Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

83 Pages«<7879808182>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1581 Posted : Saturday, May 22, 2021 11:52:42 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Shania Twain - Âm nhạc, đỉnh cao và vực sâu

Gia Trình - RFI - 22/05/2021
Nếu không có Shania Twain, chưa chắc công chúa nhạc pop Taylor Swift thành công sáng chói như hôm nay. Cô là người truyền cảm hứng mạnh mẽ cho khán giả, nhờ sự cách tân toàn diện giữa nhạc country với dòng chảy pop/rock sôi động. Từ đỉnh cao cuối thập niên 1990, Shania Twain rơi vào vực sâu khủng hoảng cá nhân gần một thập kỷ.

Thành công nhờ đổi mới hình ảnh

Shania Twain là nữ nghệ sỹ duy nhất có một album nhạc tiêu thụ tới hơn 40 triệu bản khắp toàn cầu. Đây là kỷ lục trong mơ của Come On Over (1997) hợp tác với chồng cũ, nhà sản xuất âm nhạc tài năng Robert “Mutt” Lange. Ông đã giúp thay đổi hình ảnh Twain cả về chất lẫn lượng, nhờ kinh nghiệm lâu năm sản xuất cho các nhóm rock lừng lẫy như AC/DC hay Def Leppard.

Không còn là nữ cao bồi với chiếc guitar thùng, Twain trở thành một người đàn bà ăn mặc gợi sexy, đi giày cao gót và hát rock and roll. Trong video clip ca nhạc That Don’t Impress me much, cô đóng vai một người đàn bà đẹp mặc trang phục da báo, đi trên sa mạc. Nhân vật chính từ chối lời mời chào hấp dẫn của cánh mày râu như chứng tỏ sức hút vô đối.

Oh-oo-oh, you think you’re special ; Oh-oo-oh, you think you’re something else ; OK, so you’re Brad Pitt ; That don’t impress me much.

Anh nghĩ mình là người đặc biệt à ; Ok, anh là Brad Pitt hả ; Điều đó không gây ấn tượng với tôi.

Chiến lược của Lange để lăng xê Shania Twain rất bài bản. Các single được nghiên cứu kỹ lưỡng trước khi tung ra để tạo được sự mới mẻ. Phần âm nhạc lẫn video clip khá chỉn chu trong thời kỳ vàng son của kênh MTV. Thực tế, Shania sẽ gặp khó khăn nếu chỉ đơn thuần dựa vào giọng hát. Chất giọng cô không quá đặc biệt, chưa đủ nội lực để cạnh tranh với các diva hàng đầu. Do vậy, chiến lược phù hợp cho Twain là phong cách biểu diễn cách tân và thể loại nhạc country giao thoa.

Trong single ăn khách Man! I feel like a woman (Tôi cảm giác như một người đàn bà!), khán giả khó tìm thấy chất country nguyên bản nào. Ngược lại, cô phả luồng gió mới rock and roll trong video clip như show thời trang. Nhờ thế, Shania Twain được mở rộng được tệp khán giả hâm mộ nhờ khai thác thị trường bỏ ngỏ. Cô phá bỏ thành trì kiên cố của bất bình đẳng giới trong âm nhạc. Shania Twain nổi lên như một biểu tượng của quyền năng nữ giới, vui nhộn, gợi cảm.

Vươn lên tuổi thơ bi kịch

Để gặt hái thành công, tuổi thơ của nữ ca sỹ sinh năm 1965 trải qua cơn ác mộng về thể xác lẫn tinh thần. Lớn lên tại Ontario, Canada, cô chưa từng biết mặt cha ruột. Mẹ cô Sharon bị chứng trầm cảm, cha dượng Jerry bạo hành, nghiên rượu và có triệu chứng tâm thần.

Cuộc hôn nhân của mẹ cô, bà Sharon với Jerry đối mắt với khốn khó về tài chính và đắm chìm trong bạo lực. Bà Sharon phải nuôi nấng ba cô con gái riêng từ cuộc hôn nhân trước, con trai chung với Jerry và cả người cháu của Jerry. Cô từng lo sợ cha dượng có thể giết chết mẹ cô bất cứ lúc nào. Trong cuốn hồi ký, Twain kể lại kỷ niệm đen tối khi cha dượng đánh mẹ cô tới bất tỉnh và ngã gục trong toilet. Khi cô tìm cách tấn công ông để bảo vệ mẹ, cha dương đấm vào hàm cô. Tệ hại hơn, cô còn bị cha dượng lạm dụng tình dục cả thể xác lẫn tinh thần.

Vết đen trong ký ức tuổi thơ khiến cho bản năng tự lập của Shania Twain trỗi dậy sớm. Cô sáng tác nhạc từ rất sớm như khát khao trốn thoát khỏi thực tại. Đó là gia đình bạo lực, căng thăng, túng quẫn không có gì để ăn : “Những đứa trẻ khác chơi với búp bê còn tôi chỉ chơi với ngôn từ và âm thanh”. Lên tám tuổi, Shania đã bắt đầu hát ở quán rượu để trả hóa đơn sinh hoạt gia đình. Cô đến Nashville (Mỹ) để hát nhạc country sau khi tốt nghiệp trung học năm 1983. Bất chấp mọi tiêu cực, cô vẫn là người con hiếu thảo, luôn hỗ trợ gia đình, các em cô về mặt tài chính. Năm 1987, Twain suy sụp tinh thần khi nghe tin mẹ cô và cha dượng đã qua đời trong tai nạn xe hơi.

Nhấn chìm trong bi kịch cá nhân

Vươn lên tuổi thơ gian khó, ánh hào quang của âm nhạc dường như là cứu tinh với Shania Twain. Thời gian đẹp nhất trong sự nghiệp của nữ ca sỹ là từ năm 1995 đến năm 2002 với ba album thành công vang dội. Cô ra mắt album UP (2002) trong thời gian nghỉ ngơi, cân bằng cuộc sống. Mặc dù UP không thành công như 2 album trước, nhưng tạo được hiệu ứng toàn cầu về country pop, rock.

Sau đó, Twain gần như biệt tăm khỏi làng âm nhạc cho đến tận năm 2008. Cô tuyên bố ly dị với với nhà sản xuất Robert Mutt Lange trước bê bối ngoại tình của chồng. Shania đau khổ tột cùng vì sự phản bội của người bạn thân thiết Marie-Anne Thiebaud lẫn người chồng, kiêm đồng nghiệp Mutt Lange. Vụ ly hôn gây tổn thất khối tài sản khổng lồ, ước tính khoảng 350 triệu đô la của nữ ca sỹ. Sau đó, cô đã tìm được chỗ dựa tinh thần với người chồng của Thiebaud. Họ trở thành cặp đôi tri kỷ nhờ sự đồng cảm về cuộc sống sau bi kịch trên.

Trong thời gian vắng bóng, nữ ca sỹ còn mắc chứng bệnh Lyme do loại vi khuẩn Borelia gây ra năm 2003. Sau nhiều lần phẫu thuật, Shania từng đối mặt với nguy cơ nghỉ hát vĩnh viễn do mất giọng. Rất may mắn, cô đã bình phục và có thể hát trở lại sau điều trị. Một biến cố cuộc đời khiến cho ngôi sao nhạc country-pop nhấn chìm trong chuỗi bi kịch kéo dài. Twain không thể hát, không đi lưu diễn, không thu âm, ngừng sáng tác ca khúc mới trong gần một thập kỷ từ năm 2004 đến năm 2012.

Hành trình tìm lại ánh hào quang

Năm 2011, Shania Twain thông báo chương trình biểu diễn định kỳ tại sân khấu Caesar Palace tại Las Vegas kéo dài trong hai năm. Thành công của chương trình từ cuối năm 2012 đem lại cho cô thu nhập 43 triệu đô la. Quan trọng hơn, Twain quay trở lại phòng thu và trình làng album Now (Bây giờ, 2017). Album là câu trả lời của Twain sau chuỗi khủng hoảng cá nhân kéo dài. Ca từ và giai điệu trong album Now ngập trong cảm xúc, như lời thú nhận cô đã thức tỉnh sau bóng đêm dài. Cô như đang ở nhà (Home Now) với Ánh sáng cuộc đời (Light of My Life) và Cuộc sống tốt đẹp dần lên (Life’s about to Get Good).

Không có bàn tay đạo diễn của chồng cũ Lange, liệu ngôi sao Shania Twain sẽ xoay sở ra sao? Tất nhiên không dễ dàng vì Lange là một nhà sản xuất xắn tay vào việc, có giác quan nhạy bén về nhạc cụ và âm thanh. Nhưng Lange chưa bao giờ điều khiển được giọng hát và cá tính của Twain, theo như cô chia sẻ. Với kinh nghiệm người chơi guitar bass, trực giác về nhịp điệu của Lange đã giúp Twain tìm được sở trường với các bản nhạc tiết tấu nhanh, pha đậm rock and roll. Vì vậy, album Now không được đánh giá cao như các album trước. Album thiếu các bản hit nổi trội, giai điệu hơi trầm, ít màu sắc. Phần âm thanh thiếu chau truốt hơn so với thời kỳ Lange.

Sau 15 năm vắng bóng trên thị trường, khoảng trống Shania phải lấp đầy vượt quá sức vóc của cô. Thị hiếu khán giả đã thay đổi, hình ảnh vui tươi, sôi động Shania Twain hơn hai thập kỷ trước cũng khó tìm thấy. Ngôi sao country-pop trở nên đàn bà hơn, cởi mở hơn, trầm lắng hơn. Âm nhạc đối với Twain là phao cứu sinh khỏi vực sâu bi kịch. Đến giờ, cô vẫn là người duy nhất (You’re still the one) cách tân nhạc country theo hướng pop/rock.

(Theo Guardian, AllMusic)


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1582 Posted : Sunday, May 23, 2021 1:28:01 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)


(RFI) – Liên hoan sách quốc tế Festival « Etonnants voyageurs » 2021 khai mạc tại thành phố Saint Malo, Bretagne miền tây bắc nước Pháp. Trong ba ngày từ 22 đến 24/05/2021 khách tham quan có dịp trao đổi với trên dưới 40 tác giả, trong số này có hai cây bút gốc Việt là nhà vật lý thiên văn, giáo sư Trịnh Xuân Thuận và nữ văn sĩ Kim Thúy. Bên cạnh những sinh hoạt phục vụ độc giả, Etonnants voyageurs còn dành nhiều chương trình chiếu phim và triển lãm để thu hút khách tham quan./RFI



(AFP) – Liên hoan ca nhạc Vieilles Charrues trở lại với khán giả. Ban tổ chức hôm nay, 21/05/2021, thông báo, sau một năm vắng bóng vì đại dịch, năm nay festival âm nhạc lâu đời này được tổ chức từ ngày 8 đến 18/07/2021 tại Carhaix, miền Tây nước Pháp. Tham gia chương trình lần này có những tên tuổi như Vianney, Yseult, Hervé, Woodkid, The Avener hay Stephan Eicher. Năm 2019, đã có 270.000 khán giả đến dự festival Vieilles Charrues trong vỏn vẹn bốn ngày. Năm nay, ban tổ chức dự trù mở 10 buổi trình diễn, với 5.000 khán giả tối đa mỗi buổi. Số nghệ sĩ được mời tham dự cũng bị giới hạn ở ngưỡng 30, thay vì 80 như thường lệ. / RFI


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1583 Posted : Monday, May 24, 2021 12:15:05 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Paris mở lại Viện bảo tàng lịch sử Carnavalet

Tuấn Thảo - RFI - 24/05/2021
Tọa lạc ở trung tâm Paris trong khu vực Marais (quận 4), Viện bảo tàng Carnavalet nằm cách bảo tàng Picasso và quảng trường Place des Vosges chỉ có 300 thước. Sau 4 năm đóng cửa trùng tu, viện bảo tàng này với bộ sưu tập đồ sộ chuyên về lịch sử thủ đô Paris sẽ được mở lại vào ngày 29/05/2021.

Khách tham quan nào tinh ý sẽ nhận thấy bảo tàng Carnavalet có nhiều nét giống như Điện Sully nằm tại Cour Carrée (gọi nôm na là "Sân vuông") ngay giữa lòng bảo tàng Louvre. Cả hai công trình này đều được xây vào giữa thế kỷ XVI tức dưới thời vua Henri Đệ Nhị, kết hợp kiến trúc mặt tiền thời Phục Hưng, với lối thiết kế phong cảnh vườn tược sau này của Le Nôtre và các pho tượng điêu khắc baroque kể từ đầu thế kỷ XVII trở đi. Ban đầu là tư gia của nhà quý tộc Jacques de Ligneris, sau đó là của nữ hầu tước Sévigné (1626-1696), dinh thự đồ sộ này đã được biến thành Viện bảo tàng lịch sử Carnavalet vào năm 1880, tên đường cũng được đổi thành Rue de Sévigné cho dễ nhớ.

Carnavalet, dinh thự sang trọng nhất Paris

Từ khi ra đời cho tới nay, tòa nhà đã trải qua nhiều đợt trùng tu, ngoài gian chính còn sát nhập thêm các toà nhà lân cận. Mỗi tòa nhà đều có cổng vào riêng ở tầng chệt, nhưng lại được nối liền với nhau bằng những hành lang xây thêm ở tầng trên. Trong đợt sửa chữa kỳ này kéo dài trong 4 năm, ban điều hành không những tân trang mặt tiền, mà còn tạo ra một "lộ trình" tham quan dài hơn 1,5 km ở bên trong hai tòa nhà cổ kính, thuộc vào hàng dinh thự sang trọng nhất phố Marais, ở trung tâm Paris. Nhìn vào bản đồ, lộ trình giống như một mê cung bao gồm hàng chục gian phòng triển lãm, cách thiết kế ánh sáng, phối hợp màu sắc không gian cũng được làm mới nhân dịp này, giúp cho khách xem triển lãm đi từ gian phòng này qua gian phòng nọ một cách liên tục, chứ không có cảm tưởng bị gián đoạn.

Theo bà Valérie Guillaume, giám đốc Viện bảo tàng Carnavalet, do ban đầu là nhà ở, dành riêng cho sinh hoạt gia đình, cho nên lối sắp đặt nội thất không hẳn thích hợp với việc trưng bày các tác phẩm nghệ thuật. Gần 150 năm sau khi được biến thành bảo tàng, không gian trưng bày của Carnavalet vẫn thiếu tính nhất quán về trình tự thời gian. Việc đóng cửa 4 năm là cơ hội để nâng cấp toà nhà theo các tiêu chuẩn thời nay, trước hết là về mặt an toàn (các lối thoát và trang thiết bị đề phòng hỏa hoạn), sau đó là cách lắp đặt các thang máy (cho dù tòa nhà không có nhiều tầng) để tiếp đón khách ngồi xe lăn.

Bà giám đốc Valérie Guillaume thừa nhận, trước đây, bảo tàng Carnavalet ít tiếp đón thành phần khách tham quan ngồi xe lăn, do các hành lang quá chật hẹp và không có đủ hệ thống thang máy. Giờ đây, nhờ vào các trang thiết bị mới, khách ngồi xe lăn có thể di chuyển dễ dàng để xem 98% bộ sưu tập. Một điểm mới khác nữa là gợi hứng từ mô hình của các viện bảo tàng ở các nước Bắc Âu, Carnavalet chọn cách trưng bày khá nhiều tác phẩm ở ngang tầm mắt của trẻ em, nhằm mục đích giáo dục, khi các trường lớp tổ chức các buổi tham quan. Đây là trường hợp của bức tranh mang đầy ý nghĩa tượng trưng "Sainte Geneviève" (vị Thánh bảo trợ của Paris), một trong những kiệt tác hội họa Pháp thế kỷ XVII.

Bộ sưu tập khổng lồ với 600.000 tác phẩm

Theo cô Noémie Giard, trưởng ban dịch vụ tiếp đón công chúng, bảo tàng Carnavalet muốn tận dụng ngày mở cửa trở lại để giới thiệu rộng rãi hơn nữa các tác phẩm nổi tiếng cũng như các bảo vật chưa từng được công bố. Bộ sưu tập đồ sộ của Carnavalet phản ánh lịch sử của Paris, từ thời đại đồ đá (mesolithic) cho tới tận ngày nay. Kho lưu trữ của Carnavalet bao gồm 625.000 tác phẩm và cổ vật, bộ sưu tập này được làm giàu trong vòng 140 năm qua nhờ các khoản quyên góp biếu tặng của giới tư nhân, thành phố Paris cũng biến các di sản thừa hưởng thành "của công" và sưu tầm thêm bằng cách trao đổi các hiện vật hay mua lại từ các viện bảo tàng khác.

Nếu thời tiền sử của Paris chủ yếu được nhìn thấy qua các tác phẩm khảo cổ học, tình cờ tìm thấy trong các vụ khai quật, đào đất làm móng xây dựng thành phố, thì bộ sưu tập của Carnavalet còn rất phong phú đa dạng : ngoài các tác phẩm nghệ thuật như tranh tượng, còn bao gồm thêm nhiều vật dụng trang trí nội thất, từ phòng ăn phòng khách đến phòng ngủ, các loại huy hiệu hay tượng khắc treo ở mặt tiền các dinh thự hoặc thậm chí các bảng hiệu trên đường phố hoặc các cửa hàng buôn bán.

Do theo chuyên đề lịch sử nhưng lại không bị ràng buộc bởi bất cứ một lãnh vực chuyên môn nào, cho nên bộ sưu tập của bảo tàng Carnavalet có thể hơi "khó nuốt" đối với nhiều khách tham quan. Tuy các phòng triển lãm chỉ trưng bày một phần tác phẩm sưu tập tương đương với 0,7% bộ toàn tập của Carnavalet, nhưng 3.800 tác phẩm xem trong một ngày đã là quá nhiều.

Để tạo thêm tính nhất quán trong không gian triển lãm, ban điều hành đã thiết lập 184 tủ kính trưng bày dọc theo tuyến tham quan, đồng thời cuộc triển lãm thường trực thay vì bất biến, sẽ được cập nhật thường xuyên. Cách trưng bày luân phiên này giúp phổ biến rộng rãi hơn một số tác phẩm "quý hiếm", do chưa bao giờ hay ít khi nào được rời kho lưu trữ, đồng thời đó là một cách để thu hút sự tò mò của khách tham quan, khi bộ sưu tập thường trực được thay đổi cả về mặt nội dung lẫn hình thức.

Mỗi gian triển lãm, một thuở huy hoàng

Nổi tiếng là một viện bảo tàng phong phú dành riêng cho lịch sử của thành phố Paris, Carnavalet đã tìm cách "đơn giản hóa" cách giới thiệu một nội dung dày đặc. Mỗi giai đoạn quan trọng được giới thiệu qua một sự kiện đầy ý nghĩa hay qua một nhân vật tiêu biểu của lịch sử. Cách dùng biểu tượng ấy giúp cho cách đọc trở nên hấp dẫn hơn trong mắt khách tham quan. Thay vì đơn thuần kể lại lịch sử của Paris qua các triều đại vua chúa, Carnavalet đã từ bỏ phòng triển lãm tranh chân dung của các hoàng gia để thành lập những phòng trưng bày xung quanh các nhân vật nổi tiếng có tên tuổi gắn liền với thủ đô Paris.

Chân dung của Madame de Sévigné, phu nhân của hầu tước cùng tên được trưng bày bên cạnh nhiều vật dụng cá nhân, trở thành biểu tượng văn hóa của thế kỷ 17 qua các "salon" văn học, nơi các nhà trí thức hay giới quý tộc gặp gỡ trao đổi với nhau. Một cách tương tự, chân dung của Voltaire đại diện cho phong trào Thế kỷ ánh sáng và tác phẩm của Beaumarchais (1732-1799) là cửa ngõ dẫn đến thời kỳ Cách mạng Pháp. Còn gian phòng dành riêng cho Marcel Proust, tái tạo khung cảnh từng được mô tả trong tiểu thuyết "Đi tìm thời gian đã mất" đánh dấu một trong những dòng văn học Pháp quan trọng nhất thế kỷ 20.

Cuộc hành trình xuyên thời gian bắt đầu từ thời "tiền sử" kết thúc với xã hội thời nay. Gian phòng cuối cùng của bảo tàng Carnavalet phản ánh cuộc sống của người dân thủ đô Paris thời nay chủ yếu qua nhiếp ảnh, sách báo và tư liệu về vụ cháy Nhà thờ Đức Bà Paris, phong trào áo vàng hay đợt tấn công khủng bố nhà hát Bataclan cuối năm 2015. Theo giám đốc bảo tàng Valérie Guillaume, gian phòng này là một không gian mở, tiếp tục thay đổi tùy theo nhưng diễn biến gần đây nhất kể cả hai đợt phong tỏa trong thời kỳ dịch bệnh. Nhiếp ảnh là nghệ thuật phản ánh sát sườn nhất về thời đại của mạng xã hội và công nghệ số.

Tuy không nổi tiếng bằng các viện bảo tàng lớn ở thủ đô Pháp như Louvre, Orsay hay Grans Palais, nhưng Viện bảo tàng lịch sử Paris Carnavalet cũng như Bảo tàng thời trang Galliera, sau khi tìm lại nét đẹp huy hoàng nhờ được tân trang, còn hứa hẹn tiết lộ nhiều "kho tàng" từng được cất giấu, sau biết bao năm tháng.



Hoàng Thy Mai Thảo  
#1584 Posted : Tuesday, May 25, 2021 1:58:09 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Mùa hè Âm nhạc tại Lyon: Đột phá và hoành tráng

Tuấn Thảo - RFI - 25/05/2021
Sau một năm buộc phải hủy bỏ hầu hết các sự kiện văn hóa cũng như nhiều liên hoan với quy mô lớn do dịch Covid-19, thành phố Lyon đã thông báo trong tuần qua một chương trình biểu diễn hoành tráng cho mùa hè năm nay. Trên nguyên tắc, các liên hoan thường niên quan trọng ở Lyon khai mạc từ đầu tháng 6, nhưng năm nay Hội đồng thành phố chờ tới Ngày hội Âm nhạc (La Fête de la Musique) 21/06/2021 để phát động chương trình sinh hoạt.

Theo lời thị trưởng Lyon, ông Grégory Doucet, sau một thời gian dài ngưng hoạt động, thành phố Lyon đang cố gắng nối lại từng bước với nếp sống thường nhật và các sinh hoạt văn hóa. Chương trình biểu diễn trong mùa hè năm nay khá dày đặc như thể thành phố ven bờ sông Rhône đang muốn bù đắp lại cho tất cả những tháng ngày mà lúc nào âm thanh cũng tĩnh lặng, phố xá đều quạnh vắng.

