Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

12 Pages«<9101112>
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#201 Posted : Sunday, March 28, 2021 3:37:41 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
LÁ THƯ KHÔNG GỬI # 6

Anh Yêu Dấu,

Trong giây phút đất trời giao hòa, em đã có anh. Anh của đam mê, cuồng nhiệt, anh của say đắm , ngất ngây. Với em, không phải một năm chỉ có một ngày Valentine, ngày lễ Tình Yêu, mà cũng chẳng phải mỗi mùa, hay mỗi tháng, mỗi tuần, mà là mỗi ngày. Chỉ riêng em, em cảm nhận được Valentine, ngày lễ Tình Yêu, anh đã cho em hưởng yêu thương mỗi ngày...

Những giây phút bên nhau, những câu chuyện tình đời, tình người và cuối cùng vẫn là Tình ta, luôn là những mẩu chuyện hấp dẫn, tạo nên những tiếng cười khúc khích trong đêm dài thanh vắng. Những câu chuyện không đầu không đuôi, giây cà lan ra giây muống, hay cà kê dê ngỗng, đôi khi chỉ là chuyện vui cười mà sao anh cũng dắt dìu em, hướng dẫn em suy luận thật sâu sắc qua mỗi đề tài. Chỉ giản dị thế thôi. Anh bảo thế !

Chỉ giẩn dị thế thôi sao!, Nhưng với em, chả giản dị tí nào, có khi còn cầu ký khó hiểu nữa.

Anh vẫn thường bảo, anh vẫn luôn tâm niệm được sống thanh thản như lời của cụ Nguyễn Công Trứ xưa: " Làm quan không thấy vinh, thì, làm lính không thấy nhục". Bởi vậy, anh vẫn lắng nghe lời khen, chê, để tự tu sửa mình. Anh thường khuyên nhủ em, đừng bao giờ say mê chiến thắng quá mức, để khi gặp chiến bại dễ ngã lòng... Sống trong vinh quanhg phù du dễ đi đến kiêu ngao, coi mình là chúa tể trên ngôi cao chín từng. Hãy luôn luôn nghĩ, đời vô thương, cuộc sống phù du, nghĩa lý gì để mà bon chen, giành giật cái hão huyền, ảo tưởng.

- mình tài giỏi, có người còn tài giỏi hơn
- mình đẹp, có người còn đẹp hơn
- mình giầu, có người còn giầu hơn...

Chỉ một câu chuyện ngụ ngôn của La Fontaine, Con Thỏ và Con Rùa ...anh đã hướng dẫn em nhìn vào hai con vật tượng trưng cho nhanh nhẹn, thông minh, và chậm chạp, không sáng dạ lắm, để áp dụng vào cuộc sống của chính mình. Anh khen em thông minh, nhưng rất ham chơi và hơi hơi lười biếng, cho nên không thành công trong cuộc đời. Anh cười nhẹ, và tiếp:

- Thế nào em cũng cãi là tại số. Thì thôi, cứ nhận đại là số đi cho khỏe. Nhưng, cụ Nguyễn Du đã chẳng nói:

- Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều là gì.

Em cười to để khỏa lấp lời nhận xét quá đúng của anh...

Từ bé, em đã được Thầy Mẹ khen là thông mịnh, sáng dạ. Chỉ cần đọc qua vài lần là em đã nhớ và thuộc làu. Vì thế, thời gian em ngồi học bài ở bàn học, ít hơn thời gian em lang thang ngoài vườn, ngoài bờ ao hay bờ sông, ngắm trời mây, sông nước...

Trong lớp, em không là người học trò giỏi, nhưng cũng thuộc loại kha khá trong lớp, từ hạng 15-20/ 50 học sinh. Em rất mãn nguyện với những gì em đã thu thập được ở lớp. Có nhiều hôm, đến lớp, em mới biết có bài học thuộc lòng, lại bằng tiếng Anh hoặc Pháp, vậy mà chỉ trong 20 phút, chờ giờ vào lớp, em đã học thuộc, và trả bài cho cô giáo vèo vèo. Hình như trời cho em thông minh, lại đèo thêm cái tính lười biếng, việc gì cũng nước đến chân em mới nhẩy, và bao giờ em cũng trót lọt qua dễ dàng.

Trái lại, bà chị em, thì chậm chạp hơn, cho nên trong gia đình đã gọi em là Thỏ, và chị là Rùa.

Có lẽ biết thân phận mình là con Rùa bò chậm chạp, cho nên chị rất siêng năng dùi mài kinh sử. Bạn bè rủ đi bát phố, đi cine', thì họa hoằn lắm chị mới cùng họ đi chơi trong dịp có phim thật hay hoặc vào ngày nghỉ lễ, có ít ngày nghỉ học. vào mùa lễ Tết v..v...

Hình như chị và em luôn có điều trái ngược. Khi còn nhỏ, em ham chơi, chị ham học. Khi ra đời, chị ham làm việc, em vẫn ham chơi. Cuối cùng, chị có bằng cấp, sống cuộc đời sung túc, nhàn hạ, Còn em, suốt một đời lênh đênh như thuyền không lái trước sông nước mênh mông...

Có lẽ vì ham chơi, em nhìn đời và nhận xét người rất nhanh và hời hợt, nên luôn luôn là sai...Chị đằm tĩnh hơn. Và anh, đã luôn là người hướng dẫn em nhìn được rõ vấn đề. Qua lời giải thích giản dị của anh, em thấy, vấn đề rõ ràng là thế mà sao em nhìn không ra.

Vì vậy, bỗng dưng em lại có thói quen lười biếng, trước khi quyết định việc gì, em luôn hỏi ý kiến anh cho chắc ăn. Bởi điều anh suy nghĩ bao giờ cũng đúng, và điều em nghĩ là đúng thì lại sai bét be.

Có những điều anh nói trước với em cả mấy tháng. Đến nỗi, em đã quên mất tiêu câu chuyện đó. Đến khi chuyện đó xảy ra, em ngỡ ngàng nhớ lai, và thấy mọi việc đã xảy ra y chang. Em đâm ra phân vân, phải chăng anh là " ma xó " thì mới biết rõ sự việc sẽ xảy ra đúng như vậy. Bây giờ thì mỗi khi anh dặn dò em chuyện gì, em nhớ nằm lòng, và trong óc không còn một chút gì nghi ngờ về tài " tiên tri " của anh nữa. Chỉ chờ đợi xem sự việc sẽ xảy ra chóng hay chầy mà thôi.

Tuy nhiên, ngày xưa được tiếng là thông minh, bây giờ anh lại bảo em: thông minh nhưng chậm hiểu. Chỉ vì, em không biết dùng một sự kiện để áp dụng vàio những sự việc liên quan quanh đó. Cuối cùng, anh thở dài:

- Dạy 3+2 là 5 thì rất nhớ. Nhưng nếu hỏi lại 2+3 là mấy thì lại không biết... Mong gì em biết hơn nữa đến 5-3 hoặc 5-2 để biết kết quả cuối cùng.

Hôm nay, ngày lễ Tình Yêu, em nghĩ về anh rất nhiều. Nghĩ về anh, em lại nhớ đến những lời khuyên răn của anh. Nhất là, anh luôn nhắc lại những lời khuyên bảo, dạy dỗ của Thầy Mẹ, để nhắn nhủ em cố gắng làm theo lời dạy khuyên của đấng sinh thành. Với anh, em không cần nói, em yêu anh, anh cũng hiểu được tình em dành cho anh tuyệt vời đến mức nào. Anh chỉ nói với em, thật nhỏ nhẹ, thật trầm ấm:

- Chỉ mong em cũng hiểu tình anh dành cho em trọn vẹn đến mức nào thôi.

Anh thương yêu, chắc anh cũng biết, vì yêu anh, em đã thay đổi rất nhiều, trở nên tốt lành hơn từ khi có anh. Phải vậy không? Và em sẽ còn cố gắng hơn nữa, để cho Thầy Mẹ được vừa lòng, nhất là cho anh được mãn nguyện.

Cám ơn anh, cám ơn những ngày tháng có anh. Cám ơn Tình Yêu anh đã dành cho em, cho gia đình em, và cho các cô con gái đỡ đầu của em. Hơn thế nữa, cám ơn anh đã cho em niềm hãnh diện với bạn bè. Bất cứ người nào được gặp mặt, hay đã trò chuyện cùng anh, đều thương mến anh.

Happy Valentine anh yêu.

Ngày lễ Tình Yêu năm 2011
HONG VU LAN NHI
2/14/2011
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#202 Posted : Sunday, March 28, 2021 3:39:20 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Một Chút Tâm Tình

Cùng anh Tịnh và Thúy Vinh thương mến,

Đã lâu lắm, Thúy Vinh và LN mới có cơ hội gặp nhau .Cũng phải nghĩ đó là cơ duyên . Bởi Thúy Vinh cũng đã từng đến LN với Quỳnh Giao và ai nữa nhỉ.Thúy Vinh không nhắc, LN đã quên mất.

Hôm nay, một trưa thứ Bảy đẹp trời, Thúy Vinh cùng OX, là anh Tịnh, đã đến thăm LN . Nỗi vui nào cho kẻ ở một mình trong cơ đơn, có bạn chân tình đến thăm .

LN vui, nên nói huyên thuyên . Thúy Vinh vẫn thế, vẫn khuôn mặt tròn, dễ thương với kính cận . Anh Tịnh mà LN được hân hạnh gặp lần đầu, nhưng đã cho LN những cảm nghĩ tốt đẹp, tin tưởng.

LN không ngờ, anh Tịnh và Thúy Vinh đã đi theo con đường của Thiên Chúa, gieo đức tin vào lòng những mảnh đất khô cằn, nứt nẻ . Nói chuyện với nhau, chia sẻ mọi buồn vui trong đời cho nhau nghe, LN cảm thấy thật ấm lòng . Trong câu chuyện, không thể không nhắc đến Như Ngọc Hoa, Mai Maria, là những người, tuy chỉ biết nhau trên FB, nhưng lại gần gũi như đã quen nhau lâu, qua tình Chúa thương xót, và qua tình Mẹ Maria thương yêu …

Anh Tịnh và Thúy Vinh ơi, cuộc nói chuyện lần đầu cũng khá dài đó chứ, vậy mà chúng mình như đã liên kết trong tình thương yêu của con cái Chúa .

Được biết, anh Tịnh đã về hưu, chỉ để có thời gian lo việc phụng sự Thiên Chúa .Thật là một điều quí giá đã khiến LN ngưỡng mộ vô cùng Nhìn anh, một người còn trẻ, còn thừa sức lực và trí óc để bon chen với đời trong vòng danh lợi, nhưng anh đã dẹp bỏ sân si, tham vọng, để hướng lòng về con đường tương lai nơi nước trời .Bỗng dung, LN lại ao ước, giá mọi người biết bỏ buông tham vọng, để cùng dắt nhau đi trên con đường Nhân ái, Thương yêu, Chân thành, thì cuộc đời này cũng bớt đi một phần nào những tội lỗi vô lương, ác đức ngập trời .

Nói chuyện với anh Tịnh và Thúy Vinh trưa nay, LN học thêm được, cách biết áp dụng đời sống bằng lời Chúa trong Phúc âm . Thú thật, LN có sách Phúc âm đã lâu lắm rồi, có thể ít nhất là hơn 30 năm qua, nhưng, chắc rằng LN chỉ mở đọc không quá 5 lần . Và bây giờ, sách Phúc âm chưa biết sẽ lạc về đâu, mà LN tìm chưa ra .LN còn học thêm được cách cầu nguyện, nhiều hơn nữa, bởi giữa cầu nguyện và đọc kinh, thì LN đọc kinh nhiều hơn cầu nguyện ...

Cám ơn anh Tịnh và Thúy Vinh, đã đến, do con đường Chúa hướng dẫn . Và riêng Thúy Vinh, LN cám ơn món quà Thúy Vinh cho, là chiếc giày màu hồng rất đẹp . LN đã cho vào tủ curio, lau kính trong veo để đi đi lại lại ngắm LN ngạc nhiên, vì LN rất thích giày nho nhỏ, để trong tủ xinh xinh , mà Thúy Vinh đã cho món quà hợp ý .

Khi đi Pháp, ghé qua một nơi nào đó để đổ xăng, Tố Trinh và LN thường ghé vào ngó xem chỗ bán đồ lưu niệm, có chiếc giày nho nhỏ nào không . Thì, kia, một chiếc giày rất đẹp, vừa ý cả Tố Trinh lẫn LN, xem chừng Tố Trinh quá mê chiếc giày đó, LN đã nhường . Gần 2 năm trôi qua, trưa nay, Thúy Vinh mang cho LN đúng món qua LN thích . Cám ơn Thúy Vinh thật nhiều .

Hẹn gặp nhau vào trưa Thứ Ba này nha Thúy Vinh . LN sẽ nấu bún riêu và nhắc Thúy Vinh mang thêm thứ đựng để mang về cho anh Tịnh nữa nha .

Một ngày vui . Cảm tạ Chúa ...

HONG VU LAN NHI
2/28/2015

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#203 Posted : Monday, April 5, 2021 10:49:46 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Lá Thư Màu Tím

Dấu Yêu ơi,

Hôm nay là ngày Phụ Nữ, tưởng rằng LN sẽ nhàn hạ hơn ngày thường, thế mà ... tưởng thế lại không phải thế.

Sáng sớm, LN đã phải đưa xe thay dầu mỡ. Vì thay dầu mỡ, mới khám phá ra là cái thắng đàng trước đã mòn, mòn gần tới miếng sắt bên trong. Ông Thành, người chuyên lo xe cho cho các bạn hữu và LN, người cũng chiếm được niềm tin của nhóm LN, chỉ vì ông không vẽ vời, không thêu dệt thêm bệnh tật của xe, cho nên khi ông Thành bảo cần phải thay thắng trước là LN OK thay liền. Thế mới biết, chiếm được niềm tin của con người đã khó, mà giữ được niềm tin không bị mai một, lại càng khó hơn. Bởi rằng,

- Một lần bất tín, Vạn sự mất tin...

Nói vậy đó, mà sao csVN đã bao nhiêu lần bội tín, mà sao thế giới vẫn còn tin vào lời hứa hẹn điêu ngoa xảo trá của tụi nó nhỉ. Và Nói chi cho xa, ngay cả những người gọi là trí thức VN cũng vẫn còn nhắm mắt đi theo đương lối dã man, vô nhân của chúng. Về chính trị, LN dốt đặc cán mai, chỉ suy nghĩ theo lối tự nhiên suy tư, là người ngu dốt không biết mà theo đã đành, và còn tha thứ được, đàng này, khi LN đọc được một số danh sách tên của các nhà trí thức đã thân cộng, toàn là kỹ sư, bác sĩ, dược sĩ, tiến sĩ v..v...đó mới là điều khó tin mà có thật. Khó tin mà có thật cũng như vụ Vô Thượng Sư, người đàn bà đã tạo nên danh tiếng và huyền thoại khá lâm ly, đã lên cả truyền hình Mỹ, gồm các tài tử gạo cội danh tiếng như Debbie Raynold, đã giới thiệu về bà trong một show trình chiếu cách đây khá lâu.

LN lại nhớ đến lần LN bị lừa cách đây cả mấy chục năm, mọi người đều thấy anh chị Chính là người không thể tin được, chỉ duy một mình LN cứ nghe anh chị Chính nói là thấy đúng và làm theo, cho đến khi trong tay không còn một xu teng, lúc ấy mới tỉnh ngộ, thì đã vắng bóng anh chị Chính từ dạo ấy, để buồn cho LN cứ ngóng mãi tin xa...

Suy cho cùng nghĩ cho tận, thì chuyện người cs với bao nhiêu bằng chứng dã man, vô nhân với người dân lành vô tội, đã xảy ra nhãn tiền, mà cs vẫn còn bưng bít, dấu diếm được, mới tài tình làm sao .

Mới đây nhất, vụ hai nữ sinh, bị ông hiệu trưởng mua dâm, còn dính líi đến các ông quan to trong tỉnh, vấy mà chỉ thiệt thân cho hai em nữ sinh, thấp cổ bé miệng, đã bị hãm hiếp còn bị tù tội. Ôi thân phận phụ nữ ở một nước man ri mọi rợ của thế kỷ 221 này, thật đáng thương.

Mỗi lần LN nghe Ngọc Trân nói về Mina, con chó cưng của NT, được ăn ngon, nằm nệm ấm do NT chăm lo từng chút, LN lại thấy xót thương cho các bé con bên VN, vẫn còn phải ăn khoai ăn sắn độn cơm, vẫn còn phải lội sông lội suối đến trường, vẫn còn phải đi ăn mày kiếm sống.

Mới đây nhất, LN đọc được tin, cô bé 9 tuổi đã đóng vai mẹ nuôi hai đứa em đưa 2 tuổi, đứa mấy tháng, vì mẹ đã bị chết trong vụ bão với đứa em trai 4 tuổi, mà bố thì buồn quá chỉ biết tìm quên trong ma men, mọi việc lo toan cho cuộc sống, đều phó thác trong tay cô gái 9 tuổi. Bản tin viết, khi cô gái 9 tuổi trở lại trường, theo lời yêu cầu của các cô thầy, thì họ đã khóc khi nhìn cảnh, cô gái 9 tuổi, tay dắt đứa em trai 2 tuổi, lưng cõng đứa em mấy tháng...Trước tình cảnh ấy, các thầy cô của trường đã chung nhau đóng góp để nuôi cả " ba mẹ con "...

Hôm nay là ngày mồng 8 tháng 3, ngày Phụ Nữ, hỏi rằng những người vợ có chồng trong tù ngục, chỉ vì chiến đấu dành độc lập, tự do, nhân quyền cho con người VN, đáng khâm phục đến mức nào, khi họ đã làm tròn bổn phận làm mẹ, còn lo đóng vai người bố dạy dỗ con cái ...

Hỏi rằng, những người phụ nữ, phải lấy chồng nước ngoài như Đại Hàn, Tàu, Đài Loan ... đáng thương đến mức nào. Nhiều người bán mình chỉ muốn thoát khỏi cảnh nghèo cho gia đình, cho bản thân... nhưng, hỡi ơi, biết bao cô gái đã chết khi bị vùi dập, đánh đập trong cảnh làm dâu mà cả gia đình nhà chồng không hề coi cô là một nàng dâu, mà chỉ coi như một nô lệ tình dục và nhân cách...

Tuy nhiên, nói theo câu của NS Trầm tử Thiêng, thì vãn " Có tin vui trước giờ tuyệt vọng ", nghĩa là ngoài những nỗi đau xé lòng, người phụ nữ cũng vẫn còn ngẩng mặt lên với thế giới, khi có những người con gái đã vươn lên bằng học vấn, khiến cho cả thế giới phải khâm phục và ngưỡng mộ người con gái Việt Nam ... Nhiều, nhiều lắm ở các nức văn minh trên thế giới, nhưng với trí óc hay quên của LN, LN chỉ nhớ được khoa học gia Dương Nguyệt Ánh.

Ít ra, trong đám hậu duệ của tiền nhân, nhiều phụ nữ đã noi gương các liệt nữ Hai Bà Trưng, hai chị em Cô GIang Cô Bắc, đã dấn thân trong cuộc chiến đấu với bạo quyền như Ls Lê Thị Công Nhân, như nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ...

Hôm nay là ngày phụ nữ, LN tự nhắc nhở mình suy tư về những chuyện đã qua, đang tới trong cuộc sống hiện nay, dù chẳng được là viên gạch lót đường cho tuổi trẻ bước quạ cũng xin làm hạt cát biết ngưỡng mộ những tuổi trẻ tài đức đáng kính phục.

HONG VU LAN NHI
3/8/2011
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#204 Posted : Monday, April 5, 2021 10:51:02 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Lá Thư Màu Tím

Dấu Yêu ơi,

Có những điều xảy ra chung quanh cuộc sống của mình, chỉ là tình cờ mà có. Chẳng hạn những bài về Duy Trác, LN post trong Quán Hẹn này.

Thực thì, tất cả chỉ vì bài Tiếng Hát Nửa Vời của ns Trần Trịnh mà LN rất thích, rất mê, có thể nói nghe đi nghe lại mà không chán.

Khi dtb post bài hát này vào Quán Hẹn, LN đã nghe ngay, với một ý nghĩ sung sướng, hạnh phúc. Nhất lại là một Youtube nữa, chắc chắn LN sẽ được nhìn nhiều hình ảnh đẹp và thơ mộng.

Nhưng, LN thất vọng ngay khi vừa bắt đầu nhìn khuôn mặt Duy Quang hiện ra. Thú thực, LN vốn có ác cảm với khuôn mặt bèn bẹt, cái miệng cá trao, mà Duy Quang lại có đủ cả hai thứ LN không ưa.. Giọng hát thì cũng trầm ấm, nếu chỉ nghe mà không nhìn mặt, khác gì mỗi lần nhìn Tuấn Ngọc hát, LN thấy khuôn mặt Tuấn Ngọc táo bón quá...Xin lỗi đã nói thật cảm nghĩ của riêng mình .

Có lần, trên sân khấu Thuý Nga đã cho cả 3 chàng Tuấn Ngọc, Duy Quang và Elvis Phương hát chung. Ba tiếng hát hàng đầu của nền ca nhạc, trình diễn tam ca, hẳn là thú vị cho nhiều người mến chuộng những giọng ca trầm ấm đó, chỉ riêng LN, đã tắt màn ảnh cái phụt, nhân đó đi uống nước và ăn vặt...

Sau này, nghe tin Duy Quang và Elvis Phương về sống hẳn VN ... thì LN lại càng không bao giờ muốn nghe những giọng hát ấy nữa.

Thành thực mà nói, LN cũng có nhiều ý nghĩ lẩm cẩm lắm đó. Mình chê mình trước cho chắc ăn .

Thứ nhất, khi đã không ưa, thì không muốn nhìn mặt, dù là trong một chương trình ca nhạc vĩ đại có một không hai...

LN nhớ vụ ban nhạc The Friends dã cho chiếu phim làm mất lòng khán giả, và LN tuy hôm đó ở nhà, không có mặt, mà cũng nhất quyết hứa từ nay không " ủng hộ " nhóm The Friends như Cát Ngọc và LN đã từng ủng hộ bao lần trình diễn trước đó.

Xui xẻo cho Quang Dũng, khi ra mắt CD, lại do nhóm The Friends tổ chức, thành ra tuy rất thích giọng ca Quang Dũng, LN cũng không mua vé ủng hộ...

Có lần, một người bạn cho LN biết, Duy Quang đã về lại Mỹ và đang ở nhà Nhật Hạ, và họ sẽ tổ chức họp mặt bạn bè để ủng hộ CD của Duy Quang. LN đã có lần đến nhà Nhật Hạ, dự tiệc họp bạn, nghe hát hò và ăn uống thả dàn, nhưng lần này, LN lại không đến, chỉ vì, tại sao lại phải ủng hộ người không cùng chiến tuyến với mình.

Thứ hai, LN lại lẩm cẩm nghĩ rằng, nếu trời cho LN có giọng hát hay, để thành ca sĩ, thì LN nhất định không hát nhạc Phạm Duy, dù LN phải công nhận nhạc của ông thật hay, lời ca thật lãng mạn, thơ mộng, những bài hát đã một thời làm cháy lòng LN như Nghìn Trùng Xa Cách, Trả Lại Em Yêu, Dìu Nhau...Còn nhiều nhiều lắm, nhưng đâu phải chỉ có một mình nhạc Phạm Duy, còn biết bao bản nhạc cũng làm LN say mê, mỗi khi đêm về, nghe qua đài radio mà thấy buồn vương lên mắt...

Tất cả cũng chỉ vì ông PD về VN tuyên bố tùm lum, nghe sao mà lụy quá, mất cả tư cách của một người nghệ sĩ đã từng được tôn vinh là một trong số những đại cổ thụ rất quí hiếm của VN . Thật tiếc .

LN cũng rất say mê nhạc Dương Thiệu Tước như Ngọc Lan, Đêm Tàn Bến Ngự, Bóng Chiều Xưa, hoặc Hoàng Trọng như Ngàn Thu Áo Tím, Dừng Bước Giang Hồ, Chiều Mưa Nhớ Bắc hoặc Thông Đạt, Trần Trịnh, Vũ Thành, Phạm Đình Chương, Trần Thiện Thanh, Tuấn Khanh nhiều nhiều lắm, mỗi nhạc sĩ cho ta một điệu nhạc riêng. một mê say riêng, một nỗi nhớ riêng .

Thứ ba, cũng chỉ vì bài Tiếng Hát Nửa Vời của ns Trần Trịnh, mà Duy Quang đã hát sai nhiều lời của tác giả, điều đó càng làm cho LN cảm thấy chút gì bất mãn. Một khi đã chấp nhận hát bài đó, thì phải hát cho đúng những lời của tác giả, dù lời đó không hay bằng lời của ca sĩ sửa. Hát đúng lời, chính là ca sĩ đã tôn trọng tác giả. Biết đâu những chữ đó dùng dể ghi một kỷ niệm nào, hoặc vui, hoặc buồn trong dĩ vãng ...

Tiếc rằng, Duy Quang đã hát sai nhiều lời trong bài hát Tiếng Hát Nửa Vời của ns Trần Trịnh.

Thứ tư, chính vì không hài lòng với Duy Quang, LN nghe bạn chỉ giúp mách dùm rằng Duy Trác có hát bài này, thế là LN đi tìm trong Google về tiếng hát Duy Trác. Nhờ đó, mới có bài của Quỳnh Giao viết về tiệng hát Duy Trác. Đang có đà, LN tìm luôn giọng ca Duy Trác trong Tiếng Hát Nửa Vời, nhưng không có. Có thể người bạn đã lầm với bài..Tiếng Hát Gửi Người...

Tóm lại, Duy Trác được nhắc nhở nhiều hôm nay, trong Lá Thư Màu Tím này cũng là nhờ bài Tiếng Hát Nửa Vời với giọng ca Duy Quang.

Thứ năm, nói đi thì cũng phải nói lại, về khuôn mặt, và hát lời ca sai, thì không vừa ý vừa lòng LN thật, nhưng, tình cờ, LN có đọc một bài báo nói về cuộc đời và sự nghiệp, tình ái của Duy Quang ...thì LN lại thấy quí mến cái tính chung thuỷ ở một người nghệ sĩ. và cũng xóa đi phần nào cái ý nghĩ xấu của đa số chúng ta khi nghĩ đến nét đa tình của người nghệ sĩ .

Qua bài báo, nỗi buồn về người vợ đầu tiên là Julie thì cả nước ai cũng biết vì sao rồi. Đến người vợ thứ nhì, Duy Quang tâm sự, bao nhiêu tiền DQ kiếm được, đều bị người vợ yêu quí nướng vào sòng bài hết. DQ ở nhà, đi hát, lo cho con, và cuối cùng đành chia tay... Có lẽ đó cũng là một trong những lý do DQ muốn rời xa đất Mỹ quay trở về sống tại quê hương

Tâm sự nào cũng não nề như nhau.

Thôi thì, LN cho rằng, ai cũng có một thời để yêu và một thời để ghét. LN lại miên man, không biết LN bây giờ đang ở trong giai đoạn nào, một thời được yêu hay một thời để ghét

HONG VU LAN NHI
3/9/2011
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#205 Posted : Tuesday, April 6, 2021 11:40:52 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
CHỈ LÀ MỘT THOÁNG MƠ QUA


Đã lâu lắm, tôi không còn hăm hở vui chơi họp bạn, cho nên cũng không cần sửa soạn chi nhiều, chỉ qua loa lớp son trên môi và chút phấn hồng trên má, để trông mặt mũi không xanh xao, khi ra ngoài đi Nhà Thờ, hay đi chợ. Thế thôi!

Cũng đã hơn năm năm như vậy rồi, tôi nghĩ chắc từ nay, tôi sẽ sống khép kín như một nữ tu, cho đến khi về bên kia thế giới.

Vậy mà, chiều nay, tôi đã phải mất cả tiếng đồng hồ để chọn lựa áo mặc cho phù hợp với tiết trời tháng Tư và nhất là áo nào mặc vừa nhã nhặn lại vừa lịch sự, chứng tỏ sự hiện diện của tôi đối với người bạn thơ văn mà tôi đã quen từ lâu lắm rồi là một điều trân quí tình bạn. Tôi đi dự kỳ này là vì nể sự ưu ái, quí mến của người bạn thân đó, dù là những năm sau này tôi đã không bao giờ xuất hiện. Mỗi lần có họp mặt, ra mắt sách hay tổ chức nhạc thính phòng, không bao giờ Vũ Hân quên gọi mời. Và có lẽ Vũ Hân đã quen với lời từ chối của tôi rồi, cho nên, hắn ta không giận, mà vẫn chẳng bao giờ quên, mỗi khi có cuộc họp ...

Lần này, là tổ chức chương trình ra mắt sách của người bạn rất thân của hắn, mà hắn cũng biết là tôi cũng thích đọc văn của tác giả này. Thực ra, tác giả Viết Trần này, chỉ mới gia nhập làng Văn chừng 10 năm nay thôi, kể từ khi chàng về hưu. Trước kia, tác giả chỉ viết lai rai loại văn biên khảo về các nhà thơ nhà văn, nhạc sĩ quốc tế như Shumann, Beethoven, Chopin hay Mozard, vì không có thì giờ, công việc sở chiếm gần hết thời gian trong ngày rồi.

Từ khi về hưu, sức viết của Viết Trần như vũ bão, như biển sóng lúc cuồng giông ... Những bài mới, cộng với những bài đã viết lai rai từ cả chục năm nay, Viết Trần đã được bạn bè khuyến khích gom góp lại thành tập, lấy tên là : “ Những Ý Nghĩ Rời Theo Thời Gian “ . Đúng thế, những ý nghĩ đến, mỗi lúc mỗi khác với thời gian, mà suy tư hình như càng lớn tuổi, càng chín chắn hơn.

Tôi bước vào nhà hàng Emerald Bay, trễ chừng 30 phút, vì thế chỗ ngồi gần như đã kín hết. Vũ Hân đón tôi ở ngay cửa chính. Theo hắn, tôi len lỏi vào phía trong. Hắn đảo mắt nhìn lên phía gần sân khấu, tìm chỗ trống. Tôi biết ý, nói nhỏ với hắn:

- Chị ngồi ở đâu cũng được.

Và, ngay cạnh chỗ tôi đứng, có một chỗ trống, một bà không quen, níu cánh tay tôi, cho biết, có chỗ ngồi. Rồi bà ta dục:

- Thôi, ngồi đây với tôi cho vui.

Tôi cho hắn biết, tôi đã có chỗ rồi, yên tâm. Chỗ này quá tốt, vì là khoảng giữa của nhà hàng, cho nên, không quá gần micro và cũng không quá xa để không nghe rõ khi ca sĩ hát ...

Hắn giới thiệu tôi với mấy người bạn trong bàn:

- Đây là chị Nhã Đạm, chị tinh thần của tôi ... và đây ...

Hắn đang định giới thiệu tiếp, thì trên sân khấu, giọng ai đó qua micro, đang réo tên Vũ Hân vào hậu trường có việc cần gặp. Hắn đi rồi, người bên cạnh tôi, nói chuyện làm quen. Cũng chỉ xã giao thường tình. Tôi biết tên chị là Kim Lan và chồng tên Tôn Thất Thạch.

Chương trình bắt đầu. MC Thái Vi và Vũ Khoa chào mừng bà con, và tuyên bố lý do của buổi họp mặt hôm nay. Tôi lơ đãng nghe, và rảo mắt nhìn khắp gian phòng, tìm xem có ai quen không. Nhưng, tiếng cười nói ồn ào cũng vẫn râm ran dù trên sân khấu hai MC đang giới thiệu tác giả và tác phẩm ... Viết Trần được giới thiệu ra sân khấu, nói lời cảm tạ đến toàn thể quan khách đã đến dự khá đông cho buổi ra mắt sách hôm nay.

Mắt tôi đảo xa, khắp cả gian phòng, ước chừng cũng phải trên 20 bàn, rồi ánh nhìn cứ lùi dần, lùi dần về những bàn chung quanh tôi, và cuối cùng là bàn tôi ...

Một tia nhìn đối diện như xoáy tim, im lặng chiếu thẳng vào mắt tôi, khiến tôi, chỉ kịp cúi đầu, dấu đôi mắt vào lòng bàn tay dưới gầm bàn. Tôi không kịp suy nghĩ gì, và cũng chẳng cần phải suy nghĩ, vì bên cạnh người ta là một khuôn mặt xinh xắn, hiền, và cũng đang im lặng đưa mắt nhìn mọi người chung quanh.

Món ăn khai vị được bưng ra. Các ông luôn là người xung phong lấy phần cho các bà. Người đàn ông đối diện, cũng đang ân cần lấy món ăn cho nàng. Họ thì thầm điều gì đó, tôi thấy chàng không lấy nhiều cho nàng.

Vòng tròn quay sang phía tôi, tôi tự lấy, vì tôi ngồi giữa hai người đàn bà và còn tiếp cho bà bạn không quen.

Món thứ hai, thứ ba được mang ra, và lại cứ cảnh tiếp cho nhau tái diễn. Khi đó, trên sân khấu, họ giới thiệu chương trình ca nhạc góp vui ...

Các ca sĩ không chuyên nghiệp, nhưng lại là những giọng hát thật truyền cảm, với những bài tiền chiến quen thuộc như Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay / Tìm Một Ánh Sao/ Thuở Ấy Có Em, với những giọng ca ngọt ngào, nồng nàn của Ngọc Hà, Hồng Tước, Vương Lan.

Các ca sĩ nghiệp dư, vẫn đang thay phiên nhau hát, nhiều lắm, nhưng, hình như tôi đang thả hồn vào bến mê đời, của những tháng ngày xa thật xa, có chim có bướm bay vờn quanh, dệt thành những giấc mơ tình ái nồng say đắm chìm trong muôn màu hương sắc của tình yêu ... Khuôn mặt xưa như đang bềnh bồng sóng xô lui tới, như bước chân rumba, tango, bebop của Hà lướt theo dòng nhạc mơ hồ, đắm chìm đôi bóng dìu nhau đi ... Hà nhẩy rất giỏi và lại cũng mê nhảy hơn bất cứ thứ gì ở trên đời. Vì thế, thời xa xưa đó, Hà và tôi gần như mỗi tuần đều có mặt ở Majestic, nơi có sàn nhẩy đẹp và rộng.

Tôi nhớ đến tiếng hát của người bạn thân Thanh Tước, đã hát bài Trong Nỗi Nhớ Muộn Màng, của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên để Hà và tôi dìu nhau trong điệu nhạc Rumba tại nhà, vào một buổi chiều tối, của tháng Ba năm nào đã xa thật xa.

Tất cả đã qua đi, như sóng, như mây, như gió, chỉ còn lại trong tôi, kỷ niệm buồn, với nỗi nhớ miên man ...

Tiếng nhạc bỗng dưng ngưng bặt. Và tiếng của MC Vũ Khoa, đang từng lời rõ ràng, mời bạn Thanh Tùng lên sân khấu. Thoáng bóng Vũ Hân đến cạnh. Thanh Tùng đứng lên, cúi nhìn người bên cạnh, mỉm cười, rồi liếc nhanh sang tôi, dừng lại một chút, rồi theo Vũ Hân đi lên sân khấu.

