Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

6 Pages«<23456>
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#61 Posted : Wednesday, May 12, 2021 12:43:26 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage

NGÀY CỦA MẸ

Một dòng buồn trôi, trôi nhẹ vào tim
Giọt lệ nhớ thương, đẫm khóe mắt nhìn
Màn sương đêm phủ ướt mềm cây cỏ
Không gian dường như lắng đọng lặng thinh.

Những giọt buồn rơi, triền miên không dứt
Lăn trên má môi, lăn xuống cuộc đời
Mãi hoài trở trăn, mãi hoài thao thức
Nhắm mắt nghe hồn, lạc lõng, chơi vơi.

Ngày lễ mẹ hiền, chung quanh trống vắng
Mẹ xa lâu rồi, sao vẫn buồn tênh
Từ khi mất mẹ, gặp nhiều cay đắng
Dù tuổi đã già, đời vẫn chông chênh.

Rồi đến một ngày, con sẽ mồ côi
Biết thế, mà sao lo`ng vẫn ngậm ngùi
Một sợi chỉ mành, chia ngăn sống, chết
Từ nay không còn tiếng gọi : Mẹ ơi!

Cuộc đời gieo nhiều khổ ải buồn đau
Chất chứa trong tim bao nỗi u sầu
Một lần tiễn đựa, một lần vĩnh biệt
Nhớ mẹ, nhìn trời, mây lấp chìm mau ...

HONG VU LAN NHI
5/10/2015

Edited by user Wednesday, May 12, 2021 1:01:37 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#62 Posted : Saturday, May 15, 2021 3:08:40 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage


LỜI CỦA SÓNG

Chỉ là nhớ mà sao buồn đến vậy
Nhói tim sầu, người đã bỏ ta đi
hvln

Chỉ có biển mới hiểu lời của sóng
Là thở than, hay tha thiết mặn nồng
Nhớ mây ngàn hay trăng dãi mênh mông
Mà quay mặt, dấu hờn đau day dứt .

Sao vội vã để lòng sầu thổn thức
Buồn chân mây khi cánh vỗ lưng trời
Đến bao giờ người mới hiểu tình tôi
Vậy đừng nhé, nói chi lời cay đắng.

Nhói buốt lòng với đau thương trầm lắng
Tim muôn đời, rung mãi một nhịp thương
Sầu tơ vương, lệ đổ suốt canh trường
Người cúi mặt, nghe lòng mình nức nở.

Đã quắt quay vì nhau từ một thuở
Bỏ buông hờn, sao còn gọi cung âm
Ta vẫn biết đáy trùng dương thăm thẳm
Đi đến cuối đời, vẫn chẳng bắt được nhau.

HONG VU LAN NHI
5/15/2015

Edited by user Saturday, May 15, 2021 3:11:59 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#63 Posted : Monday, May 17, 2021 12:46:15 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu


Như bất cứ thiếu nữ nào khi vừa lớn, chập chững bước vào ngữơng cửa tình yêu, họ thường đối diện với những giấc mơ thật đẹp, tôi không ra ngoài biệt lệ đó.

Những năm cuối cùng của bậc trung học tại trường trung học Trưng Vương Sài Gòn, tôi gặp Vinh, để rồi quen nhau, thân nhau và thương yêu với tất cả tấm lòng mà hôm nay tôi xin kể lại ra đây, dù rằng nhiều lúc tôi chỉ muốn chôn vùi mối tình vào rừng sâu theo chuyến bay định mệnh của chàng trên vùng chiến trường Tây Nguyên Việt Nam.

Vào giờ Việt văn với cô Thúy Lan, chúng tôi được biết có phái đoàn trường nam láng giềng sang Trưng Vương bán bích báo mùa Xuân. Tôi quan sát cô Thúy Lan tiếp xúc với 3 thanh niên trong y phục quần xanh dương đậm, áo trằng rất chỉnh tề. Người đi trước hình như là phát ngôn nhân đại diện chỉ cầm chừng hai ba cuốn báo. Hai người đi sau khệ nệ vác những chồng báo khá nặng mà bọn con gái chúng tôi chịu thua nếu phải khuân nó.

Cô Thúy Lan đứng trên bục giới thiệu Vinh, người đại diện đoàn và hai người bạn kia. Cả lớp lắng nghe Vinh giới thiệu về mục tiêu của chuyến ghé thăm trường chúng tôi và chàng nói nhiều về giao tình giữa hai trường Trưng Vương và Võ Trường Toản và sau cùng là đi qua sơ lược về cuốn bích báo trên tay chàng. Cô Thúy Lan ngỏ lời với tôi trong cương vị trưởng lớp, Tường Vy phó trưởng lớp và Anh Thư thủ ủy hãy ra phụ giúp phái đoàn bạn bán báo và giữ trật tự cho lớp. Chính trong buổi bán sách này chúng tôi đã có những mẫu đối thoại sơ giao. Tôi nhận thấy Vinh có nét thu hút, nhất là lời nói khi chàng dễ thuyết phục cử tọa, Vinh lanh lẹ, hoạt bát và có năng khiếu ăn nói trước đám đông, là người lý tưởng của quần chúng, cũng chính điền này tôi chú ý chàng nhiều hơn.

Tuần sau đó, tôi còn nhớ trời mưa tầm tã, chiếc xe Honda dame của tôi bị hư, tôi đang dẫn chiếc xe dọc theo đường Nguyễn Bỉnh Khiêm hướng về đại lộ Thống Nhất có dinh thủ tướng, tình cờ Vinh chạy ngang và chàng nhận ra tôi, chàng vòng trở lại giúp tôi. Lúc này trời bớt mưa, hạt mưa nhỏ dần như hạt bụi, trong khi tôi không đem theo áo che mưa, chàng biết tôi lạnh, chàng trao tôi áo mưa của chàng và bảo tôi đứng sát vào trong dãy các xe hàng rong như bánh cuốn, hủ tiếu mì và sinh tố, chè đậu gần đoạn hồ tắm Nguyễn Bỉnh Khiêm, tôi thấy ở Vinh một nét ấm cúng, ân cần rất đáng quý. Chàng quả thật khéo tay, tôi ngồi bên xe bán nước giải khát với ly cà phê nóng trên tay, chăm chú theo dõi những cử chỉ như người sành nghề về xe, chàng gỡ chiếc bougie lâu ngày đóng bụi và bị nước thấm vào nên không bắt lửa được nữa. Một hồi sau xe đã nổ máy, tôi trao ly cà phê mới cho chàng tỏ lời cảm ơn. Trong hai ánh mắt nhìn nhau lần này trước khi chia tay tôi thấy có sự thân tình hơn, và có chút nào lưu luyến, tôi bông đuà với chàng:

“May cho học trò Trưng Vương được ở gần trường Võ Trường Toản. Bích Diễm cám ơn anh nhé”.

Chàng nheo mắt mĩm cười trả lời trong sự duyên dáng:

“Thực ra học trò Võ Trường Toản chúng tôi nhờ ở gần Trưng Vương nên có dịp học sự khéo tay mà thôi. Bích Diễm đừng ngại nhé. Bạn bè giúp nhau là lẽ đương nhiên thôi”.

Sự tình cờ trùng hợp để tôi và Vinh gặp nhau trong một hoàn cảnh khác lại hứa hẹn hơn cho duyên tiền định khi dịp cuối năm tôi đi dự đám cưới của cô bạn Kiều Loan, học trên tôi một lớp, Loan lập gia đình với người anh họ của Vinh. Tôi tình cờ được xếp ngồi cùng bàn với Vinh trong tửu lầu Ngọc Lan Đình mà lòng tôi lại ngẩn ngơ, linh tính cho một sự liên hệ mà hình như do cao xanh đã khéo léo sắp xếp hay sao đó, để rồi sau này tôi và Vinh đã trao nhau lời hẹn thề cũng tại nhà hàng này một năm sau. Đám cưới hai chúng tôi bạn bè hai trường thăm dự khá vui tôi nhớ có cô Thúy Lan, Anh Thư, vợ chồng Tường Vy, vợ chồng Kiều Loan,...

Khi chiến tranh bộc phát dữ dội, Vinh được lệnh gọi động viên, chàng rời trường đại học khoa học để gia nhập vào binh chủng không quân. Trong khi tôi vẫn tiếp tục học tại đại học sư phạm Sài Gòn. Ngày tôi tốt nghiệp sư phạm để ra đi dạy học thì có hai sự kiện quan trọng trong đời tôi là tôi có tin vui cho Vinh là chúng tôi sẽ có cháu đầu lòng và chàng sẽ sang Hoa Kỳ tu nghiệp khóa huấn luyện hoa tiêu trực thăng, nghiã là chúng tôi sẽ phải xa nhau một thời gian vì tương lai quân nghiệp của chàng. Được tin này các bạn cũ Trưng Vương của tôi và Võ Trường Toản của Vinh, qua sự móc nối của vợ chồng Kiều Loan sẽ tổ chức buổi hội ngộ picnic tại Thảo Cầm Viên trên ngọn đồi hoa thị, mà từ đỉnh đồi này người ta sẽ nhìn thấy cả hai trường Võ Trường Toản và Trưng Vương.

Sáng chủ nhật năm đó tôi còn nhớ Vinh đưa tôi đến địa điểm hẹn vào ngày nắng mai ấm áp của mùa thu đang lên. Bạn bè đã tụ họp đông đủ, họ chia vui và ăn mừng cho chúng tôi luôn 3 niềm vui trước mắt chúng tôi: Tin chúng tôi sẽ có tác phẩm chung đầu lòng, tin tôi được nhận nhiệm sở dạy học tại trường Lê Văn Duyệt, Gia Định và tin Vinh thụ huấn quân nghiệp tại Lackland, Hoa Kỳ để trở thành pilot. Thức ăn được bày biện cho buổi picnic, tiếng chào hỏi, cười đùa nhắc nhớ về lớp học Trưng Vương của tôi hay Võ Trường Toản của chàng, bạn bè ca hát cho nhau nghe. Vinh hát tặng chúng tôi hai bản tình ca mà tôi vốn thích “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” của nhạc sĩ Nguyễn Nam Lộc để nhắc về ngôi trường nữ của bọn con gái chúng tôi và bài tình ca tôi yêu muôn thuở “Tà Áo Xanh” của Đoàn Chuẩn Từ Linh. Vinh là người gần gủi với nhạc thu ca của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn Từ Linh. Tôi nhớ có những đêm chàng ôm đàn guitar ngồi ngoài balcon nhà ca ru tôi trở về với giấc mơ mùa thu ngày cũ mà chúng tôi cùng nhau đi dưới hàng me của Sài Gòn đong đầy trong nỗi nhớ ngập lá me bay, chan chứa kỷ niệm yêu nhau trong tâm hồn tôi. Tôi nhớ từng lời ca giọng hát của chàng:

“Gió bay từ muôn phía
tới đây ngập hồn anh,
rồi tình lên chơi vơi
Thuyền anh một lá ra khơi
về em phong kín mây trời
đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai ...”
(Tà Áo Xanh)

Hồn thu nhắc nhở mùa thu quyến rũ cả trần gian đắm chìm trong vườn hoa tình ái mà chúng tôi đi qua:

“Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả mầu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh...”
(Thu Quyến Rũ)

Mùa thu Đoàn Chuẩn có lá đổ khóc cho cuộc tình không trọn vẹn của những kẻ yêu nhau, Vinh khoan thai hát tiếp:

“Thu đi cho lá vàng bay,
lá rơi cho đám cưới về
Ngày mai, người em nhỏ bé ngồi trong
thuyền hoa tình duyên đành dứt
Có những đêm về sáng đời
sao buồn chi mấy cố nhân ơi
đã vội chi men rượu nhấp đôi môi
mà phung phí đời em không tiếc nhớ
Lá đổ muôn chiều ôi lá úa,
phải chăng là nước mắt người đi
Em ơi đừng dối lòng
dù sao chăng nữa không nhớ đến tình đôi ta...”
(Lá Đổ Muôn Chiều)

Muà thu chia ly với xác lá vàng rơi, cho hoa tàn rời xa hàng cây buồn bã, tiếng hát của Vinh trong đêm tối vẫn vang văng vẳng đầy thổn thức trong tim tôi:

“Với bao tà áo xanh đây mùa thu
Hoa lá tàn, hàng cây đứng hững hờ
Lá vàng từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa
Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm muôn màu về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với thu trần gian...”
(Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay)

Ngay nơi chúng tôi picnic là khu Đồi Thị, nơi có bóng mát của tàn cây thị mà muà trái chín cho quả vàng thật nhiều trên cây. Vinh leo lên hái tặng tôi hai quả thị vàng dính chùm thơm ngào ngạt. Thị là loài cây vùng nhiệt đời mà khi xa quê hương tôi chỉ còn tìm trong ký ức mà thôi. Buổi chiều hôm đó sau khi chúng tôi giải tán, Vinh và tôi đảo một vòng khu vườn bách thảo này, nơi có quá nhiều kỷ niệm trong quảng thời trung học của chúng tôi, để rồi chính nơi đây chúng tôi gặp nhau trong hai năm cuối cùng của bậc thi tú tài, nơi hẹn hò mà chúng tôi đã từng dìu nhau tay đan tay mà xao xuyến cả cõi lòng, nơi có Nhà Lồng Thủy Tọa trong đầm sen với chiếc cầu màu đỏ bắc ngang cho du khách thăm viếng, rồi những đàn két màu sặc sỡ từ Phi châu biết nhái tiếng người, rồi những đàn nai, hươu, sơn dương, đại thử, ngựa rằn đang nhai cỏ thật đẹp mắt, nơi có đền vua Hùng Vương đối diện Bảo Tàng Viện Quốc Gia, nơi có nhà kiểng nuôi dưỡng các loại hoa lan hay bonsai, nơi nhiều vườn muôn hoa đúng nghiã với tên vườn bách thảo và nó đã in sâu đậm vào ký ức trung học của tôi,...

Từ Mỹ về Vinh được biệt phái về Pleiku đóng tại đó. Do đó tôi phải xin nghỉ việc và đem con theo ra Pleiku. Tôi yêu mến cái thành phố cao nguyên đất đỏ này. Và có thể cũng một phần trước đó tâm hồn tôi bị ru ngủ bởi huyền thoại về Pleiku qua bài ca bất hủ “Còn Một Chút Gì Để Nhớ “ mà nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ thơ Vũ Hữu Định. Thành phố Pleiku không lớn về mật độ dân số hay phồn thịnh như những thành phố tại bình nguyên khác. Nhưng cái dễ thương của Pleiku là khung cảnh và thời tiết ôn hoà dễ chịu, kèm theo sự hiền hoà của người dân cao nguyên lắm đất đỏ, hay vẽ đẹp thơ mộng của thiên nhiên có những hàng cây cao và của rừng nhiều hơn phố xá, đô thị. Tôi và Vinh rất mến cái thiên nhiên tại đâỵ

Một hôm Cảnh, một người bạn pilot của Vinh bận công việc phải về Sài Gòn, Cảnh nhờ Vinh bay thế trong các phi vụ hành quân và yểm trợ các đơn vị bạn. Từ trên cao, Vinh nhận tín hiệu một toán nhỏ quân nhân Hoa Kỳ bị phục kích và họ chạy lạc trong rừng sâu, Vinh cho phi cơ rà xuống tiếp cứu. Sau khi bốc hai quân nhân Mỹ xong, chiếc trực thăng của chàng vừa bay trở lên không phận thì bị trúng hỏa tiển tầm nhiệt SA-7 của địch quân, chiếc chopper chao đảo rơi mất hút vào rừng sâu. Khi nhận được tin chàng mất tích mà tính mạng khó lòng sống sót, tôi bàng hoàng như kẻ mất trí, tinh thần tôi bị khủng hoảng, bị giao động tựa như đôi chim đã từng bên nhau, mà khi một bị nạn, thì một còn lại bị ủ rũ đôi cánh. Tôi khóc thật nhiều.