Covid-19: Ngành văn hóa khu vực Lyon đã mất 1,8 tỷ euro

Hội đồng thành phố Lyon đã thông báo duy trì hai liên hoan lớn, trong đó quan trọng nhất vẫn là liên hoan đa nghệ thuật ''Les Nuits de Fourvière'' diễn ra trong suốt hai tháng đầu hè và kế đến nữa là liên hoan ''Les Nuits Sonores'' dành cho dòng nhạc điện tử kết hợp nghệ thuật sắp đặt, thiết kế ánh sáng với âm thanh kích động. Liên hoan này dự trù diễn ra từ hồi tháng 5, nhưng rốt cuộc đã được dời lại cho tới ngày 20/07 với những điều kiện thuận lợi hơn. Sau cú sốc của dịch Covid-19, ngành văn hóa vùng Auvergne Rhône Alpes, mà Lyon là thủ phủ đã bị thiệt hại ở mức 1,8 tỷ euro.

Theo lời phó thị trưởng Nathalie Perrin-Gilbert và đồng thời là trưởng ban tổ chức các sinh hoạt văn hoá, tuy được duy trì nhưng tất cả các chương trình biểu diễn trong suốt tháng 06/21 dù là ở phía bên trong nhà hát hay là ở ngoài trời đều vẫn phải tôn trọng các quy định giãn cách xã hội, do nước Pháp chỉ dỡ bỏ toàn bộ các biện pháp ràng buộc kể từ ngày 30/06/2021 trở đi. Ngoài hai liên hoan lớn tổ chức thường niên, thành phố Lyon năm nay còn đã thực hiện cú đột phá ngoạn mục khi thay đổi hẳn cách tổ chức Ngày hội Âm nhạc (La Fête de la Musique).

Thật vậy theo thông lệ, Ngày hội Âm nhạc thường diễn ra vào ngày 21/06, tức là ngày đầu tiên của mùa hè ở Pháp cũng như tại các nước phía bắc bán cầu. Nhưng năm nay, thay vì được tổ chức trong vòng một ngày duy nhất, Ngày hội Âm nhạc tại Lyon sẽ diễn ra trong vòng 5 tuần lễ liên tục, từ 21/06 cho tới ngày 31/07. Mỗi tuần đều có biểu diễn âm nhạc miễn phí trong hai ngày cuối tuần thứ Sáu và thứ Bảy. Mọi chi tiết chương trình sẽ được công bố theo dự kiến vào đầu tháng 06/2021.

Ngày hội Âm nhạc Lyon trong 6 tuần thay vì một ngày

Nhiều buổi hòa nhạc đã được lên chương trình nhân Ngày hội Âm nhạc tại Lyon năm nay. Kể từ tháng 04/2021, hội đồng thành phố Lyon đã triệu mời các nghệ sĩ và các ban nhạc trong đủ mọi thể loại, đăng ký vào chương trình biểu diễn do Ngày hội Âm nhạc năm nay mở rộng sân chơi và như vậy có thể tiếp đón thêm nhiều nghệ sĩ biểu diễn trên các sân khấu lớn. Để thực hiện điều này, thành phố Lyon sẽ huy động tất cả các công viên, quảng trường cũng như mặt tiền các cơ sở hành chính cho các buổi biểu diễn lớn với tối đa là 1.000 người tham gia. Bên cạnh đó, hầu hết các tiệm ăn, hàng cà phê, quán bar có đặt bàn ghế ở ngoài trời cũng được huy động trong việc tổ chức các buổi hoà nhạc nhỏ hơn.

Người dân thành phố Lyon đều khá quen thuộc với lối tổ chức theo kiểu dàn trải ra nhiều quận hạt của thành phố, thay vì chỉ tập trung ở một số nơi quen thuộc nhất với khách tham quan ở Pháp hay khách đến từ nước ngoài. Nếu Ngày hội Âm nhạc là một chương trình sinh hoạt miễn phí và tự bộc phát, thì theo lời bà Nathalie Perrin-Gilbert, chương trình năm nay sẽ hoành tráng hơn nhiều. Lệnh giới nghiêm vẫn có hiệu lực từ 23 giờ trở đi, khán giả đến xem biểu diễn đều buộc phải đeo khẩu trang và như vậy trên nguyên tắc không được quyền ăn uống dù là sân khấu ngoài trời, tuy nhiên khán giả vẫn không sợ mất cơ hội và có thể chọn xem những chương trình vừa ý với những đêm biểu diễn xen kẽ.

Tuy là một quyết định gây khá nhiều bất ngờ, nhưng thông qua các tin nhắn trên mạng, nhìn chung người dân thành phố Lyon đã hưởng ứng sáng kiến này, vì đây là lần đầu tiên Ngày hội Âm nhạc diễn ra trong 12 ngày trên 6 tuần, thay vì chỉ trong 24 giờ đồng hồ. Có thể nói là Hội đồng thành phố Lyon đã tìm cách thích nghi nhanh chóng với tình huống mới sau khi Bộ Văn hóa Pháp xác nhận việc duy trì Ngày hội Âm nhạc trên toàn nước Pháp, không cần phải có hộ chiếu vắc-xin để tham gia chương trình nhưng khán giả vẫn phải tôn trọng một số điều kiện ràng buộc do nước Pháp vẫn còn ở trong giai đoạn thứ ba trong kế hoạch 4 bước dỡ bỏ phong tỏa. Và cho đến ngày 30/06/2021, Pháp hy vọng đạt tới mức trên 50% dân số đã được tiêm chủng vắc-xin.

Liên hoan ''Nuits de Fourvière'' bán sạch 30.000 vé

Năm ngoái, Ngày hội Âm nhạc đã bị hủy bỏ ở Lyon cũng như tại hầu hết các thành phố lớn ở Pháp, tuy nhiên cho dù bị cấm tụ tập, nhiều người tại Paris đã vẫn nhóm họp lại để ăn uống, nghe nhạc tại một số khu vực như kênh Saint Martin mà không tôn trọng các quy định phòng chống dịch bệnh. Tại một số thành phố khác, nhiều trường hợp tương tự cũng đã diễn ra, buộc cảnh sát phải can thiệp để giải tán đám đông, khi có quá 10 người ở cùng một chỗ.

Ngày hội Âm nhạc tại Lyon là một tin vui đối với tất cả những ai chờ đợi ngày mở lại các rạp hát. Đồng thời, đó là bài toán trắc nghiệm đối với ban tổ chức do các liên hoan lớn của thành phố Lyon chủ yếu diễn ra vào tháng 07/2021. Nổi tiếng là một trong những liên hoan đa nghệ thuật hoành tráng nhất ở Pháp, ''Les Nuits de Fourvière'' kết hợp cùng lúc nhiều hình thức nghệ thuật sân khấu kể cả kịch opéra, múa ballet, xiếc, ca nhạc, biểu diễn video ..... Liên hoan thành phố Lyon năm nay tuy đã rút gọn chương trình, chỉ giới thiệu 35 đêm biểu diễn thay vì khoảng 60 tiết mục như nhưng năm trước, nhưng đã lập kỷ lục về doanh thu : hơn 30.000 vé đã bán sạch chỉ trong 4 tiếng đồng hồ.

Trên 35 chương trình, có đến 15 đã chật kín chỗ ngồi cho dù thành phần nghệ sĩ năm nay chủ yếu hoạt động tại Pháp như Jane Birkin, Alain Souchon, Louis Chedid, Melody Gardot, Pomme, Wookid hay Benjamin Biolay, chứ ít có nghệ sĩ quốc tế. Điều đó cho thấy là sau một năm bị hạn chế về mặt sinh hoạt văn hóa, người dân thành phố Lyon nói riêng cũng như dân Pháp nói chung đều đang muốn tìm lại một nhịp sống ''bình thường'', cho dù cái thời vô tư thoải mái có lẽ sẽ chẳng trở lại y hệt như ngày xưa.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1585 Posted : Thursday, May 27, 2021 2:28:16 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Tam Chỉ Hổ từ chối Hollywood để duy trì ‘bản chất màu da’

Titi Mary Trần - VOA - 27/05/2021
Trong quá trình tìm nguồn đầu tư kéo dài gần 10 năm để làm phim Tam Chỉ Hổ (The Paper Tigers), đoàn phim người Mỹ gốc Á, trong đó đạo diễn và một trong những nhà sản xuất chính là người gốc Việt, phải từ chối đề nghị đầu tư và đòi hỏi của Hollywood để duy trì cách nhìn và hướng đi đúng với tiếng nói của chính mình.

Trần Quốc Bảo, đạo diễn phim Tam Chỉ Hổ tiết lộ với VOA Tiếng Việt: “Các công ty đầu tư sản xuất phim thường có một danh sách tài tử mà họ cho là an toàn, là hễ có tên những người này thì bảo đảm phim sẽ có một thu nhập tối thiểu trên toàn cầu, không cần biết phim hay hay dở. Họ nghĩ phim thu nhập cao hay thấy tùy vào những gì họ có thể cho lên áp phích quảng cáo để khán giả nhận ra ai đóng trong phim.”

The Paper Tigers là phim hành động võ thuật có tính nhân văn và các yếu tố gia đình hài hước, một tác phẩm kết hợp thể phim võ thuật Hồng Kông với cấu trúc câu chuyện thường thấy ở các phim Hollywood. Thêm vào đó là những chi tiết gây cười thoải mái rất thật và gần gũi trong đời sống hàng ngày của người Mỹ da màu. Những chi tiết mà nếu vai chính là một diễn viên da trắng thì toàn bộ phim xem như đã “thay đổi linh hồn.”

“Thành thử chúng tôi nghĩ phim có thể làm được nếu chúng tôi tiết giảm chi tiêu và có ngân sách vừa phải. Với lại phim sẽ không bị lỗ nếu không có tài tử nổi tiếng và đoàn phim sẽ làm chủ được sáng tạo của mình. Làm phim độc lập có rất nhiều nguy hiểm,” đạo diễn Trần Quốc Bảo nói với VOA Tiếng Việt.

Nhưng sau nhiều cuộc họp với các công ty đầu tư sản xuất phim ở Los Angeles và Hollywood, Trần Quốc Bảo cùng đoàn phim, trong đó có Al’n Đường, một trong những nhà sản xuất chính của Tam Chỉ Hổ, nhận ra rằng suy nghĩ của họ khác với Hollywood. “Họ muốn chúng tôi đổi các vai diễn thành người da trắng,” Bảo nói. Một nhà sản xuất yêu cầu, “Nếu để Bruce Willis đóng trong phim thì phim của anh không những được bán ngay, mà chúng tôi có thể đưa anh $4 triệu đô la dễ dàng.” Hoặc là, “anh có thể nào viết cho Nicolas Cage một vai không?”

“Ngân sách của phim khoảng một triệu đô la lúc đầu,” Bảo tiết lộ với VOA.

Phim kể về ba môn đệ của sư phụ Cheung (Roger Yuan), người chỉ truyền môn cho một học trò xứng đáng duy nhất là Danny (Alain Uy). Sau nhiềm năm thầy trò không liên lạc nhau vì xích mích về một chuyện của hơn 20 năm trước, “tam hổ” Danny, Hing (Ron Yuan) và Jim (Mykel Shannon Jenkins) hợp lại để quyết tìm cho ra nguyên nhân cái chết của sư phụ.

Mất hơn hai năm để viết kịch bản, hơn bốn năm nữa để tìm nguồn đầu tư ở Hollywood, và sau khi tham dự liên hoan phim Cannes ở Pháp để kết nối tìm nguồn sản xuất, Trần Quốc Bảo và đoàn làm phim quyết định quay về Seattle, tổ chức quyên góp tiền từ cộng đồng qua trang mạng Kickstarter. “Căn bản là chúng tôi muốn mọi người hiểu chúng tôi đang cố gắng làm gì, chúng tôi là ai, và chúng tôi muốn kể chuyện gì,” Bảo tâm sự trong cuộc phỏng vấn với VOA Tiếng Việt.

“Rất nhiều nhà hảo tâm từ cộng đồng ủng hộ. Họ là những nhà địa ốc, bác sĩ, luật sư… Họ chỉ muốn thấy người Mỹ gốc Á trên màn ảnh. Nhất là lúc quay phim ở China Town, mấy bác cô chú cho chúng tôi ăn. Rồi trung tâm cộng đồng của China Town cho chúng tôi chỗ để tập dợt, còn cho chúng tôi ăn trưa nữa. Và sau đó thì chúng tôi có đủ tiền để làm phim,” Bảo tiết lộ thêm.

Điều này không có nghĩa Tam Chỉ Hổ chỉ có diễn viên Mỹ gốc Á như vai chính Danny (gốc Philippines), Hing and Cheung (gốc Trung Hoa), vai vợ cũ của Danny (Jae Suh Park, gốc Hàn Quốc), vai phản diện Zhen Fan (Ken Quitugua, gốc Chamorro và Philippines), vai các thiếu niên ham luyện võ (Phillip Đặng, Andy Lê và Brian Lê, gốc Việt) hay một trong những nhà sản xuất trong vai hầu bàn (Yuji Okumoto (gốc Nhật Bản). Một trong tam hổ, Jim (Mykel Shannon Jenkins), là người Mỹ da đen. Một vai phản diện chính, Carter (Matthew Page) là người Mỹ da trắng. Carter thật sự đem lại nhiều tràn cười vang cho khán giả vì vai “hài lộ” của anh.

Mặc dù Hollywood cương quyết đòi chuyển màu da của linh hồn Tam Chỉ Hổ, nhưng không vì thế mà Tam Chỉ Hổ muốn làm thay đổi màu da của người khác. Nó chỉ đơn giản muốn giữ đúng bản chất màu da của nó.

Cân nhắc giữa thu nhập và ý nguyện giữ đúng bản chất là một thách thức lớn đối với các diễn viên da màu đang tìm cơ hội ở Hollywood. Ngay cả vai chính Danny (Alain Uy), người có nhiều vai trong các phim tập của hãng phim Marvel như Helstrom cũng tỏ ra e ngại khi tham dự đóng phim. Anh không muốn đóng phim chỉ chuyên về võ thuật vì như vậy anh sẽ chỉ được biết đến với các vai võ thuật, và cơ hội việc làm sẽ hiếm có hơn.

Nhưng Tam Chỉ Hổ không đơn thuần là một phim võ thuật. Sự linh động hài hòa giữa các diễn viên nhiều sắc tộc trong phim là năng lượng đưa phim đến cuộc đấu căng thẳng đến ngợp thở đầy bất ngờ phút cuối.

“Sự tồn tại của Tam Chỉ Hổ là một xác nhận về sức mạnh và sáng tạo của người Mỹ gốc da màu. Một cách có thể tạo ra sự đổi thay [trong xã hội] là đứng ở vị trí của người có thế lực, và không phải đợi người khác tạo ra sự thay đổi cho mình,” nhà sản xuất Al’n Đường nói với VOA khi được hỏi về sự kỳ thị chủng tộc ở Mỹ và làm cách nào để ứng xử với tình trạng thù ghét đang xảy ra với cộng đồng người Mỹ da màu.

Đạo diễn Trần Quốc Bảo cảm nhận: “Rất quan trọng là khi bạn tin tưởng vào chính mình, nhưng bạn cũng phải biết khi nào bạn nên thay đổi chính bạn để làm được việc bạn mong muốn. Bạn học cách uyển chuyển, giống như cây tre vậy, bạn có thể uống cong nhưng đừng để nó gãy. Nhiều lúc có cơ nhiều tốt nhưng về lâu dài lại không tốt, nhưng nhiều lúc có cơ hội tốt nhưng bạn phải biết thay đổi, biết linh động để cơ hội đó có thể thực hiện được. Hãy tự tin để giữ vững lập trường nhưng cũng phải biết uyển chuyển và sẵn sàng thay đổi để thực hiện mơ ước của mình.”

“Be Water,” Bảo nói, hàm ý đến triết lý của Bruce Lee – Lý Tiểu Long - về sự uyển chuyển trong võ thuật và đời sống.
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1586 Posted : Saturday, May 29, 2021 8:55:43 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Elton John & Bernie Taupin - Sức mạnh vô song của nhạc và thơ

Gia Trình - RFI - 29/05/2021
Elton John và Bernie Taupin chưa bao giờ là một cặp đôi luyến ái, mà là hai người bạn tri kỷ trong âm nhạc. Những giai điệu Elton John khiến chúng ta chìm trong thế giới màu sắc, ca từ của Bernie Taupin sẽ ru khán giả vào giấc mơ siêu thực. Hơn nửa thế kỷ, sự kết hợp của bộ đôi John/Taupin là động lực mạnh mẽ cho kho tàng âm nhạc đồ sộ của Sir Elton John.

Mối lương duyên định mệnh

Sir Elton John và Bernie Taupin không phải là bạn học thời phổ thông mà vô tình quen nhau qua quảng cáo. Thập niên 1960, hãng thu âm Liberty tìm kiếm nhạc sỹ sáng tác nhạc thông qua quảng cáo. Cả John và Taupin cũng nộp hồ sơ nhưng thật tình cờ, hai người không thể làm việc độc lập. Đối với Sir Elton, viết lời quả thực khó nhọc trong khi Bernie xoay sở với việc viết nhạc. Cuối cùng, Elton được gửi một bài thơ do Bernie sáng tác vào năm 1967. Và mối lương duyên âm nhạc của họ bắt đầu từ đấy khi hai tài năng kết hợp sức sáng tạo để sản sinh những tác phẩm xuất sắc.

Taupin gần như là người phiên dịch siêu phàm những ký ức, trạng thái cảm xúc, giấc mơ kỳ ảo của John phản ánh trong âm nhạc. Năm 1997, ông đã chắp bút cho bản nhạc nổi tiếng nhất của John Candle in the wind 1997 (Ngọn nến trước gió) để tưởng nhớ công nương bạc mệnh Diana qua đời. Đĩa đơn thành công ngoài sức tưởng tượng, đạt hạng bạch kim tại Mỹ, được bình chọn ca khúc xuất sắc nhất năm của tạp chí Billboard. Đồng thời, Elton John cũng đoạt giải Grammy 1998 với phần Trình diễn Pop xuất sắc nhất bởi ca khúc nhẹ nhàng chạm vào tim khán giả. Phần nhạc đã quá nổi tiếng vì John tái sử dụng ca khúc Candle in the wind để tưởng nhớ Marilyn Monroe năm 1973. Nhưng cú lội ngược dòng của Taupin mới thực sự bất ngờ. Trong khoảng thời gian rất ngắn, ông đã tái hiện chân thực nhất hình ảnh đóa hồng nước Anh bằng thơ trên nền nhạc từng rất thành công phác họa Monroe.

Goodbye England's rose ; May you ever grow in our hearts ; You were the grace that placed itself ; Where lives were torn apart ; You called out to our country ; And you whispered to those in pain ; Now you belong to heaven ; And the stars spell out your name ; And it seems to me you lived your life ; Like a candle in the wind ; Never fading with the sunset ; When the rain set in.

Tạm biệt đóa hồng nước Anh ; Người luôn sống mãi trong trái tim chúng tôi ; Sự duyên dáng của người luôn hiện hữu ; Nơi những cuộc sống bị giằng xé ; Người luôn kêu gọi cả đất nước này ; Thì thầm với những nỗi khổ đau ; Giờ người đã thuộc về thiên đàng ; Và những ngôi sao đánh vần tên người ; Dường như đối với tôi ; Người đã sống một cuộc đời ; Như ngọn nến trước gió ; Không bao giờ tàn phai cùng ánh mặt trời ; Kể cả khi mưa ập đến.

Sự hòa quyện giữa nhạc và lời

Nếu liệt kê hết các bản hit của Elton John mà ca từ của Taupin thì không đếm xuể. Họ kế thừa tinh thần hợp tác từ bộ đôi huyền thoại Lennon/McCartney của nhóm The Beatles trong các album Elton John (1970), Goodbye Yellow Brick Road (Tạm biệt con đường lát gạch vàng, 1973), Too Low for Zero (Quá thấp ngưỡng số Không, 1983), The One (1992). Khác với Lennon/McCartney, khán giả biết rõ vai trò John/Taupin trong các ca khúc kinh điển như Your Song (Bài hát cho em) thập niên 1970, Nikita thập niên 80 và The One thập niên 90. Thành công của John và Taupin luôn đặt ra câu hỏi muôn thuở: Nhạc hay lời, cái nào quan trọng hơn?

Mặc dù Taupin khá chìm và đứng lùi vào hậu trường so với John, giới phê bình và khán giả yêu nhạc luôn đề cao giá trị thơ ca trong âm nhạc Elton John. Không dễ để tách riêng giá trị đơn lẻ của nhạc và lời trong những bản nhạc như Don’t let the sun go down on me (Đừng để mặt trời lặn trong mắt em) hay Sorry seems to be hardest words (Xin lỗi là ngôn từ khó khăn nhất).

Sự cộng hưởng giữa nhạc sỹ và thi sỹ tài năng luôn vượt mọi toan tính. Ngạc nhiên hơn, họ làm việc khá độc lập để hoàn thiện tác phẩm. Phim tài liệu Two Rooms (Hai căn phòng, 1991) đã mô tả cách nhạc sỹ và thi sỹ John và Taupin. Theo đó, Taupin tự sáng tác lời theo ý mình, sau đó John sẽ ghép lời thơ vào nhạc. Tương tự, John sáng tác nhạc dựa trên ý thơ của Taupin nhưng cả hai cùng phối hợp chặt chẽ hơn. Taupin cùng xuất hiện với John trong studio khi ca khúc được viết và ghi âm. Nhờ sự kết hợp tinh tế vậy, bản nhạc Your Song (Bài hát cho em) vẫn có sức sống bất tận xuyên thời gian gần 50 năm.

I sat on the roof and kicked off the moss ; Well, a few of the verses, well, they've got me quite cross ; But the sun's been quite kind while I wrote this song ; It's for people like you that keep it turned on ; So excuse me forgetting, but these things I do ; You see I've forgotten if they're green or they're blue ; Anyway the thing is what I really mean ; Yours are the sweetest eyes I've ever seen.

Anh ngồi trên mái nhà, giẫm lên rêu phong ; Một vài khổ thơ khiến anh nhầm lẫn ; Mặt trời khá tử tế khi anh viết bài ca này ; Bởi vì nó dành cho em, người luôn giữ cho ánh nắng tràn ngập ; Xin lỗi em nếu anh đã quên nhưng không thể quên những gì anh làm ; Vì em sẽ hiểu anh chỉ quên màu sắc là xanh lá cây hay xanh dương ; Dẫu sao anh chỉ muốn nói rằng Đôi mắt em là đôi mắt ngọt ngào nhất anh từng thấy.

Câu chuyện dài kỳ về hợp tác nửa thế kỷ

Cả hai nghệ sỹ giờ đều ở tuổi thất thập: Taupin tuổi 71 và John đã sang tuổi 74. Nhìn lại quãng đường hợp tác của họ như một cuốn truyện dài kỳ bất chấp khoảng cách về giáo dục, địa lý, tính cách. Taupin sinh ra trong gia đình nông dân ở ngoại ô Lincolnshire, trong khi John nuôi dưỡng trong gia đình danh giá, có truyền thống âm nhạc. Bố John là người chơi kèn trumpet cho Không lực Hoàng Gia (Royal Air Force). Một điểm thú vị khác là bảng điểm môn văn kém ấn tượng của Taupin dường như không liên quan tới những áng thơ xuất sắc của ông. Chuyển sang nghề báo không thành công, cuối cùng Taupin lại bén duyên với âm nhạc của John.