Lòng tôi bỗng chao động. Cái nhìn thứ hai, đã làm tôi nhớ lại cái nhìn thứ nhất, và lại lan man nghĩ ngợi, không thể là cái nhìn vô tình, bất ngờ dừng lại, mà, mà ... tôi cũng không dám nghĩ tiếp. Hình bóng người đàn bà ngồi cạnh như một cái liếp che, như một hàng dậu chắn ... lòng có chút rung cảm vì cái nhìn của người xa lạ, nhưng, tôi nhủ thầm, cứ coi đó như chỉ là một thoáng mơ qua ...

Trên sân khấu, chỉ còn lại ca sĩ với nhạc sĩ đệm đàn piano. Và ... MC Vũ Khoa giới thiệu, ca sĩ Thanh Tùng sẽ trình bày bản Ngày Đó Chúng Mình ...Giọng Thanh Tùng trầm ấm, khiến tôi nhớ đến giọng của ca sĩ Duy Trác, một giọng hát tôi đã mến mộ từ khi còn đang đi học. Tôi, một thời Trưng Vương. Duy Trác, một thời Chu Văn An ... Cái thời đã xa lơ xa lắc .. khi mái tóc còn xanh xanh, đến bây giờ, mái tóc đã bạc màu sương khói ...

Tôi lắng tai nghe :

Ngày đó có em đi nhẹ vào đời
Và mang theo trăng sao - đến với lời thơ nuối
Ngày đó có anh mơ lại mộng ngời
Và se tơ kết tóc - giam em vào lòng thôi.

Ngày đôi ta ca vui tiếng hát vói đường dài
Ngâm khẽ tiếng thơ, khơi mạch sầu lơi
Ngày đôi môi đôi môi đã quyết trói đời người
ôi những cánh tay đan vòng tình ái.

Ngày đó có ta mơ được trọn đời
Tình vươn vai lên khơi - tới chín trời mây khói
Ngày đó có say duyên vượt biển ngoài
Trùng dương ơi ! Giữ kín cho lâu đài tình tôi.

Không hiểu sao, tôi lại mơ mộng để rồi nghĩ đó là lời chàng đang thì thầm bên tai tôi. Và, trí óc tôi lại bay bổng đến chín tầng mây khói. Nhìn bóng chàng, cao cao, mặt hơi xương xương và mũi cao, trông chàng như có chút gì lai lai ... Nhưng, đôi mắt, đôi mắt đa tình đã nhìn tôi như hút cả tâm hồn tôi rồi.

Tôi nhìn chàng trên sân khấu, rồi lại nhìn đến chỗ trống của chàng nơi bàn tôi ngồi và bóng người đàn bà lặng lẽ, cũng đang đắm chìm trong lời hát của chàng. Tim tôi bỗng nhói lên, với ý nghĩ chàng và tôi khác gì kẻ đầu sông, kẻ cuối sông.

Tiếng vỗ tay ào ào không ngớt, và tôi lại nghe tiếng hô bis bis ... rồi lại tiếng vỗ tay. Và hình như, chính chàng lại giới thiệu, “ để đáp lại thịnh tình của quí khán giả, tôi xin trình bày bản Chờ Người của nhạc sĩ Lam Phương.

Không hiểu vô tình hay hữu ý, mà hai bài hát của chàng hát đêm nay, lại là những bài tôi rất mê ... Tôi lại thả hồn vào từng câu từng lời của chàng.

--- Chờ em chờ đến bao giờ
mấy thu thuyền đã xa bờ
nhiều đêm cô đơn nhìn cây trút lá
buồn quá cơn mưa hắt hiu
đưa hồn về trong cô liêu.

Tình anh lạc chốn mê rồi
nhớ chăng người cũng đi rồi
ngày vui mang theo một cơn gió lốc
lệ thắm không vơi cứ tuôn
ai còn nhớ đâu mà thương.

Tôi bỗng thấy lòng như chơi vơi với muôn ngàn buồn vui đang bềnh bồng trong lòng cô đơn giá buốt. Giọng hát trầm ấm như cuốn lấy tôi, càng làm tôi đắm chìm trong nỗi buồn sầu khuya lẻ bóng cùng cực lúc này. Tôi vẫn ngồi đây, vẫn đang lắng nghe lời thủ thỉ hẹn hò ... muôn đời anh vẫn chờ em.

Giọng rung ngân nhỏ dần... Tôi đứng lên, nói với bà bên cạnh, lời cám ơn và cho biết vì tôi mệt và muốn ra về. Trong lúc mọi người còn đang hô bis bis cùng với tiếng vỗ tay, thì tôi đã lẩn ra tới ngoài đường. Tôi tìm đến chỗ để xe, cơn gió lạnh ban đêm, cũng giúp tôi tỉnh hồn ...

Giọng trầm ấm vẫn còn theo tôi ra tới xe, ngồi bên tôi, và, như đang thì thầm những lời tha thiết, say đắm hẹn hò dành cho nhau ... Có phải tôi trốn chàng không, bỏ buông một hình bóng, rời xa giọng hát trầm buồn đã làm hồn tôi chao đảo như con thuyền nhỏ đang đắm chìm trong giông tố trùng khơi.

- Tình anh lạc chốn mê rồi
nhớ chăng người cũng đi rồi
ngày vui mang theo một cơn gió lốc
lệ thắm không vơi cứ tuôn
ai còn nhớ đâu mà thương ...

Đúng, tình tôi lạc chốn mê rồi ...nhớ chăng người cũng xa rồi ... Người đã có chủ, chỉ có tôi là lang thang như hồn ma bóng quế, một mình trong đêm tối, cô đơn với sự thinh lặng của khuya khoắt mênh mông này ... cộng thêm một mối tương tư vừa chớm nở ... Giọng trầm ấm của chàng như có ma lưc cuốn hút trí óc tôi, khiến tôi luôn luôn nghĩ đến chàng, nhớ đến giọng hát và dáng chàng cô đơn đứng hát trên sân khấu ... khiến tôi mơ mộng, nghĩ thầm là những lời chàng đang thì thầm thốt ra đó là dành cho riêng tôi.

Cũng như chắc hẳn, chàng chỉ biết tên tôi là Nhã Đạm, một mình đến dự buổi ra mắt sách. Và, tôi cũng chỉ biết tên chàng là Thanh Tùng, và chỉ chừng đó, với tiếng hát thật trầm ấm, cùng với hai bài hát tủ của tôi ...

Thế đó, và chỉ có thế, tôi đã âm thầm vương vấn, nỗi nhớ không biết sẽ đậm sâu cho đến bao giờ. Nhưng tôi biết, hình bóng chàng, khuôn mặt chàng và nhất là đôi mắt đa tình quyến rũ của chàng, cộng với giọng trầm ấm ấy sẽ theo tôi đi tới chân trời góc biển ...

Tôi thì thầm, coi như một chiếc hôn gió gửi người chân mây :

- Muôn đời em vẫn chờ anh!

Đêm đó, về nhà, tôi đã có bài thơ gửi tặng người phương trời xa xôi, chưa một lần hò hẹn.

Mênh mông, xa khuất chân trời
Lạc theo cơn gió, đưa lời vu vơ
Trầm trầm, giọng hát du mơ
Nghe như lời hẹn đợi chờ trăm năm.

Đàn rung rung, tiếng nguyệt cầm
Hồn rưng rưng lệ, bến tầm dương xa
Nẻo về mờ lớp mù sa
Cánh chim bay mỏi nhạt nhòa khói sương

Buồn trôi sóng vỗ đại dương
Sầu trôi theo gió lạc đường nhân gian
Bước đi từng bước xa ngàn
Chập chờn bóng dáng, bẽ bàng giấc khuya.

Mắt ai chìm đắm theo về,
Giọng trầm ấm ấy làm mê mệt hồn
Mơ hồ sương khói tơ vương
Chờ Nhau, dù phải đoạn trường lìa xa.

HONG VU LAN NHI
4/6/2015

Edited by user Wednesday, May 19, 2021 8:59:59 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#206 Posted : Saturday, April 10, 2021 3:27:49 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
BÌNH MINH, BIỂN VÀ TÔI


Trời về cuối Thu, mỗi ngày mỗi lạnh thêm, cái lạnh buốt của buổi sáng sớm, khi tôi một mình đi ra biển. Lý do khiến tôi chịu khó dậy sớm rất giản dị, chỉ vì tôi yêu biển, nhất là muốn được nhìn biển vào lúc mặt trời chưa mọc, và bãi cát còn chưa in dấu chân của một người nào... Tôi vốn thích cái đầu tiên của trời đất, của dòng đời. Nhưng, tôi chẳng nắm được gì, trong đôi bàn tay trống trơn này.

Tôi vẫn thích nhìn ngắm bãi cát phẳng sau những cơn sóng xô bờ, xoá đi những vết dấu hằn in bằng những buớc chân của ai đó. Nhìn biển vào lúc sáng sớm tinh mơ như thế, tôi thấy lòng như trầm lắng, an bình, không còn những ray rứt, khi nghĩ về những vui buồn đã qua trong cuộc đời khi thì sôi nổi, khi thì trầm lắng của mình.

Sáng nay, tôi lái xe đi xa hơn, tới vùng biển quen thuộc của một thời nào đã khuất chìm trong ký ức.

Tiếng nhạc trong xe vang nhẹ, gợi nhớ những kỷ niệm xưa, và trong tận cùng ký ức, hình bóng cũ bất chợt hiện ra... Tiếng dương cầm réo rắt, những nốt nhạc trầm bổng, quyện vào nhau, như lời thủ thỉ, nhắc lại một thời đã có những kỷ niệm bên nhau. Tiếng nhạc buồn như sóng vỗ, hết bài này qua bài khác, có lúc như thầm thì lời êm ái, có lúc như trách móc sự hững hờ đã vô tình hay cố ý làm gián đoạn một thời say đắm. Nhạc réo rắt cung trầm buồn trên từng phím đàn làm sống lại hình ảnh một nguời ngồi đàn, một người ngồi nghe, cả hai đều chìm đắm miên man trong sự suy nghĩ riêng tư của mình. Mỗi người như sống lại với vùng trời kỷ niệm xa xưa, vùng trời của dĩ vãng, có tuổi thơ, có vui buồn rất nhẹ nhàng của những ngày mới lớn, của những ngày rất dễ giận hờn, và lại cũng rất dề tha thứ. Chỉ cần một ánh mắt nài nỉ van xin, một nét buồn vương trên khuôn mặt yêu thương là đã quên đi tất cả những ấm ức làm nghẹn ngào trái tim nhỏ. Tha thứ đấy, nhưng vẫn còn những giọt nước mắt đọng trên hàng mi... Chính những giọt nước mắt ấy đã làm mềm lòng " đối phương ", và nụ cười tươi lại trở về trên đôi môi hồng duyên dáng...

Tiếng nhạc vẫn dặt dìu đưa hồn tôi đi hoang trong những tháng ngày trôi nổi với thời gian... Những ngày tôi lang thang một mình trên con đường Duy Tân cây dài bóng mát, với mớ tóc dài xoã ngang lưng. Những bước chân lặng thầm hình như đã làm tâm hồn như già dặn hơn với nỗi cô đơn do ông trời đã dành riêng cho tôi. Nỗi cô đơn như một báo trước cuộc đời sau này sẽ là những chuỗi ngày buồn thảm không thể nào tránh được.

Tôi đã cố xoay trở bằng cách thoát ra khỏi cái vỏ cô đơn hiện hữu, tạo cho mình những niềm vui bình thường như các bạn đồng trang lứa, là tìm gặp một người hiểu mình, lập gia đình, có con cái, lo toan cho tương lai... Nhưng, hình như tôi càng muốn thoát ra, thì cái giây oan nghiệt lại càng xiết chặt vào, chặt đến nỗi không làm sao nới lỏng ra được, và tôi đã chôn chặt cuộc đời mình bằng sợi giây tuy vô hình nhưng lại rất bền bỉ đó...

Thời gian vẫn lặng lẽ lướt trôi, như dòng sông nhỏ của làng quê với tên Lưu Phương đã thật xa trong cuộc đời. Dòng sông lượn lờ uốn khúc, mỗi ngày hai buổi, tôi đã ngắm nhìn nó khi đi đến trường, sáng cũng như chiều, bằng ánh nhìn thân thương, trìu mến như muốn khám phá xem dòng nước ấy sẽ trôi tới đâu, sẽ đưa cánh bèo tím kia về phương trời xa xôi nào... Ngay từ thuở còn bé nhỏ, tôi đã biết mơ mộng, đã muốn tìm hiểu dòng nước sẽ đưa cánh bèo tím kia trôi về đâu, và cuộc đời tôi, có sầu thảm, chia ly như những nhân vật mà tôi đã đọc qua những chuyện của nhóm Tự Lực Văn Đoàn hay không. Tôi thích thơ thẩn trong mảnh vuờn sau nhà, thích ngồi nhìn hoa nắng lung linh vào những buổi trưa hè nắng gắt, thích nghe tiếng võng kẽo kẹt đưa vào buổi trưa êm ả, nghe tiếng gà gáy trưa thật não nùng và cũng thích nghe tiếng giã gạo vào những đêm trăng khuya khoắt, khi cả xóm làng đang yên giấc...

Tôi nhớ lại thời còn bé tí, sống ở làng quê Lưu Phương, những mùa đông giá rét, tôi xuống ngủ với u già ở cái ổ rơm ở góc phòng được đóng khung hình chữ nhật, to hơn cái giường đôi, rồi lấy ván ghép bốn chung quanh, xếp rơm đã phơi khô cho đầy với chiều ngang miếng ván, và rồi, trải mảnh chiếu lên trên, và có thêm một manh chiếu hoa dày khác để làm chăn đắp. Thế mà sao lại ấm thế nhỉ. Trong khi ngủ với Mẹ, có chăn bông, chăn dạ đắp mà lại không thích bằng. Và u già luôn luôn kể chuyện với hai tiếng : ngày xưa. Ngày xưa có hai chị em nhà nghèo, cô chị tên Tấm, cô em tên Cám...

Và bao giờ tôi cũng ngủ thiếp đi khi câu chuyện chưa kể hết, và hôm sau tỉnh dậy, lại thấy mình đang nằm trong chăn ấm ở nhà trên, với Mẹ.

Ôi, những ngày xưa thân ái, những hình bóng thân yêu, đã chìm dần trong bụi mờ thời gian. Và màu tím quê tôi sao đậm đà trong tâm hồn tôi đến thế! Nào là màu mực tím của ngày đầu đi học, nào là màu tím của trái mồng tơi, nào là màu tím trái hồng quân, và nhẹ nhàng như màu tím hoa cà, màu tím hoa soan, màu tím hoa bèo... Màu tím đã khắc sâu vào tâm hồn tôi, như một vật bất khả ly thân, khiến suốt đời tôi đã mang như mang nghiệp dĩ vào cuộc đời của mình. Để rồi sau này, khi tôi lớn lên, màu tím đã mang lại cho tôi những buồn nhiều hơn vui. Vậy mà sao tôi vẫn yêu màu tím quá đỗi. Tôi yêu màu tím như tôi đã yêu biển, đã yêu những ngọn sóng nhấp nhô ngoài khơi rộng, yêu cánh chim hải âu nghiêng cánh chao mình trên biển cả trong buổi sáng sớm tinh sương, hay trong những buổi chiều khi màu nắng đã dần phai trên bầu trời vàng nét hoàng hôn, ánh vàng tiếp giáp với chân trời xa xôi...khiến tôi có cảm tưởng trời và đất chỉ cách nhau bởi một sợi chỉ, mà sao hai mảnh trời, đất vẫn không lẫn lộn vào nhau, vẫn không hoà chung vào thành một. Tôi nghĩ đến cuộc đời, sự sống và sự chết cũng chỉ cách nhau bởi một sợi tơ, mà sao lại cách nhau như hai bờ đại dương, và khắc nhau như nước với lửa, như đất mềm với núi đá, và cũng tranh dành nhau như Sơn Tinh với Thuỷ Tinh... giữa còn và mất, giữa đi và ở.

Trong cuộc sống, có sinh hoạt, có cười nói, có mừng vui, có buồn thảm khổ đau... và khi đôi mắt đã khép kín, khi đôi tay đã buông xuôi, tất cả chỉ còn là sự lặng thinh bao trùm tất cả không gian và thời gian. Trên khuôn mặt không còn hằn những đăm chiêu suy nghĩ nữa, giờ đây lại rất bình thản, thảnh thơi, như đã bỏ lại sau lưng những bon chen của trần gian, và thân cát bụi lại trở về với cát bụi.

Có lẽ tại tôi cũng thích một mình ở những nơi vắng vẻ. Một mình trong đêm khuya, thật tĩnh mịch, và thật lý tưởng để nghe những dòng nhạc như nỉ non, như than thở, như những lời thì thầm tâm sự...Lòng tôi trải dài tới những hình bóng chập chờn, thoáng đến, thoáng đi trong đời. Không chỉ là những ngày xa xưa, mà còn là những tháng ngày mới đây, trong vài năm, trong vài tháng, trong vài tuần.

Có những bài ca không lời. Tiếng đàn thánh thót gieo buồn vào lòng người nghe, như tiếng than van của người ở lại, để nhìn những chuỗi ngày qua đi trong nuối tiếc.

...Có những đêm về sáng, đời sao buồn chi bấy cố nhân ơi ...

Tôi cũng đã tưởng, bấy lâu nay, lòng tôi đã an bình, lắng đọng, đã khuây khoả trong sự quên lãng đời... thế mà chỉ một dòng nhạc êm dịu bất ngờ trổi lên, nghe thoảng xa như từ vùng dĩ vàng xa xôi chợt trở về, lòng tôi lại bị khuấy động, và nỗi buồn trong góc tối xó xỉnh nào, bỗng lại hiện ra...

Tôi ngừng xe ở một nơi đâu xe rộng rãi, vì sáng sớm tinh mơ như sáng nay, chẳng có ai dại gì mà ra biển để hứng gió lạnh từ ngàn phương thổi về. Có lẽ chỉ có tôi là người khác thường chăng, khi từ bỏ chăn êm nệm ấm, mà ra đi khi trời chưa sáng, lao mình vào sương gió lạnh buốt da thịt này...

Trời buổi sớm mai càng lạnh, vì chưa có nắng, khiến bầu trời lúc nào cũng như âm u. Trống vắng dễ sợ. Nhớ kinh khủng. Nhớ những kỷ niệm ngày xa xưa ấy. Nhớ rồi buồn. Hình như buồn và nhớ lúc nào cũng sát cánh bên nhau, làm cho lòng tôi cứ trĩu nặng sầu vương.

Lòng mình như tơ, mà cuộc đời cứ như những làn gió, chỉ khẽ nhẹ lay, tơ đã rung lên những cung nhạc sầu.

Quả thật tôi đang muốn được trở về những ngày tháng cũ, mặc áo ấm, thật ấm, rồi đi bộ lang thang trên những con đường quanh co vắng vẻ, như một năm nào, xưa thật là xưa, tôi đã cùng chung bước quanh hồ Xuân Hưong Dalat, lên dốc, xuống dốc, để ra nhà Thuỷ Tạ, bên hồ, ngồi ngoài sân, trong lạnh giá, uống ly cà phê nóng. Hai mái đầu chụm vào nhau tâm sự. Tôi lấy hai bàn tay, ôm ly cà phê nóng, như một sưởi ấm.

Đã có lúc tôi nghĩ mình điên. Nhưng không chỉ có mình tôi điên, mà chung quanh tôi cũng có rất nhiều người điên dang ngồi rải rác trong khí lạnh buốt giá này. Trời đêm thật hoang vu trong bóng tối mênh mông. Những đốm lửa nến lung linh theo gió, có đôi lúc tuởng chừng nến tắt, nhưng không, ánh sáng lại ngay ngắn, chiếu hắt lên khuôn mặt đang đối diện trầm ngâm...

Rồi hai đứa cùng lặng im. Tôi nhìn ra hồ. Gió thổi,làn nuớc gợn sóng lăn tăn. Những núi đồi chỉ là những bóng đen, nhấp nhô, cao thấp. Trong thinh lặng của đất trời và của lòng mình, tôi đã lấy ngón tay, chấm vào ly cà phê, rồi vẽ lên mặt bàn, không thành hình, như ý nghĩ đang rốí loạn trong tâm hồn.

- Sao lại thở dài?
- Hình như là thói quen, khi đang suy nghĩ điều gì.

Những câu nói ngắn gọn, vang lên, rồi lại tắt ngúm trong bóng đêm...

Tôi lại ước ao, giá có tiếng kèn đồng đâu đây, nức nở, não nuột trong bài Trở Về Mái Nhà Xưa, như tôi đang muốn trở về những ngày thơ ấu bên dòng sông Lưu Phương quê nghèo. Tôi đang muốn tìm về tuổi vô tư, mơ mộng, với những hình bóng chỉ là những Dũng, những Loan, những Lộc, những Mai trong câu chuyện tình dang dở.

Sao tôi lại chỉ mê đọc những chuyện không có kết thúc tốt đẹp, để rồi, những giọt nước mắt khóc thương, cho người bị bỏ rơi, bị hất hủi, bị bạc đãi, làm cho tim tôi cũng quặn đau, nhói buốt, như chính mình là người trong vai chính đó vậy. Và sao, ở lứa tuổi lên 8, lên 10, sao tôi không thực tế như mọi đứa trẻ khác, mà lại chìm đắm trong những chuyện tình chia xa. Tại sao tôi lại đêm đêm ngồi chép thơ, chép nhạc, nắn nót từng nét chữ, trong quyển vở dày, có những dòng kẻ thẳng? Và, sao ông trời lại cho nàng tiên thơ thẩn ngoài vườn, đến đón tay, khi tôi vừa sinh ra. Bao nhiêu nàng tiên đảm đang, nhiều tài, đã đi đâu hết, để cho tôi gặp người Tiên ưa thơ thẩn ngoài vuờn, ưa nhìn trời ngắm mây, ưa nhìn trăng đếm sao trên bầu trời xa tắp tít kia... Những thứ đó đã vận vào đời tôi, ảnh hưởng mãi đến tận giờ.

Tôi lững thững xuống xe, và tháo bỏ dép, đi chân trần trên vùng cát mịn. Trời ơi là lạnh. Tôi vội chạy nhanh trên bãi cát dài, và nhìn lại phía sau, nhưng buớc chân tôi ngoăn ngoèo như đang đuổi theo tôi. Chiếc áo da cũ, đôi gants den, và chiếc mũ trùm kín đầu...chỉ có đôi chân trần chịu thiệt thòi lạnh giá. Tôi rất vui khi nhìn lớp sóng từ ngoài khơi tràn đổ vào, xoá tan dấu chân trên cát mịn, dấu chân của tôi đã không còn gì trên bãi cát mênh mông. Tôi chạy ào theo sóng và nước biển đã ôm lấy bàn chân lạnh lẽo thiệt thòi. Tôi nhớ đến câu hát trong bài Les Feuilles Mortes.

... Et la mer efface sur le sable, les pas des amants désunies.

Sóng xô nước biển vào bờ, xoá đi những bước chân của những cặp tình nhân trên cát mịn, nhưng liệu có xoá được những kỷ niệm đã in sâu trong tâm hồn, trong con tim đã một lần say đắm ?

Có lẽ vì thế mà tôi yêu biển, yêu những dấu chân trên cát, và yêu cả những mối tình dang dở. Phải chăng:

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở,
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề.

Tôi lại tiếc đã không có cái máy cassette nhỏ, để nghe những bản nhạc tình êm dịu trong lúc này. Ừ nhỉ, giá có cái MP3, tôi sẽ vặn hết cỡ, để cho dòng nhạc thi đua cùng gió, cùng sóng, và lòng tôi đang mở rộng để đón nhận không khí trong lành vào buồng phổi, thở mạnh cho thoát ra mọi buồn phiền, sầu não đang chất chứa trong tâm tư. Nhất là tôi sẽ đổ xuống biển, mọi kỷ niệm trôi bồng bềnh theo sóng, tràn ra khơi rộng, cho lòng tôi nhẹ nhàng, thanh thoát, cho tâm trí tôi không còn những hình ảnh xưa cũ hằn in những đốm sâu sầu buồn.

Tôi đã nhìn thấy mặt trời hé lên ánh nắng vàng đỏ từ nơi chân trời xa tắp, và ánh nắng đầu ngày đã chiếu lên những đợt sóng nhấp nhô, tạo nên màu sắc thật đẹp. Tôi nhủ thầm:

- Bình minh nơi biển cả đẹp tuyệt vời.

Tôi trở về xe, khi bình minh bắt đầu ló dạng. Đã có bóng người lác đác trên vùng cát trải dài ven biển.

Chiếc xe lao vào dòng xe cộ trên đường, đưa tôi trở về cuộc sống bình thường. Một ngày mới bắt đầu.

HONG VU LAN NHI
11/29/2004
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#207 Posted : Saturday, April 10, 2021 3:33:11 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MỘT CHÚT TÂM TÌNH TRONG THÁNG TƯ ĐEN


Trời đang bước vào những ngày của tháng Tư, tuần tự như những bước chân thời gian chỉ đi lên, không bao giờ lùi lại.

Lạ ghê, mỗi ngày qua đi, chồng chất thành những tháng, nhữnbg năm. Tháng nào cũng ghi lại những dấu ấn vui, buồn. Chỉ riêng tháng Tư, mỗi tháng Tư đến trong năm, không còn là tháng Tư buồn, mà là một Tháng Tư ĐEN, một tháng Tư ngút ngàn hận thù.

Tháng Tư được nhắc đến, là một kinh hoàng cho mỗi cá nhân, mỗi gia đình. Hình ảnh của những ngày di tản của Đà Nẵng ùn ùn, chen chúc lên tàu để bỏ chạy, thành phố Đà Nẵng đã như đang trong cơn sốt của lo âu, sợ hãi, khiếp via' lạc hồn.

Tháng Tư được nhắc đến, cũng là một kinh hoàng cho những người dân Saigon, cũng nhốn nháo, cũng hồn bay vía lạc trong ngơ ngác khiếp sợ. Cả thành phố Saigon lúc ấy như rắn mất đầu, kẻ chạy ngược, người chạy xuôi kiếm cách làm sao thoát khỏi được nơi chốn có bóng dáng quân thù.

Nhắc đến tháng Tư là nhắc nhớ đến hình ảnh người lính Cộng Hoà đã uốt ức vì lệnh buông súng. Đã nhiều người lính không chịu khuất phục trước sự đầu hàng vô lý đã hy sinh thân mình cho Tổ Quốc, hy sinh đến giọt máu cuối cùng. Họ là những anh hùng vô danh,nhưng đã sống trọn lý tưởng với Mẹ Việt Nam ở thế giới bên kia.

Nhắc đến tháng Tư là nhắc đến các chiến sĩ Thương Phế Binh đang sống cực khổ cả vật chất lẫn tinh thần nơi quê nhà. Họ là những người đáng thương nhất, vì phần thân thể đã bỏ lại chiến trường, giờ đây sống lay lắt trong sự quên lãng tình thương của chúng ta, mặc dù đã có nhiều hội đoàn tổ chức đặc biệt, an ủi phần nào sự hy sinh cao cả vì chính nghĩa của họ.

Ngoài những anh hùng vô danh, chúng ta lại còn được biết đến các tướng lãnh đã đem máu xương tô bồi nước Việt, hy vọng dòng máu bất khuất chảy trong lòng đất Mẹ sẽ trổ những bông hoa thơm tươi tốt, ích lợi cho những bước kế tiếp, mà đàn anh đã bỏ dở vì lý tưởng chưa hoàn thành. Chúng ta chẳng bao giờ quên các vị Tướng:

Nguyễn Khoa Nam
Phạm Văn Phú
Lê Nguyên Vỹ
Lê Văn Hưng
Trần Văn Hai ...

Mỗi sáng thức dậy, xem TV, nghe Radio hoặc đọc báo, nơi nào cũng nhắc đến ngày 30/4/75 kèm thêm những hình ảnh đau thương mỗi khi được nhìn lại.

Chắc hẳn trong lòng mọi người đều đau xót cho số phận mình, nhưng, sự đau thương ngậm ngùi vẫn còn kéo dài suốt kiếp của những người bị mất chồng, lạc con, trên chiến trường hay trên đường di tản bằng thuyền bè... Nhiều gia đình đã bị tan nát vì ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Kể làm sao cho hết những đau thương mà người dân Cộng Hoà phải đương đầu, gánh chịu.

Sáng nay, một buổi sáng cuối tuần, trời không nắng gắt, LN xin đốt nén nhang ngậm ngùi cầu xin Ơn Trên hãy đoái thương nước Việt trong lúc đang lâm nguy này.

Một đoá hồng cho các chiến sĩ đã hy sinh
Một đoá hồng cho những người đi tìm Tự Do đã vùi thây nơi trùng dương nổi sóng
Một đoá hồng cho những nạn nhân của cuộc đổi đời không chính nghĩa.
Một đóa hồng cho những ai, LN còn quên chưa nhắc đến ...

HONG VU LAN NHI
4/10/2015

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#208 Posted : Monday, April 12, 2021 1:38:25 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Mưa Nơi Trời Ấy


Thành phố tôi ở, cả tuần nay chìm trong mưa gió. Màn mưa trắng xoá bao phủ bầu trời, khiến tôi chỉ thích ở nhà nghe nhạc. Những dòng nhạc tình quấn quít vào lời ai hát như đang thủ thỉ cho riêng mình. Tôi đứng ở cửa sổ nhìn ra mưa qua tiếng nhạc vang nhẹ trong phòng. Hình như đó là thói quen cố hữu của tôi, thói quen thích nhìn cảnh vật, cây cối mờ ảo trong lúc mưa, mưa triền miên không dứt.

Tôi nhìn đồng hồ, rồi nhìn mưa. Tôi đã hẹn với Tùng sẽ đến thăm chàng vào trưa nay. Còn cả 4 tiếng dồng hồ nữa mới tới giờ hẹn. Hình ảnh Tùng hiện ra, với nét mặt đằm thắm dễ yêu. Chàng không cao lắm như ý tôi thích, mà chỉ là vóc dáng tầm thước, cao hon tôi chút đỉnh, khi tôi mang giày không cao gót lắm. Tôi thấy lạ lùng cho chính mình. Trước đây, tôi vẫn là người đặt tiêu chuẩn phải cao đủ cho tôi đi giày cao gót. Có chiều cao bằng tôi cũng đã bị loại ra khỏi trí óc rồi. Nếu thuộc loại thấp lùn, thì chắc chắn tôi gạch tên ra khỏi sổ đoạn trường ngay.

Thế mà Tùng đã không đáp ứng đúng tiêu chuẩn của tôi, mà sao chàng lại được ngự trị trong trái tim tôi nhỉ. Tiếng điện thoại vang lên phá tan bầu không khí lặng trầm đang bao phủ căn nhà rộng rãi, rộng như sự cô đơn trống vắng của chủ nhân ngôi nhà này vậy. Thật ra, so với loại nhà townhouse, thì căn nhà 3 phòng ngủ trên lầu, và dưới nhà có phòng khách, phòng ăn, phòng gia đình nho nhỏ, nhà bếp ... cũng chỉ là bình thường. Nhưng với tôi, chỉ mình tôi đi ra đi vào, chỉ mình tôi lên gác xuống nhà, và cũng chỉ mình tôi ngồi nơi ghế sofa nhìn ra vườn sau với cây cỏ hoa trái, thì ngôi nhà khoảng 1500 sqft hẳn là quá rộng đối với tôi. Nhất là có những bữa tối, chỉ mình tôi ăn, chỉ mình tôi ngồi dưới ngọn đèn mờ mờ , và cũng chỉ một mình tôi nghe những dòng nhạc nhẹ toả vương, khiến tôi có cảm tưởng mình là một công chúa già đang sống trong lâu đài cổ, xa cách hẳn dân gian.

Có những người bạn ghé thăm, thích cách trình bày nhà cửa của tôi, và khen tôi có mắt thẩm mỹ. Những lời bạn bè vẫn còn vang vang trong đầu tôi:

- Đẹp thì đẹp thật. Thơ mộng thì thơ mộng thật, nhưng mày chỉ có một mình, không có người phá phách. Mấy đứa cháu nội hay cháu ngoại cúa tao mà đến đây, thì chỉ sau vài giờ, ngôi nhà đẹp thơ mộng này sẽ biến thành bãi chiến trường.

Đúng thế, các đồ trưng bày tỉ mỉ, bé tí tôi đặt đâu, thì nó vẫn y nguyên đó. Chỉ khi nào tôi lau bụi, di chuyển chúng đi cho khác lạ con mắt nhìn, thì chúng mới được di chuyển mà thôi.

Tùng đã từng đến đây, và chàng đã mua cái organ mới thuộc loại nhà nghề, để nơi phòng gia đình, nhưng tôi đã từ chối, và đề nghị chàng đổi cái organ cũ của chàng về nhà tôi, mang cái organ tốt này về nhà chàng.

- Khi nào Thuỷ tới thăm anh, anh đánh cho Thuỷ nghe. Để chiếc đàn tốt ở nơi người không biết đánh đàn, thật không đúng, và uổng phí.

Tùng nghe lời, và đã làm đúng như tôi đề nghị. Lát nữa tới thăm chàng, tôi sẽ bắt chàng đánh những bài nhạc tôi đã say mê. Những bài nhạc ngoại quốc của Schubert, của Brahms, của Schumann cũng như những bài nhạc Việt của Trịnh Công Sơn của Ngô Thuỵ Miên, của Tuấn Khanh, của Phạm Duy ...Tôi thích nhiều lắm, làm sao kể ra cho hết được. Có lẽ tôi yêu chàng vì chàng chơi đàn dương cầm tuyệt vời, vì chàng thổi Saxo cũng tình tứ không kém, và nhất là chàng kéo violon thì réo rắt đắm mê lòng người. Ah, tôi lại còn quên một điều quan trọng, chàng hát hay lắm, giọng chàng nồng nàn trầm ấm và nhẹ nhu hơi thở.

- Em ơi, trên em có mưa nhiều không ?
- Có mưa, nhưng không nhiều lắm anh ạ.
- Nơi anh cũng chỉ mưa nhẹ hạt. Lái xe cẩn thận nghe em.
- Dạ
- Mà sao không tới anh bây giờ đi. Anh đã sửa soạn đón em xong rồi dó.
- Bây giờ mới có 11 giờ hơn mà anh.
- Tới đi, anh chờ đi ăn trưa ở ngoài, và tối thì ăn ở nhà dưới ngọn nến mờ mờ như em thích đó.
- Cám ơn anh nhiều.

Tôi vào nhà lấy thêm chiếc áo lạnh với khăn quàng cổ, và cầm dù ra xe.
Chiếc xe lướt trong màn mưa nhẹ. Cái quạt nước quạt sang trái, quạt sang phải, đều đặn, chậm rãi.

Tiếng nhạc trong xe vang lên những bài nhạc tình mà Tùng đã mua cho tôi trong 1 cuốn album nhạc với tựa đề " Classical Music For Lovers ". Trong album có tất cả 10 CD và mỗi CD có 10 bài.

- Để mỗi lần em nghe nhạc thì nhớ đến anh.
- Như thế, em không có nhạc tặng anh thì anh không nhớ đến em sao ?
- Em thì khác, chỉ cần nhớ đến nụ cười của em, là anh thấy lòng ấm lại rồi.
- Biết là anh nói nịnh, mà tim em vẫn rung dộng và muốn được nghe hoài ...

