Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

75 Pages«<72737475>
Options
View
Go to last post Go to first unread
tictac  
#1461 Posted : Friday, May 14, 2021 9:47:28 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)


UserPostedImage

Hoá Thân

Mai xa phố thị về rừng
Cỏ cây chua xót đếm từng nỗi đau
Ta về ngõ trống trước sau
Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời

Thấy em xõa tóc bên đời
Liêu trai dáng ngọc, một thời sắc hương
Mời em bước xuống đoạn trường
Đam mê một thuở cúng dường thiên thu

Từ ta rực rỡ, tình, thù
Hư vô phẫn nộ, mây mù lửa thiêu
Ta về bước nản chân xiêu
Trái tim ẩm mốc rong rêu, tội tình

Đường đời vô ngã u minh
Trên vai nhẹ gánh tử sinh cuối mùa
Ta từ ngựa gõ bước khuya
Tiếng khua lục lạc dưới mưa bất thường

Cô đơn chiếc bóng bên đường
Vết đau tiền kiếp còn vương máu hồng
Ta từ lệnh chỉ sắc phong
Hóa thân ẩn sĩ bao dung bất ngờ

Đầy trời nhã nhạc, kinh, thơ
Sao khuya vằng vặc, tiếng tơ dãi dầu
Mưa bay trên ngọn tình sầu
Tan theo nỗi nhớ, hồi đầu, oan khiên.


Nguyễn văn Lập

Edited by user Friday, May 14, 2021 12:12:56 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1462 Posted : Thursday, May 20, 2021 12:07:58 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ

Con về nhặt lá vàng rơi
Buồn thiu úp mặt khóc thời gian qua
Mười mùa phượng đỏ thay hoa
Mộng xưa còn trắng trong tà áo xưa?

Thầy sau bao chuyến đò đưa
Tóc đen thành khói trắng mùa heo may
Con đi qua vùng phấn bay
Vẫn nghe ấm nụ cười thầy dõi tin.

Quên bao nắng gió đời mình
Làm người gieo hạt bằng tình thương yêu
Thầy cho những học trò nghèo
Đủ niềm tin thả cánh diều ước mơ.

Xòe tay buông những dại khờ
Đàn chim ngày ấy bây giờ bay xa
Trên đường danh lợi phù hoa
Nhớ quên trầm bổng lời cha giảng bài?

Con về trường cũ chiều nay
Chỉ nghe tiếng gió gọi ngày xưa ơi
Buồn gì nước mắt thầm rơi!...

Nguyễn Giang San
tictac  
#1463 Posted : Saturday, May 22, 2021 6:21:46 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Lắng nghe cà phê kể chuyện



Cuộc đời cafe, cũng như cuộc đời của con người, cũng phải 9 tháng 10 ngày thai nghén mới được thu hoạch.

Café cũng có quãng thời gian trưởng thành, có thăng trầm và cả những sắc thái.

Sinh ra từ mầm cây, cafe chưa phải là hạt, cafe là thứ hoa trắng muốt, tinh khôi và cũng rất ngây thơ và dễ thương nữa.

Lớn hơn một chút, hoa kết thành trái.

Trái xanh non và yếu ớt.

Trái như con người, chuẩn bị những bước chân đầu và chưa hề biết mùi vị của cuộc đời.

Rồi trái cafe xanh non ấy trải qua những cuộc ngụm lặn khi đất trời đổi thay.


Ta sẽ hiểu về cuộc sống hơn nếu như ta quan sát kỹ và suy ngẫm về cafe. Cafe đã thuyết phục tôi bằng những câu chuyện về chính cuộc đời mình. Và tôi phải lòng cafe như vậy, phải lòng từ những câu chuyện quanh ly cafe. Như câu chuyện cổ tích “Nghìn lẻ một đêm”, tôi không ngừng thôi bị quyến rũ cả về hương, vị, tâm hồn cafe. Và hơn thế, bởi cả những câu chuyện đời đầy triết lý và chiêm nghiệm thú vị, sâu sắc. Một ngày, cafe thì thầm kể...

Mưa rồi nắng. Những cơn mưa vần vũ rồi đến những đợt gió lạnh. Đôi khi sinh lực còn bị cuốn hết bởi những con sâu đáng ghét hay một mùa nắng hạn bất chợt. Nhưng hay thay, hạt cafe không lẻ loi mà chúng được kết thành chùm, thành nhánh. Những hạt café không phải sợ, vì đã có rất nhiều trái khác, chùm khác luôn ở bên cạnh. Chúng cùng vượt qua những sóng gió cuộc đời với nhau, như chúng ta cũng vậy. Những hạt cafe nào không qua nổi cái thử thách kia có lẽ sẽ mãi xanh hay đỏ chưa tới đã vội rụng xuống và tử bỏ cả chuyến phiêu lưu tiếp theo.
Còn những trái còn lại khi đã nếm đủ vị mùi vị thiên nhiên, ngày càng chai sạn, đỏ dần lên và mạnh mẽ hơn. Đó là lúc cafe đã chín nhưng nó vẫn tiếp tục hấp thụ tinh hoa để đạt đến độ đỏ cuối cùng. Là màu đỏ thâm của sự chiến thắng sự rực lửa căng tràn nguồn sống. Cuộc đời của trái cafe có lẽ đẹp nhất ở giai đoạn này. Hưởng thụ nguồn nước tinh khiết, không khí mát lành, mảnh đất màu mỡ, hưởng thụ tình yêu bền chặt chăm sóc từ những người dân cao nguyên đất đỏ, những trái cafe đỏ mọng ấy là những trái ngon nhất, đẹp nhất, đáng tự hào nhất của bà mẹ thiên nhiên.

Bởi vậy, nhiều người không chịu được vị đắng của cà phê nên thường bỏ đường hoặc sữa cho bớt đắng. Tôi không cho đường hay sữa vào cà phê bởi tôi biết: phải nếm trải qua cái đắng mới cảm nhận được hậu vị ngọt ngào đến lịm người từ những trái cafe hảo hạng. Để đọng lại cuối cùng là sự lắng lại để thưởng thức và để nghe câu chuyện, những chuyến phiêu lưu từ cuộc sống. Hãy ngồi xuống, pha một ly café và lắng nghe cafe thì thầm tiếp bạn nhé!


Starbucks SD


tictac  
#1464 Posted : Tuesday, May 25, 2021 10:03:54 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Xôn Xao Mùa Hạ Đến

Nắng chiều rơi sang tháng mấy rồi em?
Mà hạ đã xôn xao lời ve gọi
Biết bao điều em – anh còn chưa nói
Phượng đã rơi đỏ chói mối tình đầu

Mười tám năm trời ta biết gì đâu
Giờ mới biết hoa có màu nỗi nhớ
Ai đã ép cánh phượng vào trang vở
Để chiều nay nức nở vết thương lòng

Em nhớ về ngày tháng thuở xa không?
Biết tìm đâu màu hoa lưu luyến ấy
Bờ thương nhớ sao giờ xa đến vậy
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay

Em có buồn ngày ấy buổi chia tay?
Bao niềm riêng ngại ngần không nói được
Vạt áo nào khuất xa còn tha thướt?
Buổi tan trường ngơ ngẩn ngước nhìn theo

Thôi xa rồi một mùa hạ xa xăm
Giấu nước mắt ngoảnh đầu ôm thầm lặng
Hai năm nhớ để bây chừ xa vắng
Mười tám năm yêu thao thức một chiều!


