Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

329 Pages«<327328329
Options
View
Go to last post Go to first unread
tictac  
#6561 Posted : Sunday, May 9, 2021 9:05:53 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,093
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)
UserPostedImage

Giọt nước mắt của mẹ!



Con không biết mẹ đã khóc bao nhiêu lần trong đời. Nhưng có một điều con biết chắc đó là giọt nước mắt của mẹ thấm đẫm bao nhiêu năm tháng nhọc nhằn vất vả. Cám ơn mẹ của con với những giọt nước mắt đã nuôi con đến ngày hôm nay.

Chị em con đã lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ. Mẹ là người luôn dõi theo từng bước chân của con suốt cả cuộc đời, từ thuở còn nằm nôi cho đến khi trưởng thành. Con biết mẹ đã tảo tần chăm lo cho chúng con được như ngày hôm nay là một điều kỳ diệu đến dường nào. Đôi lúc vì không kìm nén được cảm xúc của mình mà mẹ phải bật khóc vì vui sướng trào dâng khi chứng kiến những thành tựu mà chúng con đã gặt hái được.

Con biết giọt nước mắt của mẹ là những giọt nước mắt hạnh phúc xen lẫn tự hào và có thể là giọt nước mắt chia sẻ cảm thông.

Biết bao nhiêu lần mẹ khóc. Con nghe ba kể, ngày sinh con ra, mẹ khóc rất nhiều. Khóc từ lúc bắt đầu những cơn đau chuyển dạ. Khi nhìn thấy con đỏ hỏn trên tay ba, mẹ vui mừng khôn xiết, nụ hôn mẹ hòa lẫn vị nước mắt.

Rồi năm tháng qua đi, con lớn lên trong sự thương yêu và đùm bọc của mẹ. Có những lần mẹ đã khóc, đó là những lúc con chập chững những bước đi đầu tiên, lần con bập bẹ những câu nói đầu đời, mẹ cũng sung sướng, vỡ òa hạnh phúc.
Có những lúc con gặp chuyện buồn, khi ấy con lại về bên mẹ, tựa vào bờ vai mẹ và khóc. Ảnh: Internet



Nhớ những lần con ốm nặng, mẹ bồn chồn không yên, sau đó là những trận sốt suốt đêm bất ngờ ập đến, mẹ lại thức trắng đêm bên con. Mẹ cố nén những giọt nước mắt nóng hổi vì lo lắng để chăm sóc con, mẹ luôn cầu mong con được mạnh khỏe và bình an.

Con nhớ như in ngày con vào lớp một, mẹ dậy thật sớm để đưa con tới trường, ngoài niềm vui mẹ lại rất lo lắng vì lo cho con còn lạ lẫm ở môi trường mới. Ấn tượng nhất là hình ảnh mẹ cứ đứng mãi ở cổng trường dõi theo con, đến khi cô giáo đón con vào lớp mẹ mới chịu ra về. Đôi mắt mẹ lúc ấy long lanh ngập tràn nước mắt bởi hạnh phúc và cả lo âu.

Ngày con có giấy báo đậu đại học, niềm vui mẹ ngập tràn. Hạnh phúc xen lẫn tự hào. Nụ cười lại hòa với nước mắt của mẹ. Nỗi nhớ con đan xen nỗi lo vì con rời xa vòng tay mẹ.

Nhớ ngày con lập gia đình, mẹ cũng khóc. Con biết những giọt nước mắt ấy là giọt nước mắt hạnh phúc cùng với nỗi niềm khi con đã rời xa sự bao bọc của mẹ để lo cho tương lai hạnh phúc của mình.

Mẹ biết không, có những lúc nông nổi, con không nghe lời và đã cãi lại lời mẹ khuyên bảo. Mẹ đã quay đi trong lặng lẽ. Đó là lần đầu tiên con làm mẹ buồn. Giờ nghĩ lại con thấy thương mẹ và giận mình vô cùng.

