Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

2 Pages<12
Options
View
Go to last post Go to first unread
UyenVy  
#21 Posted : Thursday, June 9, 2011 10:27:52 AM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

SƠN CA : Tiếng Hát Của Tháng Giêng Cỏ Non.

Vào năm 1973, một tờ báo nào đó có cho biết ông bầu Hoàng Thi Thơ của vũ trường Maxim's vừa lăng xê một ngôi sao ca nhạc mới để tranh tài với hai nữ ca sĩ Thảo Ly và Phương Hồng Hạnh. Và trong bài viết, có cho biết Sơn Ca có giọng hát điêu luyện vì cô đã từng thọ giáo nữ ca sĩ Kim Tước.

Thảo Ly xuất thân từ lò tạp lục Tùng Lâm. Phương Hồng Hạnh xuất thân từ lò Nguyễn Đức vốn chỉ là hai tiếng hát học trò. Vậy mà một khi được Hoàng Thi Thơ và cùng ê kíp của ông chăm sóc, tiếng hát họ trưởng thành và tiến bộ mau chóng. Họ ngân nga rựa ràng, họ dàn trải làn hơi khá thành thạo.

Hoàng Thi Thơ kéo ca sĩ Buì Thiện về Maxim's, tìm cho anh một bạn đồng diễn để cả hai nương theo sóng nhạc "Rước Tình Về Với Quê Hương".
Tiết mục song ca này ăn khách kinh khủng, chẳng những bài hát được phổ thông trong quần chúng nhanh chóng không thể tưởng tượng, mà lại còn thắp sáng thêm hào quang cho danh vọng Bùi Thiện và đưa Sơn Ca lên tuyệt đỉnh vinh quang trong ca trường nhạc giới.
Sơn Ca trong một sớm một chiều làm rung rinh ngôi vị của những giọng hát ăn khách như Phương Dung, Hoàng Oanh, Thanh Tuyền, Hương Lan, Phương Hồng Quế
Tiếng hát của Sơn Ca trong và ngọt nhưng không quá ngọt như tiếng Minh Diệu để khỏi mất đi cái âm sắc gợi cảm. Tuy là giọng mái, nhưng nó không quá mỏng như sương, khi cất lên cao rất thoải mái, khi hát ở chổ ngang ngang thì véo von lăng líu như tiếng chim sơn ca trên cánh đồng mùa xuân miền Bắc.

Khán thính giả khi nghe cô hát thường bị chi phối bởi cái lảnh lót của tiếng hát cô và họ không kịp nhận định rằng bài hát do cô trình bày như "Cô Thắm Về Làng" chẳng hạn, không đủ phẩm chất bởi nó nghèo nàn giai điệu và không được tinh tế về phương diện cấu trúc.

Trong một băng nhạc nào đó, Sơn Ca cao hứng hát bài "Dòng Sông Xanh" của Johann Strauss. Chắc cô nghĩ là tiếng hát của mình cao vút có thể bay lên tới tầng trời Đại La.
Đây là một cuộc phiêu lưu của cô. Giọng cô đâu phải dành để hát nhạc bán cổ điển Tây phương. Cô không biết ngân nga từ đầu cuộc. Ra hải ngoại, dù có tập thử cách ngân nga, như ở đoạn ngân bằng nguyên âm trong bài hát, cô như phụng hoàng gảy cánh, như cá mắc cạn, như trâu bị sa lầy.

Hồ Trường An
UserPostedImage
UyenVy  
#22 Posted : Wednesday, June 29, 2011 10:23:38 AM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

THANH LAN : Tiếng Hát Ngọt Lịm Mật Ong.

Tôi được xem Thanh Lan hát trong cuộc lễ tại trường Bộ Binh Thủ Đức. Chương trình văn nghệ chỉ vỏn vẹn có 3 cô học trò của Nguyễn Đức là: Phương Hoài Tâm, Phương Hồng Hạnh và Thanh Lan.

Hai cô Phương mặc áo dài bằng mousseline trắng, quần sa teng tuyết nhung trắng trông đẹp hơn Thanh Lan trong chiếc áo dài trắng in những chùm rong biếc. Lẽ dể hiểu là hai cô Phương có một thân hình nồng nàn, nẩy nở thật sung mãn những đường cong nét lượn.

Còn Thanh Lan đã không có những cái lợi khí của mỹ nhân trên thân vóc, lại còn mặc áo màu lu câm, điểm trang son phấn vụng về, mái tóc cô cắt mành tương trước trán và xỏa dài tới vai đóng khung một khuôn mặt nhẫn nhục và cam phận.
Vốn là một giọng có đôi chút căn bản kỹ thuật, cho nên Thanh Lan dù hát những bản xoàng xỉnh hoặc những bản kém giá trị nghệ thuật mà vẫn tạo một chút gì ý nhị.