Thành công đến với John/Taupin từ năm 1970 ở độ tuổi trẻ sung sức nhờ các ballad Your Song, Tiny Dancer, Rocket Man, Crocodile Rock. Năm 1977, bộ đôi ngừng hợp tác vì áp lực biểu diễn và các vấn đề nghiện ngập của John. Taupin cũng trải qua cuộc sống ăn chơi, sa đọa mặc dù lui vào ở ẩn. Ông sớm chuyển tới California sau cuộc hôn nhân đổ vỡ và sống ở đó đến tận bây giờ. Khoảng cách địa lý không thể chia rẽ cái duyên âm nhạc giữa họ. Taupin cố gắng ra mắt album riêng năm 1980 và viết nhạc cho các nghệ sỹ khác như Starship. Nhưng ông không trốn thoát được cái bóng khổng lồ của Sir Elton John. Taupin và John nối lại hợp tác vào năm 1983 và sau đó các album thập niên 1990s như The One. Điểm chung giữa họ là không bao giờ muốn sáng tác bản nhạc hit lừng lẫy mà phải là câu chuyện xứng tầm. Ngoại trừ việc gợi ý tựa đề, họ thỏa sức vẫy vùng trong vùng đất sáng tạo của riêng mình, thơ ca hoặc âm nhạc. Quy luật bù trừ được áp dụng vì mỗi người tìm thấy nhạc trong thơ và ngược lại.

I saw you dancing out the ocean ; Running fast along the sand ; A spirit born of earth and water ; Fire flying from your hands ; In the instant that you love someone ; In the second that the hammer hits ; Reality runs up your spine ; And the pieces finally fit ; And all I ever needed was the one ; Like freedom fields where wild horses run ; When stars collide like you and I ; No shadows block the sun ; You're all I've ever needed ; Baby you're the one.

Anh thấy em khiêu vũ trên đại dương ; Lướt nhanh trên mặt cát ; Tinh thần như trộn lẫn đất và lửa ; Ngọn lửa bốc cháy từ bàn tay em ; Như em đang yêu anh đó ; Trong giây phút búa gõ xuống ; Thực tại chạy trong từng đốt xương sống ; Từng mảnh khớp lại với nhau ; Đó là tất cả những gì anh cần ; Như cánh đồng tự do nơi những chú ngựa hoang dã chạy ; Khi những vì sao va chạm nhau khi anh gặp em ; Bóng đêm không thể che khuất ánh mặt trời ; Em là tất cả những gì anh cần ; Em là người duy nhất.

Có ý kiến cho rằng lời thơ của Taupin đã biến John thành một siêu sao nhưng ông chưa bao giờ được đền bù xứng đáng với tài năng. Đáp trả điều này, John cho rằng hai người luôn đọc được thông điệp sáng tạo của nhau. Trong album Captain Fantastic and the Brown Dirt Cowboy (1975), John ca ngợi hết lời về Taupin: “Mọi ca từ trong album đều nói về Taupin và tôi, những trải nghiệm sáng tác để biến chúng thành những bài hát đáng nhớ. Tôi khóc khi hát chúng. Tôi thực sự “yêu” Taupin, không phải theo nghĩa dục tính. Đó là người tôi tìm kiếm cả đời, người bạn tri kỷ âm nhạc (soul mate)”.

Trái ngược với John,Taupin lựa chọn một cuộc sống âm nhạc pop/rock kín tiếng, ẩn mình sau cánh gà hơn là phô diễn trên sâu khấu. Trải qua bốn lần kết hôn, ông cũng từng sa vào nghiện ngập cocaine, rượu như John. Tuy nhiên, Taupin chỉ sáng tác khi hoàn toàn tỉnh táo. Bộ đôi Taupin/John cho thấy không bao giờ đánh giá thấp con người nếu chỉ nhìn vào bảng điểm hay bề nổi. Khi nhà thơ và nhạc sỹ tâm đầu ý hợp, họ tạo nên một sức mạnh không ngờ.

(Theo Time, AllMusic, The Guardian, Rollingstone, Biography)

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1587 Posted : Monday, May 31, 2021 12:06:59 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Cướp biển vùng Caribê - cuộc phiêu lưu của những linh hồn cần được cứu rỗi

Lệ Thu - RFI - 30/05/2021
Hiếm có bộ phim nào mà khán giả lại có thể có sự cảm thông với tất cả các nhân vật, kể cả vai phản diện, như trong “Cướp biển vùng Caribe”.

Kéo dài suốt 14 năm với 5 phần, từ phần đầu, “Lời nguyền của tàu ngọc trai đen” (2003) cho đến phần cuối, “Sự trả thù của Salazar” (2017), bộ phim đã đem đến cho người xem không chỉ là một Jack Sparow thông minh, mưu mẹo, khó đoán biết, không chỉ là một Elizabeth xinh đẹp cá tính, hay một Will Tuner nhiệt tình si mê, mà còn là một chuỗi các nhân vật phản diện mang trong nó đầy sự éo le và lòng trắc ẩn.

Bất tử là một sự trừng phạt

Đầu tiên, trong phần một của loạt phim, “Lời nguyền của tàu ngọc trai đen”, phải kể đến Barbossa, thuyền phó của Jack trên tàu Ngọc trai đen. Sau khi làm phản, lừa Jack lên một hoang đảo, cướp tàu Ngọc trai đen và ăn cắp đồng vàng Aztec, Barbossa cùng toàn bộ thủy thủ đoàn đã bị mắc phải lời nguyền “không thể chết”. Sau tất cả những lừa đảo, mưu mô xuyên suốt truyện phim để dụ Jack quay lại nơi chứa những thùng vàng bị nguyền rủa với mong muốn trả lại số vàng, người ta bắt đầu cảm thấy cái giá mà Barbossa phải trả là quá đắt. Hóa ra, cuộc sống bất tử không hề dễ dàng. Sai lầm này dẫn tới sai lầm khác, để hắn rút ra được bài học đơn giản “nếu không có cái chết thì cuộc sống còn ý nghĩa gì”. Barbossa cũng chỉ là một kẻ muốn được làm Người theo đúng nghĩa nhất, đó là “được chết”. Chỉ khi có Tận cùng đợi ở cuối con đường thì hành trình Sống mới đầy mong đợi và đầy cảm xúc.

Tình yêu ở nơi không có trái tim

Nhân vật tiếp theo có thể nói là đối trọng mạnh mẽ nhất của Jack, gây ấn tượng khó quên nhất trong loạt phim, tượng trưng cho cái chết đáng sợ của cướp biển trên biển cả, mang hình dạng một thủy quái, đó chính là Davy Jones, xuất hiện ở cả phần 2 và 3 của “Cướp biển vùng Caribê”.Phải chăng vì mang bộ dạng kinh khiếp cùng những câu chuyện chết chóc mà dường như Davy Jones lại càng lấy được sự thương cảm của khán giả. Phần Người trong hắn mạnh mẽ tới mức vì tình yêu bị phản bội mà sẵn sàng cắt đi trái tim mình để không bao giờ phải yêu và đau khổ nữa. Hành trình qua hai phần “Chiếc rương tử thần” và “Nơi tận cùng thế giới” đã khiến cho người xem từ sợ hãi, khinh ghét chuyển dần sang băn khoăn rồi tới mức cảm thông.

Không cảm thông sao được với một Davy Jones trong hình hài đáng sợ nhưng lại là kẻ không thể định đoạt nổi số phận của chính mình? Chưa kể, hắn lại còn là một gã tình si. Bị nữ thần biển Calypso lừa dối, phản bội, bị tướng Beckett làm chủ trái tim, ép phải làm theo mọi mệnh lệnh của mình … Davy Jones bỗng trở nên không còn đáng sợ nữa. Trường đoạn Davy Jones gặp lại nữ thần biển cả trong ngục, khi bàn tay Calypso chạm vào nơi đã từng vang vọng thổn thức nhịp đập trái tim của hắn khiến hắn trở lại hình dạng con người cũng chính là hình ảnh “tình yêu chạm tới trái tim”, khiến hắn phải thốt lên “trái tim ta luôn thuộc về nàng”. Dù cho trái tim Davy Jones đã không còn ở đó, nhưng tâm hồn của hắn vẫn luôn hướng về tình yêu.

Giọt nước mắt của sự sống

Phần 4 của loạt phim, “Suối nguồn tươi trẻ”, ra mắt vào năm 2011 là phần thành công nhất về mặt doanh thu, trở thành 1 trong 14 phim có doanh thu cao nhất trong lịch sử của Hollywood dù còn rất nhiều tranh cãi về một kịch bản khá rối rắm.Vì vậy mà phần này có khá nhiều nhân vật phản diện mang các tầng ý nghĩa khác nhau. Một thuyền trưởng Râu Đen Black Beard vì lo sợ một lời tiên đoán mơ hồ mà tự mình tìm tới cái chết. Một cô nàng Angelica mưu mẹo, sẵn sàng lừa dối xoay chuyển cả thế giới cướp biển nhưng cũng sẵn sàng hy sinh sinh mạng của mình để cứu cha. Ta có thể thấy nỗi thất vọng cùng cực của Angelica ngay lúc Black Beard cướp lấy ly nước thánh bất tử trên tay Jack Sparow để lại cho con gái ly nước chết chóc. Nhưng cô vẫn chấp nhận uống, nhường sự sống của mình cho cha, bởi trong suy nghĩ của cô cướp biển này, mỗi người con đều nợ cha mình một mạng sống.

Sự hiện diện của các tiên cá trong phim hoàn toàn không khiến khán giả bất ngờ bởi “Cướp biển vùng Caribê” vốn là nguồn cảm hứng bất tận từ những thần thoại của đại dương. Người ta thấy sự độc ác của các tiên cá khi luôn tìm cách hãm hại con người. Tuy nhiên, cái gì cũng có lý do của nó. Việc chàng cha xứ trẻ tuổi, Phillip, xuất hiện đã nói lên tất cả. Tiên cá chỉ hãm hại con người vì họ luôn bị những kẻ độc ác và tham lam đe dọa. Nước mắt của họ là một gia tài, họ phải bảo vệ nó cũng như tính mạng mình. Giọt nước mắt của Syryna, nàng tiên cá xinh đẹp, đã nhỏ xuống, khi thấy Phillip bị thuyền trưởng Black Beard làm hại trong lúc anh cố gắng bảo vệ cô, chính là lòng trắc ẩn của cô đối với người cũng yêu thương và quan tâm tới cô. Đến lúc này, người xem có thể hiểu ra rằng giọt nước mắt của Syryna không chỉ là một giọt nước mắt đơn thuần. Biết buồn với đau khổ của người khác chính là sự cảm thông, là xúc cảm cần thiết trong cuộc sống của chúng ta.

Lửa hận thù

Nhân vật phản diện duy nhất có xuất thân không phải là cướp biển được xây dựng đơn giản, rất dễ đoán biết và đáng được cảm thông hơn hết trong phần 5 của loạt phim, “Sự trả thù của Salazar”. Salazar là một vị tướng chuyên đi tìm và diệt cướp biển. Ông và cha của Salazar bị sát hại bởi cướp biển, bản thân hắn cũng bị Jack Sparow lừa lưu lạc và bị nguyền rủa nơi Tam giác quỷ, nên hắn mang trong mình lửa hận thù sâu sắc đến cùng cực. Từ một sai lầm của Jack, Salazar thoát ra khỏi nơi bị giam giữ, tâm thế chỉ mong giết được Jack bằng mọi giá. Hắn tàn sát bất kì ai cản đường hắn tìm tới Jack, kể cả những người vô tội. Ngọn lửa hận thù đã đốt cháy linh hồn Salazar, cuối cùng, lại biến hắn trở thành nỗi khiếp sợ trên biển, giống như những kẻ mà hắn đã từng thề là sẽ không đội trời chung. Cái đau của Salazar chính là nỗi thống khổ của người không thể hóa giải nổi thù hận, để rồi mãi mãi bị chôn vùi trong đó không có lối thoát.

Với “Cướp biển vùng Caribe”, tất cả các nhân vật phản diện dù có đáng sợ như thế nào thì khán giả vẫn thấy đâu đó một tâm hồn đáng thương, một cuộc sống thiếu thốn tình yêu. Người ta xem phim không phải để ghét, mà trái lại, để nhận biết sự đau khổ và học cách cảm thông với những con người bị dằn vặt bởi nỗi khổ đau. Và đâu đó, bên dưới mỗi cái ác, đều vẫn còn một tâm hồn có thể cứu rỗi.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1588 Posted : Wednesday, June 2, 2021 1:33:19 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Danh ca Mỹ BJ Thomas qua đời ở tuổi 78

Tuấn Thảo - RFI- 31/05/2021
Có những giọng ca mà khán thính giả không nhớ rõ gương mặt nhưng bài hát nghe lại rất quen thuộc, do giai điệu thường xuyên được khai thác nhiều trong dòng văn hóa đại chúng. Ca sĩ người Mỹ BJ Thomas thuộc vào thành phần này. Ông qua đời tối hôm 29/05/2021 vừa qua vì bệnh ung thư tại Arlington, bang Texas, hưởng thọ 78 tuổi.

Theo tuần báo chuyên ngành Variety, BJ Thomas rốt cuộc đã qua đời sau nhiều tháng chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo. Hồi tháng 03/2021, ông đã chính thức loan tin nhắn trên mạng xã hội rằng ông mắc bệnh ung thư phổi. Đỉnh cao sự nghiệp của BJ Thomas là vào cuối những năm 1970, chỉ trong vòng 4 năm từ năm 1977 đến năm 1981, ông đoạt 5 giải Grammy dành cho giọng ca xuất sắc nhất trong thể loại gospel và nhạc tôn giáo.

Tên thật là Billy Joe Thomas, ông sinh năm 1942 tại bang Oklahoma và lớn lên tại vùng ngoại ô thành phố Houston, bang Texas. Thời niên thiếu, ông thường tham gia vào các dàn đồng ca chuyên hát trong các thánh lễ nhà thờ, điều đó giải thích vì sao ông giành được sau đó nhiều giải thưởng âm nhạc, khi ông rời dòng nhạc country và pop để tìm lại niềm đam mê hát thánh ca trong những năm tháng đầu đời.

Giọng ca đoạt một giải Oscar và 5 giải Grammy

Khi mới vào nghề ca hát, BJ Thomas tham gia vào ban nhạc trẻ Thomas & The Triumphs. Cùng với nhóm này, ông gặt hái thành công đầu tiên vào năm 1966 nhờ cover lại tình khúc "I'm so lonesome I could cry" của ca sĩ country Hank Williams. Phiên bản của BJ Thomas mang sắc thái của nhạc folk nhiều hơn là nhạc đồng quê, nhờ vậy mà đạt tới mức một triệu bản. Hai năm sau, BJ Thomas lặp lại thành tích này với ca khúc ''Hooked on a Feeling'' năm 1968. Nhưng giai điệu ăn khách nhất của giọng ca này khi ông bắt đầu sự nghiệp hát solo vẫn là nhạc phẩm ''Raindrops Keep Fallin' on My Head''.

Bài hát này do cặp bài trùng Burt Bacharach và Hal David sáng tác vào năm 1969. Hai tác giả này gặp BJ Thomas qua lời giới thiệu của cô bạn đồng nghiệp Dionne Warwick, cả hai ca sĩ đều ký hợp đồng ghi âm với cùng một hãng đĩa Scepter Records. Hai tác giả Burt Bacharach và Hal David lúc bấy giờ đang ở trong giai đoạn soạn nhạc cho bộ phim "Butch Cassidy and the Sundance Kid" với hai ngôi sao màn bạc Paul Newman và Robert Redford trong vai chính. Vấn đề là ca khúc chủ đề bộ phim tuy được viết xong, nhưng đã bị hai danh ca thời bấy giờ là Bob Dylan và Ray Stevens từ chối. Thời hạn phát hành khá gấp rút khiến cho hai đồng tác giả tính đến chuyện ghi âm giai điệu thành một bản nhạc hòa tấu không lời, thay vì phải nhờ đến ca sĩ. Cũng may cho hai nghệ sĩ này là họ không bị khước từ thêm một lần nữa. Phiên bản của BJ Thomas lập kỷ lục số bán sau khi bộ phim thành công rực rỡ trên màn ảnh lớn.

Nhân kỳ trao giải Oscar, bộ phim "Butch Cassidy and the Sundance Kid" sẽ đoạt 4 giải thưởng quan trọng trong đó có Oscar dành cho kịch bản và Oscar dành cho ca khúc nguyên tác xuất sắc nhất. Nhờ vào sự hợp tác ấy mà hai tác giả Burt Bacharach và Hal David lần đầu tiên có ca khúc cán mốc một triệu bản chỉ trong tháng đầu tiên phát hành trên thị trường. Về phía BJ Thomas, giọng ca này được nâng thêm một bậc, tên tuổi của ông vượt ra ngoài biên giới Hoa Kỳ. Đầu năm 1970, ca khúc chủ đề ''Raindrops Keep Fallin' on My Head'' nhờ giai điệu lạc quan yêu đời, đã giành lấy vị trí quán quân trên thị trường Mỹ, Canada, Na Uy, Hà Lan ….. Bài hát này sau đó cũng được dịch sang nhiều thứ tiếng, kể cả tiếng Đức, Ý, Tây Ban Nha hay là Pháp. Khán thính giả ở Pháp chủ yếu biết đến ca khúc này nhờ phiên bản ''Toute la pluie tombe sur moi'' ăn khách qua giọng ca crooner của Sacha Distel.

Đức tin xuyên suốt trong giai đoạn nhì sự nghiệp

Đỉnh cao sự nghiệp của BJ Thomas chỉ kéo dài trong vòng một thập niên. Vầng hào quang của giọng hát này bắt đầu lu mờ từ những năm 1980 trở đi trong làng nhạc pop. Dù vậy, ông vẫn tiếp tục đi hát và chuyển sang hoạt động từ thiện, BJ Thomas ít còn xuất hiện dưới ánh đèn sân khấu ca nhạc hay truyền hình, ngược lại trong giai đoạn nhì của sự nghiệp, ông lại khá tích cực trong các sinh hoạt văn hóa của hội truyền giáo phúc âm. Bên cạnh đó, ông cũng thường xuyên đi biểu diễn cùng với nhóm Roy Head &The Traits. Trong khuôn khổ các vòng lưu diễn, BJ Thomas đã có dịp tái hợp trên sân khấu với các bạn cũ là nhóm The Triumphs.

Lúc sinh tiền, BJ Thomas đã ghi âm trên dưới 40 album trong khá nhiều thể loại kể cả pop, folk, country hay gospel. Sau khi bán hơn 70 triệu đĩa hát, BJ Thomas để lại dấu ấn sâu đậm trong làng nhạc quốc tế chủ yếu nhờ vào các ca khúc ghi âm vào những năm 1970. Giới trẻ thời nay ít biết BJ Thomas là ai nhưng hẳn chắc các bạn đã từng nghe qua các giai điệu của ông ít nhất một lần trong đời. Ca khúc của BJ Thomas thường hay được khai thác qua phim ảnh hay quảng cáo, và nhờ vậy mà dễ đi vào dòng văn hóa đại chúng.

Tình khúc "Hooked On A Feeling" là một trường hợp tiêu biểu, bài hát này lần đầu tiên ăn khách với giọng ca của BJ Thomas năm 1968 và sau đó lại thành công một lần nữa qua nhiều phiên bản cover, trong đó có ban nhạc Thụy Điển Blue Swede giành hạng đầu thị trường Hoa Kỳ vào năm 1974. Bài hát này từng được khai thác trong bộ phim "Reservois Dogs" (1992) của đạo diễn Quentin Tarantino và nhất là trong tập nhì của "Vệ Binh dải Ngân hà" (Guardians of the Galaxy II) của đạo diễn James Gunn, với những bước nhảy khôi hài quái chiêu của nhân vật Star-Lord, đã giúp cho các ca khúc xưa (old school) từ thế kỷ trước, nay thịnh hành trở lại.

BJ Thomas trên danh sách 100 nhạc phim hay nhất

Còn nhạc phẩm ''Raindrops Keep Fallin' on My Head'' liên tục xuất hiện trong nhiều lãnh vực khác nhau, chẳng hạn như trong phần nhạc nền minh họa một tập phim hoạt hình "The Simpsons" của tác giả Matt Groening. Giai điệu này cũng xuất hiện trong bộ phim "Forrest Gump" hoặc là "Spider-Man 2" phiên bản với Tobey Maguire trong vai chính trước ống kính của đạo diễn Mỹ Sam Raimi.

Sau khi giành được giải Oscar năm 1970 dành cho ca khúc hay nhất ghi âm cho bộ phim "Butch Cassidy & the Sundance Kid", nhạc phẩm ''Raindrops Keep Fallin' on My Head'' vào năm 2004 lại được bình chọn làm một trong những ca khúc nhạc phim hay nhất thế kỷ. Theo bảng xếp hạng ''100 Years ..... 100 Songs'' của Viện phim ảnh Hoa Kỳ AFI (American Film Institute), nhạc phim này đứng hạng 24 trên số 100 bộ phim Mỹ trong vòng một thế kỷ qua.

Nửa thế kỷ sau ngày ra đời, bản nhạc ''Raindrops Keep Fallin' on My Head'' đã có hàng trăm phiên bản khác nhau và đến năm 2013 trên album studio "The Living Room Sessions", BJ Thomas đã ghi âm lại ca khúc này với một lối hoà âm phối khí mộc mạc khác thường. Người nghệ sĩ ra đi thảnh thơi, nhẹ nhàng lìa xa cõi đời, mặc cho trên mái đầu bao hạt mưa cứ rơi.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1589 Posted : Saturday, June 5, 2021 7:39:18 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Madonna - Madam X, hay bà ngoại nhạc Pop

Gia Trình - RFI - 05/06/2021
Madonna không phải là cái tên xa lạ trong làng âm nhạc. Thập niên 1980, cô được gọi là công chúa nhạc pop, và giờ công chúa nhạc pop bước sang tuổi bà ngoại. Tên tuổi Madonna luôn gắn với hỉ, nộ, ái, ố xuyên suốt sự nghiệp. Nhưng bà hoàng nhạc pop luôn đưa khán giả từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.

Truyền thông scandal

Nếu nói Madonna là một biểu tượng quyền lực nhạc pop thì không hề phóng đại. Số lượng đĩa hát tiêu thụ hơn 300 triệu bản, đồng thời cô là cỗ máy kiếm tiền kỷ lục, hơn 1,5 tỷ đô la nhờ các tour lưu diễn. Khác với ngôi sao cùng thời Micheal Jackson, Madonna không bị nhấn chìm trong các scandal cá nhân phức tạp. Được coi là biểu tượng sex phóng túng, cô không bị quật ngã bởi đại dịch AIDS như Freddie Mercury nhóm Queen. Trái lại, bà hoàng nhạc pop luôn làm chủ cuộc chơi đầy tính toán với scandal, biểu tượng sex hơn là thú tiêu khiển.