Có những lúc con gặp chuyện buồn trong cuộc sống, khi ấy con lại về bên mẹ, tựa vào bờ vai mẹ và khóc. Mẹ lại ở bên cạnh vỗ về và an ủi con, giấu đi những giọt nước mắt lo lắng vào trong.

Mẹ ơi, con không biết mẹ đã khóc bao nhiêu lần trong đời. Nhưng có một điều con biết chắc đó là giọt nước mắt của mẹ thấm đẫm bao nhiêu năm tháng nhọc nhằn vất vả.

Giờ đây khi con đã là mẹ của hai cô con gái, cảm nghĩ trong con, những giọt nước mắt của mẹ là sự chắt lọc, là tinh túy của tình mẫu tử. Con cũng đã nhiều lần rơi nước mắt trên chặng đường khôn lớn của hai con, nên con càng trân quý, càng nhớ mãi những giọt nước mắt của mẹ. Cám ơn mẹ của con với những giọt nước mắt đã nuôi con đến ngày hôm nay.

Hạ Mi
tictac  
#6562 Posted : Wednesday, May 12, 2021 2:53:46 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,093
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage


EM ÐÃ HOANG ÐƯỜNG TỪ CỔ ÐẠI

Bùi Bảo Trúc

28-9-2007


Năm mươi ba năm trước, một thiếu nữ 15 tuổi vừa từ giã tuổi thơ, vừa mới có những chiếc áo dài đầu tiên, mái tóc gợn một chút sóng như mặt nước Hồ Gươm những ngày thu, một chút son môi, và vừa mới bắt đầu làm người lớn chưa được bao lâu, đã phải làm một cuộc chia tay với rất nhiều nước mắt, bỏ lại Hà Nội, nơi cô ra đời và sống những năm thơ ấu, giã từ và vĩnh biệt người cha để đáp một chuyến máy bay đi Nam .

Cũng thời gian ấy, một người đàn ông trẻ, chưa tới tuổi ba mươi vừa hoàn tất những truyện ngắn đầu tay, ngồi xuống viết thêm một truyện ngắn khác để in vào tập truyện đánh dấu chuyến đi xa ấy. Truyện ngắn kể những băn khoăn, những suy nghĩ quẩn quanh của đêm cuối ở thành phố Hà Nội. Ông đặt cho truyện ngắn đó một cái tựa đọc lên đã thấy đẹp: Ðêm Giã Từ Hà Nội. Rồi ông dùng ngay cái tựa Ðêm Giã Từ Hà Nội, để đặt tên cho tập truyện ngắn đầu tay xuất bản ở Sài Gòn .

Trong chuyến di cư năm 1954, những người ở Hà Nội bỏ thành phố này ra đi đều có những tâm trạng loay hoay, hồi hộp, lo sợ, hoang mang như cô thiếu nữ và những băn khoăn có phần chín chắn hơn, cùng rất nhiều suy nghĩ về chuyến đi tới một nơi chốn chưa bao giờ mường tượng ra được của người đàn ông.

Tất cả đều có một đêm giã từ Hà Nội.
Người đàn ông ấy trở thành một nhà văn nổi tiếng ở miền Nam, sống suốt một đời với sách vở, văn chương. Người đàn ông ấy là Mai Thảo.
Và người thiếu nữ ấy, ở Sài Gòn, cũng trở thành một tên tuổi, một khuôn mặt rất nhiều người biết trong những năm kế tiếp. Ðó là Kiều Chinh.
Họ cùng khởi đi từ Hà Nội, cùng sinh hoạt với văn học và nghệ thuật ở Sài Gòn.

Hai người đi hai con đường khác nhau, nhưng thỉnh thoảng họ gặp nhau. Hai người có hai cuộc sống rất không giống nhau. Người đàn ông sống suốt một đời không gia đình cho đến lúc chết, chỉ có bạn bè và văn chương. Người phụ nữ có gia đình, con cái và điện ảnh.