Sau năm 75, do sự sắp xếp vợ chồng Kiều Loan, tôi dẫn cháu Uyển Mi vượt biên đến Mỹ. Tôi được một nhà thờ Mỹ bảo trợ sang thành phố Newark, New Jersey. Tôi tìm được việc làm thơ ký hành chánh tại một trường đại học cộng đồng địa phương. Cái may mắn cho tôi là ông Viện trưởng trường này là Dr. Oliver Patterson, một cựu thiếu tướng không quân Hoa Kỳ đã giải ngũ, nhưng ông hoạt động rất tích cực cho chiến dịch tìm người Mỹ mất tích (MIAs) tại Đông Dương. Ông nghe nói về trường hợp của Vinh cứu các quân nhân Hoa Kỳ mà trực thăng bị bắn rơi, ông muốn gặp tôi để tìm hiểu thêm. Sau khi ông liên lạc với Bộ Quốc Phòng Mỹ ông cho tôi biết theo hồ sơ có thì có 2 chiến binh Mỹ và 2 quân nhân Việt Nam trên chuyến bay bị mất tích ngày hôm đó mà 2 quân nhân Hoa Kỳ là trung sĩ Paul Cahni và binh nhất John Dremmer thuộc đơn vị thám báo bộ binh Hoa Kỳ. Ông Patterson cho tôi biết ông mang trường hợp Vinh vào hồ sơ tìm kiếm và ông thường lập lại câu nói nước Mỹ chịu ơn Vinh. Ông dàn xếp cho tôi gặp phái đoàn MIAs của trung tướng John Vessey, cũng như gặp dân biểu Steven Solarz, Trưỏng khối Thái Bình Dương và Á Châu Sự Vụ tại Hạ Viện Hoa Kỳ. Ngoài ra, ông Patterson còn liên lạc với vợ của 2 chiến binh Mỹ mất tích là các bà Susan Cahni tại Virginia và Margaret Dremmer tại Iowa để 2 người Mỹ này có dịp trao đổi tin tức với tôi. Cả 2 bà Susan và Maggie cùng Dr. Patterson đã vận động Quốc Hội Hoa Kỳ trao bằng Tưởng lục Tri ân cho Vinh và tôi cũng đại diện cho Vinh nhận huy chương từ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. Năm sau đó Uyển Mi tốt nghiệp trung học, cháu được nhận vào học trường dược khoa của đại học USC tại nam Cali. Thế là hai mẹ con chúng tôi dọn về Cali.

Gần khu chung cư condo của chúng tôi ở có một người dược sĩ chủ nhân tiệm pharmacy, ông Ben Lloyd, cho tôi công việc thơ ký phụ bán hàng. Việc làm thật đơn giản, nhưng tôi thấy khó chịu với cái tật hay trêu ghẹo, ăn nói xàm xỡ, kém lịch sự của ông chủ nàỵ Cái sai lầm của nhiều người đàn ông khi thấy một người đàn bà không có chồng, họ thường nhận xét sai lầm hay phán đoán rất nông nỗi là chúng tôi luôn luôn khao khát nhu cầu phòng the. Mỗi khi tôi nghe ông đề cập đến y’ nghĩ này mà lòng thật bực dọc và chua xót. Có thể nó đúng với ông ta từ khi ông bị đổ vỡ vì vợ ly dị. Trước ngày tôi xin nghĩ việc, tôi nhắc ông nhớ tôi không như ông nghĩ và trên đời này sự thủy chung vẫn là giá trị cao quý cho cuộc sống. Thất nghiệp hai tháng ở nhà tôi thật sự buồn bã. Có những hôm cháu Uyển Mi đi học đến tối mới về, tôi quanh quẩn lo bếp núc, dọn dẹp nhà cửa, đốt nhang tưởng nhớ đến Vinh, tôi nguyện lòng sẽ cố gắng tìm kiếm chàng. Dù là chàng đang bơ vơ từ nơi rừng sâu, dù thân xác chàng còn hay không tôi vẫn cố tìm. Tôi nhìn bức ảnh chàng khi xưa bên khói hương nghi ngút trên bàn thờ, hình chụp Vinh trước khi sang tu nghiệp tại Mỹ, tôi nhớ chàng nhiều lắm, tôi đoạn nhìn những thành quả mới đây trong nổ lực tìm kiếm chàng, tôi mang về là chiếc huy chương danh dự và bằng tưởng lục tri ân của nước Mỹ trao cho chàng, những dòng lệ lại lăn dài trên khoé mắt. Nhiều đêm tôi khóc thầm và tôi cố dấu con gái tôi. Tôi không muốn cháu thấy hình ảnh một người mẹ yếu đuối và u hoài thiếu đi bản lĩnh tạo gương tự tin dẫn dắt cháu đi trên đường đời.

Một hôm tôi xem báo địa phương, một công ty bảo hiểm rất lớn ở vùng Woodland Hills đang tuyển mộ nhân viên data entry. Tôi đến xin việc, sau khi phỏng vấn chấp nhận mướn tôi, họ cho biết chỉ có ca đêm mà thôi nếu tôi muốn làm ngay. Tôi đành chấp nhận đi làm cho ngân quỹ gia đình. Khi làm ban đêm tôi và cháu Uyển Mi như mặt trời và mặt trăng ít khi nào mẹ con chúng tôi gặp nhau. Nếu cần liên lạc nhau nói chuyện hay dặn dò nhau qua giấy nhiều hơn.

Một ngày cuối tuần Uyển Mi và tôi ghé Giovanni’s Ristorante, một nhà hàng Ý gần nhà để ăn tối. Ông chủ nhà hàng nhận ra chúng tôi là ân nhân và láng giềng ở gần. Khi tôi thất nghiệp ở nhà, bố ông chủ nhà hàng Giovanni là ông Luigi tình cờ đi ngang khu nhà chúng tôi, ông đột ngột ngã quỵ vì chứng đau tim, tôi kêu xe cứu thương cứu cấp đến đưa ông cụ vào nhà thương. Do đó ông chủ Rudi Giovanni vẫn quý mến chúng tôi. Hôm ăn tối đó ông có nhã ý cho tôi việc làm quản lý nhà hàng ban ngày để tôi đỡ vất vã như làm về quá khuya, để giữ tình bạn láng giềng sau bài học của ông dược sĩ Ben Lloyd, tôi chỉ thoái thác chối từ và cám ơn ông.

Trong dịp lễ Giáng sinh đến ông Rudi mời chúng tôi đến dự sinh nhật của cha ông và mừng ông cụ đã hồi phục. Trong buổi tiệc liên hoan Noel trước đông đảo bạn bè Rudi ca ngợi và cám ơn sự giúp đỡ của tôi. Trong căn nhà nguy nga, Rudi có dịp kể cho tôi nghe là mẹ ông đã mất, ông đem người cha về nuôi, nhưng bà vợ Rudi phản đối cho là ông lão Luigi rất khó tính, sự dằn co đưa đến kết quả hai người ly dị. Những lúc trước khi tôi rảnh rổi tôi hay ghé thăm ông cụ nhiều lần. Rudi kể lại ông cảm động và có thiện cảm với tôi. Rudi ở vậy nuôi cha, sau khi ly dị với vợ.

Trước nghiã cữ lo lắng của tôi cho cha ông, Rudi xin cầu hôn, nhưng tôi đã từ chối, tôi muốn sống trọn vẹn cho Vinh và cho Uyển Mi. Sau phần tiệc ăn tối trong phần giải trí, Rudi cho mọi người xem cuốn phim "Romeo & Juliette", một danh tác của văn hào Shakespeare nói về cuộc tình của hai người trẻ yêu nhau giữa mối thù không đội trời chung của gia đình hai bên, họ Montecchi và họ Cappelletti, chuyện xảy ra vào thế kỷ 17 tại Verona, nước Ý. Sự hận thù giữa hai dòng họ Montague và Capulet đã đưa đến kết cuộc bi thương cho đôi tình nhân trẻ cùng ra đi cho trọn cuộc tình. Trong lúc xem hát, tôi thấy ông lão Luigi có vẽ đăm chiêu, buồn bã vì câu chuyện phim hay vì hình ảnh nước Ý ngày xưa của ông. Khi cuốn phim kết thúc ông kể tôi nghe về nước Ý từ Roma, Milan, Genoa, Verona, Venice, Florence đến Naples. Riêng Rudi hỏi tôi nghĩ gì về phim tình này mà ông đã chiếu cho mọi người xem, tôi cho là chuyện thật buồn đến bi thương và tôi nhớ đến chồng tôi, vì khi phim này được trình chiếu đầu tiên tại Sài Gòn, Vinh đã đưa tôi đi xem. Nhiều kỷ niệm xưa của Sài Gòn lại hiện về trong tâm trí tôi. Nghe xong điều này Rudi bảo tôi như mẹ ông là người đàn bà của sự thủy chung, ông rât quý mến cả hai và dặn tôi khi nào cần giúp đỡ thì cho ông biết.

Phần tôi trong thực tế của đời sống khi cố giữ tinh thần phấn đấu với đời song song với hình ảnh của Vinh vẫn ngự trị trong tim tôi vẫn là sự khó khăn, khổ sở vô biên. Vì làm ban đêm ông supervisor của tôi là Jeff Galanti, một mẫu người đàn ông đẹp trai nhưng bay bướm, thích ve vãn, tán tỉnh đối với phụ nữ nào mà ông ta thích. Một hôm vào lúc 11 tối ông gọi tôi vào văn phòng ông để bàn chuyện tăng lương, ông dùng dịp tăng lương và những lời lẽ ngon ngọt để quyến rũ tôi, tôi biết được ý đồ đen tối của ông, tôi đã từ chối những ham muốn của ông. Tôi nhất quyết cự tuyệt và chạy ra ngoài ôm mặt khóc tức tưởi. Các đồng nghiệp của tôi đã bất mãn với bản tính cố hữu của ông Jeff Galanti và họ đồng lòng ký đơn thỉnh nguyện xin truất phế đuổi ông Galanti. Ngày hôm ông này tỏ thái độ bỉ ổi với tôi, tôi về nhà lòng buồn bã trong cô đơn, trong tủi nhục. Tôi ước gì có Vinh ở bên tôi. Tôi ghé bàn thờ chàng đốt nhang và cầu xin chàng hãy theo bảo vệ tôi và cháu Uyển Mi.

Sáu tháng sau đó Uyển Mi ra trường và nhận việc làm tại San Diego, mẹ con chúng tôi dọn về sinh sống ở một thành phố ven biển vùng San Diego. Lúc này tôi được một tờ báo Mỹ điạ phương thuê dụng trong ban tiếp thị. Vì tiếp xúc với khách hàng thường xuyên nên phải du hành đó đây. Và rồi tôi có những cái khổ sở mới của nghề nghiệp là phải ra ngoài ngoại giao tiếp xúc thường xuyên, chung đụng với khách hàng, Uyển Mi thấy cái vất vã cho cuộc sống của tôi, cháu đề nghị tôi chỉ nên làm bán thời gian mà thôi. Đối diện nhà tôi có một vị bác sĩ nhi khoa và ông Dr. Richard Mayer có phòng mạch tại địa phương này. Ông cần người trông coi văn phòng bán thời gian, công việc khá thích hợp năng khiếu, tôi được mướn vào trông coi, phụ giúp vợ chồng ông bà Mayer quản lý các hồ sơ, công việc hành chánh cho văn phòng y khoa này. Đây là công việc tôi cảm thấy thoải mái và làm lâu nhất từ khi sang Mỹ.

Một hôm ông Patterson gọi tôi từ New Jersey thông báo tin mừng khi ông cho biết phái doàn MIAs đã tìm được nơi chiếc máy bay trực thăng của Vinh bị bắn rớt, ông cũng sắp xếp một chuyến đi nhận xác chồng cho tôi, Susan và Maggie sang Sài Gòn. Khi nhận được hài cốt của chồng xong, Susan và Maggie theo phi cơ sang Hawaii theo thủ tục giảo nghiệm xương, nhưng với trường hợp của tôi và viên phi hành phụ người Việt Nam theo hồ sơ biên bản xác định lý lịch, hai phi hành đoàn người Việt qua tấm thẻ bài và vài di tích còn sót lại về xương răng, kích thước khác nhau mà hai gia đình Việt Nam đồng ý chấp nhận, tôi xin thủ tục hoả thiêu cốt chồng để mang về Mỹ thờ. Gia đình người phi công phụ xin chôn cất tại Bình Dương vì họ sinh sống ở đó.

Ngày cuối cùng tại Sài Gòn tôi muốn Vinh cùng tôi tìm về chốn cũ, tìm lại những kỷ niệm xưa mà trước đây hai chúng tôi cùng bạn bè đã chia sẻ cái quá khứ khôn nguôi của thuở trung học tại Sài Gòn. Tôi để bình cốt trong xách tay đi viếng thăm lại Thảo Cầm Viên, mà gần đó có hai trường Trưng Vương và Võ Trường Toản, tôi mang Vinh đến khu vực Đồi Thị khi xưa chúng tôi tổ chức picnic, rồi khu vực Nhà Lồng Thủy Tọa có đầm sen, nơi mà ngày xưa chúng tôi đã có nhiều kỷ niệm bên nhau, tôi đưa chàng đi trên cầu vòng sang Thị Nghè nơi tiếp giáp với xưởng Ba Son, tôi đưa Vinh vào thăm đền thờ vua Hùng Vương, rồi Viện Bảo Tàng trước lối vào Sở Thú nơi chúng tôi tâm nguyện yêu nhau suốt đời. Tôi ngó về hướng Đồi Thị, tàn cây vẫn xanh um trong cái già nua của tuổi đời của chúng tôi, để chạnh lòng nhớ lại ngày nào Vinh leo lên cây thị bẻ tặng tôi đôi thị màu vàng tươi thơm ngát, tại nơi nầy khi xưa Vinh vuốt tóc và hôn tôi khi chàng trao tôi hai quả thị ghi nhớ chuyện tình mà nay chỉ là buồn vương kỷ niệm của chúng tôi, và rồi những dòng nước mắt ấm nhung nhớ tự động dâng tràn bờ mi của tôi. Tôi thả bộ dọc theo đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, rồi rẽ vào trường Võ Trường Toản, tôi thì thầm bên túi xách:

"Anh ạ, bây giờ chúng ta đang ở ngôi trường của anh, em nhìn thấy lớp học cũ trong dãy 12B mà anh học khi xưa. Em muốn anh hãy cùng em trở về kỷ niệm của dĩ vãng xa xưa, nơi đó đã có sự hiện hữu của anh".

Tôi lại đi tiếp trên con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm thân thương đã đánh dấu những gót chân của hai chúng tôi, con đường đã ghi nhận thuở học sinh ngày nào của hai đứa thì thầm đi bên nhau, đứng trước trường dường như lòng tôi bỗng dâng bao điều xao xuyến, nhắc nhớ lại bao kỷ niệm bồi hồi nào đó đã qua, rồi tôi ngó xuyên qua khung cửa lớn lối ra vào và hàng phượng vĩ xưa vẫn còn đó, tôi bước đi tìm lại kỷ niệm cũ, đi một vòng quanh sân trường và dừng chân trước lớp học cũ cuối của bậc trung học 12A, tôi buông lời khe khẽ nói với Vinh:

"Anh à, đây là lớp học của em mà anh đến bán bích báo năm nào. Anh còn nhớ không? Thời qua nhanh quá để em nhớ đến anh suốt tuổi mùa xuân, đến tuổi tóc hoa râm ngã màu và bây giờ con chúng ta đã trưởng thành ra trường đi làm rồi. Hôm nay em về đây để cám ơn Trưng Vương, cám ơn các cô thầy và cám ơn linh hồn của Trưng Vương cho em nghị lực phấn đấu đi tìm anh và để nuôi cái tác phẩm Uyển Mi của chúng ta nên người. Uyển Mi mang bóng hình của anh và Uyển Mi là lẽ sống của em. Em muốn cám ơn anh cho em cái lẽ sống này, vì chính cái giọt máu này mà anh trao đã an ủi phần còn lại của đời em. Anh có nghe tiếng lòng của em không, anh?".

Tôi ôm chiếc xách tay có Vinh trong đó và ôm Vinh sát hơn vào lồng ngực của mình mà lệ ứa chan nhoà bờ mi và hình như trong tâm hồn của có tôi linh cảm về kỷ niệm ngày cũ hiện về khi nghe văng vẳng đâu đây dâng lên lời ca của Vinh từ trên ngọn đồi cây thị năm nào có Vinh ôm đàn hát dưới tàn cây cao bóng mát, và phải chăng tại nơi đó chàng đã miên viễn cất lên tình khúc yêu đương chờ đợi tôi về đây ngày hôm nay? Vâng, tôi đã nghe và nghe rỏ bài:

"Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu"

Tim em chưa nghe rung qua một lần
Làn môi em chưa hôn ai cho thật gần
Tình trần mong manh
Như lá me xanh
Ngơ ngác rơi nhanh

Thu giăng heo may cho bóng cây lạnh đầy
Người cho em nghe câu nhớ thương từng ngày
Những ngày đợi chờ
Trong nắng vu vơ
Trong mắt ngây thơ

Nhớ khói bay lạc vấn vương
Cho hơi ấm lên môi người
Lùa sương kín nhẹ vây ngập trường
Làn mây yêu thương
Vướng trong hồn em

Người mang cho em nghe quen môi hôn ngọt mềm
Tình cho tim em rung những đêm lạnh lùng
Từng chiều cùng người
Về trong cơn mưa bay
Nghe thương nhớ tràn đầy
Lên đôi mắt thật gầy

Trưng Vương hôm nay mây vẫn giăng đầy trời
Công viên năm xưa hoa vẫn rơi tuyệt vời
Bóng người thì mịt mùng
Từng hàng me rung rung
Trong cơn gió lạnh lùng
Trong nắng ngại ngùng

Nắng vẫn vương nhẹ gót chân
Trưng Vương vắng xa anh dần
Mùa thu đã qua một lần
Chợt nghe bâng khuâng
Lá rơi đầy sân...