Huỳnh Minh Nhật
tictac  
#1465 Posted : Monday, May 31, 2021 3:06:07 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage


Cà Phê Đắng

Sao cứ mời em một cốc cà phê đắng?
Những bông hồng tháng chín vẫn còn nguyên
Gió tháng ba bay từ bài thơ cũ
Kỷ niệm nào ai còn nhớ, ai quên?

Người không gặp mà sao mùa cứ nhắc
Gió xưa đâu bay nữa để nuông chiều
Nắng vỡ nợ trên những hàng cây biếc
Bước chân về từ lối rất cô liêu…

Chiều em bỗng quen cà phê vị đắng
(Chẳng còn anh đây nữa để thêm đường)
Thôi bỏ hết những ngọt ngào mời mọc
Gọi riêng mình một cốc đen xuông.


Muối Mặn Gừng Cay
KLong  
#1466 Posted : Tuesday, June 1, 2021 10:44:18 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,129
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)

UserPostedImage

Thuở xa người

Một sớm người đi theo mây bay
Ta say nằm lạnh buốt đêm dài
Tỉnh ra thấy cụm hoa đầu ngõ
Ta vẫn còn, hay nỗi tàn phai?

Nửa đêm tỉnh dậy thấy sao rơi
Ta nghĩ người đang ở cuối trời
Ơi những đám mây còn lãng tử
Xin để hồn chùng trong đêm khơi

Ôi má người từ nay thôi hồng
Gió cũng trầm thương tóc thôi hong
Mai sau thoảng nhớ mây vườn cũ
Ta yêu người bằng mối tình không


Trần Xuân Kiêm
tictac  
#1467 Posted : Saturday, June 5, 2021 6:13:49 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Đà Lạt Thành Phố Mưa Bay

Em hẹn tôi về thăm thành phố mưa
Trên đồi cỏ non ven hồ liễu rũ
Một thoáng hương xưa qua từng phố cũ
Ly cà phê thơm năm ngón dịu dàng.

Con đường mưa quyến rũ bước chân nàng
Bờ vai nhỏ đong đưa đôi mắt biếc
Phố núi mù sương không lời tiễn biệt
Tiếng chim gọi tình vách núi cheo leo.

Dấu chân ngựa về nhớ gió thông reo
Hoa vẫn nở vô tình trên kẻ đá
Những đóa hoa vàng nao lòng khách lạ
Nghe lá thu mưa ngỡ bước em về.

Lãng đãng trong sương thơm mái tóc thề
Tình yêu tôi, tình một thời nông nổi
Mưa trong lòng, mưa làm em bối rối
Không còn tôi ai nhắc chuyện ngày xưa.

Em hẹn tôi về ngắm thành phố mưa
Mười mấy năm lời hẹn xưa bỏ lỡ
Gió hãy mang tình yêu tôi thuở đó
Mưa đồng bằng nhớ thành phố mưa bay.


Nguyễn An Bình
KLong  
#1468 Posted : Saturday, June 5, 2021 9:59:08 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,129
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)

UserPostedImage

Cổ Tích Tìm Em

Ta về cổ tích tìm em
Ngang qua thành quách miếu đền rất xưa
Cổ tích chiều lạnh giăng mưa
Mùa thu xanh biếc cũng vừa qua đi

Ta về ôm mối tình si
Lang thang giấc mộng xuân thì có em
Để nghe lòng chợt buồn thêm
Khi nhìn hoa rụng bên thềm hắt hiu

Ta về ngày tháng buồn thiu
Lối xưa kỷ niệm dập dìu người qua
Nghe từng nỗi nhớ thiết tha
Quay lưng tình đã không là của nhau

Ta về cổ tích lòng đau
Trong tim đầy những vết nhàu yêu thương
Dấu chân lặng lẽ sầu vương
Mưa bay mù lối ....con đường lãng quên ...


Khiếu Long

Edited by user Saturday, June 5, 2021 10:02:44 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1469 Posted : Wednesday, June 9, 2021 6:12:47 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Tháng Sáu

Gửi về tháng sáu em ơi
Có con ve nhỏ hát lời yêu thương
Trời xanh cho mắt nhung gương
Phượng rơi môi đỏ sân trường rêu xưa

Hai bàn tay một cơn mưa
Em vào khúc hát thoi đưa mùa về
Gửi về tháng sáu cơn mê
Tóc xanh áo trắng lời thề nay đâu

Anh về tháng sáu mưa mau
Dấu chân nay đã lấm mầu thời gian
Tóc xưa hương chút nồng nàn
Bay cùng vạt áo qua ngàn giọt mưa

Em về tháng sáu hay chưa?
Có anh ngồi đợi giữa mùa mây bay
Bài thơ trong chiếc khăn tay
Anh trao về với tháng ngày em ơi

Mưa về rồi tháng sáu ơi
Có con ve hát mãi lời yêu em..


Unk

Edited by user Wednesday, June 23, 2021 8:43:33 AM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1470 Posted : Saturday, June 19, 2021 4:05:53 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)
UserPostedImage
Happy Father's Day 2021
tictac  
#1471 Posted : Wednesday, June 23, 2021 8:52:07 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)



UserPostedImage

Tháng Năm và Hoa Diên Vỹ


Những bông hoa Diên Vỹ

nở tím chiều tháng Năm


Anh nở tím hồn em

bắt đầu vào tháng mấy


Màu tím loang loang mãi

nhuộm thời gian

nhuộm cả mặt trăng

nhuộm cả mặt trời


em đứng giữa cuộc đời

giọt nước mắt

môi cười

cũng tím


em đi suốt con đường

qua bốn mùa hoa nở

màu sắc’

dần dần phai

sao chỉ hoa Diên Vỹ

nhuộm tím hai vai gầy.


tháng Năm rồi cũng hết

trong vườn nhà em

hoa Diên Vỹ rồi tàn


Mặt trăng

Mặt trời

thay nhau đổi chỗ

xoay thế nào màu tím vẫn còn loang.



Trần Mộng Tú
2021
tictac  
#1472 Posted : Tuesday, June 29, 2021 7:20:56 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)
UserPostedImage


Nửa môi


Anh mới vừa qua phố sáng nay

Chiều đang chầm chậm nuốt trôi ngày

Ngày đang chầm chậm chờ em đến

Em đến sao mà chậm quá đây


Anh bước bên đường đếm lẻ loi

Có ai đang đếm buổi xa người

Người xa đang đếm gì không đếm

Em có nghe buồn đếm giữa môi?