Rồi nhiều năm sau đó, họ gặp lại ở một nơi cách xa Hà Nội, và cách xa Sài Gòn nhiều ngàn cây số.
Hoàn cảnh hoàn toàn đổi khác.
Ði chơi với Mai Thảo nhiều, bạn bè đều biết người ông yêu ai. Nhiều người biết điều đó. Chúng tôi tôn trọng cả hai. Không người nào nói ra, nhắc tới, xác nhận hay kể về chuyện của họ.

Như một câu thơ của Thanh Tâm Tuyền :

…Không ai biết chúng ta yêu nhau…

Hai người vẫn có những đời sống đi song song với nhau. Hai con đường sắt không bao giờ gặp nhau.
Mai Thảo có một tập thơ trong những năm cuối của đời sống, tập Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Ðền.
Trong đó có một bài thơ mà người đọc thấy hệt như đoạn viết ngắn về tập thơ của ông in trên bìa sau của cuốn thơ : "Thơ, với ông trọn đời như một tình yêu thầm kín, tới cuối đời mới chịu phơi bầy ra ánh sáng."
Mai Thảo viết văn xuôi, nhưng người ta vẫn thấy ẩn hiện những bài thơ. Ông sống một đời sống rất một mình, nhưng đằng sau, người ta vẫn thấy hình ảnh một mối tình. Kín đáo, bí mật và lặng lẽ.

Bài Em Ðã Hoang Ðường Từ Cổ Ðại càng đọc, người ta càng thấy người phụ nữ ông yêu hiện ra rõ nét hơn.
Tôi tin ông viết bài thơ ấy cho một người mà tôi nghĩ là tôi có thể đoán được.
Nhưng mấy lần hỏi ông viết bài thơ ấy cho ai, ông đều lảng sang chuyện khác.
Ông không trả lời, không xác nhận bài thơ ấy viết cho ai, nhưng chúng tôi nghĩ chúng tôi đoán khá đúng.
Có một khoảng cách tuổi tác giữa ông và người ông nhắc đến trong bài thơ, một khoảng cách mười mấy tuổi :

Em đủ mười phương từ tuổi nhỏ
Ngần ấy phương anh tới tuổi già
Tuổi ư? Hồn vẫn đầy trăm gió
Thổi suốt đêm ngày cõi biếc ta


Ngày rời Hà Nội, Mai Thảo đã gần ba mươi. Người phụ nữ ấy cùng tuổi với cô gái đi chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp.
Ông gặp cô trong một hoàn cảnh muộn màng. Những con đường đều không dẫn được hai người đi tới nơi mà họ muốn tới. Con đường toàn những ngã rẽ để chỉ tới những khúc không lối ra khác :

Con đường thẳng tắp con đường cụt
Ðã vậy từ xưa cái nghĩa đường
Phải triệu khúc quanh nghìn ngã rẽ
Mới là tâm cảnh đến mười phương


Và sau những khúc quanh và những ngã rẽ, họ gặp nhau. Lúc ấy, nhìn lại, người làm bài thơ nhìn ra được rõ hai người. Cái căn phần không mấy tử tế đẩy họ lại gần nhau mà vẫn rất nhiều xa cách :

Em đã hoang đường từ cổ đại
Anh cũng thần tiên tự xuống đời
Ðôi ta một lứa đôi tài tử
Ngự mỗi thiên thần ở mỗi ngôi


Ở khúc cuối của con đường, tìm lại được nhau thì đúng như tựa của một cuốn sách ông viết, mượn từ một câu thơ Ðinh Hùng : Cũng đủ lãng quên đời.
Hạnh phúc là ở đó. Ông thấy được hạnh phúc trong lòng của hai người. Họ không bao giờ gần hơn lại. Nhưng họ cũng không thể xa nhau thêm. Cái bất hạnh của một xa cách vĩnh viễn thì lại chính là hạnh phúc của chuyện không mất nhau :

Ðừng khóc dẫu mưa là nước mắt
Ðừng đau dẫu đá cũng đau buồn
Tâm em là Bụt, tâm anh Phật
Trên mỗi tâm ngời một nhánh hương


Ðó là bài thơ Mai Thảo viết cho Kiều Chinh.