Không có Madonna, chưa chắc chúng ta có thể thấy Beyonce, Lady Gaga, Britney Spears làm mưa làm gió trên sân khấu ca nhạc như hôm nay. Cách Madonna phô diễn cơ thể kết hợp thời trang dị hợm vẫn là sách giáo khoa cho Beyonce hay Lady Gaga. Đối với Madonna, cô bị ám ảnh nhất bởi hai yếu tố: sex và tôn giáo. Đây là hai mũi nhọn scandal để nữ hoàng nhạp pop khai thác triệt để nhằm quảng bá tên tuổi của cô.

Album Erotica (1992) là album trực diện nhất khai thác đề tài tình dục Madonna tấn công làng giải trí. Cho đến giờ, đây vẫn là album đầy tính cách mạng mà chưa nghệ sỹ nào dám thực hiện. Cô đã dũng cảm biến thứ hàng hóa cấm kỵ gói ghém trong âm nhạc thành món ăn lạ gu nhất. Quan trọng hơn, những tầng lớp khán giả bị bỏ quên như người da đen, da màu, đồng tính đều trở thành fan cuồng của Madonna.

Về góc độ tôn giáo, cô thách thức khán giả bằng album Like A Prayer (1989). Hình ảnh cô mặc quần áo ngủ, nhảy nhót giữa rừng thánh giá đốt cháy như châm ngòi nổ với các tín đồ Thiên Chúa giáo. Hơn thế nữa, trong video clip, hình ảnh bức tượng Chúa da màu nhỏ lệ trước sắc đẹp của Madonna như đổ thêm dầu vào lửa. Album Like A Prayer được đánh giá là album xuất sắc của cô trên nhiều khía cạnh: âm nhạc, nội dung. Hợp tuyển âm nhạc xoáy vào chủ đề tôn giáo mà hầu hết các nghệ sỹ đều né tránh. Có lẽ Madonna học hỏi được sự kiêu ngạo và bản lĩnh của John Lennon khi ông từng tuyên bố “The Beatles còn nổi tiếng hơn cả Chúa Jesus”.

Dẫn đầu xu thế thay đổi trước một thập kỷ

Bà ngoại nhạc pop là một khối đa diện khổng lồ vì tốc độ biến hóa không ngừng. Một trinh nữ, một vũ công, một người đàn bà vật chất, một thứ đồ chơi cho nam giới, một nữ hoàng sàn nhẩy, một người mẹ hiền thục, ngôi sao yoga. Madonna biết cách gây bất ngờ cho khán giả bằng sản phẩm mới mẻ, ý tưởng lạ do không ngừng thay đổi và học hỏi. Đó là khí chất nổi bật nhất trong suốt sự nghiệp tỷ đô la của cô. Vì vậy, nhàm chán và lặp lại bản thân có lẽ không có trong từ điển bộ não cô. Về mặt âm nhạc, Madonna không ngừng thử nghiệm nhiều thể loại mới mẻ: từ pop, dance, R&B, funk, rock, electronica, techno. Nhưng thế mạnh chủ đạo là dance/pop vì khắc phục điểm yếu giọng hát và làn hơi ngắn.

Cô hợp tác nhiều nhà sản xuất để khai phá những chất liệu mới, từ chất pop ngọt ngào của Patrick Leonard đến chất electro-pop của William Orbit. Quả thực, Madonna luôn đi trước xu thế bùng nổ ít nhất khoảng 10 năm.

Năm 1998, Latin Pop sáng chói sau cơn bão mà Ricky Martin tạo ra hiệu ứng bằng bản hit tiếng Tây Ban Nha Living Da Vida loca. Mười hai năm trước, Madonna từng khám phá giai điệu tuyệt đẹp của latin bằng ca khúc La Isla Bonita trong album True Blue (1986). Năm 2005, cô là người tiên phong làm mới nhạc ABBA bằng thể loại dance, disco, electronica trước cơn sốt từ bộ phim bom tấn Mamma Mia (2008). Theo gót Madonna, Cher cũng thực hiện album cover nhạc ABBA, Dancing Queen 13 năm sau đó.

Theo xu thế dẫn đường của Madonna, cơn sốt disco đã quay trở lại vào 15 năm sau nhờ các ngôi sao trẻ như Dua Lipa. Xét một cách tổng quan, bà ngoại nhạc pop có giác quan cực nhạy bén phát hiện những mảnh đất màu mỡ nhất mà hiếm nghệ sỹ nào nhận ra.

Biểu tượng nhạc pop bền vững

Không chỉ dẫn đầu xu thế, Madonna chứng minh cho khán giả sự bền vững của âm nhạc của cô theo năm tháng. Ở tuổi 54, màn trình diễn của Madonna đủ sức đốt cháy khán đài SuperBowl vào năm 2012 nhờ các bản hit trải qua hơn bốn thập kỷ. Những ngôi sao cùng thời với Madonna như Mariah Carey, hầu hết lặng sóng hoặc không còn giữ phong độ đỉnh cao nữa. Trái lại, Madonna vẫn ngập sức sáng tạo. Yếu tố thời gian khiến người nghe nhận ra giá trị tiên phong trong âm nhạc của Madonna. Cô là người dự báo xu thế nhờ bản năng và nhạc cảm tuyệt vời. Tuy nhiên, Madonna lại bị giới phê bình thờ ơ, đánh giá thấp trong thời gian dài. Trong các album như nhạc phim Evita (1996), I’m Breathless (1990), cô khai phá và thể nghiệm thể loại nhạc kịch Broadway đều chỉ xếp hạng giải trí đơn thuần.

Phải đến album Ray of Light (1998) thì tài năng của Madonna mới được giới phê bình đón nhận. Với tâm điểm nhạc điện tử, electronica, chất liệu âm nhạc lôi cuốn với nhiều ballad đẹp, ca từ ý nghĩa như Frozen, Drowned World, The power of goodbye. Album được đánh giá cao về chất lượng cũng như nội dung mới mẻ mà Madonna đem lại, đặc biệt trải nghiệm khi trở thành mẹ. Giới phê bình suy nghĩ nghiêm túc hơn về vai trò của nữ hoàng nhạc pop. Không có Madonna, thể loại funk, dance của bản nhạc Vogue hay Secrets sẽ mãi chìm trong bóng tối, chỉ dành cho người da đen ở khu ổ chuột. Biểu tượng sex đã biết kết hợp hình ảnh scandal và âm nhạc để khai phá khoảng trống tiềm năng của thị trường âm nhạc.

Madam X hay nhân tố bí ẩn X

Bản thân Madonna có thể tự sáng tác, chơi guitar, tham gia sản xuất. Do vâỵ, chất lượng album nhạc của cô không phó mặc toàn bộ cho nhà sản xuất. Không quá ngạc nhiên nếu Madonna biến hình từ Evita Peron thành Madam X trong album mới nhất 2019. Một Madam X đa nhân cách, tắc kè hoa, một vũ công, giáo sư, người đứng đầu nhà nước, một quản gia.

Trong album, Madonna không chỉ hát tiếng Anh mà còn tiếng Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha do hợp tác với nhạc sỹ, ca sỹ Maluma người Colombia. Cô muốn nhấn mạnh vào môi trường đa văn hóa, sắc tộc trong cuộc sống hiện tại ở Lisbon. Ngoài Maluma, cô còn hợp tác với nhiều nghệ sỹ Brazil khác như Swae Lee, Quavo.

Thế giới nhạc pop đã thay đổi chóng mặt theo công nghệ. KPop lên ngôi, đe dọa sự thống trị của pop Anh, Mỹ, streaming music soán ngôi của đĩa CD. Vậy bà ngoại nhạc pop đang ở đâu trong cơn bão dịch chuyển đó ? Madonna vẫn mãi là ẩn số X, vì cô là người am hiểu thị trường hơn bất cứ tân binh nào.

(Theo AllMusic, Rollingstone, The Guardian)


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1590 Posted : Sunday, June 6, 2021 5:14:24 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

AVATAR - thế giới của ý thức quyết định vật chất

Lệ Thu - RFI - 06/06/2021
Điện ảnh với nhiều người có thể là để giải trí, với một số người khác là nơi để họ bộc lộ bản thân mình và với một số người khác nữa thì lại là nơi giúp họ thực hiện giấc mơ điên rồ nhất.

Bắt đầu lên ý tưởng kịch bản từ năm 1995, mãi cho tới năm 2009, James Cameron mới chạm được tới giấc mơ của mình khi ông cho ra đời Avatar, siêu phẩm dưới định dạng 3D đầu tiên trong lịch sử điện ảnh thế giới. Ngay sau đó, bộ phim đã trở thành tác phẩm có doanh thu cao nhất với 2,8 tỉ USD cùng rất nhiều giải thưởng danh giá trong các liên hoan phim lớn.

Thế giới mới

Người ta không cần phải tự hỏi tại sao một bộ phim có thể để lại nhiều dấu ấn như vậy khi chiêm ngưỡng Avatar, được coi là một kì quan của các kì quan. James Cameron đã một tay tạo nên hành tinh Pandora, nơi mà tất cả đều khác lạ so với thế giới mà chúng ta đang biết và đang sống. Pandora trở nên chân thực đến mức thậm chí người xem đã phải băn khoăn liệu có một hành tinh và một sự sống tuyệt vời như thế? Liệu chúng ta đã thật sự hiểu về vũ trụ này? Từng cành cây ngọn cỏ phát sáng trong đêm, từng đám mây, từng phiến đá lơ lửng trên không trung, hay những con vật với tạo hình nửa đẹp đẽ nửa ghê sợ… hết thảy đều tràn trề nhựa sống. Và đặc biệt là cư dân của Pandora, tộc người Navi’ với nước da màu xanh diệu kì, đôi mắt to sáng long lanh biết nói, hẳn họ là những tạo vật tuyệt đẹp của tạo hóa.

Nhưng Avatar có phải chỉ dừng lại ở đó? James Cameron đã từng nói ông phải đợi tới 14 năm để tạo nên sự mới mẻ kinh ngạc từ những câu chuyện đã cũ. Một câu chuyện đơn thuần về Thiện và Ác? Về lòng tham vô đáy của con người? Về sự trỗi dậy đấu tranh bảo vệ sự sống của những kẻ yếm thế? Chắc chắn là không! Bởi nếu chỉ với những điều đã cũ ấy, Avatar sẽ chỉ là một bộ phim giải trí thông thường và khó có thể đi vào lòng người cũng như thành công lớn đến thế.

Khán giả đã ngay lập tức cảm nhận được sự khác biệt, một thông điệp nào đó cao hơn, khi Neytiri cầm trên tay con dao để kết liễu cuộc đời của con chó sói đã tấn công cô và Jack Sally nhưng tay kia lại vỗ về nó và miệng thì thì thầm câu “I see you”. Từ “see” ở đây bỗng không còn chỉ là “Nhìn thấy” nữa, mà đã trở thành một thông điệp của sự cảm thông và thấu hiểu. Ngay cả với loài thú dữ tấn công mình, đe dọa sự an toàn của mình thì họ cũng không dùng con mắt vật chất để Nhìn. Điều quan trọng khác biệt của tộc người Navi’ là sự kết nối Ý thức tâm hồn tới Ý thức tâm hồn ẩn sâu bên trong mỗi cơ thể sự sống.

Rõ ràng, linh hồn là một thực thể riêng biệt, tách rời khỏi thể xác. Và khi người ta nhìn nhận nhau, người ta sẽ nhìn nhận vào cái mà có vẻ như bằng mắt thường sẽ không ai thấy được. Không phải ngẫu nhiên Jack Sally được xây dựng là một thương binh, một cơ thể vật chất không hoàn hảo nhưng lại mang trong mình một Ý thức, một khát khao vô cùng mãnh liệt. Hẳn không ai có thể quên trường đoạn lần đầu tiên Jack được chuyển Ý thức từ cơ thể của anh sang cơ thể của một người lai, là người Navi’ kết hợp với con người do các nhà khoa học tao ra. Đôi bàn chân anh vùi vào trong đất. Đôi bàn chân nâng cơ thể anh như bay lên, chạy lướt đi. Đôi bàn chân chỉ là những máu huyết cơ xương từ một thể xác vô chi được sống dậy nhờ cái Ý thức tuyệt mỹ và khát khao được sống.

Sợi dây kết nối vô hình

Điều này còn được khẳng định mạnh mẽ hơn khi người ta phát hiện ra sự kết nối vô hình giữa những sinh vật trên hành tinh mà con người không thể lý giải nổi. Mỗi gốc cây, mỗi dòng nước, mỗi hạt cát đều đang nói chuyện, giao tiếp với nhau. Những sợi dây nằm sâu trong lòng đất như một hệ thần kinh khổng lồ tạo nên sự gắn kết kì lạ giữa tất cả các sinh vật ở Padora. Lúc này, chúng ta đặt ra câu hỏi: Tộc người Navi’ cũng chỉ là một Dạng sống như con người, cũng là những cơ thể với máu xương như chúng ta, nhưng tại sao họ lại có khả năng tuyệt vời ấy, cái khả năng cảm nhận nhau và cảm nhận thế giới tự nhiên khác hẳn loài người?

Phải chăng con người đã quá tham lam, đã quá vật chất hóa cuộc sống đến mức chúng ta không còn cảm nhận được tự nhiên nữa? Thậm chí không còn cảm nhận được nhau? Cái Ý thức của chúng ta đã bị quyết định bởi vật chất tầm thường nên ta trở nên xa lạ với những cảm xúc thật ra vô cùng đơn giản và đẹp đẽ của người Navi’. Đó là sự cảm nhận không bằng lời nói, vượt qua cả giới hạn của ngôn ngữ.

Người Navi’ tự cho họ chỉ là một tạo vật ở giữa tự nhiên, xung quanh họ còn rất nhiều những tạo vật khác và tất cả cùng sống bình đẳng, tôn trọng, yêu thương, lắng nghe nhau theo một cách riêng. Khi Neytiri dạy Jack cách tìm một con chim của riêng mình, khi cô kết nối mái tóc của mình với chùm lông vũ của con vật thì cũng là lúc cô và con vật sẽ tìm tiếng nói chung với nhau mà không cần bất cứ một cử chỉ hay một hiệu lệnh nào khác. Ý thức truyền tới Ý thức, cảm xúc chạm tới cảm xúc là những điều mà tộc người Xanh đã làm và lưu giữ.

Thức tỉnh

Hình ảnh cây linh hồn Eywa trên hành tinh Pandora chính là lời khẳng định về sự hiện hữu của dòng Ý thức vô hình nhưng thuần khiết và đầy sức mạnh kì diệu. Làm thế nào một cái cây có thể kết nối với con người nếu đó không phải là Ý thức hệ được bảo vệ, trân trọng và tiếp nối từ đời này sang đời khác? Chính việc được chứng kiến tận mắt sự kết nối ấy cũng như vẻ đẹp của người Navi’ mà Jack đã hoàn toàn thay đổi. Từ một người lính thương tật chỉ muốn được sống bên dưới lớp vỏ của một người lai để được thoát khỏi thân xác tàn phế của mình, Jack đã dần hiểu ra ý nghĩa cuộc sống.

Hơn thế, anh hiểu Pandora không chỉ là một hành tinh nằm trong chòm sao Alpha Centauri do loài người đặt tên cho. Đó là một cơ thể sống. Một cơ thể thực thụ gắn kết lẫn nhau như chân với tay không thể tách rời, như anh và đôi chân đã từng mạnh mẽ của anh. Jack bỗng “nghiện” việc trở thành một người Navi’ với mục đích lớn hơn, là để được cảm nhận cuộc sống và tự nhiên của họ. Tình yêu với Neytiri, sự kết nối với cây linh hồn Eywa và sự thật về lòng tham của những kẻ mang dã tâm xâm chiếm khai thác, phá hủy Pandora đã khiến Jack đứng lên cùng người Navi’ đấu tranh bảo vệ thế giới của họ.

Lúc này, Jack đã hoàn toàn kết nối với cơ thể của người lai và Ý thức trong anh thúc giục anh là một người Navi’ thật sự. Jack gần như quên hẳn cái thân xác tật nguyền cho đến tận cuối trận chiến, khi anh bị kéo trở lại với thực tại. Giữa một thế giới bị ràng buộc bởi vật chất và đầy cay nghiệt, một thân xác bị buộc vào với chiếc xe lăn nhưng lại mang trong mình Ý thức sống và cảm thông mãnh liệt, Jack đã thức tỉnh và lựa chọn cho mình con đường mà anh cho là Đúng. Để rồi, cái Ý thức ấy cuối cùng đã được dòng Ý thức đầy uy lực và thuần khiết của cây linh hồn Eywa hấp thụ, chuyển hóa Jack trở thành một cư dân Pandora vĩnh viễn, một người Navi’ thực thụ. Với những con người học cách Nhìn bằng Ý thức, bằng sự cảm thông, tình yêu thương thì Chết chỉ là sự kết thúc đối với thể xác, Chết chính là khởi đầu mới cho Linh hồn.

Vẫn biết Avatar là một bộ phim viễn tưởng, Pandora là hành tinh không có thật và tộc người Navi’ là kết quả từ bộ óc tài tình của James Cameron, nhưng bậc thầy của những sáng tạo trong làng điện ảnh thế giới này vẫn khiến khán giả như bị chìm vào trong đó với một ý thức mạnh mẽ rằng con người có thể sống tốt hơn, nhìn thấu và cảm thông với nhau hơn nếu chúng ta dành nhiều thời gian để học cách Hiểu. Không chỉ Hiểu nhau mà còn Hiểu hơn về thế giới mà chúng ta đang sống và yêu thương nó bằng tất cả những gì mà chúng ta có. Gạt bỏ lòng tham, sự ích kỉ và hẹp hòi để mở lòng với xung quanh là cái đích mà con người cần vươn tới.

Sau 12 năm mong chờ, một lần nữa, thế giới sẽ có cơ hội được chiêm ngưỡng phần 2 của siêu phẩm dự kiến sẽ ra mắt vào cuối năm 2021. Thời gian chỉ là con số để những người đam mê chạm tới giấc mơ của mình.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1591 Posted : Saturday, June 12, 2021 12:47:26 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Những lối vào tiểu thuyết Patrick Modiano

Sơn Ca - RFI - 05/06/2021
"Gần như không có gì. Tựa một vết chích côn trùng thoạt tiên tưởng rất nhẹ" (1). Văn chương Patrick Modiano giống như cách người ta đi sượt qua nhau, đọc lần đầu cảm giác "gần như không có gì", nhưng rất có thể kiểu văn chương vẻ ngoài giản dị ấy sẽ lôi tuột ta vào những "hố đen", "nơi xét về mặt lâu dài, chúng ta có nguy cơ bị chất tối nuốt trọn." (2)

Tiểu thuyết của Modiano thường có hình ảnh về "những thành phố nơi chỉ cần rẽ ở một góc phố là đã tới một khu rừng" (3), hay những "phố dẫn thẳng tới bầu trời, như thể dẫn tới rìa một vách đá [...] thứ đôi khi vẫn chiếm lấy bạn trong những giấc mơ." (4) Đọc Modiano là cách ta đi lang thang trong sách rồi bị trượt vào những lối nhỏ ấy, những con dốc ấy và đến với thế giới modianesque, nơi tiểu thuyết trước đan vào tiểu thuyết sau, nơi sách và cuộc đời chảy tràn vào nhau, nơi ta nghẹt thở trước những đoạn văn siêu thực, nơi không-thời gian chồng lớp lên nhau.

Trong đó có danh sách tên những con chó lạc, những người bị mất tích, những gara ô tô bí ẩn, những vụ scandal trên tạp chí, những vụ án trong hồ sơ cảnh sát... Những triết gia, nhà văn, nghệ sĩ đã qua đời được Modiano làm sống lại trong tiểu thuyết của mình. Đọc Modiano như cách người ta đọc những trang giấy trắng được viết bằng hóa chất đặc biệt hơ trên lửa, những chi tiết hiện lên từ vô hình, hay như cách người ta rửa những bức ảnh chụp trong phòng tối mà Modiano đã chia sẻ trong diễn từ Nobel năm 2014 : "Vào lúc bóc ảnh trong phòng tối, ảnh chụp trở nên dần dần hiển hiện. Trong khi một người tiến hành đọc một cuốn tiểu thuyết, tiến trình hóa học như thế cũng diễn ra."

Những chi tiết ấy luôn được được Modiano đặt vào như những vì sao trên trời, đôi khi ta lướt qua vô tình, nhưng chúng thường đột ngột lóe sáng vào lúc ta không ngờ nhất.

Trong tiểu thuyết Để em khỏi lạc trong khu phố nhân vật nhớ về một bộ phim ông xem trong rạp. "Một câu nói trong bộ phim tối đó quay về trong tâm trí ông [...] "Để đến được với em, con đường anh phải theo mới kỳ lạ làm sao"." Modiano không hé lộ thêm thông tin gì về bộ phim, như thể nhân vật đã ngồi xem một bộ phim vô thường vô phạt. Nhưng câu nói đó bỗng lấp lánh sáng và đó là câu kết trong phim Pickpocket của đạo diễn Robert Bresson.

Đây là một tín hiệu có liên quan đến nội dung tiểu thuyết. Một nhà văn muốn tìm lại người con gái của mình 15 năm trước nên đã đưa một chi tiết trong đời thực vào tiểu thuyết mong cô nhận ra để tìm lại mình. Cuối cùng ông đã gặp lại được cô nhờ "đánh cắp một phần đời thực cho vào tiểu thuyết". Ngay cả từ "đánh cắp" Modiano dùng cũng liên quan đến từ pickpocket nghĩa là kẻ móc túi. Theo đó, một phần nội dung của tiểu thuyết có điểm tương đồng với bộ phim ở nghĩa cả hai người đàn ông đều làm những việc khác thường để đến với người mình yêu.

Đừng bỏ qua những tên sách được nhắc đến trong tiểu thuyết của Modiano. Chúng như những chiếc đèn xi nhan báo hiệu bạn đọc chuẩn bị rẽ vào một câu chuyện có tính chất tương đồng. Những lời đề từ, tên nhân vật, một địa chỉ... có thể sẽ dẫn ta vào một trò chơi thú vị. Modiano cài cắm những chi tiết đời thực vào văn chương, nhưng theo cách làm nhòe chúng trước khi đặt vào tiểu thuyết, và giăng mắc chúng rải rác trong những cuốn sách của mình.