Nửa môi em thiếu cà phê nếm

Anh nếm bên trời thiếu nửa môi

Chút đắng cho anh thầm nhớ lại

Nửa môi em thiếu xót xa đời


Một nửa môi hồng thiếu nửa môi

Không son vẫn thắm mỗi khi cười

Không đường vẫn ngọt cà phê đắng

Một nửa xa vì COVID thôi


Nhược Thu
tictac  
#1473 Posted : Monday, July 5, 2021 10:10:16 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Hồn Tôi Để Ngỏ Chờ Em
.
Một ngày em đóng sập cửa
Một đời em đi thật xa
Trăm năm hồn tôi để ngỏ
Chờ em mấy độ tàn hoa
.
Một ngày hương xưa còn đây
Một đời ôm men ngất ngây
Em đi hồn tôi nghiêng ngã
Chờ em suốt cuộc tình này
.
Môi son còn in ly rượu
Em đi rồi còn tiếng cười
Làm sao tôi tìm được chữ
Gỡ tóc em rối chân trời
.
Em đi bóng còn ở lại
Một thời em đứng kiễng chân
Thở vào hồn tôi nắng quái
Nụ hôn lạc mấy đường trần.


Phan Tấn Hải

Edited by user Monday, July 5, 2021 10:13:18 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1474 Posted : Sunday, July 18, 2021 8:42:02 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

TÓC MAI SỢI VẮN…



1.

Lòng ta như một trang kinh
Ẩn trong lời Phật chữ tình rưng rưng
Lòng ta lá nhỏ trên rừng
Lao chao rớt xuống mấy từng chiêm bao


(thơ Hoàng Du Thụy)

Bài thơ đó do một người bạn văn từ Canada, gửi tặng.

Chị nói với tôi chị đang tìm nguồn vui trong thiền và lòng không còn vướng bận những nhánh đời nhân quả. Mỗi đêm về nhà, lái xe qua những hàng sơn táo, qua những vạt cỏ màu vàng như ủ bằng mật ong người đàn bà đó nghe mùa xuân trở mình và tiếng gió rít ngoài kiếng xe, lòng lãng quên hết mọi tranh chấp, muộn phiền…

Những buồn vui ngày trước từng làm tròn trịa một tình yêu cũng không còn? Như một cơn mưa bóng mây bay rớt trên góc tường hạnh ngộ, làm thiếu thốn phía bên này và khao khát phía bên kia.

Biết bao bóng thuyền muộn màng không về được bến vì giông bão giữa dòng, nhưng đàng sau những cơn bão lòng là trái tim lành lặn.

Trên điện thư trả lời, tôi cầu mong chị tìm thấy sự an tịnh thật tình và hy vọng thành phố Montreal có thêm một người đàn bà biết ủ đóa vô ưu trong lòng để giẫm lên những mù lòa dâu bể. Mọi giấc mơ đều cũ xa, đều bỡ ngỡ.

Nhưng thâm tâm tôi không tin nhiều về điều chị nói. Những câu thơ vẫn còn đó sự trăn trở rất đời. Vẫn còn bao la một nhánh sông muộn phiền lấp lánh. Hơi thở tình yêu hình như vẫn còn tươm mật trên môi run ngày nào…

Người đàn bà từ bỏ một đoạn đường và không muốn nhìn lại sau lưng, không có nghĩa là quá khứ đã đoạn lìa. Dù vẫn còn đó vạt mưa làm trắng màu thiền trên vai áo, trong khi tiếng đời vừa xao động lá sen khô.

Bài thơ bất chợt chị gởi tôi từ một đêm như vậy, trong khi tiếng gió quét mùa hạ đi qua ngôi nhà đường Heatherglen. Tôi nhớ vô cùng ngôi nhà cũ của gia đình tôi nằm dưới chân Núi Lớn Vũng Tàu. Biển thổi giạt nỗi nhớ mênh mang về hai đầu ngọn núi. Nhiều đêm tôi chong đèn ngồi học thi lúc bên ngoài trời mưa. Và những câu thơ của một mùa không ngủ được viết xuống bằng mực tím học trò. Những ngọn cỏ khát gọi mưa đêm nên nảy mầm thành lục bát.



Bao nhiêu năm rồi, tiếng mưa có khả năng làm thành cung phách bản đàn xưa và cơn mơ vội vàng như một âm thừa sót lại.

Khi người ta già, người ta sẽ nhìn lui lại bước chân mình. Những người đàn bà giống như sương mỏng, như sông xanh. Họ thà ủ hơi thở sửng sốt của mình trên vai người khác hơn là đậu xuống những trang giấy tình hồn nhiên. Những cuống lá mùa thu không biết nói lời hò hẹn, nên đêm Vũng Tàu có một người úp mặt vào đôi tay, thao thức.

Thành phố ven biển của tôi cũng giống như mọi thành phố miền Nam. Có hai mùa mưa nắng rõ rệt. Những cửa biển xưa mờ cạn nước. Những gã con trai cùng rong chơi với nhau suốt một mùa hè, trên bãi cát khô cạn mực thủy triều. Nên chúng tôi đều hiểu tánh tình của nhau tường tận. Hiểu luôn những thói quen của nhau. Như những con còng gió hiểu rõ hang động của mình.

Mười sáu, mười bảy tuổi chúng tôi không dám có người yêu. Mãi đến khi gần đi lính mới nói lên lời tỏ tình thì cổng trường đã ở sau lưng. Cái thời nông nổi nhưng nóng cháy môi hôn kia đã khép lại.

Những đứa con trai tình si và các cô gái e ấp đã đi riêng một đoạn đường, dưới những cây bàng già phai màu đỏ lá. Những nhịp thời gian như những nhịp cầu nối đôi bờ cách trở. Còn sự cách ngăn của hai người yêu nhau thì đến bao giờ?

Một vài đứa bạn dạn dĩ hơn dám nắm tay người yêu đi ngoài phố. Mặc cho những lời đàm tiếu có dịp lan xa như sóng trùng dương. Vũng Tàu quá nhỏ để che kín một dấu vết, hay một tiếng lòng hổn hển bên vai.

Mỗi ngày đi học tôi đi ngang qua con đường Lê Lợi có hàng me chụm đầu vào nhau. Tôi biết Hoàng Hoa từ thời đó. Lá me rắc trên vai áo ai làm rộn rã lòng tôi. Nhưng tôi biết nàng dửng dưng như nắng sớm.

Người con gái mang cái tên của Hoàng tộc và chứa đựng một màu hoa đã từng không biết có một đứa con trai ngưỡng mộ nhan sắc đi sau nàng.

Khi tôi bước xuống cuộc đời, tôi vẫn chưa biết rõ về nàng, ngoại trừ cái tên nghe gần gũi với một người bạn học của tôi là Hoàng Lực.

Hoàng Hoa là một cô gái có đôi mắt đẹp nhất mà tôi từng thấy trong trường Trung Học Vũng Tàu những năm sáu mươi. Một đôi mắt làm nguồn cảm hứng cho lời thơ Ðinh Hùng/ mắt em là bóng dừa hoang dại, âu yếm nhìn tôi không nói năng/(mộng dưới hoa) Nó cũng là nguồn cảm hứng cho những bài thơ của tôi sau này, khi khôn lớn.