Lúc hạ huyệt người đàn ông ấy, tôi hỏi Kiều Chinh có phải bài Em Ðã Hoang Ðường Từ Cổ Ðại Mai Thảo viết cho cô không, và trước khi những nắm đất cuối cùng được ném xuống, cô đã gật đầu.
Tôi thấy có những giọt nước trên mắt.

Bùi Bảo Trúc

tictac  
#6563 Posted : Thursday, May 20, 2021 12:13:33 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,093
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)




UserPostedImage

Có ai còn nhớ Xóm Gà xưa?
PHẠM CÔNG LUẬN


Năm 2016, lần về quê hương cuối cùng trước khi mất, nhà văn Nhật Tiến hỏi tôi: “Xóm Gà bây giờ ra sao? Sáu mươi năm trước gia đình tôi sống ở đó!”. Ông kể, năm 1954, vợ chồng ông khi còn rất trẻ di cư từ Hà Nội vào miền Nam và sống ở Đà Lạt. Một năm sau, ông về Gia Định, lần đến xóm Gà để cư ngụ.

Đó là cái xóm nghèo ngoại ô, giá thuê nhà rẻ. Lúc đó vì không quen biết ai nên kiếm việc làm rất khó khăn. Trong gần hai năm liền, gia đình ông sống rất nghèo ở xóm Gà, chui rúc dưới một mái nhà lá mà ông gọi là “tồi tàn”.

Ngoài ông và vợ là nhà văn Đỗ Phương Khanh, ở đó còn có nhà thơ Song Hồ và nhà văn Nguyễn Đình Toàn, tác giả tiểu thuyết Áo mơ phai và hai bài thơ phổ nhạc rất hay Anh đến thăm em đêm Ba mươi và Tình khúc thứ nhất.

Dù khó khăn, mọi người sống vẫn hồn nhiên, Nguyễn Đình Toàn ôm đàn ca hát suốt ngày, khi viết văn chỉ dùng mặt sau của bản tin Việt Tấn Xã làm giấy viết, lấy bút hiệu là Tô Hà Vân. Sau, lần lượt các nhân văn thi sĩ Bắc di cư rời cái xóm tạm dung đầy tình người chân chất này để tỏa đi khắp nơi.

Song Hồ phiêu du một thời gian rồi trở lại Sài Gòn đi dạy học, làm thơ. Nguyễn Đình Toàn vừa làm cho Đài Phát Thanh Sài Gòn vừa tiếp tục sáng tác. Riêng Nhật Tiến thì đi dạy học ở Mỹ Tho. Sau này, khi sống ở Mỹ nhiều năm, ông vẫn nhớ cái xóm Gà hiền lành đó.

Xóm Gà thuộc quận Bình Thạnh bây giờ. Thời xưa, người Việt ở Gia Định thích sống khu Xóm Gà vì có nước ngọt quanh năm. Đây là xóm nuôi gà độ, có từ đầu thế kỷ 19. Trước năm 1954, vùng này còn vắng vẻ. Vài người già kể lúc đó phố xá không có mấy, đèn điện chỉ có ở người khá giả và nhà quanh chợ. Đa số dùng đèn dầu thắp ban đêm, dùng nước giếng.

Một tác giả ở hải ngoại, ông Lê Bảo Trân viết trong sách: “Nhà cửa cất theo lối cổ, lợp ngói âm dương. Hầu hết có vườn cây bao quanh, trồng bốn loại cây chánh là mít, mãng cầu, nhãn và mận.

Ranh đất là hàng rào cây tươi cao khỏi đầu. Về đêm cảnh vật trở nên huyền bí mơ hồ” (cuốn Chiều chiều lại nhớ chiều chiều in ở hải ngoại năm 1992). Ông kể khu này, có hai nhân vật cùng hành nghề liên quan đến… con heo, với hai hình ảnh tương phản. Họ đều là người Hoa cao niên trên dưới ngũ tuần. Một ông “tóc cắt ngắn, tay cầm cây sáo nhỏ màu đen, đi rảo trong xóm thổi réo rắt”, đó là ông thiến heo.