Trong tiểu thuyết Một gánh xiếc qua có hình ảnh một người đàn ông trìu mến tốt bụng. "Ông không hiểu nổi tại sao một ông bố và một bà mẹ lại có thể bỏ rơi hoàn toàn một cậu bé say mê văn chương với cuốn sách gối đầu giường có tên là Cho các tâm hồn nhạy cảm." Nguyên mẫu ngoài đời là nhà văn Raymond Queneau, người đã dẫn dắt Modiano vào con đường văn chương. Trong tiểu thuyết Un pedigree, Modiano kể rằng ông và Queneau gặp nhau vào mỗi chiều thứ 7, và Queneau hiền từ và dễ mến, có điệu cười một nửa như mạch nước ngầm và một nửa khàn khô.

Cuốn Cho các tâm hồn nhạy cảm là một tuyển tập thư của Stendhal. Trong Một gánh xiếc qua trước khi trốn chạy, nhân vật chàng trai đã chạy ngược lên gác vơ một đống sách cũ vào bọc để mang theo, trong đó có cuốn này. Tên nhà văn Stendhal nằm ở đầu cuốn Để em khỏi lạc trong khu phố với lời đề từ : "Tôi không thể đưa ra hiện thực của sự việc, tôi chỉ có thể trình bày cái bóng của chúng" (Stendhal)

Cũng trong Một gánh xiếc qua, chàng trai nhận thấy : "Những quyển sách ấy đã có sẵn ở đó từ lâu trước khi bố tôi đến ở căn hộ này. Người thuê nhà trước, tác giả Đi săn bằng chó, đã bỏ quên chúng [...] một François Vernet bí ẩn nào đó."

Đây cũng là một chi tiết bắt nguồn từ đời thực. Đầu năm 1943, bố mẹ Patrick Modiano sống tại căn hộ ở 15 Quai de Conti. Trước đó có hai nhà văn từng ở căn hộ này trong những khoảng thời gian khác nhau là Maurice Sachs và François Vernet. Hai nhà văn này đã để lại những cuốn sách cũ trong căn phòng thời thời thơ ấu của Patrick Modiano (5). Họ đều mất năm 1945. Maurice Sachs được Patrick Modiano tái sinh trong tiểu thuyết Quảng trường ngôi sao : "Chúng tôi uống rượu cho đến ba giờ sáng để ăn mừng cuộc hội ngộ này, Từ hôm đó trở đi, hai chúng tôi không rời ông Maurice kia nửa bước và chúng tôi long trọng thề là sẽ giữ bí mật chuyện ông ta còn sống."

Cũng trong tiểu thuyết Để em khỏi lạc trong khu phố Modiano viết : "Nhưng mùa hè, mọi thứ đều lơ lửng – một mùa "siêu hình", như Maurice Caveing, thầy giáo triết học của ông ngày xưa vẫn nói." Maurice Caveing là triết gia nhưng ông chia sẻ trên một tạp chí rằng đó không phải là câu nói của ông mà chỉ là sáng tạo của Modiano mà thôi (6). Tiểu thuyết Encre Sympathique của Modiano có nhắc lại hình ảnh mùa hè siêu hình : "Chưa bao giờ Paris dịu dàng và thân thiện với tôi đến thế, chưa bao giờ tôi đi sâu vào lòng mùa hè đến thế, đây là mùa mà một nhà triết học tôi đã quên tên gọi là mùa siêu hình."

Modiano chia sẻ trong một bài phỏng vấn : "Paris của tôi không phải một Paris của niềm sầu nhớ mà là một Paris trong mơ, được tạo nên bởi những chi tiết trong đời thực hòa cùng tưởng tượng. Những chi tiết này trở nên phi thời gian. [...] gợi mở trí tưởng tượng hơn là cố gắng khôi phục lại quá khứ. Đó là văn học. Quá khứ trở nên phi thời gian. Và sự vượt khỏi dòng thời gian, đó là văn học." (7)

Những số điện thoại, tên đường phố trong tiểu thuyết Modiano đều không là sự tình cờ. Số 5 Rue de Quatrefages trong tiểu thuyết Souvenirs dormants là địa chỉ của nhà văn Georges Perec. Số 45 Rue de Courcelles trong tiểu thuyết Livret de famille là địa chỉ của nhà văn Marcel Proust (8).

Trên tờ Paris-Soir ngày 31 tháng 12 năm 1941, xuất hiện một mẩu tin tìm kiếm một cô gái Do Thái bị mất tích, tên là Dora Bruder, 15 tuổi. Cô gái, cũng như hàng ngàn trẻ em thanh thiếu niên Do Thái thời đó, đã bị trục xuất khỏi Pháp đến trại tập trung ở Áo, và bị sát hại. Năm 1988, từ mẩu tin ngắn tìm được trên tờ báo cũ này, Patrick Modiano đã tự làm những cuộc kiếm tìm, lần theo những dấu vết, kết hợp những chi tiết thực tế và trí tưởng tượng, viết lên cuốn tiểu thuyết Dora Bruder, xuất bản năm 1997. Năm 2015, tại quận 18, con đường mang tên Promenade Dora Bruder ra đời để tưởng nhớ những nạn nhân Do Thái ở Paris trong thời Đức tạm chiếm.

Quá khứ với Modiano là mùi hương ê te xuyên suốt các tác phẩm, cũng là một chỉ dẫn không nên bỏ qua để mở những tầng sâu hơn vào nội tâm nhân vật. Tiểu thuyết La Petite Bijou và Un pedigree cùng nhắc đến chi tiết trong đời thực hồi Modiano 5 tuổi, khi còn học ở Biarritz, vào một buổi chiều tan trường, không có ai đến đón, ông đã tự băng qua đường và một chiếc xe tải nhỏ đã va vào mình. Người lái xe đưa ông đến chỗ các bà sơ, những người đã đặt những miếng bông tẩm ê te lên mũi giúp ông ngủ ngon khỏi những cơn đau. "Kể từ đó tôi đặc biệt nhạy cảm với mùi ê te. Quá đậm đặc. Mùi ê te có một đặc tính kỳ lạ là nó gợi nhớ tôi về những nỗi đau và cùng lúc xóa nó đi ngay tức khắc. Ký ức và lãng quên." (9)

Quy hồi vĩnh cửu, một tư tưởng triết học Nietzsche được nhắc nhiều đến trong Ở cuốn cafe của tuổi trẻ lạc lối, cũng là một yếu tố quan trọng trong tác phẩm của Modiano, giúp chúng ta đi sâu hơn vào tất cả chi tiết, ký ức, câu chuyện lặp đi lặp lại trong tiểu thuyết của ông.

Nietzsche viết rằng: "Và nếu một sớm mai hay một đêm khuya nào đó, một con quỷ lén lút trượt vào nơi sâu thẳm nhất của nỗi cô đơn và nói với bạn rằng: ”Cuộc đời này, với tất cả những gì ngươi đang sống và đã sống, ngươi sẽ phải sống nó thêm một lần nữa và trong vô lượng lần, và nó sẽ không có gì tươi mới, ngược lại mọi nỗi đau, mọi niềm vui, mọi suy tư và những tiếng thở dài và tất cả những gì nhỏ bé và to lớn không diễn tả nên lời trong cuộc đời ngươi sẽ trở lại với ngươi, và tất cả đều theo cùng một trình tự và cùng một chuỗi nối tiếp, và cả con nhện này và cả ánh trăng giữa những tán cây này, và cả khoảnh khắc hiện tại này và chính ngươi nữa. Một chiếc đồng hồ cát của sự tồn tại vĩnh cửu bị đảo ngược không ngừng, và ngươi cùng với nó, chỉ là cát bụi của cát bụi."

Nhưng sự hấp dẫn nhất trong tiểu thuyết của Modiano, với tôi, là nghệ thuật miêu tả sự mong manh và chơi vơi trong sâu thẳm con người, là những đoạn văn viết về ký ức đẹp như thơ, là những đoạn văn đậm chất siêu thực. "Đột nhiên, họ thật cách xa chúng tôi, trong một khoảng thời gian khác, và giờ đây khi cảnh ấy đã đông cứng lại vĩnh viễn, tôi sẽ nói : trong một khoảng thời gian khác." (10)

Nhân vật của Modiano hay tự hỏi : mình có đang mơ không, có phải người kia đến từ kiếp trước không ? Tiểu thuyết của Modiano thường có những đoạn nhân vật đối diện nhau trong hiện tại, muốn sờ đến, muốn chạm tới nhau nhưng luôn bị ngăn cách bởi một tấm màn mỏng trong suốt không thể vượt qua, không rõ đó là tấm màn được làm bằng thời gian, bằng không gian, bằng mộng tưởng hay bằng ký ức.

Modiano luôn nhặt một điểm trong quá khứ mang về hiện tại, rồi phủ lên một lớp sương bảng lảng mơ hồ trước khi trả nó về chỗ cũ. Modiano cũng tài tình nhặt hai hay nhiều điểm trên bản đồ thời gian và chập lại làm một rồi cố gắng gọi tên, lý giải, tự làm cho mình an lòng bởi ngôn từ. "Điểm cố định" là một từ khóa rất quan trọng trong thế giới của Modiano, thế giới của người luôn đi ngược thời gian truy tìm bản thể, nguồn cội mình ; thế giới của người luôn đi tìm "những mối quan hệ giữa người với người", "để cuộc sống thôi là sự trôi nổi vĩnh viễn." (11)

Những cuộc gặp gỡ trong tiểu thuyết của Modiano đôi khi là những kết nối mong tìm lại hơi ấm con người, mong tìm một bến đỗ trong tâm hồn nhưng ẩn sâu trong đó vẫn là khao khát tìm một điều gì đó đã mất bên trong mình. Người ấy cứ đi tìm kiếm, lý giải, mong nó được sáng tỏ ra nhưng càng tìm kiếm càng đi vào mơ hồ bí ẩn. Bởi thế những cuộc gặp gỡ luôn như trong ảo mộng, như cầm cái đẹp, sự ấm áp về tình yêu, tình người, hạnh phúc trên tay nhưng cảm giác bất an luôn khởi lên thường trực, bất an như thể : "Ngay cả cái tháp Eiffel mà tôi trông thấy đằng xa, bên kia sông Seine, cái tháp Eiffel đôi khi làm ta yên dạ là thế, cũng giống như một đống sắt vụn cháy thành than." (12)

Ở tận cùng của tất cả những kiếm tìm lặp đi lặp lại, ở mọi kết nối với những người xa lạ đầy mong manh và cũng chính vì mong manh nên đẹp đẽ ấy, ta nhận ra rằng thực chất Modiano đang nương nhờ vào những điểm cố định ấy để kết nối với chính bản thể mình. Và ngay cả Paris, Paris đã từng thuộc về tất cả những người yêu mến thành phố này, đã trở thành một Paris riêng khác của Patrick Modiano, nơi ông biến Paris thành một thành phố bên trong mình : "Paris nơi tôi sống và khám phá qua những cuốn sách của mình không còn nữa. Tôi viết chỉ để tìm lại. Đó không phải là nỗi hoài nhớ, tôi không tiếc nuối những gì của ngày xưa. Chỉ đơn giản là tôi đã biến Paris bên trong mình, thành một thành phố mộng mơ, phi thời gian nơi các thời đại chồng lên nhau và là nơi hiện thân của điều mà Nietzsche gọi là "quy hồi vĩnh cửu"." (13)

Dẫn nguồn :

(1) Để em khỏi lạc trong khu phố, Patrick Modiano, Phùng Hồng Minh dịch, NXB Văn học và Công ty sách Nhã Nam, năm 2016.

(2) Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối, Patrick Modiano, Trần Bạch Lan dịch, NXB Văn học và Công ty sách Nhã Nam, năm 2014.

(3) Từ thăm thẳm lãng quên, Patrick Modiano, Trần Bạch Lan dịch, NXB Hà Nội và Công ty sách Nhã Nam, năm 2018.

(4) Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối, Patrick Modiano, Trần Bạch Lan dịch, NXB Văn học và Công ty sách Nhã Nam, năm 2014.

(5) Dans la peau de Patrick Modiano, Denis Cosnard, nhà xuất bản Fayard, năm 2011.

(6) Maurice Caveing : 1923-2019, Guy Bruit trong tạp chí Raison présente tháng 4 năm 2019.

(7) Modiano: "Paris của tôi không phải một Paris của niềm sầu nhớ mà là một Paris trong mơ", bài phỏng vấn thực hiện bởi François Busnel, L'express, 4 tháng 3 năm 2010.

(8) Paris dans les pas de Patrick Modiano, Gilles Schlesser, Parigramme, 2019.

(9) Un pedigree, Patrick Modiano, Gallimard, 2005.

(10) Một gánh xiếc qua, Patrick Modiano, Cao Việt Dũng dịch, NXB Văn học và Công ty sách Nhã Nam, năm 2017.

(11) La petite bijou, Patrick Modiano, Gallimard, 2002.

(12) Phố của những cửa hiệu u tối, Patrick Modiano, Dương Tường dịch, NXB Hà Nội và Công ty sách Nhã Nam, năm 2014.

(13) Paris thành phố bên trong tôi, bài phỏng vấn thực hiện bởi Jérome Garcin, Bibliobs, ngày 8 tháng 2 năm 2008.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1592 Posted : Monday, June 14, 2021 12:33:25 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)


Bộ truyện tranh Astérix ra mắt phần tiền truyện Idéfix

Tuấn Thảo - RFI - 14/06/2021
Giới ghiền đọc truyện tranh, còn được người Pháp gọi là nghệ thuật thứ 9, đều ít nhiều biết đến chú chó láu lỉnh Idéfix, người bạn đồng hành trung thành nhất của hai anh hùng gô loa Astérix và Obélix. Kể từ ngày 16/06/2021, chú chó con màu trắng có đốm đen trên tai sẽ trở thành một nhân vật chính hẳn hoi trong một bộ truyện mới.

Mang tựa đề ''Idéfix et les Irréductibles'' (tạm dịch Idéfix và những kẻ bất khuất), tác phẩm này sẽ là tập đầu tiên được phát hành trong một bộ truyện dài gồm nhiều tập, theo thông báo chính thức hôm 10/06 vừa qua của nhà xuất bản Albert-René. Nhà xuất bản này do hai tác giả quá cố Albert Uderzo và René Goscinny đồng sáng lập. Hai họa sĩ nổi tiếng từng khai sinh nhân vật anh hùng gô loa Astérix vào năm 1959 qua một bộ truyện dài đăng nhiều kỳ trên tuần báo Pilote, phát hành tại hai nước Bỉ và Pháp, dành riêng cho giới hâm mộ thế giới truyện tranh.

Chuyến phiêu lưu đầu tiên của chú chó tí hon

Do hai tác giả Jean Bastide và Philippe Fenech thực hiện, cả kịch bản lẫn hội họa, tuyến truyện với nhân vật Idéfix diễn ra vào năm 52 trước Công nguyên, khi quân đội La Mã của hoàng đế César chinh phục xứ Gaule và chiếm đóng Lutèce (Lutetia), tên gọi thời xưa của Paris, khi thành phố hoa lệ còn là một hòn đảo tí hon, giữa chốn đầm lầy chưa được khai hoang. Vào lúc các tộc trưởng đua nhau hàng phục Đế chế La Mã, thì chú chó láu lĩnh nhanh nhẹn Idéfix cùng với một nhóm bạn ''bốn chân'' ở làng Lutèce vẫn không chịu khuất phục trước ách cai trị của đoàn quân hùng mạnh.

Hầu như vào cùng một thời điểm, một ngôi làng ở mũi cực tây vùng Bretagne, nguyên quán của hai anh hùng Astérix và Obélix, cũng kháng cự lại thế mạnh áp đảo đội quân xâm chiếm. Để bảo vệ ngôi làng trước đà thẳng tiến của ngàn quân La Mã, pháp sư Panoramix (một dạng thầy phù thủy theo truyền thống dân gian celtic) đã chế ra một loại thần dược mà người gô loa chỉ cần uống một ngụm thôi, là cũng đủ sức quật ngã vạn quân, đánh bay ''mất dép''. Nhờ thần dược ban sức mạnh vô song ấy mà Astérix (cũng như nhân vật Obélix từng té ngã vào nồi thuốc thần từ khi còn bé) trở nên ''hung thần'' áp đảo phe tà, gây khiếp đảm cho binh đoàn La Mã.

Khai thác nhân vật mới trên cùng một công thức

Tuy diễn ra hầu như vào cùng một thời, nhưng tuyến truyện của nhân vật Idéfix vẫn kết hợp hai yếu tố tiền truyện và ngoại truyện. Tiền truyện vì cuộc phiêu lưu của chú chó Idéfix diễn ra vài năm trước khi nhân vật này trở thành người bạn trung thành nhất của Obélix và sau đó nữa mới cất bước đồng hành với anh hùng Astérix. Đối với các độc giả am tường thế giới truyện tranh Astérix, chú chó chỉ xuất hiện trong tập thứ 5 của bộ truyện dài nhiều tập này, khi Astérix và Obélix mạo hiểm phiêu lưu vòng quanh xứ Gaule. Tính tổng cộng, đã có 38 truyện tranh được phát hành và tập thứ 39 của Astérix sẽ được cho ra mắt vào mùa thu năm nay.

Ngoại truyện vì khai thác nhiều nhân vật mới, chủ yếu là các loài thú bốn chân ''biết nói'', giúp cho chú chó trắng nhỏ con nhưng đầy gan dạ, liều lĩnh nhưng khôn ngoan, hứa hẹn nhiều chuyến phiêu lưu thú vị, đầy khám phá bất ngờ, nhờ tình bạn mà vượt qua thử thách gian nan. Khi sáng tác tập truyện này, hai tác giả Jean Bastide và Philippe Fenech đã cố gắng giữ tính trung thành với tư tưởng của hai bậc thầy Albert Uderzo & René Goscinny. Tình huống khôi hài, cách chơi chữ dí dỏm, với nhiều ngụ ý dành cho nhiều đối tượng kể cả độc giả nhỏ tuổi cũng như lớn tuổi.

Giới ghiền truyện tranh Astérix lần này được dịp làm quen với nhiều nhân vật mới, những người xem trẻ tuổi sẽ làm quen với mèo Baratine bên cạnh nhân vật nữ quen thuộc Bonemine, ngoài ra còn có các chú chó Padgachix, chim bồ câu Asmatix bên cạnh các nhân vật như Goudurix, Amérix và nhất là tộc trưởng gô loa Abraracourcix, từng ra đời trước đó từ trí tưởng tượng của Albert Uderzo và René Goscinny.

Truyện Idéfix sẽ có thêm phiên bản hoạt hình

Tập truyện Idéfix chẳng những ra mắt độc giả vào ngày 19/06 là còn được chuyển thể thành phim hoạt hình nhiều tập sắp được phát sóng vào tháng 09/2021 trên kênh truyền hình quốc gia France Télévisions. Loạt phim hoạt hình này có lẽ là để thỏa mãn cơn ghiền của giới hâm mộ Astérix, và như vậy chuẩn bị cho ngày phát hành chính thức vào ngày 21/10/2021 tập thứ 39 với tựa đề ''Astérix et le Griffon''. Với lượng phát hành đầu tiên với 5 triệu bản, tập truyện này sẽ được phát hành toàn cầu trong hơn 20 thứ tiếng khác nhau. Tập truyện này do Jean-Yves Ferri soạn kịch bản, còn Didier Conrad thực hiện các bản vẽ. Tuy hiện giờ nội dung tập truyện vẫn được giữ kín và như vậy độc giả không thể biết được cuộc phiêu lưu diễn ra ở xứ nào.

Ngược lại trên màn ảnh lớn, phim truyện mới sẽ diễn ra tại Trung Quốc. Bộ truyện Astérix đã nhiều lần được chuyển thể thành nhiều bộ phim chiếu rạp, Alain Delon từng vào vai hoàng đế César và Monica Belucci trong vai nữ hoàng Cléopâtre. Lần này phiên bản điện ảnh sẽ kết hợp ba diễn viên nổi tiếng của Pháp Marion Cotillard, Guillaume Canet và Gilles Lellouche trong phim Astérix lạc vào Đế chế Trung Hoa, cho dù theo những nguồn tin gần đây nhất đoàn phim trong lúc vẫn còn có dịch Covid-19 đã gặp phải khá nhiều vấn đề trong khâu bấm máy quay phim tại Trung Quốc.

Sau ngày qua đời của hai đồng tác giả René Goscinny (1926-1977) và Albert Uderzo (1927-2020), Astérix trong những tập kế tiếp vẫn là bộ truyện tranh thành công nhất trên thị trường sách ở Pháp. Trong số các tựa sách ăn khách nhất trong hai thập niên qua, Astérix có đến 4 tập truyện lập kỷ lục số bán, mỗi tập vượt qua ngưỡng 1,5 triệu bản trong những tháng đầu phát hành, theo thăm dò của Viện nghệ cứu thị trường văn hoá phẩm GfK. Với tổng cộng 380 triệu bản bán chạy tên toàn thế giới, bộ truyện Asterix đã vượt qua doanh thu của truyện tranh phóng viên Tintin với 240 triệu bản. Hàng năm, có ít nhất ba triệu quyển Astérix được bán, điều đó giải thích vì sao các nhà xuất bản tiếp tục khai thác mỏ vàng này khi cho ra đời thêm các tuyến tiền và ngoại truyện, trong đó có Idéfix là một trường hợp điển hình.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1593 Posted : Tuesday, June 15, 2021 1:28:28 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

VOA trò chuyện cùng Khôi Nguyên Thi Ca Quốc Gia Mỹ gốc Việt, Alexandra Huỳnh

Titi Mary Trần - VOA - 13/06/2021
SACRAMENTO (Calif.) - Alexandra Huỳnh, hay Huỳnh Thụy An, là “nàng thơ” trẻ người Mỹ gốc Việt đầu tiên nhận được danh hiệu Khôi Nguyên Thi Ca Quốc Gia (National Youth Poet Laureate) 2021 khi cô vừa tròn 18 tuổi.

Khôi Nguyên Thi Ca Quốc Gia là danh hiệu trao tặng cho một người trẻ đạt giải nhất trong cuộc thi diễn thơ văn tại Mỹ mỗi năm do tổ chức Urban Word đề xướng và thực hiện cùng các chương trình nghệ thuật nhân văn địa phương và quốc gia trên khắp nước Mỹ, trong đó có Ủy Ban Nghệ Thuật Nhân Văn của Tổng Thống Hoa Kỳ, Thư Viện Quốc Gia, Viện hàn lâm các nhà thơ Mỹ, Hội Thơ Văn Mỹ, Trung Tâm ‘Văn Bút’ Hoa Kỳ, và Cave Canem.

Người đầu tiên đạt danh hiệu Khôi Nguyên Thi Ca quốc gia là cô Amanda Gorman, năm 2017. Cô là người đọc tác phẩm “The Hill We Climb - Ngọn Đồi Ta Leo” đầy cảm xúc trong buổi lễ nhậm chức Tổng Thống Joe Biden ngày 20 Tháng Giêng, 2021. Alexandra Huỳnh là Khôi Nguyên Thi Ca quốc gia thứ năm của nước Mỹ và là người Mỹ gốc Việt đầu tiên nhận được danh dự này.