Chàng cười. Chúng tôi vẫn có những mẩu đối thoại lẩm cẩm như thế. Cũng may, chung quanh không có ai nghe, nếu không, họ cười cho thối óc, già mà còn lãng mạn.

Mưa ngoài trời hình như to dần. Tôi đã phải cho quạt nước chạy nhanh hơn. Con đường trước mặt đã có lúc mù mịt, khiến tôi chẳng nhìn rõ. Cũng may, con đường này cũng đã quen thuộc đối với tôi, cho nên, tuy không nhìn rõ bảng đề tên đường, tôi vẫn có thể không sợ bị lạc. Càng về phía gần núi, mưa càng lớn. Những giọt mưa to, rơi không ngừng. Quạt nước đã phải đổi sang số nhanh nhất. Tôi chỉ nhìn thấy đèn đỏ của phía sau của xe trước, mà đi theo họ. Lòng tôi thật sự lo lắng. Nếu có chuyện gì xảy ra lúc này, không biết tôi sẽ ra sao.

Tôi nhìn kim chỉ cây số trong xe, kim chỉ 45. Nghĩa là đa số người ta lái chậm. Tôi không cảm thấy phiền hà gì khi đi chậm. Ngước nhìn bảng to lớn màu xanh với 2 chữ 57 South, tôi cứ yên chí đi theo bảng chỉ. Tôi sẽ còn phải quẹo sang 10 East, để vào vùng Via Verde. Trước khi xuống ở vùng Orange County này, tôi cũng đã ở vùng sa mạc nóng thì nóng lắm, và lạnh thì cũng lạnh nhiều. Vì công ăn việc làm, tôi đã bỏ thành phố nhỏ bé La Verne, để trầm mình vào dòng đời Santa Ana, rồi cứ vài năm, tôi lại đổi nhà, và bây giờ thì tôi chôn chân ở một thành phố hiền hoà Garden Grove. Ở một quãng tuổi nào đó, người ta không còn muốn bon chen, và chỉ an phận với những gì mình đang có.

Tôi ở trong căn nhà townhouse này cũng đã 10 năm. Và căn nhà này đã chứng kiến tình yêu của chúng tôi hơn 2 năm nay rồi. Tôi nhớ lại một lần trong dịp họp bạn, tôi đã gặp Tùng. Chàng không có gì đặc biệt khiến tôi chú ý. Hình nhu chị Long, chủ nhà, có nói, không hẳn riêng với tôi, mà như trong một câu chuyện tình cờ:

- Anh Tùng độc thân lâu rồi đấy nhé. Hy vọng năm nay anh cho chúng tôi một tin vui.

Tùng chỉ nhìn mọi người cười và không trả lời. Ánh mắt chàng quét qua đám người ngồi chung quanh bàn ăn, và chàng hình như, tôi nghĩ hình như thôi, không dám đoan quyết là chàng dừng lại ánh nhìn nơi tôi lâu hơn mọi người. Vì Tùng vẫn ngồi cách xa tôi như lúc đầu. Tôi vẫn im lặng lắng nghe những câu chuyện vui, đùa dỡn dí dỏm của bạn bè. Khi chị Long mời mọi người lên phía phòng khách để văn nghệ văn gừng, thì những chiếc ghế được xếp quay quanh chiếc đàn dương cầm, được kê trong một góc nhà, rồi cứ thế tiếp nối kéo dài sang phòng ăn, và một khoảng lối đi xuống bếp.

Nhiều tiếng hát tài tử, mà nghe như chuyên nghiệp như của Linh Qui, của Kim Linh, của Thanh Thanh với giọng hát trầm trầm hay cao vút ...đã làm cho người nghe cảm thấy được vui vẻ, được ấm lòng.

Chàng Đức Minh là tay đàn vừa dương cầm, vừa organ rất giỏi.
Khánh là chàng không quân liến láu nhất trong đám, nên đã được giao trách nhiệm MC cho bất cứ buổi văn nghệ nào họp tại nhà anh chị Long.

MC Khánh đã có vài lời về buổi họp hôm nay, cảm tạ bạn bè thân thương và nhất là với gia chủ, MC Khánh đã " tuyên dương " tình văn nghệ mà anh chị đã toả ra cho đàn em trong những buổi họp, ít nhất một năm có tới 4 lần. Anh Long luôn là người nói thay cho vợ, và anh chị cũng cám ơn tất cả mọi người đã đến chung vui trong căn nhà này thêm ấm cúng. Phải có nhiều con én mới tạo được mùa Xuân, và các anh chị em là những cánh én mang mùa Xuân tới cho chúng tôi ... Anh Long dứt lời, tiếng vỗ tay thay cho lời nói cám ơn của khán thính giá.

Mở đầu thường là tiếng hát Thanh Thanh, vì nàng hay hát những điệu vui như Anh Cho Em Mùa Xuân của Kim Tuấn và Nguyễn Hiền, hay là Bến Saigon của Văn Phụng. Chàng MC hôm nay chia ranh giới rõ rệt, cứ một nam, lại đến một nữ, anh bảo như vậy cho công bằng, không có phe nào bị thiệt thòi.

Khi Tùng được mời lên hát, giọng trầm ấm của chàng đã làm tôi say mê theo dõi, và tôi liên tưởng đến giọng trầm ấm của chàng ca sĩ không quân Sĩ Phú, nhất là bài đó lại là một trong những bài tôi thích: Mộng Dưới Hoa.

... Chưa gặp Em, Anh vẫn nghĩ rằng,
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng,
Mắt xanh là bóng dừa hoang dại
Âu yếm nhìn tôi không nói năng ...
Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ
Mây ngàn gió núi đọng trên mi
Áo bay mở khép nghìn tâm sự
Hò hẹn lâu rồi Em nói đi ...

Khi hát, đôi mắt chàng nhìn khắp mọi người, nhưng lại vẫn hình như, hình như ngừng lại nơi mắt tôi lâu hơn người khác một tí...Lòng tôi bỗng thấy xôn xao, niềm vui không tên đã cho tôi nhìn thấy đời tươi sáng hơn...

Tôi đang nhớ về những ngày mới quen Tùng, một chiếc xe chạy nhanh qua, hắt nước lên mặt kính xe, làm tôi giật mình, và tôi nhủ thầm, hãy chú ý lái xe, đừng nghĩ về chàng nữa.

Đến đoạn đường đi vòng qua núi, thì trời đổ mưa như trút nước, tôi không còn nhìn thấy gì ngoài những giọt mưa rơi nặng hạt, và những khi xe bên cạnh đi ngang, nhanh hơn xe tôi, đã hắt nước lên kính xe, làm cho tôi lại càng khó khăn khi lái hơn. Tôi vội tắt nhạc và gạt bỏ mọi ý nghĩ khác, để chỉ chú ý vào việc láí xe. Lòng tôi bắt đầu hồi hộp vì lo sợ. Tiếng cell phone reng đã 2 lần, tôi cũng chẳng dám bắt phone. Tôi cầu mong cho mau qua khoảng vòng núi này một cách bằng an. Nếu trời mưa to như thế này từ trước khi tôi ra đi, chắc chắn là tôi sẽ bỏ cuộc hẹn này. Tôi lại hối hận đã không nghe lời chàng, để chàng lên thăm tôi, rồi đi ăn, đi khiêu vũ ... Tôi vốn là người muốn công bằng. Chàng lên thăm tôi 4,5 lần, thì tôi cũng muốn " trả lễ " lại một lần, hơn nữa, tôi cũng muốn nhìn núi đồi dưới cơn mưa nhẹ, vì nơi chàng ở là núi đồi, khiến tôi có cảm tưởng tôi đang đi từ Saigon lên Dalat ... Tôi ở đồng bằng luôn luôn thèm được đi trên con đường thoải dốc, và ngắm nhìn những núi đồi bát ngát tiếp nối nhau.

Đi mãi, dù chỉ lái khoảng 45 - 50 miles, tôi cũng đã qua được đoạn ải nguy hiểm rồi. Cơn mưa đã bớt ào ạt, nhưng vẫn còn mưa liên miên không ngừng. Quạt nước vẫn quạt sang trái, quạt sang phải, và tôi cũng đã nhìn được bảng chỉ dẫn đường. Tôi nhìn thấy bảng chỉ lối vào Freeway 210 East và 210 West. Thôi rồi tôi đã đi xa quá tỉnh Via Verde rồi.

Đường này sẽ dẫn về phía Pomona, La Verne ...Tôi vội lấy Exit gần nhất, đậu vào một nơi an toàn để gọi cho Tùng và tìm lối ra. Tùng vẫn nhẹ nhàng hỏi tôi đang ở đâu và chỉ đường cho tôi quay trở lại để đến được tỉnh Via Verde cho đúng.

Khi vào được tỉnh Via Verde rồi, trời lại đổ mưa to. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy sợ hãi như khi đi vòng quanh núi trong cơn mưa tầm tã vừa qua. Dù mưa to, nhưng ở trong thành phố, tôi vẫn cảm thấy an toàn hơn. Tôi nhớ lời chàng dặn khi vào nhà chàng, cứ hai lần rẽ phải, hai lần rẽ trái, là tới ngay nhà chàng ở lưng chừng đồi.

Chàng đã mở cửa garage và đứng chờ. Hình bóng người đàn ông với mái tóc hoa râm, trong dáng dấp trẻ trung, khoẻ mạnh, đang khoanh tay đứng chờ tôi nơi cửa, giữa một trưa mưa xối xả, đã làm cho bao nỗi lo sợ trước đây trong tôi tan biến mất.

Xe vừa ngừng, chàng đã vòng qua phía tôi, mở cửa xe, và cúi xuống hôn lên đôi mắt, đôi má rồi phớt nhẹ xuống đôi môi ...
- Nhìn mưa mỗi lúc mỗi to, anh lo quá, và đã gọi cho em 2 lần. Em không trả lời, anh càng lo hơn, chỉ còn biết ngồi cạnh phone chờ!
- Lúc anh gọi là lúc em đang phải chú ý căng mắt ra nhìn đường, vì mưa to quá không thấy cả vạch trắng của đường nữa. Em lo kinh khủng, chỉ sợ lái xuống hố hay đâm vào núi ...

Chàng đỡ tôi cởi áo lạnh, đưa tôi đôi dép đi trong nhà, và dìu tôi đến ngồi gần lò sưởi đang có lửa bập bùng, lách tách ...rồi đưa cho tôi một ly rượu nhẹ, uống cho ấm lòng.

Chàng giơ cao ly rượu của chàng về phía tôi:
- Cụng ly để cám ơn Trời đã cho em tới nơi bình yên.

Chàng ngồi xuống thảm, hai tay vòng qua ôm lấy hai chân tôi, để cằm lên đầu gối, và ngước mắt nhìn tôi đăm đăm. Tôi khom người, hai tay ôm lấy khuôn mặt chàng, rồi tôi cúi xuống, cúi xuống ...

Ngoài trời vẫn mưa tầm tã, mưa xối xả, và ở nơi phòng khách có hai người đang bên nhau mà quên hết mọi sự chung quanh mình. Tiếng lửa cháy bập bùng, lách tách, lan ra toả ấm căn phòng.

Tùng đứng lên vặn nút nhạc. Tiếng dương cầm do chàng đánh và tự thu lấy đang lắng trầm vào không gian thinh lặng này. Chàng kéo tôi đứng dậy, ôm sát nhau bước theo tiếng nhạc xập xình mùi mẫn. Không gian như đồng loã với hai tâm hồn đang hoà nhịp. Qua vai chàng, tôi nhìn ra ngoài xa, mưa giăng mắc cỏ cây, mưa trắng xoá khu đồi dưới kia, và tất cả đã chìm trong màn mưa mênh mông. Tôi vòng tay ôm lấy cổ chàng. Hai tay chàng ôm lấy vòng eo tôi. Cứ thế chúng tôi bước những bước theo tiếng nhạc. Chàng hát thật khẽ vào tai tôi:

" Aimes moi, mon amour aime moi, ma vie est inutile, si tu ne m'aimes pas
Sans toi je ne suis rien qu'une enfant solitaire,
rien qu'une enfant perdue oublié sur la terre.
Aime-moi, j'ai tant besoin de toi.
Ma vie est inutile, si tu ne m'aimes pas ..."

Chàng ngưng hát, hỏi tôi đã muốn đi ăn chưa? Tôi lắc đầu không nói, vì tôi không muốn rời xa không khí quá đỗi thân thương, lãng mạn, tình tứ, mà chỉ có chàng mới cho tôi được hưởng trọn niềm mơ ước tuổi xuân. Chàng săn sóc tôi từng chút, đón trước được cả ý muốn của tôi. Chàng đốt nến cho thơm nhà, để vào máy CD classic có Mozart, có Chopin, có Beethoven ...và pha 2 ly cà phê ...Tôi chợt nhớ, chạy vội ra xe lấy hộp bánh nhỏ mà tôi đã mua ở LyLy Bakery.

- Nếu anh không pha caphê, em cũng quên luôn bánh gâteau đã mua.

Tôi đề nghị với chàng đi mua đại món gì về nhà ăn. Chàng cười cười:

- Thôi đi cô, đã có công lội mưa đến tiệm ăn mua về, thà ngồi ở đó ăn cho xong, sau đó anh chở em đi ngắm mưa miền núi, lái xe lên đồi xuống dốc cho em nhìn nỗi buồn của người ở nơi khỉ hò cò gáy này.
- Anh nói nghe cũng hấp dẫn. Thôi đi ngay.

Chàng khoác thêm chiếc áo da vào người, và không quên mang cho tôi chiếc áo lạnh, và chiếc dù để phía sau xe.

Ngồi bên cánh chàng, tôi cảm thấy an bình, dù xe đang lao trong mưa gió. Lại quẹo phải, quẹo trái, và chàng đã đưa tôi đến một tiệm ăn Mỹ, có khung cảnh lịch sự, ấm cúng, dưới ánh đèn mờ có 2 chỗ ngồi. Tôi chọn bàn có tầm nhìn xuống thung lũng dưới kia. Và order 2 phần soup rau ăn với bánh mì nóng và beurre. Tôi không gọi cà phê mà lại gọi ly margarita, để nhớ về những ngày đầu mới tới Mỹ, lần đầu tiên đi ăn ở một tiệm Mỹ trên Los Angeles và bị bủn rủn chân tay đến không đi được, vì tôi đã dại dột uống ly rượu Margarita khi đang đói.

Ở tiệm ăn ra, Tùng đã lái xe đưa tôi đi những con đường đẹp, vắng xe ở Via Verde. Tôi bỗng nhớ Dalat quá đỗi, nhất là nhớ Dalat trong cơn mưa mù mịt. Chàng lái một tay, tay kia còn tìm bàn tay tôi để ấp ủ cho khỏi lạnh. Tôi kéo tay chàng áp lên má, rồi lấy răng cắn ngón tay chàng. Những con đường thành phố đẹp quá chừng vì núi đôi lên xuống, và đẹp hơn nữa, khi nhìn xa xa, mọi cảnh vật đều hư hư ảo ảo trong nhạt nhoà. Trời mưa nên tối rất nhanh. Hai bên đường đã lên đèn. Via Verde trong sương mờ, và trong ánh đèn vàng vọt của buổi chiều chạng vạng tối, đẹp làm sao!

- Thích núi đồi, mà bảo dọn về đây ở với anh, lại không chịu.

Tôi nhìn Tùng cười, còn biết trả lời sao đây, khi trong tôi còn có bao nhiêu là mâu thuẫn. Có những điều tôi chưa thể nói với anh bây giờ. Càng yêu anh, tôi lại càng không muốn nói dù đôi lúc, tôi nghĩ lời người thày tướng số đâu đã chắc là đúng. Nhưng tôi bị ám ảnh.

Tùng hỏi tôi đã muốn về nhà chưa, hay còn muốn đi xem Dalat qua hình bóng Via Verde ?

- Tuỳ Anh!
- Thuỷ ơi, mỗi lần nghe em nói "tuỳ anh", sao anh thấy em dễ thương quá. Giá em cho tuỳ anh trong việc đưa em về đây chung sống với anh thì hạnh phúc biết bao!
- Biết đâu sống gần em, anh lại chán em mau hơn.
- Em nghĩ thế thật hả.
- Không hẳn chỉ có lý do đó, nhưng cũng có một phần ...
- Em không tin anh ?
- Không tin anh mà lại xuống đây với anh.
- Biết em có điều gì đó khó nói, anh đã tự hứa không nhắc dục em, chỉ biết chờ đến khi nào em muốn ...mà sao trong những lúc gần nhau, anh lại ước ao được có em luôn bên cạnh.

Tôi im lặng nhìn Tùng với tràn đầy yêu thương. Giá Tùng không phải lái xe, tôi đã ôm lấy chàng, gục đầu vào ngực chàng mà khóc, những giọt nước mắt sung sướng trong hạnh phúc sẽ ướt qua áo chàng và thấm vào trái tim đang nồng nàn yêu thương của chàng. Tôi biết tôi đang là người hạnh phúc nhất trần gian. Tôi không đẹp, cũng không còn trẻ trung gì ở lứa tuổi 60. Thế mà trời lại ưu đãi cho tôi được gặp chàng, gặp một người đã cho tôi biết thế nào là tình yêu chân thật. Được hưởng hạnh phúc bao nhiêu, tôi laị phập phồng lo sợ bấy nhiêu. Tôi lo sợ mất chàng, lo sợ có ngày chàng không còn là của tôi nữa. Bởi con người tài hoa như chàng, tuổi còn trẻ, ít ra là chàng thua tôi vài tuổi, thì làm gì các cô gái trẻ tuổi hơn chàng không dư sức quyến rũ được chàng ? Chàng lại có một cuộc sống vật chất thuộc hạng người phong lưu.

Hình như niềm vui trong tôi có bớt đi một ít. Màu đỏ đậm lúc mới gặp chàng, đã nhạt đi một tí, giờ chỉ còn là màu hồng đậm. Biết đâu, rồi sẽ chỉ còn là màu trắng mà thôi. Tình không màu, hay là tình thay màu thì cũng giống nhau.

- Nghĩ gì mà em ngồi thừ người ra thể ?
- Em nghĩ đến ngày người ngồi bên cạnh anh, không phải là em.
- Chỉ được cái nghĩ vớ vẩn là giỏi. Bây giờ về nhà nhé. Anh sẽ đãi em bữa cơm chiều nay do anh làm.
- Em sẽ đóng vai thượng khách được mời.
- Không, em là người vợ được anh nâng niu, cưng chiều.

Và, tôi đã là một công chúa ngủ trong rừng trong bao chục năm để giờ này được hoàng tử đến đánh thức dậy bằng nụ hôn đam mê say đắm. Tôi đến phía sau và ôm hôn lưng chàng. Chàng quay người lại thì tôi lại chạy nhanh về ghế sofa, ngồi bên cạnh lò sưởi ấm áp. Tôi đang thắc mắc, hai má tôi nóng rát, người tôi hừng ấm, là vì lửa lò sưởi hay vì lửa tình trong tim chàng đã đốt cháy con người tôi, khiến tôi sống trong tâm trạng vui buồn bất chợt.

Chàng đang xào nấu gì đó trong bếp thơm lừng mùi hành tỏi.

- Anh đãi em món bò với salade và khoai tây chiên. Bánh mì nóng phết beurre ăn với Steak là nhanh nhất.
- Anh ướp thịt bò trong bao lâu?
- Bí mật để còn dụ được em đến với anh chứ. Bây giờ em đến ngồi bàn ăn đi. Anh sẽ hầu em như một công chúa.

Tôi ngoan ngoãn đến bàn ăn, ngồi vào chỗ của tôi đã dành, nghĩa là ngồi phía quay mặt ra cửa sổ để nhìn bao quát đồi núi. Salade để giữa. Khoai tây chiên để một bên, muối tiêu, maggi để vào một đĩa nhỏ ở góc bàn, bên cạnh cây nến lớn. Tùng và tôi ngồi đối diện nhau.

- Ăn đi em, cho nóng. Hy vọng là ngon.
- Ngon quá anh ạ. Em khen thật thà không giả mạo đâu.
- Cám ơn em. Anh cũng cám ơn thật thà không giả mạo đâu.

Tôi hứ và nguýt Tùng thật dài.

- Lại trêu em há.
- Không trêu em thì trêu ai bây giờ ? Lắng tai nghe bản nhạc này nhé.

Tôi bỏ giao nĩa xuống góc đĩa, lắng tai nghe, và nhận ra đó là bài Mộng Dưới Hoa. Hai đứa lại chuyện bàn về bài nhạc này.

- Vô tình anh hát đúng bài em thích.
- Sao lại bảo là vô tình ?
- Vì anh đâu biết em thích bài đó.
- Thế là em vô tình đó thôi. Để anh kể nghe, khi em vừa bước vào với bộ áo màu tím, anh đã bị hớp hồn, lại thêm cái khăn vàng mỏng, vắt hờ hững nơi cổ, quyến rũ làm sao! Thế là anh nghĩ đến bài Mộng Dưới Hoa, vì bài này diễn tả đúng tâm trạng anh lúc đó. Em nghe nhé

... Ta cúng em mơ những chốn nào.
Uớc nguyền chung giấc mộng trăng sao.
Sánh vai một mái lầu phong nguyệt
Hoa bướm vì em nghiêng cánh trao.

Hy vọng thơm như má chớm đào,
Anh chờ em tới hẹn chiêm bao
Dưới hoa tưởng thấy ngàn sao rụng
Hoà lệ ân tình nguôi khát khao.

Và đây chính là điều anh mơ ước:

Hoa kề vai, hương ngát mái đầu
Đêm nào nghe bước mộng trôi mau,
Gió ơi gửi gió lời tâm niệm,
Và nguyện muôn chiều Ta có nhau.

Em có nhớ anh đã lấy phần ăn mời em, và em đã từ chối khéo, nói là hãy còn no. Sau đó, anh lại mời em đĩa thạch tráng miệng. Lần này thì em nhận và lấy có hai miếng thôi à.

- Tại anh ngồi xa em quá, làm sao em biết ?
- Ngồi xa để ngắm cho dễ.
- Hôm nay em mới biết lý do anh hát bài Mộng Dưới Hoa.
- Biết rồi có yêu anh hơn nữa không ?
- Yêu hết độ, đầy tim rồi nè.

Chàng nhìn tôi say đắm. Tôi cũng im lặng nhín lại chàng, và lắng nghe chàng kể tiếp: Rồi anh nhờ chị Long cho anh biết qua về em. Nghe tin em còn độc thân, anh mừng quá, và anh đã gọi điện thoại làm quen. Chị Long khen em lắm. Và bây giờ anh thấy lời chị Long khen rất đúng.

Tùng hình như ăn ít hơn tôi, vì chàng còn đang vui trong câu chuyện gặp gỡ giữa chàng và tôi tại nhà chị Long. Lòng tôi cũng đang reo vui trong căn nhà ấm cúng, chỉ có hai đứa. Tùng nhìn tôi không chớp mắt. Căn phòng bỗng nhiên im lặng, đến nỗi tôi chỉ còn nghe tiếng nhạc và tiếng giao nĩa chạm vào đĩa. Tôi cúi đầu nhìn vào miếng thịt bò tôi vừa cắt, và tự hỏi, do đâu tôi được hưởng những giây phút tuyệt vời này. Có phải thời gian này là thời gian tôi được đến bù những tháng năm cô đơn vò võ, một mình một bóng trong những đêm dài khó ngủ. Nỗi cô đơn như rộng lớn hơn sau mỗi lần tôi đi dự tiệc cưới hay cuộc vui họp mặt trở về nhà một mình. Bao năm trời vò võ như vậy, mà thời gian qua đi đã để lại dấu vết trên đuôi mắt những nét chân chim, tôi cứ tưởng, đời tôi là một bể sầu, không có cách nào thay dổi. Thế mà may mắn làm sao, ở cuối con đường hầm, tôi đã nhìn thấy tia nắng hắt ra, và nơi đó, tôi đã gặp được nửa mảnh đời của mình. Tôi giơ tay lấy ly rượu đỏ uống và nhìn theo bóng dáng của Tùng vừa đứng lên đi về phía nhà bếp.

- Anh đi đâu vậy ?
- Lấy cho em ít đá vào ly rượu anh vừa rót thêm.

Ngoài trời vẫn mưa, và còn mưa to hơn nữa. Tôi nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà. Và nghe lòng rộn ràng reo vui. Anh tỉ mỉ lo cho tôi, trong khi tôi lại chẳng biết săn sóc anh, mà chỉ biết yêu anh bằng cả con tim đang cháy bỏng trong tình anh.

Bữa cơm chiều đã xong. Tùng và tôi thu dọn những đĩa dơ, tráng qua nước lạnh rồi cho vào máy rửa chén. Chàng bảo tôi ngồi sẵn ở Sofa, chàng sẽ cắt bánh mang ra tận nơi. Chàng nói mà không nhìn tôi:

- Em đã cho " tuỳ anh " thì anh bảo gì cũng phải nghe đấy nhé.

Rồi chàng cười hóm hỉnh sau câu nói. Tùng hình như đã quen thuộc với những công việc trong nhà, cho nên chàng làm rất nhanh và gọn. Dưới ánh nến lung linh, mùi cà phê thơm, mùi bánh ngọt... tạo thành vẻ thơ mộng. Chàng ngồi sát bên tôi, rồi đút cho tôi miếng bánh ngọt thơm mùi vani. Tôi bắt chước chàng, cũng lấy muỗng cắt miếng bánh nhỏ đút cho chàng. Thời gian qua đi thật nhanh. Chúng tôi không nói với nhau bằng lời, mà bằng ánh nhìn say đắm, bằng những chiếc hôn nồng nàn ... Từ bao giờ không rõ, hai đứa đã đứng lên, ôm nhau, và đôi chân quấn quít theo điệu nhạc Rumba. Tôi nghẹt thở vì vòng tay ôm chặt thật là chặt của chàng.

Tùng kéo màn cửa lại cho căn phòng thêm ấm cúng. Chàng ngả người trên ghế sofa, kéo tôi nằm úp mặt trên ngực chàng. Tay tôi lạnh đã được ấp ủ vào bàn tay ấm áp rắn chắc của chàng. Tôi rướn người hôn lên đôi mắt chàng đang nhắm nghiền, rồi theo sống mũi kéo thẳng xuống đôi môi đang hé mở chờ đợi. Chúng tôi quấn lấy nhau như hai con trăn, và giữa không gian thinh lặng này, chỉ còn tiếng nhạc thật nhe, như từ nơi nào đó thật xa vọng về, và tiếng thở dồn dập của Tùng và tôi. Tôi nằm yên trên ngực chàng, nhắm mắt nghe thời gian trôi. Tôi lấy ngón tay vẽ vu vơ lên má chàng, lên đôi môi tham lam ngấu nghiến, và vẽ vòng lên ngực chàng những nét vô nghĩa. Chàng nằm yên, giang đôi tay ôm thân hình tôi cứng ngắc.

Tôi nằm như thế rất lâu, cho đến khi nghe tiếng đồng hồ gõ từng tiếng lạnh lùng. Tôi nhỏm dậy, vuốt tóc :

- Em phải về. 11 giờ khuya rồi.
- Trời đang mưa lớn mà em.
- Trời càng mưa to, em lại càng muốn đi về để được là người đi trong mưa gió.

Chàng ngồi trên ghế đàn, bấm nút điện, và tay lướt trên phím đàn. Giọng chàng cất lên, tình tứ, nồng nàn, say đắm, và bỗng dưng chàng kéo tôi lại đứng sát cạnh chàng :

... Em đến thăm anh một chiều mưa, em đến thăm anh một chiều Đông, mưa dầm dề đường trơn uớt tiêu điều ...
Em đến thăm em, người em gái tà áo hương nồng, mắt huyền trừu mến, sưởi ấm lòng anh.
Em đến thăm anh trời mưa gió
Em đến thăm anh trời đông giá, đường xa lạnh lùng.
Mặt nhìn mặt cầm tay bâng khuâng, không nói một câu.
Lòng nghẹn ngào nhìn anh như ngây như say, vì đâu.
Gió đưa cánh chim trời, đó đây cách xa vời ...

Tôi đang say sưa nghe giọng mật ngọt của chàng, hoà trong tiếng đàn du dương trầm bổng thì bỗng tiếng hát ngưng bất ngờ, rồi lặng thinh. Tôi ngước mắt nhìn chàng như muốn hỏi. Chàng lắc đầu mỉm cười phân trần:

- Lâu quá không hát bài này, anh quên lời rồi.
- Thì anh đàn cho em nghe một lần trước khi em về.

Tiếng đàn trầm buồn vang lên dìu dặt. Hình ảnh chàng ngồi đàn hắt chiếc bóng cô đơn lên tướng, khiến lòng tôi chùng xuống. Nhìn chiếc bóng cô đơn ấy, tôi lại nghĩ đến tôi, đến những lúc một mình thui thủi, những buổi sáng âm thầm, những buổi chiều thinh lặng, những buổi tối hiu hắt, và những đêm khuya trằn trọc. Tôi trước đó là thế. Còn tôi bây giờ, liệu có gì khác không, hay sau những giây phút trào lòng, tôi lại trở về nỗi trống vắng, cô đơn của tôi. Tôi có thực sự muốn thoát ra, hay tại cái định mệnh khắt khe đã trói buộc tôi, kết thắt tôi không cho tôi tìm đưọc lối thoát. Tại tôi hay tại nghiệp chướng cuộc đời. Đã nhiều lần tôi muốn nói thẳng điều tôi đã bị ám ảnh bao năm nay, nhưng tôi lại sợ, hình như những năm tháng dài cô đơn đã kìm hãm tôi đừng nói, vì lỡ khi nói ra, sự chia ly như sợi tơ mong manh sẽ làm đứt giây liên lạc giữa Tùng và tôi. Tôi sẽ mất chàng, mất tình yêu thương của chàng. Mất chàng, đời tôi sẽ ra sao? Tôi có còn đủ sức chịu đựng nỗi chua cay một mình trong đoạn đường cuối, như cái bóng cô đơn hắt lên tường mà tôi đã nhìn thấy khi Tùng ngồi đàn. Có thể khi tôi kể về vụ chàng thầy bói nói số tôi cao, lấy ai người đó sẽ chét, chàng sẽ phá lên cười vì không tin. Nhưng, Tùng ơi, yêu anh nhiều lại càng không muốn anh chết. Vì thế ...

Tiếng đàn ngưng từ bao giờ, lâu rồi hay mới đây, tôi không biết. Cho đến khi Tùng đứng lên, xoay người tôi lại đứng đối diện với chàng, tôi mới biết là chàng đã không còn ngồi đàn nữa.

- Thuỷ, em sao vậy? Có điều gì dấu anh, phải không ?
- Sao anh cứ nghĩ là em có điều gì đó dấu anh ?
- Vì anh đã bắt gặp nhiều lần, cứ trong lúc đang vui nhất, thì em lại có một thoáng nét xa xăm. Lúc ấy, em như người ở cõi nào thật xa, xa như đất với trời vậy.

Tôi cười giả lả, làm như lời đoán của chàng là không đúng, là do trí óc tưởng tượng của chàng mà có.

- Thôi em đi về, kẻo ông thày bói lại đoán nhiều quẻ trật lất bây giờ.

Tôi vội vã ra xe, nổ máy, và Tùng chỉ kịp hôn phớt nhẹ lên má tôi, thì xe đã ra khỏi garage rồi. Tôi bấm nút cho cửa garage tự động đóng xuống, rồi cả tôi lãn xe đều chìm trong màn mưa đêm.

Lúc ở garage nhà chàng, tôi làm bộ phóng nhanh xe ra đường, để trốn tránh cái gì đó trong tâm tư, tránh cái nhìn nồng nàn, tránh vòng tay ôm khép chặt ... để rổi tới đầu đường, tôi đã phải thắng bớt, đi chậm lại ...Tôi vòng vèo trong thành phố Via Verde qua những con đường quanh co, rồi cũng ra tới xa lộ. Trời mưa to, gió hình như cũng ào ào dữ dội hơn vì tôi thấy màn mưa chao theo chiều gió. Lòng tôi lại lo lắng. Nghĩ đến đoạn đường vòng quanh núi, tôi không biết mình sẽ phải đối phó thế nào giữa đêm khuya mưa mù mit đất trời. Tôi biết trước tôi sẽ lo sợ đến thế nào. Lúc đi, trời còn sáng, mà tôi đã lo lắng như thế, huống chi khi về, trời lại khuya khoắt ... Tuy nhiên, không hiểu sao, tôi lại vẫn muốn ra về.

Có tiếng cell phone reng. Tôi biết là chàng goi.

- Allo
- Em đi tới đâu rồi ?
- Em đang trên xa lộ.
- Mưa to lắm phải không. Gió ào ào nữa. Em làm anh lo quá đi thôi.
- Xin lỗi cưng của em nha. Và bây giờ, anh để em chú ý lái xe nhé, khi nào về tới nơi, em sẽ gọi cho anh. Bây giờ đang mưa và em sắp đi vòng núi rồi.

Giá như những ngày không mưa gió, thì dù trên đường đi đông xe, hay đang lang thang trong chợ, tôi vẫn cứ vừa đi mua hàng, vừa nói chuyện với chàng. Nhiều lúc ở sở, chàng không ăn lunch, và gọi nói chuyện với tôi trong khoảng một giờ đòng hồ . Tôi là người có tính đam mê dữ dội, cho nên chỉ hợp với những người cũng đam mê như mình. Tùng là người còn đam mê hơn tôi nữa. Chàng viết email cho tôi từ sở, nếu không gọi nói chuyện với tôi được. Và tối nào, khi vô giường, hai đứa cũng nói chuyện qua phone cả giờ, sau đó mới đi ngủ được. Cảnh nói chuyện qua điện thoại như vậy, đã làm tôi nhớ đến cuốn phim Pillow Talk do Rockhudson và Doris Day cùng đóng vai chính. Đi đâu thì thôi, về đến nhà là hai người lại bốc phone gọi cho nhau, nằm trên giuờng nói chuyện cả giờ, thật thú vị...

Bây giờ Tùng và tôi cũng đang trong thời ký đó, thời kỳ đam mê tột đỉnh. Tôi ở cách Tùng hơn một giờ lái xe, nhưng đúng như lời cụ Nguyễn Bá Học đã nói : " đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông ".

Tôi không ngại đường xa, tôi chỉ ngại lòng xa, hơn thế nữa tôi rất sợ Tình xa. Bởi tôi đã sống những tháng năm dài cô đơn rồi. Tôi lại nhớ đến bài hát đã rất xưa do Dalida hát "... ma vie est inutile, si tu ne m'aimes pas " Đời không còn nghĩa lý gì khi anh đã không còn yêu em nữa ...Và hình ảnh cô giáo tóc dài đứng trên bục, hát trước mặt học trò trong ngày Tết của một năm nào xa lắc ...

"... Mất anh rồi, xa anh rồi, hoa đã tàn, nhuỵ đã phai, chiều hôm nay trời thanh vắng, anh đi về, về với ai ..."

Lam Phương ơi, sao mà người đã vắt lòng mình nhỏ từng giọt máu tim thành lời đau khổ đến tàn hơi cuối, thốt lên thành Trăm Nhớ Ngàn Thương, để sau này, có người con gái đã đi theo vết chân của người, cũng đã vắt cạn hồn mình theo lời nhạc, mà nước mắt chảy ròng rã như mưa khuya nay ...