Còn ông kia, chuyên cho mướn heo nọc, dễ nhận ra nhờ dẫn con heo có dính theo một thứ ngộ nghĩnh là… vòng hoa giấy dán ngang lưng. Cả hai ông đều khô đét do hút thuốc phiện. Ông gầy giống heo đi tới đâu là chó sủa tới đó. Lúc heo hành sự, con nít xúm quanh khiến các bà vừa cầm roi đuổi vừa la ỏm tỏi.

Heo gầy giống xong, ông cho nó hai trứng gà tươi để bồi dưỡng. Thời Pháp thuộc, vào buổi trưa, phía xóm Gà nghe được tiếng ốc hụ từ cái cột do Pháp dựng lên ở ngã tư Bình Hòa lúc 12 giờ trưa để báo giờ tan sở. Dân quanh xóm thường nghe tiếng xe lửa từ ga Đông Nhì chạy đến ga Xóm Gà.

Đó là giai đọan mà Xóm Gà có sự hiện diện của hai nhà báo nổi tiếng: ông Cử Tùng Lâm Lê Cương Phụng và nhà thơ Tản Đà. Một đêm Giao thừa, ông Lê Cương Phụng được phân công đi mua gà, còn Tản Đà ở nhà lo rượu. Ông Phụng mua con gà luộc, lấy thêm chai Mai Quế Lộ nữa cho xôm tụ.

Xui xẻo thay, khi đi đường, ông Phụng mải mê xem đám đánh nhau mà bị bắt nhốt vô bót. Ông Tản Đà ở nhà đợi miết đành uống hết chai rượu rồi lăn ra ngủ. Thời gian ngắn ngủi ở Sài Gòn chắc hẳn Tản Đà có tâm trạng nhớ quê hương và lo lắng về chuyện nợ nần ngoài Bắc.

Đến khi trở về quê Bắc, kỷ niệm sống ở thàng phố phương Nam này lại dậy lên, nhất là sự đối đãi trọng thị của ông Diệp Văn Kỳ chủ báo Đông Pháp. Ông còn ngoái lại bằng bài thơ đầy cảm xúc, nhắc nhớ nơi chốn ông vừa rời xa:

Xóm Gà tan giấc rạng vừng ô
Tối đến Nha Trang, rượu một hồ.


Không rõ ngôi nhà ông từng cư ngụ cuối thập niên 1920 ấy nằm ở đâu trong Xóm Gà? Anh Nguyễn Đạt, từng sống ở khu Xóm Gà trước khi đi Mỹ kể về thời gian anh sống ở đó khoảng thập niên 1960. Lúc đó, anh cũng như hầu hết con nít ở xóm Gà đều học ở trường Thiên Ca, bây giờ có tên là trường Nguyễn Văn Bé. Khu này có hàng chục ngôi chùa, nổi tiếng như chùa Dược Sư, Già Lam…

Có nhiều người làm lớn hai bên Quốc gia lẫn Cộng sản. Có cả du đãng nổi tiếng như Dũng Mexico. Ngay ngã tư Xóm Gà, phía đầu đường Lê Quang Định trước 1975 có bót cảnh sát Nguyễn Văn Gập, bây giờ đã đập bỏ. Khi anh lớn lên, không còn dấu vết trường gà hay không còn mấy ai nhắc các ông Năm Đồ, Ba Giáp là dân võ nghệ giang hồ nữa.

Ở Xóm Gà cũng có một khu nhà nghệ sĩ sống quây quần giống như bên cư xá Chu Mạnh Trinh ở Phú Nhuận. Bên trong cư xá Thanh Bình 2 (ở đối diện chùa Pháp Vân trên đường Ngô Tùng Châu, nay là đường Nguyễn Văn Đậu) là nhà của nghệ sĩ hài Văn Hường.