Nhà nàng nằm một góc ngã tư đường Lê Lợi và đường Duy Tân. Một phía nhìn ra hàng me và phía kia nhìn ra biển. Có thời gian ngôi nhà khang trang đó dùng làm nhà bảo sanh Hữu Phước. Từ một góc phố chạy dài từ cơ sở sản xuất Mắm Ruốc của bà Giáo Thảo, đến nhà nàng, có một vài ngôi nhà khang trang nằm lùi sâu vô trong, được những khu vườn màu sắc che chắn bên ngoài, như bối cảnh trong tranh của Renoir, nên khi nàng quẹo khuất vào đó tôi có cảm tưởng nàng đã đi vào một thế giới khác, mông lung và mơ hồ. Một thế giới của nàng tiên trong các truyện cổ tích.



Tan trường về, tôi tìm cách đi sau nàng. Thời đó, học sinh học hai buổi một ngày. Buổi trưa về nhà ăn cơm, có thể ngủ một giấc để buổi chiều đi học tiếp. Tôi dùng khoảng thì giờ ít oi đó để làm thơ tình gởi đăng báo hoạc đọc truyện chưởng Kim Dung. Tôi thích nhân vật Ðoàn Dự trong Lục Mạch Thần Kiếm và thấy mình si tình Hoàng Hoa giống như Ðoàn Dự si tình Vương Ngọc Yến.

Ít khi Hoàng Hoa đội nón. Nhờ đó từ phía sau tôi nhìn thấy mái tóc trên vai nàng chuyển động như đôi cánh một loài chim đêm. Có những ngày tháng người ta sẽ quên luôn vì thời gian chồng chất trên vai, nhưng có những ngày tháng ngừng lại vĩnh viễn. Thời gian học đệ tam là thời gian đẹp nhất của tôi trước khi tôi vào lính. Tôi muốn được yêu thầm và được đi sau lưng nàng suốt đời, mặc cho những biến động của đời sống và bom đạn chiến tranh mỗi ngày vang vọng ngoài kia. Dưới bước chân êm đềm và quanh quẩn bên tà áo dài khép nép của Hoàng Hoa, tình yêu đã che lấp mọi dấu vết tan hoang. Che lấp mọi hướng đi về tương lai. Dù tương lai của những gã học trò sinh trong thời binh lửa vàng úa ngỡ ngàng

Mối tình một chiều như vậy tưởng chừng sẽ kéo dài để cho những trang nhựt ký có cơ hội tăng trang từng ngày. Cùng những bài thơ viết từ tấm lòng thơ dại sẽ có dịp hóa thân thành cánh bướm trang điểm cho đời. Nhưng tôi lầm. Một hôm nàng bỏ trường bỏ lớp không một lời từ giã. Chúng tôi- những thằng con trai khờ khạo trước tình yêu nhưng lại dạn dĩ với bất trắc bỗng thấy vắng đi một bóng mát êm đềm. Biển trở nên cuồng nộ chói chang từ ngày đó. Những trái bàng già rụng xuống tháng giêng dọc đường ra Bãi Trước, giống như những mơ ước chưa kịp đơm bông.

(Nhiều năm sau nầy, khi gặp lại Hoàng Hoa, lúc miền Nam sụp đổ, tôi thấy nàng vẫn còn đẹp dù có già hơn chút đỉnh. Chồng của nàng là đại úy Trần Bình Lâm, hình như không phải là dân Vũng Tàu? Vừa rời khỏi một nhà tù nào đó trở về).

Biết bao nhiêu bể dâu làm khô kiệt mọi nhựa sống trên những nhánh cây đời? Những thanh niên thiếu nữ ngày xưa bây giờ đã trở thành cha thành mẹ. Có người trở thành ông nội bà ngoại nếu lập gia đình sớm hơn. Có ai một lần đi lại con đường cũ ngày xưa để cảm giác được ngậm ngùi? Có ai còn buổi chiều ngồi trên bờ đê nhìn ra mặt nước xanh để ước mơ cuộc sống bên kia bờ đại dương như tôi đã từng mơ ước? Và nơi góc sân vận động ngày nào có còn những đôi chân vẽ vời của bạn tôi, của Võ Như Lăng, của Huỳnh Văn Chừng, của Huỳnh Quốc Hải, Trần Minh Trí, Phan Phi Hùng, Huỳnh Kim Sơn? Của Trung đen, Trung trắng?… Còn những ai đã nướng cháy tương lai mình như những khoang thuyền đang cháy nắng mặt trời?. Suốt mùa ra khơi không tìm ra một mẻ lưới vinh quang trĩu đầy tôm cá?

2.

Trên bãi biển đời người có nhiều dấu vết để lại. Có những dấu vết hằn sâu còn đọng lại một vài phiến lá kỷ niệm. Có những dấu vết hời hợt bị xóa lấp khi sóng biển tràn dâng. Tình yêu cũng vậy. Khi tôi rớt Tú Tài năm Ðệ Nhị, tôi xin vào lính. Mái tóc bồng bềnh của tôi được người ta cắt ngắn còn ba phân và mỗi ngày tôi bơi trong bộ quân trang rộng thùng thình mới lãnh từ kho Quân Nhu. Tôi làm một người lính mang tấm lòng yêu nước pha trộn với sự chua xót để đến mỗi khi chiều xuống, ngồi một mình trên chiếc giường gỗ ở khu tạm cư, lòng tôi cứ chùng xuống vì nhớ nhà.

Dưới những góc cây bã đậu buổi sáng đầu ngày, tôi khom lưng chà láng từng đụn cát, theo lệnh thượng cấp, như đang chà láng mọi ước mơ của mình. Người ta nói: “thao trường đổ mồ hôi – chiến trường bớt đổ máu”. Nhưng với tôi, mồ hôi chảy ra mỗi ngày không đủ sức vá lành rách rưới của trái tim. Mà chỉ có khả năng làm tràn thêm những giọt lệ.
Khóa học quân sự đầu tiên khi vào lính của tôi là Khóa 39 Hạ Sĩ Quan Trừ Bị- (Rớt Tú Tài anh đi Trung sĩ)- Khóa học thuộc quân trường Quang Trung, nằm trong khu vực Hóc Môn, Gò Vấp.