...Chiều nay mây đen giăng sầu đường về, nhìn hoa rơi não nề, người ơi sao chẳng về, cón mong chi câu thề. Giận nhau sao không nói, xa nhau không một lời, để buốt giá tim tôi ...

Đường khuya vào cuối tuần, trời lại mưa to, nên vắng xe. Thỉnh thoảng một bóng đèn xe từ phía ngược chiều hắt lại. Rối tất cả lại chìm trong bóng đen giữa cơn mưa như trút nước.

Có lẽ vì quen đường, nên khi về, tôi đã qua được vòng núi nhanh không ngờ. Qua hết chân núi, trời bắt đầu mưa ít dần và nhẹ hơn. Và càng về phía 57 North, trời lại càng ít mưa dần. Tôi nhìn rõ bảng chỉ đường, để đi không bị lạc. Lạ lùng ghê, sắp đến chỗ rẽ vào Xa Lộ 22 West, trời lại như tạnh ráo. Nơi đây, không một dấu hiệu gì cho biết đã bị mưa giông kéo đến. Ánh đèn xe nối đuôi nhau, nhiều hơn con đường vòng núi.

Tôi cảm thấy nhẹ lòng khi nhìn thấy những cảnh quen thuộc, nơi thành phố tôi đã đi qua, và cảnh càng quen thuộc hơn khi tôi về gần nhà.

Dù khuya khoắt, tôi vẫn cảm thấy an toàn khi xe vào trong garage, cửa tự động đóng kín, ngăn chia cuộc sống ào ạt bên ngoài với sự tĩnh lặng bên trong.

Tôi gọi cho Tùng, báo tin đã về tới nhà bằng yên, và cũng báo tin cho chàng biết, nơi thành phố tôi ở, trời rất đẹp và tạnh ráo. Chỉ có nơi phương trời ấy là mưa như trút nước, mưa liên miên không ngừng mà thôi.

HONG VU LAN NHI

Edited by user Monday, April 12, 2021 5:23:50 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#209 Posted : Monday, April 19, 2021 5:48:42 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MÙA GIÁNG SINH NĂM ẤY


Trời mưa càng ngày càng nặng hạt. Gió gào thét ngoài trời mênh mông, hắt những giọt mưa lớn, và những ngọn cây trúc đào vào cửa kính nơi phong ngủ của tôi nghe lộp cộp, như có ai đang gõ cửa ... Tôi bỗng thức giấc vì tiếng động mạnh nơi cửa sổ, và nhìn ra ngoài trời đêm, qua ánh sáng đèn đường, tôi nhìn thấy được cả những hột mưa đang rơi lả tả...

Tôi kéo chăn đắp lên ngực, và xoay người nằm nghiêng về phía cửa sổ để nhìn ra trời mưa gió. Tôi bấm nút nhạc. Bài hát Giáng Sinh vang nhẹ trong phòng. Tôi nằm im nghe mưa gió ngoài trời hoà lẫn với dòng nhạc Giáng Sinh, đưa hồn tôi về những ngày tháng cũ. Kỷ niệm như lớp bụi mờ đang được hồi sinh bởi trí óc đi hoang của tôi.

- Vậy mà đã 4 năm rồi.

Vâng, đã 4 năm trôi qua trong lặng lẽ âm thầm, chỉ một mình tôi trong nỗi nhớ thương và càng quay quắt hơn khi những ánh đèn màu chớp tắt treo ở mỗi nhà, làm sáng rực cả căn phố nhỏ, trước đây vỗn bình lặng. Đèn Giáng Sinh đã được mọi người treo giây xanh đỏ lên cây, lên cửa sổ, và qua khung cửa kính nơi phòng khách, cây thông xanh thật hay giả, có kết hoa treo đèn trông thật ấm cúng.

Sáng nay, cháu Quốc Huyên, con của bà chị tôi đã đến treo đèn chung quanh nhà. Đèn còn được mắc lên cây tường vi nơi sân trước, rồi chằng xuống cả hàng rào cây cắt thấp phía trước cửa sổ phòng ngủ của tôi. Năm nào cũng thế, cứ vào ngày thứ Bảy đầu tiên của tháng 12, là cháu Huyên lại đến để treo đèn dùm cho Mẹ và cô. Căn nhà ngay cạnh nhà thờ Thánh Linh, rộng rãi, đã chỉ có hai chị em tôi ở. Chị Kim, người chị yêu quí của tôi đã mua căn nhà này chỉ vì nhà ở sát ngay cạnh nhà Thờ, mỗi sáng chị có thể đi bộ đến nhà thờ. Đó là điều mơ ước đã thành sự thật của chị.

Từ khi dọn đến căn nhà này, sáng nào chị cũng đi lễ rồi sau đó, mới đến tiệm. Chị là dược sĩ, cùng chung với người bạn mở chung dược phòng ở ngay trên con lộ Bolsa này. Ngày nào cũng giống ngày nào, trời mưa cũng như trời nắng, trời mùa hè nóng nực hay trời mùa đông giá rét, chị cũng vẫn không bỏ một ngày nào đến dự Thánh Lễ, cũng vẫn là một ngày giống mọi ngày.

Chị thì thế, nhưng cô em gái của chị gần như khác hẳn với chị. Tôi không có được lòng mến mộ đạo như chị, mà chỉ đến với Chúa vì giữ cho đúng điều giáo luật mà thôi. Cũng có đôi khi tôi đi vì lòng yêu mến Chúa và Mẹ Maria, nhưng điều đó không thể nào thường xuyên như chị tôi được. Nếu tôi chỉ được 1 phần 10 của chị thì đời tôi chắc đã khác. Con đường tôi đi chắc cũng đã phủ gấm hoa, phủ nhung điều, chứ đâu có buồn tẻ, vô vị như cuộc sống của tôi lúc này.

Tôi tung chăn ngồi dậy, rón rén bước ra ngoài phòng gia đình. Tôi không muốn bật đèn, vì không muốn đánh thức chị tôi dậy trong lúc này. Tôi biết chị đi ngủ rất trễ, thường là sau 1 giờ. Tôi nhìn đồng hồ ngoài phòng ăn, kim đồng hồ chỉ đúng 3 giờ khuya.

Tôi cắm giây điện của cây thông ở trong một góc phòng. Những đèn chớp chớp đủ màu, bật tắt, bật tắt ...khiến tôi nhìn mà cảm thấy vui vui. Tôi nhớ đến Huyên, đến sự chăm lo săn sóc của cháu đối với Mẹ và cô. Tôi nhớ đến anh Khang, chồng của chị Kim, ông anh rể rất dễ thương của tôi. Anh tốt bụng, hiền lành và rất chịu khó lo việc nhà. Anh rất thích đi chợ. và nhất là thích mua những loại thịt lạ, mà gia đình không ăn, như có lần anh mua thịt dê về, xào xào nướng nướng, gia đình chẳng ai ăn, tụi nhỏ còn chê hôi nữa. Lần đó, tôi thấy anh chịu khó ăn một mình cho đến hết. Và anh đã vừa cười vừa tuyên bố:

- Từ nay xin chừa mua những thứ thịt lạ.

Anh đã ra đi sau một thời gian ngắn đau ốm. Cũng trong thời gian ấy, tôi đã quen Duyên trong một lần tình cờ. Phải công nhận rằng, gặp gỡ hay chia xa đều do cơ duyên ông Trời định đoạt. Tôi ở căn townhouse 2 phòng ngủ, chị Hiền ở Chicago về California, đang tìm phòng thuê, thì gặp chị Kim của tôi ở dược phòng. Vì biết lý do, nên chị Kim đã gọi cho tôi, để chị Hiền và tôi nói chuyện thẳng với nhau. Chị Hiền đến ở chung với tôi. Một tình cờ nữa, anh của chị Hiền đau, phải nằm trong nhà thương, tôi lái xe đưa chị đến nhà thương thăm ông anh. Không ngờ, gặp Duyên đang ở đó, và chàng đã bị " coup de foudre " khi thấy tôi trong lần xuất hiện đầu tiên. Và, từ đó, chúng tôi quen nhau, và tình yêu đến như giông bão. Tôi đã cùng Duyên đến thăm anh chị Khang ở thành phố Laguna Niguel. Sau đó, anh chị Khang chuyển về Santa Ana, tôi cũng đưa Duyên tới thắm, mỗi khi Duyên ở Milpitas xuống vùng Orange County này.

Duyên là người con trai không có đạo, đã cùng với tôi đi dự lễ nửa đêm của Giáng Sinh đầu tiên, và đã thủ thỉ bên tai tôi:

- Anh sẽ vào đạo với em.
- Anh không tin, anh không cần phải vào đạo vì em.
- Không, anh đã tin là Chúa đã cho anh gặp em, cho anh yêu em, và chúng mình sắp cưới nhau, anh muốn được làm lễ cưới tại nhà thờ Thánh Linh này, nơi anh đã cùng em đến quỳ trước hang đá Belem và anh đã cầu nguyện được có em ...

Duyên nhìn tôi say đắm, và cười nói:

- Bây giờ có được em rồi, anh phải cảm tạ Chúa chứ.

Mùa Giáng Sinh năm ấy, Duyên đã xin nghỉ thêm, với những ngày lễ do Sở cho nghỉ, để có được cả 7 ngày xuống thăm tôi, cùng huởng mùa Gioáng Sinh với tôi, cùng đi phố, cùng đi sắm quà cho mọi người hai bên gia đình ...

Duyên nấu ăn rất giỏi, phở bò, phở gà, kho cá, kho tôm ... rất ngon. Chàng pha cà phê cũng rất tuyệt vời, cho nên, tôi nghĩ có chàng, tôi sẽ là người hạnh phúc nhất, vì những săn sóc chiều chuộng của Duyên.

Thưở ấy tôi ở một mình trong căn nhà townhouse hai phòng ngủ rất tiện nghi, xinh xắn ở thành phố Garden Grove. Duyên và tôi khi đặt vấn đề hôn nhân, đã thấy lúng túng khi chọn nơi ở: Milpitas, phía Bắc California hay Garden Grove, phía Nam California. Ở Milpitas thì chàng có job tốt, làm cho chính phủ, nhà cửa lại đi thuê. Ở dưới Orange County, tuy có nhà, nhưng chàng lại phải làm đơn xin chuyển việc, và phải chờ cho đến khi nào được phép chuyển mới có thể về đây được. Tuy nhiên, tôi biết là chàng vì yêu tôi, không muốn tôi phải sống xa các anh chị em, nên chàng đã tự động nộp đơn xin chuyển về Orange County. Hành động của chàng đã làm tôi cảm động đến phát khóc. Và tôi biết nếu tôi làm vợ chàng, tôi sẽ là một công chúa được nuông chiều hết mực...

Trong 6 tháng trời yêu nhau, tôi dang ngụp lặn trong tình yêu, tôi đang mê đắm trong cuộc sống hạnh phúc vô bờ ... thì bỗng dưng Trời già cay nghiệt, cướp đi tình yêu nồng nàn say đắm, bắt tôi phải cô đơn, buồn khổ trong cuộc đời này...

Chỉ với thời gian ngắn ngủi 6 tháng, tôi bỗng bị hụt hẫng, chơi vơi giữa dòng đời, khi nhìn người tôi yêu nằm im lìm bất động trong phòng ICU vì bệnh tim ... Lòng tôi lạnh tanh, không một giọt nước mắt lăn trên gò má cô đơn. Tôi đứng bất động nhìn chàng nằm thoi thóp thở nhờ chiếc máy trợ tim ... Đời vô thường đến thế sao! Mới tuần trước, chàng còn pha cà phê cho tôi, bưng đến tận chỗ tôi ngồi. Mới tuần trước, chàng còn hứa hẹn, sẽ xuống Orange County đi thăm gia đình anh Khang, và sẽ ghé thăm Bố trong căn nhà già ở đường Purdy thành phố Westminster... Mới tuần trước, anh đi mua đồ chơi cho cháu ngoại của anh, anh còn mua thêm cho bé Sơn cháu tôi, cái xe hơi chữa lửa để Sơn cùng chơi với anh ... Mới đó, mới đó, mà bây giờ anh đã thành con người khác, nằm im lìm, nhắm mắt, và không còn biết đến người anh yêu đang đứng sát bên anh, lòng quặn đau đến thế nào.

Tôi cứ tưởng, đời tôi sẽ hết cô đơn từ khi gặp anh, đời tôi sẽ chỉ toàn là màu hồng, từ khi có bóng dáng anh thấp thoáng trong cuối cuộc đời này...

Bây giờ anh bỏ đi rồi, ai sẽ là người gọi phone nói chuyện với tôi mỗi tối, ai sẽ là người gọi phone sáng sớm chúc tôi có một ngày vui. Ai sẽ viết e mail cho tôi đọc, ai sẽ từ xa đến thăm, nấu nuớng, và cà phê cho tôi ... Và riêng tôi, tôi sẽ chẳng còn ai để chiều chuộng, và cũng để tôi lo lắng săn sóc ...

Thôi hết rồi những tháng ngày êm đẹp, hạnh phúc; thôi hết rồi những nồng nàn say mê, và hết rồi những xốn xao, day dứt, buồn giận ...

Hình như ngoaì trời mưa vẫn nặng hạt, và gió vẫn rít từng cơn, hắt những hạt mưa vào cửa kính, làm những giọt nước mưa nối tiếp nhau chảy dài xuống khung cửa.

Tiếng nhạc Giáng sinh trong phòng vẫn vẳng ra tận chỗ tôi ngồi, khiến tôi thấy lòng trĩu nặng vì buôn thương nhớ nhung quắt quay. Hình như trong bóng tranh tối tranh sáng, có bóng một người vút qua ... Tôi nghĩ, chắc ở bên kia thế giới, anh biết tôi đang buồn nhớ anh với những kỷ niệm của một mùa Giáng Sinh ngắn ngủi, nên anh đã trở về chia sẻ niềm cô đơn với tôi chăng... Tôi bỗng thấy cay cay nơi khoé mắt, và lòng bỗng nghẹn ngào ...

Tôi tắt đèn Giáng Sinh ở cây thông, và lại mon men theo ánh sáng chập chờn từ phía ngoài đường hắt vào để trở về phóng ngủ. Chưa bao giờ tôi cảm thấy buồn và cô đơn như đêm nay. Tôi đọc lại bài thơ đã viết cho anh :

Thăm Anh Trong Phòng Hồi Sinh

Giờ này chỉ có riêng em
Lang thang dưới ánh đèn đêm một mình
Hỏi trăng, trăng vẫn vô tình
Hỏi sao, sao chỉ lặng thinh hững hờ.

Hỏi mây, mây cũng làm ngơ
Chỉ nghe tiếng gió thẫn thờ lướt trôi
Hỏi anh, anh cũng im lời
Hỏi mìhh, chỉ thấy một đời cô đơn.

Lệ rơi trên má, lệ buồn
Chỉ nghe trống vắng cuốn hồn quạnh hiu
Đời chia đôi ngả tình sầu
Một vành tang liệm nỗi đau lắng chìm.

Phòng hồi sinh, anh im lìm
Lòng đau như cắt, đứng nhìn anh thôi
Nhịp tim lên xuống từng hồi
Trong cơn mê, có nhớ người anh yêu ?

Long đong, lận đận đã nhiều
Mà sao trời vẫn còn đầy đọa em
Không cho hạnh phúc bên Duyên
Còn đem bão tố mây đen kéo về.

Trời như còn muốn chia lìa
Mỗi người một cõi, não nề chưa, anh !

HONG VU LAN NHI
12/7/2004
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#210 Posted : Monday, April 19, 2021 6:27:07 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MÊNH MANG NỖI NHỚ


Nếu không có lời năn nỉ ỉ ôi của Minh, tôi đã không đi ăn tối nay. Đã lâu lắm, tôi không còn hứng thú đi ăn, đi khiêu vũ, bởi một lẽ rất giản dị, là tôi không có người partner nào cùng nhảy ăn khớp với tôi.

Ngày xưa ư ? Gần như cuối tuần nào tôi cũng có mặt ở vũ trường. Minh là người đã dạy tôi những bước nhảy đẹp, những bước đi lả lướt, và thường thường Minh và tôi hay đi vào chiều thứ Sáu, cùng tôi đến vũ trường Majestic sớm, ra sàn nhảy khi ban nhạc vừa bắt đầu. Minh bảo, lúc ấy ngoài piste còn vắng, hai đứa dễ " biểu diễn" những bước tân kỳ mà Minh mới dạy tôi.

Mà đúng thế, những người đi nhảy, thường còn đi ăn, lang thang đến gần 10 giờ mới tới. Trong khoảng hơn nửa giờ vắng vẻ đó, Minh và tôi đã như hai cái bóng quấn lấy nhau theo từng nốt nhạc và hai đứa nhảy liên tiếp từ Boston, đến Rumba, rồi Tango, Paso và Bebop. Minh có vóc người cao, gọn, và dáng người nhảy rất đẹp.

Minh và tôi lại cũng giống nhau ở điểm không thích Valse. Cũng vì không thích điệu này lắm, nên thường chờ đến hai điệu Slow và Valse dùng để nghỉ xả hơi.

Từ khi Minh bận, vũ trường vào những chiều thứ Sáu đã vắng bóng hai đứa.

Cả năm không khiêu vũ, tôi không còn hồ hởi đến những nơi có ánh đèn mầu. Minh chỉ là người bạn, một người bạn thuần tuý đã an ủi tôi những khi buồn, đã chia sẻ niềm vui, khi tôi gặp những điều tốt đẹp.

Mỗi lần gặp một người bạn trai nào, tôi đều kể cho Minh nghe, và rồi Minh lại chúc tôi tìm được đúng mẫu người của mình. Minh chỉ nghe tôi kể, và chưa hề gặp mặt người nào. Người cuối cùng là Tiến. Tôi gặp Tiến trong một buổi hoà nhạc tình cờ. Chàng là người chính trong ban nhạc và là người tài hoa với ngón đàn dương cầm tuyệt vời, và phong cầm thì không có ai đối địch. Giọng chàng hát ấm.

Chúng tôi đã có những lúc tay trong tay ôm nhau đi trên bãi cát biển trong những buổi chiều mùa hè...Hai đứa đã có những lúc ngồi nhìn bóng đêm về trong căn phòng ấm cúng của chàng, và nghe CD do chàng đàn và hát. Tiến và tôi đã có những đêm đi lên ngọn núi cao, ngồi ngoài trời ở một restaurant nổi tiếng thơ mộng và ấm cúng, nói cho nhau nghe những dạt dào của tâm hồn, những nhớ nhung khi vắng mặt, và nhất là, tiếng đàn trong đêm khuya đã làm day dứt con tim, đã làm mắt mờ đi vì những dòng lệ chảy dài trên khoé mắt...

Chúng tôi đã tâm sự nhiều với nhau, tưởng như thời gian không còn đủ để nghe nhau nói qua điện thoại. Ngày nào không mặt đối mặt, thì chúng tôi lại tìm nhau qua điện thoại, và thường thường khi tôi đã mở không nổi hai con mắt nữa, nói lời chúc nhau ngủ ngon, thì đồng hồ cũng đã chí gần 3 giờ khuya. Hai đứa tâm đầu ý hiệp là thế, và những tháng dài có nhau, tôi đã tưởng Tiến là Nửa Hồn của mình, và sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.

Tôi nghĩ thế, nhưng đã không làm đúng như tôi nghĩ. Tôi đã xa Tiến, không có lý do. Và thời gian xa nhau dài hơn thời gian hai đứa đã bên nhau...

Bỗng dưng tối nay, Minh gọi cho tôi, và hẹn hò đi ăn, rồi đi nhảy.

- Loan ơi, tối nay Minh đến đón nhé.
- Đón đi đâu ?
- Đi ăn, rồi khiêu vũ.
- Majestic hả ?
- Không, đàng Royal.
- Ngại quá.
- Nài nỉ đó.
- Không hồ hởi.
- Nài nỉ thêm, chịu chưa?
- OK
- 7giờ 30 phút Minh có mặt.

Tôi vội tắm rửa và thay áo quần. Đứng trước gương, tôi nhìn tôi thật sững sờ. Mắt đã quầng thâm vì ít ngủ. Người hơi mập ra vì lười không đi tập Bally mỗi ngày. Tôi đã bỏ bê tôi khá lâu. Còn đâu dáng nhanh nhẹn của những ngày có Tiến. Còn đâu nụ cười tươi của những ngày nói chuyện điện thoại, mà Tiến đã phải thốt lên:

- Nghe Loan cười, anh thấy lòng xốn xang vì nhớ, và muốn có em ngay bây giờ.

Tôi lại càng cười ròn rã hơn vì sung sướng. Tiếng cười đã lâu lắm không có ai nghe. Tôi thoa một lớp kem lên mặt, rồi một lần phấn nước, và đánh chút phấn thơm cho đều, kẻ đôi mắt bằng chì đen. Vẽ lông mày bằng chì nâu đậm cho hợp với màu tóc... Màu son tươi cho khuôn mặt rạng rỡ. Tôi chưa tô khuôn mắt vì chưa biết chọn màu áo nào mặc tối nay. Thôi, mầu nâu đậm, và chiếc khăn châle vắt hờ hững trên vai cho ấm cổ, và cũng để điệu cho đẹp nữa. Một chút nước hoa Calèche xịt vào hai bên tai, sau cổ ...

Tôi nhìn tôi trong gương, và thấy cũng hài lòng về mình. Phấn son đã làm thay đối khuôn mặt chán nản, xấu xí của tôi thành tươi mát, và dễ thương.

Tôi còn đang cài giầy, thì Minh đã đến. Minh thật đúng giờ, và luôn luôn là người không bao giờ sai hẹn.

Chiếc Volvo đã đưa chúng tôi đến một nơi ấm cúng, dễ thương, vì nhà hàng không to lắm. Chiếc bàn ở giữa nhà đã là nơi tôi chọn, để dễ nhìn ca sĩ, và nhất là để nhìn khách ra vào cho vui mắt, tôi đã chọn chỗ ngồi nhìn ra phía ngoài.

Minh chọn thực đơn, cá nướng và hai bát soup. Nước là soda chanh. Tôi nhìn Minh cảm động, vì biết Minh còn nhớ tôi thích uống Soda chanh.

- Minh rất chiều bạn gái, sao lại cứ một mình hoài vậy ?
- Thì cũng như Loan thôi.

Rồi Minh hát khẽ, giọng khá ấm:

- Dù đến rồi đi, tôi cũng xin tạ ơn người, tạ ơn trời ...
- Buồn hả ?
- Tại trời vào cuối năm buồn làm mình buồn theo ...
- Chỉ khéo đổ tại.

Hai bát soup được mang ra, sau đó là rau, nước chấm, và sửa soạn chỗ cho món cá sắp được mang ra. Tôi bỗng sững người. Tiến đang đi vào, với một người đàn bà. Chàng giơ tay chào tôi, và tôi cũng giơ tay chào lại. Người đàn bà nhìn tôi rất lâu. Tôi biết chắc chắn lát nữa đây, chàng sẽ lên hát theo lời yêu cầu của các bạn.

Chàng chọn bàn ngồi chếch phía tôi, nhưng tôi đã không nhìn chàng một lần nào cho đến khi ban nhạc đánh bản Rumba đầu tiên, và mời mọi người ra sàn nhảy.

Minh dìu tôi ra sàn. Nơi đây, không khí thật dễ thương, tuy piste không rộng, cũng vừa đủ cho số khách tối nay ra sàn bước những bước nhẹ nhàng...Đa số là những cặp có tuổi, không có lớp người trẻ, cho nên không có những bản Twist giật gân. Ban nhạc one band man do ai đó điều khiển tôi không biết, dù người MC của nhà hàng đã giới thiệu. Tôi tránh không nhìn Tiến, và cũng im lặng không nói gì với Minh trong suốt bản nhạc. Trong số khách của nhà hàng tối nay, Minh đã gặp vài người quen. Còn tôi, chẳng biết ai, ngoài Minh và Tiến.

Minh và tôi cùng vài cặp khác đã không về chỗ ngồi khi điệu nhạc Chacha trổi lên. Hai đứa tôi đúng là hai cái bóng đang di động, vì cả hai đều im lặng. Và cứ thế, ban nhạc lại chuyển sang Paso. Tôi về chỗ theo Minh. Tôi thích điệu Bebop, cho nên khi điệu nhạc Bebop vừa trổi lên, Minh đưa tôi ra sàn. Chỉ có hai đứa tôi nơi sàn nhảy. Họ còn nghỉ ngơi, còn ăn uống, và còn ngồi nhìn ngắm Minh và tôi bước những bước đẹp. Tôi bỗng nhìn thấy Tiến đang ngồi nhìn ra sàn. Người đàn bà ngồi cạnh cũng chỉ là cái bóng im lìm, giống như tôi. Tôi không biết Tiến đang nghĩ gì. Nhưng tôi, tôi thấy lòng có điều gì khó tả. Có buồn, có xao xuyến, và lẫn lộn cả những gì hối hận ...

Tiến cũng mập ra nhiều. Chàng ngày xưa hay nói là thế, vậy mà tối nay, tôi lại thấy chàng im lặng, không cả ghé qua người ngồi cạnh để nói chuyện. Trong sự im lặng đó, tôi bỗng cảm thấy như có lời trách móc nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng như những lần tôi giận chàng, chàng đã tìm đủ cách làm hoà, để cuối cùng ôm tôi trong vòng tay say đắm với nụ hôn cháy bỏng ... Đôi mắt đẹp và sâu thẳm chàng nhìn tôi, đã làm thân tôi bủn rủn, và lòng tôi mềm như tơ trời. Đôi mắt ấy lúc này cũng đang im lặng nhìn ra sàn ... Tôi hơi mỉm cười khi nghĩ thế nào chàng cũng tưởng Minh là bồ của tôi, và đó là lý do tôi xa chàng. Tôi biết là oan, nhưng làm sao tôi giải thích với chàng đây. Hơn nữa, tôi cũng chẳng cần phải giải thích. Mà giải thích làm sao khi tôi không có lý do nào để biện minh cho sự xa cách này. Chỉ một lần nào đó, tôi thấy không muốn gọi cho chàng, vì một chút nghi ngờ, và rồi ngày tháng qua đi trong lặng lẽ. Tôi đã không đến với chàng vào những ngày lễ lớn như Giáng Sinh, như Tết Nguyên Đán. Chàng không gọi lại. Thế là xa nhau. Không một lời tứ giã.

Tôi về chỗ ngồi. Minh đang bị mấy người bạn kéo lại hỏi thăm. Tôi biết là Minh không hề hay biết người đàn ông tên Tiến, đang có mặt nơi đây là người đã một thời là bồ của tôi. Người MC đã long trọng giới thiệu ca, nhạc sĩ Trần Mạnh Tiến, sẽ hát cho chúng ta nghe những bản nhạc trữ tình. Anh đi lên. Tay cầm micro, nhìn khắp mọi người rồi lên tiếng :

- Hôm nay trong bầu không khí ấm cúng thân thương, tôi nhận thấy ai cũng có đôi, đó là một hạnh phúc trời ban. Vậy tôi xin ca bài Hạnh Phúc Lang Thang, mà tôi mới làm cách đây vài tháng, để cống hiến quí vị. Và xin mời mọi người ra sàn nhảy với điệu Boston.

Minh nhìn tôi, và hai đứa bước ra piste. Tôi biết Tiến sẽ hát Boston, vì đó là điệu nhạc mà chàng cho là trữ tình nhất. Chàng đứng trên bục gỗ không cách xa tôi là bao, tôi hay chàng có thể giơ tay ra là bắt được nhau, mà sao tôi thấy xa xôi thế. Chàng nhắm mắt ru hồn vào những lời thiết tha trong bài Hạnh Phúc Lang Thang

Em đã ra đi vào mùa thu vàng úa
Se sắt lòng anh chất ngất nỗi u hoài
Em đã mang theo lời tình mình đã hứa
Hạnh phúc còn gì khi đá nát vàng phai

Anh vẫn lang thang những chiều nhạt nắng
Quạnh quẽ mình anh với gió ru chiều
Và chỉ mình anh trong niềm đau quạnh
Em xa thật rồi, đời anh mãi cô liêu

Những con đường cũ, giờ đã rêu xanh
Lối vào vườn xưa, hoa lá rụng tàn
Chỉ còn hồn anh chìm trong dòng nhạc
Gửi dấu yêu xưa thăm thẳm ngút ngàn ...

Dù vẫn biết tình chỉ là bóng mây trôi
Buồn vui rồi đây cũng chơi vơi cuối trời
Vẫn cám ơn em, những tháng ngày chung hưởng
Hạnh Phúc Lang Thang gieo bao nỗi sầu đời …

Rồi từ đó, anh phiêu lưu, lang bạt
Thân lẻ loi, hồn trống vắng lạ thường
Giọt lệ buồn như suối nguồn khô cạn
Rạn nứt lòng, sao chẳng hết nhớ thương …

Tôi vẫn bước đi theo điệu nhạc tình. Trí hồn tôi như bay bổng nơi cõi nào xa vắng.

" Anh trách em ư. Xa anh, em cũng đâu có ai khác. Vẫn một mình với ngày tháng dài đơn chiếc. Có thể chỉ một lần, em đã nghi ngờ tình anh, khi anh nhắc đến một tên lạ của một người đẹp nào. Em tự ái, bởi em nghĩ, có thể vì người đó trẻ hơn em, đẹp hơn em và ...Thế là em lặng lẽ xa anh, trả anh về với con đường tình anh đã chọn. Dù rất nhiều lần, trong lúc bên nhau, anh đã khẳng định tuổi tác cách biệt vài ba năm, không ảnh hưởng gì đến tình yêu chân thật, khi đôi lòng đã thuộc về nhau. Khi đến với nhau, anh biết anh thua em 4,5 tuổi mà. Nhưng, " lý trí có những lý lẽ riêng mà con tim không hiểu được " triết gia Pascal đã nói vậy ".

Hồn tôi trở về khi nghe chàng hát tiếp bài Mộng Dưới Hoa, cũng theo nhịp Boston.

... Nếu bước chân ngà có mỏi, xin em dựa sát lòng anh ...

Tôi bỗng nhớ đến lần ở nhà chàng, vào một buổi trưa im vắng, đang ngồi nghe nhạc, bỗng chàng kéo tôi đứng lên, vừa hát vừa ôm tôi ngả nghiêng theo nhịp Boston này ... Chàng không là người nhảy giỏi, và hình như cũng không thích khiêu vũ. Chàng chỉ thích đánh đàn và nhìn thiên hạ nhảy mà thôi...

... Mây từ đâu trôi đến, mờ dấu chân trời
Em, tại sao em đến cho tôi yêu vội
Cho một lần yêu cuối là phút lẻ loi
Em ơi hãy nói vạn lời sầu đắng như anh vưa trách anh .
Em một đêm cúi mặt để cay đắng rơi thành giọt lệ đời
Anh niềm đau đến muộn, từng chiều lặng im nhìn giông bão tới
Khi hồn em rã rời ngày vui xẻ đôi, tình bỗng xa xôi ...

Nhạc dứt. Tiếng hát cũng đã dứt, chỉ còn lại âm vang trong hồn tôi mà thôi. " Khi hồn em rã rời ngày vui xẻ đôi, tình bỗng xa xôi ..." Tôi lẩm nhẩm lời hát buồn.

MC lại mời nhũng người nào thích giúp vui văn nghệ, xin mời lên. Nhiều người hát rất khá; nhiều người hát được, nhưng buồn cười là không biết bắt vào bài hát từ đâu, có lẽ vì không vững nhạc ký. Cô ta cứ đứng hoài, đến nỗi người nhạc sĩ phải lấy tay ra dấu. Lại còn có những người đang hát bỗng lạc giọng. Có lẽ người nhạc sĩ đã quen với cảnh này hoài, cho nên, ông ta cứ đánh đàn, người hát ư ử giọng mãi rồi cũng bắt giọng theo được. Hình như tiệm ăn nhỏ nào bây giờ cũng có mục văn nghệ Hát Cho Nhau Nghe để dụ khách. Có nơi chỉ có hát không thôi. Minh gần như bài nào cũng đưa tôi ra sàn. Tôi biết chắc chắn là Tiến đang nhìn tôi đi tới đi lui, quay trước, quay sau. Có lẽ đây là lần đầu tiên Tiến nhìn tôi nhảy đầm trong vòng tay người khác. Tôi thấy chàng có nói chuyện với người MC, vì từ khi ấy, tôi cứ thấy ông ta nhìn tôi hoài.

- Anh nói gì với họ để họ nhìn em thế ? Anh có trách em không, là đã ra đi mà không nói với anh một lời, không cho anh biết lý do vì sao. Chắc anh nghĩ em chê anh nghèo. Hay là anh hỏi họ có biết thằng cha đẹp trai, trẻ tuổi, nhảy giỏi kia là ai không ??.

Không biết vô tình hay dụng ý, mà anh đánh đàn bài Tennessee Waltz, rồi ông MC còn kể câu chuyện đó là khi đi nhảy, cô bạn đã giới thiệu bồ của mình cho người bạn gái, và sau khi họ nhảy với nhau một bản Valse, thì người bạn đã cướp mẩt người yêu của cô ta.

- Có phải anh nghĩ người đàn ông nhảy giỏi, đẹp trai này đã lấy mất em nơi anh không ? Không đâu. Minh đã là bạn của em lâu rồi, trước cả khi em quen anh nữa kìa. Hai đứa em chỉ là bạn, tình bạn cao đẹp hiếm có trên đời giữa một người đàn ông và một người đàn bà ...

Rồi anh hăng say, trả lại đàn cho người nhạc sĩ, và anh hát một hơi 6 bài thành một liên khúc thật tuyệt vời.

... Những con đường cũ, giờ đây chỉ còn mình anh đi lang thang tìm lại hình bóng xưa đã ngút ngàn ...

Có phải đó là những lời thầm trách nhau không hả anh, và Hạnh Phúc Lang Thang như đời anh đang lang thang, như đời em đang một mình lẻ bóng, nhưng em vui và cho mình là một người quá ư hạnh phúc, khi có được một người yêu hát cho em nghe, đánh đàn cho em nhảy...Và những bước chân em như đã một lần quyện vào bước chân anh, đã làm em bước hụt hẫng trong buổi khiêu vũ tối nay.

HONG VU LAN NHI
1/25/2005

Edited by user Monday, April 19, 2021 6:27:51 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#211 Posted : Sunday, April 25, 2021 11:23:49 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MƯA CHIỀU BIỂN VẮNG


Sau mấy ngày trời âm u, giăng giăng đầy mây xám, cuối cùng, cơn mưa cũng đã đến vào một buổi chiều thê lương, vắng lặng. Những giọt mưa nhẹ bay bay, đong đưa, cùng làn gió đã tạo nên một cảnh mờ ảo tuyệt vời. Và càng tuyệt vời hơn nữa, khi tôi đang ngồi ở nơi cửa sổ của nhà hàng Ruby ngay sát chân cầu, nhìn ra biển vùng Huntington Beach, nhìn ra bầu trời mênh mông, và nhìn mưa đang phủ mờ vùng biển, ảo huyền, rơi trên những con sóng bềnh bồng ngoài khơi.

Cảnh đẹp quá và cũng buồn quá Không hiểu sao, nhìn mưa và nhìn biển, lòng tôi luôn luôn tràn đầy cảm xúc, vui thì không, mà chỉ là những nhớ buồn từ tôi biết yêu mưa, yêu biển.