Cư xá này còn là nơi tập trung nhiều gia đình nổi tiếng trước năm 1975, có nhà của ký giả Huyền Vũ, một bình luận viên thể thao nổi tiếng trên đài phát thanh Sài Gòn và con trai của ông là thủ môn Quốc Bảo (bắt gôn cho đội Euquinol, Hải Quân rồi đội tuyển quốc gia), ông thẩm phán Tối cao Pháp viện Tôn Thất Hiệp, nhạc sĩ Lê Dinh, ông bà Tô Văn Lai (chủ nhân trung tâm Paris by night).

Cư xá này nổi tiếng nhiều người đẹp, trong đó, con gái của bà chủ tiệm tạp hoá Hương Nam đẹp nhất, nhiều người khen.

Sâu vào trong hẻm là nhà của các nghệ sĩ khác như ông Tùng Lâm, một nghệ sĩ rất bình dân, ưa thả bộ từ trong xóm ra uống cà phê, ca sĩ Trang Thanh Lan luôn cười nói vui vẻ, cư xử với bà con lối xóm rất dễ thương, được tiếng là thương yêu gia đình. Hẻm này ăn sâu lên tận ngã ba chợ Cây Thị là khu lao động nghèo, dân lao động nghèo và dân giang hồ sống chung với nhau.

Xóm Gà có sân banh Lê Văn Duyệt ở đường Trung Dũng thuộc quận Gò Vấp, có đội Euquinol, Ngôi sao Gia Định đến tập dượt. Sau 1975, sân này đổi tên thành sân Trần Phú với nhiều tuyển thủ đến đá, như ông Nguyễn Kim Hằng đội Hải Quan.

Mỗi chiều, chú bé Đạt đợi nghe tiếng bạn bè rủ rê là nhập vào đám bạn ôm banh, len lỏi theo đường mòn trong xóm để ra sân banh, chọn một phần sân rồi chia phe nhau đá. Lớn lên mới đá nổi trên cả cái sân rộng nhưng cột gôn không có lưới. Sân này còn là sân thể thao thể dục của trường trung học Hồ Ngọc Cẩn (gần chợ Bà Chiểu, bây giờ là trường tiểu học Nguyễn Đình Chiểu).

Hồi đó các trận tranh giải giữa các trường trung học tổ chức ở đây. Sau năm 1986, sân bị “quy hoạch”, biến thành khu dân cư là cư xá Nguyên Hồng.

Sau 1975, anh Đạt đã thấy thi sĩ Bùi Giáng lang thang trong cư xá Thanh Bình 2 rồi đi lên chợ Cây Quéo, quần áo te tua và đã thể hiện đầu óc không bình thường, dù có người cho là ông giả bộ. Dù sao, ông còn để lại mấy câu thơ nhắc một chút đến khu xóm ông ở, trong tập thơ Như Sương:

Sài Gòn bất tận ngoại ô
Xóm Gà Bình Thạnh xóm mô Chuồng Bò
Ghé thăm Chuồng Ngựa quanh co
Chạy về thẳng tắp viếng chùa Già Lam.

Cạnh ngã tư Xóm Gà có tiệm mì của chú Thông từng là huấn luyện viên đội bóng Tổng cục Hóa chất sau 1975. Mì của tiệm chú bán khá ngon, khách ăn đa số là dân sống quanh ngã tư Xóm Gà, ra ngồi ăn hoặc mua tô hoành thánh về làm canh ăn với cơm.

Thỉnh thoảng Đạt được theo ba má ra ăn ở quán Trung Thành (ngay ngã ba đường Trần Quý Cáp và đường Nguyễn Văn Học, nay là đường Nơ Trang Long) ngon có tiếng trước 1975. Quán còn có canh chua, cá kho tộ, cua lột lăn bột… các món miền Nam rặt, ngon nhất là món cua rang muối, nhắc lại còn thèm.

Anh Đạt nhớ ngày xưa vào buổi tối thức học bài thường đói bụng, đạp xe ra mua ổ bánh mì patê chả lụa, hay sang hơn là chạy lên phía đường Nguyễn Văn Học (Nơ Trang Long bây giờ) làm tô mì Minh Sanh hay tô hủ tiếu bò viên, rồi một ly sâm bổ lượng. Bên Mỹ, khu anh ở không bán đồ ăn đêm.

