân biển tại Sài Gòn, các hạm trưởng, sĩ quan trên chiến hạm tham chiến số 4, 5, số 10 và 16, của biệt kích trên đảo, sĩ quan truyền tin trên soái hạm, của thủy thủ trôi dạt trên biển, của anh em đoàn viên và địa phương quân bị bắt tù binh đưa về TC. Khối tài liệu hết sức phong phú trên ngàn trang phải đọc suốt cả tuần lễ chưa hết. Ðặc biệt trong khi quí vị cấp trên viết còn dè dặt thì anh em cấp dưới viết ra tất cả mọi chi tiết hết sức chân thật và rõ ràng. Những anh em mang đến tài liệu cho chúng tôi, ngày xưa vốn là các thiếu tá và cấp úy trẻ trung của biển cả, ngày nay tuổi đã về chiều mà tấm lòng nặng trĩu tâm tư khi nghe tin các hải đảo xa xôi lại một lần nữa rơi vào tay địch. Trong số các chiến hữu có mặt tại San José, chúng tôi đã gặp được một người, hết sức tình cờ và hết sức đặc biệt.
Ðoàn Viết Ất, người chỉ huy pháo HQ 16 đã khai hỏa...

Ðó là Hải Quân Ðại Úy Ðoàn Viết Ất, nguyên sĩ quan pháo thủ của HQ 16 mang tên danh tướng Lý Thường Kiệt. Năm 1974, khi con tàu rẽ sóng đi Hoàng Sa, Trung Úy Ất tưởng chỉ làm một chuyến hải hành tiếp tế như thường lệ, nào ngờ ông đã tham dự vào trận đánh lịch sử. Chuyến về trên con tàu bị thương với cõi lòng tan nát vì đã bỏ lại đồng đội trên hải đảo và biển cả. Trung Úy Ất cùng một số hải quân được tuyên dương anh hùng, thăng cấp đặc cách tại mặt trận. Ngày nay, ông Ất đang đóng vai một người dân tỵ nạn hiền lành sống rất bình dị bên cạnh chúng ta. Ai biết đâu con người ấy, ngày xưa cũng đã từng là một chiến sĩ dũng cảm của Hải Quân. Trong chiến trường, binh thư viết rằng khi lâm trận, cấp úy ở ải địa đầu là những người quyết định thắng bại. Trên các chiến hạm vào ngày đầu năm 1974, sống chết của con tàu trông cậy vào các trung úy chỉ huy pháo thủ. Trên chiến hạm HQ 16 vào buổi sáng hôm đó, số mạng trong tay Trung Úy Ất, ngồi bên cây đại bác 125 ly, nạp đạn chạm nổ, hướng thẳng vào đài chỉ huy của con tàu địch trước mắt. Sẵn sàng chuẩn bị bắn trực xạ.
Cuộc đời Ðoàn Viết Ất

Sau trận Hoàng Sa, miền Nam ca ngợi chiến công của Hải Quân anh hùng. Trong số các sĩ quan con sống mà được vinh thăng có Trung Úy Ðoàn Viết Ất. Ất người Nam Ðịnh, 54 theo cha mẹ di cư vào Sài Gòn. Sinh viên Ðại Học Vạn Hạnh. Năm 20 tuổi vào Hải Quân. Học thêm Anh văn tại Sài Gòn rồi thụ huấn căn bản quân sự tại Quang Trung. Năm 70 được gửi đi học tại trường Hải Quân Hoa Kỳ khóa 4-OCS. Vào thời kỳ đó sinh viên sĩ quan Hải Quân Ðoàn Viết Ất đã có dịp học lái tàu Mỹ tại vùng Vịnh Cựu Kim Sơn. Khi về nước, Chuẩn Úy Ất nhờ có đệ tam đẳng Thái Cực Ðạo nên được làm huấn luyện viên võ thuật. Cuộc đời đưa đẩy, trải qua các đơn vị, lên thiếu úy rồi trung úy thì bắt đầu xuống HQ 16 làm sĩ quan trách nhiệm dàn pháo cho chiến hạm. Các vũ khí dưới tay gồm có cây 125 ly, lớn hơn cả đại bác 105 của Bộ Binh. Những cây 40 ly một nòng và cây 40 ly nòng ghép đôi. Các bách kích pháo. Súng cá nhân, áo giáp và nón sắt. Cùng với các đoàn viên xạ thủ đầy kinh nghiệm, Trung Úy Ất chỉ huy anh em vào nhiệm sở tác chiến với một tinh thần hăng hái rất hào hùng. Khi con tàu Lý Thường Kiệt phải đoạn chiến về đến bến bờ quê hương, nhớ lại cảnh chiến hữu bị bỏ lại, lòng dạ hết sức não nề. Một năm sau theo hạm đội hải hành chuyến cuối cùng anh bỏ lại vợ con, vì vậy Ðại Úy Ất quyết định từ giã Hải Quân tại Côn Sơn, xuống tàu trở lại Việt Nam. Ðây là một quyết định sai lầm phải trả giá 6 năm tù cải tạo trên miền biên giới Bắc Việt. Ngay sau khi được trả tự do, cựu Ðại Úy Hải Quân đã có nhiều nơi móc nối để lái tàu vượt biên. Năm 1983 cả gia đình đến Bidong và sau cùng về định cư tại San José. Hai mươi năm qua chỉ làm một việc, cho một hãng. Nghề sửa máy điện tử. Bây giờ ông già 60 tuổi theo phái tu thiền tại gia, tuyệt thực mỗi buổi chiều. Buổi tối ngày15 tháng 1 năm 2008 đúng 34 năm trước sắp đến giờ khai hỏa trận Hoàng Sa, công dân Mỹ gốc Việt tên Ất Ðoàn ngồi nhớ lại lúc con tàu lướt sóng vào vùng hải chiến giữa các đảo Vĩnh Lạc, Cam Tuyền, Quang Hòa và Duy Mộng.
Di chúc của tiền nhân

Với ngàn năm đô hộ giặc Tàu, Việt Nam trải qua bao phen chống xăm lăng. Từ nhà Hán, nhà Ngô cho đến giặc Mông Cổ. Rồi nhà Minh, nhà Thanh. Quân dân ta phải chống giặc Bắc phương suốt 4 ngàn năm lập quốc. Trận hải chiến cuối cùng vào đời nhà Trần cách đây 7 thế kỷ. Vua Trần Nhân Tông đã để lại di chúc như sau: “Các người chớ quên nước lớn thường làm điều trái đạo. Họa muôn đời của ta là nước Tàu. Họ không tôn trọng quy ước và biên giới. Luôn luôn bày đặt chuyện để gây hấn. Không thôn tính được thì gặm nhấm đất đai của ta. Vậy các ngươi phải nhớ lời ta dặn. Một tấc đất cũng không để lọt vào tay kẻ thù. Ðây là di chúc cho con cháu muôn đời.” (Trần Nhân Tông 1279-1293)
Trận Hoàng Sa

Vào lúc 10 giờ sáng ngày 19 tháng 1, 1974, trận hải chiến lịch sử giữa Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa và Hải Quân TC diễn ra tại Hoàng Sa. Nguyên do vì sao? Di chúc của vua Trần Nhân Tông để lại hơn 700 năm đúng từng chữ một. Vẫn là họa phương Bắc. Nước lớn không tôn trọng quy ước. Bày đặt chuyện gây hấn. Gặm nhấm đất của ta. Trận hải chiến hết sức anh hùng của lực lượng Hải Quân nhỏ bé VNCH đã khai diễn với anh khổng lồ TC. Trước khi nổ súng, chiến hạm 2 bên đã cài răng lược, vì vậy chỉ vài giây phút đầu tiên là quyết định trận đánh. Gần đến nỗi đại bác của ta bắn trượt tàu địch đã xéo qua tàu bạn. Trong vòng 30 phút đầu tiên, bên ta chiến hạm HQ 10 bị trúng đài chỉ huy và hoàn toàn bất khiển dụng. Hạm trưởng từ trần chết theo tàu, hạm phó ra lệnh đào thoát, sau đó ông chết trên xuồng cấp cứu vì vết thương quá nặng. HQ 16 sau khi hạ được một chiến hạm của địch cũng bị thương rất nặng. Hạm trưởng và thủy thủ đoàn cố cứu con tàu ra khỏi chiến trường. Bên địch có 2 chiến hạm bốc cháy và 2 tàu còn lại chịu thương vong nhưng vẫn còn chuyển vận. Những hình ảnh sau cùng ghi nhận được hết sức hào hùng nhưng đồng thời cũng hết sức thương cảm. Hải Quân đào thoát từ HQ 10 ngồi trên bè cấp cứu bị tàu địch bắn theo. Nhưng đặc biệt còn thấy chiến hữu từ chiến hạm không bỏ tàu vẫn tiếp tục tác xạ qua tàu địch. Bút ký của người còn sống có ghi rõ cả tên các thủy thủ Việt Nam đang bắn những viên đạn sau cùng. Nước biển trên đầu ngọn sóng làm nhạt nhòa nước mắt của những lính bỏ tàu. Truyện kể của những anh em từ hải đảo xuống bè di tản khi thấy bên ta bắn chiến hạm địch bốc cháy đã cùng nhau cất tiếng hát trên biển Hoàng Sa.

Bài ca bất hủ đó là bản Việt Nam, Việt Nam.

Hãy tưởng tượng giây phút lạ lùng giữa trùng khơi dậy sóng với lửa đạn vang trời, ai cất được tiếng hát... Việt Nam nghe tự vào đời... Việt Nam nước tôi...
Năm 1974, dầu sôi lửa bỏng

Tháng 1 năm 1974 không phải là lúc miền Nam thái bình thịnh trị. Hiệp Ước Ba Lê đã ký xong nhưng hai bên vẫn còn chiến đấu trong trận giành dân lấn đất. Với chương trình Việt Nam Hóa chiến tranh, Hoa kỳ đã rút hết quân về. Xa hơn nữa, ngay từ năm 1970, Mỹ đã tuyên bố dứt khoát không tham dự vào cuộc tranh chấp các hải đảo ở biển Ðông. Trong khi quân Mỹ rút thì Việt Nam Cộng Hòa bùng lên tia hy vọng mới. Tin biển Ðông có dầu làm Tổng Thống Thiệu nói với nội các là dường như Trời ngó lại. Một thùng dầu thô được lệnh đem lên đốt tại nghĩa trang quân đội Biên Hòa trong buổi lễ tưởng niệm để linh hồn 16 ngàn tử sĩ phù hộ cho đất nước một tương lai tốt đẹp. Nhưng chính niềm vui ngắn ngủi đã nằm trong thiên tai. Trường Sa là nơi có nhiều triển vọng của kho tàng đáy biển. Muốn lấy Trường Sa thì TC phải thôn tính Hoàng Sa. Trong lúc VNCH còn phải lo trong nội địa thì TC cho Hải Quân đóng vai ngư phủ xâm nhập phía đông của quần đảo. Ðúng như vua Trần đã nói, chúng cứ gặm nhấm dần dần. Căn cứ vào địa lý nhân văn, căn cứ vào di tích lịch sử, căn cứ vào hiện trạng thềm lục địa, dứt khoát toàn bộ Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Từ ngàn xưa cho đến ngàn sau. Nhưng đất nước đang chiến tranh, sức đâu mà có đủ phương tiện trấn giữ cả trăm hải đảo cô quạnh giữa trùng khơi. Vì vậy, thừa nước đục thả câu, các quốc gia lân bang xâu xé. Từ Tàu đỏ của Bắc Kinh cho đến Tàu vàng của Ðài Bắc. Rồi Mã Lai, Indo và Phi Luật Tân đều nhào vô giành hải đảo. Nhưng có kế hoạch và tham lam nhất vẫn là người Tàu. Từ Tàu ngày xưa cho đến TC ngày nay, mộng bá quyền của người phương Bắc luôn luôn là cơn ác mộng của phương Nam.
Ðô đốc Hồ Văn Kỳ Thoại đang kể lại trận hải chiến Hoàng SaChâu chấu đá voi

Ngày 15 tháng 1, 1974 chiến hạm HQ 16 lên đường ra Hoàng Sa đưa địa phương quân Quảng Nam ra thay phiên trấn thủ lưu đồn. Ngày 17 tháng 1 khi đổ bộ lên đảo đã gặp Hồng quân. Từ trước đến nay vẫn gặp dân đánh cá xua đuổi là chúng bỏ đi, những lần này lại là Hải Quân TC. Ðô Ðốc Hồ Văn Kỳ Thoại, tư lệnh Hải Quân vùng I, cảm thấy chuyện bất thường. Nhân lúc Tổng Thống Thiệu ra kinh lý, nội vụ được trình trực tiếp. Sau phần trình bày của vị tướng Hải Quân, ông Thiệu ngồi xuống lấy giấy bút viết tay trong 15 phút một bản văn lịch sử. Ðây là chỉ thị căn bản của trận hải chiến duy nhất đã xảy ra giữa Việt Nam và nước Tàu trong thế kỷ thứ 20. Tướng Thoại đã ghi lại trong tác phẩm “Can Trường Trong Chiến Bại” chương 16 đại ý như sau. Lệnh viết tay của Trung Tướng Thiệu chỉ thị áp dụng các biện pháp xua đuổi ôn hòa, bắn dọa cảnh cáo và sau cùng thì dùng vũ khí để bảo vệ lãnh thổ. Quyết không để mất một tấc đất nào. Tất cả mọi người hiện diện đều không có ý kiến. Các tướng lãnh và phái đoàn chính phủ tháp tùng không ai lên tiếng. Không có bàn thảo gì hết. Xem ra ông Thiệu hết sức cô đơn và cương quyết trong quyết định lịch sử rất có thể bùng nổ lớn mà không ai tiên đoán được. Vẫn theo bản tính của ông, không ra lệnh chi tiết về việc khai hỏa. Không cần thảo luận về việc khả năng hùng mạnh của toàn thể Hải Quân TC. Chỉ riêng hạm đội Hải Nam cũng có thể tung ra 10 chiến hạm phục kích vây chung quanh hạm đội Việt Nam và diệt gọn. Rõ ràng là một quyết định châu chấu đá voi, dựa trên tình tự dân tộc với mối thù từ ngàn năm trước. Sau cùng châu chấu cũng đành phải đá voi.
Hạm Ðội Hà Văn Ngạc

Từ Sài Gòn, Ðại Tá Hà Văn Ngạc bay ra Ðà Nẵng nhận lãnh chức vụ chỉ huy cuộc chiến lấy lại Hoàng Sa. Ðô Ðốc Hồ Văn Kỳ Thoại tiễn ông đại tá Sài Gòn lên HQ 5, mang hiệu kỳ soái hạm lên đường. Chia tay trên cầu tàu căn cứ Ðà Nẵng, ông Thoại viết lại rằng đôi mắt chiến hữu nhìn nhau, cùng cảm thấy sắp có biến cố lịch sử. Lệnh phải bảo vệ đất nước được ghi rõ ràng từ tổng tư lệnh. Quân xâm lăng lần này đâu có dễ thuyết phục. Hoàng Sa là con đường đi xuống Trường Sa, mỏ dầu tương lai của cả Ðông Nam Á. Hoa Kỳ lại xác nhận là không can thiệp. Giặc Tàu chắc chắn sẽ không bỏ đi. Lính thủy Việt Nam với 4 con tàu cũ sẽ lâm chiến trong hoàn cảnh hết sức cô đơn trên biển cả mênh mông. Từ tướng cho đến quân, ai nấy đều biết rằng phải khai hỏa trước. Không thể bắn cảnh cáo doạ dẫm gì hết. Tiên hạ thủ vi cường. Ðiều quan trọng là khai hỏa vào lúc nào và ai sẽ là người ra lệnh khai hỏa. Ðại Tá Hà Văn Ngạc xuống con tàu mang tên danh tướng Trần Bình Trọng, phen này nếu chẳng may sa vào tay địch chắc lại phải làm quỉ nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc.
Khói lửa biển san hô

Buổi sáng hôm đó trời trong sáng, vào lúc 10 giờ thì tàu hai bên đã gần nhau. Bên địch bên ta kèm nhau từng chiếc một. Ngẫu nhiên mỗi bên đều có 4 chiến hạm. HQ 16 có HQ 10 bên tay mặt làm thành phân đội số 2. Soái hạm HQ 5 đi với HQ 4 là phân đội 1 vòng xuống phía đông nam đánh vào đảo Quang Hòa. Lập tức 2 tàu địch tách ra ứng chiến. Hỏa lực của hai bên tương đương, nhưng tàu địch tối tân hơn, chạy nhanh hơn, thân nhỏ sàn tàu thấp tạo thành mục tiêu di động và nhỏ bé hơn chiến hạm của Việt Nam. Các vị chỉ huy của bên ta đều dự trù sẽ nổ súng trước khai thác yếu tố bất ngờ. Vả lại, địch là kẻ xâm lăng, chiếm đất ta, ta có quyền nổ súng.

Lúc đó Trung Úy Ất 24 tuổi, ngồi trấn thủ cạnh cây đại bác quyết định chiến trường 125 ly nòng dài. Phía trước mặt là 2 tàu chiến của TC chế ngự trước đảo Duy Mộng. Trung Tá Lê Văn Thự với con tàu Lý Thường Kiệt đã xoay trở mấy ngày qua nên quen thuộc với khu vực đầy bãi đá ngầm với san hô. Pháo đội trưởng rất tin tưởng vào dàn xạ thủ nhiều kinh nghiệm với những năm yểm trợ hải pháo cho bộ binh vùng duyên hải Trung phần. Các hạ sĩ quan đều vững tay nghề và tinh thần hết sức cao. Cũng có thể chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Thực sự thì cả hai bên đều chưa hề có kinh nghiệm hải chiến trên biển cả. Sách vở và chỉ thị dùng đạn xuyên phá nhưng Trung Úy Ất cho nạp toàn đạn chạm nổ. Gần thế này mà xuyên phá thì hỏng hết. Phải chạm nổ mới có kết quả. Lại có lệnh bắn yểm trợ cho bộ binh trên đảo trước. Mấy bác hạ sĩ quan thâm niên đến bên cạnh thì thào vào tai anh trung úy trẻ. Ta cứ nhằm vào đài chỉ huy mà ra tay trước. Nếu cứ phơi mình ra mà bắn yểm trợ lên đảo thì chết hết còn đâu mà yểm trợ bộ binh.

Nhớ lại chuyện 34 năm trước, ông Ất kể rằng, chúng tôi cứ hướng vào đài chỉ huy của tàu địch. Ðịch di chuyển là các nòng súng 125 và 40 ly theo sát. Phía bên địch cũng quay súng hướng về chúng tôi như vậy. Giây phút nghẹt thở kéo dài. Lệnh từ soái hạm cho HQ 10 bắn trước. Nghe tiếng nổ là các tàu khai hỏa đồng loạt. HQ 16 hạ được một tàu địch và phía bên phân đội 2 của HQ4 và 5 bắn cháy một tàu. Ngay sau đó thì HQ 10 bị địch bắn sập đài chỉ huy. Trong hải chiến, mục tiêu chính là đài chỉ huy, nơi tập trung bộ phận lái tàu, hệ thống điện, truyền tin. Kế tiếp là dàn pháo của tàu địch. Phần còn lại nằm dưới mặt nước, phải tấn công bằng thủy lôi nhưng chiến hạm không được trang bị. Súng bắn qua lại như mưa. Trung Úy Ất thấy rõ hai chiến hạm địch bốc cháy.