Tôi nhớ lại vì sao tôi có mặt ở biển lúc này. Kể cũng lạ, cứ khi nào tôi buồn đến rũ cả người, buồn đến độ không muốn ra khỏi nhà, là y như rằng, Minh xuất hiện. Minh rủ tôi ra biển, ngắm mưa, vì theo đài khí tượng nói thì chiều nay sẽ mưa to. Minh bảo:

- Biết Loan thích ngắm mưa, Minh đến rủ Loan ra biển, đi không ?
- Lại còn phải hỏi nữa. Cám ơn Tử Kỳ của Bá Nha lắm lắm.

Thế là tôi vội vàng đóng bộ cho ấm : chân đi bata rồi nào mũ, nào áo ấm, nào foulard, như là sắp sửa tới một vùng lạnh cóng của vùng Alaska không bằng. Tôi nhìn trời, vẫn u ám với mây xám giăng ngang trời, và nghe hơi gió lạnh lướt qua, tôi rùng mình nói nhỏ: Sắp mưa to rồi ...

Minh và tôi chỉ một thoáng hai đứa đã ra tới xe. Tôi hỏi Minh mà vẫn nhìn con đường thẳng dẫn ra biển :

- Vẫn chỗ cũ nhé, để được nhìn ra biển

Minh im lặng lái xe. Hai đứa không nói gì với nhau. Thinh lặng bao trùm hoàn toàn. Xe càng gần tới biển, lòng tôi càng nôn nao, cái nôn nao giống như hẹn hò với tình nhân và sắp sửa được gặp. Ừ, Biển cũng là tình nhân của tôi vậy. Tôi yêu biển, yêu những đợt sóng vỗ bờ, yêu những bờ cát mịn, mỗi lần sóng xô vào, xóa đi tất cả những gì đã có trên cát, yêu nhìn cánh chim hải âu bay lượn trên vùng biển mênh mông, và còn nhiều thứ để yêu, làm sao kể hết, nhưng có lẽ, tôi yêu biển nhất, vẫn là sự mênh mông của trùng khơi, như lòng đại lượng của con người, như tình yêu không đòi hỏi đáp trả của Thiên Chúa ...

Và cuối cùng, như một tình bạn hiện hữu của Minh, luôn cho tôi sự an bình mỗi khi đau khổ trong tôi mưng mủ, làm nhức nhối tâm hồn, thì cuối cùng, không baó trước, không hẹn hò, Minh đã đến bên tôi như một vỗ về ủi an ...

Tìm chỗ đậu xe không khó, biển chiều nay vắng vì sẽ mưa, và người thích đi trong mưa gió, không nhiều. Không ai điên như tôi, lại thích ra đi trong lạnh lẽo, và cũng chẳng ai điên như tôi, từ bỏ chỗ ngồi êm ấm, để tới một nơi ít quen thuộc, chờ đợi cơn mưa ... Tôi chờ đợi cơn mưa, như chờ đợi tiếng phone đã im lìm, lặng lẽ từ lâu. Và, nơi chốn cũ, là nhà hàng Ruby ở bờ biển Huntington Beach. Nơi đó, có thể ngồi nhìn bao quát đại dương, mà không bị ai quấy rầy, vì tôi chọn chỗ ngồi ở mãi tầng trên.

Minh nhanh nhẹn sang mở cửa xe cho tôi. Hai đứa song song đi trên con đường dài từ bờ biển ra tới nhà hàng Ruby, nơi cuối con đường, nhô ra biển một khúc khá xa. Người xuôi ngược nơi đây cũng khá đông, nhưng hình như đa số trên đường trở về. Không biết là mưa sương, hay sóng đánh mạnh, gió tạt nước vào, khiến tôi có cảm tưởng như đang mưa nhẹ ...

- Gió lạnh quá, Minh ơi
- Đi nhanh lên, cho ấm

Chỉ vài câu đối thoại ngắn, rồi lại chìm vào lặng lẽ riêng tư. Tôi nhìn ra biển, hình bóng con tàu đỗ ngoài khơi, làm tôi lại liên tưởng đến con tàu Pioneer Commander đã đưa tôi rời khỏi quê hương từ năm 1975. Bao năm qua rồi, biêt bao là thay đổi trong cuộc đời. Thế nhưng, hình như trong tôi có một thứ không bao giờ thay đổi, ấy là sự cô đơn khủng khiếp, cô đơn cùng cực luôn bám víu, cận kề bên tôi, như chẳng bao giờ muốn tách rời. Dù sao, cũng còn may mắn, bên tôi lúc nào cũng có Minh, dù nhiều năm tháng, Minh lặn ở đâu, tôi không biết, nhưng, khi cần, mà tôi nào dám mong, thì Minh xuất hiện. Cứ như Minh là ma xó đọc được suốt ý nghĩ thầm kín tôi.

Hai bên thành cầu, còn ít người vẫn đứng co ro trong gió giăng câu. Mũ đội kín đâu, áo lạnh loại chắn mưa, và phì phèo điếu thuốc lá. Thỉnh thỏang, lửa lại lóe lên, rồi một làn khói mong manh lơ lửng cuộn tròn theo gió rồi tản mát, xa dần, mất hút ...

Tôi nhìn Minh. Hình như chàng không hút thuốc. Tôi hỏi để phá vỡ sự yên lặng:

- Hình như Minh không hút thuốc ?
- Trước có, giờ bỏ rồi.
- Sao vậy ?
- Vì sức khỏe thôi. Tuổi càng cao, lại càng phải o bế thân xác, sợ có ngày nó làm nũng, không hoạt động cho mình nằm liệt chơi thì khổ?

Tôi cười vì câu nói của Minh. Cười thành tiếng, khiến Minh quay nhìn tôi, rồi cũng cười theo. Tôi lại suy nghĩ tiếp, khi nhìn Minh, cao ráo, đẹp trai, khỏe mạnh, mà sao Minh không cặp bồ với ai, không lập gia đình để có người cho Minh chiều chuộng, săn sóc, bởi tính Minh là luôn luôn để ý chiều mọi người. Như tôi đây, Minh biết tôi thích nhìn mưa, thích nhìn biển trong chiều mưa lạnh ngập gió, và đã tới đúng lúc tôi cần ...

Nếu không có Minh, thì tôi đâu có mặt lúc này, ở nơi đây, để ngồi nhìn sóng biển xô nhau lui tới ở ngoài xa kia. Tôi thầm cám ơn Trời, cám ơn Đời đã cho tôi gặp Minh, và thầm thì rất thầm lặng, cám ơn Minh đã luôn bên tôi lúc buồn ...

Đẩy cửa, nhường cho tôi vào trước, rồi Minh đến quầy cho biết cần 2 chỗ, có cửa sổ nhìn ra biển, tầng trên. Người đàn ông, mặc áo chemise trắng, thắt nơ đen, hướng dẫn chúng tôi đến tầng cao, cuối góc ... Rồi cũng không nói gì, chỉ giơ tay như mời chúng tôi ngồi, rồi nhướng mắt nhìn, như hỏi, chúng tôi có vừa ý, có bằng lòng không ?

Minh nhìn hắn mỉm cười, và nói câu cám ơn rất nhỏ ...Minh dành cho toi chỗ ngồi nhìn ra biển khơi mênh mông, với làn sóng bạc nhấp nhô như chẳng bao giờ ngừng...Tôi chống tay lên cằm, ngồi ngó sững trùng khơi, ngó cánh hải âu đang bay lượn, và hình bóng vài con tàu đang đậu xa thật xa, như chờ đợi người thủy thủ đang trên đường đến.

- Loan uống Margarita nha
- Cũng được.
- Ăn steak hay Cá hôm nay
- Cá và nhớ cho một đĩa salade nha ... Minh ơi, sao không gọi cho Loan ly cà phê nóng trước đã. Nhìn biển trong cơn mưa chiều mà uống cà phê nóng, thật tuyệt vời...

Người phục vụ đang ghi chép những gì Minh yêu cầu. Nhìn Minh, tôi nói rất nhỏ:

- Cám ơn Minh nhiều
- Khách sáo thế
- Thật lòng đấy. Vì nếu không có Minh, Loan đâu được ngồi nơi đây, để ...Ồ kìa, mưa bắt đầu rơi, đẹp qua’ Minh ơi

Mưa đang rơi, mỗi lúc mỗi lớn dần. Ào ạt như thác đổ, trắng xóa cả vùng trời, khiến tôi nhìn ra trùng khơi cũng chỉ thấy mờ mờ những con sóng xô đuổi nhau tung tóe bọt trắng ... Những giọt mưa, đong đua theo gió, lúc đầu như bông tuyết bay bay, trong không gian mờ aỏ, u ám , rồi mịt mờ, khi mưa bắt đầu nặng hạt. Mưa, mù trời, Ôi sao mà buồn thảm, ôi sao mà quạnh vắng, ôi sao mà não nề đến thế này... Hình bóng Minh bị nhòa nhạt dần, và hình như ngưoi ngồi bên cạnh tôi không còn là Minh nữa mà là người đã xa tôi lâu lắm rồi ... Vũ đó. Vũ của những năm cận kề hạnh phúc. Vũ của những đêm gọi phone thầm thì cả mấy tiếng đồng hồ, có nhiều khi, nói đến nỗi Vũ phải thốt lên,

- Em ơi, sáng rồi đó, anh phải ngưng để còn sửa soạn đi làm ...

Thương cảm biết bao nhiêu, hỡi người tôi muôn vàn quí yêu và ngưỡng mộ. Những lời anh khuyên, những câu anh dặn dò, những cách anh chỉ bảo, xử thế, nhất nhất tôi đã nghe theo. Nhất là những nhận xét của anh về bạn bè, về những người chung quanh, đã càng làm tôi kính phục nữa ...Lời anh như là châm ngôn, như là lời hay ý đẹp đã làm tôi răm rắp thực hành. Đã nhiều lúc trong câu chuyện, tôi tỏ ý lo ngại có ngày tôi mất anh, vì tôi chỉ là người quá bình thường về mọi phương diện, anh chỉ cười nhẹ :

- Em khờ quá. Nếu vì nhan sắc, thì ở sở đây, thiếu gì người đẹp, người giỏi, anh chua hề bao giờ bị nao núng ...Vậy mà khi biết em, gặp em, và yêu em, anh chỉ biết nghe tiếng con tim mách bảo thôi ... Anh yêu em vì tâm hồn em đẹp quá, đẹp lắm, biết không ?

Tôi đã lim hồn khi nghe anh nói. Còn gì để lo lắng nữa ?. Mặc dù, tôi hơn anh vài ba tuổi, nhưng với anh, tôi chỉ là đứa bé con dại khờ, cần có anh bên đời. Càng cần anh, càng yêu anh, tôi lại càng không hết lo lắng một ngày nào đó, tôi sẽ mất anh. Bởi tôi biết, chung quanh anh, biết bao người cũng quí anh về tài, phục anh vì sự hiểu biết, mà họ lại vừa trẻ, vừa đẹp vừà giỏi ... Tôi lo lắng nhưng không nói cho anh biết nữa ... Nếu mọi sự có xảy ra, tôi tin vào định mệnh đã an bài, duyên nợ đã không còn ...

Rồi ngày tháng vẫn lặng lẽ trôi. Anh vẫn bận với công việc. Nhiều khi đi công tác xa cả tuần, khi về, anh gọi cho tôi ngay, và, lại cho nhau niềm tin yêu tuyệt vời!

Lúc sau này, anh càng bận đi công tác xa nhiều hơn. Anh dặn dò, vì công việc, anh không thể trò chuyện mỗi ngày như xưa, dặn tôi cứ yên tâm, trong sinh hoạt thường ngày ... Và tôi đã tin anh, đã không một chút gì nghi ngờ ...Lại còn thương anh quá đỗi, chỉ cầu mong anh sớm về hưu để không phải vất vả thân xác và tâm trí không bị hao mòn vì phải tinh toán, suy nghi~ ...

Tôi như một con nai trước cuộc đời đây bão tố, đầy hiểm nguy giăng bẫy, mà vẫn hồn nhiên đi trên con đường tràn ngập chông gai ...Trong câu chuyện, lời yêu thương đã thưa vắng, thay vào đó, là những dặn dò, nếu sau này có ra sao thì vẫn là bạn tốt của nhau, và điều làm tôi âm thầm để tâm, là sau khi đổi hộp thư cũ, anh đã không cho tôi biết số hộp thư mới. Tôi không hỏI, và chẳng bao giờ nhắc đến. Rồi, mọi chuyện cứ thưa dần, thưa dần. Mỗi khi anh gọi, thì lại cho biết, sở bạn quá, đi công tác hoài, và lúc này hay ốm đau. Kể cũng đúng, vì suốt 4,5 tháng, mỗi khi nói chuyện, anh ho quá chừng quá đỗi, tôi có dục anh đi bác sĩ, anh cho biết đã đi rồi, và bác sĩ tuyên bố phổi trong veo, không có gì lo ngại. ...Rồi anh hạ giọng:

- Dạo này anh cảm thấy yếu nhiều, có lẽ sắp đến ngày đi ...

Nghe thế, lòng tôi vẫn còn dạt dào thương cảm. Nhưng, duy nhất một lần, sau vài tuần vắng tiếng, bỗng chàng gọi và một đêm khuya khoắt, tiếng phone ròn rã, reo vui:

- Anh nè, Bích Thủy

Như cái máy, không kịp suy nghĩ, tôi tắt phone cái rụp. Cả đêm đó tôi không tài nào nhắm mắt. Tôi cứ hết nghĩ, anh lầm số, hay có ý lầm, một cách cho tôi biết, là lòng anh bây giờ đã xoay hướng, đổi chiều. Tôi hơi có ý trách, khi đến với nhau đẹp bao nhiêu, thì khi muốn chia tay cũng nên để lại những gì đẹp khi nghĩ về nhau. Đừng bao giờ để lại ý nghĩ người ra đi là kẻ phản bội, là người dối gian ... Sự phản bội và dối gian là hai điều sẽ dễ dàng giết chết sự nhiệt cuồng, say đắm đến u mê cho người ở lại. Và tôi nhớ đến bài hát của Trịnh Công Sơn, Như Một Lời Chia Tay.

Trí óc tôi quay về những ngày tháng cũ, để, tôi nhận ra rằng, những suy đoán, nghi ngờ, thuở trước, so với sự kiện xảy ra bây giờ, tôi thấy rất trùng khớp. Và tôi tuy buồn đau, tôi cũng đã sửa soạn cho mình một vị trí thích ứng, trong hoàn cảnh này. Nghĩa là tôi tự rút lui, để anh không bị khó xử. Tôi cắm cúi viết vào tờ giấy ăn, khi ý thơ tuôn trào

Coi như lần chia tay
Lòng trống vắng dâng đầy
Bóng hình ai nhòa nhạt
Vùi trong giấc mơ say

Coi như lần chia tay
Khổ đau ngập lòng này
Hai nẻo đời xuôi ngược
Chỉ còn gió mưa bay

Coi như lần chia tay
Còn nhìn nhau phút này
Mai sau đời mất hút
Như con sóng chiều nay.

Và sau đó, một vài lần, tôi đã không nghe phone xa gọi. Trong câu chuyện, anh có nói gì, kể gì, tôi cũng im lặng, không chấp nhận hay phản đối. Tôi như người bàng quang trong những câu chuyện anh kể. Và sau này, dù có nói chuyện với nhau, tôi đã cảm thấy chỉ là bạn bè thường, thỉnh thoảng gọi hỏi thăm nhau.

- Lại suy nghĩ rồi buồn, phải không.

Tôi ngượng với Minh, nên đánh trống lảng:

- Nhìn biển trong mưa đẹp quá, buồn mênh mông.
- Minh ơi, quen nhau đã lâu, Loan chưa được nghe Minh tâm sự. Chỉ đoán Minh cũng buồn lắm, nên nhất quyết không bước vào với ai, phải không ?
- Thì cứ coi như vậy đi. Bây giờ có Loan là người bạn tri kỷ, Minh cũng cám ơn trời đất rồi. Bước vào rồi lại bước ra

Tôi tiếp:

- Thôi để lòng cứ ta bà, tình vui ...
- Uống cà phê nguội đi
- Sao không nhắc Loan
- Để cho Loan chìm đắm trong suy tư khi nhìn biển trong cơn mưa ...

Rồi Minh gọi người phục vụ đem hâm nóng ly cà phê cho tôi. Tôi nhìn Minh với tràn đầy biết ơn ... Hai phần ăn đã dọn ra. Dưới ánh đèn mờ, trong căn phòng ấm cúng, tôi vừa ăn, vừa kể chuyện chàng Nguyên cho Minh nghe khi mới đây, Nguyên bất ngờ gọi phone khi nghe tin tôi đau, và chàng hồn nhiên nói;

- Bà có biết tôi thương bà nhiều lắm không. Nghe tìn bà đau, sao bà không cho tôi biết

Tôi đùa :

- Bà đau, đâu dám gọi báo tin chẳng lành cho ông hay!
- Lần sau làm ơn gọi cho tôi nghe, hứa đi, Please!

Nguyên rất chân tình và thật thà. Vậy mà, hai đứa tôi chỉ là bạn, thôi thì bạn tốt còn hơn là người thương yêu đối xử tệ với mình.

- Loan cũng lạ, những chân tình thì không nhận,để rồi khổ vì bị gian dối...Khó hiểu quá! Khó hiểu quá. Thôi ăn đi, ăn cho ngon nhen.

Phải công nhận, phần cá hôm nay thơm ngon quá. Đĩa salade xanh, thêm củ cải đỏ, carot vàng, ớt vàng, đỏ, vài miếng nấm trắng, đã khiến cho tôi cảm thấy ngon, dù chưa ăn. Cá thì loại Salmon dày, như miếng steak của Minh, và xào nấu, đủ mùi vị thơm ngon quá chừng. Tôi luôn miệng cám ơn Minh, luôn miệng khen buổi chiều nay thật thơ mộng và hạnh phúc.

Nhiều lúc, tôi muôn hỏi Minh, sao có lúc biệt tăm, lúc lại xuất hiện bất ngờ, đúng lúc, đúng thời gian, ( như chiều nay ) nhưng khi nhìn sang Minh, thấy Minh cũng đang chìm đắm nhìn ra trùng khơi đang nổi sóng, tôi lại im lời. Tôi chỉ ước ao được một lần nào nghe Minh tâm sự, để tôi biết được dung nhan, tên tuổi người nào đó được hạnh phúc có một tình yêu chung thủy Minh đã dành cho, dù bây giờ đường đời chia đôi ngả ... Tôi lại nghĩ đến tôi, và có lẽ hai đứa tôi giống nhau trong sự thủy chung, cho nên hai đuá đã đồng cảm và quí mến nhau thật tình trong tình tri âm tri kỷ, rất hiếm có ở cõi đời ô trọc này ...

Thời gian trôi qua thật nhanh. Cơn mưa chưa dứt hẳn, nhưng không còn xối xả như thác, mà chỉ còn là những giọt mưa bụi bay ...Bên cạnh Minh, tôi nhìn trời, nhìn trùng khơi, nhìn cánh chim lướt qua mưa gió, tôi ghi vội trên tờ giây ăn

Những giọt mưa bụi bay
Như sương mờ phủ lối
Bước chân nào qua vội
Như trốn một niềm đau

Giọt mưa vẫn mưa mau
Như dạt dào hạnh phúc
Trong cuộc đời nhiều lúc
Vui, buồn chợt đến, đi

Như cánh chim thiên di
Bay vào vùng tĩnh lặng
Mưa chiều sao hoang vắng
Mây bay về cuối trời.

Cánh chim chiều lẻ loi
Tìm về đâu tổ ấm
Cơn mưa chiều thấm đãm
Vùng biển nhớ mênh mông

Gió trùng khơi lồng lống
Sóng trùng khơi bềnh bồng,
Trời trùng khơi mênh mông
Mua trùng khơi lắng đọng ...

Tôi ngưng viết vội trao cho Minh đọc trên con đường đi về lúc trời đã khuya ......

HONG VU LAN NHI
4/26/2015
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#212 Posted : Tuesday, May 4, 2021 8:51:14 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Đóa Hoa Bên Đường


Sáng nay, một buổi sáng chủ Nhật, không khí trong lành, và nắng hồng tươi thật đẹp, sau một đêm mưa đầu tháng Tư … Khu phố Hồng Loan ở, ngày thường đã vắng bóng người, vào những ngày cuối tuần lại càng vắng vẻ hơn …

Loan nhìn đồng hồ, mới gần tám giờ. Nàng lẩm nhẩm, còn gần 2 tiếng đồng hồ nữa mới tới giờ ra đón xe bus …… Nàng pha ly cà phê, rồi ngồi nhâm nhi nhìn trời đẹp, suy nghĩ vẩn vơ ... Từ hôm biết giờ xe Bus để đi lễ ở nhà thờ Thánh Linh, Loan rất vui, vì không phải nhờ gọi đứa cháu nào đến đón, dù các cháu vẫn sẵn lòng hay đôi khi phải nhờ cậy các bạn cho đi nhờ đây đó …

Loan mở radio, bấm vào chỗ CD, rồi vừa cầm ly cà phê, vừa đi ra phía ngoài balcony, ngắm nhìn mấy chậu hoa tím, hồng, vàng đang đong đưa theo gió và những dòng nhạc du dương Mắt Biếc của Ngô Thụy Miên như đang đuổi theo nàng. Tay thì vẫn lượm nhặt bỏ những lá úa, những cánh hoa khô héo, nhưng giọng ca Trần Thái Hòa trầm ấm, như đang thủ thỉ cùng nàng, và Loan cũng hứng chí hát theo

Nhớ tới năm xưa bên nhau
bước trong chiều mưa phím ru nhẹ đưa
Bến cũ đam mê say sưa
lá thu còn rơi người xa vắng người

Lòng Loan bỗng chùng xuống khi nhớ về những ngày tràn đầy mộng đẹp, và khiến nàng lại nhớ đến những năm tháng bên nhau … Đúng như Trần Thái Hòa đang ngân nga … người xa vắng người … Loan lại nhỏ giọng hát tiếp:

Tình yêu như mây khói
thoảng theo gió buồn mơ hồ
Tình yêu như giông tố qua phố đìu hiu
Nhớ dáng xưa yêu kiều
trong chiều nhạt nắng, cung đàn gợi ý
Chờ nhau trong tê tái...

Loan bỗng bật cười, khi nghĩ đến đổi câu hát cho phù hợp với tâm trạng của nàng:

Nhớ dáng xưa yêu kiêu.. nàng đổi thành … Nhớ dáng xưa oai hùng, phải rồi, oai hùng mới đúng vì chàng là lính chiến của binh chủng mũ đỏ hào hoa ……

Mắt biếc năm xưa nay đâu
bến ga tịch liêu vắng xa người yêu
Lá úa đơn côi bơ vơ
cuốn theo chiều rơi người xa cách rồi

Loan cũng chẳng hiểu sao nàng lại thích bài Mắt Biếc, và mỗi lần nghe lại nhớ đến chàng. Có lẽ tại chàng cũng có đôi mắt đẹp và buồn ..

Dĩ vãng như bao cung tơ
lướt theo chiều mơ kết muôn bài thơ
Nuối tiếc yêu đương xa xưa
tháng năm nào trôi để nhớ nhung hoài

Tình yêu như kiếp mây trôi...

Cám ơn Ngô Thụy Miên đã nói dùm Loan những nhớ thương xa vắng, dù bây giờ đây, Loan cũng chẳng biết chàng đang ở chân trời góc biển nào …

Có tiếng phone reng. Loan vội bước vào nhà. Thì ra là cháu Hồng Vân, hỏi Loan muốn đi lễ mấy giờ, cháu đến đón. Loan cho biết không cần Hồng Vân đón hôm nay … Cám ơn cháu gái xong rồi cúp phone ngay, vì nếu nói là đi bus, chắc chắn cháu Hồng Vân sẽ cản …

Thực ra, ngày thường, bus có rất nhiều chuyến xuôi ngược trên con đường Beach này. Nhưng ngày cuối tuần, thì giờ chờ đợi sẽ lâu cả tiếng. Với Loan lúc này, về hưu lâu rồi, chẳng có việc gì cần kíp để phải vội vã đúng giờ …

Từ nhà Loan đến nhà thờ Thánh Linh, Loan phải đổi một lần bus ở góc Beach và Warner … Nơi này thì phải chờ cả tiếng, nhưng vì biết trước như vậy, Loan lại có thì giờ mơ mộng, hoặc nói phone với bạn bè …

Loan đã sửa soạn xong. Mũ đội đầu. “ Mắt Biếc “ đeo kiếng mát và tay còn thêm chiếc áo dạ mỏng. Trời tuy nắng, nhưng ra ngoài đường gió nhiều, nên Loan luôn mang theo áo lạnh, dù nàng đã mặc đủ ấm rồi. Ôi, ai cười kệ ai, miễn sao khi lạnh có áo mặc ấm là được. Loan tự nói với mình như vậy.

Bến bus chẳng có ai ngoài Loan. Dòng xe cộ vẫn đông đảo ngược xuôi. Loan mở ví lấy sẵn tiền lẻ, 6 đồng quarter cầm sẵn trong tay, vì biết tính mình hay cuống, nên Loan luôn luôn lo trước ….

Từ đàng xa, Loan đã nhìn thấy hình dáng xe màu xanh đang từ từ đến. Lòng nàng bỗng dưng vui, như khi hẹn hò mà thấy bóng dáng người yêu xuất hiện.

Lên xe, Loan bỏ 6 đồng quarter vào, tiếng kêu leng keng nghe vui tai. Bà tài nhìn Loan mỉm cười rồi nhẹ nhàng nói “ Thank you “ Loan cũng mỉm cười đáp lại …

Chờ cho Loan ngồi vào chỗ xong xuôi, xe mới lăn bánh. Loan ngồi nhìn hai bên đường qua màu nắng đẹp. Con đường này Loan thường đi bộ về nhà, khi nàng ghé Marshalls hay chợ 99 xu để mua mấy thứ cần thiết, cách nhà chừng 15 phút đi bộ … Vậy mà đi xe bus, đường dài gấp đôi, chỉ chừng 5, 7 phút là tới bến rồi . Kinh nghiệm của mấy lần đi trước, Loan để khi nhìn thấy tên đưong Warner mới kéo giây Stop Requested.

Và khi xuống xe, bao giờ Loan cũng nói “ Thank you “ với người tài, dù là đàn ông hay đàn bà …. Từ đây ra bến đợi còn phải chờ cả giờ, cho nên Loan không cần phải đi nhanh. Tà tà bước mà cũng đến nơi. Ngồi chờ nơi đây không chỉ có mình Loan mà có thêm một ông Mễ ăn mặc chỉnh tề. Nhìn ông, Loan yên tâm khi ông ta nhích sang đầu ghế, nhường chỗ rộng cho nàng. Loan lại mỉm cười nói “ Thank you “ ….

Ngồi buồn, Loan nhìn sang dãy đối diện, là tiệm CVS Pharmacie, rồi là tiệm ăn của Mễ, của Mỹ … Khách ra vào không đông. Chắc tại buổi trưa, và Loan cầu mong vào buổi chiều tối, họ sẽ có đông khách hơn. Loan đang thả hồn đi hoang, thì có một người Mỹ, râu dài, tóc bờm xờm, quần jean cũ, mặc áo ngắn tay, hở ra chỗ xâm hình trên hai cánh tay, tháo cái gùi đeo ở vai, để cái gùi đeo cũ kỹ sát ngay ghế Loan ngồi. Rồi bỗng dưng, phóng lên xe đạp đi mất hút.

Loan nhìn cái túi xách ấy, bỗng bao nhiêu thứ nghĩ trong đầu. Biết đâu, đây là túi thuốc nổ, nghĩ tới đó, Loan vội đứng lên đi ra xa hơn chút. Nhưng, rồi nghĩ lại, Loan thấy mình thật khờ, nếu là thuốc nổ, thì cách xa có vài bước, bộ không bị tan xác hay sao! Rồi nàng lại nghĩ thêm, hay là đây là túi thuốc quốc cấm cocain chẳng hạn … Và nàng đâm lo, khi có ông homeless đến, thì ông Mễ kia bỗng không thấy đâu nữa. Cả ông Mễ và ông homeless cũng đều biến mất, chỉ còn lại mình Loan nơi đây trong lo âu phập phồng, mặc dù ngoài đường, xe cô vẫn chạy khá đông ….

Lần đầu tiên Loan thấp thỏm nhìn hoài vào đồng hồ ở cell phone, cầu mong thời gian đi nhanh để bus đến giải tỏa mọi lo lắng của nàng. Trong lúc lòng Loan đang đánh loto, thì, Loan nhìn thấy ông homeless đang phóng xe đi trở lại. Ông ta vất cái xe đạp bên hàng rao cây, rồi ngắt bông hoa tím ở ven đường, đưa tặng Loan. Loan còn đang ngần ngừ chưa dám cầm, thì ông ta cười cười, và nói to hơn : For you …

Loan đành phải cầm, và nói Thank you. Rồi ông ta lại đưa cho Loan nhìn một bông hoa khác, và nói là để mang về cho vợ. Sau đó, cả hai đều im lặng cho đến khi xe bus đến …

Lên xe bus, Loan ngồi ngay hàng ghế đầu. Ông ta, xuống mãi gần phía cuối … Nhìn bông hoa tím cầm trong tay, Loan bỗng nhiên nhớ lại hình ảnh của Audrey Hepburn mà Loan đã xem lâu lắm rồi, từ khi còn ở Saigon, trong tuổi đôi mươi , cuốn phim tên là Love in the Afternoon với hai tài tử gạo cội, Maurice Chevalier và Gary Cooper ….Maurice đóng vai là nhà thám tử tư, còn Gary Cooper, là chàng lãng tử yêu người có gia đình, và bị ông chồng ghen, đến nhờ tám tử tư theo dõi. Ông Bố, có chuyện gì, cũng về kể với con gái là Audrey Hepburn trong lúc ông treo lên những tấnm hình vưa rửa xong ... những tấm hình bỗng dưng đập vào mắt con gái Audrey, và nàng nhìn người đàn ông trong hình, lòng bỗng thấy xuyến xao bởi cái dáng vẻ lãng tử. Thế rồi Audrey, biết chuyện qua lời kể của ông bố, trong một lần, bà vợ đang hẹn hò với người tình, thì, ông chồng được tin, đến để bắt quả tang. Nhưng Audrey đã tìm cách đến cứu. Bà vợ, trốn thoát. Khi ông chồng mở được cửa vào, tưởng là bắt quả tang, vợ ngoại tình, hóa ra, lại chẳng phải vợ mình … Để cám ơn, ông đã tặng nàng một bông hoa, nàng về, ngắm nghía maĩ, dù đêm đã khuya, rồi nghĩ sao đó, nàng Audrey lấy bông hoa cho vào ly nước rồi cất vào tủ lạnh .

Sáng sớm hôm sau, ông bố mở tủ lạnh, thấy bông hoa trong ly nước, ông cầm lên, rồi nhìn con gái, mỉm cười ra cái điều bố đã biết con gái bố đang bị tình yêu nó vật rồi ….

Cuối cùng thì người bị tình nghi, đã yêu con gái của ông thám tử tư …. Không riêng gì Loan, mà tất cả các cô gái thời 60 đều mê Audrey Hepburn. Nhất là sau khi xem phim Vacance Romaine do Audrey đóng với chàng nhà báo Gregory Peck, thì Loan coi Audrey là thần tượng của mình. Loan thích Audrey, và chưa bao giờ có cảm tình với Sophia Loren. Chẳng hiểu sao.

Rồi lan man, Loan lại nhớ đến người chị gái, trong thời gian anh chị đang tìm hiểu nhau, thì, một buổi sáng, trước khi đi làm, anh ghé tặng chị bông hoa Hồng đỏ, mà anh đã hái trong vườn nhà. Chị nhận hoa trong xúc động. Và Loan đã có bài thơ tặng anh chị với đề tựa là

Chuyện Tình Hồng

Chàng :

Sáng nay anh đến tặng bông Hồng
Cho người con gái dáng chờ mong
Nhớ em, anh lặng nhìn, không nói
Thầm hỏi lòng, em có biết không ?

Nàng

Giơ tay đón nhận bông hồng
Của người trao tặng mà lòng ngất ngây
Xin ghi kỷ niệm hôm nay
Và xin ghi cả niềm say chân tình

Cảm nghĩ :

Hoa hồng trong lọ thủy tinh
Gió đưa thoang thoảng , hoa rung rinh cười
Thế là chàng đã ngỏ lời
Nàng e ấp nhận một đời sắt son
( Saigon 1961)

Thời gian trôi nhanh ghê, vậy mà cũng mấy chục năm qua rồi. Xe vẫn lúc chạy, lúc ngừng đón khách, và Loan thì dù đang thả hồn về dĩ vãng xa mờ, cũng không quên nhìn đường … Qua Brookshurts là Loan phải chú ý hơn, vì sắp tới bến xuống rồi … Và Loan giơ tay kéo chuông … xe từ từ ngừng …

Loan sửa soạn xuống, thì lại có tiếng từ dưới vọng lên Bye Bye. Loan giơ tay chào mà không nhìn lại …

Loan đi bộ, đi qua những căn nhà trồng hoa, trồng cây ăn trái, mà nhiều cây to, đã chĩa cành ra ngoài tường. Loan nhìn cây bông giấy đỏ, lại nhớ đến chuyện tình của Băng Tâm.

Chuyện cách đây cũng cả mười lăm năm rồi. Băng Tâm kể với một giọng rất vui, cho biết, ngày xưa chàng là nhà giáo, nhà văn, và bây giờ thì đi làm công chức, và cũng vẫn viết văn … Mỗi lần đến thăm nàng, chàng đều tặng nàng một bông hoa khi thì vườn nhà, khi thì vườn người, và đôi lúc lại hái cả bông giấy trên lối đi đến nhà nàng, để tặng nàng. Nhưng, sau một thời gian quen biết, chuyện tình giữa chàng và nàng không đi đến đâu, vì theo nàng nhận xét, thì chàng tiêu xài kỹ quá. Không đến nỗi đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành, nhưng được chàng mời đi ăn, chàng đều chọn nhà hàng nào rẻ nhất, ở xa mấy cũng được, miễn là rẻ.

Cuối cùng thì chia tay là chuyện phải đến thôi. Nàng kết luận sau khi kể cho Loan nghe chuyện tình của nàng như con thuyền không bến đỗ …

Cám ơn người lạ mặt đã tặng bông hoa tím hái ở vườn thành phố, đã gợi cho Loan nhớ lại những mẩu chuyện cũ, nằm sâu trong đáy lòng, tưởng chừng đã quên …

Và cũng nhờ vẻ ngoài luộm thuộm của người vô gia cư, đã cho Loan một bài học sâu sắc, đôi khi nhìn vẻ ngoài vậy, mà không phải vậy. Đóa hoa tím do người vô gia cư tặng, Loan cũng bắt chước nàng Audrey ngày nào, đem về cắm trong chậu cây Đinh Lăng, để nhắc nhớ mình đừng đánh giá người theo dáng vẻ bề ngoài ...