Những đêm lạnh, anh thức dậy nấu tô mì gói Đại Hàn, nhớ ngày xưa vô cùng, nhất là khi về già thì càng nhớ về kỷ niệm. Quê hương đôi khi hiện ra dễ ợt trong đầu, chỉ bằng một món ăn hay một trò chơi tuổi nhỏ ở Xóm Gà là đủ.
tictac  
#6564 Posted : Tuesday, May 25, 2021 10:07:31 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,093
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Mưa Đầu Mùa

Mưa đầu mùa chiều nay tầm tã
Gió ầm ào nghiêng ngả hàng cây
Mưa chiều nay hình như rất lạ
Có khi mô mưa dữ thế này?

Và nơi em trời đang hong nắng
Hay bão bùng giông tố như ni?
Sao chẳng nói trả về thinh lặng
Để ngại ngần một bước chân di

Mưa đầu mùa chắc thường như thế
Vẫn cợt đùa niềm nỗi yêu đương
Nơi đáy mắt giấu vào dư lệ
Phố mưa rơi nước chảy ven đường

Trời mưa vội xem chừng ướt áo
Nếu em về phố cũ chiều nay
Đôi mắt biếc lạnh lòng mưa rớt
Hay đang đùa giọt nắng tình say?


Huỳnh Minh Nhật
tictac  
#6565 Posted : Saturday, June 5, 2021 7:44:16 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,093
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)

UserPostedImage

Tình chúng mình... những hạt nước long lanh

Bên cửa sổ nhìn mưa rơi giăng mắc .
Anh đèn đường nhu hiu hắt chờ ai .
Em chợt nhớ đêm nào bên hiên vắng .
Gió chập chùng mưa thấm lạnh bờ vai .

Em nép sát vào anh tìm hơi ấm .
Vòng tay anh ôm chặt thật dễ thương .
Và tim em rung lên theo nhịp thở .
Thưở dại khờ tình thơm ngát mùi hương.

Ngày tháng dài trôi lạnh lùng không đợi.
Anh miệt mài với sự nghiệp tương lai .
Em lặng lẽ cô đơn trong thầm kín .
Anh vô tình nên tình bỗng nhạt phai

Sợ xuân thì qua mau ...tìm bến đỗ .
Ngày vu qui thấp thoáng có bóng anh .
Dòng đời chảy , hai con đường hai ngã .
Chút chạnh lòng nhớ đến tuổi ngày xanh .

Tình chúng mình...
những hạt nước long lanh


Bang Tam
TieuVuVi  
#6566 Posted : Sunday, June 13, 2021 6:55:08 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,736
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 325 times
Was thanked: 2964 time(s) in 1415 post(s)
UserPostedImage


NỒNG NÀN THÁNG SÁU


Đem bình yên giấu vào đêm tháng 6
Đem nồng nàn gửi nơi ấy phương anh
Phố dịu dàng ve vuốt ngọn đèn đêm
Gói yêu thương vẹn nguyên mùa nhung nhớ.

Ở nơi ấy đêm thôi không thức nữa
Có một người lo sợ thời gian trôi
Trời xe duyên, cau mắc tội với trầu
Để tháng sáu ngọt ngào hương trái chín.

Em lắng nghe trái tim mình lên tiếng
Tháng sáu ơi! ngọt lịm trái trên cành
Và anh đến mang theo giấc mộng xanh
Em dịu dàng tựa vào Anh - tháng sáu.



Ha Nguyen



UserPostedImage


tictac  
#6567 Posted : Saturday, June 19, 2021 4:47:28 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,093
Location: Riverside

Thanks: 369 times
Was thanked: 610 time(s) in 510 post(s)
UserPostedImage
Happy Father's Day 2021

Edited by user Saturday, June 19, 2021 4:49:29 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (3)
329 Pages«<327328329
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.