Từ Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngũ chúng tôi chuyển về Quang Trung, trại Nguyễn Huệ. Buổi chiều đứng trong trại nhìn ra ngoài con lộ chính chạy về Sài Gòn, những chuyến xe đò, xe lam xuôi ngược kéo theo đàng sau nó những bụi bặm hối hả như hoa phấn cuộc đời. Lòng người tân binh cũng vàng vọt theo vạt nắng. Cách nhau một con đường, bên ngoài là tự do phiêu bồng và muôn ngàn niềm vui đô thị. Bên trong là đời sống gò bó theo khuôn khổ và tập quen với nắng lửa mưa dầu. Người lính lúc nào cũng căng lòng ra chịu đựng mọi thử thách và cố đè nén chuyện riêng tư. Và trong một lúc nào đó, nếu họ để tình cảm vượt lên trên lý trí (không tìm thấy chính nghĩa trong cuộc chiến tranh Quốc- Cộng mất còn) sẽ dễ bị nản lòng. Tôi trưởng thành nhờ những ngày tháng quân trường không ồn ào nhưng sôi động mỗi bài học sống. Tâm hồn tôi không chờ đợi để ướt át cơn mưa đầu mùa. Vì tự trái tim đã thẩm thấu nhớ nhung và chín muồi gian khổ. Những lá thư tôi nhận từ bên ngoài, từ những địa chỉ hoa, như một niềm phục sinh đủ để làm hành trang chờ ngày ra trường. Trên chiếc giường ngủ cá nhân hoặc trên ba lô khi dừng chân ngoài bãi tập, những lời thơ tôi khôn lớn chững chạc hơn những lời thơ ngày trước, những ngày biết Hoàng Hoa. Từ khóa học này tôi gặp Dzũng Chinh- Nguyễn Bá Chính.

3.

Anh là tác giả bản nhạc bất hủ “Những Ðồi Hoa Sim”. Dzũng Chinh là bút hiệu khi đặt nhạc. Nguyễn Bá Chính là tên thật của chàng tân binh khóa 39 HSQ Trừ Bị của Quang Trung vào thời điểm Tháng 9 năm 1965. Vài năm, sau khi ra trường, có lẽ mặc cảm với cấp bực trung sĩ, anh xin học khóa Sĩ quan đặc biệt, và khi tôi đổi về làm việc tại Trung Tâm Truyền Tin Ðà Lạt, nghe tin Dzũng Chinh vừa chết tại Qui Nhơn. Lời ca: … “mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến không hẹn được ngày về, và đường về… thênh thang… màu hoa tím loang dài trong bóng tối…” đã giống như định mệnh của người nhạc sĩ tài hoa không may mắn với đời. Trên những đồi cát chập chùng nắng gió Qui Nhơn, màu hoa sim của Hữu Loan miền Bắc đã thấm vào tấm lòng đôn hậu của người nhạc sĩ Dzũng Chinh miền Nam. Để làm nên bài hát từng một thời mê hoặc người yêu nhạc Sàigòn.

Khi người ta yêu, cũng giống như khi người ta chết, có một thời họ ủ đau thương trên những dòng mực làm bằng máu lệ của mình.

Một lần, nơi Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, chúng tôi- những tân binh vừa mới rời mái ấm gia đình để tham dự vào một trò chơi mang ít nhiều nguy hiểm là chiến tranh- ngồi vây quanh nghe Dzũng Chinh đàn cho một người khác hát. Tôi không còn nhớ tên người hát, nhưng tiếng hát của anh ta thật ấm lòng. Anh hát liên tiếp hai bài. Bài đầu tiên là Những Ðồi Hoa Sim và bài sau là Phố Vắng Em Rồi (của Mạnh Phát). Giữa bóng tối nhá nhem buổi chiều vừa xuống, dưới tàn nhánh già nua của cây bả đậu, mùa thu đang thở hơi sương trên các rào kẽm, giọng ca của người ca sĩ bềnh bồng, cuốn hút.

Không biết người ca sĩ đó có phải là đệ tử của nàng Phù Dung hay không, nhưng lời ca quả tình mang hơi hám của khói và nhựa. Nó có khả năng lôi kéo người nghe bay lên ngang tầm với khổ đau và lạc thú cùng lúc… Nó cũng làm cho trái tim dù bầm giập cũng biết rung động và biết cười khóc với đời.

Mãi khi ra hải ngoại, tôi nghe giọng hát Tuấn Vũ, tôi biết quả có điều đó. Tất cả đều im bặt và nín thở nghe anh hát. Những lời ca tưởng chừng bật ra khỏi một thanh quản rướm máu hay cuộc đời vừa rướm máu? Tôi không thể lý giải được. Chỉ biết rằng từ đôi môi khô ráp vì khói thuốc và đôi mắt nhìn xuống hai kẻ ngón tay vàng ám, nơi điếu thuốc đang cháy dở dang, tình yêu đã nở hoa như cánh bướm màu hạnh phúc…

4.

Cuộc đời đang vàng phai theo những gió mùa, hôm nay ngồi ôn lại những bước tình đầu ái ngại của mấy chục năm về trước. Tình yêu và mộng ước cũng tan theo dòng đời. Lòng tôi không còn tươi mới để rượt đuổi theo bóng sắc mượt mà. Nhưng lửa tro than vẫn còn âm ỉ.

Ba mươi mấy năm sau, bất chợt gặp lại những người con gái cũ của trường xưa. Họ vẫn phơi phóng một tấm lòng của biển. Ðường phố Bolsa có đông vui nhưng lòng ai đã quạnh hiu một góc chợ chiều. Thời gian không dừng lại. Bên ly cà phê báo hiệu một đêm mất ngủ, vài mẫu chuyện gợi lại một khung trời hương mật và màu xanh của sóng đang lao xao trong mắt.

Một lần ngồi ở Starbuck’s (góc đường Brookhurst- Edinger) nhìn ra giao lộ đèn đỏ trùng điệp những đời xe mới toanh, nghe từ cuối một hành lang vọng lên bài hát. Quán cà phê Mỹ nhưng có nhiều người Việt Nam ngồi. Tiếng nhạc từ chiếc bàn kế cận không quen thuộc, nhưng dấy động một nỗi buồn:

Ngày xưa anh đón em
Nơi gác chuông chùa nọ
Anh bây giờ qua đó
Còn thấy chữ trong chuông
Em khoác áo nâu sồng
Anh một đời biền biệt
Tên em giờ tha thiết
Theo tiếng chuông chiều đưa…


(Phạm Thiên Thư/ Dấu Chân Chim)

Người con gái có tên Hoàng Hoa một thời tôi theo đuổi tại Vũng Tàu bây giờ đã đi tu. Tôi không biết duyên cớ nào làm nàng từ bỏ cuộc đời dung tục này để nương thân vào cửa Phật? Câu chuyện nghe có vẻ đượm mùi cải lương mang dấu ấn của Lan và Ðiệp. Nhưng tôi biết nàng vẫn từng hạnh phúc sau khi không còn đến trường. Tôi biết người chồng đẹp trai của nàng là Ðại uý Trần Bình Lâm. Sau 30 tháng 4 năm 75, nàng bươn chải bán thuốc tây ngoài chợ trời để nuôi chồng ở tù và nuôi mấy đứa con còn nhỏ. Ðôi lần tôi gặp Hoàng Hoa dắt xe đạp từ chỗ gởi xe, gần chợ chiều Vũng Tàu. Bên kia đường là biệt thự cũ bây giờ dùng làm trụ sở Phường Châu Thành. Nàng không có vẻ gì nhìn thấy tôi. Hay nhìn thấy tôi mà làm như không biết. Chiếc áo bà ba thay cho chiếc áo dài ngày thơ dại. Và đôi mắt đẹp buồn não nùng.