Bài "Gặp Nhau" của Hoàng Thi Thơ trước đó có Thái Thanh, Tuyết Mai, Thúy Nga, Lệ Thanh hát rồi, thế mà Thanh Lan vẫn tạo một phần riêng biệt ở phần diễn tả, ở phần luyến láy.
Nhờ cô mà bản "Trăm Nhớ Ngàn Thương" của Lam Phương trở nên nổi tiếng và bán chạy như tôm tươi. "Trăng Thanh Bình" của Lam Phương vốn là bài hát cũ, từ đầu thập niên 60 đã bị rơi vào quên lãng, nhưng khi cô moi ra hát lại vẫn làm say mê khán thính giả. Thanh Lan lúc đó như một tinh đẩu đang sáng rực rỡ.

Thanh Lan trở thành ca sĩ là do sự khuyến khích của bà mẹ. Lúc đầu bà mẹ của Thanh Lan dắt cô đến nhạc sĩ Nghiêm Phú Phi để cho cô thọ giáo, nhưng họ Nghiêm lại giới thiệu cô cho nhạc sĩ Nguyễn Đức.
Trong lò Nguyễn Đức, Thanh Lan chịu thua chịu thiệt với lớp Bích Vân, Ngọc Vân, Phước Vân, Hoàng Oanh. Sau đó cô lu mờ trước lớp Phương Hoài Tâm, Phương Hồng Hạnh, Phương Hồng Quế..
Thuở đó, cô không là cái gì cả với nhan sắc lu mờ, làn da xanh xao, đôi mắt cận thị, giọng hát mềm mại khó so bì với cái giọng lảnh lót của các cô bạn đồng môn.

Thanh Lan có giọng hát trong trẻo, lưu loát và ngọt ngào. Làn hơi cô không mạnh nhưng khá phong phú. Cách hát của cô khác hẵn các nữ ca sĩ cựu môn sinh lò Nguyễn Đức. Đó là lối hát chân truyền qua lối dàn trải làn hơi đâu vào đó, qua lối ngân nga tự nhiên và dễ dàng.
Chính cô là kẻ tiền phong trong việc "tầm tân sư học đạo". Cho nên Phương Hồng Hạnh nối gót theo cô, tìm được ông tân sư Hoàng Thi Thơ để luyện giọng, nhờ đó mà cô ta hát có chiều hướng đi lên hàng ngũ Mai Hương, Tuyết Anh ở đài phát thanh Sài Gòn.
Đó là những giọng mỏng và lu mờ bạc nhược, nhưng nhờ kỹ thuật thâm hậu mà hát hay, xứng đáng là một ca sĩ thuần túy và có căn bản nghệ thuật.
Riêng Thanh Lan có giọng phong phú hơn giọng Phương Hồng Hạnh, lại chọn những bài bản có giá trị nên giọng hát càng thêm nét cao sang. Nhưng về sau, vì muốn có nhiều khán thính giả nên cô hát thêm loại nhạc phổ thông dành cho quần chúng tạp nhạp.

Tuy nhiên vốn thông minh, cô tùy lúc tùy trường hợp mà hát. Ở những môi trường gồm người bình dân đông đảo, cô hát những bản mà Hoàng Oanh, Thanh Tuyền, Hương Lan thường hát. Còn ở chốn có nhiều kẻ sành điệu, cô hát những bài mà Thái Thanh, Mai Hương, Quỳnh Giao, Khánh Ly và Lệ Thu thích hát.

Tiếng hát cô giống tiếng hát của Hà Thanh ở chổ ngọt và gợi cảm, chớ không phải là thứ ngọt mà không đặc sắc, đồng dáng với những giọng ngọt khác của Tâm Đan, Mai Ly, Băng Tâm, Bạch Quyên ở các phòng trà.
Tuy nhiên giọng cô là giọng gợi nên hình dáng thiếu nữ mơn mởn vẻ son ngó đào tơ, còn giọng Hà Thanh là giọng gợi nên hình ảnh thiếu phụ yêu kiều tình tứ.

Hồ Trường An

Edited by user Wednesday, June 29, 2011 10:25:03 AM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#23 Posted : Wednesday, June 29, 2011 10:31:42 AM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage
UyenVy  
#24 Posted : Saturday, July 2, 2011 6:52:05 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
ELVIS PHƯƠNG : Tiếng hát của ngày xanh tuổi hồng.

Tôi không hiểu thành tích của Elvis Phương trong giới nhạc trẻ ra sao, nhưng trước năm 1968, mỗi khi nghe tới tên anh, tôi liên tưởng đến nam ca sĩ nhạc Rock trứ danh của Hoa Kỳ là Elvis Presley, một tên tuổi mà tôi không mấy ưa.
Tuy nhiên khi Elvis Presley hát bản "Summer Kisses Winter Tears", tôi nghĩ rằng khi chuyễn qua hát nhạc tình, anh ta tỏ ra có nhiều phong độ và khả năng.
Cái nhận định ấy, cái thiện cảm ấy vẫn làm cho trái tim tôi nở hoa khi nghe Elvis Phương hát bản "Không" của Nguyễn Ánh 9. Anh hát bài này quá hay ở chổ bào mỏng tiếng "Không" để chuyền qua câu thứ hai, nghe mà rợn cả người. Tôi tự nhủ:
"Tuổi trẻ và tâm tình của lớp người trẻ tuổi chẳng có phương tiện nào khác ngoài quyển nhật ký để viết cho bạn bè thân mến đọc. Giờ đây đã có tiếng hát hờn dỗi nũng nịu của Elvis Phương diễn tả hộ những câu chuyện lòng của họ."