Bên HQ 10 có lệnh bỏ tàu, tình thế rất bi thảm. Cùng lúc đó HQ 16 bị trúng thương nặng, lệnh bỏ tàu đã ban hành những sau đã kịp thu hồi và cố gắng xoay trở để rời khỏi chiến trường. Hai chiến hạm của phân đội 1 cũng đã trên đường triệt thoải khỏi vùng hải chiến. Hai chiến hạm địch còn lại cũng bị thương nặng nên không đủ sức truy kích. Nếu không chắc chắn HQ 16 không thể tiếp tục chiến đấu để tồn tại. Con tàu chỉ còn một máy, không có điện phải vận chuyển bằng tay, cố lết ra khỏi quần đảo Hoàng Sa. Rời khỏi trận địa khoảng 11 giờ sáng, Ðại Úy Ất còn nhớ lúc 3 giờ chiều chưa ra khỏi chiến trường. Nhìn về phía sau thật xa vẫn còn thấy chiến hữu trên đảo vẫy tay gọi tàu vào đón. Con tàu không còn khả năng tự xoay trở nên đã đành đoạn bỏ lại đoàn viên tuyệt vọng mỗi lúc một xa dần. Sang ngày hôm sau toàn thể hạm đội Hải Nam của TC mới ào ạt tiến đến và bắt tất cả các quân nhân của ta đem về lục địa. Sau đó trao trả tại Hồng Kông. Còn các chiến binh thả trôi trên bè cấp cứu đã nhờ ngọn gió Ðông thổi vào đất liền, trôi giạt cho đến khi tàu buôn và ghe chài vớt được trả về cho đơn vị.
Giấc mơ của Ðại Úy Ất

Trung Úy Ðoàn Viết Ất với chiến công trên HQ 16 trong trận Hoàng Sa đã được đặc cách lên đại úy. Chính vì cấp bậc này, cộng thêm khả năng lái tàu Mỹ, ông được cộng sản gia tăng thêm 3 năm thành 6 năm cải tạo. Khi ra tù, lại nhờ khả năng lái chiến hạm nên bà con móc nối cho lái ghe vượt biên mới có cơ hội trở lại vịnh Cựu Kim Sơn quen biết từ năm 70.

35 năm sau, bác Ất quê Nam Ðịnh ngồi nhớ lại hình ảnh con tàu HQ 10 nằm trên biển san hô. Biết rằng bây giờ ta đánh thì không lại quân Tàu, những vật đổi sao rời, cũng có ngày nước Tàu chia năm xẻ bảy. Việt Nam hậu sinh lấy lại được Hoàng Sa sẽ trục con tàu anh hùng lên làm thành một đài kỷ niệm như người Mỹ đã làm ở Trần Châu Cảng xứ Hạ Uy Di. Ai mà biết giấc mộng đó sẽ không phải là thực. Trong khi chờ đợi, Ðại Úy Ðoàn Viết Ất sẽ cùng Ðại Úy Hải Quân Phạm Bách Phi làm một sa bàn Hoàng Sa cho viện bảo tàng để con cháu thuyền nhân tỵ nạn Việt Nam đến xem ông cha ta ngày xưa châu chấu đá voi ra làm sao.
Lệnh Khai Hỏa

Khi đặt bút viết bài này có tựa đề là Lệnh Khai Hỏa. Tác giả là một chiến binh lục quân chân đất, hoàn toàn không có kiến thức Hải Quân nên chỉ xin lạm bàn chút đỉnh. Lệnh khai hỏa thực sự bắt đầu từ đâu và vào lúc nào? Ðô Ðốc Kỳ Thoại viết trong chương sách về trận Hoàng Sa có ghi rằng Ðại Tá Ngạc chỉ huy hạm đội xin ông lệnh khai hỏa. Qua máy truyền tin tiếng súng bắn tại Hoàng Sa, Ðại Tá Ngạc mở lớn cho ông Thoại nghe thấy. Bút ký của sĩ quan truyền tin trên HQ 5 cũng ghi rõ đoạn này. Tài liệu bằng Anh ngữ của Ðại Tá Ðỗ Kiểm thuộc Bộ Tư Lệnh Hải Quân Sài Gòn lại ghi rằng Ðại Tá Ngạc điện thoại về xin lệnh khai hỏa của đề đốc tư lệnh Hải Quân. Lúc đó tư lệnh đang trên đường bay ra Vùng I. Vì chuyện khẩn cấp nên Ðại Tá Kiểm xin lệnh của Ðô Ðốc Diệp Quang Thủy có mặt tại Bộ Tư Lệnh Sài Gòn. Nhân lúc họp bạn với anh em Hải Quân để viết lại câu chuyện làm phim, chúng tôi có dịp nói chuyện thêm chi tiết với Ðô Ðốc Thủy. Bây giờ Ðại Tá Hà Văn Ngạc không còn nữa.
Người viết truyện tò mò muốn tìm hiểu đành phải suy nghĩ rằng trước khi nổ súng ông đã gọi Bộ Tư Lệnh Hải Quân để xin phép trước. Qua Ðô Ðốc Diệp Quang Thủy ông được lệnh Sài Gòn. Sau đó ông cẩn thận xin lệnh Ðà Nẵng qua Ðô Ðốc Hồ Văn Kỳ Thoại, và lệnh khai hỏa bắt đầu. Tuy nhiên dù lệnh ra sao thì cũng chỉ qua giấy tờ và máy truyền tin. Lệnh khai hỏa đích thực sau cùng trên chiến hạm bằng khẩu lệnh là của cấp úy như ông Trung Úy Ðoàn Viết Ất. Lúc đó Trung Úy Ất mới 24 tuổi, dân Nam Ðịnh. Ông là người tin vào những chuyện số mệnh linh thiêng huyền bí. Dù rằng lệnh xuống theo hệ thống quân giai từ tổng thống, tư lệnh Hải Quân, tư lệnh vùng, chỉ huy hạm đội, hạm trưởng rồi mới đến tai ông. Nhưng theo tiếng gọi từ nơi xa thẳm thì cái lệnh khai hỏa đã bắt đầu từ vua nhà Trần. Bẩy trăm năm về trước Ðức Trần Nhân Tông đã ra lệnh bắn quân Tàu. Tư lệnh quân đội thời đó là Ðức Hưng Ðạo Ðại Vương, Trần Quốc Tuấn. Có phải ngẫu nhiên hay không, vua quan nhà Trần thời đó cũng là người quê ở Nam Ðịnh, chẳng khác gì ông tỵ nạn vô danh Ðoàn Viết Ất ngày nay đang lưu lạc ở San José. Mỗi sáng vào sửa vài cái máy điện toán, bữa ăn trưa là lần cuối trong ngày. Chiều chiều ghé vào nhà con trai kèm bài cho cháu nội. Ông pháo thủ Hải Quân bỏ lại dàn đại bác từ hơn 30 trước ở cuối chân trời. Từ ngày đó đến nay chẳng bao giờ còn nghe thấy lệnh khai hỏa của các cấp chỉ huy.



Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Linh Phuong  
#1587 Posted : Wednesday, October 27, 2010 4:36:25 AM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

Khoai Lang: Dinh Dưỡng Tốt Cho Người Bị Bệnh Tiểu Đường

UserPostedImage

Đồ biểu dinh dưỡng của hai loại khoai lang: Sweet Potato và Yam potato
Tâm Linh biên dịch

(Lời Thư Viện Hoa Sen: Khoai lang, tiếng Mỹ goi là sweet potatoes là một phần của thực phẩm không thể thiếu trong Lễ Tạ Ơn. Khoai lang là một trong những loại lương thực lâu đời nhất trên thế giới được biết của con người. Ngày nay những nghiên cứu khoa học cho thấy khoai lang không chỉ có giá trị dinh dưỡng cao mà có những công dụng phòng chữa bệnh, đặc biệc là bệnh tiểu đường loại 2 và là một trong những thực phẩm tạo miễn dịch tốt cho cơ thể. Nhân dịp Lễ Tạ Ơn, chúng tôi hân hạnh giới thiệu bài viết dưới đây của soạn giả Tâm Linh.)
Sau một thời gian thử nghiệm, các nhà nghiên cứu khoa học tại hai quốc gia Austrian và Italian đã công bố kết quả chất Caiapo, một tinh chất được chiết xuất từ củ khoai lang trắng (white-skinned sweet potato -Ipomoea batatas ), có khả năng kiểm soát tốt lượng đường máu và cholesterol trong bệnh tiểu đường loại 2. [1]
Trong thử nghiệm lâm sàng, Bác sĩ Bernhard Ludvik, MD và nhóm cộng sự của ông tại University of Vienna, Áo Quốc, đã chọn 61 bệnh nhân nam mắc bệnh tiểu đường loại 2 có độ tuổi trung bình là 58. Họ chia bệnh nhân ra làm hai nhóm: nhóm một 30 người dùng 4 grams Caiapo mỗi ngày, và nhóm hai 31 người dùng thuốc giả cũng 4 grams mỗi ngày. Tất cả được uống trước bữa ăn sáng mỗi ngày và kéo dài trong 3 tháng.
Sau ba tháng, kết quả thử nghiệm cho thấy, ở nhóm điều trị bằng Caiapo thật, lượng hemoglobin HbA1c (yếu tố đánh giá khả năng kiểm soát lượng đường huyết của cơ thể) [2] giảm đáng kể, từ 7,21% xuống còn 6,68%. Trong khi đó, HbA1c ở nhóm dùng thuốc giả không thay đổi. Đến cuối giai đoạn thử nghiệm, lượng đường máu ở nhóm Caiapo giảm nhanh chóng, từ 143,7 xuống 128,5 milligram/decilit, trong khi không có sự thay đổi nào ở nhóm dùng thuốc giả. Ngoài ra, lượng cholesterol ở nhóm một (Caiapo)(214. 6 mg/dL) thấp hơn hẳn so với nhóm đối chứng (nhóm hai dùng thuốc giả)(248.7 mg/dL.
Kết quả trên xác nhận Caiapo là chất có thể kiểm soát một cách hữu hiệu bệnh tiểu đường loại 2. Bác sĩ Ludvik kết luận như vậy. Không một phản ứng phụ nào được ghi nhận ở những bệnh nhân được điều trị bằng Caiapo.
Tưởng cũng nên biết Caiapo là chất được chiết xuất từ khoai lang trắng đã được Nhật Bản điều chế thành dược phẩm bổ sung bày bán trên thị trường Nhật từ lâu để phòng ngừa và điều trị cho những người bị bệnh tiểu đường nay mới được sự xác nhận bởi các nhà nghiên cứu khoa học phương Tây.
***

Một nghiên cứu mới đây ở trường đại học College of Agriculture and Life Sciences (AALS) thuộc Viện Đại Học North Carolina State University gồm Dr. Jone Allen, giáo sư; Dr. Van Den Truong, khoa học gia về thực phẩm thuộc Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ USDA-ARS phó GS AALS; và Dr. Masood Butt, GS thỉnh giảng từ Viện Đại Học Nông Nghiệp University of Agriculture in Pakistan, đã xác nhận khoai lang là loại thực phẩm có trị số GI thấp (low-glycemic index food), rất tốt cho bệnh nhân tiểu đường. Ngoài ra họ cũng khám phá khoai lang trồng tại bang North Carolina có chứa nhiều tinh chất Caiapo hơn loại khoai lang Nhật điều chế thành dược phẩm bổ sung bày bán trên thị trường Nhật. “Với nhiều nghiên cứu hơn nữa trong lãnh vực này, rất có thể sẽ có những khuyến cáo những bệnh nhân tiểu đường dùng tinh chất chiết xuất từ khoai lang North Carilina để kiểm soát bệnh tiểu đường”. Dr. Allen đã nói như vậy trong một tờ báo cáo về dự án của nhóm nghiên cứu. “Khoai lang liệu pháp sẽ rẻ hơn là phương pháp trị liệu hiện nay, và sẽ ít có phản ứng phụ”. Dr. Allen nói thêm. " (Suzanne Stanard report) [3]
***

Được biết khoai lang có nguồn gốc ở vùng nhiệt đới Nam châu Mỹ, lan truyền sang các quần đảo Thái Bình Dương, các nước Châu Á, được Cristophe Colombo đưa về châu Âu và người Bồ Đào Nha đưa vào Châu Phi. Khoai lang đã từng là một phần quan trọng trong khẩu phần ăn tại Hoa Kỳ trong phần lớn lịch sử của quốc gia này, đặc biệt là tại khu vực đông nam. Tuy nhiên, trong những năm gần đây thì nó đã trở nên ít phổ biến hơn. Tiêu thụ bình quân trên đầu người tại Hoa Kỳ ngày nay chỉ khoảng 1,5-2 kg (4 pound) mỗi năm, trong khi trong thập niên 1920 là 13 kg (31 pound). Kent Wrench viết: "Khoai lang đã gắn liền với thời kỳ khó khăn trong suy nghĩ của tổ tiên chúng ta và khi họ trở nên giàu có đủ để thay đổi thực đơn của mình thì người ta ít ăn khoai lang hơn."
***

Hiện nay, theo các nghiên cứu khoa học, khoai lang là một loại thực phẩm rất tốt cho sức khỏe nhờ có nhiều chất xơ (gấp ba lần khoai tây) nhiều vitamin như vitamin A dưới dạng beta-caroten, glutathione, vitamin C, B6, Kali, Manganese, Iron và Sắt, [4] do vậy nó có khả năng mạnh chống ôxy hóa (Antioxidant) , ngăn ngừa bệnh và làm tăng khả năng miễn dịch và chống lại các tế bào bị bệnh. Đặc biệt như kết quả thử nghiệm nói ở phần trên, nó giúp điều chỉnh insulin ở trạng thái cân bằng. Do vậy, ăn khoai lang vừa là cách để phòng ngừa vừa là cách để hạ thấp mức độ nghiêm trọng bệnh tiểu đường. Ngoài ra khoai lang lại có tác dụng giảm cân hiệu quả, là thực phẩm lý tưởng cho phái nữ trong việc giảm trọng lượng cơ thể. Năng lượng có trong khoai lang rất ít, chỉ bằng 30% so với cơm trắng và 50% so với khoai tây. Ăn khoai lang trước bữa ăn chính sẽ giảm được một lượng lớn thức ăn sẽ đưa vào cơ thể mà không hề gây ra cảm giác đói. Ăn khoai lang lại rất có lợi cho hệ tiêu hóa vì thành phần chất xơ, vitamin C, các axit amino và nhiều loại enzyme giúp dạ dày co bóp, kích thích nhu động ruột, làm quá trình tiêu hóa thức ăn trở nên nhanh hơn, dễ dàng hơn, ngăn ngừa tình trạng táo bón..
Tâm Linh (Tổng hợp từ các nguồn tin khoa học)


hongvulannhi  
#1588 Posted : Wednesday, October 27, 2010 10:49:20 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Tôi đọc hồi ký của Giáo Sư Vũ Quốc Thúc

Monday, October 18, 2010
* Ðoàn Thanh Liêm

Giáo Sư Vũ Quốc Thúc năm nay đã vào tuổi 90, và hiện đang sinh sống tại Paris thủ đô nước Pháp. Giáo sư vừa cho ấn hành một bộ hồi ký có nhan đề là “Thời Ðại của Tôi” gồm 2 cuốn, tổng cộng dài trên 1,100 trang, do cơ sở công ty Người Việt ở California phụ trách xuất bản. Sách được in trên giấy trắng khổ chữ 12, bìa cứng, được trình bày thật trang nhã, dễ đọc.

UserPostedImage

Giáo Sư Vũ Quốc Thúc. (Hình: Từ Nguyên)
Cuốn I dài 400 trang với phụ đề “Nhìn Lại 100 Năm Lịch Sử” viết về những nét chính yếu trong sinh hoạt chính trị xã hội của Việt Nam trong thế kỷ XX.
Cuốn II dài 700 trang với phụ đề “Ðời Tôi Trải Qua Các Thời Biến” viết chi tiết về cuộc đời của tác giả. Có thể coi cuốn II này mới là phần chính của bộ hồi ký.

Mặc dầu tác giả đã minh định rằng mình không có chủ ý viết lịch sử, mà chỉ ghi lại những sự việc ông đã chứng kiến trong suốt một cuộc đời hoạt động lâu dài của mình, thì những điều vị giáo sư khả kính và khả ái này đã trung thực viết ra trong bộ hồi ký quý báu này sẽ rất có giá trị cho những ai muốn tìm hiểu cặn kẽ hơn về cuộc sống tại đất nước chúng ta trong thế kỷ XX.

Nói chung, thì về hình thức cuốn sách được trình bày với một lối văn sáng sủa, gọn gàng, dễ lôi cuốn người đọc. Mà về nội dung, thì tác giả đã cung cấp cho chúng ta những thông tin rất phong phú với giá trị khả tín rất cao, do nhân cách đáng trọng của một nhà trí thức từ lâu nay vẫn từng được sự mến phục của đa số đồng bào trong nước, cũng như tại hải ngoại.

Lại nữa, vì là một vị giáo sư chuyên giảng dậy tại đại học trong nhiều năm, cũng như chỉ tham gia công việc của quốc gia trong lãnh vực chuyên môn về kinh tế tài chánh, nên tác giả không hề có nhu cầu, hay chịu một áp lực nào để phải giải thích, biện bạch cho các hành động của mình, như các nhà hoạt động chính trị chuyên nghiệp thường hay làm. Do đó, mà tập hồi ký này dễ có tính chất khách quan trung thực hơn, để bạn đọc có thể yên tâm tin tưởng được.

Giáo Sư Vũ Quốc Thúc đã dậy học tại trường Luật ở Hanoi và tại Saigon trong gần 25 năm. Ngoài ra ông cũng còn giảng dậy tại Ðại Học Dalat, Học Viện Quốc Gia Hành chánh tại miền Nam Việt Nam suốt thời kỳ trước năm 1975. Rồi sau này, khi sang định cư tại Pháp, giáo sư còn giảng dậy tại Ðại học Paris XII từ năm 1978 đến năm 1988 mới về hưu. Số môn sinh được học tập với giáo sư có thể lên tới hàng bao nhiêu vạn người, nên thiết tưởng không cần phải viết dài dòng về tiểu sử của tác giả nữa.

Dưới đây, tôi xin ghi lại chi tiết hơn về một số điều mình tâm đắc trong khi đọc tập hồi ký này.
1. Niềm say mê học tập & nghiên cứu

Như trong tập hồi ký ghi rõ trong nhiều trang, sự thành đạt trong việc thi cử của tác giả là do việc ông đã học tập rất chu đáo, nghiêm túc. Cụ thể như ngay từ thời còn ở bậc tiểu học và trung học ở thành phố Nam Ðịnh, ông đã miệt mài học để mà nắm vững được việc sử dụng đọc và nhất là viết tiếng Pháp. Khả năng viết tiếng Pháp trôi chảy như vậy chính là cái chìa khóa mở ra cho tác giả nhiều cánh cửa cho việc thăng tiến về khoa cử tới bậc cao nhất, như văn bằng tiến sĩ và thạc sĩ về môn kinh tế học, cũng như về các chức vụ công quyền khác.

Riêng mục làm luận án để chuẩn bị thi bằng tiến sĩ tại đại học Paris, tác giả đã kể lại chi tiết về sự tham khảo tìm kiếm rất công phu, không những trong các tài liệu sách báo, mà còn cả trong lúc quan sát trực tiếp tại các địa phương từ nhiều năm trước, kể cả trong thời kỳ tản cư sinh sống tại làng Ðào Xá thuộc tỉnh Hưng Yên trong thời Việt minh. Nhờ vậy mà ông mới hoàn thành được tập luận văn bằng tiếng Pháp với nhan đề là: “L'economie communaliste du Vietnam” (Kinh Tế Duy Xã Thôn của Việt Nam). Luận án này được ban giám khảo đánh giá rất cao, và ông đã được chấm đậu văn bằng tiến sĩ với hạng Tối Ưu (Mention Tres Bien) vào năm 1950.

Tiếp theo đến năm 1952, ông lại qua Pháp để thi văn bằng thạc sĩ. Và cuối cùng, nhờ ở sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho kỳ thi tuyển chọn rất gay go này, ông đã lại thi đậu văn bằng cao nhất trong hệ thống giáo dục đại học của Pháp một cách dễ dàng. Diễn biến các cuộc thi tại Paris đã được tác giả mô tả lại với nhiều chi tiết khá lý thú, kể cả việc đi xem bói ngay tại thủ đô Paris với lời giải đoán của bà Dumonceau chuyên về tiên tri (voyante) thật là ngộ nghĩnh.

Những chi tiết nhỏ nhoi, mà lại rất thật và đa dạng như thế đã làm cho cuốn sách thêm màu sắc tươi mát, sinh động xen lẫn với những chuyện nghiêm trang thuộc lãnh vực chuyên môn sở trường của tác giả. Cuốn sách được đề “ tặng cho con cháu thân yêu” rõ ràng đã có tác dụng nêu ra được một tấm gương sống động và chân thực về sự say mê chuyên cần trong học tập và nghiên cứu của một bậc tiền bối vậy.
2. Hoạt động chuyên môn: Dạy học và cố vấn kinh tế

Trong suốt trên 34 năm giảng dậy môn kinh tế tại các đại học ở Việt Nam cũng như ở Pháp, Giáo Sư Thúc đã góp phần đào tạo cho biết bao nhiêu thế hệ sinh viên thuộc đủ mọi giai tầng xã hội. Với nhiều chi tiết lý thú liên quan đến chuyện đụng độ gay cấn với một vài giáo sư người Pháp vốn còn giữ lề lối thực dân trịch thượng, tác giả kể lại việc tổ chức điều hành trường luật ở Hanoi trước năm 1954, lúc trường này vẫn còn do người Pháp đảm trách, mà chưa được chuyển giao sang cho phía Việt Nam.