HONG VU LAN NHI
8/4/2018

Edited by user Tuesday, May 4, 2021 8:53:13 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#213 Posted : Thursday, May 6, 2021 11:45:03 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MỘT THOÁNG PHÙ DU


Những vạt nắng cuối ngày loang lổ trên vòm cây ở hai bên hàng hiên, lối đi vào sở làm, trông thật đẹp, nhưng buồn làm sao!…Lần đầu tiên tôi đứng nơi cửa sổ nhìn nắng chiều phại, và bỗng thấy lòng trống vắng lạ thường! Một nỗi buồn từ đâu xâm chiếm cả lòng. Nỗi buồn thật bơ vơ, thật hiu quạnh như vừa bị ai lấy mất đi một cái gì, để lại trong tôi sự trống vắng cô đơn tràn ngập. Chưa bao giờ tôi có tâm trạng này, một cảm giác hụt hẫng, mất mát …

Lần đầu tiên đứng nơi cửa sổ này, tôi mới chợt hiểu ra, sao ông chủ của tôi vẫn thường xuyên đứng nơi đây, nhìn qua cửa sổ hàng giờ, và nhìn thật lung vào nơi xa tắp tít kia, như nhìn một cái gì đó vô hình, mà ông đang kiếm tìm.

Tôi rất tôn trọng những giây phút riêng tư đó của ông. Nhiều lần, tôi vào phòng làm việc của ông, mà ông không hề hay biết đã có tôi đang đứng sau lưng ông, chỉ để trình lên ông một dự án đã hoàn tất mà ông đã giao phó cho tôi…

Cầm xấp giấy tờ trong tay, tôi chỉ biết đứng im lặng chờ, hoặc nếu là việc khẩn cấp, tôi giả vờ hắng dặng để ông biết có tôi đang hiện diện bên ông. Và bao giờ cũng vậy, ông hỏi tôi:

- Đến lâu chưa?
- Dạ, khá lấu
- Sao không gọi tôi
- Dạ, …

Tôi chẳng biết cắt nghĩa lý do tại sao không gọi ông, nên đành dạ rồi bỏ lửng câu nói.

Cũng trong căn phòng làm việc này, thường ngày đều có sự hiện diện của ông. Dù ông là một người rất ít nói, có thể nói là lạnh lung, tôi đã từng nghĩ ông như một cái bóng, một cái bóng biết đi, biết di chuyển… Nhưng tôi lại quá quen thuộc với cái bóng ấy từ 10 năm nay rồi. Cái bóng đã làm tôi nhiều khi bực mình, chỉ vì những tính khí bất cần đời của ông. Bực mình đôi khi nhưng không sao quển được cái bóng kỳ dị đó.

Tôi nhớ lại ngày đầu tiên gặp ông, chính là ngày tôi đến đây theo lời hẹn, để được phỏng vấn… cho một công việc mà hãng đang tuyển chọn thư ký. Trong lúc chờ đợi, tôi đã nhìn thấy cả năm, sáu người đã được phỏng vấn trước tôi, và họ ra về với vẻ mặt vui tươi… Tôi là người được phỏng vấn sau cùng của ngày hôm đó.

Cuộc phỏng vấn giữa ông và tôi rất ngắn gọn. Chỉ xoay quanh vấn đề chuyên môn của công việc. Ông không hề hỏi một câu nào ra ngoài đề…Tôi không nghĩ mình được chọn. Bởi vì qua cuộc phỏng vấn rất ít lời đó, tôi nghĩ, người phỏng vấn đã gạt bỏ tôi ngay từ câu cuối cùng:

- Có gì, chúng tôi sẽ tiếp xúc với cô sau!

Câu nói lơ lửng, rõ rang không hàm ý lựa chọn. Tôi không hy vọng, nên ra về với vẻ mặt bình thản, như võ sĩ chưa lên võ đài đánh đã chấp nhận thua…

Vậy mà sau đó tôi lại được gọi tới để bổ túc hồ sơ. Thật là một bất ngờ, một hồng ân của Thiên Chúa đã dành cho tôi… Và, tôi được làm việc dưới quyên điều hành của ông.

Cũng như lúc phỏng vấn tôi, bây giờ, ông cũng nói câu rất ngắn gọn, nhưng đầy đủ ý nghĩa, khi ông giao công việc:

- Tôi chỉ cần cô làm tròn phận sự giao phó và đúng hẹn. Dư thì giờ, cô muốn làm gì thì làm, không bắt buộc phải ngồi lại sở…

Làm được một thời gian ngắn, tôi đã nghe được những cô bạn đồng nghiệp nói về ông với vẻ nể trọng về cách cư xử, giao tế, và kính phục về cách làm việc.

Họ cho biết, ông rất vui vẻ với mọi người trong hãng, không bao giờ dừng lai góp chuyện dù cả trong giờ giải lao! Gặp ai, ông cũng vui vẻ chào, để rồi lặng lẽ đi vào phòng làm việc của mình, hay lững thững đi ra xe, mà không ai biết là ông ta đi đâu…

Họ càng ngạc nhiên hơn, vì con người có vẻ ngoài lạnh lung, bất cần đời đó, lại quá dửng dưng với đám phụ nữ … Không có gì khiến ông phải dừng lại, dù chỉ để nhìn một vài nhan sắc vẫn ra vào đâu đó trong cùng một nhiệm sở. Và họ đã lén đặt cho ông cái tên đúng với dáng dấp lừng khừng, lạnh lung của ông:

- Ông tủ lạnh

Một ông tủ lạnh biết đi, biết lo tròn phận sự, và hơn thế nữa, một tủ lạnh giỏi giang, một cánh tay mặt tín nhiệm, đáng nể của ông chủ hang, nhưng ông lại tỏ ra con người độ lượng, bình dân, nhã nhặn với các nhân viên dưới quyền, và quí mến đồng nghiệp. Ông ta làm việc vì công tâm, vì ích lợi chung, không vì danh vọng. Bởi vì nếu ông ham danh lợi, ông đã nhận lời đề nghị của ông xếp lớn, đứng đầu trông coi một hãng khác...

Tôi cũng đã có ý nghĩ đặc biệt về ông, khi ông phỏng vấn tôi, đó là ông có vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh, nhìn thẳng vào đối phương khi nói, và nhất là, tôi có cảm tưởng ông ta không biết cười .

Tôi là thư ký riêng của ông, cho nên tôi luôn luôn được ở gần ông hơn các nữ đồng nghiệp khác.

Nơi làm việc của ông, phía ngoài, là bàn làm việc của tôi, vừa lo làm tròn những công việc ông giao phó, lại vừa lo trả lời điện thoại của những khách hàng, hoặc các nhân viên trong sở muốn gặp ông. Bổn phận của tôi là gọi điện thoại, hỏi ông có thì giờ để tiếp tên khách mà tôi vừa kể ra …Thường thì, khách hàng nào đến gặp, ông đều sắp xếp thì giờ để tiếp đón …

Phia trong, nơi được ngăn cách bởi bức tường, và cánh cửa ra vào luôn khép kín, đó là giang sơn riêng của ông, nơi ông làm việc. Đối diện với bàn làm việc của ông, là hai cánh cửa sổ mở lớn, nhìn ra đồi núi, thung lũng xa xa… Nơi đó, chính nhiều khi tôi đã bắt gặp ông đứng trầm ngâm hàng giờ …

Tối thích trang hoàng căn phòng, nơi tôi làm việc. Một cây xanh, khá cao, lá mềm như liễu rủ, để ở góc phòng gần cửa ra vào, nơi tôi ngồi. Góc đối diện là bộ sofa với love seat, trên bàn để một bình bông, khi thì hoa Hồng, khi thì hoa Lan, lúc là hoa giả, khi lại là hoa thật, nen trông căn phòng sáng đẹp hẳn lên. Phòng khách nhỏ này là nơi để khách ngồi chờ.

Ông đi ra đi vào mỗi ngày, không hề chê hay khen, dù chỉ một lời, cho công việc bày biện của tôi. Làm như những thứ đó, đã không thu nhận được vào mắt ông, hoặc, những thứ đó không đáng để ông chú ý đến.

Nhưng thôi, ông im lặng như vậy cũng dễ cho tôi muốn tự biên tự diễn gì cũng không sao. Tôi cũng có tính hay thay đổi vị trí cây cối, để cho căn phòng làm việc trông không bị nhàm chán. Nhất là những khi tôi có nhiều thì giờ rảnh rỗi. Công việc ông giao cho tôi, không nặng nề quá sức tôi, cho nên tôi đã không phải vất vả để lo tròn phận sự, mà còn dư khá nhiều thì giờ …

Tôi vẫn nhớ lời ông bảo khi mới ngày đầu nhận việc:

- Làm xong công chuyện, đúng hạn kỳ, cô có thể về nhà, đi phố hay làm bất cứ điều gì không lien quan đến sở …

Tôi đã nghe, nhưng chưa bao giờ tôi rời khỏi sở trước giờ, mà luôn quanh quẩn ở sở, để khi thì trò chuyện cùng các đồng nghiệp, khi lại thu dọn một dãy kệ sách kê sát tường, sắp xếp cho gọn gàng những quyển sách hoặc lau bụi kệ sách, vì đây là nơi mà các bạn đồng nghiệp nam, nữ, có thể đến đọc, tham khảo cho công việc của mình. Nhiều người đọc xong, đã không cất lại cho đúng hàng lối ……

Lẽ ra, có thì giờ rảnh rỗi như vậy, lại được ông xếp dễ tính, không bắt buộc phải có mặt ở sở khi xong công việc, tôi phải đi shopping mua sắm áo quần, son phấn, hoặc về nhà xem TV… Tôi không có con cái, mà ông chồng lại làm rất khuya mới về, cho nên, tôi đã ở lại sở, thỉnh thoảng mang vào cho ông ly cà phê, hoặc chai nước lạnh. Tôi đưa vào, thì ông uống, bằng không, khi khát, ông tự ra rót lấy cà phê, không bao giờ sai tôi làm những công việc đó.

Để đáp lại lòng tử tế của ông, tôi đã tự nguyện lo lắng cho ông. Tôi còn chú ý đến những điều gì ông thích hoặc không thích. Tôi sợ nhất khi ông im lặng, đưa mắt nhìn tôi. Đôi mắt nghiêm khăc như thầm nhắc, tôi đã làm điều gì đó không đúng. Nhìn đôi mắt lạnh sac đó, tôi biết tôi đã làm điều gì sai sót. Quả là tôi sợ hãi, và bối rối đến cuống quit. Ông chỉ nhỏ nhẹ:

- Lần sau, phải để ý cẩn thận hơn.

Chỉ một câu nói thế thôi, mà sao tôi lại có cảm tưởng sợ ông đến thế. Tôi có cảm giác, đôi mắt ông như đã nhìn thấu đáo được mọi sự việc, chưa xảy ra, sắp xảy ra… chính vì thế, mà chẳng bao giờ tôi dám có ý nghĩ chối bay biến điều mình làm sai. Ông đã nói những điều nhận xét về khả năng công việc tôi làm, quá đúng, khiến tôi phải nể sợ. Ông khen tôi thông minh, nhanh nhẹn, nhưng chưa đủ tự tin khi cần giải quyết nhanh gọn một việc gì gấp rút, quan trọng.

Tôi gọi ông là “ ma xó”, bởi chỉ có ma xó mới đọc được những ý nghĩ thầm kín trong tâm tư của người khác..

Làm việc chung với ông một thời gian, tôi đã học được kinh nghiệm ở ông nhiều điều tốt đẹp. Ông cũng không ích kỷ để giữ những kinh nghiệm quí báu đã trải qua ấy cho riêng mình.

Về công việc, tôi thừa nhận ông là người rất thông minh, cương nghị, và quyết định công việc mau lẹ, nhanh gọn, nên bao giờ nhóm của tôi cũng mang thắng lợi thành công về cho hãng, mỗi khi đi công tác.

Tôi đã theo ông đi khắp nơi trên thế giới. Từ Âu sang Á. Tôi đã dừng chân ở Đại Hàn, đến tận chỗ các tài tử đóng phim trong mùa đông tuyết giá. Nhìn hình ảnh qua phim thì thơ mộng là thế, nhưng khi nhìn tận mắt, nhất là lại đứng giữa trời đông bao la tuyết giọ lạnh đến run người, thì tôi lại cảm thấy thương cho các tài tử đã dóng phim Trên Đỉnh Mùa Đông mà tôi đã xem. Thú vị nhất là tôi đã được tháp tùng ông về Việt nam, nơi quê hương mà ông hằng ấp ủ, yêu thương…

Tôi theo ông về cả những vùng quê nghèo nàn tận miền Bắc xa xôi, có tên gọi là Phát Diệm. Nơi đây, tôi thấy ông tỏ lòng quí mến, thân thương với các người dân nghèo, đặc biệt là các soeurs. Ông muốn về đây, tìm lại những kỷ niệm ấu thơ. Tôi tuy không phải là người cùng có chung dòng máu Việt Nam với ông, nhưng tôi cũng đã cảm thong được nỗi buồn khi đã bao lâu rồi chưa trở lại thăm quê hương nghèo nàn yêu mến của mình, mà người dân lam lũ, nghèo đói vẫn chưa thoát khỏi được cảnh cực khổ, vất vả…

Quê tôi cũng không khác quê Việt Nam nghèo nàn của ông là mấy. Có thể gọi là nước láng giềng, nhưng muôn đời vẫn không đội trời chung; vẫn có điều gì đó hận thù trong lòng. Tôi không cùng tiếng nói với ông, nhưng cũng chung một tâm trạng xa quê, xa noi chon nhau cắt rún nghèo khổ, đói khát, lầm than của mình để tạm trú bởi một quốc gia bạn, đã cưu mang những người đã có công tìm đến.

Tôi không bao giờ quên được nét mặt hân hoan khi ông gặp lại những người dân quê lam lũ, và những bà sơ già nua. HÌnh như chỉ những tấm lòng chân thật ấy mới đủ tạo nên trong ông một nụ cười rạng rỡ.

Tôi lại nhớ có lần đi công tác bên Pháp, ông đã ra ngoại ô Paris, men theo con đường nhỏ ra tới khu bến tầu, là nơi của những ngưoi nghèo khổ sinh sống. Ông đã gặp một đám trẻ nhỏ bụi đời, và chúng quây lấy ông, khi ông ngồi trên cát nhìn trời chiều đang nhạt nắng. Có đứa ngồi lên lòng ông, quần áo đứa nào cũng rách rưới bẩn thỉu, hôi hám, vậy mà ông trò chuyện với chúng rất thân tình . Có đứa móc ở túi quần một mẩu bánh mì dở, chắc lượm được ở đâu đó mời ông , và ông đã thản nhiên cắn một cách ngon lành. Tôi đã phải quay mặt đi vì lợm giọng.

Cuối cùng, để như hòa mình với chúng, tôi cũng cố vén váy ngồi trên hòn đá gần đó, hy vọng chúng cũng quây lại bên tôi, nhưng không, giữa cảnh bao la của trời chiều, tôi nhìn thấy tôi lạc lõng bơ vơ giữa đám con nít bẩn thỉu ngheo hèn kia, trong khi, chúng như chỉ biết có ông, cười đùa nói năng thật vui vẻ.

Khi chia tay để đi về khách sạn, chúng còn lưu luyến, bịn rịn đi theo một quãng, cho đến khi ông và tôi ra tới đường chính...

Càng làm việc chung với ông, tôi càng cảm thấy quí mến ông một cách lạ lùng. Điều làm tôi ngạc nhiên, ông sống một mình trong căn nhà khá rộng rãi ở một khu sang trọng. Ông ít bạn, và hình như chỉ thích sống một mình.

Tôi đã quen với cuộc sống trầm lặng của ông như vậy rồi. Thế mà chỉ chừng vài tháng nay, tôi thấy ở nơi ông có gì đó khác thuờng, lạ lùng. Con người lạnh lùng ấy đôi lúc có những buồn, vui bất chợt lộ ra trên khuôn mặt. Một vài lần, ông nhờ tôi đi lãnh dùm quà từ tiểu bang khác. Cái tên hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Trong lòng tôi muốn tò mò hỏi cho ra lẽ, nhưng thực tế tôi lại câm miệng như hến. Bởi tôi có quyền gì để hỏi ông. Tôi chi" là một người thư ký riêng, có chồng, dù vợ chồng tôi không có hạnh phúc. Ông lại là một ông chủ đẹp trai, độc thân...

Nhưng dù sao, tôi cũng vẫn còn một hy vọng, người gửi quà kia, ở tiểu bang khác, nghĩa là, đối với tôi, ông vẫn là cái bóng di chuyển mỗi ngày trong sở làm. Tôi vẫn có quyền lo cho ông ăn uống, và nhất là nhìn ông đi về vẫn chỉ một mình. Hồn ông có thể thuộc về ai, nhưng thân xác ông vẫn ở nơi đây cho tôi nhìn thấy ông mỗi ngày nơi sở này cũng đủ cho lòng tôi vui vui rồi...

Từ khi làm việc chung với ông đến giờ, ít ra là gần 10 năm trời, chưa bao giờ ông nghỉ vài ngày ở nhà nghỉ ngơi, ngay cả khi ông xụt xịt cảm cúm vì trời thay đổi khí hậu nóng lạnh bất thường. Tôi không bao giờ nghĩ đến có ngày tôi phải một mình trong nơi làm việc mà không có hình bóng ông, như chiều nay. Phải nói là tôi sửng sốt chết lịm, khi trưa nay, ông giao phó cho tôi công việc cho cả tuần. Và người thay thế ông trong tuần lễ ông vắng mặt lại là ông xếp lớn. Tin như sét đáng ngang tai, và lòng tôi chĩu nặng như khi giông gió cuồn cuộn nổi lên báo tin mưa lũ về...

Thế là tôi mất ông thật sự rồi. Hình bóng ai nơi xa xôi đó đã lấy mất hồn ông từ bao tháng nay, giờ lại lấy luôn thân xác ông, khiến tôi chới với hụt hẫng. Những buổi sáng đến sở, sẽ không còn là niềm vui cho bước chân chim tung tăng qua sân rộng, qua cầu thang lên chốn làm việc. Tất cả sẽ chỉ là trống vắng. Tôi chỉ thấy đầu óc choáng váng như người đang lên cơn sốt. Tôi thấy lòng mình quay quắt nhớ bóng dáng chậm rãi, lạnh lùng đi vào phòng, và chỉ nhìn lướt qua tôi như biết rằng tôi đã có mặt. Tôi ngồi chết dí nơi bàn làm việc, không muốn cả xuống phòng cafeteria với chúng bạn. Tôi muốn một mình trong nỗi trống vắng nhớ nhung buồn khổ này. Lát nữa, sở tan, tôi lại lầm lũi ra về trong hiu quạnh buồn xo.

Ông có bao giờ là của riêng tôi đâu, mà sao vắng ông, tôi vẫn cảm thấy mất mát, như chính ông đang phản bội tôi vậy. Lát nữa đây khi về nhà, tôi sẽ bỏ bữa cơm tối, lấy cớ đau đầu nhức mỏi, để nằm rũ liệt trong phòng. Để mường tượng đến khuôn mặt vui rạng rỡ của ông với ai đó, và thầm nghĩ, ông có biết người thư ký riêng của ông đang tan nát cõi lòng vì thiếu bóng dáng của ông không?.

HONG VU LAN NHI
6/15/2010
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#214 Posted : Saturday, May 8, 2021 7:54:40 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
BÊN NHAU CHIA SẺ NIỀM VUI


Các bạn hỡi hãy nghe tôi thỏ thẻ
Vài câu thôi, nhưng quan trọng vô cùng
Trước khi thủ thỉ chuyện vui chung
Tôi xin kể riêng, về chuyện tôi trước đã …

Có phải rằng, ca sĩ có quyền chọn bài hát, đầu bếp có quyền chọn món để nấu, người chụp hình chỉ chụp cảnh mình thích, và khi con tim thực sự cảm nhận vẻ đẹp của đất trời thì bàn tay họa sĩ ghi nhận bằng cây cọ, nhạc sĩ thu âm bằng những nốt nhạc, và tâm hồn thi sĩ gom chữ thành những câu thơ …

Út Diệp cũng bắt chước người ta, hát dạo vài câu vọng cổ trước khi vào đề tài chính …Và bây giờ, là chuyện của riêng bản thân tui ……

Từ trước đến giờ, Út vẫn được tiếng là “ mũm mĩm “, nhưng cái mũm mĩm ngày xua, vẫn còn chút gi` để nhớ để thương … Thời gian sau này, cái mũm mĩm càng ngày càng khó thương, bởi vì, lựa chọn áo quần mặc khó quá . Mặc áo đầm hay quần tây, nhìn ở ngoài còn đỡ, vào hình sao mà mập thế nhỉ . Cuối cùng, thì cũng đành buông hai tiếng “ mặc kệ “( Út không dám nói tiếp câu của người bạn nghệ sĩ lính chiến, luôn luôn là “ mặc kệ con bà nó “

Tin thời tiết cho biết, hôm qua trời nóng, Út đã mặc áo đầm mỏng để đi lễ, hy vọng trông sẽ gầy hơn, nhưng, rồi, mỗi khi chụp hình xong, lại nóng lòng:

Muốn nhìn lại hình ảnh mình
Xem dung nhan ấy bây giờ ra sao (1) Câu này thuổng của ai , không biết tên tác giả)
Xem rằng mập đến thế nào
Ôi chao mập quá, làm sao bây giờ …

Tự an ủi :

Cái mập là của trời cho
Nếu cân đem bán, chắc giờ giàu to ...

Thực tình mà nói, cũng buồn chút chút, nhưng lại tự an ủi, thà mập hơn thà đau ốm, nằm một chỗ còn buồn hơn. Tự an ủi xong, lại hồ hởi vui chơi.

… Và sau đó rong chơi tại nhà Thành – Mên theo chương tri`nh đã dự định để đón tiếp hai kẻ lãng tử Khánh- Khanh từ Pháp sang đất nước Huê Kỳ thăm đại gia đình nội, ngoại Lê Huy và bạn bè .

Chị Hồng, bà chị gần 90 tuổi, vẫn được các cháu thân thương gọi bằng cái tên cúng cơm, là Cô Kim, dù chị cũng có tên rất ý nghĩa do bố tôi đặt theo thứ tự cho 3 cô con gái : Hồng Chi, Hồng Căn, và cuối cùng là Hồng Diệp. Có nghĩa Mẹ là Cậy, một loại thuộc về cây hồng, thì gái đầu là cành của cây hồng : Hồng Chi . Gái thứ hai là rễ của cây hồng: Hồng Căn. Và gái thứ ba là lá của cây hồng : Hồng Diệp. Cám ơn Thầy đã đặt tên đẹp cho chúng con! Và nhất là riêng con là LÁ, cho nên cứ bay bay theo gió, lang thang khắp vùng trời, để được bà chị là Rễ, lo săn sóc, và cuối đời lại thêm có các cháu " ủng hộ tinh thần và vật chất " nên cái thân tuy có mập xấu, thì bù lại được hạnh phúc, khỏe re. Cám ơn gia đình thật nhiều!

Từ thuở xa xưa, thời còn thơ dại, chị Hồng vẫn là người nhỏ nhắn nhất trong 3 chị em gái và thường bị bà bác dâu là bác Chánh Hương, luôn gọi chị là “ con Hồng Cằn “ Chắc là chị ấm ức từ thuở đó, vì nghĩ lại, cũng “ cằn “ thật, nên nhờ vào chiến tranh năm 1945, thành phố tan hoang, nhà cửa, công sở đều bị đốt cháy, nên khi trở về thành khoảng năm 1949, ai ai cũng phải khai lại giấy tờ, quan trọng là giấy khai sinh, cho nên chị đã có cơ hội, bỏ luôn cái ấm ức đã từng mang trong lòng từ lâu, và trong khai sinh, chỉ còn Lê Thị Hồng.

Tính chị rất chu đáo, cho nên, chị luôn lo sắp sắp mọi việc đâu vào đấy, trong gia đình và cả bạn bè, đoàn thể, mỗi khi được mời… Mỗi lần trong gia đình có họp mặt, chị luôn lo lắng, nên mang theo thứ gì. Và lần này là nồi Bún Bò ...

Nồi bún bò được khen ngon, cũng phải cám ơn Sâm Nhung đã giới thiệu người nấu. Và một điều đáng ghi thêm nữa là, Sâm Nhung đã không từ nan điều gì, nếu lúc ấy nàng ta không bận …

Út Diệp lại có lời cám ơn Sâm Nhung nữa nè.

***

Y lời hẹn, Hồng Vân đón Út Diệp lúc 11:30 đến nhà Cá Bay để đi lễ 1: 30. Hẹn hò cùng đi lễ có Khánh Khanh, và khoảng 12 giờ, nhà Cá Bay lại ồn ào nói cười vì có Khanh – Khánh đến. Thôi thì chuyện xa chuyện gần, chuyện thật chuyện aỏ, cứ nhớ đâu nói đấy, và nhiều chuyện không bảo đảm đúng 100% vì trí nhớ của hai bà cô kẻ 80, người 90 …lại thêm thằng cháu "Tây con" la` Lê Như Quốc Khánh luôn luôn phụ đề việt ngữ sau mỗi câu chuyện, cọng thêm cái miệng của Phương Khanh cũng dẻo kẹo không kém …

Tháng Năm là tháng Đức Mẹ, nên có màn mu’a Dâng Hoa, rất đẹp và rất cảm động, của các em nhỏ từ 7, 8 tuổi, đến khoảng thiếu nữ dậy thì trong khoảng tuổi 15 . Mau` áo nào , màu hoa ấy, đẹp quá, nào là đỏ, vàng, xanh, tím …Út ta đang tơ lơ mơ với màn múa trẻ thơ, vừa chấm dứt, thì sau một khoảng yên lạng, dòng nhạc Ave Maria, trổi lên, trong thinh lặng của đất trời. Và rồi, đoàn thiếu nữ dậy thì áo trắng, triều thiên xanh, hoa kết trắng xanh, đang từ cuối nhà thờ, đi theo tiếng nhạc, và cũng đang múa theo từng nốt thánh thót …Lòng Út chìm vào dòng suy nghĩ của những lần nghe Ave Maria của Shubert và của Gounod …và những ngày tháng Saigon như đang bềnh bồng trôi trong tâm hồn Út …

Nếu không có Phương Khanh quay sang thì thầm, hỏi có kẹo ngọt không, không biết hồn Út Diệp sẽ lang thang tới tận ngõ ngách nào của một thời Saigon yêu dấu . Út vội tìm trong ví, không có, thì khi quay sang Khanh, đã thấy 2 chỗ trống …Mọi khi, Út vẫn để kẹo ngọt trong ví, phòng xa lúc máu xuống thấp, cần đuờng. Chỉ vì hôm nay Út thay ví, vội vã đến quên cả bỏ keo/ ngọt vào ví …

Tan lễ, gặp cả Khả - Ánh lẫn Khánh - Khanh, mới biết, Khánh không bao giờ uống cà phê, lần này vì vui bạn bè, uống cà phê ở Starbuck, mà bỗng dung khó thở, bị ngộp, bèn ra chỗ uống nươc công cộng, chỉ vài hớp cũng đủ tỉnh người …May quá, tạ ơn Chúa!

Và, trong lúc mọi người còn cà kê dê ngỗng, thì Khánh và Út đi bộ thật nhanh về nhà Cá Bay, vì Khánh cần có cái gì để ăn. Bàn tay Khánh lạnh ngắt. Cũng lại Út, cái đoảng vị thứ hai, về nhà trước, mà chìa khóa, vì thay ví, vội vàng, đã quên như quên kẹo, cho nên không có chìa khóa vào nhà …. May mà phái đoàn cũng đang về gần tới. Khánh ăn uống xong, xem chừng đã “ qua khỏi tai bay vạ gió " lại nói cười, trêu chọc mọi người, mà người đang chịu trận là Khả _ Ánh.

Mọi người rời Cá Bay để đến nơi hẹn hò.

Phái đoàn lên xe, thôi thì, đành chia uyên rẽ thúy Khả - Ánh, để Khả sang ngồi xe Khanh - Khánh, mục đích để chỉ đường dù xe đã có GPS ... và Út Diệp, cùng chị Hồng, ngồi bên tài xế Ánh … Út Diệp thấy Ánh bấm lia lịa, rồi nhỏ nhẹ phân trần:

- Xe có GPS, mà anh Khả không bao giờ dùng, chỉ dùng trong cell phone thôi, nên giờ cháu phải cho địa chỉ ...

Oh, với Út Diệp, thì biết dùng GPS là quá văn minh rồi, vì khi Út Diệp còn lái xe, anh Ngân muốn có quà cho cô em út, bèn bảo con trai Lê Đình Ngọc, mua tặng cô một cái GPS. Ngọc phán :

- Cô Út tai thì điếc, mắt không nhìn rõ, dùng GPS chả giúp gì cho cô, Bố ạ …

- Và, GPS chỉ là một kỷ niệm đẹp trong lòng Út Diệp mà thôi!

Đến nhà Mên, bà chị quen lối đi phía sau, cổng đóng then cài, lại thêm chữ : Beware of Dog. Út Diệp vội đi vào cửa chính, và cửa không khóa, gọi ầm ĩ, mới thấy Khá Đăng Lê nhà ta ra đón, đi vào đã thấy vợ chồng Long – Vân đang ngồi ăn cháo …Út Diệp cứ tưởng là bà chị sẽ đi theo, khi Út Diệp vừa đi vừa nói ...
Vào lối này chị ơi!

Thế này là thế nào …Thức ăn bày ê hề, cọng thêm, bánh gateau của Ánh Khả, nồi bún bò cô Kim, và thạch cô Diệp …nhưng chả thấy bóng dáng nhà Linh Loan, nhà Giáp Nhã, nhà Hoan – Cương, tức là gia đình Phan Ngọc Hà – Lê Văn Khoa … Như vậy còn thiếu nhiều nhà chưa đến … Các cháu hỏi cô Diệp đi với ai, thì cô Diệp đi với cô Kim và Khả Ánh , lại hỏi tiếp, thế cô Kim đâu … Nhìn quanh, chả thấy cô Kim, Khá hỏi , Mên hỏi , và cho đến lúc gia đình Giáp Nhã đến, gồm Phú, Vani và 3 con, cùng dì út Thiên Nga, vẫn chưa tìm ra cô Kim ở đâu …Phú trả lời như đinh đóng cột lim:

- Cô Kim đi phòng tắm …

Ai cũng thấy có lý nên, quên luôn vụ đó … Đâu có ngờ, mãi sau, Mên dắt cô Kim vào, và được biết, cô Kim cứ đứng lang thang quanh quẩn trước cổng, không dám mở cổng vì có chữ Beware of dog, và cứ chờ cô Diệp …Tội nghiệp bà chị, nửa tiếng đồng hồ, ngoài nắng, mà không biết cách tìm lối khác để vào nhà … Út Diệp xin lỗi bà chị đáng yêu, và hứa lần sau bất cứ đi đâu với chị, sẽ cầm tay chị dắt đi cho chắc ăn … Bà chị đã bắt đầu lú lẫn rồi!

Trời càng về chiều, càng thêm đông người. Có bà chị Trường Xuân là mẹ của Sâm Nhung, đến chung vui không quên một bịch mấy chục kem que, ngon hết xẩy …Phải công nhận, chị Trường Xuân , thua chị Hồng một tuổi, mà vẫn còn đi tập gym mỗi ngày, bơi lội cùng các bạn già trong mấy tiếng đồng hồ, sau khi ở nhà thờ về, nên trông có dáng khỏe mạnh.

Đàn nhạc, ca hát, cũng chẳng khác gì tiệc rượu, càng về khuya càng haò hứng … Khánh mê say dồn dập cùng dương cầm, và Khả réo rắt trong tiếng đàn guitar, rồi cứ thế, Thiên Nga hát, Phương Khanh hát, đang từ Nghìn trùng xa cách, buồn thê thảm, bỗng biến sang nhạc đấu tranh lúc nào không hay. Tiếng đàn, tiếng hát, cứ thế mà traỉ lòng. Có bài Út Diệp thuộc, dù chỉ ít câu, có bài không biết, nhưng một điều làm Út ta ngạc nhiên quá , là nhà báo Minh Phú nhà ta, đã thuộc, đang say sua hát. Rồi Hồng Mên, rồi Thành, rồi Vani, ai ai cũng hồ hởi say sưa trong từng lời nhạc đấu tranh… Nhìn sang trái, bà chị Linh Loan rồi bên phải, bà chị Hồng, cũng đang vỗ tay, ngả nghiêng theo nhạc, Không khí hào hùng, tưng bừng, rộn ràng làm sao Và bài hát Việt Nam! Việt nam, quyện cùng tiếng đàn câu ca, đã vun đắp trong lòng người dân Việt tình dân tộc, lòng yêu thương đất nước, dù không nói ra, nhưng ai cũng hướng lòng về quê hương đang mịt mù khổ đau …

- Rồi Ngọc Hà và Lê Văn Khoa đến … Có giọng hát hay cũng khổ, chả là phần vì đến trễ, ( còn mắc phải họp nơi khác ), phần vừa đi lấy thức ăn xong, mới kịp ăn vài miếng đã bị bà con réo goi.. Chị Hà, Chị Hà …

Hình như lúc này Hà cũng phải giả điếc để ăn cho xong tô bún bò, không quên khen ngon, và cũng nhanh nhanh gắp vài miếng miến cua, gỏi xoài, rồi mới mở lòng hòa cùng bà con trong tiếng đàn với phần trình diễn riêng …trong say sưa hứng cảm . Phương Khanh là tiếng nói của cô Kim, vì út Diệp chỉ nghe tiếng Phương Khanh :

- Cô Kim yêu cầu Bambino, rồi lại, Histoire D’un Amour …Nghĩa là toàn bài của thế hệ bà chị … Và ca sĩ nhà hôm nay, hình như cũng đang trong cơn say hăng tiết vịt, cho nên Cô Kim yêu câu là Ngọc Hà hát liền. Sau phần cô Kim yêu cầu, thì mọi người yêu cầu thêm, một bài tình cảm thật buồn … Hà đáp lễ ngay bằng bài buồn thật buồn Tình Lỡ của Thanh Bình … Ah, Thanh Bình thì Út Diệp lại thích bài Tiếc Một Người nữa…Và Hà đã hát theo lời yêu cầu của Út Diệp. Hay quá là hay. Mê quá là mê. Và, Út Diệp sung sướng nhất là chàng Quốc Khánh nhà ta, rất phê hai bài đó và cho biết, chưa nghe tên tác giả Thanh Bình bao giờ, và lần đầu nghe bài hát này …Tiếc rằng, khi Quốc Khánh biết đến tác giả và nhac phẩm của ông, thì ông đã thanh bình trong lòng đất lâu rồi …

- Và Út Diệp lại cũng nhờ tiếng nói Phương Khanh, yêu cầu Ngọc Hà hát bài của anh Khoa . Và Hà hát bài tên gì, Út Diệp không nghe rõ, nhưng bài sau thì nhớ là vì Nhớ Em, thơ Thanh Hằng, là chị ruột của Ngọc Hà, do Lê văn Khoa phổ nhạc, đã hòa tấu cùng giàn nhạc với 80 nhạc sĩ … Giàn nhạc tên gì cũng không nhớ, sẽ nhờ Mên cứu bồ sau ...

Không khí về đêm đang vui nhộn, thì tay đàn Quốc Khánh và tay ca Phương Khanh đã xin phép Giã Từ Đêm Nay cùng gia đình để đi San Diego.