Việt Hải los angeles Thu 2003
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#64 Posted : Wednesday, May 19, 2021 11:11:56 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
VÀI NÉT THƠ PHỔ NHẠC


Đỗ Bình


Hành trình vào cõi thơ là làm một cuộc phiêu lưu vô tận. Thơ bắt nguồn từ cảm xúc tâm hồn, nơi ẩn chúa những mối tình thiêng liêng sâu kín nhất. Phải chăng làm thơ là đi giữa cõi mộng và thực để đời trổ nhánh đâm hoa và đưa thực vào mộng cho hồn vơi đi những nỗi đau trần thế.

Thi nhân nặng nợ với tình thơ nào khác chi kiếp tằm nhả tơ ? Người nghệ sĩ ước mơ lớn nhất của họ là để lại cho đời dăm ba tác phẩm, hay ít bài thơ đắc ý. Dù mai sau tác giả có đi vào quên lãng thì những vần thơ trác tuyệt đó cũng dệt cho đời những đóa hoa muôn sắc.

Hồn thơ tựa làn khói, mùi hương ; mà hương thì vô ảnh người đời chỉ cảm nhận chứ không thấy được hình tướng. Nhưng ngay cả lúc hữu hình, hồn thơ hóa thể thành sợi khói, vầng mây…chúng ta đều nhìn thấy nhưng nào ai nắm bắt được ? Phải đợi đến lúc con tim rung cảm thúc đẩy, hồn thơ nhập vào thi nhân thơ mới bật.

Thơ vốn sãn trong thiên nhiên, hàm chứa nhiều tính chất trong trời đất. Ngôn ngữ của thơ đôi khi ẩn trong văn, nhạc và hội họa, nhưng hình ảnh và nhạc điệu của ngôn ngữ thơ lại rất khác với văn xuôi mà chỉ có những tâm hồn thơ mới cảm nhận được.

Nhà thơ không làm công việc của nhà lý luận, nhà khoa học, nhà thần học hay triết gia…để tìm cái mới lạ trong thế giới hiện hữu, cái huyền bí của vũ trụ..vv..nhưng thi nhân có thể sống với với tôn giáo, luân lý qua tâm linh để phát hiện thêm lẽ đạo của cuộc đời, và sống triết qua thơ ? Thi sĩ Bùi Giáng đã thở bằng thơ trong bài đi vào cõi thơ, thi sĩ minh họa : « …Cõi thơ là cõi bồng phiêu ».

Nhập vào thơ là sống trong cõi phiêu bồng. Cây khô cành chết làm sao có thể nở hoa, thơ cũng thế chỉ nở rộ ở những tâm hồn nghe được tiếng thở của con tim. Nhưng nghe được mới chỉ là cảm nhận giữa người và thơ cùng có chung một tần số.

Muốn diễn tả những rung cảm đó qua thơ cần phải có thi hứng, mà thi hứng là do thiên phú, nhưng từ thi hứng đến nghệ thuật là bước khá dài, đòi hỏi nhiều nghiên cứu học hỏi. Thơ có thể là vần hay không vần, nhưng đó chỉ là một trong những chất liệu dự phần của cấu trúc trong quá trình hoàn thành thơ. Một chuỗi câu, nhóm từ, cắt ráp kiểu tiền chế được kết lại, nếu chỉ dựa vào vần dễ biến thành bài vè. Và một số câu , nhóm từ không vần nếu không có các yếu tố khác phụ thêm để hoàn chỉnh thơ, cũng biến thành đọan văn xuôi thiếu mạch lạc và trong sáng.

Thơ và nhạc là hai nghệ thuật riêng biệt nhưng rất khắn khít nhau làm say đắm lòng người. Thơ là nghệ thuật của «lờì», nhạc là nghệ thuật của «âm thanh». Trong thơ có chứa:Tư tưởng, triết lý, tôn giáo, hội họa, âm nhạc… ngoài những chất liệu như ngôn từ, hình tượng, vần điệu, niêm luật, ẩn dụ, hoán dụ…trong cấu trúc để hình thành nên thơ, riêng thơ Việt Nam và thơ Trung Hoa còn có thêm chất họa và nhạc.

Âm nhạc là một môn nghệ thuật dùng âm thanh làm ngôn ngữ để diễn đạt tư tưởng và tình cảm con người. Ngày nay người ta còn dùng âm nhạc trị bệnh tâm thần(musicothérapie).

Âm nhạc gồm những đặc tính : cao dộ, trường độ, cường độ,và âm sắc, được ký hiệu bởi những hình nốt. Nghe những giai điệu dìu dặt khoan thai người thưởng lãm có cảm giác lạc vào cõi thiên thai, thơ mộng. Riêng thơ chưa có một định nghĩa nào là mẫu mực, « người ta chỉ cảm thơ là một môn nghệ thuật của nghệ thuật, phát xuất từ cảm xúc tâm hồn. »

Nói đến ca khúc, người ta thường có thói quen nghe nhạc qua cảm âm dựa trên lời ca mà ít chú ý đến thẩm âm, phần cấu trúc gồm giai điệu, tiết tấu, hay cávh phối khí hòa âm vv… .

« Thơ phổ nhạc là nghệ thuật đem thêm âm hòa với âm thanh sãn có trong thơ, hoặc thay đổi âm thanh của thơ chuyển thể thành những nốt nhạc để hát. Nhưng đọc thơ, hát thơ hay còn gọi là ngâm thơ hoàn toàn khác với nhạc thơ. Ðọc và hát thơ không cần áp dụng những quy tắc kỹ thuật cũng như mỹ thuật quá phức tạp của âm nhạc, vì nhạc trong thơ là những âm phát từ thanh bằng trắc của câu thơ ; trong khi thơ trong nhạc hay còn gọi là tính nhạc gồm những hình tượng, ngôn ngữ được ngắt nhịp theo tiết tấu riêng để diễn tả giai điệu toàn bài chuyên chở tứ thơ.

Ví dụ: Thuyền Viễn Xứ, thơ Hà Huyền Chi, Phạm Duy phổ nhạc. Mộng Dưới Hoa, thơ Ðinh Hùng, phạm Ðình Chương phổ nhạc. Nguyệt Cầm, thơ Xuân Diệu, Cung Tiến phổ nhạc. Tình Khúc Thứ Nhất, thơ Nguyễn Ðình Toàn, Vũ Thành An phổ nhạc. Màu Tím Hoa Sum, thơ Hữu Loan, Dzũng Chinh phổ nhạc. Mái Tóc Dạ Hương, thơ Ðinh Hùng, Nguyễn Hiền phổ nhạc. Chiều Tím, thơ Ðinh Hùng, Ðan Thọ phổ nhạc. Áo Lụa Hà Ðông, thơ Nguyên Sa, Ngô Thụy Miên phổ nhạc vv….

Trong giai đọan đất nước còn mịt mù khói lửa chiến tranh, ở miền Nam người nghệ sĩ vẫn tự do sáng tác, một qố nhạc phẩm trữ tình có ca từ đượm chất thơ đã diễn tả thân phận con người trong thời loạn hay diễn tả sự nuối tiếc về những cuộc tình dang dở ; mà nhiều ca từ đượm chất hương thơ hơn một số bài thơ «làm dáng » sáng tác vội vã cho có số lượng, được gọi là dòng thơ «cách tân» hôm nay ? Sự vung vít chữ nghĩa đó đã làm ảnh hưởng ít nhiều đến những bài thơ có « tính khai phá sáng tạo » của những tâm hồn chân chính !Những người làm công việc khai phá, tìm kiếm những cái mới lạ là những người đã có sẵn vốn căn bản về thơ, cộng thêm kiến thúc.

Xin hãy bước vào vườn hoa nghệ thuật để thấy mùa xuân bất tận của những ca từ trong nhạc, nó đượm đầy chất thơ và chứa sãn tính nhạc. Ðìển hình những lời ca đã đi sâu vào lòng người, đó là những tài sản trong kho tàng của văn hóa dân tộc :

Trịnh Công Sơn :

… « Gió sẽ mừng vì tóc em bay
Cho mây hờn ngủ quên trên vai
Vai em gầy guộc nhỏ
Như cánh vạc về chốn xa xôi.. »
( Như Cánh Vạc Bay)

Phạm Ðình Chương :

« ..Người đi qua đời tôi
trong những chiều đông sầu
Mưa mù lên mấy vai
Gió mù lên mấy trời...
Hồn lưng miền rét mướt
Vàng xưa đầy dấu chân
( Người Ði Qua Ðời Tôi )

Lam Phương:

“...Người đi hoa lá chết trong mùa nhớ
Người về lạng lẽ, tình vẫn bơ vơ !
Thà rằng ôm kín mộng ước xa nhau
Quên đi cho hết một kiếp thương đau...”
( Thu Sầu)

Ngô Thụy Miên:

“...Nhớ tới năm xưa bên nhau
Bước trong chiều mưa phiếm du nhẹ đưa
Bến cũ đam mê say xưa lá thu còn rơi...
Mắt biếc năm xưa nay đâu, cánh sao còn đây
Tóc mây nào bay...Tình đã xa rồi !”
( Mắt Biếc)

Y Vân :

« …Rồi đây mây trên đồi vắng
lang tìm kìm kiếm, đá xưa rêu mòn….
Biệt ly hôn nhau lần cuối…
Dư âm còn đây, lệ trong mắt ai… »
( Mắt Lệ Cho Người Tình)

Từ Công Phụng:

…Thôi đừng tìm đến nhau làm gì !
Thôi, đừng tìm nhau nữa mà chi !
Ðường về nhà em xa lắm,
Tương lai chưa vừa tầm hái tay này.
Trời đọa đày cho cay đắng
Nên ta không còn nương cánh nhau mà đi.. »
(Lời Cuối)

Lê Uyên Phương :

« …Ngày em thắp sao trời
Chờ trăng gió lên khơi
Mùa mưa bão tơi bời
Một ngày mưa bão không rời
Trên vai thanh xuân ướp hôn nồng trên gối đắm say
Ánh sao trời theo gió rụng rơi đầy
Cùng rót bao nhiêu ngày hoang
Cùng đếm bao nhiêu mộng tàn..”
(Dạ khúc Cho Tình Nhân)

Vũ Thành An:

“...Một làn khói trắng
Ru đời vào quên lãng
Nâng sầu thành hơi ấm
Hơ dịu tình đau.
Ngày tàn im lắng
Yêu người làn tóc trắng
Tâm sự rồi đến đắng
Như lệ giờ biết nhau...“
( Bài Không Tên Số 7)

TRường Hải:

„..Những chiều không có em
Ngõ hồn sao hoang vắng.
Ôi! Dừng chân đây,
đường phố cũ
ngùi nhớ tới người em thơ
cùng bước dưới trời mưa lòng trao chuyện lòng...”
( Những Chiều Không Có Em)

Trường Sa:

“...Tiếng hát bay trên thành phố bâng khuâng
Chiều đông đưa những bước chân đau mòn
Chợt nghe mùa thu bay trên trời không
Còn ai giữa mênh mông đời mình?
Cho nỗi đau mù lấp tuổi thơ!...”
(Xin Còn Gọi Tên Nhau)

Phạm Duy:

“...Nha Trang ngày về
ngồi đây tôi lắng nghe
đê mê lòng tôi khóc
như oan hồn trách móc
Ôi trăng vàng lẻ loi! Ôi đời!
Trời biển ôi! Không có nuôi tình tôi.
Nha Trang biển này tình yêu không có đây
Tôi như là con ốc chui sâu vào thân xác lưu đày
Dã tràng ơi sao lấp cho vơi sầu này!”
( Nha Trang Ngày Về)

Không thể trích hết lời ca đã từng vang bóng một thời của làng âm nhạc miền Nam. Những nhạc sĩ mang chút hồn thơ như:

Cung Tiến, Vũ Ðức Sao Biển, Hiếu Nghĩa, Thanh Trang, Hoàng Thi Thơ, Thu Hồ, Trịnh Hưng, Minh Kỳ, Hoài Linh, Phạm Mạnh Cương, Dương Thiệu Tước, Ưng Lang, Khánh Băng, Huỳnh Anh, Châu Kỳ, Lâm Tuyền, Tuấn Khanh, Vũ Thành, Trầm Tử Thìêng, Anh Bằng, Lê Dinh, Trần Thiện Thanh, Thanh Sơn, Hoàng Trang, Ðỗ Lễ, Lê Hoàng Long, Thanh Bình, Văn Giẳng, Y vũ, Mai Châu, Phó Quốc Thăng, Thúc Ðăng, Hoài An, Duy Khánh , Anh Việt Thu, Nhật Ngân, Trần Trịnh, Nguyễn Ánh 9, Trọng Khương, Trúc Phương, Xuân Lôi, Xuân Tiên, Hoàng Trọng, Nam Lộc ; Lê Hữu Hà , Nguyễn Trung Cang..vv….

Ðó là chưa kể đến những nhạc sĩ thời tiền chiến, họ là những nhạc sĩ mang tâm hồn thơ, đã cống hiến cho đời những lời ca đượm đầy chất hương thơ hòa trong ý nhạc, dệt lên những giai điệu đặc sắc trong vườn hoa nghệ thuật âm nhạc Việt Nam.

Phổ nhạc một bài thơ «cho có » thì rất dễ, vì chữ Việt Nam có dấu, âm điệu bằng trắc trầm bổng, uốn éo tự nó cũng đã chứa nhiều yếu tố ám nhạc. Ví dụ như câu hò xứ Huế, người phổ chỉ cần biết qua hai âm giai trưởng thứ hay ngũ cung cũng có thể phổ bài thơ, nhưng đó chỉ là khai triển cái âm bằng trắc sẵn có trong câu thơ, nên thiếu vắng tính nghệ thuật của âm nhạc. Ðó là chưa kể người phổ đôi khi cắt xén bừa bãi câu thơ, vô tình làm hỏng ý thơ !

Tiếng Việt vốn đơn âm nhưng lại hàm xúc nhiều ý nghĩa ; nhất là ngôn ngữ vủa thi ca chứa nhiều ẩn dụ và hoán dụ. Ðối với những từ đơn, từ kép, từ ghép và từ láy là những chất liệu, giúp, cho tiết tấu câu nhạc thêm phong phú. Trong một câu, nhóm từ, nếu chỉ cần thay đổi vị trí cao độ, thanh âm những từ đó sẽ đổi, hay chỉ cần đảo chữ, thanh âm và ngữ nghĩa cũng thay đổi, đôi khi rơi vào trường hợp biến cung nghịch với quy luật âm nhạc. Ví dụ :

« Nắng Sài Gòn em đi mà chợt mát,
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Ðông… »
( Nguyên Sa )

Nếu người hát vô tình đổi vị trí cao độ và đảo ngữ ở hai câu cuối : « chợt mát, Hà Ðông » thành «mát chợt, Ðông Hả » thì qủa tội nghiệp cho thơ lẫn nhạc ! Chắc hẳn thi sĩ Nguyên Sa và nhạc sĩ Ngô Thụy Miên sẽ buồn biết chừng nào !?Nhưng có những bài thơ được nhạc sĩ cắt xén đảo chữ để hợp với giai điệu câu nhạc lại làm tăng phần nghệ thuật của bài thơ.Thân phận của thơ hôm nay thật hẩm hiu, ủ dột, vì bị lãng quên trong cái không khí xô bồ, ồn ào quyến rũ của vật chất! Cũng may nhờ có giới nhạc sĩ và dịch giả, thơ mới có chỗ hòa điệu, nương cánh. Thơ được phổ thành nhạc dễ phổ biến rộng rãi đến công chúng. Nhưng một bài thơ tuyệt vời nếu đem phổ nhạc hoặc đem chuyển ngữ chắc hẳn sẽ làm nhạt đi ít nhiều « chất kỳ bí » chứa trong thơ.

Một bài thơ có thể được nhiều người phổ nhạc, nhưng sẽ chỉ có duy nhất một bài «hay», như đóa hoa chỉ nở một lần, nếu nhạc sĩ bắt được cái «tính nhạc» trong thơ.

Cứ thử tưởng tượng thơ ẩn trong phiến lá, nếu ta đem đốt chiếc lá, tiếng reo của lá trong lửa là tính nhạc, và khi chiếc lá cháy hết chỉ còn những sợi khói bồng bềnh ; cái mong manh đó chính là cõi thơ, và mùi hương khói phảng phất vị lá phải chăng là hồn thơ ? Một bài thơ phổ nhạc được gọi là « xuất sắc » đòi hỏi người phổ phải am tường cả hai nghệ thuật thơ nhạc, nếu không, âm thanh của nhạc sẽ lấn át âm thanh của thơ làm biến thể chất thơ, biến bài thơ (poème) thành bài ca (chant, chanson).