Tuy ông không viết gì nhiều đến kinh nghiệm giảng dậy lâu năm của mình, mà nhiều môn sinh vẫn còn nhắc nhở đến cái lối diễn giảng thật sáng sủa, gọn gàng khúc chiết của vị giáo sư với khuôn mặt thanh tú và giọng nói thân tình hiền dịu. Nhờ kinh nghiệm tham gia trong nhiều dự án của chánh phủ trong lãnh vực kinh tế, tài chánh, ngân hàng, nên giáo sư đã có thể đem ra những sự việc cụ thể, thiết thực để minh họa cho phần lý thuyết trong các bài thuyết giảng. Vì thế mà sinh viên dễ lãnh hội được những điểm mấu chốt trong các bài học và tìm được nguồn hứng khởi trong việc theo đuổi việc học hỏi và nghiên cứu sâu rộng hơn sau này.

Ngoài việc dậy học, Giáo Sư Thúc còn tham gia rất tích cực trong lãnh vực chuyên môn về kinh tế tài chánh trong chế độ cộng hòa ở miền Nam Việt Nam. Trong nhiều đoạn, tác giả đã kể lại những đóng góp của mình trong việc xây dựng được một nền tài chánh ngân hàng độc lập riêng cho Việt Nam, tách rời khỏi sự chi phối của người Pháp. Ðây là một thành tựu rất đáng ca ngợi, mà giáo sư đã đạt được trong lúc giữ chức vụ thống đốc Ngân hàng Quốc gia năm 1955-56, và cả sau này với cương vị là cố vấn kinh tế của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm. Ðiển hình như việc thành lập được Ngân Hàng Việt Nam Thương Tín, Hội Ðồng Tối Cao Tiền Tệ và Tín Dụng, Hội Ðồng Kinh Tế Quốc Gia, v.v...

Tác giả còn thuật lại những cuộc gặp gỡ trao đổi với Tổng Thống Ngô Ðình Diệm với một thái độ khách quan, thẳng thắn cương trực.
Cụ thể như trong việc đại diện cho phía Việt Nam để thương thảo với phái đoàn Staley của Mỹ hồi năm 1961, giáo sư đã được vị lãnh đạo giao phó trọn quyền quyết định về việc không công khai công bố việc phá giá đồng bạc của Việt Nam Cộng Hòa. Và sau này, dười thời Ðệ Nhị Cộng Hòa, giáo sư lại điều khiển nhóm Nghiên cứu Kế hoạch Hậu chiến cùng chung với phía đối tác người Mỹ do ông David Lilienthal dẫn đầu. Các chi tiết về sự thương thảo với chuyên viên người Mỹ trong hai dự án hợp tác này, cũng như việc tham dự thảo luận thường xuyên với Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế và Ngân Hàng Thế Giới tại Washington DC cũng được tác giả ghi lại với nhiều chi tiết ngoạn mục lý thú.
3. Lập trường quốc gia kiên định

Ðiểm đáng lưu ý nhất trong suốt bộ hồi ký này là tác giả đã ghi ra được cái quan điểm và lập trường quốc gia kiên định của một người trí thức Việt Nam, mà không để cho mình bị mê hoặc bởi sự quyến rũ của chủ thuyết duy vật marxist-leninist. Ðiển hình như trong tập luận án tiến sĩ với nhan đề: “L'economie communaliste du Vietnam”, tác giả đã không chấp nhận lề lối luận thuyết của Karl Marx, như giới trí thức tả khuynh ở nước Pháp hồi những năm 1940-50 thường áp dụng như là một cái mode thời thượng. Và ông đã đưa ra lối phân tích độc đáo của mình về những nét đặc trưng của xã hội truyền thống ở Việt Nam, khác hẳn với mô hình marxist. Sụ đóng góp này rất quan trọng về mặt lý thuyết giúp cho giới hàn lâm đại học ở Âu Mỹ vào những năm 1950 thời đó có thể hiểu biết rõ ràng hơn về yếu tố văn hóa xã hội trong cơ cấu kinh tế nông thôn của nước ta.

Với sự phân định rạch ròi về lý thuyết như vậy, ông đã đứng hẳn về phe quốc gia, và phục vụ liên tục trong cả hai chế độ Ðệ nhất và Ðệ nhị Cộng hòa ở miền Nam. Và sau 1975, ngay dưới chế độ độc tài chuyên chế cộng sản, ông vẫn giữ được đức tính ngay thẳng, tiết tháo của một sĩ phu trí thức, không hề tỏ ra bị khuất phục trước tập đoàn bạo quyền. Tác giả ghi lại những cuộc trao đổi lý luận thật là gay cấn, sôi động lý thú với ông Ðỗ Ngọc Xuân là cán bộ giảng huấn trong lớp học về triết học Marx-Lenin dành riêng cho giới trí thức miền Nam. Ðến nỗi mà bà luật sư Nguyễn Thị Vui khi được nghe phu quân là ông Lâm Văn Sỹ tường thuật lại, thì đã gửi lời khen ngợi và bày tỏ sự cảm phục về sự can đảm bất khuất đối với Giáo Sư Thúc.

Nhờ sự can thiệp mạnh mẽ của Thủ Tướng Pháp Raymond Barre là người bạn cùng dự thi văn bằng thạc sĩ khóa năm 1950 với ông, nên Giáo Sư Thúc đã được qua định cư tại Pháp và được bổ nhiệm làm giáo sư dậy môn kinh tế tại Ðại học Paris XII kể từ năm 1978. Chi tiết về mấy năm phải sống với cộng sản ở Saigon đã được tác giả tường thuật lại khá đày đủ, rành mạch trong nhiều trang vào phần sau của cuốn II.
Kể từ ngày qua định cư ở Pháp vào năm 1978, ngoài việc dậy học, giáo sư vẫn tiếp tục đóng góp những suy nghĩ của mình qua những bài báo về những vấn đề liên hệ đến tương lai của dân tộc, với một lập trường quốc gia vững chắc, đối lập dứt khoát với chủ trương độc tài chuyên chế áp bức của đảng cộng sản Việt Nam.

Tác giả còn ghi lại những buổi phát biểu, thuyết trình trên đài truyền hình Pháp, nhằm phổ biến lập trường đứng đắn, nghiêm túc của người quốc gia trước sự xuyên tạc trắng trợn của những người tả phái làm lợi cho phía cộng sản. Cụ thể như trong loạt phim lịch sử của nhà báo Henri de Turenne đã có những đánh giá quá ư thiên lệch, gây ác cảm của công luận đối với các chánh phủ quốc gia từ thời kỳ năm 1950 đến 1975. Vì thế, Giáo Sư Thúc đã phải ra tay can thiệp, nhằm trình bày trước công luận nước Pháp về chính nghĩa của phe quốc gia, đối lập với chế độ độc tài tàn bạo của người cộng sản. Sự đóng góp này đã giúp rất nhiều trong việc xây dựng và củng cố uy tín của phong trào tranh đấu cho Tự do, Dân chủ và Nhân quyền ở Việt Nam hiện nay vậy.

Cuối cùng, về nhân cách của tác giả, tôi cũng xin ghi lại lời đánh giá của GIÁO SƯ mAI Văn Lễ là một cộng sự viên rất gần gũi lâu năm với Giáo Sư Vũ Quốc Thúc như sau: “Ông ấy là người kiếm sống một cách lương thiện” (nguyên văn bằng tiếng Pháp được Giáo Sư Lễ nói với người viết bài này tại Washington DC hồi năm 1960: “Il gagne honnêtement sa vie”).

Ðể tóm lược, người viết xin ghi nhận một lần nữa là: Tập hồi ký “Thời Ðại của Tôi” của Giáo Sư Vũ Quốc Thúc chứa đựng rất nhiều thông tin vừa đa dạng phong phú, vừa rất mực khả tín làm cho người đọc nào cũng có thể tin tưởng được. Và xin trân trọng giới thiệu với quý độc giả.
Tập hồi ký này sẽ được giới thiệu với công chúng tại miền Nam California vào ngày Thứ Bảy 6 Tháng Mười Một 2010, và tại Houston Texas vào ngày Chủ nhật 14 Tháng Mười Một 2010.


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

langthang09  
#1589 Posted : Wednesday, October 27, 2010 12:01:02 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1048 time(s) in 470 post(s)

UserPostedImage

UserPostedImage
BÀI THƠ TÌNH CHO EM

* Tặng Em, người tri kỷ

tôi muốn gặp em hôm nay
khác hơn em hôm qua
dù hôm qua tình ta tuyệt vời

tôi muốn gặp em ngày mai
khác hơn em hôm nay
dù hôm nay ta đang đắm say trong hạnh phúc

tôi muốn nước mãi trôi
dù hôm nay nước đang trong vắt
trong hồ tĩnh lặng

tôi muốn gió không ngừng thổi
dù hôm nay không khí trong lành
trời không mưa bão

nước không thể ứ đọng
gió không thể ngừng
em cần thay đổi

nên tôi muốn thấy
nét nhăn của em trên nụ cười khóe mắt
tóc bạc da mồi
tình ta đổi nhịp

nên em cứ bay xa
tắm gió sương những chân trời lạ
tôi sẽ lướt sóng ngàn
tìm những hoang đảo nằm xa hơn tưởng tượng

ta sẽ gặp lại nhau
và cùng nhau
vượt biên giới thời gian
và yêu nhau
ngoài phạm vi cổ tích

tôi sẽ tìm đến những chân trời em bay qua
trên nụ cười hiểu biết
vết da nhăn hiền triết
em sẽ khám phá những hoang đảo cùng tôi
sau màn sương trắng phủ trên bờ tóc
nơi nắng hoàng hôn soi dài bóng tháng năm

rồi em sẽ cùng tôi
về nơi căn nhà nhỏ
đốt bếp hồng sưởi ấm
kể chuyện cho nhau nghe
và hát lại những bài ca cũ
để khám phá đổi thay
cũng quay theo vòng tròn
đưa ta cùng trở lại
nơi tình yêu bắt đầu.
Đỗ Quý Dân

hongvulannhi  
#1590 Posted : Wednesday, October 27, 2010 5:00:31 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
NỖI ĐAU TUỔI GÌA
HUY PHƯƠNG


Ở đây, chúng ta không bàn chuyện đau nhức, cao máu, tiểu đường...nữa, vì đã có quá nhiều vị bác sĩ quan tâm tới tuổi già trên đất Mỹ này. Những loại đau trên đã có thuốc và có chính phủ Mỹ trả tiền, nhưng có những thứ đau khác không có thuốc chữa và cũng không ai kê vai gánh vác giùm.

Báo OC Register thứ sáu tuần trước có đăng tin một ông già bị người ta đem bỏ trước cổng một ngôi chùa ở thành phố Westminster. Ông lặng lẽ ngồi trước hiên chùa suốt ngày. Cảnh sát đến mang ông vào bệnh viện tâm thần. Ông không có trong người bất cứ một thứ giấy tờ nào để biết được ông là ai, ở đâu. Ông không nói một lời nào, chỉ biết lặng lẽ, đôi khi cười một mình như một người mất trí. Ông là một người châu Á, Việt Nam cũng chưa chừng, như vậy ông không phải sinh ra ở đây, hay từ trên trời rơi xuống như cô bé Maika trong một tập phim Tiệp Khắc. Vậy là có người chở ông tới và bỏ ông lại đây, không ai ngoài con cái hay thân thích của ông. Lâu nay thỉnh thoảng người ta thấy có những thiếu phụ sinh con rồi đem con bỏ vào thùng rác, nhưng chưa thấy ai đem cha mẹ vứt bỏ ngoài đường. Ông già chỉ cười vu vơ, trí nhớ của ông đã suy kiệt, nếu không ông sẽ đau khổ biết chừng nào?

Trước đây người ta kể chuyện có người chở bà mẹ già bỏ ở cây xăng, tôi không tin, tưởng là chuyện đùa, nhưng bây giờ thực sự lại có người “ đem cha bỏ chùa ”.

Cũng lại câu chuyện của một người già. Tháng trước, trong một dịp đưa người thân đi Việt Nam, tại quầy vé China Airline ở phi trường Los Angeles tôi đã chứng kiến một cảnh khá đau lòng. Trong khi mọi người đang xếp hàng trình vé, cân hàng thì một bà cụ người Việt cứ loay hoay lúng túng trước quầy vé với các thứ giấy tờ vương vãi, bề bộn trên sàn nhà. Bà ngồi bệt xuống đất hết móc túi này đến túi nọ, vẻ mặt lo lắng.ï Một nhân viên an ninh phi trường thấy tôi cũng là người Á Đông, ngỏ ý muốn tôi lên giúp bà cụ. Nhân viên quầy vé cho biết bà có vé máy bay, một visa nhập cảnh Việt Nam nhưng không có passport hay thẻ xanh. Tôi giúp bà moi từ đống giấy tờ ra chỉ thấy một cái hộ chiếu của Việt Nam cấp cách đây mười mấy năm khi bà đến Mỹ đã hết hạn và một cái ID của bà do tiểu bang Florida cấp. Bà mới từ Florida đến phi trường Los mấy giờ trước đây một mình và trình giấy tờ để lên máy bay đi Việt Nam.

Cuối cùng, bà cũng lên được máy bay, nhưng bà sẽ không bao giờ có thể trở lại Florida nữa vì trong tay bà không có passport của Hoa Kỳ, không thẻ xanh, không “entry permit”. Đây là trường hợp một bà mẹ già, quê mùa bị con cái “mời khéo” về Việt Nam. Tội nghiệp cho bà đã ngồi trên máy bay năm sáu tiếng đồng hồ để đến phi trường LAX, sắp tiếp tục chặng đường về Việt Nam nhưng không biết là mình không thể trở lại Mỹ và lòng bất nhân của con cái. Hình ảnh bà già này cứ ám ảnh tôi mãi. Bà vụng về, quê mùa, có lẽ cũng chẳng giúp ích được gì cho con cái mà chỉ thêm gánh nặng. Thôi để cho bà đi, khi biết mình không trở lại Mỹ được thì chuyện đã rồi. Tuổi bà có nằm lại trên quê hương cũng phải, sống chẳng giúp ích gì được cho ai, chết ở đây bao nhiêu thứ tốn kém.

Hai vợ chồng sang Mỹ từ hai mươi năm nay, đi làm nuôi con, mua được căn nhà đã pay off. Khi các con đã có gia đình ra riêng thì ít năm sau ông cụ cũng qua đời. Thấy mẹ hiu quạnh trong một căn nhà khá 1ớn, mà giá nhà đang lên, các con bàn với mẹ bán nhà đi rồi về ở với các con. Bà mẹ bán nhà, thương con chia đều cho mỗi đứa một ít, còn dăm nghìn dắt lưng, rồi về ở với con. Bà không biết lái xe, không biết chữ nghĩa, cũng không biết trông cháu làm home work, nên cha mẹ chúng phải nhờ người đưa đón. Bà thích nấu ăn, gói bánh, kho cá, nhưng sợ nhà hôi hám, con cái không cho. Lúc đầu thì chẳng sao, lâu dần mẹ thành gánh nặng. Buổi chiều, đứa con gái xô cửa trở về nhà, thấy mẹ đang gồi xem TV, nó hất hàm hỏi: -“Có hiểu gì không mà thấy má ngồi coi suốt ngày vậy?” Có lúc chuông điện thoại reo, đứa con nhấc máy, bên kia không biết ai hỏi gì, trước mặt bà già, nó trả lời nhát gừng:-“Bả đi khỏi rồi!”

Một bà mẹ khác, ở chung nhà với một đứa con nhưng nhờ một đứa con khác đưa đi bác sĩ. Xong việc, nó đưa mẹ về rồi lẹ lẹ dọt xe đi làm. Bà già vào tới cửa, móc túi mãi không tìm ra cái chìa khóa nhà. Bà không có chìa khóa, không cell phone, cũng không có tiếng Anh, sợ sệt không dám gõ cửa hàng xóm. Bà ngồi đó, trên bục cửa cho tới chiều, khi đứa con ở chung nhà đi làm về, thì bà đã kiệt sức vì khô nước, phân và nước tiểu đầy mình.

Đời xưa, người ta kể chuyện trong một gia đình, có hai vợ chồngï đối xử với ông cha già đã run rẩy của mình tệ bạc, cho cha ăn trong cái “mủng dừa”. Một hôm hai vợ chồng đi làm về thấy đứa con nhỏ của mình đang hì hục đẽo một cái gáo như thế, được cha mẹ hỏi, nó “thành thật khai báo” rằng “để dành cho cha mẹ lúc về già”.
Đâu phải ai nuôi con cũng nghĩ tới lòng cha mẹ, cũng như nhớ chuyện “trồng đậu có đậu, trồng dưa có dưa
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#1591 Posted : Wednesday, October 27, 2010 6:20:25 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Câu chuyện trên đồi Charlie

Một câu chuyện thời Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 và bài hát "Người ở lại Charlie" phổ biến trước 75 của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh qua giọng hát Thanh Tuyền.

Charlie là tên của một trong các ngọn đồi lần lượt mang tên Alpha, Beta, Charlie,... vùng Kontum.

Tại Việt Nam cuối mùa Xuân 1972, tình hình chiến sự ngày thêm khốc liệt. Hiệp Định Paris hội họp căng thẳng. Trận mùa hè đỏ lửa bắt đầu. Địch quân đưa chính quy vào mặt trận quân khu II trên chiến trường Cao Nguyên tại Tân Cảnh, nơi đồn trú Bộ Tư Lệnh Tiền Phương của Sư đoàn 22.

Trung Tá Nguyễn Đình Bảo

Tổng Tham Mưu cho tăng phái Lữ Đoàn II Nhảy dù của Đại Tá Trần Quốc Lịch đóng tại căn cứ Võ Định. Trung Tá Nguyễn Đình Bảo, tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù mang huy hiệu “song kiếm trấn ải” vào chiếm đóng ngọn đồi quyết tử Charlie. Bốn đại đội chia ra chiếm giữ các cao điểm. Địch quân cấp sư đoàn với các đơn vị pháo và phòng không bắt đầu khai hỏa. Pháo 130 ly và đại bác 122 ly. Mỗi ngày trên một ngàn trái. 600 lính mũ đỏ gồng mình chịu pháo chờ địch tấn công.

Trận địa pháo của địch khởi sự mãnh liệt từ 1 tháng 4-1972.

Đồi Charlie được gọi là căn cứ C2 trong suốt gần 2 tuần lễ kịch chiến đã lãnh trên 10 ngàn quả đại bác. Nhảy Dù, Không Quân và Pháo Binh của ta phản ứng mãnh liệt, xác định la liệt trận địa và tràn vào cả các phòng tuyến của mũ đỏ.

Cộng quân quyết tâm dứt điểm Charlie bằng mọi giá. Lấy quân số của hai trung đoàn tràn ngập một tiểu đoàn. Sáu trăm chiến binh Nhảy Dù của Tiểu Đoàn 11 chỉ còn một số nhỏ thoát khỏi trận địa. Phần lớn bị hy sinh và nằm lại đồi Charlie cùng với Tiểu Đoàn Trưởng Nguyễn Đình Bảo. Có các chiến sĩ Nhảy Dù cả tháng sau mới băng rừng về trình diện.

Tháng 5-1972, cảm thương người anh hùng mũ đỏ, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh viết bài ca “Người Ở Lại Charlie” do Nhật Trường trình bày trên Đài Phát Thanh Quân Đội đã làm cho cả hậu phương Sài Gòn phải nhỏ lệ.

Bây giờ 34 năm sau, trên đồi Foothill trong hí viện của trường đại học ở Los Gatos, California, ban hợp ca tuổi trẻ của đại đội C2 Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương cất tiếng hát bài ca cho người ở lại Charlie. Lời ca cuối cùng là giọng đơn ca của chiến sĩ dù Đoàn Phương Hải, người lính mũ đỏ còn lại của tiểu đoàn 11. Người về từ Charlie. Lúc đó là chiều Chủ Nhật 17 tháng 12-2006 tại Hoa Kỳ.