Mỗi cuộc đời đều giống như một dòng sông. Có khi sông vặn mình chảy xiết qua những ghềnh thác cheo leo. Có khi sông âm thầm nép kín sau những khúc quành. Sông ủ đời sông theo những ngày tháng lạnh của mưa và trong veo của nắng. Nhưng sông không bao giờ quay đầu trở lại thượng nguồn, mà chảy luôn về biển.

Mối tình một chiều của tôi, với Hoàng Hoa, giống như dòng sông vậy.

Ðêm đêm, lời kinh của nàng có làm sầu muộn thêm những đóa hoa sứ trong vườn Bồ Ðề? Ðêm đêm, tiếng gõ mõ của nàng có làm kinh động những cánh bướm mòn mõi giang hồ?

Tôi nghe người bạn học chung lớp của nàng từ Việt Nam trở qua kể lại. Hoàng Hoa giam mình trong một chiếc am nằm trên đường ra Ô Quắn (Au de Vent). Mỗi tuần, Trần Bình Lâm chạy Honda đem thức ăn chay cho nàng. Nàng hạnh phúc trong câu kinh tiếng mõ. Chờ đợi ngày hóa thân.

Nhớ xưa em rất dịu dàng
Hồn vang tiếng guốc mơ màng Hoàng Hoa
Em từ cõi Huế đi ra
Hương Giang bỗng mặn phù sa Vũng Tàu
Bây giờ em rất thanh cao
Áo xanh nay đổi áo bào Quan Âm
Đêm qua một đóa u trầm
Rớt trên kinh Phật tưởng lầm môi ai?


Tôi làm bài thơ ngắn có mấy câu coi như tạ lỗi hàng me đường Lê Lợi. Từ nơi đây tôi thơ dại và cũng từ nơi đây tôi khôn lớn với đời. Một đôi mắt đẹp đã sâu hút từ đêm Vũng Tàu vàng ấm mùa thi.

5.

Nơi căn phòng nhỏ nhìn ra sân mưa bên ngoài chiều nay đang ngổn ngang cành khô mà sáng ngày mai xe đổ rác sẽ đến dọn, tôi vừa biết thêm một cảm giác vội vàng khi tháng năm lao đi vùn vụt. Đâu rồi tia nhìn của lửa làm cháy bỏng đời nhau và sợi tóc còn vương lại trên chăn nệm? Những tình yêu phờ phạc cuốn hút cơn đau tuyệt vời và sau đó lìa nhau vĩnh viễn.

Có những giấc mơ chết non và bất hạnh ghim xuống lòng như một vết mực lầm lỡ. Một vài con chim đậu trên hàng dây điện như những nốt nhạc màu đen trên quá khứ buồn-(ý của nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp)- Người đàn bà có con mắt màu nâu và vành môi cong vút màu tulip vừa rời khỏi đời tôi hôm qua để bay theo những phù hoa. Bay theo biển dâu và nắng gió chói chang bên ngoài. Nàng đến không ồn ào và đi cũng không tiếng động.

Không ai tắm hai lần ở một dòng sông. Cũng như không ai học biết đủ một bài học. Tình yêu cũng vậy. Khi tình yêu đi qua ranh giới của thù hận và đắng cay, tình yêu tự nó sẽ chết.

Nơi căn phòng cũ trong ngôi nhà đường Heatherglen, trên chiếc bàn gỗ bên ngoài Patio đang thánh thót mưa thu, tôi vừa biết thêm một bài thơ hay của một người bạn ở Tennessee. Lời thơ không cần bia bọt hay cà phê nhưng vẫn làm ấm áp, dù thơ anh như muối xát trong lòng:

cây hồn anh, thôi lá rách cành hư
năm bảy trái tình chưa xanh đã rụng
qua thời đất chai tới mùa nước úng
tiếng chim hoài im lặng một đời cây
năm ngón thon dài hiền dịu bàn tay
ngón út cho anh đợi ngày vuốt mắt
những ngón ngoan kia lỡ cho người khác
(ôi tay em, chỉ một ngón đang buồn…)


(Hoàng Lộc)

Có chuyến xe lửa nào vừa từ một nơi chốn lạ về ngang qua công viên sau nhà. Những toa tàu kín bưng nhốt bao nhiêu tâm hồn thao thức một thềm ga?

Tôi luôn yêu mến và kính trọng những cuộc tình không tìm ra trạm xuống. Đó là những cuộc tình đẹp tay ba dù nó luôn ủ bằng nước mắt và tuyệt vọng. Từ những đôi tình nhân dù biết rằng phải lạc mất nhau nhưng không biết phải hóa giải bằng cách nào, họ vẫn cầm tay nhau đi với sự can đảm pha lẫn buồn rầu, trong khi sương mù mịt mùng phía trước…


Phạm Ngũ Yên
tictac  
#1475 Posted : Monday, August 2, 2021 8:32:25 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)
UserPostedImage
bienxanh  
#1476 Posted : Tuesday, August 10, 2021 4:21:59 PM(UTC)
bienxanh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/29/2011(UTC)
Posts: 166
Location: Vancouver

Thanks: 13 times
Was thanked: 31 time(s) in 25 post(s)
Những điều chưa được kể về Nguyễn Tất Nhiên


Kalynh Ngô/Người Việt




Ngày 3 Tháng Tám, 1992, tại sân sau của một ngôi chùa ngỏ nằm gần đường Brookhurst, Orange County, California, thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên “Biến”(1) khỏi “trần gian hệ luỵ”(2) ngay trong chiếc xe hơi cũ cũng là “ngôi nhà di động” của ông trong những năm cuối đời. Sau 29 năm, thơ của Nguyễn Tất Nhiên và những tình khúc được phổ từ thơ của ông vẫn là những tuyệt tình ca bất hủ.

Một gã “ngông” làm thơ, viết nhạc, hát cải lương

Năm 1971, tạp chí Sáng Tạo của cố nhà văn Mai Thảo xuất hiện những vần thơ của một người tự cho mình là “kẻ hoang đàng,” “tên vô đạo,” “bất tín đồ trong tình yêu” – Nguyễn Tất Nhiên.

Ngay sau đó, lời thơ Nguyễn Tất Nhiên với ý tưởng và những hình ảnh độc đáo, hư hư thật thật, những thú nhận “ngông cuồng” mà rất nồng nhiệt, đã đi vào nhạc của Phạm Duy, Nguyễn Đức Quang, Anh Bằng, trở thành một hiện tượng trong làng thơ và nhạc Việt Nam thời kỳ bấy giờ.

Có thể nói cho đến bây giờ, hiếm có ai dành cho người yêu của mình những tên gọi đẹp, thánh thiện như Nguyễn Tất Nhiên đã từng. Đặc biệt, cái đẹp và thánh thiện ấy càng được tôn vinh hơn gấp vạn lần khi ông đem chính mình ra làm vật thể so sánh. Ông tự gọi mình là một “người bệnh hoạn,” một “kẻ nhiều sám hối,” một “tên vô đạo.” Riêng bạn bè, thân hữu, chẳng ai ngại ngùng gì khi gọi Nguyễn Tất Nhiên là “kẻ ngông cuồng” hay “một người điên” hoặc một gã “bất cần đời.”