Do đó trước tiên người phổ phải yêu bài thơ và thuộc để có thể thả hồn theo ý thơ để bắt được cái tính nhạc trong bài thơ, sau đó người phổ phải nắm vững quy luật và mỹ thuật của âm nhạc để có thể ghi lại và diễn tả những tình cảm luyến láy, dìu dặt, nức nở, buồn vui qua nét nhạc…. giúp hồn thơ thăng hoa nhiễm cảm vào từng tế bào, thớ thịt người thưởng lãm. Người nghe không còn cảm thấy như nghe đọc thơ ở một giọng cao do những âm bằng trắc trầm bổng, lấn át nhau tạo nên.

Sau cùng, nếu đem bản nhạc trình tấu và tách phần ca từ, phần nhạc phải mang đầy đủ tính mỹ thuật của nó như một bản nhạc không lời làm gợi cảm lòng người. Phải chăng đó mới là lúc hồn thơ nhập vàp nốt nhạc chấp cánh./.

Ðỗ Bình
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#65 Posted : Thursday, May 20, 2021 9:55:21 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage

Tình Ngát Trong Thơ


Đỗ Bình

Con đường sáng tạo của nghệ sĩ rất thênh thang nhưng không có lối chung , mỗi người mỗi cách đi tìm một cõi riêng . Tâm hồn nghệ sĩ bao la dung nạp đa chiều , chất liệu cảm xúc bắt nguồn từ trong cái thực hoà với cái mộng , hoặc ngược lại , đôi khi từ vô thức vẫn thành tác phẩm . Người nghệ sĩ phải hoà theo số mệnh thăng trầm của lịch sử , đất nước , quê hương và con người . Phải sống với tha nhân để bắt tìm những nỗi niềm riêng đồng cảm , từ đó phác hoạ ra một chân trời mới của riêng mình nhằm cống hiến cho đời những giai điệu đẹp . Cảm xúc đâu dành riêng cho ai , người đời nào có khác chi văn thi sĩ , cũng cảm xúc , cũng rung động , nếu có khác chăng là tâm hồn người nghệ sĩ dễ cảm xúc và nhạy bén hơn để hoà nhập với ngoại cảnh qua cái tâm bằng góc nhìn độc đáo để chia xẻ những thương cảm vui buồn đớn đau của tha nhân . Đó là chất liệu sáng tác khơi dậy bao nỗi niền dệt thành những áng văn thơ , giai điệu say đắm , và khi đã làm rung cảm được lòng người thì đó là tác phẩm . Thế giới ngày nay đã thay đổi , sự văn minh tiến bộ trên lãnh vực khoa học khiến con người ngày càng thực nghiệm xa dần tính lãng mạn mộng mị , do đó một số đông công chúng đã hờ hững với những tác phẩm văn học nghệ thuật ! Dù biết thế , người nghệ sĩ ch ân chính vẫn tận tuỵ miệt mài đeo đuổi con đường văn nghệ để hướng về Chân Thiện Mỹ cho đời ; khi mà dòng đời và thời gian vẫn lặng lẽ trôi nhanh ! Làm sao có thể kéo ngược , hay ngăn thời gian ngừng trôi ? Chỉ có những tâm hồn nghệ sĩ mới có khả năng kéo ngược thời gian theo dòng suy tưởng quay về quá khứ tìm lại những dấu vết của kỷ niệm xưa .

Từ ngàn xưa những lời tỏ tình của trai gái gặp nhau rất lãng mạn , họ đã để lại trong Thi ca Việt Nam nhiều giai thoại hay , sau đó được các thi nhân ẩn danh minh hoạ ra câu thơ tặng cho đời . Một bài thơ tình tuyệt vời còn lưu truyền trong văn học mãi đến nay :

« Hôm qua tát nước đầu đình ,
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen .
Em được thì cho anh xin ,
Hay là em để làm tin trong nhà »
( Ca Dao )

Thơ là thông điệp của tình yêu , là kho tàng cất giũ lời hẹn ước trăm năm của hai kẻ yêu nhau chứa đày hương thơm mật ngọt lẫn trái đắng của những cuộc tình . Thi sĩ Xuân Diệu một trong những người mở đầu cho trường phái lãng mạn trong thi ca Việt Nam đầu thế kỷ trước . Có thể nói Xuân Diệu là thi sĩ tiêu biểu cho Thơ Tình lãng mạn thời kỳ ấy . Nhà thơ đã cảm nhận tình yêu qua câu thơ tuyệt vời :

« Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu .
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu ;
Người ta phụ , hoặc thờ ơ , chẳng biết ...
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt .
Tưởng trăng tàn , hoa tạ với hồn tiêu ,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu !
-- Yêu , là chết ở trong lòng một ít ... »
( Yêu , 1935 )

Vào cõi thơ là lạc cõi bồng bềnh vô tận , nơi ẩn chứa của những tâm hồn đa sầu đa cảm thi nhân về những mối tình thiêng liêng sâu kín nhất . Nhà thơ đi giữa cõi mộng và thực , hoà lẫn mộng thực cho đời thêm sắc màu . Thơ là bạn đồng hành của những tâm hồn đau khổ , thơ sẽ làm vơi đi nỗi buồn , vỗ về những niềm đau , thi vị hoá những cuộc tình dang dở biến thành một « thú đau thương » tặng cho đời . Nói đến thơ tình thời kỳ lãng mạn ở thế kỷ trước không thể quên người thi sĩ tài hoa tự nhận mình là « chân quê » đó là thi sĩ Nguyễn Bính . Có lẽ ngôn ngữ thơ ông bị ảnh hưởng nhiều từ ca dao nên mới tự nhận mình là chân quê . Nhưng « chân quê » ở đây là « chất Việt Nam » , cái hiền hoà « trong sáng » chứa trong tâm hồn người dân quê bình dị . Bút pháp tài tình , sử dụng điêu luyện ngôn ngữ chân phương , có thể xem thi sĩ Nguyễn Bính là một trong những những nhà thơ có nhiều bài thơ tình hay và độc đáo ở thời kỳ đó . Thơ tình lục bát một thể thơ độc đáo của Việt Nam , dễ bắt chước hình thức nhưng khi thực hành lại khó hay ! Thông thường những vần thơ lục bát dễ trùng nhau về thanh , cách gieo vần điệu , nhưng lại khó cách ngắt câu kép tạo nhịp . Rất khó dùng đảo ngữ , ngắt nhịp để hình ảnh câu thơ không rơi vào lối sáo mòn , ý thơ đã cũ xếp nếp , ngôn ngữ lại càng nhạt nhẽo ! Dòng thơ lục bát trữ tình của thi sĩ Nguyễn Bính đã thuộc về dân gian :

« Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau .
Anh đi đấy , anh về đâu ?
Cánh buồm nâu , cánh buồm nâu , cánh buồm ... »
( Không Đề )

Thi nhân nặng nợ với tình thơ nào khác chi kiếp tằm nhả tơ . Hồn thơ tựa làn khói , mùi hương ; mà hương thì vô ảnh người đời chỉ cảm nhận chứ không thấy được hình tướng . Nhưng ngay cả lúc hữu hình , hồn thơ hoá thể thành sợi khói , vầng mây chúng ta đều nhìn thấy nhưng nào ai nắm bắt được ? Chỉ có con tim thi nhân mới biết hoá thể theo sự rung cảm , nhập vào ngoại cảnh thành những bông hoa đời .

Trong tiến trình của dòng lịch sữ thi ca kể từ thời thơ cổ đại đến dòng thơ tạo sinh hôm nay về hình thức , cấu trúc của thơ có nhiều thay đổi , Nhưng hồn thi nhân vẫn thế , vẫn là một cõi riêng như giọt sương mai mong manh dưới nắng hồng , vẫn long lanh toả ra muôn sắc , dù chỉ một thoáng sẽ tan vỡ mang theo màu diễm ảo về một cõi vô cùng . Nhập vào cõi thơ là sống trong cõi phiêu bồng . Có những hình ảnh chỉ thoáng trong giấc mộng , hay trong tâm tưởng rất đẹp và mộng như những bài thơ không lời nên không chép được nhưng vẫn làm say đắm lòng người đa cảm .

Từ ngàn xưa gió trăng vẫn thế , không mang cảm tính , nhưng kể từ khi có nhà thơ xuất hiện đã mang tâm cảnh hoà với ngoại cảnh để gió trăng kề cận , giao duyên với nhau . Gió tuy gần nhưng lại vô hình bóng , thế mà gió cũng biết lả lơi đùa trên làn tóc rối . . Trăng tuy xa vời vợi nhưng trăng bỗng hoá gần để ngậm ngùi , chia sẻ những đau thương của những mảnh đời vỡ vụn . Thi sĩ Hàn Mạc Tử , người nghệ sĩ tài hoa nhưng lại mắc một chứng bệnh nan y , nhà thơ thích ngắm trăng , đùa với gió , nhưng mỗi độ trăng tròn là cảm thấy đau đớn . Cái đau ở đây không phải là đau thể xác vì chứng nan y đã làm tê liệt các tế bào làm ông không còn cảm giác . Nhưng niềm đau trong tâm hồn là một khối sầu vẫn chất ngất . Thi sĩ hoà với gió trăng để vợi niềm đau . Những cảm xúc ấy đã hoạ lên một bức tranh qua câu thơ tuyệt vời :

« Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gío đông về để lả lơi .
Hoa lá ngây rình không muốn đọng ,
Lòng em hồi hộp chị Hằng ơi »
( Bẽn Lẽn )

Hoặc :

« Trăng , trăng , trăng , là trăng , trăng , trăng !
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên ước hẹn hò ... »
( Trăng Vàng Trăng Ngọc )

Thơ tình « lứa đôi » là những trái mộng đầu đời ai cũng có thể hái , chắt chiu kỷ niệm , gom nhặt cảm xúc trang trải lên trang giấy học trò thành nhiều bài thơ tình có bài hay , có bài dở , nhưng với thời gian những bài thơ ấy bay theo gió về một cõi mơ ! Để thành một bài thơ tình xuất sắc , độc đáo rất khó ! Cái khó ở đây cả nội dung lẫn hình thức . Ở tuổi mới lớn những tâm hồn mơ mộng có thể làm được nhiều thơ tình đầy cảm xúc nhưng nặng chất học trò . Người làm thơ chưa đủ ngôn ngữ chắt lọc , hiểu biết sâu rộng về cấu trúc thơ để có thể diễn đạt được những cái hay cái đẹp của thi ca vào trong cõi tình . Có người cắt xén những ca từ của những nhạc phẩm hoặc cóp nhặt những mẫu chuyện tình trong các tiểu thuyết Âu Á rồi cắt dán , vá víu gọi là sáng tạo ? ! Trong muôn vàn bài thơ tình thuở học trò cũng chỉ có một số ít bài hay đến với giới thưởng ngoạn , và số ít người làm thơ đó chính là thi sĩ với những bài thơ tình mang tính độc đáo . Thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên là một trong số người làm thơ nổi tiếng khi còn rất trẻ năm xưa . Thơ ông mộc mạc nhưng có tính độc đáo . Cái hay của thơ ông là giữ nguyên bản ngôn ngữ học trò nhưng đầy tính nhạc , ý thơ vượt thoát khỏi khuôn khổ nhà trường , mang tình yêu lứa đôi vào giáo đường , những nơi thờ tự mà không e ngại cấm kỵ nhưng vẫn giữ tính tôn nghiêm . Nhà thơ giàu tưởng tượng , hư cấu cái thực của đời qua ngôn ngữ thành những hình ảnh sống động làm phong phú ý thơ :

... « vì tôi là linh mục
không mặc áo nhà giòng
nên suốt đời hiu quạnh
nên suốt đời lang thang ! . .
tín đồ là người tình
người tình là ác quỉ ... »
( Linh Mục ) ( 1970 )

Nhà thơ còn ví người tình của mình như vị nữ tu :

« ... Em hiền như ma soeur
Vết thương ta bốn mùa
Trái tim ta làm mủ
Ma soeur này ma soeur . . »
Ma Sœur ( 1971 )

Những đoạn thơ được lập lại tạo thanh âm như nhịp láy làm nổi bật ý thơ . Các nhạc sĩ đã nhận được cái tính nhạc trong thơ ông nên phổ thành những ca khúc hay . Nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ : «Thà Như Giọt mưa , Em Hiền Như Ma Soeur , Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ , Hai năm Tình lận Đận . Nhạc sĩ Anh Bằng phổ bài thơ Trúc Đào , và Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang phổ một bài thơ khác ...

Người từ trăm năm
về qua sông rộng
ta ngoắc mòn tay
trùng trùng gió lộng
( thà như giọt mưa )
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá )
( Khúc Tình Buồn , 1970 )

Thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên là người ngoại đạo , yêu một người có đạo nên thường hay theo người mình yêu đi xem lễ , . Cuộc tình không thành , người tình đã đi lấy chồng , bỏ trường bỏ xóm xưa nên ít về chốn cũ . Nhà thơ cảm nhận sự bẽ bàng tột cùng của tình yêu , xót xa kỷ niệm nhưng ông vẫn đến giáo đường hướng tâm hồn về đức tin Thiên Chúa , dù rằng nơi ấy đã vắng tiếng cầu kinh của nàng !

« Hai năm tình lận đận
Hai đứa cùng xanh xao ...
Em không còn thắt bính
Nuôi dưỡng thời ngây thơ
Anh không còn lýnh quýnh
Giữa sân trường trao thư ...
Em bây giờ có lẽ
Toan tính chuyện lọc lừa
Anh bây giờ có lẽ
Xin làm người tình thua ...
Chuông nhà thờ đổ mệt
Tượng Chúa gầy hơn xưa . .
Anh bây giờ có lẽ
Thiết tha hơn tín đồ ... »
( Hai năm tình lận đận ) ( 1972 )

Ở thời đại khoa học tiến bộ vượt bực , đời sống vật chất cao đã ảnh hưởng đến đời sống con người . Chất lãng mạn bị dần khô héo , mặc dù ngoại cảnh nơi xứ người vẫn bốn mùa thay đổi . Phải nặng tình thơ lắm thi nhân mới dám ôm cái nghiệp dĩ vào than , lắng hồn mình hoà với ngoại cảnh để thấy hoa cười trong nắng mai , sợi buồn giăng cỏ úa , và gom ngoại cảnh nhập thành tâm cảnh nghe nỗi buồn rả rích bò trong xương tuỷ , len qua tiếng trhở dài . Trên bước đường tha hương thơ là bạn đồng hành của người xa xứ

. Thơ đã chia sẻ niềm đau , nỗi nhớ và sự cô đơn . Ở tuổi quá đôi mươi , người làm thơ bị đời cuốn hút , cuộc sống bị thực tế cọ sát , chất thơ học trò mơ mộng bị hoà với cuộc sống nhập theo từng hoàn cảnh , đời và thơ quyện nhau tạo thành những dòng chảy muôn hướng . Có những nhà thơ thích làm mới thi ca , muốn tìm tòi đổi mới ngôn ngữ , thể nghiệm một bút pháp lạ , một hình thức diễn đạt mới , làng thơ trong nước cũng hải ngoại bị dao động , xôn xao ! .

Thơ tình tạm lắng xuống nhường cho những nguồn thơ khác như : Quê Hương , Thân phận , Chiến Tranh , Ngục Tù , Tâm Linh ... Thi sĩ cũng từ đó mà bước ra dệt gấm hoa cho đời . Ở tuổi trung niên và cao hơn ...

Thơ « lứa đôi » lại càng xa vời , khó diễn đạt hơn những thể loại khác ... . khó về cảm hứng , sự rung động , lòng đắm say ... để dệt bài thơ hay ? Chỉ có thi sĩ mới rung cảm được với cái buồn tha nhân mà hoá thân nhập vai để diễn tả nỗi đau , sự bẽ bàng , giọt nước mắt của tha nhân , đồng điệu buông tiếng thở dài , hay vút cao lời hân hoan ca ngợi .

Thơ tình chứa đầy chất lãng mạn , là lời ru tiếng nấc của con tim như dòng suối mát hương thơm , nâng niu tình yêu , nên đôi khi ý thơ vượt trước thời đại , chối bỏ những rang buộc luân lý xã hội đương thời còn khép kín . Con người từ khi xuất hiện thi tính lãng mạn cũng phát sinh .