Và sau cùng bộ quân phục Nhảy Dù của Tiểu Đoàn Trưởng Nguyễn Đình Bảo tặng cho Pháo Binh Dù Bùi Đức Lạc hiện còn để trong Viện Bảo Tàng Việt Nam tại San Jose.

Có người hỏi, sau trận Charlie, số phận Tiểu Đoàn 11 ra sao. Xin trả lời. Trong quân sử Việt Nam có nhiều trận lừng lẫy cấp tiểu đoàn. Trong đó có hai trận do Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù tham dự.

Tại Charlie, Tiểu Đoàn 11 Dù mất 4 đại đội và hy sinh tiểu đoàn trưởng. Đổi lại Sư Đoàn 320 quả đấm thép của Bắc Việt hy sinh quân số hơn 1 trung đoàn. Phần còn lại của Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù được tập trung về hậu cứ và bổ xung quân số, huấn luyện cấp tốc tháng 5-1972 đặc biệt về chiến thuật dùng hỏa tiễn TOW đánh chiến xa.

Tháng 6, tiểu đoàn tái tổ chức lại lên đường tham dự trận tái chiếm Quảng Trị. Chỉ riêng ngày 1 tháng 6-1972, tiểu đoàn song kiếm trấn ải với 2 số 1 đã hạ được 26 chiến xa địch trên trận chiến bên bờ sông Mỹ Chánh. Đó là trận lừng danh lần thứ hai của tiểu đoàn 11 Nhảy Dù.

Bây giờ, nếu các bạn đi chợ trời San Jose chợt thấy có ông già đứng nhìn đống áo nhà binh cũ, dáng điệu suy tư, có thể đây là một cựu chiến binh đã về từ Charlie hay đã từng diệt tăng ở phòng tuyến Mỹ Chánh. Đó là những anh hùng ở bên cạnh chúng ta. Một cái bắt tay, bạn sẽ thấy gần hơn với lịch sử. Và nếu hỏi chuyện, lịch sử sẽ trả lời.

Giao Chỉ, San Jose 2006
********************************

Xin mời bạn vào link de nghe nhac:
http://vuvu.mobi/watch-v...lai-charlie/FAebo3laIgk/
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1592 Posted : Wednesday, October 27, 2010 9:54:33 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
UserPostedImage



UserPostedImage
mưa thu

cỏ hoa lay nhẹ sóng thu
nghe trong màu nhớ khúc ru mây trời
xôn xao mỗi bước chân đời
vàng thu lá đỏ chơi vơi mưa buồn

hư không âm vọng suối nguồn
hạt gieo thổn thức hạt tuôn bến bờ
mưa thu bàng bạc xa mờ
con đường hoa trắng lững lờ dấu xưa ...
Hồng Hoang


Rừng thu

Nắng xiên xiên một rừng thu
Gió lay lay nhẹ lời ru đượm buồn
Lá rơi rơi cuối con đường
Mây trôi trôi đến đầu nguồn suối thơ

Lặng thinh phiến đá đợi chờ
Bướm bay trên cỏ thẫn thờ mong hoa
Chiều qua ... thu cũng trôi qua
Lá vàng đã hết ... xuân xa chưa về
Hoàng Sa



UserPostedImage

sóng thu

đường trưa hoa trắng dưới mưa
hạt mưa thánh thót gõ vừa bước thu
gió mùa gọi nắng tháng Tư
sao không trở lại vàng thu lá chờ

say say cánh bướm vật vờ
lá bay bay nhẹ ơ hờ trong mơ
sóng xô xô mãi vô bờ
mây tan tan loãng khói mờ sương tan
Hoàng Thy Mai Thảo





Linh Phuong  
#1593 Posted : Thursday, October 28, 2010 1:20:11 AM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

BÀ MẸ QUÊ
Anh Hữu Nguyễn


Có nhiều cách gọi về song thân tùy theo địa phương, nhưng ở quê tôi, một vùng thuộc tỉnh Kiến An, Hải Phòng thì con gọi bố mẹ là thầy bu, vì thế tôi xin giữ hai danh từ này cho bài viết về mẹ tôi, một bà mẹ quê.

Thầy tôi qua đời ngày 15 tháng Giêng năm 1947, hưởng dương 41 tuổi! Ông cụ mất đi khoảng sau 2 tháng bị bệnh mà thuở ấy người vùng quê chỉ biết gọi là bệnh “thương hàn”(?). Những ngày thầy tôi lâm trọng bệnh và khi các con tiễn chân ông cụ ra cánh đồng thì nay tôi không còn nhớ gì nữa! Kỷ niệm duy nhất còn sót lại trong đầu tôi là khi ông cụ tháo vai cày ra khỏi cổ con trâu rồi đưa sợi dây thừng cho tôi dẫn nó đi ăn, đang gặm cỏ, khi đến bên bờ hồ trước cửa nhà thờ thì nó nhào xuống nước, ngước mũi lên thở phì phò, còn tôi, một thằng bé chăn trâu mới 6 tuổi, không thể kéo nó lên được nên tôi đành buông dây thừng, đứng trên bờ mà khóc vì sợ con trâu sẽ chết đuối.

Nhưng với bu tôi, một bà mẹ quê, thì tôi nhớ nhiều, nhưng chưa một lần nhắc lại những kỷ niệm này với anh chị em và con cháu. Khi thầy tôi mất thì bu tôi mới 43 tuổi với một nách bẩy đứa con, tất cả cùng sống trong căn nhà tranh vách đất ba gian hai trái, một mảnh vườn với dăm ba sào ruộng thuộc làng Cựu Viên, tỉnh Kiến An,thành phố Hải Phòng, và chỉ cách hai nơi này chừng hơn 3 cây số.

Một hình ảnh tuy đã hơn 60 năm rồi mà tôi vẫn còn như đang thấy trước mắt, đó là cảnh vào lúc hoàng hôn, bu tôi đứng ở góc vườn, hướng ra nghĩa trang mà kêu tên thầy tôi trong tiếng nấc sau khi đã chôn cất thầy tôi xong.

Bu tôi cả ngày phải chân lấm tay bùn với ruộng lúa vườn rau, mỗi buổi chiều về, sau khi thổi cơm cho con, nấu cám cho lợn (heo) xong thì mặt trời đã lặn, giữa lúc tranh tối tranh sáng, bà lẳng lặng ra góc vườn, lúc thì ngồi ngắt đọt khoai lang, khi thì đứng hái lá chè mà thút thít khóc trong khi các con không hay biết.

Một buổi chiều tối, khi chim đã về tổ, tôi leo lên cây cau ở góc vườn để bắt ổ chim sáo đen khi nghe chim con “chíp chíp” mà tôi đã rình từ lâu, tôi thất kinh suýt rơi xuống đất khi bất chợt thấy bóng đen đứng khóc góc vườn. Nhưng tôi hoàn hồn ngay khi nhận ra giải khăn tang trắng vấn trên đầu, hai đuôi khăn chạy dọc sống lưng của bu tôi, tôi vội tụt xuống định chạy vào nhà, nhưng rồi khựng lại, ngồi thụp xuống bên gốc cây cau vì nghe tiếng bu tôi khóc:

“Ối ông ơi! Trời đã tối rồi! Ông đi đâu mà sao không về ăn cơm uống nước với các con ông ơi!” .

Tuy tuổi lên 6, tuổi nghịch ngợm của trẻ nhà quê không biết sợ ma nhưng tôi rùng mình nổi gai ốc khi nghe bu tôi kêu lên như thế. Bà khóc trong nấc nghẹn, cố kềm trong họng không cho ra tiếng vì sợ các con nghe được, chắc bà cam chịu đau khổ thương nhớ một mình, không đành chia nỗi buồn với các con. Các anh chị em chúng tôi không ai hay biết việc này, vì sau một ngày quần quật với công việc ruộng lúa vồng khoai thì tất cả đã mệt nhoài, mọi người đi nghỉ sớm để sáng mai, khi gà vừa gáy và tiếng chuông nhà thờ “bính-boong” lúc 5 giờ sáng là đã phải dậy để chuẩn bị ra đồng.

Riêng mình tôi biết bu tôi khóc, tôi chẳng nói cho ai hay, nhưng tiếng khóc của mẹ xoáy vào đầu tuổi thơ khiến tôi cứ đứng sau hè nhìn bu tôi rũ xuống như tàu lá chuối héo, nghe bà nấc nghẹn mà ứa nước mắt theo. Nhiều khi tôi thấy bà vịn cành chè rồi sức nặng của khổ đau kéo cành chè gẫy xuống! Một chiều tối, tôi nghe tiếng nói bên kia vườn, cách bụi tre, vẳng sang:

_ Mẹ Quán sao cứ khóc mãi thế! Hãy để cho Quán nó yên nghỉ.

Đó là tiếng của cụ Dưỡng, chú của thầy tôi, chắc cụ cũng sót ruột vì tiếng khóc mỗi chiều tối ngoài góc vườn. Bu tôi là cháu dâu nên phải vâng lời chú, từ đó bu tôi không đứng khóc ngoài góc vườn nữa. Nhưng nỗi sầu vì nấm mồ chôn chồng chưa xanh cỏ thì làm sao vơi nên nước mắt tiếp tục rơi cùng những tiếng nấc nghẹn trong góc bếp giữa đêm khuya.

Mùa Đông tháng giá, tiết trời khá lạnh ở vùng quê với căn nhà lá có nhiều khe hở để gió lùa vào, anh em tôi nằm ổ rơm, đắp chiếu, kín đầu thì hở đuôi và ngược lại kín chân thì thò đầu, cái lạnh đêm khuya lại thêm dạ dày trống đúng với câu châm ngôn “bụng đói cật rét” nên giấc ngủ chập chờn. Nửa đêm về sáng, khi gà vửa gáy, tôi thức giấc thấy ánh lửa từ nhà bếp hắt lên, tôi bò dậy và mon men tới để sưởi cho ấm thì thấy bu tôi ngồi nấu cám heo, một tay cầm que, tay kia nắm mớ rơm đẩy vào tiếp cho lửa cháy, bóng mẹ tôi in lên vách bếp, ngả nghiêng theo ánh lửa bập bùng. Đêm khuya, thấy con thức dậy bò xuống bếp thì bà mẹ biết con đang thiếu cái gì. Vừa trông thấy tôi, bà vội kéo vạt áo lau nước mắt, rồi nói:

_ Đói hả? Ngồi xuống đây sưởi cho ấm rồi bu nướng cho con củ khoai.

Bếp nhà quê đun bằng rơm rạ nên có tiếng nổ lép-bép làm bắn ra những tia lửa tựa pháo bông và kéo theo tro bụi phủ lên người ngồi nấu. Bu tôi đứng dậy khẽ phủi tro trên tấm khăn tang trắng rồi lấy củ khoai lang ở cái thúng treo sau lưng vùi vào đám tro giữa ba “ông đầu rau”.

Có thể nhiều người không biết “khoai nướng vùi bếp tro” là gì, mùi vị nó ra sao, ngay cả con cháu nội ngoại của bu tôi hiện nay đang sinh sống trên đất Mỹ cũng không biết. Nhưng với tôi, củ khoai lang vùi bếp tro mà bu tôi “ban” cho tôi không có gì so sánh được. Người ta thường dùng chữ “ban” đề nói về những “hồng ân” mà Thượng Đế, Chúa, Phật ban cho con chiên, phật tử, nhưng bu tôi đã “ban” cho tôi củ khoai nướng vùi bếp tro giữa đêm Đông giá lạnh mà xung quanh bếp chỉ có rơm rạ, tro bụi, bóng tối và tình mẹ con.

Bà mẹ khều củ khoai trong đám tro ra, vò nắm rơm chà lên vỏ ngoài cho sạch chỗ cháy đen rồi đưa cho con:

_ Khoai còn nóng lắm, con ăn từ từ.

Đúng rồi, khoai nướng thơm và ngon với trẻ em miền quê, nếu em đói mà vội ăn đến nỗi quên cả bóc vỏ thì sẽ bị nóng phải hả miệng ra, ngửa mặt lên mà thổi “phù-phù”, ăn vụng mà nuốt vội miếng khoai lang dễ bị nghẹn. Bụng đói, cật rét mà hai tay nắm củ khoai nướng nóng thì thích lắm, nhưng không hiểu sao cái tật tham ăn của tôi biến đi đâu mất, tôi cũng chẳng hiểu chữ “hiếu” là gì, nhưng vẫn cứ bẻ cũ khoai ra làm hai, đưa bu tôi một nửa mà không nói một lời nào cả? Biết nói gì hơn, và dù biết văn hoa chữ tốt thì trong hoàn cảnh ấy, ngàn vạn lời nói cũng bằng thừa, là sáo ngữ. Tôi đưa nủa củ khoai cho bu tôi chỉ vì tôi thấy bu tôi kéo vạt áo lau nước mắt, chỉ vì trong ánh lửa rơm chập chờn giữa đêm khuya mả tôi thấy mắt bu tôi đỏ. Tôi đưa nửa củ khoai cho bu vì tôi biết bu tôi cũng đói nhưng nhường miếng ăn cho con như tất cả các bà mẹ khác.

Cầm miếng khoai trong tay, bu tôi nhìn tôi không nói gì cả nhưng lại choàng tay qua kéo tôi vào lòng. Tôi biết bu tôi đang thổn thức và rồi bà khẽ nói:

_ Con lên nhà đánh thức các anh chị dậy ăn cơm để còn kịp “ra đồng”.

Hai chữ “ra đồng” là chỉ công việc ngoài đồng ruộng như cuốc đất, nhổ mạ, cấy lúa, làm cỏ, trồng rau, trồng khoai, trồng bắp (ngô) v.v..những công việc của nhà nông để làm ra thực phẩm mà người “thành phố”, nhất là các bạn trẻ người Mỹ gốc Việt không bao giờ có thể hình dung ra được nó vất vả như thế nào.

Ngày qua ngày, bầy gà một mẹ bẩy con đùm bọc quây quần dưới mái tranh được bao quanh bởi lũy tre, rồi bị chạy loạn vì chiến tranh! Khi hồi cư về làng cũ thì chỉ còn hoang tàn đổ nát nên mẹ con lại chạy theo dòng người di tản. Thấy họ đi thì bà mẹ quê cũng dắt con đi, không biết đi về đâu và làm gì! Những lúc gian nan khốn khổ như thế chắc hẳn bu tôi lại kêu tên thầy tôi và mong chồng chỉ lối đưa đường cho vợ góa con côi được về nơi bình an.

Cuối cùng thì gia đình tôi làm dân di cư trôi dạt vào Nam, về làng Bến Xúc, quận Bến Cát, tỉnh Bình Dương năm 1954. Người nông dân thường có sức chịu đựng như “cỏ dại”, vất đâu cũng sống được với đất, nhưng mẹ con chúng tôi ra đi không mang theo ruộng vườn, chỉ có hai bàn tay nên phải xoay sở, các anh chị tôi lúc này đã trưởng thành nên phiêu lưu về thành phố và gia đình tôi lại di chuyển về 172/41 đường Đỗ Thành Nhân, Khánh Hội, quận Bốn, Saigon.

Bu tôi, một bà mẹ quê “lạc” về thành phố, bỏ lại sau lưng xa tít mù khơi mái tranh, lũy tre, ruộng vườn và nhất là mồ chồng mà sẽ không bao giờ được nhìn lại nên bu tôi như tàu lá úa và chỉ hồi sinh sau khi đã có tiếng bập bẹ “bà bà” của các cháu nội ngoại. Có lẽ đây là giây phút hạnh phúc nhất của bu tôi cũng như các bà mẹ khác, thương cháu chăm sóc cháu hơn thương con.

Vẫn tưởng bu tôi được vui hưởng thái bình với cháo rau đạm bạc bên con cháu cho tới lúc đầu bạc răng long thì chiến tranh lại tràn về, các con trai con rể của cụ lên đường tòng quân, thằng Cao Nguyên, đứa Đông Hà, con trai út ở núi Sơn Chà thì con trai áp út ở mãi tận mũi Cà Mâu, đâu đâu cũng nghe tiếng súng nổ! “Đại bác đêm đêm vọng về thành phố” thì bà mẹ quê khốn khổ thức giấc ngồi tựa lưng vào vách, mắt nhắm, tay cầm tràng hạt, miệng đọc thầm chuỗi Mân-Côi cầu xin Thượng Đế ban ơn lành cho đàn con nơi lửa đạn.

Nhưng hằng ngày bu tôi vẫn nhói tim khi nhìn những xe nhà binh GMC trên chở quan tài phủ cờ chạy qua cửa! Khi nghe mấy bà hàng xóm kháo nhau rằng áo quan phủ cờ vàng sọc đỏ là của lính chết trận đó thì bu tôi vịn tường ngồi xuống đất đọc kinh tiếp.

Rồi sáng ngày N tháng 6/1966, một xe GMC chạy vào xóm và từ từ dừng lại khiến bu tôi hốt hoảng khuỵu xuống, nhưng người lính TQLC tìm nhà bà Châu, bà hàng xóm và cũng là người cùng quê, để báo tin con trai bà là thằng Mão đã tử trận! Bà Châu xỉu, bu tôi hoảng hốt lo lắng muốn xỉu theo, vì Mão và tôi là bạn và cùng tình nguyện vàoTQLC. Mão Tiểu Đoàn 1, tôi Tiểu Đoàn 2, cả hai vừa đụng trận tại ngã ba sông Định, thuộc Bích La Thôn Quảng Trị, nó tử thương, tôi bị đạn xuyên khuỷu tay, thấy không sao nên tôi đã nói với hậu trạm là đừng báo tin về cho gia đình biết. Khốn thay, hậu cứ ở Thủ Đức cứ theo đúng thủ tục mà báo tin nên hai ngày sau lại một xe nhà binh đậu trước cửa hỏi nhà bà Tiệp, tên anh cả của chúng tôi, người báo tin chưa kịp nói gì thì bu tôi không còn biết gì nữa!

Vì bị thương nhẹ nên tôi xin xuất viện ngay để đi phép. Bu tôi đang nằm trên giường bệnh, thấy tôi về, cụ ngồi bật dậy ngơ ngác nhìn con, hai tay vuốt mặt con, nắn vai, nắm tay con lắc lắc như muốn biết đây là thực hay chiêm bao? Bu tôi không nói gỉ mà chỉ khóc, có lẽ cụ khóc vì lo âu, cụ khóc vì hạnh phúc còn cầm được tay con vừa từ mặt trận trở về, những bà mẹ của lính chiến thấy mặt con lúc nào thì hạnh phúc lúc đó. Tôi xin mượn ý bài thơ MTHS: “không chết người con lính chiến mà chết người mẹ ở hậu phương”, người lính chiến nếu có chết, chỉ chết một lần, nhưng bà mẹ hậu phương thì chết dần chết mòn, chết giấc vì con!

Bu tôi đã chết giấc nhiều lần như thế khi thấy mấy đứa con, đứa cháu trong họ hàng và cùng ở TQLC lần hồi tử trận như Tô Chiêu, Tô Sơn, Vũ Tuấn, Nguyễn Thanh v.v..Cuối cùng thì ngày 19/6/1969, trên con kinh Cán Gáo thuộc tỉnh Chương Thiện, những tiếng nổ đã loại tôi ra khỏi vòng chiến, nhưng may mắn hơn Chiêu, Sơn, Tuấn, Thanh v.v.., tôi còn nặng nợ, chưa đi được nên khi tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường bệnh bệnh viện, toàn thân những dây cùng nhợ! Mờ mờ nhìn qua lớp băng quấn đầu, tôi nhận ra bu tôi đang lấy cạy vết máu, vết sình đã khô trên mặt tôi, tôi mấp máy đôi môi, gọi qua hơi thở của bình dưỡng khí:

_ “Mẹ”.

Tiếng “Mẹ” dễ gọi dễ thương là thế nên tôi quen với chữ “Mẹ” từ đó.

Tôị bị trọng thương, bị loại khỏi vòng chiến thì cũng là lúc mẹ tôi bớt được một phần lo âu, thấy tôi lê lết với đôi nạng gỗ kẹp nách thì mẹ lại mỉm cười:

_ “Con cứ như thế này thì mẹ đỡ lo”.