UserPostedImage
Cố thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (phải) và nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm (Hình: Nhiếp ảnh gia Thái Đắc Nhã cung cấp)



Gọi thế nào cũng đúng, vì: “Ảnh có máu điên, mà cũng có máu ngông. Ảnh ‘điên’ lắm. Người làm nghệ thuật nào cũng có ‘máu điên’ trong người, không nhiều thì ít,” nhạc sĩ Trúc Hồ đã nói thế. Và với Nguyễn Tất Nhiên, thì không chỉ điên, ngông, ông còn là một kẻ bất cần đời, coi thường thị phi trong thiên hạ. Những giá trị chung bình thường của xã hội mà một con người bình thường luôn hướng tới, thì với Nguyễn Tất Nhiên không phải là điều cần thiết.

Cố nhạc sĩ Phạm Duy từng viết trong tuỳ bút của ông: “Đi qua đời tôi có khá nhiều thi nhân thuộc nhiều thế hệ, đa số đều như tôi, đều khá hồn nhiên, nghĩa là có tí máu điên. Nhưng trong làng thơ Việt Nam, có ba nhà thơ hồn nhiên nhất, đó là Nguyễn Ngu Ý, Bùi Giáng, và Nguyễn Tất Nhiên… Cả ba vị đều đã từng là thượng khách của Dưỡng trí Viện Biên Hòa, nơi tôi đã có lần đến thăm một trong ba vị đó.”

Nếu từng ở Dưỡng trí Viện Biên Hòa, thì… không thể là người tỉnh táo. Nhưng, chính cố nhạc sĩ Phạm Duy cũng nhẹ nhàng gọi đó là cái “Hồn Nhiên” của Nguyễn Tất Nhiên.

Nguyễn Tất Nhiên có rất nhiều bằng hữu. Đi đến đâu ông cũng có bạn. Đi đến đâu ông cũng có người quí mến. Nguyễn Tất Nhiên có thể ngồi hàng giờ hàn huyên với bè bạn đúng nghĩa cuộc đời rong chơi, không cần biết ngày mai sẽ ra sao.

Vậy, giá trị mà Nguyễn Tất Nhiên định ra và tìm đến trong cõi nhân sinh này là gì? Là thơ? Là tình yêu? Là cái đẹp vĩnh cửu? Câu trả lời: “Không có mục đích gì cả!”

“Nguyễn Tất Nhiên sống thả nổi như bèo trôi sông, tới đâu hay tới đó, không có mục đích, không có chương trình gì cả” – nhạc sĩ Nguyễn Hữu Nghĩa, đang định cư ở Canada, thầy dạy âm nhạc cho Nguyễn Tất Nhiên (từ sau Tháng Tư, 1975 đến Tháng Tư, 1979) nói về người học trò yểu mệnh của mình. Ông cũng là người hiếm hoi nếu không muốn nói là duy nhất, không dùng từ “điên” khi nhắc về Nguyễn Tất Nhiên.

“Tôi không bao giờ thấy Nguyễn Tất Nhiên điên. Tôi chỉ thấy ông ấy là người sống kiểu bạt mạng và bi quan. Với Nguyễn Tất Nhiên, tôi không thấy một nét lạc quan nào ở ông ấy, ngay cả lúc ông ấy cười,” nhạc sĩ Nguyễn Hữu Nghĩa nói.

Những năm sau biến cố 30 Tháng Tư, Nguyễn Tất Nhiên tìm đến nhạc sĩ Nguyễn Hữu Nghĩa ở Sài Gòn để học nhạc. Ông học guitar, hoà âm và sáng tác ca khúc. Thời gian đó, cuộc sống ở miền Nam chật vật. Người Sài Gòn chạy ăn từng bữa, nhiều người làm lụng, dành dụm để “tìm đường ra đi.”

“Nguyễn Tất Nhiên là một người ham học. Ông ấy từ Biên Hoà chạy xe ra Sài Gòn, ở lại nhà tôi để học. Sáng tôi đi làm thì ông ấy ở nhà ôn bài, làm bài. Mỗi lần đến học là ở lại ba đến bốn ngày. Cách hai tuần đến học một lần,” nhạc sĩ Nguyễn Hữu Nghĩa kể lại.

Ca khúc “Chiều trên đường Hồng Thập Tự” ra đời trong thời gian này, là một “bài tập” về hoà âm và sáng tác của Nguyễn Tất Nhiên.

Vì sao Nguyễn Tất Nhiên không phổ nhạc những bài thơ tình của mình đã làm điên đảo giới sinh viên, học sinh Sài Gòn thời ấy? Ông “phán” một câu:“Có bài nào hay thì người ta phổ nhạc mất tiêu, không chừa lại tác giả (thơ) bài nào!”

Thế nên sau khi định cư ở Mỹ, trong những lần ngẫu hứng, Nguyễn Tất Nhiên đã sáng tác “lại” các bài bát nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ thơ của ông như “Em hiền như Ma soeur” hoặc “Hai năm tình lận đận” qua thể loại… cải lương!

Cái “ngông” của Nguyễn Tất Nhiên là thế. Ông thích đến học nhạc thì “lù lù” đến. Ai hỏi “Khi nào về?” thì ông trả lời: “Khi nào ‘nhạc gia’ đuổi thì về.” “Nhạc gia” nghĩa là “người chơi nhạc,” là cách ông gọi nhạc sĩ Nguyễn Hữu Nghĩa, người lớn hơn ông một tuổi, đang dạy nhạc cho ông.

Nguyễn Tất Nhiên chỉ làm những gì mình thích. Ông bước qua những định hình, chuẩn mực của mọi thứ một cách thản nhiên. Ông “vô tư” trả lời câu hỏi “Muốn học nhiếp ảnh à?” của nhiếp ảnh gia nổi tiếng Trần Cao Lĩnh bằng việc đưa ra cuốn sách dạy chụp hình “How to take a good picture?” (do hãng Kodak phát hành) và nói: “Có sư phụ nhiếp ảnh đây rồi!”

Cuốn sách đó là món quà của nhiếp ảnh gia Thái Đắc Nhã tặng cho Nguyễn Tất Nhiên khi biết chàng thi sĩ rất muốn học chụp hình.

UserPostedImage
Thủ bút của cố thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên tặng nhiếp ảnh gia Thái Đắc Nhã (Hình: Thái Đắc Nhã cung cấp)
Một gã bi quan “sống với chữ thay vì sống với đời”



Lúc nào trong đầu ông cũng có chữ, đùa với chữ, xâu xé và khổ đau với chữ. Cái tài của Nguyễn Tất Nhiên chính là cho dù trong tình huống nào, ông cũng chỉ ghép chữ lại với nhau đúng với cảm xúc của mình, chứ không đẽo gọt, trau chuốt ngôn từ. Ngôn từ trong thơ ông hồn nhiên và giản dị. Giản dị đến cay nghiệt.