Nhà thơ đã thả hồn mình theo trăng sao để gởi về nơi xa xăm ấy một chút tình . Chỉ có nhà thơ mới dám bộc lộ lòng mình . Thi sĩ TTKH để lại bài thơ tình còn lưu trong văn học mà một thời đã gây xôn xao đầy bao giấy mực :

« Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ .
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
« Người ấy cho nên vẫn hững hờ » .
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời ,
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi .
Mà từng thu chết , từng thu chết
Vẫn dấu trong tâmbóng một người ... »
( Hai Sắc Hoa Ti Gôn )

Dòng lãng mạn hoà với tâm linh khiến hồn thơ chắp cánh bay vào cõi bồng phiêu , nơi chỉ còn lại chấm sang của tình yêu . Nương theo Mê Hồn Ca của thi sĩ Đinh Hùng để vào cõi huyền hoặc bằng con tim nồng cháy , như ánh lửa hơ ấm những tâm hồn ở bên kia bờ xa thẳm qua lối thơ Tượng Trưng được trau chuốt , gọt dũa , có nhiều ý hay lạ , nhiều hình ảnh và ngôn từ quái dị , yêu ma :

« Cười lên em , khóc lên em
Đâu trăng tình sử nét trần duyên
Gót sen tố nữ xôn xao đêm huyền .
Ta đi lạc xứ thần tiên
Hồn trùng dương hiển bong thuyền u minh
Ta gởi bài thơ anh linh
Hỡi người trong mộ có rung mình
Nắm xương khô lạnh còn ân ái
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình .
hỡi người tuyết trinh , hỡi người tuyết trinh
Mê em ta thoát than hình
Nhập hồn cây cỏ đa tình mỗi đêm ... »
( Gởi Người Dưới Mộ )

Ở thuở ban đầu đường tình mới chớm nở nhà thơ xem thơ và người tình đều tri kỷ . Thơ đã giúp cho tình yêu thăng hoa . Nếu hội hoạ khởi đi từ óc tưởng tượng và do bàn tay khéo léo biết kết hợp đường nét , màu sắc , ánh sáng và bóng tối để tạo nên bức tranh ấn tượng thì thơ cũng cần có sự tưởng tượng để tạo nên hình ảnh linh động . trong bài thơ Tương Tư của thi sĩ Nguyên Sa là một bức tranh ấn tượng mà hoạ sĩ muốn hoạ lại nét thơ chắc phải ngừng cọ rất lâu để tìm chất liệu tạo hình :

« Tôi đã gặp em tự bao giờ
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya .
Kể từ gió thổi trong vừng tóc ,
Hay lúc thu về cánh nhạn kia .
Có phải em mang trên áo bay ,
Một phần gió thổi một phần mây .
Hay là em gói mây trong áo ?
Rồi thở cho làn áo trắng bay ... »
( Tương Tư )

Thi sĩ Thái can qua bài Em Biết Anh Đi :
« Em biết anh đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che .
Em đừng quay lại nhìn anh nữa :
Anh biết em đi chẳng trở về »
( Anh Biết Em Đi )

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương :
« Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay ,
Ôi mộng nào hơn giấc mộng này ?
Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ ,
Nửa như hoài vọng , nửa như say .
Em đến như mây , chẳng đợi kỳ ,
Hương ngàn gió núi động hàng mi .
Tâm tư khép mở đôi tà áo ,
Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi ... »
( Bài Ca Hạnh Ngộ )

Thi sĩ Huy Cận :
« ... Sợi buồn con nhện giăng mau ;
Em ơi ! Hãy ngủ ... anh hầu quạt đây .
Lòng anh mở với quạt này ;
Trăm con chim mộng về bay đầu giường .
Ngủ đi em , mộng bình thường !
Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ ... »
( Ngậm ngùi )

Ở trên đời , nếu chỉ có một loài hoa thì nghệ sĩ sẽ không còn cảm hứng sáng tác về sự nhiệm màu của thiên nhiên ? Thơ cũng như hoa muôn màu muôn sắc , tuỳ theo nhịp đập rung cảm của thi nhân . Nhà thơ không làm công việc của nhà lý luận , nhà khoa học , nhà thần học hay triết gia ... để tìm cái mới lạ trong thế giới hiện hữu , cái huyền bí của vũ trụ ... & ... nhưng thi nhân có thể sống với với tôn giáo , luân lý qua tâm linh để phát hiện thêm lẽ đạo của cuộc đời , và sống triết qua thơ . Hồn thơ tựa ánh sao băng , thoáng trên bầu trời từ một hành tinh xa xăm nào đó trong vũ trụ , lạc xuống trần , đọng trên kẽ lá thành những hạt sương mai . Bỗng ngọn gió vô tình lướt qua lay động cành cây , làm vỡ những viên ngọc trời thành muôn mảnh . Trước khi tan biến nó vẫn dựng được màu sắc rực rỡ của bình minh .

Đỗ Bình
Những ngày Đông Paris , C/N 2012/03/09

Edited by user Thursday, May 20, 2021 10:03:27 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#66 Posted : Sunday, May 30, 2021 3:59:47 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
TRƯNG VƯƠNG ƠI, HOÀI NHỚ

Từ thuở xa mái trường, vẫn hoài nhớ
Áo trắng học trò, tóc huyền lả lơi vai
Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, rợp mát hai hàng cây...
Từ đáy sâu, bỗng hiện về đằm thắm.

Từng khuôn mặt các bạn xưa, thấp thoáng
Nào Vân Khanh, Kim Bảo với Cẩm Xuân,
Nào Mai Sơn, Thu Thủy, Bình, Ngọc Châm
Minh Châu, Kim Phượng, Tường Quy, Sâm, Vấn.

Ngày xưa ấy, lòng trần chưa vướng bận
Vẫn vô tư, hồn trong sáng, thơ ngây
Nắng sân trường làm hồng má hây hây
Và đâu đó, có bóng chàng trai lạ.

Giờ tan trường, tiếng nói cười rộn rã
Áo trắng, tóc thề, tóc ngắn, tóc phi dê
Solex, xe đạp, hay đi bộ trên đường về
Ơi ới gọi nhau, mày tao loạn xạ.

Đường về nhà, mỗi đứa mỗi ngả
Khác chi dòng đời có muôn lối muôn phương
Và tình người thì trăm nhớ ngàn thương
Trong vũng nhớ vẫn TRƯNG VƯƠNG một thuở ...

HONG VU LAN NHI
1/8/2019
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#67 Posted : Thursday, June 3, 2021 4:55:17 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage

PHƯỢNG TÍM

Hoa phượng tím, tím cả khung trời mộng
Nhớ nhung về, ngập cả núi đồi xa
Chiều phai nắng, trên đồi thông gió lộng
Ta chìm vào giữa trời đất bao la!

Ngày tháng cũ, như từng trang nhật ký
Kỷ niệm về, cuồn cuộn sóng trùng khơi
Nhà Thủy Tạ, bên nhau ngồi lặng lẽ
Ngọn nến mờ, vằng vặc ánh trăng trôi.

Trong im lặng có bao điều muốn nói
Mắt nhìn xa, bóng tối đã lan tràn
Lính mũ đỏ, dấu tình yêu nở vội
Chinh chiến còn, nợ nước phải vai mang.

"Hẹn em nhé, khi nào xong nợ nước
Anh sẽ về, xây đắp chuyện đôi ta
Anh vẫn nhớ, những điều mình mong ước
Xuân thanh bình, ngày ấy chẳng còn xa."

Trời xanh đã không cho mình chung mộng
Anh ra đi, trong một sớm thu về
Em đã đến ngồi bên đồi gió lộng
Lệ sầu rơi, tim quặn thắt não nề.

Thôi anh nhé, ngủ yên lòng đất Mẹ
Phượng tím rơi, phủ kín cả khung trời
Màu tím buồn, đã chôn đời lính trẻ
Màu tím buồn, sẽ tím mãi tình tôi.

HONG VU LAN NHI
10/6/2015

Edited by user Thursday, June 3, 2021 5:09:46 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#68 Posted : Thursday, June 3, 2021 5:53:54 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
CÔ ĐƠN


Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho.Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến.Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó, vợ chồng có thể cô đơn bên nhau.

Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.

Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng tôi và thế giới ngoài vũ trụ. Thế giới tâm hồn tôi sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. “Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Vì thế, tôi có thể cô đơn giữa đám đông. Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa tôi kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư tôi đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng tôi thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp.

Tôi cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ. Tôi có thể cô đơn vì tôi không đến được với người. Tôi cũng có thể cô đơn vì người không muốn đến với tôi. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì tôi cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa tôi vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn tôi muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.

Cô đơn của Chúa là nỗi cô đơn này.

Chúa đến với kẻ khác nhưng bị kẻ khác chối từ, gọi mà không có tiếng đáp trả, bởi thế, trong vườn Cây Dầu Ngài mới thấy cõi lòng trống trải. Trong cái trống trải ấy, theo Tin Mừng Máccô, Ngài tỏ lộ: “Linh hồn Thầy buồn đến chết được” (Mc. 14:34).

Làm gì có cô đơn nếu có lời đáp trả. Không có lời đáp trả nên mới cứ phải chờ đợi. Đợi chờ không là khởi điểm của cô đơn sao. (vài tiếng piano nhẹ) Đợi chờ càng lâu thì nỗi cô đơn càng dài. Chờ đợi mà chẳng bao giờ xảy tới thì nỗi cô đơn càng héo hắt. Làm gì có cô đơn nếu không có kiếm tìm. Làm gì phải kiếm tìm nếu đã đầy đủ. Vì thiếu vắng nên mới phải đi tìm. Khi sự thiếu vắng quá cay đắng thì nỗi cô đơn dẫn đến sự chết.

Sự thiếu vắng không hệ tại im lặng của không gian hoặc vắng bóng người mà hệ tại sự trống vắng của con tim. Có những quãng đời cô tịch, tôi đi một mình, nhưng càng lặng lẽ tôi càng thấy niềm vui nhiệm mầu trong hồn. Có những khúc đời chung quanh tôi tấp nập bước chân, rộn rã lời cầu chúc mà tôi vẫn nghe hiu hắt. Chúa cũng vậy, những đêm dài ở sa mạc chỉ có trăng và cỏ cây, chỉ có núi đồi và gió, nhưng Chúa không cô đơn. Chiều thứ sáu ở Jêrusalem tấp nập chân người mà cõi lòng Chúa thì hoang vắng. Trong vườn Cây Dầu có các môn đệ đi theo mà Chúa vẫn thấy lẻ loi.

Kẻ cô đơn là kẻ đi tìm niềm cảm thông nhưng chẳng gặp. Vì không gặp nên họ đành trở về thế giới nội tâm cô lẻ của riêng mình. Vì thế giới nội tâm đó đang heo hút trống vắng, nên họ chỉ bắt gặp sự thiếu thốn ở đó mà thôi. Sống trong thiếu thốn để rồi nhìn kẻ khác đầy đủ vì thế mới có nước mắt xót thương cho đời mình.

Ai cũng có lúc cô đơn vì chẳng ai đầy đủ. Ai cũng phải đi tìm vì ai cũng thiếu vắng. Nhưng có những thiếu vắng dễ tìm thấy. Có những thiếu vắng như mênh mông vô hạn. Khi Chúa mất hết tình thân, Chúa tìm đến với Chúa Cha: “Ôi! Cha cũng bỏ con sao”. Khi lòng tôi tan nát, khi đời tôi đắng cay, tôi cũng vẫn còn hy vọng là Chúa. Nếu tôi mất Chúa thì đây mới là sự thiếu vắng hoang tàn nhất. Đây là cô đơn không còn lối thoát.

Trong nỗi cô đơn của tôi hôm nay, khi mà tôi không còn tìm đâu được niềm vui, tôi cũng sẽ nói với Chúa như chính Ngài đã nói với Chúa Cha: — Ôi! Cha cũng bỏ con sao.

Lậy chúa, con tin là Chúa hiểu cõi lòng con. “Ôi! Cha cũng bỏ con sao?”. Đấy chính là lời nguyện của Chúa, lời nguyện của kẻ cô đơn trong giờ cô đơn nhất..

Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn. Chúa đã cô đơn trên thập giá.

Tác giả: Nguyễn Tầm Thường, sj. nguồn: dunglac. net
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#69 Posted : Thursday, June 3, 2021 5:56:09 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Lòng nhân từ của em bé năm tuổi


Phan văn Phước


UserPostedImage

Bé Josiah Duncan, năm tuổi, đi ăn với mẹ. Bước vào tiệm, bé thấy người đàn ông nọ ăn mặc rách rưới, nghèo khổ, ngồi trước cửa tiệm với tấm bảng ghi hàng chữ: ''Tôi vô gia cư, chẳng có gia đình, tôi bị bệnh, xin làm ơn giúp tôi.''

Bé Josiah hỏi người ấy: ''Ông có đói bụng không?''

Ông ta gật đầu. Josiah bèn đến nói với mẹ: ''Mẹ ơi, mẹ mua cho ông ấy một bữa ăn, mẹ nhé!''

Mẹ bé đồng ý và người đàn ông theo bé vào tiệm ăn.

Thấy ông ấy nghèo nàn, dơ bẩn nên, khi ông ta vào ngồi bàn, nhân viên phục vụ làm lơ. Bé bèn đi lấy thực đơn cho ông xem. Ông đọc qua nó, rồi chọn món rẻ nhất.

Bé liền nói: ''Không sao, ông cứ kêu thêm đi, kêu nhiều một chút để ăn cho no.''

Và, khi dĩa đồ ăn được bưng ra, bé Josiah nói với người đàn ông: ''Cháu hát cho ông nghe, nhé. Mẹ cháu hay hát cho cháu nghe khi cháu buồn.''

Và, giữa tiệm ăn, bé hát: ''Lạy Thiên Chúa trên Trời, Thiên Chúa của con, con cám ơn Ngài về những ơn lành Ngài ban cho con, con cám ơn, con cám ơn Ngài. Amen.. Amen...''

Người đàn ông khóc!

Mẹ cậu bé rơi lệ!

Tất cả khách hàng trong tiệm ăn chứng kiến cảnh ấy, đều chảy nước mắt…!

UserPostedImage

Josiah Duncan với người đàn ông vô gia cư trong bữa ăn. (Nguồn: WSFA)

UserPostedImage

Josiah Duncan với mẹ là Ava Faulk.

Edited by user Thursday, June 3, 2021 6:06:28 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#70 Posted : Sunday, June 6, 2021 6:18:46 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)

UserPostedImage

MÊNH MÔNG NỖI NHỚ

Tối hôm qua,
Bỗng dưng lòng muốn khóc
Khi nghĩ về bóng dáng thật xa xôi
Nhìn chiều xuống, nắng chạy dài xa tắp
Trong mênh mông đăm đắm nhớ một người.

Sáng nay nữa,
Vẫn là thương với nhớ
Nắng ban mai lóng lánh ánh tơ vàng
Gió đong đưa nhẹ như làn hơi thở
Se lạnh về, Thu đã chuyển mùa sang.

Rồi chiều xuống,
Không gian buồn lặng lẽ
Mây vẫn trôi, gió vẫn thổi bên trời
Sao chỉ thấy lòng hiu hiu quạnh quẽ
Hỏi thầm người sao nỗi nhớ không vơi!

Đêm thanh vắng,
Vẫn một mình trăn trở
Người xa ơi, sao bằn bặt nghìn trùng
Vòng tay lạnh, buồng tim còn bỏ ngỏ
Đợi người về cho ấm mộng tình chung.

HONG VU LAN NHI
9/1/2010
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#71 Posted : Sunday, June 6, 2021 7:22:34 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
MỘT CHÚT TÂM TÌNH

Thỉnh thoảng lại có những đêm mất ngủ. Hình như đó là dấu hiệu của tuổi đời từ “ thất thập cổ lai hy “ trở lên.

Không ngủ, đêm tuy có dài, nhưng đối với LN, lại là lúc lòng tìm về những tháng ngày qua, những kỷ niệm đã hằn trong những vui buồn, sướng khổ, và những hình bóng xưa cứ chập chờn lãng đãng ẩn hiện, như những lớp sóng trùng khơi cứ nối tiếp đuổi theo nhau đến tận cùng hư ảo, vô thủy vô chung .....

Hình như mỗi sự việc xảy ra trong từng giây phút cuộc đời, đều có sự sắp xếp của bàn tay tạo hóa. Nghĩ như thế, và tin như thế để thấy lòng nhẹ nhàng hơn, thanh thản hơn ...

Trong những lúc lòng ngẩn ngơ vương vấn, LN bỗng thấy lại một quyển lịch, ghi vội những ý nghĩ tình cờ đột xuất hiện ra ... Không hiểu sao, LN rất thích viết trên những tờ lịch mỏng, in ngày tháng, và LN lật ngược sang trang sau, để viết. Hình như tờ lịch mỏng đó cho LN có cảm giác viết trên tờ giấy bồi, của những nhà nho xưa viết chữ Nho, chữ Nôm, mà Bố LN đã từng dạy LN viết chữ Nho thật dễ chỉ vài nét ... Hình ảnh Bố LN đã khắc sâu vào lòng cô bé mơ mộng, lãng mạn đến thế đó!

Lật vài trang trong quyển lịch, LN bỗng bắt gặp bài thơ, và cũng là bài nhạc do LN hát theo những nốt trầm bổng ... một bài nhạc, mà LN đã quên không bao giờ nghĩ tới. Mặc dù khi những âm thanh vang lên lúc khởi đầu, LN rất thích, mang tâm tư một nỗi buồn man mác, nỗi buồn như tiếng chuông vang vọng vào môt chiều gió lộng, và những lời ca vút lên từ tận cùng tâm tư trong giây phút tình cờ...