Chưa trả hết nợ nước nên tôi được hạnh phúc quanh quẩn một thời gian bên bà mẹ già nhà quê, bà mẹ không biết viết, không biết đọc mà chỉ biết khóc vì con. Thế rồi đất bằng dậy sóng, các bà mẹ lại tiếp tực vất vả vì các con, lần sau cùng tôi nghe mẹ khóc là khi tôi cáu kỉnh nhìn mẹ rồi vất đôi dép làm bằng vỏ xe hơi mà cụ đã len lén để vào túi xách cho tôi lên đường “vinh quang”.

Sau ngày 30/4/75, ba anh em trai tôi cùng hai người anh rể đều lên đường để “được” cải tạo làm con người! Chẳng cần nói thêm thì ai cũng biết một bà mẹ già trong hoàn cảnh ấy thì “có vui bao giờ”! Nghe hàng xóm xì xào bán tán, mẹ tôi thật thà đi mua quần áo đen và dép râu cho các con để sớm được về đoàn tụ!

Quá khứ đời tôi lính chiến đã khiến mẹ lo âu sợ hãi nhưng chưa lần nào tôi hỗn với mẹ như lần này, tôi lôi đôi dép cao su ra khỏi túi xách và quăng nó vào góc nhà, mẹ tôi nhìn sững tôi và chắc bà tự hỏi tại sao con lại vất những thứ cần thiết ấy, nó sẽ giúp con để sớm được về với mẹ. Làm sao tôi hiểu được tình thương mênh mông của bà mẹ quê trong khi bà cũng không biết được con trai mẹ đang chín từng khúc ruột. Tôi lẳng lặng cầm túi xách với bộ quần áo lên đường, không lời chào từ giã mẹ già đang ngồi tựa lưng vào vách mà mắt nhìn theo gót chân con!

“Cải tạo” tới năm thứ chín thì tôi hay nằm mơ thấy mẹ, linh tính cho biết có điều chẳng lành, tôi hỏi người nhà mỗi khi đến thăm nuôi thì được biết mẹ tôi vẫn bình thường. Nhưng sao vẫn thấy mẹ trong giấc mơ, tôi đem chuyện hỏi lại thì lúc đó vợ tôi đành lôi trong túi xách ra một xấp hình đám tang mẹ tôi mà vợ tôi đem theo nhưng dấu kín. Tôi không còn nước mắt để khóc mẹ vì tôi đã không chào mẹ khi ra đi, không biết rằng đó là lúc chào lời vĩnh biệt, không biết ai vĩnh biệt ai. Mẹ tôi khóc vì các con phải đi xa khi đã thái bình khiến mẹ mù lòa! Mẹ tôi ra đi vĩnh viễn khi tôi chưa quay về!

“Lòng mẹ thương con như biển Thài Bình dạt dào”, lòng mẹ như bị dao chém mỗi khi nghe tin con “thắng trận” trở về, “trở về trên đôi nạng gỗ, trở về hòm gỗ cài hoa”! Lời nào nói cho đủ, viết cho hết trong vài trang giấy! Những bà mẹ dù quê hay thành phố, dù bên này hay bên kia đều là Mẹ Việt Nam. Mẹ VN thì lúc nào cũng vui và khổ đau theo đời sống thăng trầm của các con, không vui khi các con không vui với nhau. Khổ đau biết bao những bà mẹ của các anh lính chiến luôn canh cánh bên lòng, lo sợ phải rên rỉ câu:

_“Lá vàng đeo đẳng trên cây, lá xanh rụng xuống !!!”
Những ai còn mẹ, dù trong hoàn cảnh nào đi nữa thì xin chớ có cử chỉ đáng trách như tôi đã phạm đối với “bà Mẹ quê” để khỏi phải ân hận khôn nguôi./.

hongvulannhi  
#1594 Posted : Thursday, October 28, 2010 2:43:22 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Câu Chuyện Thầy Lang:
Những Con Số HÊN Cho Sức Khỏe
BS Nguyễn Ý Đức


Bà con mình nhiều người tin tưởng rằng nếu có một vài con số sẽ mang lại Hên Vui cho đời sống thì cũng có con số đưa tới không vui, nên tránh.

Còn nhớ trước đây ở quê nhà, nhiều người đều sẵn sàng chi ra một số tiền lớn để có được bảng số xe với mấy con số 9 hoặc 8 hoặc 6 liền nhau. Nhiều người cầu kỳ còn muốn có 9 nút cho số điện thoại, số nhà, số chương mục ngân hàng.

Con số mà không mấy người ưa là số 13 vì « «sui tận mạng ». Phòng khách sạn nhẩy từ số 12 lên 14, bỏ rơi chú 13. Việc đại sự là phải tránh ngày 13 thứ Sáu.

Lại còn khi bị bạn bè gán cho con số 35 thì mấy ông giãy nẩy như đỉa phải vôi, nhưng trong lòng thầm nghĩ « Còn dê được là còn mùa Xuân cuộc đời ». Chứ mà trên bảo dưới không nghe thì, ôi thôi cũng vô tích sự.

Riêng đối với sức khỏe thì cũng có những con số tốt, số hên mà ai cũng muốn có. Các số này thay đổi tùy theo chức năng bộ phận cơ thể.

Xin cùng tìm hiểu một vài con số cần có và đáng ghi nhớ.
Huyết áp
1-Trước hết xin định nghĩa “huyết áp là gì”?

Huyết áp (HA) là áp suất của máu lên thành động mạch chính khi máu được tim bơm vào. Áp suất tùy thuộc sức cản của động mạch và số lượng máu. Cao khi hai yếu tố này cao và ngược lại.

HA được ghi nhận bằng milimét thủy ngân mmHg và đo bằng huyết áp kế đặt ở động mạch cánh tay là nơi áp suất giống như áp suất khi máu rời trái tim.

Áp suất cao nhất khi tâm thất co bóp (HA tâm thu- systolic) đẩy máu ra khỏi tim. Huyết áp thấp nhất khi tâm thất giãn ra (HA tâm trương-diastolic) để tiếp nhận máu.

Huyết áp chấp nhận được thay đổi từ 90-140/60-90mmHg

Huyết áp bình thường thay đổi tùy theo tuổi.

Ở một người trưởng thành, khỏe mạnh và trong tình trạng nghỉ ngơi, huyết áp dưới 120/80mmHg được coi là bình thường, lý tưởng là khoảng 117/75.

Hoạt động gắng sức, cảm xúc mạnh, căng thẳng tâm thần đều làm tăng HA tâm thu. Ngược lại khi ngủ thì HA này lại thấp nhất. Huyết áp thấp ở trẻ em, tăng dần với tuổi.

Hệ thần kinh giao cảm và vài kích thích tố trong cơ thể điều chỉnh giữ HA ở mức độ bình thường.
2-Và thế nào là cao huyết áp?

Khi áp suất trong động mạch lên tới 140/90mmHg là cao huyết áp.

Huyết áp 120/ 80 là Tiền Cao HA và ta đã phải lưu tâm theo dõi rồi.

Chỉ cần một con số trên mức bình thường là đã bị bệnh cao H.A. Thường thường bệnh được tìm ra khi ta đi bác sĩ khám bệnh hoặc tình cờ nhờ bạn bè đo.
3-Thế nào là huyết áp thấp

Các nhà y học cũng đồng ý với nhau là huyết áp thấp khi một trong hai kết quả bằng hoặc dưới 90 cho tâm thu, 60 cho tâm trương. Như vậy nếu có kết quả 115/50 thì là huyết áp thấp.

Đây là con số chung chung, với người này là thấp nhưng lại bình thường với người khác vì họ không có các khó khăn dấu hiệu bệnh như chóng mặt, sỉu hoặc bất tỉnh.

Người tập luyên cơ thể, các lực sĩ thường hay có huyết áp và nhịp tim hơi thấp hơn bình thường mà họ vẫn khỏe mạnh.
Nhịp tim

Tim co bóp do một nhóm tế bào đặc biệt nằm ở vách sau của tâm nhĩ phải khởi xướng và quyết định số nhịp đập của tim. Ðó là nút- xoang- nhĩ (sino-atrial node), một máy điều hòa nhịp tim (pacemaker) tự nhiên.

Nút phát ra những xung lực điện, được những sợi cơ tim đặc biệt dẫn truyền tới kích thích các ngăn của tim co bóp. Âm thanh co bóp được diễn tả bằng hai âm tiết “lubb” và “dupp”, nghe được khi ta đặt tai vào ngực để nghe. Âm “lubb” trầm, dài hơn, khi tâm thất bắt đầu bóp và các van nhĩ thất khép lại. Âm “dupp” thanh nhưng ngắn hơn khi tâm thất bắt đầu thư giãn và các van bán nguyệt khép lại.

Mạch (pulse) là do sóng áp suất chuyển tới động mạch mỗi khi trái tim co bóp, đẩy máu ra ngoài. Mạch được nhận ra dễ dàng trên các động mạch nổi gần mặt da như động mạch quay (radial artery) ở cổ tay động mạch cảnh (carotid artery) ở cổ, động mạch ở cổ chân, ở bẹn, ở thái dương....

Mạch được tính theo số lần tim đập trong một phút và có thể đếm dễ dàng bằng cách đặt đầu ngón tay giữa và chỏ lên một động mạch nổi trên da. Ngón tay sẽ cảm thấy chuyển động nhè nhẹ của sóng áp lực trên mạch máu đó. Mỗi sóng tương ứng với một lần tim bóp.

Khi bắt mạch, nên thoải mái, thư giãn, vì nếu hồi hộp, lo lắng, nhịp tim thường nhanh hơn một chút. Ðếm mạch trong 1 phút hoặc trong 30 giây rồi nhân đôi để có số nhịp tim.

Nhịp tim bình thường tùy thuộc tuổi tác, tình trạng sức khỏe, thời gian trong ngày...Buổi sáng trước khi thức giấc, nhịp thấp nhất. Khi hít thở vào, nhịp hơi nhanh hơn và khi thở ra, nhịp hơi chậm. Nhịp phải đều đặn, có nghĩa là thời gian giữa hai nhịp phải bằng nhau.

Sau đây là số nhịp trung bình trong 1 phút:

-Trẻ em dưới 1 tuổi: 100 tới 160 nhịp/ 1phút

-Trẻ từ 1 tới 10 tuổi: 70 tới 120 nhịp/1phút

-Người từ 10 tuổi trở lên: 60 tới 120 nhịp/ 1phút

-Vận động viên thể thao: 40 tới 60 nhịp/1 phút.

Phụ nữ có nhịp tim nhanh hơn nam giới khoảng 5 lần tim đập và được giải thích là tim quý bà hơi nhẹ hơn tim quý ông, mà nhẹ thì co bóp hơi nhanh hơn, nhiều hơn.

Mặc dù tim đập là do chính trái tim điều khiển, nhưng nhịp tim có thể bị chi phối bởi hệ thần kinh và nhiều yếu tố khác.

Tập luyên cơ thể đều đặn làm cơ tim mạnh hơn và tăng lượng máu đẩy ra mỗi lần tim đâp. Khi nghỉ ngơi, nhu cầu máu được thỏa mãn với nhịp tim chậm. Do đó nhịp tim ở các vận động viên thể dục, thể thao đều chậm

Nhịp tim có thể cho biết nhiều chi tiết về tình trạng khỏe mạnh hoặc đau yếu của cơ thể. Các vị thầy thuốc y học cổ truyền chỉ cần bắt mạch mà chẩn đoán được vô số bệnh của lục phủ ngũ tạng.

Với y khoa hiện đại, mạch là một trong 4 dấu hiệu chính cần được kiểm soát mỗi khi đi khám bác sĩ. Ðó là Mạch, Nhịp Thở, Thân Nhiệt và Huyết áp.

Ngoài ra, sinh hoạt điện của tim có thể được ghi bằng tâm-điện-đồ (EKG).
Nhiệt độ cơ thể

Một trong những đặc tính của động vật có vú là khả năng giữ nhiệt độ cơ thể ổn định, mặc dù có thay đổi trong môi trường sinh sống.

Có nhiều ý kiến khác nhau về nhiệt độ trung bình của cơ thể. Với một số tác giả, 37°C (98.6°F) là bình thường, nhưng nghiên cứu mới đây cho hay thân nhiệt trung bình là 98.0°F hoặc thấp hơn.

Mỗi người có nhiệt độ trung bình khác nhau. Nhiệt độ ở trẻ em hơi cao hơn người lớn, nam giới thấp hơn nữ giới một chút.

Thân nhiệt thay đổi tùy theo thời gian trong ngày, thấp nhất vào sáng sớm khi đang ngủ và cao nhất vào nửa buổi chiều.

Vì vậy, thân nhiệt trung bình có thể du di giữa 36.°C- 37.4°C (97°- 99.4°F).

Thân nhiệt tăng khi ăn uống tiêu hóa thực phẩm, vận động cơ thể, cơ bắp co căng, có kinh nguyệt, có thai, khí hậu nóng ấm, mặc nhiều quần áo, cảm xúc mạnh, run lạnh.

Nhiệt độ hơi giảm khi thời tiết giá lạnh.

Sự tăng giảm này đều có tính cách tạm thời, ngắn hạn.

Cần lưu ý tới sự thay đổi nhiệt độ bình thường ở người cao tuổi và trẻ thơ. Họ đều dễ dàng thất thoát nhiệt độ khi tiếp xúc với khí hậu lạnh và đưa tới thiểu nhiệt (hypothermia). Ở lớp tuổi này, nhiều khi dù đã bị nhiễm trùng mà nhiệt độ chưa tăng, cho nên khi tìm ra bệnh thì quá trễ.
Đường Huyết

Ðường huyết thay đổi rất nhanh sau khi ăn, vận động cơ thể hoặc sau khi chích insulin.Đây là đường glucose do sự chuyển hóa thực phẩm có chất carbohydrat mà ra.

Với người không bị tiểu đường, đường huyết trung bình thay đổi từ 70mg/dl- 99mg/dl đo sau 8 giờ nhịn ăn. Từ 100-125mg/dl là Tiền Tiểu Đường. Trên 126mg/dl là bị tiểu đường.

-Dưới 200mg/dl (11mol/l) hai giờ sau khi ăn là bình thường.

Đo đường huyết ở nhà, kết quả có thể không chính xác nếu:

-Cồn lau lẫn vào máu. Nếu lau ngón tay với cồn, nên đợi ngón tay khô hẳn trước khi chích kim.

-Nước hoặc xà bông dính trên đầu ngón tay.

-Giọt máu lớn quá hoặc nhỏ quá.

-Que thử bị ẩm ướt.

Kết quả thử nghiệm chính xác hay không là tùy theo loại máy, giấy thử cũng như người thực hiện có làm đúng như hướng dẫn. Ngoài ra, kết quả còn tùy thuộc vào mấy điểm sau đây :

-Số lượng hồng huyết cầu (hematocrit): người có hồng cầu cao thì đường huyết thấp hơn ở người có hồng cầu trung bình. Ngược lại, khi hồng cầu thấp thì kết quả thử nghiệm đường cao hơn.

-Một vài hóa chất nhu acid ascorbic, acid uric...làm thay đổi kết quả thử nghiệm. Do đó, nên coi kỹ bảng hướng dẫn để tránh các chất có ảnh hưởng tới việc đo đường huyết.

-Thời tiết, độ ẩm, nhiệt độ, độ cao so với mặt biển cũng ảnh hưởng tới giấy thử và kết quả. Cần cất giữ máy đo theo chỉ dẫn của nhà sản xuất.

-Máy đo có thể cho kết quả không đúng nếu cơ thể thiếu nước, đang trong tình trạng căn thẳng.

- Dùng giấy thử khác hiệu có thể cho kết quả không chính xác. Nên mua loại giấy thử cùng hãng với nhà sản xuất máy.

Hiện nay có nhiều máy đo đường huyết ở nhà mà không cần giấy thử có hóa chất xúc tác.

Thường thường máy đo đáng tin cậy để theo dõi và điều trị tiểu đường, nhưng máy cũng không toàn hảo. Kỹ thuật dùng trong máy đo tại nhà không chính xác bằng thử nghiệm được thực hiện tại bệnh viện hoặc các phòng thí nghiệm.
Ðếm tế bào máu.

Tiếng Anh gọi là Complete Blood Count (C.B.C). Kết quả thử nghiệm này cho ta biết thiếu hoặc thừa tế bào máu, ung thư máu, máu loãng hoặc đặc. Ðây là thử nghiệm mà hầu như mỗi lần khám bệnh là ta đều được làm.

C.B.C nhắm vào các tế bào sau đây:
a-Hồng Huyết cầu (R.B.C)- Hồng cầu được sản xuất từ mô tạo máu của tủy sống. Vì không có nhân nên H.H.C không phân bào được. Mỗi H.C. cần 6 ngày để thành hình và có tuổi thọ khoảng 120 ngày. Ở người trưởng thành, mỗi giây đồng hồ có 3 triệu hồng cầu được sinh ra để thay thế HC già nua mệnh một.

H.C. chứa huyết cầu tố mà chức năng chính là chuyên chở dưỡng khí nuôi tế bào và loại khí độc CO2 ra ngoài.

Bình thường người trưởng thành có khoảng từ 4 đến 5 triệu H.C./ 1 mm ³ máu. Phụ nữ hơi thấp hơn nam giới một chút nhưng chẳng sao, quý tỷ muội nhỉ. Cho người ta hơn cái này thì mình lấy cái khác nhiều hơn và da vưỡn trắng vưỡn hồng là được rồi. Quàng thêm chuỗi ngọc trai trên cổ thì hồng cầu xuống tí ti cũng gật đầu.
b-Bạch Huyết Cầu (W.B.C.)- B.H.C. có ba loại chính là bạch cầu hạt, đơn bào và lymphô nhân.

Nhiệm vụ của B.H.C là chiến đấu chống lại sự xâm nhập của vi sinh vật, bảo vệ cơ thể bằng cách “sơi tái” các phần tử nguy hại lạ; sản xuất và chuyên trở kháng thể.

Khi ta bị đứt da tay, nhiễm trùng thì B.H.C. được động viên kéo tới vết thương đề tòng quân diệt giặc. Xác chết quân ta và địch lẫn với bạch cầu sống sót tạo thành chất mủ.

Số lượng bình thường B.H.C. là 4000-5000/mm³. B.H.C có đời sống ngắn ngủi hơn trong mạch máu, khoảng từ 6-8giờ, nhưng một số lớn vào trú ngụ tại các tế bào thì tồn tại có khi cả năm.
c-Tiểu cầu (Platelets)- Gọi là tiểu cầu vì tế bào này có hình dạng tròn dẹp khác nhau. Ðây là những tế bào nhỏ nhất của máu, không có nhân hoặc DNA, được tạo ra từ tủy sống. Mỗi mm³ máu có từ 150,000-450,000 tiểu cầu. Tuổi thọ trung bình là 10 ngày.

Nhiệm vụ chính của tiểu cầu là tạo sự đông máu. Khi công chúa gọt quả soài tượng, chẳng may đứt da tay chẩy máu thì tiểu cầu chạy tới, kết tụ với nhau thành một cái nút lấp kín mạch máu hở. Ngón tay công chúa hết chẩy máu, nàng tiếp tục thưởng thức soài tượng chấm với muối ớt.
d- Huyết cầu tố (Hemoglobin)- Máu cần một số lượng đầy đủ H.C.T. để chuyên trở dưõng khí.

Người trưởng thành có khoảng từ 14-17 g/ 100mL máu. H.C.T. Thấp dưới mức này là dấu hiệu của thiếu máu (anemia).
Chất béo

Ðây là những chất mà bà con ta lưu tâm nhiều nhất, quen thuộc nhất và cũng mang lại nhiều e ngại, thắc mắc. Và y giới cũng dành nhiều công sức để nghiên cứu các chất béo này vì khi quá cao trong máu, chúng có thể gây ra nhiều rủi ro bệnh hoạn.

Thử nghiệm máu nhắm vào mấy loại chất béo chính Cholesterol, Triglycerides, LDL, HDL.
a-Cholesterol.

Cholesterol có nhiều vai trò quan trọng trong cơ thể. Nó là thành phần cấu tạo màng bao che các tế bào, mô thần kinh não bộ; cần thiết cho sự tổng hợp kích tố steroids, mật; sinh tố D.

Hầu hết cholesterol được gan tạo ra nên nhiều khi ta không phải ăn thêm thực phẩm có chất này.

Cholesterol có nhiều trong chất béo động vậy và hầu như không có trong thực vật.

Trong máu, cholesterol được chất đạm protein chuyên chở, nên có tên gọi là lipoprotein.