Vợ chồng Long Vân lại trở lại dù lúc ấy đã gần 10 giờ đêm. Và Út Diệp thấy Ngọc Hà thầm thì thủ thỉ gì đó với Quốc Khánh, và Khánh đã bỏ ba lô, ngồi vào đàn để Hà hát …. Phần ngắn này, út Diệp chỉ nhớ có thế, cò Hà hát bài gì thì Út quên mất rồi ….

- Mọi người ra về trong mãn nguyện, hạnh phúc, và tấm tắc đã hưởng một buổi tối họp mặt chân tình, thương yêu trong không khí tuyệt vời .

Đến đây, xin kết thúc phần tường trình. Có điều gì thiếu sót, quên kể tên ai, thì xin rộng lượng bỏ qua, và xin cô Hồng Mên, chủ nhà bổ túc dùm …

Khả - Anh đã đưa Cô Kim, Út Diệp về đến chốn. Và trên đường, trong 4 người, thì 3 người là dược sĩ, nói về chuyện ốm đau. Cô Kim nói về Tyroid, và Khánh ơi, hãy nên đi khám Tyroid, vì xem chừng có nhiều triệu chứng giống cô Kim đó. Và Út Diệp bỗng hỏi
- Vậy mập lên thì bệnh gì , dù bảo là phải kiêng mặn, nhiều khi không ăn mặn, người vẫn bị sưng ( Út Diệp mập là vì thế ) . Như lúc ở nhà Thành Mên, Út Diệp phải bỏ giầy, đi chân không, vì chân bất ngờ sưng, bước đi đau lắm …

Ba nhà dược sĩ kết luận, " Út Diệp nên đi khám TIM" , vì Út Diệp hay bị khó thở, đôi lúc ngộp, …và chân tay sưng bất tử, dù không ăn mặn.

Tuần này út Diệp sẽ đi khám TIM …

HONG VU LAN NHI
5/7/2018
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#215 Posted : Wednesday, May 19, 2021 9:15:27 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Trang Nhật Ký Rời

Sáng nay, một buổi sáng nhiều bâng khuâng, vì ngoài trời như chưa muốn nắng. Trong căn phòng nhỏ bé, lặng lẽ, tiếng Saxo của những bài Tiểu Vũ Vi vừa gửi, đã đưa LN về những kỷ niệm tưởng rằng đã quên, tưởng rằng đã khuất chìm vào những hố sâu thời gian.

Cách đây ít ngày, cô em TVV xa xôi tận trời Âu, đã gửi bài Ave Maria của Gounod, và LN đã nghe, bởi cũng là bài ca tụng Mẹ Maria, nhưng đa số người ta hay hát bản nhạc Ave Maria của Shubert hơn…

LN nhớ rất rõ, vào tháng 7 mưa ngâu, năm 1958, là ngày cưới của anh chị Ngọc Linh- Kim Loan tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, do linh Mục anh làm lễ cưới đó là Linh Mục Lê Huy Bảng, ông anh thứ ba trong gia đình Lê Huy… Sau phần Rước Mình Thánh Chúa xong, Linh Mục và các con chiên ngồi im lặng để cầu nguyện, thì trên gác đàn, một người bạn thân của gia đình, cất tiếng hát cao vút trong bản Ave Maria của Shubert. Cả nhà thờ phải quay nhìn lên phía gác đàn, thì Kim Tước giản dị trong chiếc áo dài trắng, đang hướng lòng mình trong lời ca tiếng nhạc…

Rồi cũng Kim Tước trong một buổi hát nào đó, đã hát bài Ave Maria của Gounod. LN may mắn đã được nghe Kim Tước hát hai bài Ave Maria của hai nhạc sư nổi tiếng thế giới!

Sau này, mỗi lần đi dự Thánh Lễ ở nhà thờ Thánh Linh, tình cờ gặp những đám ma của người Mỹ, bao giờ LN cũng được nghe bài Ave Maria với giọng hát cao vút trong lúc mọi người ngồi im lặng.

Và bao giờ cũng vậy, mỗi khi nghe bài Ave Maria, lòng LN lại nghẹn ngào, niềm rung động sâu xa đã đưa hồn LN lên tận trời cao, hòa cùng tiếng hát kính mừng Mẹ Maria với 1 câu LN thuộc là Ave Maria, grátia pléna và LN hiểu rằng, Kính mừng Maria, Mẹ đầy ơn phúc…

Và bài Ave Maria đã được Shubert làm ra trong hòan cảnh nào, LN đã được đọc trong một bài báo cách đây lâu lắm rồi, càng khiến LN yêu thích bài Ave Maria hơn nữa.

UserPostedImage

" Shubert với bài Ave Maria." tại sao có bài đó.

Họ kể rằng, Shubert là nghệ sĩ nghèo, dù lúc ấy, nhạc của ông đã đuợc nhiều nguời biết đến, nhất là trong giới vuơng giả. Một hôm, trong cung điện nhà vua cho mời nhạc sĩ đến trình diễn dương cầm cho giới quý phái vọng tộc thuởng thức.

Ông đã phải đi thuê loại áo có đuôi cho đúng với phong cách vuơng giả. Vì là áo thuê, nên có bấm số ở cổ áo. Nguời nhạc sĩ đã vô ý không xé đi, vẫn để nguyên cái số đó, và mặc đến nơi cung điện, do tài xế của nhà vua đến đón.

Trong khung cảnh trang nghiêm, một nguời đã giới thiệu tên ông: Franz Peter Schubert. Mọi nguời vỗ tay rền vang cả một gian phòng rộng mênh mông. Ông ngồi vào đàn. Quên đất trời. Quên mọi nguời đang hiện diện nơi đây. Ông ru hồn vào những nốt nhạc do ông soạn, và đã làm cho những nguời có mặt tối đó, phải say mê các nhạc phẩm với đặc tính rất lãng mạn, rất trữ tình của ông.

Trong lúc ngừng để giải lao, mọi nguời xúm quanh ông để chuyện trò, tán thưởng. Tình cờ, mấy bà quý phái đã nhìn thấy cái số áo thuê của ông, và cuời chế diễu, khiến ông vừa xấu hổ, vừa buồn cho thân phận mình.

Ông lặng lẽ rời cung điện. Ông đi bộ, một mình trên con đuờng khuya, gió lạnh và không một bóng nguời. Bao trùm ông là một vùng đen tối, trên nền trời không sao. Trong bóng tối mông mênh đó, ông nhìn ra xa thật xa, xa tít chân trời có một ánh đèn nhỏ thật là nhỏ, như một đốm sáng mà thôi. Và ông cứ nhìn theo đốm sáng đó mà đi. Đi mãi. Đi hoài. Đi trong cô đơn và sầu tủi. Đi trong nỗi chán chường, đi trong cái lạnh lẽo suơng khuya, đi trong cái ngán ngẩm tình đời. Qua không biết là bao nhiêu đồng ruộng bát ngát...Đốm lửa đó cứ to dần, to dần, và khi đến nơi, ông mới biết, giữa đồng không mông quạnh này, tụi mục đồng đã dựng lên một cái lều nhỏ bằng tre, và ở giữa, một ảnh Đức Mẹ Maria với ngọn đèn dầu, để trong một cái chai, đã cắt bằng để che gió. Ông quỳ xuống, làm dấu Thánh Giá, và trong cơn xúc động khôn cùng, bài AVE MARIA đã thành hình, những nốt nhạc đã thay lời ngợi khen Mẹ Maria…

https://www.youtube.com/watch?v=7XO9uLEz2WY

Cho đến bây giờ, mỗi lần nghe ai đánh đàn, hoặc hát bài này, bất cứ ở đâu, trong nhà thờ, hay một nơi chốn đông nguời...LN vẫn cảm thấy lòng xúc đông vô bờ.”

LN đang xúc động với niềm rung cảm của bài Ave Maria, thì tiếp theo đó, TVV lại gửi tiếp những bài nhạc với tiếng kèn Saxo, não nùng, ai oán. Chẳng hiểu vì đâu, LN mê tiếng kèn đồng não nuột ấy, có lẽ từ ngày còn bé, anh Mục trong tiếng kèn Saxo Tenor, Anh Khôi trong tiếng kèn Saxo Alto, đã hòa nhạc mỗi chiều của thời thanh bình trong mái ấm gia đình của những ngày Hanoi xa lơ xa lắc.

Những lúc lòng buồn, những đêm khuya thanh vắng, cô đơn, tiếng kèn Saxo lại trầm bổng, não nuột bên tai, nào là Trở Về Mái Nhà Xua, nào Nghìn Trùng Xa Cách, nào Ngậm Ngùi, nào Nỗi Lòng … Mỗi lần nghe tiếng Saxo, LN lại hình dung đến một đêm khuya nào đó, trên bờ biển hoang vắng, trong một quán ăn vắng khách, một nghệ sĩ mù đang thả hồn vào tiếng kèn trong điệu Jazz não nuột tê lòng …

Tiếng kèn đồng não nuột
Đốt cháy cả tâm can
Cõi lòng sao giá buốt
Theo từng nhịp thời gian

Vết chân hằn trên cát
Khắc ghi kỷ niệm đời
Kèn đồng thay tiếng hát
Vang vọng tận tim côi.

Cám ơn TVV đã cho nghe những bài hát hay qua tiếng Saxo để chị có một buổi sáng bâng khuâng nhớ về những ngày tháng cũ...

HONG VU LAN NHI
6/2/2008

Edited by user Thursday, May 20, 2021 10:56:53 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#216 Posted : Sunday, May 30, 2021 11:47:09 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MỘT CHUYẾN ĐI XA


Mùa Lễ Tạ Ơn năm nay, LN có những vui buồn lẫn lộn. Nhưng lúc này đây, LN chỉ muốn kể chuyện của những ngày vui mà thôi.

Nỗi buồn thả theo gió
Bay xa tận chân trời
Để hồn hoang bỏ ngỏ
Chứa đựng những ngày vui …

Suốt bao năm lưu lạc trên đất lạ quê người, gần như năm nào, LN cũng về mừng lễ Tạ Ơn cùng gia đình chị Hồng. Sở dĩ LN nói “ gần như” bởi vì đã có 2 năm, LN đã cùng với Thanh Tước dự lễ Tạ Ơn trên San Jose’ với Trinh Chấn. Lần thứ nhất, khi Trinh Chấn mua nhà ở San Jose’. Lần thứ hai, khi Trinh Chấn dọn vào căn nhà ở Santa Clara, và ở đó cho đến bây giờ, khoảng 20 năm.

Vì là lễ Tạ Ơn, cho nên năm nào nhà chị Hồng cũng mời thêm bạn bè thân … Năm nay, chị Hồng đã mời anh Trọng, Cát Ngọc, Bê Thanh Tước, Thanh Sơn. Nhưng chỉ có Trọng và CN đến cùng Tạ Ơn với gia đình chị Hồng mà thôi. Thanh Sơn và Bê Thanh Tước đã có niềm vui riêng …

Trong lúc vui, CN cho LN biết, CN được nghỉ 3 ngày, LN muốn đi đâu CN đưa đi. LN còn đang suy nghĩ, không biết nên đi Los Angeles mua đồ sale, hay đi Solvang mua mấy thứ đặc biệt do CN quảng cáo là mấy con giống làm bằng nến sáp … thì anh Trọng bỗng lên tiếng

- Đi San Jose’
- OK, đi liền

LN nói thế cũng tưởng chỉ là nói dỡn, ai dè, bà chị bỗng chịu chơi, nhất định đi San Jose’ thăm người cháu họ nhưng rất thân, bị parkinson đã 25 năm nay, và nghe vừa vào nhà thương, khó qua khỏi. Câu chuyện bắt đầu lúc 9:35 tối thứ Năm, LN vội vàng gọi lên Chấn Trinh báo cáo tình hình thì được biết Chấn Trinh đang ế độ, có phái đoàn ỌC lên chơi thì còn gì vui bằng. Phái đoàn hẹn nhau 6 giờ sáng hôm sau, tại nhà Cá Bay.

CN tuy ở mãi Ontario, xa O.C cả 1 giờ lái xe mà thật đúng giờ. 6:15 CN đã có mặt ở Cá bay. LN chờ Trọng đến đón, đi mua Giò chả, bánh cuốn mang lên cho Trinh vì Trinh Chấn và con cái chỉ thích giò chả, bánh cuốn phía LN ở thôi. Khen là ngon hơn ở San Joé nhiều.

LN là người mở hàng cho Tân Hoàng Hương sáng nay. 10 lbs bánh cuốn thanh trì, 20 cây giò… Nặng ơi là nặng, nhưng nghĩ đến đi thăm bạn, thăm người đau ốm, giò là lành nhất, nên LN đành khệ nệ xách, bánh cuốn, còn giò thì đã có anh Trọng hai tay hai xách rồi.

Đúng 7 giờ lên đường. LN chỉ nhớ mang đồ ăn đường mà quên trái cây. Cách vài tiếng đồng hồ Trinh lại phone hỏi đã tới đâu rồi, đã qua chỗ “ bò thúi “ chưa, vì nếu qua chỗ bò thúi, tức là sắp đến đèo Gilroy, và từ đèo Gilroy đến nhà Trinh chỉ khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ phù du nữa thôi …

Trời buổi sáng rất đẹp, vì không có nắng, lại thêm có nhiều chỗ mây giăng thật thấp, khiến LN lại nhớ đến bài hát Tuyết Trắng của Trần Thiện Thanh …Cả CN lẫn LN đều tiếc hùi hụi thuở trời đất nổi cơn gió bụi mà hai chị em chúng tôi chả có anh chàng Không Quân nào chịu trao trái tim cô đơn của họ cho mình giữ làm kỷ niệm. Thế mà đêm đêm nhìn hỏa châu rơi, lòng cũng rộn lên vì khi nghĩ đến các anh chiến sĩ đang xông pha ngoài trận tuyến, và bao giờ trong lời cầu nguyện mỗi đêm, LN cũng đọc một kinh cho các anh chiến sĩ được bằng an trở về với gia đình. Có lẽ vì thế mà LN được hồn thiêng của các chiến sĩ đã hy sinh ngoài chiến trận phù hộ cho LN được sống hạnh phúc, yên ấm trong tuổi già xế bóng …

Trinh lại gọi phone, và khi biết bây giờ, phái đoàn đang vượt đường trường xa 101 N để vào 87 N, và sau đó quẹo sang 85 N … Tới đây thì chỉ còn 15 phút nữa là LN đã được gặp cô bạn thân dễ thương rồi.

Xe vừa đỗ xịch trước cửa, vợ chồng Chấn Trinh đã chạy ra đón, và kéo lệch xệch valise của chị Hồng cùng phụ giúp anh Trọng, CN và LN mang mọi thứ từ trong xe vào nhà.

Ah, bữa cơm thịnh doạn quá. Lại được ngồi bàn ăn nữa chứ. LN “ ganh tị “ ra mặt, và nói với chị Hồng:

- Nhờ có chị mà hôm nay tụi em được ngồi bàn ăn hẳn hoi. Mấy lần trước, tụi em chỉ được ngồi ở cái counter bằng ceramic kia kià.

CN cũng thấy LN nói đúng quá, nên phụ họa theo:

- Nhờ đi với chị Hồng, em được ngồi ở bàn ăn, ăn bữa cơm thịnh soạn, ngon, nóng hổi. Cám ơn chị Hồng. Cám ơn anh chị Chấn.

- Bộ những lần trước không ngon sao ?

Trinh hỏi Ngọc làm Ngọc sợ quá:

- Không, lần nào chị nấu cũng ngon, nhưng lần này đúng là thịnh soạn, theo đúng truyền thống Lễ Tạ Ơn, có gà tây, có khoai nghiền ( mashed potatoes), có chào gà, có bắp, có đủ thứ …

LN vội bênh Ngọc, trả lời Trinh:

- Tại chị cứ chiều chúng tôi. Nấu canh rau đay cua đồng là món tôi thích. Rồi lại thịt ba chỉ ăn với mắm tôm chanh là món anh Trọng, CN, và vợ chồng chị thích ...

Phải thú thật là Trinh nấu các món đặc nhà quê, ngon hết xảy.

Nhưng gì thì gì, bữa cơm tuy thịnh soạn, nhưng Trinh và LN không kéo dài, vì còn có mục tiếp theo là chắn cạ …

Ngọc thì không biết tí gì về cờ bạc. Chị Hồng tuy có biết nhưng chỉ là biết trên lý thuyết, cho nên cũng không được nhập vào làng “ xòe” …Chấn Trinh thì chỉ có thể ra quân được với LN và anh TRọng thôi, vì không còn có nơi nào trên thế gian này lại có thể đóng góp mỗi người 10 đồng, vị chi là 40 đồng, mà đánh từ chiều đến khuya, mỗi người thua, được chỉ vài đồng … Mà người được cũng chỉ là LN và anh Trọng, vì dù sao tay nghề cũng giỏi hơn Chấn Trinh …

LN chỉ bắt nạt Chấn Trinh trong vấn đề“ xòe” mà thôi, còn “ xoa” với Kim Chi và Bê Thanh Tước thì Thanh Sơn và LN chỉ có nước từ chết đến bị thương mà thôi Đồng hồ gõ 11 tiếng. Dân "cờ bạc" chào nhau đi ngủ. Thế là hết một ngày thứ Sáu

***

Đêm qua, chị Hồng và LN thủ thỉ cả giờ trước khi cơn buồn ngủ kéo đến. Vì thế, sáng nay, LN đã thức dậy rất trễ. Mọi người đã ngồi vào bàn ăn sáng … CN đã lo trang điểm, ăn mặc chỉnh tề, vì chương trình hôm nay là đi Redwood City thăm người cháu là Phan Ngọc Huấn, đã bị parkinson từ 25 năm nay. Mỗi ngày, bệnh cứ mỗi nặng hơn, cho nên Huấn đã không đi được, phải dùng xe lăn lâu lắm rồi. Bảo Ngọc, người vợ có vóc dáng nhỏ bé, tính tình hiền lành, đảm đang, chịu đựng, đã săn sóc chồng bằng tất cả yêu thương. Mỗi lần nhìn Bảo Ngọc nâng Huấn cho vào xe lăn, hoặc, bồng Huấn từ xe lăn vào giường, LN đã cảm phục tình yêu của người vợ dành cho chồng. Bảo Ngọc lúc nào cũng vui, tươi, và còn tỏ ra kính phục chồng nữa. Mỗi lời nói, mỗi ánh nhìn, như chan chứa tình thương yêu. Trời đã thương Huấn, ban cho một Thiên Thần nơi trần gian này, luôn bên cạnh, săn sóc lúc yếu đau.

LN đã đến thăm Huấn mấy lần trước, cách đây vài tháng thôi, những lần đó, xem chừng Huấn mệt nhiều, chỉ nắm tay LN, và không nói rõ thành lời, cho nên trong câu chuyện giữa Huấn và LN, phải có Bảo Ngọc thông ngôn. Huấn vui và nhắc lại bao kỷ niệm xa xưa, của những ngày ở 46 Béylie’, tức phố Hàng Chuối …

Sau khi thăm Huấn xong, LN mới trở về nhà chừng 3 tuần sau thì nghe tin Huấn phải vào nhà thương vì khó thở. Chính vì nghe tin dữ này, mà chị Hồng phải lên kỳ này, vì sợ hai cô cháu không còn kịp gặp mặt nhau nữa.

Huấn là cháu gọi chị Hồng và LN là cô. Bác Bột là bố của anh Phan Ngọc Hoan, ( Anh Hoan là bố của Phan Ngọc Ngọc Huấn) là anh ruột của Mẹ LN. Bà ngoại của Huấn là chị ruột của bố LN. Ngày xưa các cụ gọi là đổi hột lấy hạt. Khi bác gái có bầu 3 tháng thì bác Bột, anh ruột của Mẹ LN chết . Anh Phan Ngọc Hoan ra đời 7 tháng sau khi Bố chết . Vì thế, khi có anh Phan Ngọc Hoan, là người cháu duy nhất, được cả gia đình, họ hàng cưng như trứng mỏng. Anh Phan Ngọc Hoan cũng chỉ có một mình Phan Ngọc Huấn là con trai . Huấn là con trai đầu lòng của gia đình có 6 cô em gái. Phan Ngọc Hà là cô em gái út đã lấy Lê Văn Khoa, người nhạc sĩ tài ba … Với Huấn, LN có họ hai bề!

Xe đò Ngọc, có anh lơ Trọng, đã phom phom đến nơi không bị lạc đường tí nào.

Vào nhà, Huấn vẫn đang nằm mệt mỏi trên giường. Vậy mà khi nghe tin có phái đoàn Cá Bay đến thăm, Huấn đã bảo vợ, cho ngồi xe lăn, ra bàn ăn, ăn uống trò chuyện với phái đoàn và riêng với hai cô. Huấn còn nhớ anh Trọng đã đến thăm Huấn mấy lần trước … Lúc đầu, tuy ngồi bàn, Huấn không nói, chỉ nghe và nhìn phái đoàn trò chuyện với nhau, đã khiến CN nghĩ là Huấn bị stroke nên không nói được. Có lẽ vì vui, Huấn bỗng nói rõ ràng, còn nhắc những ngày cô cháu ở Hàng Chuối, những buổi chiều sau bữa cơm, các chú còn hòa nhạc với nhau, chú Huỳnh Violon tay trái, chú Giáp Accordéon, chú Mục Saxo tenor, chú Khôi, Saxo Alto, chú Linh clarinette, và Huấn Contre Basse, có lẽ nhắc kỷ niệm xưa, Huấn vui còn hứng khởi, hát những bài của anh Lê Ngọc Huỳnh, anh Lê Hữu Mục, mà cả chị Hồng lẫn LN chỉ thuộc lõm bõm lời, nhưng nhạc thì hai chị em LN thuộc lòng. Nhờ thế, LN đã chép được lời của hai bài: Dặm Về của Nam Huân Lê Ngọc Huỳnh. Thuyền Trôi Theo Gió của anh Lê Hữu Mục.

Chỉ cần nghe 2 bài hát, ai cũng thấy được nhạc và lời Dặm Về, lãng đãng tình vui, trong khi lời và nhạc trong bài Thuyền Bơi Theo Gió là của Hướng Đạo, khuyến khích tinh thần hướng lên cao, hoặc tình yêu nước.

Dặm Về
* của Nam Huân Lê Ngọc Huỳnh.

Ngày vui sướng tiếng cười vang, reo trong lòng tình yêu đời
Cùng gió cây, mây trời hồn tươi sáng
Ngày vui ngắn ví tầy gang chân ra về lòng khôn rời
Về chớ quên nơi này đầy thắm vui.

Kìa vầng dương lấp ló xuống non
Đường về thôn tiếng hát véo von
Đây là lối, chim về tới, tìm yên ấm đưới (khóm )trong màn đêm
Đây là lối, ta về tới, tìm thân ái dưới mái êm đềm …

Huấn nói Huấn không nhớ rõ một lời, đó là chữ "khóm", có thể la` chữ gì khác mà Huấn không nhớ rõ. Tuy nhiên, chị Hồng và LN cũng đã cám ơn Huấn nhiều nhiều lắm rồi.

Huấn lại hát tiếp, và LN cũng chỉ nhớ lõm bõm, bây giờ có Huấn cho biết lời, còn gì vui bằng!

Thuyền Bơi Theo Gió
* Lê Hữu Mục

Thuyền bơi theo gió bơi đi bơi đi
Thuyền bơi theo gió bơi đi bơi đi
Gió đem thuyền đi tới nơi mù khơi( ới ) êm theo gió thuyền bơi, thuyền trôi
Bơi đi, bơi đi, bơi đi …ra bốn phương trời xa xôi …
Bơi đi, bơi đi, bơi đi, thuyền buồm căng gió cuốn ngàn khơi
Bơi đi, bơi đi … Thuyền trên nước lòng mở muôn lời
Thuyền bơi theo gió, trời mây đón ta
Thuyền hãy đi lên trông vời bến xa.

Bảo Ngọc, Trọng, CN nghe ban hợp ca Huấn, Hồng, LN chắc cũng cảm động khi nhìn nét mặt Huấn vui, và nghe Huấn kể nhiều chuyện xa xưa ...

Huấn còn đang hăng say hát tiếp bài Chèo Đi của anh Mục
Chèo Đi

Chèo đi, bơi đi, nước trong đang chờ ta
Bơi đi vững cầm tay lái, mà hát vasng lên cho lòng hăng hái
Chèo đi, bơi nước trong đang chờ ta …

Bỗng dưng, tiếng hát nhỏ dần, không rõ lời, và khuôn mặt trở lại thất thần, tay rung lên từng chập..Bảo Ngọc cho biết, Huấn đã lên cơn mệt …

Bây giờ nhìn Huấn, đúng là một người bệnh nặng, mệt mỏi, im lìm, còn đâu vẻ tươi cười, hát hò hăng say của vài giờ trước đây thôi. Thế là bài hát chèo đi đành bỏ dở …
Phái đoàn LN sửa soạn ra về, trong luyến tiếc. Mắt Huấn nhìn theo, chẳng nói gì, vẫn im lìm, nhưng chắc trong lòng đang vui, vì đã có một vài giờ nói ra được những cảm nghĩ, những tiếc nhớ những ngày tháng cũ …

Cám ơn Huấn và Bảo Ngọc đã cho phái đoàn một vài giờ vui, và riêng LN, cám ơn Huấn đã cho LN chép lại được lời những bài hát của các anh, mà chính chị Hồng cùng LN, là em gái, mà chỉ thuộc lõm bõm …

Cám ơn một chuyến đi xa …

HONG VU LAN NHI
12/4/2008
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#217 Posted : Monday, June 7, 2021 11:08:18 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MỘT MẢNH ĐỜI VUI


Sáng nay bầu trời âm u quá, những đợt nắng vàng khoe sắc thắm đã không còn chiếu rọi vào căn phòng bé nhỏ của Hồng, như một dấu hiệu đánh thức dậy mỗi buổi sáng, cho nên, sáng nay Hồng đã dậy trễ. Trời lạnh, nằm trong chăn ấm, Hồng cũng còn cố nằm nướng thêm ít phút nữa, rồi mới tung chăn, bước ra khỏi giường.

Hồng giơ hai tay, uốn éo người, làm vài cử động thể thao, rồi mới vặn nhạc. Tiếng nhạc réo rắt, khiến nàng cảm thấy vui vui. Hồng pha ly cà phê nóng, mùi thơm quen thuộc hàng ngày, dù chỉ nhấp một hớp, nàng cũng có cảm tưởng tỉnh táo hẳn lên.

Hồng mở hết các cửa sổ trong nhà cho ánh sáng yếu ớt ùa vào. Chỉ một lúc thôi, cái lạnh bên ngoài làm nàng rùng mình, vội khép cửa sổ lại.

Sáng nay Hồng thấy mình lăng xăng, mở toang cửa sổ trong lúc trời giá lạnh, rồi đi đi lại lại, với niềm vui lâng lâng trong lòng …

Hôm nay là ngày lễ Tạ Ơn. Hồng đến truớc tượng Đức Mẹ Maria, nói những lời cảm tạ buổi sáng, và không quên cám ơn đặc biệt cho ngày lễ Tạ Ơn năm nay, Hồng đã có một niềm vui, niềm vui đang làm tim nàng xôn xao, hồn nàng rạo rực, lòng nàng lâng lâng như đang đi trên mây.

Hồng không ngồi ở bàn ăn, uống cà phê như mọi ngày, mà lại mang tách cà phê ra ngồi ở phòng khách, ngả lưng trên ghế sofa, và tiếng nhạc đã ru nàng vào cơn mộng tuyệt vời.

Nàng nhớ đến Hoàng, đến những lời nói dí dỏm, tràn đầy yêu thương trong cuộc trò chuyện đêm qua. Hoàng là người đầu tiên đã gọi chúc mừng Hồng trong ngày Tạ Ơn. Lời chúc thật ngộ nghĩnh, đặc biệt, mà lần đầu tiên Hồng được nghe, và chỉ có Hoàng mới chúc như vậy:

- Chúc em hưởng một ngày Tạ Ơn vui, và yêu anh mãi.
- Haha, người ta chúc khôn ghê nha.
- Khôn cũng không bằng em.
- Em khôn?
- Không khôn mà đã làm cho anh yêu em đến si mê, cuồng nhiệt!

Hồng im lặng trong niềm hạnh phúc khó tả. Hồng biết lắm, biết rõ nữa, là Hoàng đã yêu nàng đến si mê, ngây ngất. Tình yêu giữa Hoàng và nàng đến rất nhanh, nhanh đến cả hai đều không ngờ.

- Sao em im lặng vậy
- Vì đang suy nghĩ xem lời anh nói có đúng không.
- Em à, anh nói theo con tim của anh mờ …

Hồng rất yêu hai tiếng “ em à “ của Hoàng, cho nên, nàng hay tìm cách trêu chàng, để chàng phải thốt lên “ em à, “ như một lời giải thích. Giọng nói lại có pha chút nũng nịu, nhõng nhẽo, bởi chữ “ mờ “ lẽ ra phải là mà …

Hồng cũng làm lạ cho chính mình, sao lại nhớ rõ từng lời nói của Hoàng như vậy. Con tim tưởng chừng đã ngủ quên, giờ được dánh thức bởi một tình cờ xa lạ, bởi một giọng nói trầm ấm thiết tha, và hơn hết, bởi một tình yêu chân thành … Tình yêu này chỉ do Hồng cảm nhận được mà thôi. Hồng nhớ đến câu nói của Pascal: Con tim có những lý lẽ riêng, mà lý trí không thể hiểu được ( Le coeur a des raisons, que la raison ne connait pas ) Đúng thế. Hồng mới chỉ gặp Hoàng cách đây vài tháng, khi vợ chồng người bạn thân có ý mời Hồng đi ăn, rồi đi khiêu vũ vào một ngày cuối tuần. Hồng từ chối, cho biết vì nàng không có kép. Diễm Trang cười to, cho biết họ đã lo xong mọi chuyện rồi, chỉ cần Hồng sửa soạn, đúng 7 giờ là họ đến đón mà thôi.

Đã lâu lắm Hồng không bước vào những cuộc vui chơi dưới ánh đèn mầu, kể từ khi Hà ra đi về cõi vĩnh hằng. Hà không phải là người tình của Hồng, nhưng là một người bạn đặc biệt, một “ kép “ nhẩy đầm rất hợp ý.

Chiều nay, nhận lời đi với vợ chồng Trang, Hồng lại thấy mình, như mấy năm về trước, tô son, kẻ mắt, phấn sáp sao cho hợp với ánh đèn mầu, nghĩa là phải hơi đậm hơn thường ngày … Hồng đứng trước tủ áo, phân vân không biết nên mặc áo đầm gì chiều nay. Hồng chọn chiếc áo dài tay, váy hơi xòe, màu vàng đồng, điểm một vài bông vàng nhạt. Chiếc khăn chale hờ nững vắt trên vai, che chiếc cổ kiểu áo bà Nhu, làm cho Hồng cảm thấy thoải mái.

Đúng hẹn, có tiếng chuông đing đoong, Hồng mở cửa. Diễm Trang nhìn sững Hồng, xoay tròn người Hồng, rồi khen không ngớt lời, đẹp quá, đẹp quá, khiến anh Cường chồng của Trang phải ngắt tiếng …

- Trang, em phải giới thiệu đi chứ
- Em quên mất bổn phận, vì nhìn nó đẹp quá.

Rồi Trang quay sang Hoàng:

- Đây là Thu Hồng, bạn thân của tôi, đang trong tình trạng độc thân.

Anh Cường quay nhìn Hồng, tiếp lời:

- Đây là Hoàng, bạn cùng lớp Chu Văn An của tôi ngày xưa, hiện đang ở Virginia, và cũng đang trong tình trạng cô đơn …

Hai người xa lạ, nhìn nhau, nghiêng đầu chào … Hồng còn nhìn thấy Hoàng nhìn nàng mỉm cười, nụ cười hiền, khó hiểu như nụ cười của Mona Lisa vậy.

Dưới ánh đèn mờ mờ, trong khung cảnh ấm cúng ở một góc của nhà hàng Song Long, Hồng chỉ gọi tô bún suông, trong khi Hoàng lấy cớ không biết gọi món nào khác, cũng theo Hồng gọi tô bún suông vậy. Trang kín đáo nhìn Hồng mỉm cười. Hai vợ chồng Trang gọi món gì hôm đó, Hồng không nhớ. Có lẽ nụ cười hiền, khó hiểu của Hoàng đã làm Hồng cứ thắc mắc, suy nghĩ hoài …

Sau lần gặp gỡ ấy, Hoàng trở về Virginia. Hồng sống lặng lẽ với những ngày tháng phẳng lặng, bằng yên.

Nếu không có tiếng phone reng trong khuya khoắt, vào một đêm Thu, chắc cuộc đời của Hồng đã không có khúc rẽ ân tình.

Hoàng xin lỗi đã gọi hơi khuya, chỉ vì công việc của chàng không bình thường như công việc của một công chức, sáng vác ô đi tối vác về … Hồng cho biết, nàng cũng thức rất khuya, khi xem phim, khi nghe nhạc, cho nên, dù có gọi điện thoại khuya nói chuyện, cũng xin đừng ngại, vả lại, đó cũng là điều thích thú đặc biệt của Hồng, khi được nói chuyện điện thoại từ phương xa, trong đêm khuya thanh vắng. Hồng nhắc đến cuốn phim Pillow Talk xem cách đây đã hơn nửa thế kỷ do Doris Day và Rock Hudson đóng vai chính. Họ cũng nói chuyện điện thoại với nhau, giờ này qua giờ khác, ngày này qua ngày khác, thủ thỉ tâm tình với nhau, trong đêm khuya, thơ mộng làm sao!

Hoàng cho biết, chàng cũng đã xem và thích phim đó. Chàng còn kể, chàng đã xem phim Valsez Dans L'Ombre, và mê cô đào Vivien Leigh quá chừng. Rồi hai đứa đã chuyện trò cùng nhau, về phim ảnh, về âm nhạc, những chuyện của nhóm Tự Lực Văn Đoàn, về thơ văn Nguyễn Bính, T.T.KH... Những câu chuyện từ thời ấu thơ, chạy giặc về miền quê, đến những ngày hồi cư về Hanoi, mỗi trưa tập xe đạp, không có ai đỡ, đã tự dựng xe đạp sát lề, rồi tự đẩy đi, đạp được vài cái, ngã bổ chỏng, xưng đầu gối, tím cả tay chân. Cuối cùng, cũng đạp được khá xa, và sau đó, đạp xe đạp đi học. Còn nữa, mỗi trưa mùa hè, Hồng thường gọi trẻ bán kem Cẩm Bình, mua kem đậu xanh ăn cho mát ruột. Hoàng cho biết, chàng lại thích mua kem đậu xanh Hùng Vương.