Và đây, lời ca đã xóa xóa gạch gạch được LN chép lại sach sẽ, rồi ngâm nga ... Ủa, mà sao, bài hát không có ghi nốt nhạc, chỉ là những lời được ghi ghi chép chép, mà sao LN vẫn ngân nga bỗng trầm như đã thuộc lòng những bài hát của các tác giả tiền chiến nổi tiếng. Thế mới lạ. Hình như đó là tiếng lòng, đó là tiếng than thở, của con tim ...

Mời các bạn đọc bài thơ và cũng sẽ là bài nhạc trong tương lai phổ biến ...

ĐÀNH THÔI BUÔNG NHÉ

Tương tư lá úa bao chiều
Vọng vang tiếng gió, ngút ngàn chim bay
Tình trần mờ khuất chân mây
Nhớ hiu hắt nhớ, buồn ngây ngây buồn!

Vàng phai theo nắng u hoài
Tình xưa đã lỡ, sao còn si mê
Lòng chiều sầu lấp sương che
Bước chân phiêu lãng, đường khuya một mình.

ĐK : Vương vương một thoáng mộng say
Mắt lưu luyến mắt, tình ngây ngất tình
Vẫn chờ một kiếp ba sinh
Vẫn thao thức nhớ lời kinh đêm buồn ...

Hồn ơi sao mãi đi tìm
Mù sa sương khói, bóng hình hoang mê
Mây bay gió cuốn câu thề
Đành thôi buông nhé, lối về ngõ xưa!

HONG VU LAN NHI
3/1/2015

Nhìn lại thời gian, cũng hơn 6 tháng trôi qua. Cũng may nhờ đêm mất ngủ này, tôi lại tìm được lòng mình trong mấy tháng qua ...với nỗi buồn không bao giờ dứt ...

LN mong bài hát này sẽ được trình làng một ngày gần đây.

HONG VU LAN NHI
9/23/2015

Edited by user Monday, June 7, 2021 7:38:52 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#72 Posted : Thursday, June 10, 2021 3:33:31 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Nhớ Từ Dung và những “đêm độc thoại”


Tác giả: Nguyễn Sĩ Hạnh

Posted on 26/06/2012

Trước tháng 4/1975, trong sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam có vài cặp “đẹp”, tài năng và nổi tiếng. Người đàn ông vừa sáng tác là chính và vừa đàn vừa hát phụ với người đàn bà. Trịnh Công Sơn và Khánh Ly, Lê Uyên và Phương, và … Từ Công Phụng và Từ Dung.

UserPostedImage

Cô sinh vào giờ Thìn ngày 6 tháng 10 năm Bính Tuất, tức là năm 1945. Cha cô là nhà văn Hoàng Đạo trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn, em của Nhất Linh và anh của Thạch Lam. Ông có bốn người con: ba gái, một trai; ông sang Tàu năm 1946 nên tôi đoán cô là con út. Năm lên ba tuổi cô mồ côi cha, nhà văn Hoàng Đạo lên cơn tim qua đời ngày 22 tháng 7 năm 1948 trên chuyến xe lửa từ Hương Cảng về Quảng Châu [2]. Không nghe nói bốn anh chị em cô và bà Hoàng Đạo sau đó sống ở đâu, và sau cùng thì vào Sài Gòn năm nào.

Theo lời ông thầy bói thì cô “lúc sơ sinh đã phải long đong vất vả và cũng khó nuôi.” Cô “thường bất đồng ý kiến” với mẹ, “hợp với chị em hơn là với mẹ“. Số cô “đỗ đạt cao” và “có năng khiếu ca nhạc và nổi tiếng trong lĩnh vực nghệ thuật“.

Nhà văn Nhất Linh – bác của cô – qua đời ngày 7.7.1963, năm cô 18 tuổi. Tôi tìm được trên mạng tấm hình trong đám tang có cô đi theo linh cửu Nhất Linh [3].

Từ Dung đội mũ tang cúi mặt (dưới cây kiểng, 1/3 từ cạnh trên và bên trái)

Năm sau, 1964, cô đậu Tú tài I, xong đậu Tú tài II năm 1965. Lên đại học cô vô học ở Văn Khoa và gặp Từ Công Phụng trong thời gian này. Cô tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa năm 1969 và thành hôn với nhạc sĩ Từ Công Phụng cùng năm đó.

Về sinh hoạt âm nhạc thì Từ Dung bắt đầu lên sân khấu hát cặp với Từ Công Phụng từ năm 1967. Nam Lộc có nghi nhận cô và Từ Công Phụng thường sinh hoạt ở Quán Văn trong khuôn viên Văn Khoa từ 1968, cùng thời với Khánh Ly và Trịnh Công Sơn[4]. Sau khi Quán Văn đóng cửa cả đám kéo về Quán Gió của Nam Lộc trên đường Võ Tánh [4]

Năm 1971 Từ Dung bắt đầu xuất hiện trên TV, và có mặt trong cuộn băng Tơ Vàng 3. Cô song ca với Từ Công Phụng hai bài: Vùng Trời Kỷ Niệm, Mùa Thu Mây Ngàn, và đơn ca ba bài: Đêm Không Cùng, Lời Cuốivà Đêm Độc Thoại.

Theo Du Tử Lê thì Từ Dung xuất hiện sau Lê Uyên và Phương một chút và hai người “không được thành công lắm. Và, thời gian trên sân khấu của họ cũng không dài, lâu, vì biến cố 30 tháng 4-1975“. [5]

Theo lời ông thầy bói thì năm 1972 là năm cô “tiếp tục được nổi tiếng địa hạt ca nhạc mà còn ở lĩnh vực văn chương, báo chí, sáng tác nữa“. Tôi không nghĩ là thầy đoán mò, tuy nhiên không nghe nói cô viết lách gì cả. Và thầy khuyên là cô “phải giữ gìn sức khỏe và trong tình chồng vợ cũng phải hết sức cẩn thận nhẫn nhịn, kẻo chuyện bé xé to, có thể đi đến đổ vỡ vào những tháng cuối năm này và những tháng đầu năm 1973“.

Không rõ sau 30.4.1975 thì hai người sống ra sao. Theo lời ông Đinh Quang Anh Thái[6] thì tới năm 1976 Từ Dung và Từ Công Phụng vẫn còn là vợ chồng. Trên một diễn đàn, có người kể lại là sau tháng 4/1975 “Từ Công Phụng có mở 1 quán cafe ở Trần Quang Khải là Cafe Từ Dung, với cái đàn piano trắng. Quán thu hút nhiều khắch mê nhạc thính phòng và khi nào cảm thấy “an toàn” thì được chủ nhân hát và chơi piano” [7].

Ở một trang web khác có người viết là:

Sau 75 (khoảng đầu thập niên 80) hai vợ chồng này có cộng tác với gia đình tui mở một tiệm cà phê “bỏ túi” (tức là nhỏ lắm) ở đường Trần Quang Khải. Hầu như các nghệ sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ thời đó còn ở lại VN và ở Sài Gòn đều biết đến quán này. Quán có đàn piano, lâu lâu lại có violin, tức là chơi nhạc sống. Nhạc sĩ, ca sĩ hoặc ai lên hát thì khỏi phải trả tiền cà phê, và thường thì hát “nhạc vàng” hoặc “nhạc chui” tức là nhạc trước 75. TCS, Lệ Thu và nhiều nghệ sĩ khác từng lui tới quán này.

Sau này hai vợ chồng Từ Dung – Từ Công Phụng li dị...”Eight Ball

Nếu những điều trên là đúng sự thật thì tôi đoán đại là hai người còn sống chung với nhau cho tới năm 1976 và chia tay nhau quãng giữa năm 1976 và 1980. Theo Du Tử Lê thì vì biến cố 30.4.1975 mà hai ngươi chia tay nhau [5]. Năm 1980 Từ Công Phụng vượt biên và qua Mỹ định cư. Ông thầy bói đoán vậy mà cũng gần đúng, cô “phải chịu nhiều lận đận trong vấn đề hạnh phúc gối chăn, nhất là vào những năm 1973-1975-1977 còn gặp nhiều đột biến bất ngờ trong vấn đề hôn phối.“

Trong cuộc phỏng vấn trên báo Thanh Niên năm 2008, khi được hỏi về Từ Dung thì Từ Công Phụng trả lời: “Tôi đã quên rồi (cười). Cũng lâu quá còn gì. Chúng tôi chia tay vì một lỗi rất nặng của cô ấy, mà tôi bây giờ không muốn nhắc đến chuyện đó nữa…” [14]

Dù sao đi nữa thì cuộc hôn nhân của hai người cũng kéo dài được tròm trèm mười năm. Không biết là hai người có con cái gì không, nhưng theo Trường Kỳ thì Từ Công Phụng diễn tả một cách cụ thể những ngày còn ở lại Việt Nam hơn năm năm sau ngày 30 tháng Tư như sau: “Mỗi buổi sáng thức dậy kiếm được một ít cà phê pha cho mình uống và suy nghĩ về cuộc đời… Vấn đề nghĩ đầu tiên là trong ngày hôm nay tôi có thể làm thế nào kiếm được một ít tiền để cơm nước cho con cái thôi, không có mơ ước gì hơn.“[12]. Trong một cuộc phỏng vấn bởi Nguyễn Phước Nguyên trên tạp chí Văn Học Nghệ Thuật, Từ Công Phụng cho biết là ông vượt biên năm 1980 với gia đình [13]. Thành ra có thể nói “con cái“, “gia đình” ở đây là nói về gia đình hiện tại của ông chớ không phải với Từ Dung trước đó.

Mới đây, khi nghe tin nhạc sĩ Từ Công Phụng bị bệnh ung thư, bạn bè thân hữu của nhạc sĩ mới xuất bản một cuốn e-book tập hợp những bài viết về ông [9]. Một số bài tôi đã đọc trước đây rải rác trên mạng, một số bài tôi rán đọc lướt qua, điều đáng ngạc nhiên là cái tên “Từ Dung” chỉ được nhắc đến mỗi một lần một, trong bài của Trường Kỳ, như là một trang điểm cho cái tên “Từ Công Phụng” mà không có thêm chi tiết nào thêm nữa. Công bằng mà nói, phần lớn cuốn sách viết về nhạc sĩ Từ Công Phụng từ khi ông qua Mỹ, tức là sau thời cô Từ Dung. Có thể trước đó không có gì đáng để viết (ngoại trừ mấy chục bài nhạc!), cũng có thể những người viết không biết hay không muốn viết.
* * *
Có bạn thắc mắc là tôi chắc vô công rỗi nghề nên kiếm chuyện viết về một cô ca sĩ cũ lúc còn phong độ đã không nổi tiếng cho lắm mà gia tài âm nhạc để lại cho hậu thế không có gì, dù rằng là cô là hậu duệ của nhóm Tự Lực Văn Đoàn và có một thời là vợ của nhạc sĩ Từ Công Phụng.

Tôi thích nhạc của Từ Công Phụng, thích nhất hai bài Trên Ngọn Tình Sầu và Mắt Lệ Cho Người. Thêm vào đó thì tôi luôn “mê” những cặp nhạc sĩ / ca sĩ – dù có romance hay không gì đi nữa (miễn là đừng giống như hai cha con!) – như Trịnh Công Sơn và Khánh Ly, Lê Uyên và Phương, Từ Dung và Từ Công Phụng… Không có may mắn được coi và coi Từ Dung và Từ Công Phụng hát live nhưng không hiểu tại sao hồi trước khi nhắc đến Từ Dung và Từ Công Phụng thì tôi thường liên tưởng tới hình ảnh ông đàn cho cô hát bài Bấy Giờ Tháng Mấy. Có lúc tôi nghĩ là mình chắc đã từng coi hai người hát trên TV, hay là nghe qua băng nhạc. Nay kiểm lại thì chắc là không phải. Có thể chỉ vì bài Bấy Giờ Tháng Mấy chăng.

Edited by user Thursday, June 10, 2021 3:36:07 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#73 Posted : Thursday, June 10, 2021 3:54:59 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)

Từ Dung & Từ Công Phụng


Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Từ Dung

Từ Dung là con gái út của nhà văn Nguyễn Tường Long Hoàng Đạo, và là em gái cô Lan Phương dạy Gia Long. Trong số "thập tứ nữ anh hào" của CVA 5461, chỉ phần nhỏ chuyển sang Trưng Vương, còn phần lớn sang Gia Long, có thể có người biết tới cô giáo sư mà học trò mê như điếu đổ này!

Từ Dung sinh năm 1945, tốt nghiệp Cử nhân văn chương năm 1969. Trong thời gian học Đại học Văn Khoa, cô gặp Từ Công Phụng, yêu và cưới anh! Cô cưới anh theo đúng nghĩa là có sính lễ và rước rể về nhà vợ theo đúng truyền thống mẫu hệ của người Chàm. Từ Dung học hát từ Châu Hà, vợ nhạc sĩ Văn Phụng. Hồi đó trong các bảng quảng cáo tên Từ Dung và Từ Công Phụng lúc nào cũng đứng cùng nhau: Từ Dung_Từ Công Phụng, hệt như cặp Lê Uyên_Phương cũng đang nổi, cùng thời!

Từ Dung và Từ Công Phụng hát với nhau từ sớm những sáng tác của Từ Công Phụng, đã thu một Cuốn băng (Tơ Vàng 3) vào năm 1971.

"Người trong nghề" nhận xét về Từ Dung thế này: Ca sĩ tài tử Từ Dung là "cố nhân" của nhạc sĩ Từ Công Phụng. Cô là một giai nhân sắc nước hương trời, một thời là Á Hậu trong một cuộc thi Hoa Hậu ở Sài Gòn vào thập niên 60.

Từ Dung trắng trẻo, mảnh mai, khuôn mặt rạng rỡ và thông minh, dáng dấp cao sang và thanh thoát. Cô thường mặc váy maxi hoa màu sặc sỡ, trên mặc áo sơ mi trắng nên có sức thu hút cực kỳ vũ bão.

Từ Dung có giọng hát từa tựa như giọng Châu Hà, tuy cô ngân và dàn trải làn hơi không được điêu luyện bằng Châu Hà. Lý do: Từ Dung được Châu Hà truyền nghề và luyện giọng". (Nhạc Vàng). "Năm sau, 1964, cô đậu Tú tài I, xong đậu Tú tài II năm 1965. Lên đại học cô vô học ở Văn Khoa và gặp Từ Công Phụng trong thời gian này. Cô tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa năm 1969 và thành hôn với nhạc sĩ Từ Công Phụng cùng năm đó. Về sinh hoạt âm nhạc thì Từ Dung bắt đầu lên sân khấu hát cặp với Từ Công Phụng từ năm 1967. Nam Lộc có nghi nhận cô và Từ Công Phụng thường sinh hoạt ở Quán Văn trong khuôn viên Văn Khoa từ 1968, cùng thời với Khánh Ly và Trịnh Công Sơn [4]. Sau khi Quán Văn đóng cửa cả đám kéo về Quán Gió của Nam Lộc trên đường Võ Tánh [4].

Năm 1971 Từ Dung bắt đầu xuất hiện trên TV, và có mặt trong cuộn băng Tơ Vàng 3. Cô song ca với Từ Công Phụng hai bài: Vùng Trời Kỷ Niệm, Mùa Thu Mây Ngàn, và đơn ca ba bài: Đêm Không Cùng, Lời Cuối và Đêm Độc Thoại. (Nguyễn Sĩ Hạnh) Không rõ sau 30.4.1975 thì hai người sống ra sao. Theo lời ông Đinh Quang Anh Thái [6] thì tới năm 1976 Từ Dung và Từ Công Phụng vẫn còn là vợ chồng. Trên một diễn đàn, có người kể lại là sau tháng 4/1975 “Từ Công Phụng có mở 1 quán cafe ở Trần Quang Khải là Cafe Từ Dung, với cái đàn piano trắng. Quán thu hút nhiều khắch mê nhạc thính phòng và khi nào cảm thấy “an toàn” thì được chủ nhân hát và chơi piano” [7]. (Nguyễn Sĩ Hạnh)

Cái quán cà phê này tôi có qua mấy lần, ngó qua nhưng không vào, thật tiếc! Sau giai đoạn này 2 người chia tay! Năm 1980, Từ Công Phụng vượt biên qua Mỹ cùng gia đình (mới). Sau khi hai người chia tay,Từ Công Phụng tỏ ra chán ghét Từ Dung một cách kì lạ. "Cũng lâu quá còn gì. Chúng tôi chia tay vì một lỗi rất nặng của cô ấy, mà tôi bây giờ không muốn nhắc đến chuyện đó nữa…" Sau khi Từ Công Phụng và Từ Dung chia tay, bài Vùng Trời Kỷ Niệm đã không còn được ai hát gần 40 năm rồi.