Mức độ Cholestretrol Toàn Phần lý tưởng là dưới 200 mg/ 100ml;

từ 200 -240 mg/ 100ml thì tạm chấp nhận được nhưng cần giảm tiêu thụ chất béo, vận động cơ thể;

trên 240 mg/ml thì đến lương y ngay để khám nghiệm thêm rồi điều trị, dinh dưỡng đúng cách ngõ hầu mang con số trở lại bình thường.

b- LDL- LDL viết tắt của chữ Low Density Lipoprotein, một thứ cholesterol do protein cõng với tỷ trọng rất thấp. Thấp nhưng lại hay gây bệnh hoạn cho cơ thể nhất là bệnh tim mạch khi mức độ trong máu lên cao.

Dưới 100 mg/100ml máu là tốt, trên số này là hổng có được, phải giảm tiêu thụ mỡ, uống thuốc.

c-HDL viết tắt của High Density Lipoprotein là cholesterol tỷ trọng cao, được coi như lành tính có ích cho cơ thể.

Dưới 35 mg/100 ml là không tốt mà càng cao là càng tốt.

d- Triglycerides dưới 200 mg/100 ml là bình thường mà trên số này là có rủi ro gây bệnh tim.

Và cuối cùng là:
Số giờ ngủ

Nhu cầu ngủ nhiều hay ít thay đổi tùy theo với tuổi tác.

Trẻ sơ sinh ngủ tới 17 giờ một ngày, nếu bé sanh non lại ngủ nhiều hơn.
Tới 6 tháng tuổi, ngủ 14 giờ, 16 tháng ngủ 10 giờ.

Kể từ khi bước chân vào đại học tới tuổi trưởng thành thì cần từ 7-8 giờ mỗi ngày.

Như vậy thì nếu thọ tới tuổi 75, con người đã dành cho sự ngủ một khoảng thời gian khá dài: một phần tư thế kỷ, vị chi là 25 năm.
Kết luận

Số Hên cho sức khỏe còn nhiều, chẳng hạn như chỉ số trung bình chức gan, thận, chất điện phân trong máu…Nhưng nếu có được những con số trên đây thì cũng có đủ sức khỏe để được an hưởng tuổi vàng, “Bách Niên Giai Lão” rồi.

Thân chúc bà con có được những con số Hên vừa kể.
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức M.D.
Texas-Hoa Kỳ. www.bsnguyenyduc.com


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#1595 Posted : Thursday, October 28, 2010 5:18:44 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,650

Thanks: 669 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)
Người lùn Nelson

UserPostedImage
MINH LUÂN

14 tháng 10 năm 2010

Không ai có thể thản nhiên trước chiều cao 71cm của Nelson. Ngay cả diễn viên gạo cội Marlon Brando cũng thế.

Dù cân nặng 150kg nhưng diễn viên Marlon Brando vẫn không bì được với một anh chàng cao chưa đến 75cm. Cùng đóng trong phim “Hòn đảo của bác sĩ Moreau” với người khổng lồ của điện ảnh Mỹ, Nelson de la Rosa đã giành được sự ngưỡng mộ hơn cả ông ta. Trong bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của H.G.Wells đó, Nelson thủ vai con trai của Brando, một nhân vật nửa người nửa thú ra đời từ một thí nghiệm di truyền học của bác sĩ Moreau.



Về bác sĩ thì Nelson đã gặp rất nhiều trong đời, ngay từ lúc chào đời năm 1968 tại Cộng hòa Dominica. Anh biến bệnh viện thành vườn chơi. “Việc sinh sản rất dễ dàng. Tôi cũng muốn làm như mọi người mẹ khác là đặt nó lên bụng và ôm lấy nó. Nhưng con trai của tôi lại bé hơn cả lòng bàn tay nữa” - bà mẹ Conception kể lại. Một vài bác sĩ cho rằng kích thước tí hon đó là kết quả của một căn bệnh di truyền bí ẩn. Thật ra là vì chẳng ai hiểu được nguyên nhân của đặc điểm khác thường đó.

Nhưng gia đình de la Rosa phải thích ứng với thực tế thôi. Conception muốn rằng con trai của bà sẽ sống như mọi đứa trẻ cùng lứa khác và được đi học. Sư tiếp xúc đã diễn ra một cách tốt đẹp : các bạn bè chú ý đến Nelson hơn cả thầy giáo. Gia đình cũng nhận ra điều đó. Nếu mọi người thích nhìn Nelson như thế thì tại sao lại không trưng anh ra ? Càng tốt hơn nếu có thêm một ít tiền phụ trợ cho tài chính eo hẹp của gia đình. Thế là Nelson trở thành người tí hon mà tất cả các hội chợ tại châu Mỹ Latinh đều muốn phô ra trước công chúng, và những ông bầu nối tiếp nhau đến với anh.

Năm 1990 anh xuất hiện trên một nhật báo tại Miami : một ông bầu tố cáo một ông bầu khác là đã “bắt cóc” Nelson trong 1 ngày. Một kẻ thứ ba, Manolo Tejeda, nhân vụ việc đó để trở thành ông bầu duy nhất của anh. “Mọi người nghĩ rằng tôi là một đứa trẻ nên đua nhau lợi dụng tôi. Với Manolo, việc đó không xảy ra” - Nelson kể. Thực tế Manolo nhanh chóng ký được một hợp đồng bằng vàng : đưa Nelson vào một loạt phim truyền hình Tây Ban Nha rất nổi tiếng : “Sabado sensacional”.

Một cơ hội khác của số phận sẽ giúp anh vĩnh viễn quay lưng lại với những ánh mắt không lành mạnh trong các hội chợ. Nhà trang điểm Stan Winston, người chuyên tạo ra các quái nhân trong phim cho bác sĩ Moreau, đã chú ý đến người tí hon đó. Ông thuyết phục các nhà sản xuất nhận Nelson vào phim.

Vài tuần sau, người con út của gia đình de la Rosa cùng với ông bầu đặt chân lên nước Úc, nghĩ rằng chỉ ở lại đấy 3 tuần, nhưng rốt cục sẽ kéo dài 5 tháng. Cả đoàn làm phim, từ kỹ thuật viên đến đạo diễn, đều kết thân với chàng diễn viên khác thường đó. Hơn nữa, diễn viên Marlon Brando cũng bị tiếng sét. Ông giúp Nelson tránh các cạm bẫy của việc đóng phim và tỏ ra bất bình trước những lời móc mỉa sau lưng anh. Chính ông đã yêu cầu sửa lại kịch bản : Nelson trở thành đứa con tinh thần của bác sĩ Moreau, và có một cảnh phim trong đó Nelson chơi đàn dương cầm tí hon đặt trên chiếc dương cầm của bác sĩ.

“Marlon Brando đã mời tôi đến nhà ông ở Los Angeles và bảo tôi nên nhanh chóng học tiếng Anh” - Nelson cho biết trong một lần họp báo tại một khách sạn ở Saint-Domingue. Cả gia đình và bạn bè của Nelson đều có mặt để nghe “con quái vật tí hon” nói. Người ta gọi như thế vì những cơn nóng giận đột xuất và thường xuyên của anh. “Khi anh không thích làm điều gì, ép anh cũng vô ích. Tôi cho rằng nhờ cá tính mạnh mẽ đó mà anh đã sống sót. Đó là một người lớn trong thân thể một đứa trẻ” - một người bạn cho biết.

Với tư cách là đàn ông, Nelson dành phần lớn những cuộc nói chuyện cho phái nữ. Anh có nhiều bạn gái nhưng thú nhận rằng hiện thời tình dục của anh đang ở điểm chết. Chỉ thỉnh thoảng một nụ hôn và thế thôi. Anh thích nhất là Jennifer, một cô gái tóc vàng. “Cô ấy cao hơn tôi gấp 3 lần. Đừng nghĩ rằng điều đó sẽ làm tôi phiền. Cô ấy rất đẹp, nhưng hiện giờ chúng tôi có nhiều vấn đề. Có lẽ tôi sẽ chia tay với cô ta” - Nelson thổ lộ.

Nelson lơ đễnh liếc sang chồng thư đề nghị từ Hollywood. “Vai diễn của tôi trong phim “Hòn đảo của bác sĩ Moreau” và tình bạn với Marlon Brando không gây ấn tượng nhiều đối với tôi. Tôi nhận được nhiều thư đề nghị nhưng tôi sẽ thích nhất nếu là một vai trong một loạt phim truyền hình”. Dù là lớn hay nhỏ, màn ảnh luôn có chỗ cho anh chàng cao 71cm này.

Nelson qua đời vì bệnh tim ngày 22-10-2006 lúc 38 tuổi. Anh để lại cô vợ Jennifer và đứa con trai 9 tuổi. Anh được chôn cất tại nghĩa trang Cristo Salvador tại Cộng hòa Dominica.
MINH LUÂN (theo VSD)


hongvulannhi  
#1596 Posted : Thursday, October 28, 2010 8:22:01 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MẶT TRÁI CỦA KỸ NGHỆ THỰC PHẨM
Nguyễn Thượng Chánh,
DVM
Food, Inc.

The Oscar nominations are in, and we're happy to see Food, Inc. and The Cove are among those honored. Both are up for best documentary, and each brings necessary attention to weighty green messages.

Xin mời xem vidéo:

http://www.huffingtonpos...green-food_n_446578.html
***

Food, Inc. (tựa đề Pháp ngữ : Les Alimenteurs), là tên một cuốn phim tài liệu rất nổi tiếng do nhà sản xuất Robert Kenner thực hiện năm 2008 tại Hoa Kỳ.

Cốt truyện được phỏng theo tác phẩm Fast Food Nation của Eric Schlosser, xuất bản năm 2002

Phim được diễn giải bởi Gs Michael Pollan và nhà báo Eric Schlosser.

Food,Inc. là một trong số 5 cuốn phim được đề nghị nhận Oscar (82nd Academy Awards 2010) trong thể loại phim tài liệu. Cuối cùng phim The Cove đã trúng giải.
Food, Inc. nói về vấn đề gì?

Đây là chuyện tập đoàn kỹ nghệ thực phẩm Hoa kỳ đã dùng thế lực đồng tiền, các cuộc vận động hành lang (lobby), và bàn tay lông lá của họ để mua chuộc và hối lộ một số nhà lãnh đạo cao cấp hầu nắm giữ những chức vụ then chốt trong chánh phủ để tạo những hậu thuẩn thuận lợi cho kỹ nghệ thực phẩm.

Họ không ngớt tung ra những lối quảng cáo vô cùng khoa học và rất hấp dẫn nhằm rù quến tập thể người tiêu thụ về những loại sản phẩm mới.

Họ tập cho chúng ta có những thói quen ăn uống mới để phù hợp và thích ứng với sự tiến hóa của xã hội ngày nay.

Nói tóm lại họ muốn chúng ta cứ việc nhắm mắt ăn đi,uống đi,càng nhiều càng tốt, nhưng đừng bao giờ thắc mắc đến việc sản phẩm được sản xuất như thế nào cũng như đừng quan tâm đến khía cạnh vệ sinh và sự trong lành của sản phẩm.Tất cả đều được cơ quan FDA áp pru mà!

Khỏi phải nói, qua cách quảng cáo, qua các hình ảnh trên nhãn hiệu, nào là cảnh thiên nhiên, cảnh đồng quê yên tịnh, cảnh con bò dang ăn cỏ, cảnh em bé bụ bẫm, thiếu nữ tươi cười thật duyên dáng… họ tạo cho chúng ta hình ảnh môt sản phẩm mang tính chất thiên nhiên, rất bổ ích và rất tốt cho sức khỏe.

Nhìn sơ qua,trong mỗi siêu thị Hoa kỳ có chứa lối 47 000 sản phẩm. Ý niệm về mùa không còn thấy trong các chợ Mỹ. Mùa nào cũng vậy,trái cây, rau cải đầy ấp quanh năm. Lúc nào cũng có cà tomate tươi đỏ vô cùng hấp dẫn. Người tiêu thụ đâu có biết rằng sản phẩm đã đến từ một phương trời xa xôi nào đó lúc nó còn xanh trên cành nhưng nhờ kỹ thuật tinh xão về tồn trữ và vú ép bằng ethylen trước khi đem bán nên trái cà đã trở nên đỏ hồng vô cùng bắt mắt.

Ethylene treatment typically extends for 24-72 hours. A second treatment period may follow repacking if immature green fruit were included in the harvest.

Ngành canh nông Hoa kỳ áp dụng lối sản xuất và canh tác thật khoa học và rất quy mô (production de masse) ngoài sức tưởng tượng của chúng ta.

Có thể nói 90% sản phẩm bán trong siêu thị đều có chứa dưới một hình thức nào đó nguyên liệu trích từ bắp, từ đậu nành hoặc từ cả hai.

Ngày nay, cách ăn uống của chúng ta cũng đã thay đổi nhiều, khác xa ngày xưa.
Các công ty đầu sỏ đều trốn hết

Nhà sản xuất phim cũng có mời các công ty then chốt như Monsanto, Tyson Foods, Smithfield Foods, Perdue Farms xuất hiện để có tiếng nói trong phim, nhưng đều bị họ khước từ hết.

Nhưng công ty nhỏ thì dám cho thâu hình và dám bài tỏ ý kiến của họ: một nhà máy làm thịt gà bằng tay theo kiểu xưa. Qua những hình ảnh ghi nhận được, họ muốn nhắc nhở cho mọi người biết là con gà được làm thịt như thế đó từ ngàn xưa chớ không phải như những con gà trong bộc cellophane trong các siêu thị.
Nhà sản xuất phim Food, Inc. sợ bị kiện ra tòa

Một ngân khoản khá lớn đã được nhà sản xuất dự trù trong trường hợp bị các đại tài phiệt lôi ra toà vì tội dám đụng chạm tới quyền lợi của họ.

Chúng ta còn nhớ, trước đây, ngày16/04/ 1996, trong một talk show trên TV, Oprah Winfrey phỏng vấn Howard Lyman, một người cổ võ cho việc ăn chay. Oprah ngẫu hứng khuyên mọi người đừng nên ăn thịt bò vì có thể trúng nhầm thịt bò điên. Được biết vào thời điểm đó bệnh bò điên đang hoành hành dữ dội bên Anh Quốc, nhưng bên Hoa kỳ thì chứa có bệnh mad cow. Được biết, Oprah rất có uy tín đối với một số rất lớn dân chúng Mỹ.Chương trình của Oprah thu hút cả triệu fans theo dõi.

Nhưng một số nhà chăn nuôi bò ở Texas không hài lòng lắm trước lời phát biểu tai hại trên. Họ lôi Oprah ra tòa và đòi được bồi thường 12 triệu dollars. Vụ án dằng co,và kéo dài 6 năm trời.

Cuối cùng Oprah được tha bổng. Tiền luật sư tốn sơ sơ chỉ có một triệu đô mà thôi. Hú hồn,hú vía, tai qua nạn khỏi!
Bàn tay lông lá của kỹ nghệ thực phẩm

Những quyết định của họ có tính chất thuần túy kinh doanh chẳng hạn như dành ưu tiên cho một loại sản phẩm nào đó. Cách sản xuất đặt nặng vào lợi nhuận hơn là quan tâm đến các khía cạnh khác như tính bổ dưỡng, tốt cho sức khỏe mặc dù họ có kể ra lê thê trong quảng cáo.

Thực đơn giảm bớt, món ăn đơn giản và phục vụ nhanh là những nét nổi bật nhất của fast foods.

Chính sự ra đời của phương thức mua thức ăn nhanh fast foods trong khi ngồi chờ trong xe (Drive In) vào những năm 1930 đã ảnh hưởng một phần lớn đến đường lối và cách sản xuất trong lãnh vực canh nông và chăn nuôi.
Nguyễn Thượng Chánh. Thức ăn nhanh và thức ăn chậm

http://www.vietbao.com/?nid=158613&pid=117&ppid=45
Nói về McDo

Food, Inc. đã mô tả và phân tách nguồn gốc của việc sản xuất ra các loại thực phẩm trong kỹ nghệ fast foods, đặc biệt là McDonald’s.

Để thỏa mãn tham vọng, McDo quyết định cho hạn chế bớt một số sản phẩm để có thể tập trung vào những món mà họ có thể sản xuất dễ dàng với một khối lượng khổng lồ. Công nhân McDo được huấn luyện để làm chỉ có một viêc mà thôi, như vậy McDo trả lương rẻ và có thể dễ dàng thay thế họ lúc cần.
Nguyễn Thượng Chánh. Hamburger university

http://www.khoahoc.net/b...ongchanh/170408-mcdo.htm

Ngày nay McDo đang dẫn đầu thế giới về kỹ nghệ fast foods và họ đồng thời là nhà thu mua thịt bò lớn nhất. Tính chất nhất của McDo đã làm thay đổi hoàn toàn kỹ nghệ chăn nuôi bò thịt tại Hoa Kỳ.

Riêng cá nhân người viết đã một thời từng là thú y sĩ của cơ quan Kiểm Tra thực Phẩm Canada CFIA.nên thỉnh thoảng cũng có đến làm việc tại nhà máy chuyên hạ thịt bò cái phế thải (bò hết còn sản xuất sữa, bò yếu, bò bệnh, bò què, bò lết khi xuống xe, bò già cần loại bỏ). Đó là nhà máy Levinoff-Colbex tại thành phố St Cyrille de Wendover, không mấy xa thành phố Drummondville, cách Montréal 115 Km về phía đông.

Bò phế thải, danh từ trong nghề gọi là vache de réforme, cull cattle.

Mỗi năm nhà máy hạ thịt lối 150 000 con. Tất cả thịt đều được chuyển hết về nhà máy biến chế (processing plant) Levinoff ở Montreal để làm ra những loại sản phẩm bán cho các chợ thịt trong đó McDo là một khách hàng quan trọng.



Thịt bò cái phế thải được xếp hạng D, thì không thể nào sánh bằng thịt thượng phẩm hạng A được.

There are thirteen (13) beef grades in the Canadian system. They are Canada A, Canada AA, Canada AAA, Canada Prime, Canada B1, Canada B2, Canada B3, Canada B4, Canada D1, Canada D2, Canada D3, Canada D4, and Canada E. The four Canada A/AA/AAA/Prime grades are the highest quality Canadian grades . The four Canada B grades are for youthful carcasses (less than 30 months of age) which do not meet the minimum quality requirements of the Canada A/AA/AAA/Prime grades. . The four Canada D grades are essentially cow grades (from mature carcasses) and represented 10% of the total graded carcasses. The E grade is reserved for mature or youthful bull carcasses showing pronounced masculinity and represented 1% of the graded carcasses in 2008.

Theo website McDO Hoa Kỳ cho biết họ chỉ sử dụng thịt bò thượng đẳng nuôi bằng bắp. Họ cũng có nhập một ít thịt bò từ Úc và Tân Tây Lan. Tuyệt đối McDo không xài thịt nhập từ Nam Mỹ.

http://www.mcdonalds.com...what_we_are_made_of/your

_questions_answered/meats.html

Ký giả Eric Schlosser đã nói trong phim: “Cách chúng ta ăn uống từ 50 năm qua đã thay đổi nhiều hơn khoảng thời gian 10 000 năm trước.Thực phẩm chúng ta dùng đến từ những nhà máy sản xuất mà nơi đó người công nhân cũng như con vật dã bị ngược đãi. Ngoài ra sản phẩm cũng càng ngày càng trở nên nguy hiểm hơn cho sức khỏe, vấn đề mà kỹ nghệ cố tình che dấu”.

Trong những năm 70, tại Hoa Kỳ 5 nhà máy lớn nhất nắm 25% thị trường thịt. Ngày nay họ nắm trên 80%.
Nói về chăn nuôi gà tại Hoa Kỳ
Nguyễn Thượng Chánh. Thịt gà , một món ăn rẻ tiền tại hải ngoại

http://nguoivietboston.com/?p=25844

UserPostedImage

Khác với ngày xưa, nhà chăn nuôi không còn là chủ của con gà của mình nữa.

Tyson Foods là một công ty chuyên sản xuất, hạ thịt và biến chế thịt gà quan trọng nhất Hoa Kỳ. Chính họ cho nhà chăn nuôi vay tiền và hướng dẫn kỹ thuật trong việc nuôi gà.

Xay cất một chuồng gà tốn lối 300 000$. Tyson cung cấp cho người nông dân gà con để nuôi theo điều kiện và kỹ thuật họ chỉ dẫn.