Cuộc thi được chia làm nhiều giai đoạn. Trước hết, các nhà thơ trẻ trong lứa tuổi từ 13-19 được các tổ chức nghệ thuật và nhân văn địa phương đề cử sau khi đạt danh hiệu Khôi Nguyên Thi Ca của thành phố mình đang cư ngụ. Sau đó, từ cuộc thi thành phố lên đến tiểu bang rồi được chọn để đại diện một trong bốn vùng của Hoa Kỳ, như miền Tây (13 tiểu bang trong đó có California, Hawaii and Alaska), miền Trung Tây (12 tiểu bang), miền Đông Bắc (9 tiểu bang bao gồm tiểu bang New York), và miền Nam Hoa Kỳ (16 tiểu bang bao gồm Texas), để thi thơ đạt danh hiệu Khôi Nguyên Thi Ca Quốc Gia.

Ban giám khảo chọn lựa Khôi Nguyên Thi Ca quốc gia không những dựa vào tài thi thơ mà còn dựa vào các đóng góp cho xã hội và hoạt động cộng đồng cũng như khả năng lãnh đạo của những người trẻ này.

Thi thơ (poetry slam) là cách thi khi các tuyển sinh diễn thơ của chính mình trước đám đông khán giả, và ‘đấu thơ’ với nhau mặc dù các em không biết nhau. Có ba đợt thi và Huỳnh Thục An xếp hạng thứ hai trong số 100 em dự thi trong cả ba đợt.

Khi phỏng vấn với VOA Tiếng Việt, nàng thơ Huỳnh Thụy An tâm sự, “Tôi thật sự cảm thấy vinh dự. Tôi nghĩ văn hóa Việt Nam rất đẹp và tôi hãnh diện để đại diện văn hóa này trên bình diện quốc gia, để đem những câu chuyện [về văn hóa Việt Nam] lên hàng đầu của tâm thức người Mỹ, bởi vì người Việt là những con người kiên cường và họ có một lịch sử vô cùng xinh đẹp.”

Tôi tồn tại để phục vụ điều gì đó cao cả hơn chính bản thân

Phải gọi Huỳnh Thụy An là nàng thơ vì cô xứng đáng với danh hiệu này. Từ lúc bảy tuổi, Thụy An đã bắt đầu viết những bài hát “tình,” đơn giản vì cô thấy những bài hát về tình thương được chiếu trên tivi và nghĩ đó là những gì mình nên viết. “Tôi dùng cây viết để bày tỏ những cảm xúc của mình, đặc biệt là những lúc tôi không biết cách nào để diễn tả những cảm xúc đó bằng ngôn ngữ thông thường,” Alexandra nói với VOA Tiếng Việt.

Thuở thiếu thời, Thụy An là cô bé ít nói. “Tôi luôn cảm giác tôi là một người ngoài cuộc,” Alexandra chia sẻ với VOA Tiếng Việt. “Tôi không thích nói chuyện với người lạ. Không phải vì tôi nghĩ họ không thú vị mà là vì họ làm tôi sợ một tí. Nhưng đa phần là tôi rất thích nói chuyện với chính tôi và nghĩ mông lung về thế giới theo cách của riêng mình. Tôi nhớ tôi thường đi bộ xung quanh sân chơi một mình và cảm thấy rất thoải mái vì tôi không sợ những gì đang xảy ra trong đầu tôi và cũng không sợ đối diện với sự thật hiện diện trước mắt tôi ở thế giới bên ngoài.”

Mặc dù vậy, Khôi Nguyên Thi Ca quốc gia thứ năm của Mỹ vẫn chưa vượt qua được sự e lệ của chính mình cho tới năm lớp 11, khi cô tự thách thức bản thân bằng cách đặt câu hỏi trong lớp học. Trường học ở Mỹ luôn khuyến khích học sinh nên đặt câu hỏi và chất vấn những điều họ thắc mắc hay chưa hiểu trong lớp học.

“Lúc tôi đang học lớp 11, tôi bắt đầu thách thức bản thân để đặt câu hỏi trong lớp. Điều này có vẻ rất thông thường nhưng trước đó tôi nghĩ tôi không phải là người hay hỏi đáp trong lớp học, mặc dù tôi luôn luôn là một học sinh chăm chỉ. Tôi chỉ nhận thông tin rồi chấp nhận nó thay vì thách thức bản thân xem thử có lổ hổng nào trong cái logic được trình bày, hay mường tượng thử có điều gì đó xa hơn những gì được dạy bảo,” Thụy An kể với VOA Tiếng Việt.

“Rồi từ lúc tôi luyện tập ‘cơ bắp’ nói và ‘cơ bắp’ suy nghĩ sâu sắc, tôi bắt đầu hiểu và đưa trải nghiệm sống từ cộng đồng vào nhận thức của tôi. Từ nhỏ tôi luôn hiểu rằng tôi không phải là trung tâm của vũ trụ, và tôi luôn muốn làm hết sức của mình để đóng góp cho cộng đồng vì điều này làm cho tôi vui.

"Nhưng mãi cho tới lúc 16 tuổi tôi mới cảm nhận rằng tôi lớn hơn bản thân và trải nghiệm của chính tôi, lúc đó tôi mới bắt đầu nghiệm ra rằng, ‘Ok, tôi tồn tại để phục vụ điều gì đó cao cả hơn chính mình,’” Thụy An chia sẻ tiếp.

Thơ không phải là cách duy nhất, nhưng là cách tự nhiên nhất để tôi biểu lộ cảm xúc

Đối với bố mẹ của Thụy An, họ không hiểu tại sao một cô bé rất thích học toán và các môn khoa học tự nhiên lại có tài và đam mê thi thơ viết văn đến như thế. Có lẽ họ chưa cảm nhận được khả năng thiên phú từ đứa con gái sinh đôi của mình. Ông bà Huỳnh có bốn đứa con, hai trai, hai gái. Con trai đầu lòng và con trai út, còn Thụy An là một trong hai chị em sanh đôi ở giữa.

Nhưng đối với Thụy An, điều này đến với cô một cách rất tự nhiên. Bởi vì, “viết thơ đối với tôi rất riêng tư,” Thụy An nói với VOA Tiếng Việt. “Mỗi lần tôi viết xong một bài thơ, như thể tôi được thở phào nhẹ nhõm vì tôi đã sắp xếp được những cảm xúc của tôi và đưa những cảm xúc đó cách xa tôi. Hơn nữa, viết thơ giúp tôi gỡ rối những suy nghĩ của mình trên giấy tờ và nó làm đầu óc tôi được rõ ràng. Tôi thầm cảm ơn viết thơ vì nó cho tôi một không gian lành mạnh và an toàn,” Thụy An tâm sự tiếp.

Có thể kinh nghiệm đời của cô bé 18 tuổi chưa nhiều lắm. Nhưng nếu tính luôn những ký ức vẫn còn lưu đọng từ lúc 7 bảy tuổi cùng với những hoạt động xã hội đóng góp cộng đồng không ngừng, bản năng thu nhập kiến thức nhanh chóng, cộng với khả năng cân bằng giữa văn hóa Việt ở nhà và văn hóa Mỹ ở học đường thì kinh nghiệm đời của Thụy An có thể được 11 năm rồi.

“Trong đợt thứ hai thi thơ, tôi nhớ tôi là người Mỹ gốc Á duy nhất trong hội trường đó, ngoại trừ một cô trong ban tổ chức. Sau khi tôi diễn thơ xong, cô này đến với tôi và nói, ‘Thank you, cảm ơn bạn đã đại diện cho chúng ta, đã kể những câu chuyện của bạn vì nó như thể nói về tôi.’ Lúc đó, tôi đã diễn một bài thơ nói lên cảm xúc của tôi về phía cạnh bên trong của hệ thống giáo dục, khi học sinh bị quy thành những con số thống kê và nó rất mất nhân đạo. Cô ấy nói với tôi bài thơ đó thật sự cảm hóa cô ấy. Và tôi cảm nhận rằng viết thơ không chỉ cho riêng tôi. Tôi viết vì khi tôi chia sẻ với người khác, thơ có thể đem lại sự thoải mái và đánh thức họ để họ tự kể những câu chuyện riêng của họ,” Thụy An kể với VOA Tiếng Việt. Đối với cảm xúc của tôi, thơ không phải là cách duy nhất để tôi bày tỏ tâm sự. Tôi thường cố gắng đi bộ, ngồi thiền và hít thở thật sâu. Nhưng đối với tôi, thơ là cách tự nhiên nhất để tôi bộc lộ bản tánh và cảm xúc của mình, Thụy An nhận định.

“Để tôi được hạnh phúc, tôi chỉ cần một nền giáo dục, một cộng đồng thương tôi, và năng lượng để tôi dùng nền giáo dục đó phục vụ cộng đồng,” Khôi Nguyên Thi Ca quốc gia Alexandra Huỳnh lập lại những thổ lộ chân thành cô đã nói với mẹ khi hai mẹ con ngồi cùng nhau trong xe.

Sau đây là bài thơ Huỳnh Thụy An đã chọn để đọc cho VOA Tiếng Việt. Bài thơ nói về trải nghiệm của một học sinh người Mỹ gốc Việt trong học đường Mỹ. Cô viết tác phẩm này vì cô cảm thấy, “điều duy nhất nghe được về con người Việt lúc tôi lớn lên là làm sao để họ nằm trong khuôn khổ Chiến Tranh Việt Nam, và người Việt lúc nào cũng được nhắc tới như là một nạn nhân, một lớp người tị nạn.” Cô ước mong có lịch sử dạy về người Mỹ gốc Việt rằng họ là những người kiên cường, và họ có đóng góp nhiều trong các lãnh vực như khoa học, kỹ thuật, nhân văn.

Autumn Prayers

it is here I receive all news

old news of the world

not my own but with a passable scent

from an old man

with passable pity

he tells me about unit title lesson number

& I swallow

until he mentions Vietnam

(the war)

that is when I really start to listen

if I can’t be heroine

call me ornament immigrant

o the boats

& the people on those boats

so brave so different

from the refugees now we owed them

I moisten my tongue

at the sound of almost home

as the name Duong Thu Huong loses

its river in the teacher’s mouth

and no one asks why

my face is wet

& remembering my one sad desk

in the desolation of that classroom

I write a prayer for the children who fill it next

let the children speak their names as their mothers do

let the chorus sing it back or try & try

let the stories have no accent

& some sounds remain untranscribed

let the children fill the space with memory

yes the coriander. yes the silk. yes the stomp.

yes the beads. yes, the duplex. The asphalt.

yes, the drum. the honey. yes the incense.

yes the white bread. the sneakers. the stars.

yes, the chainlink. the copper. yes the river. the curls.

yes the ballads. yes the bell, the cable buzz. the clay.

yes the multiple. the many. yes the love. yes the love.

let the memories be told by the hearts they tumored

let the children know their melancholy name

let them shape the vowels into hope

& draw from ancestral hymn

let honor make no hostages of them

let their bloodlines become primary text

let what they’ve seen become their language


Lời nguyện cầu mùa thu

đây là nơi tôi nhận mọi thông tin

mẩu tin xưa cũ của thế giới

chẳng của riêng tôi

nhưng phảng phất mùi cảm thông

từ một ông già

với lòng cảm thông thương hại

ông giảng cho tôi

về bài học tên gì số mấy

& tôi nuốt xuống

cho đến khi ông nhắc đến Việt Nam

(cuộc chiến)

khi đó tôi bắt đầu thật sự lắng nghe

nếu tôi không thể là người hùng

gọi tôi người di dân gương mẫu

ôi những chiếc thuyền

& những người trên những chiếc thuyền ấy

can đảm biết bao & khác xa

đám tỵ nạn đương thời chúng ta nợ họ

tôi ngậm chặt lưỡi

nghe âm thanh thân thuộc gần như nhà mình

khi tên Dương Thu Hương mất đi dòng sông

trong miệng lão thầy

và chẳng ai buồn hỏi vì sao

mặt tôi giàn giụa

& nhớ đến chiếc bàn buồn bã trong góc xó lớp học

tôi viết lời nguyện cầu cho lũ trẻ sắp vào chật lớp này

hãy để đám trẻ được xưng tên chúng như mẹ chúng đã từng gọi thế

hãy để điệp khúc được xướng lại hay cố gắng & cố gắng như thế

hãy để những câu chuyện không pha chất trọ trẹ & giữ lại thanh âm không phiên dịch

hãy để lũ trẻ điền vào khoảng trống bằng ký ức

ừ thì rau ngò. ừ thì tơ lụa. ừ thì tiếng giậm chân.

ừ thì tràng hạt. Ừ thì căn nhà đôi. nhựa đường.

ừ thì tiếng trống. mật ngọt. ừ thì nén hương.

ừ thì bánh mì. những đôi giày. những ngôi sao.

ừ thì dây xích. đồng kẽm. ừ thì dòng sông. lọn tóc.

ừ thì ca khúc. ừ tiếng chuông, những xôn xao truyền hình dây cáp, đất sét.

ừ thì những số nhân. số nhiều. ừ tình yêu. ừ tình yêu.

hãy để ký ức được kể lại bằng những khối u mọc trong tim

hãy cho lũ trẻ biết tên gọi thực thụ của nỗi buồn

hãy để chúng kết âm thanh thành hy vọng

& rút tỉa từ những bi hùng ca của tổ tiên

hãy để danh dự không bắt chúng làm con tin

hãy để huyết thống chúng trở thành nguyên bản

hãy để những gì mắt thấy tai nghe trở thành ngôn ngữ chính.

(Alexandra Huynh - Hòa Bình Lê phỏng dịch)



Hoàng Thy Mai Thảo  
#1594 Posted : Thursday, June 17, 2021 1:47:33 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Triển lãm nhiếp ảnh Cartier-Bresson tại Thư viện Quốc gia Pháp

17/06/2021 - Tuấn Thảo / RFI
Sau khi thành công vào mùa thu năm ngoái tại Palazzo Grassi ở Venise, cuộc triển lãm với các tác phẩm nhiếp ảnh của Henri Cartier-Bresson là một trong những sự kiện văn hóa nổi bật tại Paris vào mùa hè 2021. 50 bức ảnh được chọn lọc, trích từ bộ sưu tập chủ ‘‘Master Collection’’ được trưng bày từ đây cho tới ngày 22/08/2021 tại Thư viện Quốc gia Pháp (BnF François Mitterrand).

Nổi tiếng lúc sinh tiền nhờ tài quan sát và khả năng phi thường để nắm bắt khoảnh khắc ''quyết định'', ông Henri Cartier-Bresson quan sát thế giới để rồi đưa ra một cách nhìn riêng biệt tự nhiên, dung hòa trong cùng một khung ảnh nhiều bộ mặt cuộc sống lắm khi tương phản đối nghịch. Đó là nhãn quan của một phóng viên nhiếp ảnh, có tầm nhìn xa và kiến thức sâu rộng. Từ cuộc cách mạng Trung Quốc thời Mao Trạch Đông đến Tây Ban Nha đắm chìm trong nội chiến, từ cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba cho tới xã hội Liên Xô thời hậu Staline, ông là một trong những nhà nhiếp ảnh Tây phương đầu tiên nhờ tài chụp hình phóng sự mà ghi lại nhiều khoảnh khắc quan trọng trong lịch sử.

Vai trò quan trọng của hai nhà sưu tầm Pháp

Đến cuối đời, Henri Cartier-Bresson (1908-2004) đã trở thành một huyền thoại sinh động của làng nhiếp ảnh quốc tế, cuộc hành trình của ông đã xuyên qua thế kỷ XX, phản ánh nhiều biến đổi của thế giới qua hàng chục ngàn bức ảnh chụp. Vào năm 1973, nhà nhiếp ảnh lúc đó đã ngoài 65 tuổi, từ kho ảnh đồ sộ của mình đã tạo ra bộ sưu tập chủ bao gồm 385 bức ảnh chính gốc, theo lời khuyến khích của hai vợ chồng nhà sưu tầm người Pháp mang quốc tịch Mỹ Dominique và Jean de Ménil, từng sáng lập phòng triển lãm đương đại tại Houston, bang Texas.

Bộ sưu tập chủ này (Master Collection trong tiếng Pháp gọi là ''Le Grand Jeu'') phản ánh cuộc rong chơi trong thế giới lớn rộng mênh mông của nhà nhiếp ảnh Henri Cartier-Bresson. Khi chọn ra 385 bức ảnh chụp có thể gọi là ưng ý nhất, nhà nhiếp ảnh đã thực hiện một bộ sưu tập để đời, ghi chép lại những kinh nghiệm sống đáng ghi nhớ nhất.

Các bức ảnh nhỏ sau đó được tập hợp lại dựng cùng trên một bức toàn cảnh khổ rộng, như thể đó là một tấm chân dung tự phác họa về sự nghiệp và cuộc đời. Tính tổng cộng có 6 phiên bản của bức tranh toàn cảnh này, được cất giữ tại Quỹ Menil (Houston), Bảo tàng Victoria & Albert (Luân Đôn), Đại học Mỹ thuật Osaka (Nhật Bản), tại Thư Viện Quốc gia Pháp BnF, tại Bộ sưu tập François Pinault sau khi khai trương Phòng triển lãm mới tại khu vực Les Halles và nhất là tại Quỹ Cartier-Bresson, cả ba đều nằm tại Paris.

Bộ sưu tập ảnh chụp của Henri Cartier-Bresson xen kẽ những hình ảnh đời thường với chân dung những nhân vật nổi tiếng, điển hình là ảnh chụp hai khách bộ hành đội mũ quả dưa tại Bỉ (năm 1921) hay chân dung của nhà văn Mỹ William Faulkner (1947), lễ đăng quang Quốc Vương Anh George VI (1938) hay chân dung của hai nhà vật lý Irène Curie và Frédéric Joliot tại Paris (1944) …..

Cartier- Bresson, cuộc phiêu lưu xuyên thế kỷ

Bộ ảnh chụp phong phú này cho thấy là bố cục và bối cảnh quan trọng không kém gì các nhân vật chính, một số gương mặt nổi tiếng không dễ gì nhận ra được ngay như trường hợp tấm ảnh chụp nhà điêu khắc Alberto Giacometti gần xưởng sáng tác của ông tại Paris (1961). Chỉ trong giai đoạn cuối đời, Cartier-Bresson mới chuyển từ nhiếp ảnh phóng sự sang nhiếp ảnh nghệ thuật và phát huy thêm các khái niệm trừu tượng trong thể loại tượng hình.

Xuất thân từ một gia đình thương gia giàu có ở vùng Normandie, Henri Cartier-Bresson từ thuở thiếu thời đã sớm bộc lộ năng khiếu về nghệ thuật hình ảnh. Vào cuối những năm 1930, ông từng làm trợ lý trong vòng 4 năm cho đạo diễn Jean Renoir, nhất là trong hai bộ phim ''Une partie de campagne'' (Một chuyến về quê - 1936) và ''La Règle du Jeu'' (Luật chơi - 1939) rồi sau đó chuyển sang nhiếp ảnh phóng sự khi ông đồng thành lập hãng Magnum với nhiều bạn đồng hành là Robert Capa và David Seymour vào năm 1947.

Sau khi ông qua đời vào năm 2004, Trung tâm văn hóa Pompidou đã tổ chức một cuộc triển lãm lớn về Henri Cartier-Bresson, cho thấy nhà nhiếp ảnh có nhiều lối tiếp cận khác nhau, ông có thể chụp theo nhiều cách, để rồi như chuyên gia kiêm nhà phê bình Clément Chéroux từng nhận xét, Henri Cartier-Bresson tìm ra được một góc nhìn độc đáo, một chữ ký riêng biệt trong cách dựng khung hình để rồi thu vào đó những khoảnh khắc ''quyết định''. Hàng ngàn bức ảnh cho thấy Cartier-Bresson không chỉ chụp theo cùng một thể loại, mà là nhà nhiếp ảnh nắm bắt muôn đề tài.

Cartier-Bresson trong mắt 5 nhân vật nổi tiếng

Nhân cuộc triển lãm lần này tại Thư viện Quốc gia Pháp BnF, ban điều hành Quỹ Cartier-Bresson tiếp tục đối chiếu tác phẩm của nhà nhiếp ảnh bậc thầy người Pháp với góc nhìn của 5 nhân vật nổi tiếng gồm nhiếp ảnh gia kỳ cựu người Mỹ Annie Leibovitz, đạo diễn nổi tiếng người Đức Wim Wenders, nhà văn Tây Ban Nha Javier Cercas, giám đốc Cục Nhiếp ảnh tại Thư viện Quốc gia Pháp Sylvie Aubenas và nhà sưu tầm François Pinault, vốn là chủ nhân của Palazzo Grassi, từng thực hiện cuộc triển lãm trên cùng chủ đề hồi mùa thu năm 2020 tại Venise.

Mỗi người một cảm nhận riêng trong lãnh vực chuyên môn của họ, các vị khách mời ở đây đã chọn ra 10 tấm hình được cho là tiêu biểu nhất. Nhà nhiếp ảnh Mỹ Annie Leibovitz chủ yếu chọn các tấm hình có bố cục mạnh mẽ trong cách sắp đặt các khối đen trắng, ánh sáng và bóng tối được khai thác như cách dàn dựng phim truyện, nơi mà những anh hùng đời thường bất chợt xuất hiện trong khung hình. Đạo diễn Đức Wim Wenders lại tập trung vào yếu tố con người, làm nẩy sinh những mô típ gần như là siêu thực, ảnh chụp thực tế những chi tiết lạ như thể được cắt ghép thêm. Nhà văn Tây Ban Nha Javier Cercas lại rất quan tâm đến các bức chân dung của các văn hào và những người chuyên cầm bút.

Nhà sưu tầm François Pinault chọn những hình ảnh gợi lên hạnh phúc đời thường, còn cô Sylvie Aubenas, giám đốc Cục Nhiếp ảnh tại Thư viện Quốc gia Pháp chọn những ảnh chụp gợi lên những khung cảnh đã biến mất thời nay trước đà hiện đại hóa của nhịp sống thành thị. Năm nhãn quan bổ sung cho nhau, nhưng khi ghép lại giống như một quyển truyện phiêu lưu dày 5 chương, được minh họa bằng hình ảnh của người từng được mệnh danh là ''Con mắt của thế kỷ''. Gần hai thập niên sau ngày qua đời, Henri Cartier-Bresson đã để lại một di sản đồ sộ như một ngọn núi, nơi vẫn còn cất giữ nhiều viên ngọc quý.


hongvulannhi  
#1595 Posted : Thursday, June 17, 2021 3:48:32 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage

Chuc Mung ngay Hien Phu voi tat ca cac Dang Lam Cha ...
Va huong tron mot ngay tuyet voi ben vo hien va cac con chau ...

HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 6/18/2021(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1596 Posted : Friday, June 18, 2021 11:36:40 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

AMOUR - Tình yêu là chìa khóa vạn năng

18/06/2021 - Lệ Thu - RFI
Không phải ngẫu nhiên mà bộ phim được coi như một cuốn “tài liệu sống động” về người già này lại giành được quá nhiều sự chú ý, quá nhiều tình yêu và cảm xúc của cả khán giả lẫn những nhà phê bình điện ảnh từ khắp nơi trên thế giới đến vậy.

Sự cay nghiệt đầy lạc quan

Người xem phải trải qua 1 phút 25 giây hoàn toàn yên ắng của màn dạo đầu để rồi phá bung ra là hình ảnh đội cứu hỏa và cảnh sát đạp tung cánh cửa một ngôi nhà, xé những miếng băng dính dán kín khe cửa và phát hiện xác một người phụ nữ trong phòng ngủ nằm ngay ngắn trên giường, xung quanh đầy hoa.

Vẫn là một cách mở phim rất Micheal Haneke, một nhà làm phim chịu nhiều ảnh hưởng của ngủ nghĩa hiện sinh trong điện ảnh châu Âu cuối những năm 50 và đầu thập niên 60 của thế kỷ 20. Micheal Haneke vốn nổi tiếng là nhà làm phim cực đoan, có một cảm quan đầy bi thương đối với thế giới xung quanh, luôn đem cái nhìn thô ráp về cuộc sống vào những tác phẩm của mình và để lại những trải nghiệm gây sốc cho khán giả. Bạo lực, cái chết và sự cay nghiệt, đó là những yếu tố không thể thiếu trong phong cách làm phim của ông. Với “Amour”, tình yêu là sự cộng hưởng của mọi thứ trong cuộc sống, dịu dàng, giản đơn, ngọt ngào, hoàn hảo nhưng cũng đầy thô ráp, phức tạp, cay đắng và cả sự cay nghiệt đầy lạc quan.

“Amour” đơn giản như một bộ phim tài liệu về cuộc sống của cặp vợ chồng già, Anne và Georges, ngoài 80 tuổi, từng là giáo viên dạy nhạc, có con gái sống ở xa và hai vợ chồng sống bên nhau, nương tựa vào nhau lúc tuổi già. Tình yêu họ dành cho nhau thật dịu dàng như cái cách họ đưa nhau đi nghe buổi hòa nhạc của học trò cũ, cách họ đàm đạo vui vẻ trên xe buýt và nhẹ nhàng nhìn ngắm nhau, khen nhau thật đẹp đêm nay.

Rồi dấu hiệu của cái chết xuất hiện, cũng nhẹ như thế khi Anne bỗng như một thiết bị điện bị ngắt cầu giao, cơn đột quỵ ập đến nhanh như một cơn gió. Bạn đâu cần phải có một ông chồng bội bạc, những đứa con hư đốn khó bảo hay một cú ngã, một cơn chấn động nào đó. Thứ duy nhất bạn cần đó là Tuổi già.

Cuộc phẫu thuật diễn ra và rơi vào 5% rủi ro. Anne hoàn toàn không thể trở lại như xưa được nữa, bà bị liệt nửa người bên phải. Và từ đây, tình yêu là thứ khởi nguyên, dẫn dắt, quyết định mọi việc của hai vợ chồng già. Georges giúp đỡ vợ những việc nhỏ nhặt nhất còn Anne thì cố tỏ ra mọi chuyện vẫn thật bình thường. Họ vẫn có những bữa ăn thật vui, đọc sách cùng nhau, hàn huyên về những người xung quanh. Nhưng thực sự, bên trong Anne cảm thấy tội nghiệp cho bản thân mình và nghĩ tới cái chết đang đến. Bà yêu cầu chồng kể chi tiết về đám tang của một người bạn của họ và bà nói thật với ông rằng bà không muốn bắt ông phải chịu đựng bà. Dù Georges có tỏ ra không có gì phải chịu đựng thì Anne vẫn nghĩ bà là gánh nặng của ông và không muốn sống nữa.

Trong căn hộ của đôi vợ chồng người giáo già giữa lòng Paris hoa lệ ấy, người ta thấy từng chi tiết nhỏ của tình yêu, từ cách Georges hứng từng gáo nước để gội đầu cho vợ, từ cách ông mát xa nửa thân bị liệt của bà, giúp bà vận động nhẹ nhàng loanh quanh trong nhà và chuẩn bị cho bà những bữa ăn như thường lệ. Vẻ như cơn đột quỵ hoàn toàn không ảnh hưởng tới đôi vợ chồng nếu không có lần đột quỵ tiếp theo. Đây là bước ngoặt đánh dấu giai đoạn thứ hai của hành trình tiến gần tới “cuối con đường” của Anne.

Sáng hôm ấy, Anne đã không thể tự chủ được trong việc vệ sinh cá nhân nữa. Ngồi trên chiếc giường ướt sũng, gương mặt thất thần, hoàn toàn bị sốc và điều khiển chiếc xe đẩy chạy loạn lên trong nhà, chừng ấy cũng không thể lột tả hết sự đau khổ và thất vọng của bà. Ai có thể né tránh tuổi già và những thứ kinh khủng kéo theo nó? Không ai cả, ngay cả những người hạnh phúc nhất. Sự thật cay đắng và hiện thực phũ phàng kéo Anne tuột dốc. Bà bắt đầu mất hoàn toàn cảm giác, nói ngọng và có những nhận thức không còn rõ ràng.

Điều này dường như cũng vượt quá sức chịu đựng của cô con gái, chỉ riêng Georges vẫn hoàn toàn tỉnh táo một cách kì lạ. Ông giữ lời hứa với vợ, dù bà có còn đủ tỉnh táo để nhận ra hay không, rằng ông sẽ không đưa bà đi đâu cả và tự tay chăm sóc cho bà. Hãy dùng trí tưởng tượng của bạn để hình dung một người đàn ông 80 tuổi, không còn khỏe nữa, tự tay chăm sóc người vợ nằm liệt giường của mình.

Tình yêu là chìa khóa vạn năng

Tình yêu không chỉ đem lại cho người ta những điều đẹp đẽ. Nó không chỉ là chìa khóa mở ra những thứ tuyệt diệu mà còn là chìa khóa để khóa kín những đau khổ, chịu đựng, giúp người ta có thêm sức mạnh và niềm tin để ở bên nhau. Georges đã nhấn mạnh sẽ không đưa vợ vào viện dưỡng lão khi con gái yêu cầu ông làm việc này, vì “những gì họ làm được ở đó thì ta cũng có thể làm được ở đây, ở nhà”.

Những phút lặng một mình, nghe đĩa CD và tưởng tượng người vợ khỏe mạnh đang chơi đàn là thời gian giải trí thư giãn duy nhất của Georges. Với những y tá tới giúp ông chăm sóc Anne, việc bà rên rỉ chỉ là việc không đáng bận tâm, họ cũng khuyên Georges như thế. Nhưng chỉ cần ông nắm tay bà là bà sẽ im lặng. Chỉ thế thôi cũng đủ thấy sự bình yên thoáng chốc mà ông mang tới cho người vợ yêu quý của mình.

Những đứa con đến rồi đi. Học trò cũ đến rồi đi. Hàng xóm đến rồi đi. Chỉ còn lại ông và bà. Bà không thể ép ông để bà chết nhưng có thể khiến ông, lần đầu tiên, đánh bà, vì ông không muốn bà chết. Đó là lúc Anne dường như đã quá mệt mỏi với tấm thân già nua bệnh tật và từ chối ăn uống. Không có nhạc nền. Chỉ có lời cầu khẩn của người chồng tội nghiệp xin bà hãy uống nước và cái tát ông dành cho bà.

Người ta lặng đi. Người ta thương cho Anne tội nghiệp và còn thương cho cả Georges. Tình yêu đã khóa chặt những căng thẳng mệt mỏi và sự chịu đựng trong ông, giấu nó xuống tận đáy cảm xúc. Georges có cảm thấy buồn không, có thấy cô độc không? Tất nhiên là có. Ông dồn nó vào câu nói với con gái khi cô này bất ngờ lao tới thăm ba mẹ vì quá lo lắng. “Sự lo lắng của con không giúp gì được cho ba”. Bởi mọi người đến rồi sẽ đi. Bởi chỉ luôn là một mình Georges và Anne.

Những cái nắm tay. Những buổi tập nói và đọc thơ với nhau. Những lúc Anne tỉnh táo và cố gắng nói với Georges rằng ông thật dễ thương cả những lúc ông bực bội. Những lời rên rỉ đau đớn từ tận thẳm sâu người đàn bà già ốm yếu xen lẫn với những câu chuyện về tuổi thơ xa xôi mà ông kể cho bà. Thời gian như ngừng trôi. Tất cả như ngưng đọng lại, xoa dịu tâm hồn đau khổ bên dưới thân xác bệnh tật của Anne.

Đó, nếu không phải là tình yêu thì là gì?

Người ta hẳn đã đoán được kết cục của Anne ngay từ đầu phim, nhưng không bất ngờ mà lại vô cùng đột ngột, hành động với lấy cái gối và úp lên mặt vợ của Georges khiến người xem sững sờ. Bằng cả chút sức lực còn lại của mình, ông ghì chặt nó. Người ta đã khóc. Không một tiếng động nào. Không một giai điệu hay một thanh âm nào nên xuất hiện vào lúc này. Nó sẽ phá hỏng tất cả. Phá vỡ sự bình yên mà Georges vừa mang lại cho Anne, chấm dứt những đau đớn cùng cực trong bà và cũng là chấm dứt sự bất lực của Georges. Ông đã phải nhìn người yêu thương của mình tự dằn vặt về bản thân quá lâu. Ông đã phải nhìn Anne vật vã ra sao trước những ánh nhìn thương hại của con gái, của học trò cũ hay những lời động viên của hàng xóm và bạn bè. Và ông lại không thể làm gì để giúp bà.

Đó có thể là gì, nếu không phải là tình yêu?

Rồi người đàn ông tội nghiệp đó nghe tiếng nước róc rách, tiếng lách tách chén đĩa vọng ra từ trong bếp. Và Anne, vợ ông đang rửa nốt những cái chén của bữa tối để họ cùng nhau đi ra ngoài. Trong tâm khảm của Georges, những ngày ấy êm đềm biết bao.

Đêm bế mạc và trao giải giải thưởng Điện ảnh Liên hoan phim Cannes năm đó, trời đã đổ mưa tầm tã, tưới đẫm những tấm thảm đỏ bên ngoài nhà hát, nhưng bên trong, nhiều người đã khóc vì bộ phim đã được xướng tên, họ đã khóc vì một tình yêu già cỗi mãi ở lại bên nhau trong căn hộ nhỏ giữa lòng Paris.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1597 Posted : Sunday, June 20, 2021 7:47:29 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

David Foster - “Bàn tay vàng” trong làng âm nhạc

19/06/2021 - Gia Trình / RFI
David Foster, nhà sản xuất âm nhạc người Canada, luôn được mệnh danh là kiến trúc sư tài ba cho những bản hit lừng lẫy của Micheal Buble, Céline Dion, Andrea Bocelli. Sự nghiệp âm nhạc của Foster thành công trên cả hai khía cạnh: thương mại và nghệ thuật. Sở hữu tới 16 giải Grammy, ông là “bùa hộ mệnh” cho các live concert của các nghệ sĩ lớn.

Thương hiệu Foster - Lá bùa hộ mệnh cho các live convert

Phần lớn khán giả chỉ cảm nhận được màn trình diễn xuất sắc của các ngôi sao ca nhạc như Céline Dion, Whitney Houston, Beyonce, Katty Perry. Tuy nhiên, ít người nhận ra thành công của ngôi sao nhạc pop luôn cần tới các “kiến trúc sư” âm nhạc để biên tập, dàn dựng, phối khí. Đó là những nhà sản xuất âm nhạc tài năng mà David Foster là một ví dụ điển hình. Nghệ sĩ sinh năm 1949 là người hùng thầm lặng, hiếm khi cất giọng trong các bản nhạc hit. Ông đã chuyển hóa tiếng hát ngôi sao thành một sản phẩm nghe-nhìn tầm cỡ.

Khởi nghiệp là nhạc công trong nhóm Stranger, David Foster đến Anh sinh sống và biểu diễn phụ trợ cho ngôi sao Chuck Berry ở tuổi 16. Sau khi trở lại Canada và định cư tại Los Angeles, ông thành lập nhóm Skylark và bắt đầu viết nhạc. Bản nhạc Wild Flower (Hoa dại) thành công đánh dấu tên tuổi Foster trong vai trò nhạc sĩ khi lọt vào top 10. Ông khá thành công trong vai trò nhạc sĩ khi cộng tác với nhóm Earth, Wind, Fire. Ca khúc After the love has gone giúp Foster giành giải Grammy đầu tiên năm 1980.

Nhờ sự đa dạng trong các vai trò, Foster gây dựng được thương hiệu cho các chương trình biểu diễn ông sản xuất. Ông là người thích những thử thách mới mẻ và có tố chất kiên trì, học hỏi không ngừng. Chuỗi concert David Foster and Friends từ năm 2008 thành công mỹ mãn khi quy tụ được dàn sao tên tuổi với các bản hit để đời.

Không chỉ thế, ông còn kiến tạo thành công cho chuỗi concert Giáng sinh cho các ngôi sao Rod Stewart, Micheal Buble, Andrea Bocelli. Nhờ vậy, tên tuổi Foster đủ sức hạ gục trái tim người đẹp, ca sĩ Katherine McPhee, kém ông 35 tuổi. Họ kết hôn năm 2019 và sinh hạ một bé trai vào tháng 02/2021. Các ngôi sao và khán giả thường gọi Foster là “Hit Man” (Người kiến tạo bản nhạc thành công) trong làng âm nhạc.

Chuyên gia đọc được thị hiếu khán giả

Đối với Foster, một tác phẩm hay phải có sự mới mẻ trong cách thể hiện và khai thác tối đa thế mạnh của ca sĩ. Foster đọc được thị hiếu khán giả nhờ nhạc cảm vô cùng nhạy bén. Từ một bản gốc nhạc đồng quê buồn và chậm rãi của Dolly Parton, Foster đã pop hóa toàn diện ca khúc cổ điển I will always love you.Ông đẩy được cao trào Whitney Houston thể hiện lên mức tối đa nhưng không mất đi sự ngọt ngào, mãnh liệt. Cái tài của Foster ru ngủ khán giả trong tiềm thức rằng bài hát chỉ đo ni đóng giầy cho một ca sỹ duy nhất.

Trong album soundtrack The bodyguard (Vệ sĩ), ông và người vợ lúc đó, Linda Thompson cùng sáng tác bản hit thành công không khác I have nothing. Đến giờ, chưa có nhà sản xuất nào vượt được phiên bản xuất sắc I will always love you của Foster. Và chưa có nghệ sĩ nào đủ sức gánh được độ khó như Houston trong hai bài đinh nói trên. Chỉ có thể là Foster mới khai thác thế mạnh tối đa của giọng ca đẹp như Houston.

Hơn thế, ông dẫn người nghe khám phá những miền đất mới lạ, hơn là những ký ức nhạc xưa. Bản ghi âm song ca lừng lẫy Unforgettable(1991)do Foster sản xuất đã chinh phục tuyệt đối Hội đồng chấm giải Grammy. Ca khúc đoạt giải Ghi âm của năm, Bài hát của năm nhờ “bàn tay vàng” của Foster. Album cùng tên của Natalie Cole cũng ẵm luôn giải quan trọng nhất, Album xuất sắc nhất năm 1992. Ca khúc này gắn bó với tên tuổi của Nat King Cole, người cha Natalie Cole khi ông còn sống.

Tại thời điểm năm 1992, hai ngôi sao song ca mà không thu thanh trực tiếp vẫn còn rất mới mẻ. Ý tưởng lạ lẫm của Foster ghi điểm một cách thuyết phục. Lần đầu tiên, một ngôi sao quá cố hòa giọng mượt mà với ca sỹ đương thời trong một tuyệt tác jazz xuất sắc. Foster không chỉ phục hưng lại ánh hào quang của người cha, mà còn tạo bệ phóng cho tiếng hát của cô con gái rượu.

Phổ âm nhạc của Foster khá rộng và phong phú. Ông có thể thỏa sức vẫy vùng trong pop/rock, gospel, jazz, R&B hay cổ điển. Quan trọng hơn cả, Foster biết cách tạo điểm nhấn, nét mới mẻ cho tác phẩm để chào bán nhanh nhất và hấp dẫn nhất với người nghe.

Bậc thầy đào tạo ngôi sao

Ngoài việc sản xuất, David Foster còn biết đến là người khám phá, ươm mầm tài năng cho Josh Groban, Micheal Buble, Jackie Evancho. Trước đó, ông từng góp phần tạo nên thành công vang dội của nhóm nhạc rock Chicago trong thập niên 1980. Đối với Foster, việc phát hiện tài năng không khó. Nhưng để những ngôi sao nảy nở trong tương lai phải có chiến lược bài bản.

Hãy nhìn vào Micheal Buble, Foster chứng minh đó không phải ngôi sao “sớm nở, tối tàn” với một bản hit duy nhất cả cuộc đời như Feeling Good. Chất giọng nam tính và phong lịch lãm của danh ca Canada được Foster đo ni đóng giầy cho những bản nhạc jazz kinh điển. Trong ba album đầu tay của Buble: Micheal Buble (2003), It’s Time (2005), Call Me Irresponsible (2007), gần như không có bài hát mới. Buble được giao vai chính - thợ hát chuyên cover, tập trung sâu vào nhạc lounge (thư giãn) các bản nhạc xưa.

Chiến lược của Foster hiệu quả để xây dựng thần tượng nhạc jazz, giao thoa với pop. Sức hút nam châm của Buble đem lại diện mạo mới cho jazz, pop, lounge music nhờ sự tiết chế và nắn nót nhẹ nhàng. Khi khán giả bắt đầu quen thuộc gần gũi hơn với Buble, các album sau đó mới tung ra các bài hát mới như Haven’t met you yet, Home. Đến giờ, các album Buble vẫn áp dụng chiến lược ghi điểm của Foster để chinh phục khán giả.

Một ví dụ thành công của Foster là đưa giọng ca tenor truyền cảm Andrea Bocelli đến khán giả Bắc Mỹ. Trước đó, tên tuổi Bocelli đã nổi tiếng khắp nước Ý và châu Âu nhờ bản hit Time to say goodbye song ca với Sarah Brightman năm 1997. Tuy nhiên, đối tượng khán giả Bocelli chủ yếu nằm ở phân khúc nhạc cổ điển. Hơn thế, ông chủ yếu hát tiếng Ý nên độ lan tỏa sẽ hạn chế hơn các ngôi sao hát tiếng Anh. Đơn cử như Céline Dion phải học tiếng Anh, để vươn xa khỏi quê hương Québec để tỏa sáng trên sân khấu Las Vegas.

Khi hợp tác với David Foster, Bocelli cũng chuyển mình khá rõ nét. Từ album Amore (2006), ngôn ngữ âm nhạc vô cùng đa dạng từ Tây Ban Nha, Pháp, Anh, Ý để phù hợp với môi trường đa văn hóa tại Bắc Mỹ. Số lượng các ca khúc trữ tình thiên hướng pop, latin, jazz lấn lướt nhạc cổ điển. Dường như Foster muốn Bocelli trở nên đường mật, gần gũi với khán giả bằng nhạc trữ tình hơn là nhạc cổ điển. Để khắc phục yếu tố tuổi tác, song ca với các ngôi sao trẻ sẽ có hấp lực mạnh mẽ hơn với chất giọng solo của Bocelli. Các ngôi sao trẻ từng được Foster mời làm việc chung với Bocelli gồm có Ariana Grande, Dua Lipa, Ed Sheeran, Christina Aguilera.Nhờ vậy, các live concert của Bocelli tại New York hay Las Vegas luôn chật kín nhờ “bàn tay vàng” của Foster.

Hơn ai hết, Foster hiểu rõ để tồn tại môi trường cạnh tranh khốc liệt như Bắc Mỹ cần những yếu tố nào. Gu thẩm mỹ và nhạc cảm được tôi luyện qua rất nhiều vai trò: nhạc sĩ, ca sĩ, chơi piano, nhà sản xuất, phối khí, ban giam khảo truyền hình. Nếu trong điện ảnh người ta luôn nhắc tới “bố già” Clint Eastwood, David Foster xứng đáng gọi là “bố già” có bàn tay vàng trong làng âm nhạc.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1598 Posted : Monday, June 21, 2021 6:56:48 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Pháp : Ngày hội Âm nhạc "đầu tiên" thời hậu phong tỏa

21/06/2021 - Tuấn Thảo / RFI
Trung thành với truyền thống, nước Pháp duy trì Ngày hội Âm nhạc (La Fête de la Musique) hôm nay 21/06, nhân ngày đầu tiên của mùa hè. Vài ngày trước đó, chính phủ Pháp đã dỡ bỏ quy định đeo khẩu trang ở ngoài trời (kể từ 17/06) cũng như dỡ bỏ lệnh giới nghiêm (kể từ 20/06). Điều đó tạo thêm niềm phấn khởi nơi giới chủ hàng quán, nhưng vẫn gây phản ứng khá dè dặt từ phía các hội đồng thành phố.

Cho dù các biện pháp phòng chống dịch tễ ngày càng được giảm nhẹ, bằng chứng là lệnh giới nghiêm 23 giờ đã được dỡ bỏ từ hôm qua (Chủ Nhật 20/06), tức 10 ngày sớm hơn dự kiến, nhưng chính phủ Pháp vẫn chưa thực sự ''lạc quan''. Điều đó có thể giải thích vì sao trong kế hoạch từng bước dỡ bỏ phong tỏa, một số quy định ràng buộc vẫn được áp dụng và Ngày hội Âm nhạc sẽ diễn ra tại Pháp với khá nhiều điều kiện, phiên bản vì thế cũng được rút gọn lại. Đối với một số tỉnh thành, thành công của Ngày hội này sẽ tạo ''tiền lệ'' cho việc tổ chức các liên hoan, sinh hoạt văn hóa hay sự kiện lớn vào mùa hè năm nay.

Ngày hội nhưng không có biểu diễn tự do ngoài phố

Trong số các điều kiện tổ chức, theo yêu cầu của bộ Văn Hóa Pháp, có quy định đeo khẩu trang cũng như giãn cách xã hội vẫn được áp dụng. Cho dù tình hình dịch Covid-19 đã có dấu hiệu cải thiện nhanh hơn dự đoán, nhưng nước Pháp chỉ dỡ bỏ quy định này tại các khu vực ngoài trời, người dân vẫn phải đeo khẩu trang tại những nơi tập trung đông đảo người lui tới như nhà hát, rạp chiếu phim, sân vận động hoặc là trong những lúc đứng xếp hàng, khi phải vào chợ hay là vào bất kỳ không gian kín nào khác.