Ngay cả những album mà Từ Công Phụng phát hành sau này, ông cũng không hát lại bài hát đã từng hát chung với Từ Dung trong băng Tơ Vàng 3. (DĐ Hạt Nắng/Ann Tran)

Về phần Từ Dung: "Người mướn phần nửa trước tầng trệt là cô Từ Dung, hay ít ra là theo lời bà chủ nhà và mấy cô con gái. Tôi đoán quãng này là lúc nhạc sĩ Từ Công Phụng đã vượt biên rồi. Tôi không có thì giờ để ý tới những “người hàng xóm” của mình sống ra sao. Ban ngày vật lộn với cơm áo, buôn bán ngoài chợ Tân Định cứ phải canh chừng công an dẹp chợ, tối về phòng trọ ngủ thì phập phồng không dám ngủ say, để lỡ công an xét nhà thì còn nghe tiếng gõ cửa của mấy cô con gái bà chủ nhà báo động mà dọt lên trần nhà cho lẹ. Đại khái chuyện mình mình lo, cứ vậy mà cứ ngày qua ngày. Buổi tối khi đạp xe đạp cọc cạch từ một quán cà phê nào đó về nhà trọ, mở cổng vô tôi thường thấy cô Từ Dung ngồi một mình trước thềm nhà, im lặng trong bóng tối, khỏa thân. Mấy cô con gái của bà chủ nhà nói là cô không được bình thường cho lắm. Khi biết cô là Từ Dung đôi khi tôi cũng muốn hỏi thăm nhưng nghe nói vậy và nhứt là lần nào cô cũng ăn mặc kiểu bà Eva, thành ra tôi chỉ lẳng lặng nhìn thẳng và đi thẳng ra nhà sau.(Nguyễn Sĩ Hạnh: Nhớ Từ Dung và Những đêm độc thoại).

Tôi cũng như ông Hạnh:

"... thấy thương cô Từ Dung. Không biết cô nghĩ gì những khi khỏa thân ngồi một mình im lặng trong bóng đêm trước thềm nhà trọ. Về người cha cô không nhớ mặt… về những tháng ngày đẹp đẽ ở Văn Khoa… về ánh đèn sân khấu muôn màu muôn sắc từ khi cô ra trường cho tới tháng 4/1975… hay là về những truân chuyên và dâu bể sau đó… và cô có hát thầm trong đầu:

Ôi! tiếng hát em đêm nào mọc cánh bay đi lạc vào vùng trời mưa lạnh giá. Ôi! những cánh tay đem buồn ghì lên vùng tuổi vắng rót sầu trên tiếng hát đi hoang …

(Đêm Độc Thoại – Từ Công Phụng)"

Xin mượn lời của ông:

"Có bạn thắc mắc là tôi chắc vô công rỗi nghề nên kiếm chuyện viết về một cô ca sĩ cũ lúc còn phong độ đã không nổi tiếng cho lắm mà gia tài âm nhạc để lại cho hậu thế không có gì, dù rằng là cô là hậu duệ của nhóm Tự Lực Văn Đoàn và có một thời là vợ của nhạc sĩ Từ Công Phụng. Tôi thích nhạc của Từ Công Phụng, thích nhất hai bài Trên Ngọn Tình Sầu và Mắt Lệ Cho Người. Thêm vào đó thì tôi luôn “mê” những cặp nhạc sĩ / ca sĩ – dù có romance hay không gì đi nữa (miễn là đừng giống như hai cha con!) – như Trịnh Công Sơn và Khánh Ly, Lê Uyên và Phương, Từ Dung và Từ Công Phụng… Không có may mắn được coi Từ Dung và Từ Công Phụng hát live nhưng không hiểu tại sao hồi trước khi nhắc đến Từ Dung và Từ Công Phụng thì tôi thường liên tưởng tới hình ảnh ông đàn cho cô hát bài Bây Giờ Tháng Mấy . Có lúc tôi nghĩ là mình chắc đã từng coi hai người hát trên TV, hay là nghe qua băng nhạc. Nay kiểm lại thì chắc là không phải. Có thể chỉ vì bài Bây Giờ Tháng Mấy chăng."

Đây chỉ là chuyện phiếm, nhưng không phải là đem chuyện người ra để cợt đùa! Người Tây phương khi xa nhau rồi ít khi để hận cho nhau, đôi khi còn coi nhau và bạn, và đặc biệt có trường hợp như Liz Taylor làm đám cưới lại với Richard Burton. Từ Dung không xuất hiện trong dư luận, không phân trần, không tuyên bố! Nhưng một khi ông Từ Công Phụng hết lòng ngợi ca bà vợ mới, thì cũng nên tỏ ra đại lượng với người đã sống cùng mình gần mười năm trời. Có khó lắm không? Dầu gì thì cũng có lúc 2 người sẽ gặp lại nhau mà! vì như Từ Công Phụng nói, đời người ta rồi sẽ "như chiếc que diêm" thôi!

Lê Ngọc Phượng
Tháng 7/2012

Chuyện tình hợp tan của Từ Dung và Từ Công Phụng

Trên ngọn tình sầu

Cùng thời với Lê Uyên và Phương, một đôi song ca nổi tiếng khác cũng đã đi vào lòng người yêu nhạc những dấu ấn đặc biệt. Đó là: Từ Dung – Từ Công Phụng.

Từ Công Phụng

Từ Công Phụng sinh năm 1942 tại Ninh Thuận. Là một nhạc sĩ sáng tác khá nổi tiếng giai đoạn 1950 – 1975 tại miền Nam. Ông có thể hình to lớn, nhưng dáng dấp lại rất nghệ sĩ, ăn nói nhẹ nhàng, lịch sự, dễ gây thiện cảm với mọi người. Là người dân tộc Chăm, được chính quyền Sài Gòn ưu đãi theo chính sách đối với các dân tộc thiểu số. Vì thế, chưa tốt nghiệp tú tài, Từ Công Phụng đã được ưu tiên vào học trường đại học quốc gia Hành chánh. Tuy nhiên, chỉ học được hơn 1 năm thì ông bỏ học, đi làm biên tập viên cho một đài phát thanh. Không như nhiều bài báo trong và ngoài nước cho rằng Từ Công Phụng đã tốt nghiệp cử nhân Luật tại Sài Gòn.

Không qua một trường lớp âm nhạc nào cả, nhưng với năng khiếu bẩm sinh và một tâm hồn nhạy cảm, Từ Công Phụng đã tự học để trở thành một tên tuổi lớn trong lãnh vực sáng tác. Năm 1960, ông ra mắt ca khúc đầu tay Bây giờ tháng mấy khi vừa tròn 18 tuổi và ngay lập tức đã trở thành nổi tiếng. Có thời gian Từ Công Phụng sống tại Đà Lạt và đã cùng với Lê Uyên Phương, thành lập nhóm nhạc Ngàn Thông, biểu diễn hàng tuần trên đài phát thanh Đà Lạt. Và chính trên làn sóng của đài này Bây giờ tháng mấy đã được công chúng đón nhận một cách nồng nhiệt. Không dữ dội như Lê Uyên Phương, nhạc của Từ Công Phụng đầy chất trữ tình, êm ái với ca từ trau chuốt thật sang trọng. Ông còn có biệt tài phổ thơ vào các ca khúc rất thành công. Đặc biệt là thơ của nhà thơ Du Tử Lê. Tiêu biểu như những bài Trên Ngọn tình sầu, Ơn em…

Năm 1968, Từ Công Phụng gặp Từ Dung, một cô gái có làn da trắng, đẹp lộng lẫy, từng đoạt danh hiệu Á hậu trong một cuộc thi sắc đẹp tại miền Nam. Đôi trai tài gái sắc này sau đó đã nên duyên chồng vợ.

Từ Dung

Sinh năm 1945, Từ Dung là con gái của nhà văn Hoàng Đạo (Nguyễn Tường Long) trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn, và là cháu ruột của hai nhà văn Nhất Linh (Nguyễn Tường Tam) và Thạch Lam (Nguyễn Tường Lân). Năm 1965, Từ Dung tốt nghiệp Tú tài toàn phần và đến năm 1969 lấy bằng cử nhân văn chương. Vốn con nhà danh gia vọng tộc lại được học hành đến nơi đến chốn, nhưng Từ Dung rất say mê ca hát và cũng được trời ban cho một chất giọng khá hay. Lúc bấy giờ, Từ Dung đang theo học thanh nhạc với ca sĩ Châu Hà, vợ của nhạc sĩ Văn Phụng. Chính môi trường này đã đưa đẩy Từ Dung gặp gỡ rồi quen biết với Từ Công Phụng. Tài và sắc đã trói buộc họ vào với nhau, để thành vợ chồng cho cuộc đời có thêm một đôi song ca ăn khách. Lần đầu họ xuất hiện bên nhau trên sân khấu quán Văn ở đại học Văn Khoa với ca khúc Bây giờ tháng mấy.

Vào thời điểm này, có 3 cặp đôi nổi đình nổi đám là thần tượng của thanh niên, sinh viên, học sinh: Khánh Ly – Trịnh Công Sơn, Lê Uyên – Phương, Từ Dung - Từ Công Phụng. Mỗi cặp một tính chất riêng, nhưng đều giống nhau ở chỗ giọng nam kiêm luôn sáng tác. Trong 3 cặp này, thì Từ Dung - Từ Công Phụng ít nổi tiếng hơn, nhưng cũng là một hiện tượng trong đời sống âm nhạc dạo đó.

Sống với nhau có một con gái thì Từ Dung - Từ Công Phụng chia tay, một cuộc chia tay khá buồn! Chẳng ai biết được nguyên nhân dẫn đến sự đổ vỡ này. Nhưng theo một người quen thân của cặp đôi này, thì vào một chiều 30 tết, ông ta tình cờ gặp Từ Công Phụng trên đường và họ đã rủ nhau đi bộ về nhà. Dọc đường, Từ Công Phụng đã tâm sự hết nỗi niềm của mình với những lời trách móc Từ Dung. Nhưng đó cũng chỉ là những lời từ phía của Từ Công Phụng, còn Từ Dung thì chẳng nghe nói một lời nào.

Năm 1980, Từ Công Phụng sang Hoa Kỳ, định cư tại Portland, tiểu bang Oregan và lập gia đình mới với một người phụ nữ tên là Kim Ái. Thời gian này, Từ Dung còn ở lại Việt Nam, bà mướn một căn phòng trong cư xá Ngân Hàng, quận 3, và có biểu hiện tâm thần. Bà ít khi mở miệng nói với ai một lời nào. Đêm đêm, thường khỏa thân ngồi lặng lẽ trong bóng tối trước hiên thềm như một pho tượng. Một thời gian sau, Từ Dung qua cơn trầm cảm và cũng sang định cư tại Hoa Kỳ và sinh sống tại tiểu bang Hawaii. Từ Dung cũng đã lập gia đình khác với một người đàn ông Mỹ.

Từ Công Phụng và vợ hiện tại

Ở Hoa Kỳ, Từ Công Phụng vẫn tiếp tục cuộc đời sáng tác và ca hát, ông đã nhiều lần về thăm quê nhà và ít nhất đã có 2 lần biểu diễn tại một phòng trà nổi tiếng ở Sài Gòn, cuối năm 2012 ông đã có đêm nhạc riêng tại Nhà hát TP. Còn Từ Dung thì im hơi lặng tiếng luôn, chẳng còn nghe ai nhắc đến tên của bà nữa. Ngay cả Từ Công Phụng trong các bài phỏng vấn ông cũng chỉ nói đến Kim Ái và các con sau này. Cứ như Từ Dung chưa bao giờ xuất hiện trong sự nghiệp và cuộc đời của ông. Mọi chuyện dường như đã chìm hẳn vào quên lãng. Âu đó cũng là nỗi đau “hồng nhan bạc phận” của Từ Dung.

Đoàn Thạch Hãn

BỔ TÚC VỀ TỪ CÔNG PHỤNG & LÊ UYÊN PHƯƠNG

(Qua sự quen biết cá nhân của Vương Đằng với Từ Công Phụng & Lê Uyên Phương và qua bài viết về TCP của Nguyễn Sĩ Hạnh và Lê Ngọc Phượng 07/2012)

Vương Đằng nhỏ hơn Lê Uyên Phương 3 tuổi và cũng nhỏ hơn Từ Công Phụng non 2 tuổi. Vương Đằng cũng mê nhạc, sáng tác nhạc và có lập ban nhạc; nhưng không dám hy sinh đời mình cho âm nhạc mà lo học hành, dạy học và cùng các bạn lập Đoàn Thanh Niên Công Tác Xã Hội (ĐTNCTXH) đầu năm 1964.

Khoảng hè 1965, dưới danh nghĩa của ĐTNCTXH, Vương Đằng tổ chức một buổi trình diễn nhạc miễn phí gồm dăm ca sĩ có tiếng và Ban Văn Nghệ Nguồn Sống do Nghiêm Phú Phát làm trưởng ban) ở giảng đường lớn trong khuôn viên Trường Đại Học Dược Khoa. VĐ mướn dương cầm và mời nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát đệm. VĐ có mời TCP và Thanh Lan trình diễn vì lúc đó TCP chưa có gặp Từ Dung và thường đi trình diễn song ca với Thanh Lan thường gọi đôi song ca Thanh Lan-Từ Công Phụng.

Đầu năm 1966, Vương Đằng có lập "quán nhỏ Vương Đằng" ở cửa sau Lăng Ông Bà Chiểu và bắt đầu quen thân hơn với TCP khi anh đến gởi tập nhạc "Vùng Tuổi Mây - Tình khúc Từ Công Phụng" (mà bây giờ VĐ còn giữ bản có chữ ký tặng của TCP). Khoảng năm 1972 hay 1973, vợ chồng TCP có mua nhà ở gần nhà bên vợ của VĐ (hẻm 2) ở dưới dốc Cầu Bông, được coi là hẻm 2B (nhỏ xíu!), trong khi hẻm có Thầy Ba Cầu Bông là hẻm 1. Và thỉnh thoảng VĐ đến nhà TCP chơi và gặp Từ Dung.

Theo quen biết và nhận định, VĐ đồng ý với tác giả Đoàn Thạch Hãn (ở bài bên dưới) mà tin chắc rằng TCP không có đậu bằng cử nhân luật như báo chí hay trên mạng nói.

Chuyện bất hòa hay đổ vỡ của cặp vợ chồng song ca TCP chắc chắn xảy ra sau 30/04/75 bởi vì chính VĐ gặp TCP vào buổi sáng 29/04/75 ở khuôn viên phía sau thuộc Tòa đại sứ Hoa Kỳ và anh nhăn nhó nói đại ý như sau: Vợ con tao còn bị kẹt ở nhà. Chắc tao phải về!... Và TCP đã bỏ Tòa đại sứ Hoa Kỳ để về gặp vợ con trong thời gian VĐ lên máy bay trực thăng ra hàng không mẫu hạm Hancock... Khoảng thời gian 1999-2000, ở Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon) bên California, có một hội cao niên nằm trên đường Bolsa mà người hội trưởng lại có tên là Từ Dung. VĐ có đến hỏi hai lần, nhưng không gặp chính Từ Dung mà chỉ gặp nhân viên thì họ đều trả lời Từ Dung nầy không phải là vợ cũ của TCP. VĐ rất thắc mắc bởi vì cái tên hay tên hiệu Từ Dung RẤT HIẾM CÓ. Cho đến bây giờ VĐ vẫn chưa biết thực hư như thế nào. VĐ hy vọng Từ Dung hay quý độc giả giải đáp thắc mắc giùm VĐ. Xin cám ơn trước!

Về cặp vợ chồng song ca Lê Uyên Phương, VĐ quen thân hơn từ ở Sài Gòn, Chợ Lớn (nhà của họ ở hẻm gần kế tửu lầu Á Đông và đã có cháu Uyên Uyên) và ở California và có nhiều kỷ niệm và các tập nhạc được ký tặng (ngay cả tập "Vũng Lầy Của Chúng Ta" được ký tặng năm 1973!). VĐ có gặp vợ chồng LUP khi họ ra mắt tập "Tình Như Mây Cõi Lạ" ở nhà hàng Seafood Paracel (khu Sài Gòn Nhỏ). Khi VĐ được tin nhạc sĩ LUP mất khoảng 10:30 tối, VĐ thao thức gần suốt đêm và đặt được bài thơ "Khóc Thương Anh Phương". Bài thơ được vẽ và in, bỏ vào khung kính và đem đến nhà quàn. Sau đám tang, VĐ có đến viếng Lê Uyên ở tư gia và ngạc nhiên thấy bài thơ và khung của VĐ được để trên bàn thờ của Lê Uyên Phương (VĐ chỉ sống ở khu Sài Gòn Nhỏ có 5 năm từ 1999-2004 để lo việc xuất bản sách của mình!).