Người nuôi gà không còn có một sư tự do nào hết. Họ không thể làm theo như ý họ muốn được. Xây hai chuồng gà, người chủ trại phải nợ Tyson trung bình là 500 000$. Rồi còn phải tốn thêm tiền trang bị thêm máy móc nầy nọ khi Tyson đòi hỏi.

Gà được nuôi dưỡng và hạ thịt trong một khoảng thời gian bằng phân nửa thời gian của 50 năm về trước, nhưng con gà lại nặng gấp hai lần ngày xưa.

Khi gà được 48 ngày tuổi, người chủ nuôi bị bắt buộc phải bán hết cho Tyson để được làm thịt.
Bắp chinh phục thế giới

Trên 30% đất canh tác tại Hoa Kỳ được sử dụng để trồng bắp trên những cánh đồng bát ngát ngút ngàn cò bay thẳng cánh chó chạy cong đuôi.

Theo Troy Rousch vice president American Corn Grower Association thì giá cả bắp quá rẻ là nhờ vào chánh sách tài trợ của chánh phủ Hoa Kỳ nhằm mục đích giữ giá bắp bán ra dưới giá sản xuất.

Nói trắng ra nhà sản xuất được chánh phủ trả tiền để sản xuất trên mức nhu cầu thật sự, nhằm để thỏa mãn quyền lợi của các đại tài phiệt multinationales như Cargills, the ADMs (Archer Daniels Midland), the Tysons, Smithfield. Các công ty đầu sỏ nầy có lợi khi mua bắp dưới giá sản xuất.
Bắp là thức ăn chính dùng trong chăn nuôi.

Bò từ trước tới giờ chỉ ăn cỏ, nhưng ngày nay chúng bị bắt buộc phải ăn bắp.

Lý do: giá bắp rẻ, bắp giúp bò mau mập, cần ít diện tích đất nhưng nuôi được nhiều bò.

Từ chiều hướng nầy đã xuất hiện ra các khu vỗ béo vô cùng rộng lớn để nuôi thúc bò bằng bột bắp trước ngày gởi đi hạ thịt.Đó là những Concentrated Animal Feeding operations CAFOs chứa cả chục ngàn con bò, sống lầy lội trên môt “biển phân” nhơ nhớp, vô cùng khủng khiếp và mất vệ sinh không thể tưởng tượng nổi.

Gs Michael Pollan cho biết sự đa dạng và phong phú trong thị trường thực phẩm chẳng qua là ảo giác mà thôi.

Thật ra chỉ có một vài đại công ty nắm việc sản xuất bắp mà thôi.

Tất cả các thực phẩm công nghiệp ngày nay đều là kết quả của một sự xếp đặt một cách khôn ngoan và khoa học về nguyên liệu lấy từ bắp.

Kỹ nghệ thực phẩm áp dụng kỹ thuật chuyển đổi gène để tạo ra môt sản phẩm mới có những nét hoặc những hương vị mà người tiêu thụ mong đợi.
Nguyễn Thượng Chánh. Cách mạng về thực phẩm

http://www.khoahoc.net/b...607-cachmangthucpham.htm

Một điểm nổi bât nhất là sự sử dụng đường fructose cao của sirop bắp để tạo vị ngọt trong hầu hết thức ăn thức uống.

Tại Hoa Kỳ và Canada lối 40% thức ăn và thức uống bán trong các siêu thị đều có chứa đường fructose cao high fructose corn syrup (HFCS).
Nguyễn Thượng Chánh. Nghi vấn về đường fructose

http://www.yduocngaynay....NghiVanDuongFructose.htm

HFCS được thấy trong trong các loại nước ngọt như Coca, Pepsi, Seven Up, soda, iced tea, chocolate,yogurt, bánh mì sandwich, ketchup, tomato soup, cereal, thỏi cớm ngọt (energy bars, barres tendres, chewy granola bars), trong các loại bánh kẹo, và trong mật ong (honey) được pha HFCS một cách bất hợp pháp v,v

Từ hơn 20 năm nay HFCS đã được kỹ nghệ thực phẩm sử dụng hết sức rộng rãi trong thức ăn thức uống sản xuất theo lối công nghiệp. Vào cơ thể HFCS sẽ tạo ra các chất reactive carbonyls và làm tổn hại tế bào bêta của tụy tạng (nơi sản xuất insuline) và dẫn tới bệnh tiểu đường type 2.
Các thí nghiệm sơ khởi ở người cho thấy, fructose cũng làm tăng cân, gây béo phì do tác dụng xấu trên liều lượng của hai loại hormones liên hệ đến sư no satiety và sự đói bụng appetite. Đó là hormone leptin và hormone ghrelin.

Các khảo cứu còn cho biết việc nuôi bò bằng bắp sẽ đưa đến sự xuất hiện của những chủng vi khuẩn E. coli trong hệ tiêu hóa của con vật. Đó là chủng E. coli 0157:H7 vô cùng độc hại, thường gặp trong những khu vỗ béo bò CAFOs, ngập phân mà con vật phải sống thường xuyên trên đó ngày này qua ngày kia. Khi gởi đi làm thịt, da bò vô cùng dơ bẫn, lem luốt những mảng phân khô cứng.

Trong điều kiện hạ thịt như thế, thịt bò dễ bị nhiẽm khuẩn E. coli 0157:H7 lúc làm ra. Một miếng thịt bằm, còn gọi là thịt hamburger (beef patty) có thể chứa các phần thịt của cả ngàn con bò lúc thịt được xay và được trộn chung với nhau. Nguy cơ nhiễm khuẩn đưoc tăng lên cả ngàn lần.

Trong những năm 70 có cả ngàn nhà máy làm thịt bò. Nay chỉ có 13 nhả máy biến chế cho hầu hết tất cả thịt bò tại Hoa Kỳ.

Mổi giờ giết 400 con bò mình mẩy đầy phân. Bởi lý do nầy thì không thể nào có được một loại thịt hoàn toàn sạch được.

Vi khuẩn E.coli 0157:H7 là tác nhân của bệnh hamburger gây tiêu chảy có máu và suy thận vô cùng nguy hiểm đặc biệt là ở trẻ em.
Nguyễn Thượng Chánh. Đừng xem thường vi khuẩn E.coli

http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=117&nid=151959

Bà Barbara Kowalcyk đã mất một đứa con trai 12 ngày sau khi cháu chẳng may ăn phải một cái hamburger có nhiễm khuẩn. Phải 16 ngày sau công ty thịt bò trách nhiệm mói chịu ban bố lệnh cho thu hồi recall lô thịt nguy hiểm. Kỹ nghệ thịt quả quyết với bà Kowalcyk là cái chết của cháu Kevin không có liên hệ gì hết tới việc thu hồi thịt.

Mãi cho đến nhiều năm sau họ mới chịu nhìn nhận trách nhiệm trước tòa án..
Họ đẩy chúng ta về hướng thực phẩm không trong lành

Phim Food, Inc. cho chúng ta biết về thói quen mua thực phẩm của những gia đình có lợi tức thấp.

Với một dollar chúng ta không thể mua được một bông cải broccoli, nhưng có thể mua một fast food cheeseburger hay bất cứ một thức ăn tương đương nào đó trong siêu thị, chẳng hạn như chips, cookies, nước ngọt có gas carbonated beverages.

Gs Michael Pollan nói rằng kỹ nghệ thực phẩm đã chủ tâm hướng vào những sản phẩm chứa loại calorie xấu, vì nguyên liệu sử dụng nằm trong nhóm hoa màu tiện ích commodity crop nên chúng được chánh phủ tài trợ, đặc biệt là bắp.

Hậu quả cho thấy hiện tượng mập phì là chỉ điểm rõ rệt của mức thu nhâp gia đình.

Kỹ nghệ thực phẩm thì cho rằng đó là vấn đề trách nhiệm của mỗi cá nhân.

Mấu chốt thật sự của vấn đề là chánh sách về canh nông farm policy của chính phủ (Gs Pollan thích gọi đó là food policy hơn), cho thấy thức ăn nào càng ít bổ dưỡng cho sức khỏe thì càng dễ tìm, dễ mua.

Dân nghèo ở Hoa kỳ bị béo phì và bị tiểu đường loại 2 nhiều nhất cũng là chuyện đương nhiên mà thôi.

Gs Polland xem việc áp dụng kỹ thuật chuyển đổi gène như chuyện “ấn nút tiến hóa”(pressing our evolutionary buttons). Cơ thể chúng ta đã được program “hard wired” đối với ba món: muối, mỡ và đường. Tuy nhiên đó là những chất rất hiếm thấy trong thiên nhiên. Bởi vậy khi ăn vào chúng tạo cho cảm giác rất ngon miệng.

Ngày nay, một sự tiêu thụ quá nhiều chất đường fructose cao của sirop bắp HFCS và chất carbohydrate tinh chế (refined) sẽ làm tăng vọt insulin và làm hao mòn dần dần khả năng chuyển hóa chất đường trong cơ thể.

Tiểu đường loại 2 trước kia là bệnh của những người trưởng thành, nhưng nay thì cứ một trong ba trẻ em sanh sau năm 2 000 sẽ bị bệnh tiểu đường rất sớm trong giai đoạn còn trẻ tuổi.

Con số trên thay đổi thành một trên hai em, nếu là dân gốc thiểu số.
Công nhân không hơn con vật

Đoạn phim quây lén trong nhà máy hạ thịt heo Smithfield ở Tar Heel, North Carolina cho chúng ta nghe lời nói bi thảm của một công nhân: “cách đối xử của họ đối với công nhân cũng giống như cách họ đối xử với heo vậy...họ không thèm quan tâm đến con vật vì trước sau gì nó cũng sẽ bị giết chết mà thôi...người công nhân được đối xử như những người máy vậy”.
Tập đoàn Monsanto

http://www.monsanto.com/Pages/default.aspx

UserPostedImage

Đoạn phim nói về Công ty Monsanto đã làm mọi người lạnh xương sống.

Công ty quốc tế Monsanto có thể xem như nắm toàn bộ các mùa màng đậu nành tại Hoa Kỳ thông qua một một hệ thống luật lệ phức tạp về quyền sở hữu di truyền (patents of genetic material) đã được Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ phê chuẩn năm 1980.

Monsanto sản xuất ra thuốc diệt cỏ có quang phổ rộng Round Up và đồng thời họ cũng tung ra loại đậu nành Round Up Ready đề kháng với thuốc diệt cỏ Round Up.

Qua phương pháp chuyển đổi gène, giống đậu nành Round Up Ready là giống terminated seed có nghĩa là chỉ trồng dược có một lần duy nhất mà thôi. Hạt giống thu được từ đậu Round Up Ready không thể đem gieo trồng trở lại được.

Vậy là nông gia phải lệ thuộc mãi mãi vào Monsanto để mua theo hợp đồng thuốc diệt cỏ Round Up và hạt giống đậu nành Round Up Ready.

Monsanto còn là nhà sản xuất và phân phối hormone rbGH giúp làm tăng năng xuất bò sữa.

Tại Hoa Kỳ, bên cạnh vấn đề thịt bò nhiễm hormone, thì sữa bò cũng chẳng khá gì hơn. Trên 30% bò sữa cũng thường được tiêm hormone tăng trưởng recombinant bovine Growth Hormone (rbGH) gọi tắt là bovine somatotropin (rbST). Đây là một loại hormone được chuyển đổi gène (genetically engineered hormone) do tài phiệt Monsanto sản xuất ra và phân phối dưới tên thương mại là Posalic. Hormone nầy giúp tăng năng suất sữa lên rất khả quan. Mặc dù bị chống đối dữ dội khắp nơi nhưng rbST vẫn được cơ quan FDA Hoa kỳ chấp thuận cho phép sử dụng như thường từ năm 1993.

Rất nhiều công trình khảo cứu giá trị trên thế giới đã cảnh giác dư luận về mối nguy hại có thể có của hormone rbST đối với sức khỏe chúng ta nhất là đối với trẻ em.

Ngoài Hoa kỳ ra, các quốc gia sau đây cũng được thấy có áp dụng phương pháp tiêm hormone rbST cho bò sữa: Nam Phi, Đại Hàn, Costa Rica, Ai Cập, United Arab Emirates, Honduras, Do Thái, Kenya, Namibia, Peru, Nga, Slovakia, Zimbabwe…

Chỉ có Canada và các quốc gia thuộc khối Liên hiệp Âu châu thì tuyệt đối không cho phép sử dụng hormone rbST trong kỹ nghệ sữa của xứ họ.
Nguyễn Thượng Chánh. Thịt và sữa bò có nhiễm hormone không?

http://www.khoahoc.net/b...h/161106-thitvasuabo.htm

Monsanto sử dụng những đòn chánh trị và pháp lý để ép buộc nhà nông, kể cả những người không có hơp đồng với họ, phải ngưng ngay việc để dành hạt giống đậu nành để trồng lại.

Monsanto có cả một đội ngủ chuyên viên và luật sư ưu hạng. Họ cũng có đông đảo kiểm soát viên đi vào những cánh đồng đậu nành để điều tra sự vi phạm chủ quyền patent infringement và sau đó áp dụng những biện pháp chế tài, truy tố kẻ vi phạm ra tòa cho họ mạc luôn.

Có trường hợp một một nông gia bị Monsanto lôi ra tòa vì trên cánh đồng đậu nành của anh ta có vài ba khóm đậu nành Round Up Ready. Cho dù anh ta hết mực kêu oan và diện lý do là tại gió đem giống đậu nành nói trên từ những cánh đồng lân cận sang đất anh, nhưng anh ta không thể chứng minh được điều đó.

Thường thì bị cáo phải thương lượng dàn xếp, giải quyết ngoài tòa với Monsanto (out of court settlement) để khỏi bị sạt nghiệp.
Đúng là sức mạnh của đồng tiền.

Vài nét sơ lược về Tổ hợp Quốc Tế Monsanto: Multinational Agricultural technology Corporation

-Đứng đầu thế giới về chất diệt cỏ Glyphosate (Round up)
-Dứng đầu thế giới về hạt giống chuyển đổi gène. (90% world’s GE seeds)
-Sản xuất và phân phối hormone rbGH, recombinant bovine growth hormone
- Trụ sở chính: Creve Coeur, Missouri
-Sản xuất: thuốc diệt cỏ herbicides, thuốc trừ sâu pesticides, và hạt giống crop seeds
-Thương vụ: 11,965 tỉ $ (2008)
-Lợi tức: 2,024 tỉ $ (2008)
-Nhân viên: 21700 (2009)

(theo Wikipedia)

Cửa xoay vòng (revolving door) tại Washington

Hầu như các quy định trong lãnh vực kỹ nghệ thực phẩm đã suy yếu đi một cách thảm thương trong thời đại của Đảng Dân Chủ cũng như của Đảng Cộng Hòa.

Chánh sách về thực phẩm của chánh phủ liêng bang Hoa Kỳ thường phải chịu áp lực từ những siêu tập đoàn kỹ nghệ thực phẩm.

Chẳng hạn như trong trường hợp đặc biệt của Monsanto, người ta thấy rõ rệt có con đường được chính thức vạch ra từ tổ hợp Monsanto đến những chức sắc quyền lực cao của toà nhà lập pháp Capitol Hill.

*Trào cựu TT George W. Bush có Donald Rumsfeld cựu tổng trưởng quốc phòng thời chiến tranh Irak và John Ashcroft, Us attorney general (từng là Governor Missouri, Senator Missouri)

*Trào cựu TT Bill Clinton có Mickey Cantor (US Trade Representative, US Secretary of Commerce)và Robert Shapiro, từng là cấp điều hành của Monsanto, thường hay nhận sự đóng góp từ Monsanto.

*Ngoài ra còn có mạng lưới của các chức sắc thuộc Environmental Protection Agency(EPA) và Food and Drug Administration (FDA) cũng có “ nhiệm vụ” trong cửa xoay vòng.

Thí dụ như Michael Taylor, vừa làm việc tuần tự cho FDA và cũng vừa cho cả Monsanto.

Ông ta là Deputy Commissioner for Foods của FDA.

Với tư cách là luật sư của Monsanto, ông ta cố vấn công ty trong việc giải quyết vấn đề tranh chấp về nhãn hiệu của các loại thực phẩm chuyển đổi gène.

Và với tư cách là một chức sắc senior advisor" to the FDA Commissioner , ông ta quyết định không cần nhãn hiệu ghi rõ trên các thực phẩm bị chuyển đổi gène genetically modified foods.

Michael R. Taylor is the Deputy Commissioner for Foods, at the United States Food and Drug Administration (FDA).In 1981 he went into private practice at King & Spalding, a law firm representing the biotechnology company Monsanto.On July 7, 2009, Taylor once again returned to government as "senior advisor" to the FDA Commissioner.[7] Taylor’s re-appointment to the FDA came just after Obama and the other G-8 leaders pledged $20 billion to fight hunger in Africa over the next three years.

Tối Cao Pháp Viện Supreme Court Justice có Clarence Thomas. Ông ta là luật sư của Monsanto từ 1976 đến 1979. Chính Ông ta đã soạn thảo ra tất cả các quyết định pháp lý để ngăn cấm nông gia không đươc phép để dành đậu nành của họ lại để làm giống.
Kết luận

Mổi khi chúng ta ăn uống chính là chúng ta bỏ phiếu cho hệ thống sản xuất thực phẩm.

Nghĩ cho cùng, tất cả chúng ta đều nằm dưới quyền sinh sát và độc quyền của kỹ nghệ thực phẩm nên phải gánh chịu những quyết định của họ…

Chúng ta chẳng có được một sư lựa chọn nào khác hết.
Còn biết tin ai bây giờ!
Montreal, October 21,2010




Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#1597 Posted : Thursday, October 28, 2010 10:06:36 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
* Cám ơn KimAnh Trương về Thần đồng Phật Pháp. LN sẽ post dần trên Uyển Nhi Trang.-hvln- --------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thần đồng Phật pháp và thơ trên đất Đồng Tháp, kỳ 1
Nguyễn Thị Ngọc Trâm
22/07/2010 19:54


Riêng tôi thì ngạc nhiên và ngưỡng mộ vô cùng. Một cô bé 10 tuổi mà hiểu Phật Pháp như một vị sư. Vì những người thân của Búp Bê đang lo lắng sức khỏe của cô nên tôi tuy rất tò mò muốn hỏi thêm về cô bé nhưng vẫn dè dặt.
Thăm thần đồng Phật Pháp

Cuối tháng 12/2009, thật bất ngờ, tôi được duyên lành theo chân Thượng tọa Thích Phật Đạo viếng các chùa ở Long An, Tiền Giang, Trà Vinh. Cuối cùng là thăm bé Thùy Trang, thường được gọi là Búp bê. Đoàn đi còn có sư cô Pháp Hỷ ở Thụy Điển, hai Phật tử là Việt kiều Mỹ, còn lại là người của TP Hồ Chí Minh.

Thùy Trang sinh ra cất tiếng khóc chào đời như hàng triệu đứa trẻ khác trên trái đất góp thêm một nốt nhạc trong bản trường ca bất tận của loài người. Đôi mắt to tròn đen láy hiền như chim câu, ngón tay dài hình tháp bút, da trắng như sữa mẹ, mái tóc mềm như lụa quê hương. Nhưng hình hài cô bé lại gây xúc động khôn lường cho những người thân trong gia đình.

Bé Thùy Trang hiện sống cùng với bà ngoại, nhà ở sát chùa Tòng Sơn, huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp. Đoàn hành hương vừa bước tới cửa đã nghe tiếng nói lanh lảnh phát ra từ amply, truyền đến lời chào trịnh trọng thân ái.

Một bó hoa tươi từ tay bà ngoại của Thùy Trang tặng thầy Phật Đạo. Vào trong nhà mới biết do Thùy Trang bị té đau nặng, nằm trên giường không ra đón khách được nên phải mời chào khách kiểu đặc biệt như vậy.

Cô bé nằm đó đôi mắt to chớp chớp mỉm cười dịu dàng, nhưng giọng nói rất mạch lạc và chững chạc: “Con xin lỗi đã không ra đón tiếp thầy Phật Đạo và các bác, các cô trên thành phố tới. Con thấy làm tiếc. Con xin thầy Phật Đạo và các bác, các cô thông cảm”. Giọng nói, thần sắc trên gương mặt cô bé 10 tuổi đĩnh đạc như một nữ chủ nhân lớn tuổi.