Cho dù không còn giờ giới nghiêm, điều đó có nghĩa là dân Pháp có thể ngồi xem biểu diễn ca nhạc cho tới rất khuya, nhưng họ vẫn phải đeo khẩu trang tại các địa điểm tổ chức biểu diễn, dân chúng không được quyền tụ họp thành nhóm hơn 10 người ở chốn công cộng, các buổi hòa nhạc nghiệp dư hay tự phát cũng bị cấm trên đường phố.

Đổi lại, các buổi hòa nhạc nho nhỏ, các đêm biểu diễn ''văn nghệ bỏ túi'' có thể diễn ra trong khuôn khổ các quán bar hay nhà hàng. Nhưng các chủ quán buộc phải kiểm soát số khán giả hay người tham dự tại chỗ. Nếu buổi biểu diễn được tổ chức ở bên trong, chủ quán chỉ có thể nhận tối đa 50% thực khách, còn trong trường hợp có biểu diễn ở ngoài trời, các quán vỉa hè có thể tiếp đón 100% khách, với điều kiện là có đủ chỗ ngồi, mỗi bàn tối đa 6 người và tuyệt đối không để cho đám đông đứng tụ tập ở xung quanh.

Chủ hàng quán kiểm soát số người xem biểu diễn

Liên quan tới các cơ sở và tụ điểm văn hóa, trong đó phải kể đến các hội trường, sân khấu kịch, nhà hát lớn, rạp chiếu phim, thính phòng đa năng, tất cả các cơ sở này chỉ có thể đón nhận tối đa 65% số ghế ngồi (cấm đứng xem biểu diễn), giãn cách tối thiểu 1 mét rưỡi sẽ được áp dụng, và quan trọng hơn cả là tại những sự kiện ''công cộng'' này, khán giả được yêu cầu đăng ký trước. Ngay tại lối vào cửa, người đi xem biểu diễn phải trình diện giấy chứng nhận đã được chích ngừa, hoặc là kết quả xét nghiệm PCR.

Đối với giới chủ hàng quán, việc chính phủ Pháp cho phép các quán bar nhà hàng tổ chức các buổi trình diễn ca nhạc là điều đáng mừng. Bởi vì đây là điều họ đã chờ đợi từ hơn 7 tháng qua, từ khi có đợt phong tỏa thứ nhì kể từ cuối tháng 10/2020. Theo lời ông Laurent Tournier, chủ tịch chi nhánh Gironde thuộc Liên đoàn ngành dịch vụ nhà hàng và khách sạn (UMIH), kể từ nhiều ngày qua, các chủ quán đã ráo riết chuẩn bị cho việc tổ chức các sinh hoạt nhân Ngày hội Âm nhạc, thậm chí một số người còn đăng quảng cáo để tuyển chọn các ban nhạc trình diễn.

Tuy nhiên, ông Laurent Tournier lưu ý đến trách nhiệm của giới chủ quán, cần phải kiểm soát chặt chẽ thay vì lơ là hầu tránh cho đám đông tụ tập, nhất là Ngày hội Âm nhạc năm nay còn rơi đúng vào thời điểm của mùa hội thể thao thông qua các cuộc tranh tài nhân giải bóng đá châu Âu ''Euro 2020''. Việc thực khách cụng ly ăn mừng, trong bầu không khí liên hoan hội hè là điều không thể tránh khỏi, nhưng đừng vì thế mà rơi vào tình trạng mất kiểm soát. Giới chuyên gia dịch tễ vẫn nhắc nhở tầm quan trọng của việc tuân thủ các quy định phòng dịch.

Phản ứng dè dặt của nhiều thị trưởng Pháp

Về phần mình, nhiều thị trưởng cũng như nhiều chủ tịch hội đồng cấp tỉnh không chia sẻ niềm phấn khởi lạc quan của giới chủ hàng quán. Mặc dù chính phủ Pháp đã thông báo kể từ hôm 17/06 giảm nhẹ các quy định phòng chống dịch tễ, thế nhưng hầu như vào cùng một thời điểm nhiều hội đồng thành phố đã cho biết không tổ chức Ngày hội Âm nhạc năm nay. Đó là trường hợp của Tòa thị chính Colmar, nối bước nhiều thành phố khác như Munster, Strasbourg, Altkirch hoặc Sélestat ở vùng Alsace (Grand Est) miền đông nước Pháp, đều đã hủy bỏ Ngày hội Âm nhạc 2021.

Theo mạng chuyên ngành Le Guide des Festivals chuyên cập nhật thông tin về các liên hoan và sự kiện văn hóa lớn, có hơn một phần ba các tỉnh thành ở Pháp không tuân thủ truyền thống. Nếu như Lyon là một trong những thành phố lớn đầu tiên thay vì tổ chức La Fête de la Musique trong một ngày lại trải dài sự kiện này trên 5 tuần lễ để tiện bề kiểm soát hơn. Nhiều thành phố ở vùng Normandie như Falaise hay Aumale, ở vùng Bretagne như Ploërmel đều đã dời lại Ngày hội Âm nhạc đến tháng 8 hay tháng 9, hy vọng rằng các điều kiện tổ chức sẽ trở nên thuận lợi.

Một số địa điểm khác như Abbeville (vùng Somme), Metz (vùng Moselle) cũng như tỉnh Morbihan đều hủy bỏ hay là cấm hẳn việc chuyên chở, lắp đặt các hệ thống âm thanh, hầu tránh các buổi tụ tập bất hợp pháp, buộc lực lượng an ninh phải can thiệp giải tán. Nhìn chung, các hội đồng thành phố đánh giá rằng thay vì đơn giản hóa, các quy định hiện thời vẫn khiến cho việc tổ chức Ngày hội Âm nhạc càng thêm phức tạp. Có ý kiến còn cho rằng ý nghĩa của Ngày hội Âm nhạc nằm ở trong các buổi biểu diễn ''nghiệp dư'' hay là tự bộc phát, nơi mà các nghệ sĩ đường phố có thể thi thố tài năng ca hát, chơi đàn. Những điều kiện ràng buộc cho dù là trong tinh thần phòng chống Covid-19 làm mất đi cái ý nghĩa ban đầu là tự do chơi nhạc.

Ngày hội Âm nhạc ''đầu tiên'' thời hậu phong tỏa tại Pháp cũng là phiên bản lần thứ 40, và trong bối cảnh hiện thời, rất khó thể nào tổ chức các sinh hoạt mang tính kỷ niệm một cách long trọng hơn. Hầu như mọi người đều hy vọng rằng trong năm tới La Fête de la Musique (Ngày hội Âm nhạc) sẽ hội tụ đầy đủ các điều kiện nhân dịp ăn mừng 40 năm ngày được thành lập (1982-2022).


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1599 Posted : Tuesday, June 22, 2021 7:28:59 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Pháp : Lorient duy trì Liên hoan Interceltique lần thứ 50

22/06/2021 - Tuấn Thảo / RFI
Sau khi bị hủy bỏ hồi năm ngoái do dịch Covid-19, Liên hoan âm nhạc dân gian Interceltique sẽ diễn ra từ ngày 06/08 đến 15/08/2021, theo thông báo của Hội đồng thành phố Lorient. Đây sẽ một sự kiện quan trọng đối với người dân Lorient, vì 2021 vừa là ''Năm văn hóa của vùng Bretagne'', vừa đánh dấu phiên bản lần thứ 50 của Liên hoan Interceltique.

Được tổ chức lần đầu tiên trong ba ngày hè năm 1971 tại Lorient, ở tỉnh Morbihan phía nam vùng Bretagne, tiền thân liên hoan này có tên ban đầu là liên hoan kèn túi (bagpipes trong tiếng Anh, cornemuse trong tiếng Pháp) một loại nhạc khí cổ truyền phổ biến tại nhiều quốc gia và châu lục, từ Tây Âu cho tới vùng vịnh Ba Tư. Nhân liên hoan này, một cuộc tranh tài đã được tổ chức giữa các dàn nhạc ''bagadoù'', mỗi nhóm gồm hàng chục nghệ sĩ chơi kèn túi và bộ gõ.

Ngày hội Celtique hình thành từ liên hoan kèn túi

Vòng chung kết cuộc thi đấu giữa các bộ kèn túi nhân kỳ liên hoan tổ chức vào mùa hè năm 1971 đã thu hút hơn 30.000 khán giả cùng đến xem phần biểu diễn của 15 ban nhạc truyền thống. Sự thành công đó cho ra đời đúng một năm sau (1972) Liên hoan Interceltique tại thành phố Lorient, hiểu theo nghĩa Ngày hội liên văn hóa Celtique, với mục tiêu đề cao các luồng ảnh hưởng Celtic qua nghi lễ trang phục, âm nhạc truyền thống hay các điệu múa dân gian.

Truyền thống văn hóa Celtic ở đây được hiểu theo nghĩa rộng nhất, bao gồm cả Ireland, Scotland, Wales, Cornwall, đảo Isle of Man, vùng Bretagne tại Pháp (kể cả tỉnh Loire Atlantique) cũng như ba miền Galicia, Asturias và Cantabria tại Tây Ban Nha. Đỉnh điểm của Liên hoan Interceltique chính là cuộc tuần hành đầy âm thanh và màu sắc trên đường phố của tất cả các ban nhạc và đoàn múa dân gian.

Các nghệ sĩ thường mặc các bộ y phục truyền thống như bộ váy kilt ngang đầu gối dành cho phái nam, các loại váy dài may bằng vải tartan dành cho phụ nữ. Hình ảnh đó đã trở thành biểu tượng đáng ghi nhớ nhất của Liên hoan Interceltique tại thành phố Lorient. Hồi năm ngoái, lý do dẫn đến việc hủy bỏ tổ chức chính là sự vắng mặt của các đoàn nghệ sĩ đến từ các nước bạn, khi việc di chuyển đi lại trong khối các nước Liên hiệp châu Âu vẫn còn nhiều hạn chế.

Di sản Trung Cổ trong nhạc Celtic và múa dân gian

Năm nay, việc mở lại các biên giới (ít ra trong khối các nước Schengen) tạo điều kiện dễ dàng hơn cho ban tổ chức. Tuy phiên bản lần thứ 50 được duy trì, nhưng Liên hoan Interceltique tại Lorient vẫn có một số thay đổi, hầu bảo đảm các quy định giãn cách xã hội cũng như việc kiểm soát giấy chứng nhận chích ngừa tại những địa điểm có đông người tụ tập. Thay vì trải rộng ra khắp thành phố, chương trình Liên hoan Interceltique năm 2021 sẽ được rút gọn lại và tập trung tại 3 địa điểm chính : sân vận động Moustoir, sân khấu Marine nằm gần Cung triển lãm Thuyền Buồm (Cité de la Voile Éric Tabarly) và sân khấu Bretagne nằm ở phía sau Cung hội nghị (Palais des Congrès).

Thay đổi quan trọng nhất liên quan tới sự kiện ''La Grande Parade'' : thay vì diễn ra như mọi năm ở khu vực trung tâm thành phố, cuộc tuần hành của các ban nhạc dân gian (bagadoù) sẽ được tổ chức hôm 08/08 trên sân vận động thành phố Moustoir. Tính tổng cộng sẽ có 60 ban nhạc đến từ nhiều vùng miền khác nhau lần lượt xuất hiện để biểu diễn trên sân cỏ. Vào buổi chiều, chương trình được dành riêng cho các điệu vũ celtic và các đoàn múa truyền thống vùng Bretagne trên những giai điệu cổ xưa, một số được truyền khẩu từ thời Trung Cổ, một số được ghi chép, cải biên để rồi hình thành dòng nhạc Celtic từ đầu thế kỷ XIX trở đi .

Vào mỗi chiều tối, các buổi biểu diễn ca nhạc chủ yếu diễn ra tại hai sân khấu Marine và Bretagne, triệu mời nhiều nghệ sĩ nổi tiếng dòng nhạc celtic như Gilles Servat, Alan Stivell, Denez Prigent hay là Carlos Núñez. Về phía các nghệ sĩ trẻ tuổi, rất nhiều gương mặt mới như Krismenn, Brieg Guerveno, Djibou, Startijenn, Spontus, Annie Ebrel, Barba Loutig ….. trong số 70 ban nhạc đến từ Anh quốc, Ai Len, Scotland hay Cornwall lần lượt xuất hiện trong 10 đêm liên hoan.

Bản giao hưởng 5 chương nhân kỳ liên hoan thứ 50

Do năm nay đánh dấu lần thứ 50 của liên hoan Interceltique, một tác phẩm hoàn toàn mới đã được sáng tác trong khuôn khổ chương trình kỷ niệm với hơn 100 nghệ sĩ cùng biểu diễn trên sân khấu. Đây là thành quả của 6 năm hợp tác giữa đoàn thể ''Finisterres Celtiques'' với dàn nhạc giao hưởng vùng Bretagne. Bản giao hưởng gồm 5 chương, mỗi chương được sáng tác bởi một nhà soạn nhạc đại diện cho một xứ : Ramon Prada (Asturias), Frédérique Lory (Bretagne), Paul Leonard Morgan (Scotland), Sir Karl Jenkins (Wales) và Bill Whelan (Ai Len). Trên sân khấu, nhạc trưởng Grant Llewellyn sẽ điều khiển dàn nhạc và ban hợp ca để biểu diễn cùng với các nghệ sĩ nổi tiếng trong làng nhạc cổ điển như Ross Ainslie, Abraham Cupeiro, Catrin Finch, Anxo Lorenzo, Marthe Vassallo, Fiona Monbet ...

Trong vòng 10 ngày, hầu hết các buổi biểu diễn trong khuôn khổ liên hoan đều được tổ chức đúng theo quy định hiện thời. Trước mắt, khán giả được ngồi xem biểu diễn, đeo khẩu trang và ngồi không quá gần nhau. Các điều kiện này có khả năng sẽ thay đổi nếu như từ đây cho tới đầu tháng 08/2021, tình hình dịch Covid-19 được cải thiện đáng kể, việc tiếp đón khán giả vì thế sẽ bớt khắt khe hơn. Tuy nhiên, trong mọi trường hợp, khán giả được yêu cầu trình giấy chứng nhận chích ngừa, hay xét nghiệm âm tính PCR, để có thể vào cửa xem biểu diễn.

Một địa điểm quan trọng khác là Ngôi Chợ Interceltique được thành lập nhằm tiếp đón công phúng miễn phí trong 10 ngày liên tục. Với hơn 100 gian hàng, phiên chợ này tập hợp nhiều hàng quán nhằm phục vụ các thực khách cũng như là điểm buôn bán các đặc sản thủ công vùng Bretagne. Trước khi có dịch Covid-19, Liên hoan Interceltique là một trong những sự kiện văn hóa quan trọng nhất các vùng phía Tây nước Pháp, hàng năm thu hút gần 800.000 người tham gia, trong đó có hơn 75.000 khách chủ yếu đến xem cuộc tuần hành. Đối với hội đồng thành phố và các ngành nhà hàng khách sạn, liên hoan này đem lại một nguồn doanh thu quan trọng cho người dân thành phố, xấp xỉ 25-30 triệu euro cho mỗi kỳ. Mặc dù phiên bản năm nay được rút gọn, nhưng Liên hoan Interceltique tuyển dụng 15 nhân viên thường trực và hơn 1.600 tình nguyện viên, để tiếp đón công chúng cũng như các đoàn nghệ sĩ từ nhiều nơi đổ về.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1600 Posted : Wednesday, June 23, 2021 9:39:38 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,423

Thanks: 6948 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Ca sĩ Nolwenn tìm lại cội nguồn dòng nhạc celtic

Tuấn Thảo / RFI - 02/04/2011
Một khuôn mặt trái xoan thùy mị hiền lành. Một nét thoáng buồn long lanh trong ánh mắt màu xanh. Đối với những giọng ca Pháp xuất thân từ các cuộc thi tiếng hát truyền hình, thật không dễ gì trụ lại được lâu. Về điểm này, có thể xem Nolwenn Leroy như một trường hợp ngoại lệ. Mới đó mà cô bé tóc huyền nâu đã có gần 10 năm sự nghiệp sân khấu.

Năm nay 29 tuổi, Nolwenn sinh tại vùng Bretagne, miền tây nước Pháp. Cha cô là cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, còn mẹ là giáo viên tiểu học. Thời niên thiếu, Nolwenn không được lớn lên trong hạnh phúc gia đình : cha mẹ cô ly hôn rất sớm. Cô bé theo mẹ về sinh sống ở miền nam nước Pháp. Hai bố con càng không được dịp gần gũi nhau, khi người cha liên tục dọn nhà tùy theo các hợp đồng với các câu lạc bộ bóng đá. Có lẽ cũng vì thế mà đến khi thành danh, Nolwenn không muốn nhắc đến giai đoạn này trong cuộc đời. Khi mới vào nghề ca hát, cô chọn tên người mẹ (Leroy) thay vì họ của cha làm nghệ danh.

Thời còn cắp sách đến trường, cô bé học đàn violon và khoa thanh nhạc. Ngoài ca hát, Nolwenn còn có năng khiếu hội họa. Cô đoạt giải đầu nhân một cuộc thi vẽ các trường trung học cấp tỉnh, nên được đi một chuyến sang Mali. Sau chuyến đi này cô bé nuôi mộng trở thành một nhân viên ngành ngoại giao làm việc tại Liên Hiệp Quốc. Chính cũng vì vậy mà khi đậu bằng tú tài, cô sang Mỹ du học một năm để trao giồi tiếng Anh. Trở về Pháp, cô theo học khoa quan hệ quốc tế tại trường đại học luật thành phố Clermont Ferrand.

Đối với các bạn học cùng lớp, sự chọn lựa của Nolwenn dựa vào lý trí nhiều hơn là tình cảm, vì đam mê thầm kín của cô vẫn là ánh đèn sân khấu. Người thầy (bà Armande Altai) dạy nhạc cho cô nói rằng : Nolwenn khao khát sự mến mộ của khán giả để bù đắp và lấp đi sự thiếu vắng tình thương của người cha. Vào đầu những năm 2000, các chương trình tuyển lựa mầm non hay các cuộc thi hát truyền hình bắt đầu nở rộ ở Pháp.

Bạn bè của Nolwenn mới thuyết phục cô ghi tên tham gia. Một cách bất ngờ, cô gái tóc nâu lại đoạt giải quán quân trong chương trình Star Academy năm 2002. Giải đầu cuộc thi là một triệu euro kèm với hợp đồng ghi âm với một hãng đĩa này. Đối với Nolwenn, phần thưởng này lại càng có ý nghĩa, vì nó được trao năm cô bé tóc nâu vừa tròn 20 tuổi.

Tài năng đầy hứa hẹn khối Pháp ngữ

Album đầu tay của Nolwenn được phát hành vào tháng 3 năm 2003, đạt được hai lần đĩa bạch kim với tổng cộng là 700 ngàn bản, bán chạy trong vòng 4 tháng. Nhạc phẩm Cassé (Đổ vỡ) nhảy vọt lên hạng đầu thị trường Pháp, Bỉ, Canada, Thụy Sĩ, giúp cho cô một năm sau đó đoạt giải thưởng dành cho tài năng đầy hứa hẹn của khối các nước sử dụng tiếng Pháp (francophonie).

Trong vòng một năm liền, Nolwenn không ngừng đi lưu diễn. Kiệt sức đến nỗi sa sút tinh thần, một phần do cô làm việc không ngơi nghỉ, nhưng phần lớn cũng vì báo chí thời ấy soi mói nhiều vào đời tư, khi nhắc đến mối quan hệ không mấy tốt lành giữa cô và người cha. Sau giai đoạn này, Nolwenn chọn lối sống kín đáo, tránh xuất hiện trên trang bìa các mặt báo.

Cuối năm 2005, Nolwenn cho phát hành album thứ hai mang tựa đề Histoires Naturelles. Thường thì các ca sĩ nổi danh nhờ các cuộc thi tiếng hát truyền hình ăn khách với album đầu tay nhưng lại gặp thất bại với tập nhạc thứ nhì. Trái với thông lệ, album kế tiếp của Nolwenn thành công không kém gì tập nhạc đầu tiên. Phần lớn cũng vì nhóm sáng tác và thực hiện album này là Laurent Voulzy và Alain Souchon, hai nghệ sĩ lão thành của làng nhạc Pháp, nổi tiếng từ thập niên 1970. Đây cũng là thời kỳ mà cô bắt đầu sáng tác, tham gia vào việc sản xuất album bằng cách thiết kế, vẽ hình trang bìa album.

Trong vòng 9 năm sự nghiệp, Nolwenn đã trình làng 4 album studio và 2 tuyển tập live ghi âm trực tiếp các vòng lưu diễn của cô. Trong đó, tập nhạc thứ ba (Cheshire Cat et Moi) là album kém ăn khách hơn cả, tuy được giới phê bình khen ngợi, nhưng lại không được công chúng hưởng ứng. Ngược lại, album thứ tư vừa được cho ra mắt vào đầu năm nay lại bất ngờ phá kỷ lục số bán, trở thành đĩa kim cương chỉ sau hai tháng được tung ra thị trường.

Hàn gắn kỷ niệm thời thơ ấu

Mang tựa đề Bretonne (Cô gái miền Bretagne), tập nhạc hoàn toàn bao gồm các ca khúc celtic, hiểu theo nghĩa rộng nhất vì dòng nhạc này bao trùm ảnh hưởng văn hóa của Ailen, miền Basse Bretagne, vùng cao nguyên Scotland và thậm chí vùng Galicia của Tây Ban Nha. Khác với Enya và Loreena McKennitt, các bậc đàn chị chuyên hát thể loại này, Nolwenn không thể hiện dòng nhạc celtic theo phong cách new age, mà chủ yếu tìm lại cội nguồn của phiên bản chính gốc.

Một trường hợp tiêu biểu là nhạc phẩm Mna Na Heireann (tựa tiếng Anh là Woman of Ireland). Bài này đã từng được rất nhiều ca sĩ ghi âm, chiếm hạng đầu thị trường quốc tế đầu thập niên 90 với phiên bản Words của nhóm The Christians. Khi thâu bài hát này, Nolwenn thể hiện lại với lối hát dân ca truyền thống, đơn sơ mà vẫn đương đại. Lối hòa âm rất mộc, với các nhạc khí như hạc cầm, kèn ống, sáo gỗ giúp cho bài hát hương đồng cỏ nội thêm nhiều hơi hướng dân gian.

Nổi tiếng trong làng nhạc Pháp nhờ một giọng ca trung trầm, dễ nhận ra với những vết gẫy khàn đục trong làn hơi, Nolwenn chẳng những đã chứng tỏ cô hát cover rất hay (Mariah Carey, Veronique Sanson, France Gall) mà còn biết tạo dựng cho mình một thế giới riêng biệt. Những bài dân ca tựa như phép màu giúp cho cô bé tóc huyền nâu hàn gắn những kỷ niệm thời thơ ấu.

Users browsing this topic
Guest
83 Pages«<7879808182>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.