Có một điểm VĐ cần thấy phải thông báo sự sơ sót của tác giả bài viết (Đoàn Thạch Hãn) về tuổi "thọ" (theo phong tục Việt Nam chết trước 60 tuổi thì không được cho là "thọ"!) của Lê Uyên Phương: Năm 1999, Phương qua đời ở tuổi 51, thế là cũng đã quá "thọ". Tính theo toán trừ: Chết năm 1999 mà sinh năm 1941 thì tuổi sống được là 58 (theo tuổi tây) hay 59 (theo tuổi ta) chứ không phải 51. (VĐ nhớ chắc LUP chết đầu tháng 6 trong khoảng ngày 5-8 tháng 6, 1999 dương lịch).

Edited by user Thursday, June 10, 2021 3:55:46 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#74 Posted : Wednesday, June 16, 2021 11:54:14 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Father’s Day


By Phượng Nghi -

June 17, 2016


Ngày Chủ Nhật 19 tháng 6 này khắp nước Mỹ dành để tôn vinh những người cha. Đó là Father’s Day, ngày hiền phụ, ngày lễ mừng cha. Sau đây là sơ lược một số dữ kiện về ngày lễ này:

Sự kiện

– Theo Hallmark, hãng chuyên bán thiệp, Father’s Day là cơ hội lớn đứng hàng thứ tư để gởi đi những thiệp mừng, với khoảng 74 triệu thiệp được gởi hàng năm. Ba dịp kia là Christmas, Valentine’s Day và Mother’s Day.

CMYK

– 50% thiệp Father’s Day là mua cho cha; 20% do các bà vợ gởi cho chồng.– Theo Cục Thống kê Hoa Kỳ, ở Mỹ có khoảng 70.1 triệu người đàn ông làm cha; 1/3 số này có vợ với con nhỏ dưới 18 tuổi. Có 2 triệu người cha “độc thân”. Năm 2015 có 199,000 người cha ở nhà để coi con cho vợ đi làm ở ngoài.

UserPostedImage

– Người có công trong việc khởi đầu cho Father’s Day là Sonora Louise Smart Dodd, ở thành phố Spokane, tiểu bang Washington. Bà có ý tưởng này sau khi nghe một bài giảng ở nhà thờ trong ngày Mother’s Day, và muốn tôn vinh cha của mình là William Jackson Smart. Ông là người góa vợ, đã tận tình nuôi dưỡng 6 đứa con và trông coi một trang trại.

– Chi tiêu năm nay cho Father’s Day có thể tới $12.7 tỷ, trung bình mỗi người tiêu khoảng $115.57 cho quà cáp.

– Tuy nhiên, món chi tiêu cho Father’s Day đó vẫn còn kém xa so với chi tiêu vào ngày Lễ Mẹ: $21 tỷ!

– Ở Thái Lan, Father’s Day được mừng vào Tháng Chạp, dịp sinh nhật của vua Bhumibol Adulyadej. Hầu như mọi người đều mặc đồ màu vàng. Còn Father’s Day ở Đức, đàn ông uống bia cả ngày tại các “beer garden”.

Thời biểu

1910 – Thành phố Spokane cử hành Father’s Day đầu tiên vào ngày 19 tháng 6, cũng là ngày kỷ niệm sinh nhật của William Jackson Smart.

1924 – Tổng Thống Calvin Coolidge công khai ủng hộ kế hoạch lập một ngày làm Father’s Day toàn quốc.

1966 – Tổng Thống Lyndon Johnson tuyên bố Father’s Day là ngày lễ chính thức toàn quốc.

1972 – Tổng Thống Richard Nixon ký thành luật công nhận Father’s Day được cử hành cố định tại Mỹ vào ngày Chủ Nhật thứ ba trong tháng 6 hàng năm.

Edited by user Thursday, June 17, 2021 3:35:50 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#75 Posted : Thursday, June 17, 2021 3:47:18 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage

Chuc Mung ngay Hien Phu voi tat ca cac Dang Lam Cha ...
Va huong tron mot ngay tuyet voi ben vo hien va cac con chau ...

HONG VU LAN NHI

Edited by user Thursday, June 17, 2021 3:49:07 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#76 Posted : Saturday, June 19, 2021 9:37:19 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage


TÌNH CHA

Cha..cha.., tiếng gọi đầu đời
Và còn gọi mãi đến hơi cuối cùng.

Cha là lượng cả bao dung
Tình yêu ấp ủ con từng bước đi.

Cha hiện diện lúc gian nguy
Chở che, khuyên dạy từ khi vào đời.

Sống sao cho xứng danh người
Trai tiết nghĩa, gái trọn đời trung trinh.

Sống tròn chữ hiếu, chữ tình
Biết tạo hòa khi, gia đình êm vui …

Cha ơi, con xin giữ lời
Dù cha khuất bóng, muôn đời không quên!

HONG VU LAN NHI
6/19/2016

Edited by user Wednesday, June 23, 2021 7:40:03 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#77 Posted : Wednesday, June 23, 2021 6:47:16 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage

TRONG CƠN MÊ

Trong cơn mê gọi tình người
Tim say hấp hối ru lời yêu thương
Vòng tay ấp ủ dạ hương
Nồng nàn giấc bướm, vấn vương mộng lòng.

Thênh thang bước tới non bồng
Thiên Thai tiếng hát mơ nồng vu sơn
Đào tiên dâng ngọt lịm hồn
Giao hòa trời đất , tình hong ấm tình.

Muôn tinh tú chiếu lung linh
Trăng đêm soi rọi một tinh cầu buồn
Có ngôi sao lẻ, cô đơn
Linh hồn tôi đó, sao hôm lạc đường.

Đừng rơi giọt lệ xót thương
Vì anh tôi lạc mất phương hướng về.

HONG VU LAN NHI
6/16/2015

Edited by user Wednesday, June 23, 2021 7:48:16 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#78 Posted : Sunday, June 27, 2021 7:38:37 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)

Minh Oan Trần Khắc Chung Và Huyền Trân Công Chúa


Hoàng Hương Trang

September 4, 2020 | by Ban Tu Thư | 0

UserPostedImage

Từ xưa đa số người Việt mặc nhiên cho rằng Trần Khắc Chung và Công Chúa Huyền Trân là một mối tình. Họ kể truyền miệng đời này qua đời khác thành ra vô tình đã “Đóng Đinh” đó là một mối tình như có thực. Chính tôi từ mấy chục năm qua cũng tin như vậy. Cứ cho là trước khi đi làm vợ vua Chiêm Chế Mân, Công Chúa Huyền Trân đã có ý tình dan díu với Trần Khắc Chung, nên khi Chế Mân chết, vua Trần sai Khắc Chung đi cứu con gái khỏi bị hỏa thiêu chết theo chồng theo phong tục của hoàng gia Chiêm Thành, thì hai người “tình cũ” lại được “tái hợp”. Cuộc cứu hộ công chúa thành công và hai người lênh đênh trên biển một thời gian khá dài có đến hàng năm, mới về tới Thăng Long.

Mãi cho đến khi thành phố Huế xây dựng Trung Tâm Văn Hóa Huyền Trân, mà dân Huế gọi là Đền Thờ Huyền Trân Công Chúa; tôi có dịp đến viếng, tìm hiểu cặn kẽ, đọc kỹ sử liệu và văn bia tại đền thờ, thật sự tôi đã sững sờ, ngỡ ngàng khi biết ra sự thật có trong sử liệu và văn bia tại Đền Thờ do Ban Nghiên Cứu Sử uy tín đã viết lại cho đúng sự thật.

Ôi! Một nỗi oan đã kéo dài với thời gian mấy thế kỷ, mà không ai minh oan cho hai người. Theo sử liệu, khi công chúa Huyền Trân còn ở Thăng Long, chỉ mới 13 tuổi, đã được vua cha hứa gả cho Chế Mân. Khi đó, lão tướng Trần Khắc Chung đã rất già, vốn không phải họ Trần, mà là họ Đỗ, vì có nhiều công chiến trận nên được vua cho cải ra họ Trần. Lão tướng ngoài tài trận mạc, còn có tài thêu thùa rất khéo tay, vì vậy các công chúa trong triều được lão tướng dạy cho học thêu thùa. Công Chúa Huyền Trân lúc đi lấy chồng mới 15 tuổi, là cháu ngoại của danh tướng Trần Hưng Đạo, bạn lão tướng chí thân của lão tướng Trần Khắc Chung. Lúc đó, lão tướng Khắc Chung đã già, đã có 3 đời vợ, con cháu đầy đàn, không thể nào lại dan díu với cô công chúa 13 tuổi là cháu ngoại của bạn mình được. Thuở xa xưa trên 700 năm trước đó, một cô gái nhỏ mới 13, 14 tuổi có dám yêu một ông già bạn của ông ngoại, và đã có vợ, con, cháu đầy đàn? Ngay thời đại ngày nay, điều đó cũng khó có thể xảy ra Cho đến khi vua Trần sai đi cứu công chúa là vì lão tướng đáng tin cậy, có nhiều mưu kế, từng trải trận mạc, mới có thể cứu được công chúa thoát khỏi lên giàn hỏa thiêu. Lúc này công chúa mới sinh hoàng tử được 2 tháng. Lão tướng Khắc Chung đã tương kế tựu kế, vừa thay mặt vua Trần để phúng điếu với triều đình Chiêm Thành (Chế Mân chết, Chế Cũ lên nối ngôi vua cũng chỉ mới trên dưới 15 tuổi, là con trai của bà hoàng hậu lớn của Chế Mân, còn con của Huyền Trân là Chế Chí mới sinh được 2 tháng) vừa đề nghị với triều đình Chiêm Thành cho phép Công Chúa Huyền Trân ra biển Đông để hướng về quê hương bái biệt vua Cha, rồi sẽ trở vào để lên giàn hỏa. Triều đình Chiêm Thành đã bị mắc mưu của lão tướng Việt Nam, đã bằng lòng cho Công Chúa Huyền Trân ra biển để bái biệt vua cha. Vừa hay trời phù hộ cho lão tướng, sương mù dày đặc bao phủ cả biển khơi, ba bên bốn bề đều không thấy rõ, nhân cơ hội đó, lão tướng đưa công chúa qua thuyền nhẹ, và dông tuốt về phía Bắc. Trên thuyền chỉ có mấy thủy binh chèo thuyền, thuyền nhẹ đi rất nhanh, sương mù đã che khuất bóng họ. Khi thuyền vào đến vùng biển Quảng Trị thì bị bão lớn, sóng đánh dữ dội suýt chìm thuyền, phải tấp vào bờ. Vùng đất Quảng Trị bấy giờ thuộc hai Châu Ô, Lý là đất mà Chế Mân đã dâng cho vua Trần làm sính lễ để cưới công chúa nhà Trần. Đất đã là của nước Việt, có quan trị nhậm do vua Trần cử đến cai quản. Chính quan cai quản đất mới này đã giấu nhẹm rất bí mật tung tích của lão tướng và Huyền Trân, chờ hết mùa giông bão, sửa chữa thuyền xong mới có thể tiếp tục hành trình ra Bắc. Tại sao phải giấu tung tích? Bởi thủy quân Chiêm Thành rất giỏi thủy trận, đã từng đánh ra tận Thăng Long thời Chế Bồng Nga, do đó họ có thể cho thuyền truy lùng thuyền của Khắc Chung và công chúa. Hai người được vị quan Việt Nam giấu kỹ đồng thời lo sửa chữa thuyền bè đã bị bão làm hư hỏng nặng. Hơn năm sau, hết mùa bão, trời yên biển lặng, quân Chiêm không truy đuổi nữa, thuyền cũng đã sửa chữa xong, họ mới tiếp tục cuộc hải trình ra Bắc.

Tuy được cứu thoát, nhưng công chúa trong tâm trạng mất một đứa con trai đầu lòng mới 2 tháng tuổi, cùng với nỗi đau vừa mất chồng, cùng nỗi sợ hãi vừa thoát lên giàn hỏa thiêu. Thử hỏi trong tâm trạng đau buồn mất chồng, mất con, và lo sợ như thế, còn tâm trạng đâu để dan díu, ngoại tình? Sở dĩ người đời sau thêu dệt nên mối tình Trần Khắc Chung và Công Chúa Huyền Trân là do họ đồng hóa với mối tình Tây Thi – Phạm Lãi bên Tàu. Sau khi báo thù vua Tàu, Tây Thi đã theo người tình cũ là Phạm Lãi chèo thuyền chu du vào Ngũ Hồ sống với nhau, lênh đênh bềnh bồng trên sóng nước, bỏ lại thế gian sau lưng. Do đó người Việt đời sau cứ thản nhiên đồng hóa mối tình Tây Thi – Phạm Lãi và Huyền Trân – Trần Khắc Chung như là một. Đó là nỗi oan của lão tướng Trần Khắc Chung và là nỗi oan của sương phụ Huyền Trân mà ngày nay chúng ta phải hiểu và đánh giá lại cho rõ ràng.

Khi về đến Thăng Long, Huyền Trân lên núi Yên Tử trình diện vua cha là Phật Hoàng Trần Nhân Tông, rồi quy y đi tu, lấy pháp danh là Hương Tràng ni sư. Bà vừa tu hành vừa dạy dân dệt vải và làm thuốc cứu bệnh cho dân. Tôi ước mong rằng người Việt Nam ta ai cũng có dịp đến viếng đền thờ Công Chúa Huyền Trân ở Huế để có dịp tận tường đọc kỹ văn bia và sử liệu chính thức đáng tin cậy để minh oan cho công chúa Huyền Trân và lão tướng Trần Khắc Chung. Riêng tôi, sau lần có dịp đến viếng đền thờ và đọc cặn kẽ sử liệu, văn bia. Tôi đã thắp hương cúi đầu chân thành tạ lỗi với người xưa, vì mình đã lầm tưởng mấy chục năm qua chỉ vì hai chữ “tương truyền”, oan cho một người phụ nữ đoan hạnh và một vị lão tướng tài ba.

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#79 Posted : Sunday, June 27, 2021 9:39:08 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
UserPostedImage

LỜI GIÓ NHẮN

Chùm nắng vàng, vàng lên từng nỗi nhớ
Nỗi nhớ dài hơn cả hẹn trăm năm
Và đâu đây vang vọng tiếng chuông ngân
Hồn chìm đắm dĩ vãng mờ xa lấp.

Những nhớ quên, những thương hờn, còn mất
Ý miên man xoáy quyện trái tim sầu
Và cuộc đời, sao lắm nỗi thương đau
Cứ đuổi bắt khác gì hình với bóng …

Lời gió nhắn từ chuông chiều xa vọng
Những khổ đau rồi cũng sẽ nguôi quên
Cõi trần này, có gì đâu vững bền
Mà khắc khoải, mà ôm sầu nhân thế.

Lời hẹn thiên thu, cũng sẽ thành dâu bể
Mắt hồ đời, thấm đẫm giọt lệ rơi
Khoảng cách không gian là mộ lấp bia đời
Hồn sương gió mãi trải dài nhung nhớ.

Rồi tình nhạt, vương vương cung đàn lỡ
Trái tim sầu, cũng héo úa chờ mong
Tìm nắng hồng hong sưởi tấm tình đơn
Hồn viễn xứ, lệ lưu vong … hoài vọng.

HONG VU LAN NHI
5/20/2017

Edited by user Sunday, June 27, 2021 9:41:39 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#80 Posted : Thursday, July 1, 2021 4:57:19 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,629

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
(Họa nguyên vận với hph va HONG VU LAN NHI)

Trả Em

Trả em về với vườn xưa bến cũ
Dẫu ong còn say đắm nụ hoa xuân
Khách sang sông đang lỡ bước phong vân
Nên cứ mãi lần khân mà chửa dám

Trả em về với rừng xưa núi thẳm
Em an vui với suối mát bên đèo
Có chim muông ca hót với thông reo
Sao chưa trọn vì anh yêu quá đỗi

Trả em về với chợ phiên lễ hội
Để em yên hàn bên lối sống xưa
Còn anh phiêu bạt trong gió trong mưa
Cho hết một kiếp, khi tình đến muộn

hph
4/20/2009


Làm sao trả

Làm sao trả hết mùa tình năm cũ
Những nồng nàn, say đắm một trời xuân
Bước chân hoang bỗng lạc cõi gian trần
Tim chết đuối mà tay cầm, chưa dám

Làm sao trả ước mơ thầm thăm thẳm
Ngát suối ngàn róc rách chảy lưng đèo
Tiếng chim trời, ríu rít gió mừng reo
Anh hiện diện, lòng em vui quá đỗi

Làm sao trả ngất ngây mùa lễ hội
Tình si mê, nồng nhiệt của ngày xưa
Để bây giờ quạnh vắng những đêm mưa
Nghe trống trải khi ru lòng giấc muộn.

HONG VU LAN NHI
4/20/2009
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest
6 Pages«<23456>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.