Gia đình Thùy Trang theo đạo Phật giáo Hòa Hảo. Phòng ngoài là một trang thờ có hương, hoa nhìn đối diện ra cửa. Kế đó là bức tranh cụ Hồ, các Phật tử tới đây hầu hết là trong gia tộc của Búp Bê mỗi lần đến lạy Phật và lạy cả tranh cụ Hồ. Trong gia quyến có nhiều người không lập gia đình, một lòng theo đạo tu tâm, tích đức, trọn đời hiếu nghĩa với tổ tiên, ông bà.

Trong một tuần lễ ăn, nghỉ tại nhà của cô bé, rất ít ai gọi tên thật của cô, mọi người đều gọi Thùy Trang là “Búp Bê” như một cái tên thứ hai. Búp Bê ít nói, ai hỏi thì trả lời, hầu hết là những câu hỏi về Phật Pháp.

Khi cô bé cất giọng thì ai cũng dỏng tai, nghiêng đầu lắng nghe. Riêng tôi thì ngạc nhiên và ngưỡng mộ vô cùng. Một cô bé 10 tuổi mà hiểu Phật Pháp như một vị sư. Vì những người thân của Búp Bê đang lo lắng sức khỏe của cô nên tôi tuy rất tò mò muốn hỏi thêm về cô bé nhưng vẫn dè dặt.

Giáp tết Canh Dần, tôi lại được xuôi miền Tây lần thứ hai, sư cô Pháp Hỷ đã về chùa Đại Bi Tâm ở Thụy Điển, nhưng lại có sư cô Pháp Nhẫn đã trên 70 tuổi cùng đi viếng các chùa ở Cần Thơ, chùa Địa Tạng ở Sa Đéc, viếng lăng cụ Nguyễn Sinh Sắc ở Cao Lãnh… và lại đến thăm Búp Bê.

Lần này Búp Bê đã khỏe, tỏ ra rất vui khi thầy Phật Đạo lại ghé thăm nên cười suốt ngày.

Gia đình Búp Bê thuê thêm một xe 16 chỗ cùng đoàn Thượng tọa Thích Phật Đạo, 2 xe đi về hướng Hà Tiên viếng chùa Hang rồi về vùng Bảy núi lễ chùa Vạn Linh trên núi Cấm. Ngôi chùa thật xứng với bề dầy lịch sử, uy nghi, lộng lẫy. Chùa Vạn Linh không những là một di tích văn hóa còn là danh lam thắng cảnh tâm linh của tỉnh An Giang

Đoàn viếng thăm nhà tưởng niệm thầy Hai Thanh Sĩ của Phật giáo Hòa Hảo lần thứ hai, nhưng lần này chúng tôi được mời dự ngày giỗ của Ngài.

Bữa cơm chay rất ngon từ những bàn tay chế biến tuyệt vời bằng những thực phẩm đặc biệt của miệt vườn An Giang. Người đến thăm viếng đông ngẹt thở, người người nhích chân từng tí một.

Búp Bê ngộp quá được bà ngoại ẵm ra bên ngoài trước. Thấy tôi thích ăn bánh tét, nhà bếp còn vui vẻ cho thêm một bịch nặng mang về. Chị Từ Nhẫn là Việt kiều Mỹ thích quá cười tít cả mắt. Còn tôi cảm động chẳng biết nói gì, hồn nhiên cầm bịch bánh tét ngoan ngoãn cám ơn như đứa trẻ ngô nghê.

Chúng tôi len chân ra bên ngoài chờ lúc lâu, chị Từ Nhẫn lo lắng, “Thầy Phật Đạo bị bao vây trong đó rồi, không ra được. Làm sao bây giờ ?" Tôi nói: “Để tôi vào phá vây mở đường cho thầy Phật Đạo đi ra. 12 giờ trưa rồi, nắng quá”.

Thấy tôi xuất hiện, thầy Phật Đạo hiểu ý đứng lên ngay. Tôi khoát tay mở lối, thầy Phật Đạo cứ việc bước ra. Nhưng chưa hết, bên ngoài rất nhiều Phật tử tiếp tục vây quanh thầy, mời thầy về nhà một Phật tử gần đó. Thầy Phật Đạo hoan hỷ nhận lời, sau khi ngâm một đoạn thơ của ngài Hai Thanh Sĩ, thầy Phật Đạo xin thoái vài lần mới trở ra được. Thật là vui.

Do ăn nghỉ tại nhà Búp Bê nên tôi có điều kiện tiếp xúc với bà ngoại của bé. Những gì nghe được về cách ra đời của Búp Bê thật kỳ lạ như trong chuyện cổ tích. Có lẽ vì những điều “kỳ lạ” mà gia đình rất tế nhị ít kể về sự ra đời của Búp Bê. Ngoại còn nói: “Trước đây cắt tóc ngắn cho Búp Bê, nhiều người tưởng là con trai nên Búp Bê thích để tóc dài”. Búp Bê để tóc dài là đúng, vì tóc cô bé rất mềm và óng.

Khi đoàn hành hương trở về lại thành phố Hồ chí Minh thì đã 28 âm lịch, giáp tết Canh Dần.
(Còn tiếp)
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hà Phương Hoài  
#1598 Posted : Thursday, October 28, 2010 11:56:34 AM(UTC)
Hà Phương Hoài

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/14/2011(UTC)
Posts: 1,237
Location: USA

Thanks: 144 times
Was thanked: 102 time(s) in 61 post(s)
Sáng Tạo Kỳ Diệu Từ Thức Ăn
Nhiếp ảnh gia Carl Warner đã tạo nên những bức ảnh phong cảnh tuyệt đẹp bằng chất liệu độc đáo: đủ loại thức ăn như hoa, quả, rau, bơ, bánh mì, cá, thịt... Sự sắp đặt khéo léo cộng với kỹ năng chụp ảnh đã mang đến những khung cảnh giống hệt như thực. Ảnh trên Telegraph.

UserPostedImage

Đoàn tàu Express được làm từ chocolate.

UserPostedImage

Thế giới san hô lung linh: san hô được làm từ cây súp lơ,
cá làm từ các loại quả và rau, đảo là những quả dứa.

UserPostedImage

Khung cảnh đêm thu được làm hoàn toàn từ ngũ cốc.

UserPostedImage

Chiếc thuyền (làm từ ngũ cốc) trôi trên biển (tạo bằng thịt cá hồi)
với những hòn đảo (làm từ bánh mì và khoai tây).

UserPostedImage

Bánh mì và bơ tạo nên một cảnh quan độc đáo.

UserPostedImage

Những quả khinh khí cầu làm từ các loại quả và
cánh đồng chính là măng tây, bí xanh, đậu và ngô.

UserPostedImage

Vách núi kỳ vĩ được tạo từ bột khoai tây, kết hợp với
cải xoong, bắp cải lá nhăn và bắp cải đỏ.


UserPostedImage

Cảnh sân trại với đống rơm làm từ quả dừa lột vỏ.

UserPostedImage

Những cây súp lơ tạo nên một khu rừng nguyên sơ.

UserPostedImage

Cảng biển với những hòn đá được làm từ vỏ con hàu, càng cua.
Thuyền được làm từ bí xanh, măng tây. Sóng biển được tạo nên từ cá.

UserPostedImage

Khu chợ với rất nhiều loại rau quả.

UserPostedImage

Góc bếp với rèm và khăn trải bàn được làm từ mì sợi.

UserPostedImage

Chiếc thuyền trong đêm giông bão, khung cảnh kỳ bí này
được tạo nên từ những cây cải tím.

UserPostedImage

Cảnh hang động được làm từ cà rốt (nhũ đá), súp lơ
(sinh vật dưới nước).

UserPostedImage

Củ tỏi và lá cải bắp biến thành khung cảnh ngôi làng với những ngôi nhà sáng đèn trong đêm.


hongvulannhi  
#1599 Posted : Thursday, October 28, 2010 4:33:44 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Thần đồng Phật pháp và thơ trên đất Đồng Tháp, kỳ 2
Nguyễn Thị Ngọc Trâm
29/07/2010 20:16

Với người lớn có sức khỏe, có hình thể phát triển bình thường cũng hạn chế điều kiện trau dồi kiến thức như ở các thành phố lớn, huống chi một đứa bé không có sức khỏe, không tự đi được. Cho đến khi 6 tuổi vẫn chưa có điều kiện tiếp cận với con chữ. Vậy trí tuệ về kinh Pháp mà cố bé có được trau dồi từ đâu mà có sẵn khả năng đối đáp xuất chúng về Phật Pháp kỳ diệu như vậy ?
Những điều kỳ diệu

Nhìn những đứa trẻ tiểu học khoác ba lô nhẩy chân sáo trong sân trường học mà không khỏi chạnh lòng nghĩ tới hình tướng của bé Thùy Trang. Khung xương phần ngực nhô lên phía trước, xương tay và xương chân dẹt, mỏng, chỉ sơ suất một chút là rất dễ bị gẫy.

Mới sinh ra, dựa trên hình hài và sức khỏe rất yếu của bé, bác sĩ khoa sản cho rằng bé sẽ không sống được lâu. Má của Thùy Trang bận rộn làm ăn sợ chăm sóc Thùy Trang không chu đáo nhỡ ra… thì ân hận nên đã nhờ bà ngoại và dì Hai Xuân trông nom.

Nhờ những bàn tay nâng niu, lòng thương yêu và tận tụy chăm sóc cẩn thận từng ly, từng tý nên Thùy Trang càng lớn càng khỏe và có trí tuệ thông hiểu Phật pháp khác thường.

Sự khác thường hơn nữa là cách chào đời của Thùy Trang. Còn ẩn nấp trong bụng mẹ, khi siêu âm phát hiện thai ngược, đến tháng ra đời phải mổ. Một hình hài tý hon chào đời, hai chân khoanh tròn, hai bàn tay xếp lên nhau ngay trước bụng, đầu hơi cúi xuống trong tư thế của một người đang… thiền.

Những người thân của bé đã mấy đời theo Phật, thấy vậy nên vô cùng xúc động. Hàng ngày nâng niu như hứng hoa, nâng trứng.
Khi 4 tuổi, bà ngoại bắt đầu cho Thùy Trang ăn mặn. Thế nhưng cứ ăn vào là ói… và ói. Thế rồi… bé ăn chay suốt tháng suốt năm cho đến nay.

Trước đó, khi mới 3 tuổi chưa nói sõi, một lần có nhóm Phật tử đi lễ Đức Phật thầy Tây An trên đường về ghé thăm “cốc” của Búp Bê. Trong khi uống nước, một vị cư sĩ muốn biết bé hiểu đạo Phật không nên hỏi thăm dò:

- Búp Bê ơi. Niệm Phật thế nào để nhứt tâm bất loạn ?

Chẳng phải suy nghĩ, Búp Bê đáp liền:

- Dạ thưa… Muốn niệm Phật nhứt tâm bất loạn thì phải buông bỏ nhân duyên.

Mọi người sững sờ nhìn nhau như không tin vào tai mình. Kỳ lạ quá, một bé gái 3 tuổi ngộ nghĩnh như búp sen non mới ló khỏi mặt nước mà sao đối đáp như một vị chân tu cao niên thao lược kinh Pháp. Cô bé khiếm khuyết về hình thể, không đi được, không tiếp xúc bên ngoài, không biết đọc, biết viết. Quả là một sự nhiệm màu đã tiềm ẩn trong bé từ kiếp nào ?

Sự kỳ diệu này cứ thế được chắp cánh bay đi khắp nẻo vùng quê An Giang, Đồng Tháp. Ngày ngày, người người từ các nẻo xa gần, thành thị đến thăm “Thần đồng” về Phật pháp. Trăm người là cả trăm câu hỏi khác nhau. Người hỏi về Pháp môn, người hỏi về Thiền định. Có người tò mò hơn lại hỏi” “Vì sao Búp Bê lại giỏi Phật Pháp như vậy ?” Cô bé bình thản nói:

- Có lẽ, nhờ nhân duyên từ một chứng đắc nội tâm từ kiếp trước mà đã đạt được.

Búp Bê thường trả lời ngắn gọn, xúc tích, không ề à nói quanh. Những Phật tử đến không chỉ xin tư vấn về Phật pháp, kinh nghiệm tu học mà còn bày tỏ cả những băn khoăn trong cuộc sống, về ứng nhân xử thế trong đời thường sao cho đúng đạo lý, cho đúng với cái tâm của một cư sĩ.

Nếu những vấn đáp này của các vị tu sĩ, của những Phật tử lớn tuổi thì chỉ là chuyện quá bình thường. Thế nhưng nó được ứng khẩu từ một cô bé đang ở độ tuổi măng non lại bị khiếm khuyết về hình hài, không đi lại được.

Vì thể lực yếu nên Búp Bê ăn rất ít. Có lần ngoại Tư trách yêu:

- Búp Bê ăn cơm ít quá. Ngoại bỏ… không lo nữa.

Cô Bé nói rành rẽ:

- Đức Phật, Đức Thầy độ tận chúng sanh cách này không được thì dùng cách khác chứ đâu có bỏ ai. Ngoại nói vậy là ngoại không làm đúng lời Phật, lời Thầy dạy rồi.

Ngoại cười hiền lành:

- Búp Bê nói phải quá. Vậy mà ngoại quên chứ. Cám ơn Búp Bê nha.

Khi Búp Bê còn ở “cốc” của dì Hai Xuân, phía trước có cái ao nở đầy hoa súng màu đỏ. Một lần mấy đứa trẻ hơn Búp Bê vài tuổi đang tha thẩn mon men bờ ao bắt ốc, bắt cua chơi. Búp Bê gọi:

- Mấy anh chị ơi. – Mấy đứa trẻ hóng cổ lên chưa biết là ai gọi – Búp Bê nói tiếp – Thả cua và ốc về với cha mẹ nó đi.

Ngoại Bảy ngồi gần đó, hỏi:

- Búp Bê nói câu đó bằng tâm gì vậy ?
- Là tâm từ đó – Bé trả lời gọn lỏn.
- Tâm từ do đâu mà có ? – Ngoại lại hỏi.
- Từ nơi chơn tánh đó, ngoại.

Thấy Búp Bê trả lời kinh Pháp đâu ra đó, ngoại Bảy lại hỏi tiếp:

- Thế nào là sống với chơn tánh ?
- Là không phiền não, sân, si là sống với chơn tánh.

Những lúc dì Hai Xuân đi vắng chỉ có ngoại Bảy ở nhà. Cả ngày chẳng lẽ không nói gì với nhau, nên thỉnh thoảng ngoại rủ rỉ trò chuyện với Búp Bê. Nhưng mỗi câu ngoại Bảy hỏi thì Búp Bê đều trả lời bằng ngôn ngữ từ kinh Phật, cho dù câu hỏi rất đời thường:

- Hàng ngày có đủ thứ chuyện, Búp Bê có nhớ hết chuyện này chuyện kia không ? – Ngoại Bảy hỏi.
- Tâm thanh tịnh thì không nhớ gì – Búp Bê đáp – Còn tâm bị vọng thì nhớ đủ thứ, mà không thứ gì thành thứ gì cả.

Riêng đối thoại này của Búp Bê thì giống như người từng trải ngoài đời. Ngoại Bảy như trong vai một trẻ mẫu giáo trước thầy của mình, hỏi tiếp:

- Vậy mình phải làm sao cho tâm hết nghĩ nọ kia ?

Lúc này thì Búp Bê không đáp, ngôn ngữ của Búp Bê cho ngoại hiểu bằng cử chỉ nhìn xuống, yên lặng của một người đang… thiền, và cũng tỏ ý chấm dứt đối đáp.

Thăm hỏi Búp Bê có nhiều đoàn khách Phật tử từ TP Hồ Chí Minh, miền Trung, miền Bắc, trong đó có Việt kiều từ các nước về quê hương cũng nghe tin lần lượt mà lận lội tới thăm. Ngoài các chư Tăng – Ni – Phật tử có cả những người ngoài đạo. Kiến thức sống khác nhau, sự hiểu biết xã hội khác nhau, văn hóa sống khác nhau, tính cách, cảm xúc khác nhau. Ngay cả những vị Tu sĩ cũng mỗi người hỏi Búp Bê mỗi khác. Là đồng đạo đã hỏi Pháp thì không né tránh, có chăng ở những người tu học còn khiêm tốn thì cách hỏi cũng khiêm tốn. Phần nhiều khách đến thăm Búp Bê vì tò mò muốn trực tiếp biết khả năng của bé nói kinh Phật như thế nào ? Phần vì lòng ngưỡng mộ một thần đồng ở tận miệt vườn miền tây.

Việt kiều thì vượt qua hàng vạn dặm, người miền Bắc thì trải qua hàng ngàn cây số, người miền Nam thì cũng phải đi ô tô hết nửa ngày mới tới nơi. Đã cất công đến thì cũng cất công hỏi.

Cũng qua cách hỏi mà Búp Bê có thể qua đó thấy được tuệ giác của mỗi người mà tùy vào ý tứ, khả năng tu tập của người đó trả lời sao cho mỗi cá thể người hiểu được. Kể cả người biết rất ít về đạo Phật hỏi một cách vu vơ chẳng ăn nhập gì với kinh Phật. Cũng có những vị cao Tăng chỉ lẳng lặng ngồi nghe vì tất cả những gì Búp Bê đối đáp đã có trí huệ rồi. Hơn nữa nhiều người hỏi dồn một lúc sẽ làm cho Búp Bê mệt.

Ví như có bà hàng xóm, một hôm chẳng có việc gì sang nhà Búp Bê chơi, thật thà hỏi ngược xuôi nhưng không kém phần tò mò:

- Búp Bê là Bồ Tát hay sao mà mới 6 tuổi đã biết nói Pháp vậy ? – Cô hàng xóm chưa biết rằng Búp Bê đã biết nói Pháp khi mới 3 tuổi.
- Con đang học hạnh của Bồ Tát chứ không phải là Bồ Tát – Búp Bê đáp
- Nếu Búp Bê không phải là Bồ Tát, vậy có phải là “Ông lên, Bà xuống” hay không ? – Cô hàng xóm gặng hỏi.
- Dạ không.Con chỉ là người bình thường. Là một môn đệ của Đức Thầy

Dì Hai Xuân nghe vậy mỉm cười, hỏi chen vào:

- Những điều Búp Bê nói, có phải do dì Hai và bà ngoại dạy không ?
- Những lời giảng kinh là của dì Hai và bà ngoại. Còn những điều khác con tự nói ra là do trí tuệ.
- Vậy làm sao mà Búp Bê có trí tuệ ? – Dì Hai hỏi tiếp.
- Hàng ngày con lo niệm Phật, không có sân, si thì trí tuệ hiện.

Nhà văn Abutalip là người ở một nước cộng hòa trong khối Udơbêch của Liên Xô cũ đã có câu nói nổi tiếng: “Con ngưởi phải có 2 năm để học nói. Nhưng phải có 60 năm mới biết im lặng”. Còn Búp Bê ra đời trong một gia đình nghèo ở nông thôn, vùng quê chưa có điều kiện tiếp cận nhiều với khoa học, công nghiệp không phát triển. Hiện tượng Búp Bê mới 3 tuổi, nói còn chưa tròn âm, tròn tiếng đã biết trả lời bằng kinh Phật, không sai một từ.

Với người lớn có sức khỏe, có hình thể phát triển bình thường cũng hạn chế điều kiện trau dồi kiến thức như ở các thành phố lớn, huống chi một đứa bé không có sức khỏe, không tự đi được. Cho đến khi 6 tuổi vẫn chưa có điều kiện tiếp cận với con chữ. Vậy trí tuệ về kinh Pháp mà cố bé có được trau dồi từ đâu mà có sẵn khả năng đối đáp xuất chúng về Phật Pháp kỳ diệu như vậy ?

Những vị chân tu, những người tu hành, hàng trăm Phật tử tiếp xúc với Búp Bê đều cho rằng kiếp trước có thể cô bé đã từng là một vị tu hành, nay đã tái hiện trong niên kỷ này. Một điều mà máy móc của khoa học tiên tiến trong thời đại vũ trụ bay lên mặt trăng cũng không thể giải mã bằng hình ảnh và những con số, mà chỉ những người tu hành, học đạo tin vào tâm linh mới có thể tự tìm ra câu trả lời.
(còn tiếp)

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Linh Phuong  
#1600 Posted : Thursday, October 28, 2010 6:37:54 PM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

Dùi Cui Miễn Phí : CÔNG AN NUỚC TÔI

Nông Đức Dân
Links:


http://muoisau.wordpress.com/2010/10/



Users browsing this topic
Guest
88 Pages«<7879808182>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.