Ai mà chẳng từng nhìn thấy giọt mưa, ai mà chẳng biết tượng đá. Nhưng để thấy trọn vẹn một giọt mưa vỡ toang trên tượng đá, chỉ có thể là Nguyễn Tất Nhiên. Tượng đá-một vật thể vô hồn, vững chắc, ngàn năm. Giọt mưa chọn tượng đá để làm điểm rơi, để rồi vỡ toang…

Phía sau cách ghép chữ đơn giản ấy phải là một ý nghĩa sâu sa, thâm thúy vô cùng. Nhạc sĩ Trúc Hồ tự nhận rằng, ca từ trong các sáng tác của ông ảnh hưởng khá nhiều bởi ngôn ngữ thơ của Nguyễn Tất Nhiên. Ông nói: “Cách dùng từ của Nguyễn Tất Nhiên rất giản dị nhưng rất thơ, không bóng bảy, trau chuốt, không cần đi đâu lung tung xa vời. Ông ấy ghép chữ rất tài tình, đơn giản là ‘Em hiền như Ma soeur’ thôi nhưng làm cho mình cảm thấy vô cùng thánh thiện và trong sạch.”

Trong thơ của Nguyễn Tất Nhiên, vạn vật trên mặt đất đều được kết nối với nhau rất “hồn nhiên” và rất nhẹ nhàng.

“Trời mưa không lớn lắm/ Nhưng vẫn ướt đôi đầu/ Tình yêu không đáng lắm/ Nhưng đủ làm… tiêu nhau.” (Thơ khởi tự điên cuồng)

Như nhạc sĩ Trúc Hồ đã nói, ngôn từ trong thơ của Nguyễn Tất Nhiên đơn giản vô cùng, đơn giản như người ta “đang nói chuyện với nhau.” Với Nguyễn Tất Nhiên, “chữ” là hơi thở để sống. “Chữ” là cách để ông tỏ tình. “Chữ” cũng là phương tiện để ông giải thoát hờn giận của một cuộc tình hay những u uẩn, ngột ngạt trong cõi trần gian. Ông có thể so sánh người tình của mình “hiền như Ma soeur” nhưng rồi cũng sẵn sàng ví người tình là một “ác quỷ đầy quyền năng.”

Cho đến khi, chữ hiển hiện quá nhiều trong tư tưởng, nhưng lại không thể liên kết với nhau thành thi ca, thì “tên hoang đạo” và “người bệnh hoạn” trong Nguyễn Tất Nhiên vùng dậy.

“Cái điên của Nhiên xuất phát từ sự vùng vẫy trong tư tưởng. Cuộc sống bình thường thì không màng tới, không lo tới, nhưng tư tưởng thì bùng phát rất mạnh trong đầu Nhiên. Sự bùng phát đó quá lớn mà Nhiên không viết ra được như đã từng viết khi còn ở Việt Nam. Ẩn ức đó dẫn đến tâm trạng của người thất chí,” nhiếp ảnh gia Thái Đắc Nhã nói về những ngày tháng trước khi Nguyễn Tất Nhiên “khép mắt sớm hơn giờ thiên định.” (3)

Nguyễn Tất Nhiên đã chọn một nơi chốn khác để tiếp tục với sự “hồn nhiên” của mình. Có thể nơi đó ông không cần phải hô biến đi cái buồn đã từng ngự trị trong ông, không phải nghe những tiếng ồn ào xô bồ vọng về từ một tâm thức nào đó. Nơi ấy, ông sẽ được thảnh thơi “hồn nhiên” làm tên “vô đạo” hay hoá thành giọt mưa rơi phủ trên cây thánh giá huy hoàng vĩnh viễn.

***

Bài tưởng nhớ 29 năm ngày mất của cố thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên được thực hiện qua lời kể lại của những người bạn của ông: nhạc sĩ Trúc Hồ, nhiếp ảnh gia Thái Đắc Nhã, nhạc sĩ Nguyễn Hữu Nghĩa (Canada) và bà Lê Minh Phú (nhật báo Người Việt)

Bài viết sử dụng những tấm hình chưa từng được công bố do nhiếp ảnh gia Thái Đắc Nhã cung cấp.
***
(1): Trích từ những câu thơ: “Tôi hô biến cái tôi buồn/ Tôi hô biến nỗi thuồng luồng đời tôi/ Tôi hô biến vợ/ Tôi hô biến con/ Tôi hô biến nỗi đói/ Tôi hô biến nỗi buồn/ Tôi hô cái nào, biến cái nào thì nó hiện lên cái đó.”
(2): Trích trong lời giới thiệu do nhà thơ tự viết và diễn đọc trong băng nhạc Tình Khúc Nguyễn Tất Nhiên thực hiện sau năm 1975.
(3): Trích bài thơ “Giữa trần gian tuyệt vọng.”


LTS: Bài vở của trang Tưởng Nhớ xin gửi về hộp thư: ngo.kalynh@nguoi-viet.com

Edited by user Tuesday, August 10, 2021 4:22:34 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1477 Posted : Thursday, August 19, 2021 8:17:15 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)
UserPostedImage
Happy Birthday em Me !

“Sending you smiles for every moment of your special day…
Have a wonderful time and a very happy birthday!”
tictac  
#1478 Posted : Thursday, August 26, 2021 8:50:08 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Bài tháng Tám

Chia tay người nhé mùa đã cũ
hương đã tan rồi nắng cũng phai
tôi về gom hết ngày mưa lũ
thương một cuộc tình chẳng sớm mai

Rồi cũng qua đi cùng tháng Tám
như mắt môi người sẽ xa xôi
còn tôi đứng giữa trời mưa trắng
nghiêng xuống bên đời một bóng côi

Tàn theo sương khói lời nguyện ước
đâu những hẹn thề đã trắng tay
buồn vui năm tháng nào giữ được
kỷ niệm bây giờ cũng heo may

Chia tay người nhé đừng tiếc nữa
chốn cũ ngàn năm vẫn ngậm ngùi
chia tay người nhé rồi sẽ nhớ
một bóng ai xa tận cuối trời…

Phạm Ngọc

tictac  
#1479 Posted : Thursday, September 9, 2021 11:26:57 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Bên Nỗi Nhớ Quên

Chiều nghiêng bên nỗi nhớ quên
Nụ hoa nở muộn trên thềm mong manh
Con đường dài bóng cây xanh
Lung linh màu nắng trên cành đong đưa

Cán ơn em những mùa xưa
Chưa thiên thu cũng đủ vừa trăm năm
Dấu yêu nào cũng xa xăm
Xót đau ký ức âm thầm mình ta

Buồn tênh từ cõi bao la
Về theo nỗi nhớ đậm đà nồng cay
Rượu tình không uống mà say
Bên đó nỗi nhớ bên này nỗi quên


Khiếu Long

Edited by user Friday, September 10, 2021 7:00:05 AM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1480 Posted : Friday, September 17, 2021 9:51:09 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,129
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Con Đường

Khi anh đi với người yêu
Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em

Hàng cây nào đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau
Hai ta ai biết vì đâu
Hai con đường rẽ xa nhau xa hoài?

Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.


Phan Thị Thanh Nhàn

Edited by user Friday, September 17, 2021 10:00:05 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (15)
75 Pages«<72737475>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.