Những gì Hoàng kể, Hồng cũng thấy như có mình trong đó. Chuyện xưa Hồng kể, Hoàng cũng cảm thấy giống y hệt tuổi trẻ của mình. Và cứ thế, Hoàng và Hồng kể cho nhau những ngày học Trung Học, rồi những ngày Đại Học. Tuy học phân khoa khác nhau, nhưng kỷ niệm học đường cũng có nhiều điều tương tự. Chỉ khác một điều, Hoàng là trai, đã biết đi theo các nữ sinh áo trắng, để chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng dáng thon nhỏ, mắt den tròn, để đêm đêm, trong lúc ngồi học bài, hình ảnh đó lại hiện ra …Trong khi Hồng cũng đã biết e lệ, cúi mặt, khi bị đôi mắt của người trai xa lạ đăm đăm nhìn mình, mà lòng thì hồi hộp, tim đập thình thình như trống ngũ liên …

Càng tâm sự, Hoàng và Hồng càng thấy sao mà họ hợp nhau đến thế. Chỉ một lời người này nói ra, người kia đã bắt kịp, hiểu đúng được ý của người đối diện. Hoàng kể về gia cảnh của mình, không gì khổ bằng nằm bên cạnh một người mà ý tưởng lại bay bổng đi xa. Hồng cũng đã sống trong cảnh “ đồng sàng, dị mộng “ nên rất thông cảm với Hoàng. Hồng còn cho biết, nàng là người đi tìm sự chân tình, không đòi hỏi vật chất, cho nên, nàng như Bá Nha, luôn mang cây đàn thần diệu đi tìm người hiểu được tiếng đàn của mình. Bá Nha đi khắp nơi, từ lên rừng sâu, trèo đèo lội suối, đến những nơi tịch cốc vắng vẻ, vẫn không tìm ra người hiểu được tiếng đàn của mình. Nhưng rồi Chung Tử Kỳ xuất hiện, bất ngờ, trong đám lau lách bên đường. Hồng vẫn cứ tưởng đời mình còn cay đắng hơn Bá Nha, vì đến quá tuổi tri thiên mệnh rồi, mà Tử Kỳ của lòng Hồng vẫn chưa xuất hiện.

Trong lúc niềm thất vọng đã gần như lún sâu xuống thành nỗi chán chường, thì Hoàng xuất hiện … Mỗi lần nói chuyện điện thoại, Hồng cảm thấy sự liên hệ như mỗi gần hơn. Và nỗi trống rỗng trong những ngày vắng tiếng điện thoại reng, vắng tiếng trầm ấm thiết tha, đã làm Hồng quay quắt nhớ. Và bỗng dưng Hồng cảm thấy mình như mỗi đêm, Hồng chờ đợi tiếng điện thoại reng, khi nàng vào giường, rồi nghĩ ngợi miên man…

Hồng đã phục Hoàng về sự hiểu biết, về những chín chắn trong cách cư xử, và nhất là sự đứng đắn, đến lạnh lùng đối với những người khác phái. Hoàng cho biết, sau lần đổ vỡ, chàng không còn thiết tha đến tình yêu, cho nên, chàng nhìn phụ nữ với cặp mắt lạnh lùng, thờ ơ, và chàng đã tưởng, chàng sẽ không bao giờ bị một bóng hồng nào hớp hồn chàng được nữa. Hơn mười năm sống một mình rồi, còn gì. Lúc đầu, chàng cũng cảm thấy buồn, thấy cô đơn, khi nhìn người ta tay trong tay, bên nhau âu yếm … Lòng chàng cũng quặn lên vì buồn. Bởi vì, trong suốt cuộc đời của chàng, chưa bao giờ chàng được hưởng những tháng ngày êm đềm, hạnh phúc, dù hôn nhân là do chính chàng đã chọn lựa. Có sống chung mới biết là hai tâm hồn không bao giờ hòa hợp nhau được, cứ như là phương đông với phương tây, cứ như hai đường thẳng song song, không bao giờ gặp nhau tại một điểm. Cuối cùng, vợ chồng chàng cũng chia tay, sau khi đã thẳng thắn nói với nhau, và cùng đồng ý chia tay trong êm thắm, vẫn giữ được tình bạn tốt đẹp. Ngày tháng qua đi, chàng cảm thấy đời sống độc thân cũng dễ chịu, và quen dần. Tự mình pha ly cà phê để uống cũng là điều thú vị. Sau giờ tan sở, chọn một nhà hàng nào đó, ngồi ăn một mình cũng cảm thấy thoải mái. Chàng có thói quen hay chọn một góc nào đó trong nhà hàng, khuất tầm nhìn của đám đông, để chàng tự do suy nghĩ … Chàng cũng đã tập được ý nghĩ sẻ chia khi nhìn hạnh phúc của người khác, và ngầm chung vui với họ.

Thế mà … từ khi gặp Hồng, Hoàng nhỏ giọng:

- Anh đã thấy lòng mình khác lạ. Không còn bình yên trong những giấc ngủ, mà đã có hình bóng của Hồng len vào …Lạ quá em nhỉ !

Lần đầu tiên, Hoàng gọi Hồng bằng em, rất tự nhiên, và Hồng cũng đã tự nguyện chấp nhận một cách sung sướng. Hoàng đã vẽ ra một tương lai tốt đẹp, trong đó, có Hồng,
Hồng vội cắt ngang:

- Thật vậy không ?
- Em à …

Khi nghe tiếng cười khúc khích của Hồng qua điện thoại, Hoàng biết là chàng đã bị Hồng trêu, nên cũng cười theo:

- Sao mờ anh mê tiếng cười của em thế không biết. Mê ngay từ khi trò chuyện với em buổi đầu. Tiếng cười của em hồn nhiên, ngây thơ bé bỏng làm sao!
- Haha lại còn bị gọi là ngây thơ bé bỏng nữa chứ, trong khi em …
- Em à, anh biết là em định nói, anh thua em vài tuổi chứ gì. Có sao đâu. Tâm hồn em trẻ là được rồi. Em vẫn là bé nhỏ của anh …

Hồng im lặng nghe, như đang uống từng lời nói chan chứa thương yêu của Hoàng, lòng tràn ngập niềm vui lẫn xót xa… Vui vì được nghe lời đằm thắm, thiết tha... Xót xa khi nhớ về những ngày tháng cô đơn dài dặc của chính mình. Bởi vì Hồng cũng như Hoàng, cuộc sống lứa đôi đã đem lại nhiều bất hạnh hơn là hạnh phúc. Những ý kiến xây dựng, những lời nói sửa sai, đều bị coi là những chống đối, mâu thuẫn, phê bình khắt khe… Riết rồi Hồng cũng lặng câm, im lìm như một cái bóng biết cử động, đi ra đi vào…Hồng đã tưởng, cuộc sống bất đồng, xung khắc đó sẽ kéo dài cho đến mãn đời, khác gì dòng người xuôi ngược trên cùng một con phố …xa lạ nhìn mặt nhau, không nói, không cười, hà tiện cả một câu chào hỏi bình thường … Nhưng rồi trong một lúc không ngờ, Đặng ra đi, sau một cơn đau tim.

Hồng nhìn ảnh Đặng, nhớ về những ngày tháng mới quen, cũng đã cho nhau nhiều xao xuyến, nhớ nhung, thế mà, bây giờ, tình xưa như đã chết, chỉ còn lại những cay đắng, buồn phiền. Đặng đi về cõi phiêu bồng rồi, Hồng lại thêm hụt hẫng trong những ngày kế tiếp.

Cũng như Hoàng, Hồng không còn mong ước gì ở tương lai, không còn tin tưởng vào một người đàn ông nào khác, bởi vì như con chim bị đạn, sợ cả cành cây cong. Những người đàn ông đã đến với Hồng, chỉ là những nét chấm phá, làm cho bức tranh thủy mạc tình cảm đẹp hơn mà thôi, không thể hâm nóng lại một tình yêu đã khô cằn nhựa sống.

Hồng lại càng không bao giờ nghĩ đến một mối tình nào khác nữa, khi tuổi trời cứ mỗi ngày mỗi chồng chất cao hơn. Bạn bè, họ hàng, thấy Hồng cô đơn, cũng đã từng giới thiệu người này người kia để làm bạn, nhưng kiếm được một người bạn tri âm tri kỷ như Bá Nha, Tử Kỳ đâu phải dễ … Vì vậy, Hồng thà chấp nhận cô đơn, thà lẻ loi trong những ngày lễ hội, hơn là chấp nhận miễn cưỡng đi bên cạnh một người …

Điều không bao giờ nghĩ tới, thì lại đến bất ngờ. Hoàng đã như dòng suối mát, chảy vào lòng Hồng những giọt yêu thương, say đắm. Hoàng như ngọn núi cao, mở rộng tầm mắt nhìn, để Hồng thấy cuộc đời vẫn còn nhiều điều đẹp để mơ ước. Hoàng như dòng nhạc tình, sưởi ấm con tim băng giá, bằng những cung tơ réo rắt, bằng những ý nghĩ chân thành, bằng những lời giản dị đầy tình người. Hoàng đến với Hồng bằng con tim. Hồng đã cảm nhận được tình yêu đó cũng qua con tim. Có lẽ Hoàng và Hồng đã có cùng một quan niệm sống trong cuộc đời, cho nên dễ thông cảm; cùng một ước mong nên dễ chấp nhận, cùng một suy tư nên dễ giao hòa …Hai người như hai kẻ đắm tàu trong trùng khơi biển sóng, đang cùng bám vào một cái phao hy vọng, cái phao kia sẽ cứu vãn được tình huống gian nan này, đưa họ đến một bến bờ hạnh phúc …

Đó cũng chỉ là niềm hy vọng, rất mong manh và dễ vỡ, bởi vì Hồng đã thường nghe nói ” Trông vậy mà không phải vậy”. Biết đâu, hạnh phúc giống như giọt sương mai, lóng lánh dưới ánh mặt trời với muôn màu sắc, nhưng khi đụng đến, giọt sương tan, và hiện tại lại chỉ là những thực tế phũ phàng …

Tuy nghĩ vậy, nhưng trong tận cùng sâu thẳm của lòng, Hồng vẫn mơ ước một hạnh phúc bền vững, sáng ngời; một hạnh phúc được đo bằng thời gian, được đong bằng tình yêu, được đếm bằng muôn tinh tú trên trời, được lan tỏa trong thế giới huyền nhiệm, và nhất là được tôi luyện trong lò nung thử thách, để trở thành thanh sắt Tình Yêu Vĩnh Cửu …

HONG VU LAN NHI
12/14/2008
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#218 Posted : Wednesday, June 16, 2021 9:10:08 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
HÌNH BÓNG NGƯỜI THƯƠNG BINH


Vào một buổi chiều mùa đông, khi ánh mặt trời đang nhạt dần trên bãi xa, và khi ngọn gió se lạnh thấm nhẹ vào không gian, lòng tôi bỗng dưng buồn nhớ lạ lùng. Nỗi nhớ không tên, không hình bóng, cứ bềnh bồng trong tôi, như ngọn sóng trùng dương xô lui tới …

Đứng nhìn trời cho tới khi tối hẳn, tôi trở vào phòng, ngồi thừ người trên bàn computer. Tôi mở hộp thư với không chủ đích tìm kiếm thư đọc, hay những bài viết của các bạn bè trong các văn đàn gửi tới.

Ôi chao sao mà nhiều thư thế này. Mắt tôi bỗng để ý đến ba chữ " Người Thương Binh ", do anh Hà Phương Hoài gửi vào hộp thư.

Ba chữ Người Thương Binh, như cuốn hút tôi, khiến tôi vội mở nhanh. Hình ảnh những anh thương binh, ngồi buồn bên ly rượu, hay nhìn ngắm trời xa, trong nuối tiếc, ngậm ngùi … đã làm lòng tôi xúc động tột cùng. Tiếng hát của Đặng Thái Luân, càng làm cho hồn tôi tái tê, buồn đau, vì lời trong bản nhạc buồn và thấm thía quá..

Tôi lắng tai nghe, mắt nhìn hình ảnh do anh Lê Nguyễn trình bày, và bùi ngùi với tâm sự của người chiến sĩ, đã một thời hy sinh tuổi trẻ, hy sinh thân mình, cho tổ quốc thân yêu. Người con trai trong thời chiến, đã mang một hoài bão, một lý tưởng đấu tranh, mong sao mang lại thanh bình cho quê hương đất nước.

Nhưng rồi, hoài bão đã tan, lý tưởng đã mất, chỉ còn lại đây một tiếc nhớ, ngậm ngùi …

Hình ảnh người thương binh, bị mất một chân, ngồi bên dòng sông, cạnh đó vài chai bia lăn lóc, mái tóc bềnh bồng, mắt nhìn xa xôi nơi phương trời nào đó, nhưng trên người, anh vẫn mang bộ đồ trận, giầy saut …

Ruơu uống mềm môi bao chiều rồi
Chỉ thấy dòng sông đỏ ráng trời
Chỉ thấy lòng ta mưa mưa mãi
Sóng sầu nghiêng ngả mảnh hồn trôi …

Hình ảnh người lính chiến, trong bộ đồ trận, rất thân quen với tôi, trong những ngày tôi còn là nữ sinh, trên con đường hàng ngày đến trường Trưng Vương. Những hình ảnh chàng trai hào hùng không quân, nét mặt cương quyết của các anh áo rằn ri mũ đỏ, và nhất là các chàng lính thủy ở bến Bạch Đằng trong bộ đồ trắng thẳng nếp, đến trường đón người yêu, đã làm cho người con gái cảm thấy hãnh diện khi có một người yêu là lính chiến …

Tôi còn nhớ, cứ mỗi năm, gần đến Tết, trường Trưng Vương tổ chức thêu khăn tay để gửi tặng các anh chiến sĩ nơi tiền đồn, gọi là quà của các em gái hậu phương, vui Xuân nhưng không quên các anh chiến sĩ đã quên mình trong nhiệm vụ làm trai … Bà Giám Thị lớp tôi, trước khi ra khỏi lớp, còn quay lại dặn dò, nghiêm khắc:

- Bà Hiệu Trưởng dặn dò kỹ, không khăn nào được có tên hay dấu hiệu gì đặc biệt. Trước khi gửi, nhà trường sẽ kiểm soát kỹ càng, cô nào phạm lỗi là bị phạt.

Tôi cũng hiểu ý của bà Hiệu Trưởng Tăng Xuân An, bà sợ các học trò nữ của bà, phá phách thông lệ, làm quen với chiến sĩ bằng cách thêu tên, lớp …

Nhưng bà có biết đâu, khi các lớp được tổ chức đi thăm các anh thương bệnh binh nằm trong bệnh Viện Cộng Hòa, hay các lớp được vài nữ sinh đại diện đi thăm các anh ở tiền đồn, cũng đã là cái cớ để cho các nữ sinh Trưng Vương nảy nở nhiều mối tình đẹp cũng có, bi thương cũng có … Đẹp là chàng đã trở về, cưới người con gái chàng yêu. Còn bi thương, là ngày chàng ra trận, cũng là ngày cuối cùng đôi ngả chia tay … tin chàng hy sinh nơi trận tuyến đã làm tim người em gái hậu phương lịm chết trong tuyệt vọng …

Càng ngày trận chiến càng khốc liệt, cuộc sống của người dân lúc ấy càng bị quay cuồng trong những tin tức trên đài truyền hình, trên radio, và tin truyền miệng từ các gia đình có con là lính chiến …

Trong thời loạn ly, sự sống chết mong manh như sợi tơ mành. Nhưng, các anh chiến sĩ đã coi thường sinh mạng, cốt chống giữ làm sao cho hậu phương được sống thanh bình.

Nhưng cuộc chiến đã thay đổi cục diện. Càng gần những ngày cuối tháng Tư, chiến trường càng trở nên sôi động, và, hình ảnh người lính chiến, phải buông súng, đã làm cho nhiều chiến hữu, sững sờ, uất ức … Biết bao người đã phải sửa soạn ra đi, tránh bọn độc tài khát máu … Người thương binh đã vì lý tưởng hy sinh một phần thên thể, để giờ đây, sống trong mảnh đất quê hương, mà như lạc lõng như sống nơi phương trời xa lạ nào …

Bạn cứ đi, xin đừng lưu luyến
Là thương binh ta sống khổ đã thành quen
Như mãnh thú khép mình trong phố nhỏ
Đốt hết cuộc đời nghiệt ngã đau thương …

Người thương binh, còn lại gì trong tâm tư ? Những kỷ niệm chiến đấu, còn hằn trong trái tim, trong nỗi nhơ, với những địa danh anh đã từng chiến đấu, cùng các bạn, có người đã bỏ thân nơi chiến địa này, có đứa đã ngã gục ngay cạnh bên anh, không kịp trối trăn, anh chỉ kịp vuốt mắt, và thầm chúc cho hồn bạn được thảnh thơi nơi chín suối. Làm sao anh quên được những ngày tháng giao tranh giữa hòn tên mũi đạn.

Bao lần bên dòng sông soi mặt
Thoáng như mây trời đỉnh Chu Prong
An Lộc, Khe Sanh, đèo Lao Bảo
Tử sinh ta thấy nhẹ như không…

Thời nào mà chả có bóng dáng chiến tranh. Kẻ xâm chiếm, người phòng thủ. Những anh hùng dân tộc như anh hùng áo vải Lê Lợi, như Đinh Tiên Hoàng, như Quang Trung, như Gia Long … dù chiến đấu trong mảnh đất nhỏ bé, so với láng giềng bề thế Trung Hoa, đã dùng mưu lược để dành chiến thắng, khiến quân sĩ tàu đông đảo, cũng phải bỏ chạy …

Vậy mà giờ đây, lòng anh vẫn còn hăng say chiế;n đấu, tâm anh vẫn dành cho tổ quốc mến yêu, mà sao anh không được cầm súng chiến đấu. Anh cảm thấy lạc lõng, bơ vơ trong nỗi khổ đau giữa đất trời mênh mông, và những người bạn chiến đấu ngày xưa của anh giờ ở đâu, còn sống hay đã bỏ thân nơi nào, và có còn nhớ đến anh không ?

Anh hỏi trời. Anh hỏi anh, và chỉ có gió thổi âm u, và anh đành tâm sự với cỏ cây:

Chia với cỏ cây, nỗi niềm tri kỷ
Nhân gian chừng như đã lãng quên ta
Rượu uống bên dòng sông tủi nhục
Buồn hát một mình bài Quốc Ca năm xưa …

Có lẽ trong cuộc đời, không gì buồn bằng, rượu uống một mình, sống không tìm ra tri kỷ, để giờ đây, nhìn trời chiều trong màn sương đục, một mình ngóng về chốn xa, để thấy lòng mình vẫn còn yêu thương một Tổ Quốc

Rượu uống bên dòng sông tủi nhục
Buồn hát một mình bài Quốc Ca năm xưa …

• Cám ơn anh Hà Phương Hoài đã gửi cho bài Người Thương Binh

• Cám ơn tiếng hát Đặng thái Luân đã u ẩn gieo vào lòng tôi niềm thương cảm vô bờ.

• Cám ơn anh Lê Nguyễn đã thực hiện một cuốn phim đầy ý nghĩa với những hình ảnh vô cùng sâu sắc, nói lên được tâm tình của người thương binh nơi chốn quê nhà, khi Tổ Quốc thân yêu chỉ còn trong trí tưởng …và nỗi buồn sâu đậm trong lòng người.

• Và cuối cùng, trân trọng nhất, cám ơn nhạc sĩ Anh Bằng đã có những dòng nhạc, với lời tâm tình tuyệt vời, đã khiến cho tôi khi nghe, đã không thể cầm được giọt nước mắt nhẹ rơi trong buổi tối mùa đông …

HONG VU LAN NHI
2/2/2009
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#219 Posted : Wednesday, July 21, 2021 11:08:49 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MỘT CHUYẾN CANADA : Tâm Tình Của Người Em Gái


Dự định đi Canada thăm hai gia đình Lê Hữu và Lê Đình từ giữa tháng Năm, mà cứ bồng bênh như sóng trùng dương, khi thì đi, lúc lại thôi, chỉ vì anh Ngân cho biết sang Canada vào tháng 9 thì tốt cho anh hơn, vì anh có thể lái xe đưa chị Hồng và cô em út đi đây đó được.

Thực ra, LN biết cô con gái MaiTrinh có hai ngày nghỉ trong tuần, thứ Ba Và Thứ Sáu, nhưng anh Ngân cho biết, cô giúp việc trông coi em đã về quê ở Phi Luật Tân lo vụ chôn cậu con trai, mãi tháng 9 mới qua. Chỉ còn một chị nấu ăn thôi .Trong khi gđ Mai Trinh có tới 5 con, mà đứa út mới chừng 2 tuổi. Vì lý do đó, chị Hồng và LN đã hoãn chuyến đi đến tháng 9.

Mọi chuyện trở thành bất ngờ khi cháu Khải gần như mỗi ngày, thúc dục các cô nên đi sớm, trước khi chú Ngân mổ, thì tốt hơn … Suy đi tính lại, lời bàn mao tôn cương của Khải nghe chừng có lý, và thế là hai cô Kim và Diệp ok ngay.

LN phải nói rõ hơn lý do nào mà chị Hồng có thêm tên Kim. Hồng là tên trong khai sinh, còn Nam Kim là tên gọi ở nhà. Trong các hàng cháu, thường gọi là cô Kim

Khải lo vụ vé. Lẽ ra đi sớm hơn, giữa tháng 6, nhưng trục trặc vì khi hỏi cho chắc chắn ngày hai cô dự đinh đi và về, thì bắt được phone cô Kim, thiếu cô Diệp, hoặc ngược lại được cô D, lại thiếu cô Kim.

Cuối cùng, nhất trí là ngày 24 tháng 6 là ngày kính thánh Phero và Phaolo, hai bà cô già lên đường.

Bảo Khanh và Hồng Vân lo đưa Mẹ và má Diệp ra phi trường, trước đó 4 tiếng. Bảo Khanh lo vụ in vé, và gửi valises xong đâu đó, và hai chị em Hồng Vân, Bảo Khanh đã ở lại cho đến lúc Mẹ và Má D lên phi cơ. Cám ơn hai cháu thật nhiều đã phải dậy sớm hôm nay.

Cô em út dù sao cũng còn trẻ hơn bà chị gần 10 tuổi, cho nên, mọi thứ xách tay LN đã xách những thứ nặng để chi được thong thả hơn. Quên, Khải đã lấy Wheelchair cho cô Kim rồi, nên cũng đỡ lo vụ đi kiếm gate …

Trạm ngừng đầu tiên là ở Portland. LN cứ đi theo Wheelchair của chị Hồng là chắc ăn. Thật ra, vì LN không đi du lịch nhiều, nên cũng chẳng khác gì bà già quê lên tỉnh. Passport và vé, LN lo giữ cho cả hai chị em. Valise đã gửi, chỉ còn mỗi người hai xách tay nhẹ, nhưng, hai xách tay của chị Hồng chẳng nhẹ tí nào. Chị đi đâu cũng muốn mang quà theo, cho nên, LN lãnh đủ. Vì chị đi đã chậm, nếu để chị xách nặng thì từ nơi ngồi chờ đi vào máy bay cũng một đường dài, chắc là máy bay phải chờ chị thêm nữa…

LN rất thích ngồi gần cửa sổ ngắm mây trôi, thế mà lần này, LN lại nhất định để chị ngồi gần cửa sổ. LN muốn nhắm mắt ngủ, vì hôm trước thức cả đêm … Nhưng giấc ngủ cứ chập chờn. LN bèn đọc kinh và suy nghĩ mien man.

Rồi phi cơ lại ngừng ở trạm thứ hai ở St Paul. Chờ đợi cũng trong vòng 2 tiếng. LN vì dốt, nên dù có Ipad, cũng chẳng biết dùng làm sao, đành ngồi viết thơ, và đọc kinh … Âu cũng là một điều tốt. Đường bay từ Cali đến hai trạm ngừng, LN được ông Mỹ hàng xóm chỉ cho chơi games trên máy bay. Aha, cũng mê lắm nha. Và cũng qua được thời gian dài trên máy bay, quên cả làm thơ và đọc kinh ít đi Hahaha

Tuy vậy, vẫn có những lúc nhìn trời mây, nhìn những hình thù tưởng tượng của mây trên bầu trời xanh lơ, khi thì nhìn tưởng tượng ra dáng nằm của người đàn bà thời cổ La mã, khi thì bóng của chàng lãng tử, tóc bồng theo gió thổi, đang đi trên đường mây mờ mờ sương khói. Có lúc lại nhìn ra hinh ảnh Chúa trên cậy Thập Tự… Đêm xuống dần, mọi người như đang chìm vào giấc ngủ. Sau khi đọc kinh xong, chẳng ngắm trời đêm, chẳng chơi game, LN vội tìm giấy viết và LN viết vội khi ý tưởng chợt đến

Nhớ lời cổ nhân
Anh em như thể tay chân
Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ.

Nghe tin anh Ngân phải vào nhà thương mổ
Aneurysm, chừng nguy hiểm tính mạng vô biên
California- Canada, xa cách hai miền
Tuổi chị 85, thăm cậu em 81.

Cũng chẳng còn trẻ trung gì tuổi cô em út
Rồi hai tuổi già cùng dắt díu nhau
Cô em đi trước, níu tay bà chị chậm chạp đi sau
Theo cánh chim sắt Delta, bay vào vùng không gian vô tận.

Đường chim bay tưởng dài, lại hóa ngắn
Chỉ vài giờ bay đã tới trạm ngừng
Nào phi trường Portland, nào phi trường St Paul
Một lát dừng chân, rồi lại rời xa.

Cũng vương lại chút nhớ về một nơi lạ hoắc
Chẳng còn gì lo âu,
Chẳng còn gì thắc mắc
Cánh chim trời lại bay bổng trùng khơi.

Qua muôn dặm để về vùng đất mới
Canada, nồng ấm tình người
Canada, tình gia đình đằm thắm mãi trong tôi
Gặp gỡ hôm nay, biết đâu rồi sẽ xa nhau mãi mãi.

Ôi cuộc đời, như một thoáng chim bay.

Trên chuyến bay Delta 6/24/2015
HONG VU LAN NHI

Và, LN có cảm tưởng như máy bay đang ngừng, không đi, chỉ có mây trôi, gió thổi . Lần đi này, máy bay, có lẽ không gặp trou d’air không bị nhồi lên nhồi xuống nhiều lần, nên LN rất an bình ngồi đọc kinh, hoặc ngắm mây bay, hoặc chơi game.

Cuối cùng thì cũng tới trạm ngừng của nơi đến Phi trường Canada …vào 11 :30 đêm 24/6/2015
Những thủ tục rắc rối cũng qua.. Cám ơn người đã chở chị Hồng bằng Wheelchair đã Đưa chị Hồng và LN tới tận tới tận chỗ lấy valises.

Valise chị Hồng đã có rồi. Chỉ còn chờ Valise của LN mà thôi. Đêm đã khuya, mà càng mong lại càng chẳng thấy Valise của LN đâu. Chị Hồng và LN đều sốt ruột, vì biết cháu Định đã ra đón, từ 11 giờ. Bây gio` là 12 giờ rồi … Mọi hành khách cùng chuyến bay đã ra về hết. Chỉ còn lại hai chị em LN mà thôi. Chị Hồng phải ra gặp cháu Định cho biết lý do trễ này. Phi trường ở Canada, thì đa ra, sẽ không trở lại được. Cũng may, cháu Định nhờ được cô cảnh sát, đưa LN ra gặp Định, lấy địa chỉ nhà anh Ngân, để vào khai báo lạc valise. LN cho họ biết là tất cả thuốc men cần thiết uống mỗi ngày đều ở Valise đó. Họ hẹn ngày mai, hoặc cùng lắm ngày mốt, Valise LN sẽ tới nhà …

Mọi chuyện rồi cũng xong. Cháu Định đưa hai cô về nhà bố mẹ Trọng Ngân thì cũng đã hơn 1 giờ đêm, giờ của Canada.

Dĩ nhiên là LN phải mượn áo ngủ. Cũng may Trọng cùng cỡ với LN nên mượn bộ rộng nhất là cũng đủ yên giấc nồng.

Cám ơn Cháu Định đã phải chờ đợi trong đêm khuya để đón hai bà cô …

( còn tiếp ]
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#220 Posted : Wednesday, July 21, 2021 11:50:45 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,637

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MỘT CHUYẾN CANADA (tt): Tâm Tình Của Người Em Gái


Đã bao lần LN đến thăm gia đình anh Ngân, nơi căn nhà này, vậy mà LN không nhớ tên đường và ngay số nhà cũng không nhớ luôn. Bây giờ thì LN thuộc lòng rồi, cũng nhờ quên Valise, phải khai báo. Con đường Rue De Seigne Thuộc Saint Leonard Quebec

Căn nhà hai tầng, xây theo lối Ý. Ở Cânda có vùng của Ý, có vùng của Anh, của Pháp nữa. Từ cầu thang đi lên, gồm 3 phòng ngủ trên lầu. Phòng khách và phòng ăn có bếp ở tầng hai luôn. Từ cầu thang vòng xuống, là Sous Sol, là basement, có phòng gia đình rộng rãi mênh mông. Và có bếp rất rộng. Đây là bếp chính, vì nơi này là chỗ họp gia đình khi các con ở xa kéo về. Và có một phòng nữa, khá lớn, nhưng ông anh LN đã chiếm ngụ ở đây một cách thoải mái, vì nơi đây còn rộng rãi hơn những căn phòng trên lầu.

Sáng thức giấc, trời hãy còn sớm. Nhìn đồng hồ cell phone, mới hơn 6 giờ. Nghĩ đến Cali giờ này đang chìm đắm trong đêm khuya khoắt khoảng 3 giờ sáng …

Cali chìm trong màn đêm
Ru ai giấc ngủ êm đềm
Chỉ riêng nơi này tôi thức
Nhớ Cali , nỗi nhớ dịu êm.

Nhà quá rộng mà chỉ có hai người, hai ông bà già, cho nên thật yên lặng. LN dạy sớm, chắc tại trái giờ sao đó, nên, lại ngồi đọc kinh lần chuỗi, chờ mọi người thức giấc.

Thật hên, hôm nay là thứ Sáu, ngày nghỉ của Mai Trinh, nhưng cô công chúa có tật thức dậy rất trễ, thường là 10 hay 11 giờ, thành thử, khi Mai Trinh cùng 5 con đến nhà ông bà ngoại cũng phải từ 2,3 giờ trưa trở ra … Tuy vậy, cũng chịu khó đưa Bác Kính và Má Út đi thăm Bác Mục. Nhà bác Mục lại rất gần đền Thánh Giuse( có thể đi bộ khoảng 15 phút ), cho nên LN cũng hồ hởi thăm ông anh, rồi sau đó đi thăm đền Thánh Giuse, xin “ ơn như ý “ Không biết là lời cầu xin có được chấp nhận hay không, mà đến giờ này vẫn không thấy động tĩnh gì. Được cái, con gái Mai Trinh đến trễ thì cũng về trễ. Nhiều khi nửa khuya mấy mẹ con mới ra về. Dĩ nhiên là có chàng Biền đến góp vui nữa.

Có một điều ngu của LN, xin kể ra đây. LN được cháu lấy “ viber “ vào cell phone, để gọi miễn phí. LN cứ yên chí, là miễn phí, nên gọi cho bạn bè lia chia. Cho đến khi gd Ngọc Thu từ Philadelphia qua, ở chơi mấy ngày cuối tuần, cho LN biết, cô gọi miễn phí nếu người được cô gọi cũng có viber. Nếu không, cả cô và cả họ cùng bị mất tiền, khá tốn lắm đó.

Chắc cháu Ngọc nhìn thấy mặt bà cô đờ ra vì sợ quá, bèn nhắc nhở :

- Cô muốn gọi cho ai ở Mỹ, cứ dùng phone của bố mẹ, vì bố mẹ đã mua cả đường giây My- Canada rồi. Chỉ có 2,3 xu 1 phút thôi.

Thế là từ đấy, bất cứ phone nào của bạn bè gọi từ Mỹ, LN đều phe lờ, khi cần sẽ gọi phone nhà của Trọng Ngân .

Ở dưới basement, có đầy đủ tiện nghi . Chỉ phiền một nỗi, computer thì có đấy, nhưng chỉ là để cho con nít chơi games. LN lúc đầu cũng lần mò vào xem sao, nhưng, có nhiều điều không cảm thấy thoải mái

- Máy chậm rì
- Không có font tiếng việt …
- LN “ quá giỏi “ nên chẳng biết làm sao viết hoặc post bài được.

Không có computer, thì LN đọc kinh nhiều hơn, trò chuyện với các anh chi, các cháu nhiều hơn.

Nhất là chiều tối thứ Sáu, hay thứ Bảy, LN không nhớ rõ, gia đình Ngọc Thu từ Phila về, nhà vui hẳn lên. Đám con nít nhà Biền Trinh, 5 đứa, cộng với 4 đứa nhà Ngọc Thu, đã khiến cho gian phòng dưới nhà, trở nên đông người và ồn ào quá xá.

Bây giờ mới là chuyện phiền của LN. Số là ở Cali, LN phải kiêng mặn tối đa, gần như là luộc, kiêng ăn những loại như cơm, phở, bún … Nhưng LN chỉ kiêng được cơm thôi, còn bún và phở thì bạn bè rủ đi ra ngoài, làm sao từ chối …

Tuy vậy, LN cũng xuống được mấy lbs. Người cũng nhẹ nhõm, và chuyến này, hăng hái mang những áo quần của một thời “ ít mũm mĩm “ và nhất định sẽ chụp ảnh để dân Canada quên đi hình ảnh quá mũm mĩm của một vài năm trước. LN mũm mĩm nhiều là vì cơ thể giữ nước đó, cọng thêm cái mũm mĩm sẵn có, cho nên mới “ mập ù “ thôi …

Vừa gặp LN, anh chị Ngân cùng các cháu đều khen, LN gầy nhiều. Còn gì vui hơn nữa chứ … Trong khi bà ngoại Trọng thì luôn gầy, nhưng khỏe mạnh, còn anh Ngân trong vòng một tháng mà sụt tới 10 ký, thành thử ông anh gày nhom, da dẻ nhăn nheo, trông thương ơi là thương. LN nghĩ thầm, giá LN xuống được 5 ký thôi cũng đủ yêu đời quá xá rồi …

Gđ Trọng Ngân ăn cơm ngày 2 bữa. Và lạ kỳ, ăn rất mặn. Thit kho, ăn với rau salade, dưa chuột, canh ray đay, sườn nướng và nhiều món khác nữa, nhưng món nào cũng mặn. Thế mà cả hai anh chị đều không bị hề hấn gì.

Lúc đầu LN còn xin nửa chén cơm thôi, nhưng sau, ăn ngon quá, bèn lấy thêm nửa chén nữa … Phải thú thực, đang phải kiêng mặn, nay được ăn mặn, ngon ơi là ngon. Và, cứ thế, mỗi ngày LN ta ăn tới 2 chén cơm là thường. Rồi thêm, ông anh uống cà phê sữa đặc, cô em ở Cali không bao giờ uống sữa đặc, nay uống cũng thấy ngon. Thế là chỉ sau vài ngày ở Canada, LN cảm thấy người có vẻ nặng nề hơn khi mới đến. Bèn cân, thì hôm mới đến là 61 ký, bây giờ 63 ký rồi …

Và, LN đành chia tay giã từ cà phê sừa đặc … Còn cơm thì, xin xuống 1 chén và ăn độn rau … Ăn ngon, ngủ yên, nên chính LN cũng cảm thấy nặng nề rồi … Chụp ảnh hôm đầu, còn thấy mình thon thả, những lần sau thì đã thấy mũm mĩm gần như khi ở Cali. Cái công lo nhịn ăn mặn cho xuống cân đã thành công dã tràng ...

HONG VU LAN NHI
(còn tiếp )
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest (2)
12 Pages«<9101112>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.