Tiếng hát của Elvis Phương thuở đó vang lộng và sáng vằng vặc. Âm sắc nũng nịu như sẳn sàng hờn dỗi với cuộc đời rất là hồn nhiên, không phải do anh cố tình tạo ra để mê hoặc khán thính giả. Cái âm sắc đó vẫn không vì tuổi đời mà mất đi dù cái vang lộng và ngọt ngào có giảm thiểu đôi chút.

Có lẽ một phần vì đã từng xem Elvis Presley là thần tượng nên khi hát, anh bắt chước cách diễn tả của người danh ca Hoa Kỳ kia cho tới nhập tâm, chứ thật tình anh không cố ý nhỏng nhẻo với cuộc đời như câu trai tân trong xã hội trưởng giả được cha mẹ nuông chìu.

Chính nhờ cái nhâp tâm ấy, dù khi hát những ca khúc của Việt Nam, anh có một sắc thái thật độc đáo, thật quyến rũ. Đó là tiếng hát của ngày xanh tuổi hồng, thuở đó, các cậu trai tân, các cô trinh nữ yêu đương nhau bằng mối tình lãng mạn và trong trắng.

Giọng hát của Elvis Phương dù không phải là giọng dành để hát những bài âm hưởng nhạc bán cổ điển Tây Phương, nhưng nó vẫn hát loại bài ấy một cách nghệ thuật như thường. Và hơn thế nữa, nhờ âm sắc độc đáo nó có thể làm cho cách diễn tả bài hát thêm nồng mặn.
Tiếng hát của Elvis Phương hơi nghẹt mũi, nhưng ít thôi, nếu không để ý thì không thấy. Làn hơi anh phong phú nên anh hát trôi chảy, do đó khi anh kéo dài làn hơi, chuỗi ngân tự động gợn sóng rập rờn và óng ả. Đó là một giọng trơn như mỡ, ngọt như mật ong.
Khi anh cất tiếng lên hát, tôi tưởng chừng nó lan khắp không gian bao la hoặc trải dài trên đường thiên lý hoặc giăng bàng bạc trên dãi trường giang ngút mờ khói sóng.
Tiếng hát Elvis Phương đem lại chúng ta thời mới lớn, mắt chúng ta thường đắm đuối nhìn về những chân trời xa lạ mà chúng ta đã gặp trong phim ảnh, trên trang sách.
Thuở đó, tai chúng ta dường như nghe những tiếng gọi xa xăm giục giã chúng ta lăn xả vào những thế giới lộng lẫy ảo mộng, có tình yêu, có lý tưởng, có những con đường trải rộng thênh thang đưa đến những khung trời tự do khoáng đạt, những hải đảo thần tiên.
Tiếng hát đó mang lại chúng ta những giấc mơ xa lạ được kết tinh từ những câu chuyện kể, những hình bóng xinh đẹp mà chúng ta chỉ gặp thoáng qua.
Nhưng tiếng hát đó cũng mang lại chúng ta nỗi bâng khuâng dìu dịu khi ta đi ngoài trời trăng lạnh hắt hiu. Chúng ta như nhớ nhung một điều gì không rõ rệt, nhưng chúng ta vẫn cứ buồn, một nổi buồn rất lãng mạn, rất trữ tình.

Tiếng hát của Elvis Phương là tiếng hát của tình yêu đầu đời, có cái hôn đầu tiên của đôi trai tân trinh nữ vậy. Chúng ta nghe tiếng hát ấy để có thể sống lại một chặng đời thần tiên cũ, có khi cách xa hiện tại nửa thế kỷ không chừng.

Hồ trường An

UserPostedImage
UyenVy  
#25 Posted : Saturday, July 2, 2011 6:54:38 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage
tinhnhomongmanh  
#26 Posted : Sunday, July 3, 2011 11:46:13 PM(UTC)
tinhnhomongmanh

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 7/3/2011(UTC)
Posts: 1

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
Đúng nhìn lại một chặng đường của họ đi chúng ta mới biết sự cống hiến của họ như thế nào cho nên âm nhạc




Hat
Nhac, nghe nhac
Tap hat
thanks 1 user thanked tinhnhomongmanh for this useful post.
UyenVy on 7/4/2011(UTC)
UyenVy  
#27 Posted : Thursday, July 7, 2011 2:03:25 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

BÍCH THUẬN : Tiếng Hát Bền Sắt Tươi Son.

Từ năm 1954 trở về trước, trên sân khấu Phụng Hảo, Bích Thuận hợp với bốn nghệ sĩ Phùng Há, Thanh Tùng, Kim Thoa và Ngọc Hải thành năm viên bảo ngọc sáng nhất của đại ban này. Sang qua Nam Phi thì cô hợp cùng Năm Phỉ, Bảy Nam và Mười Truyền thành một lực lượng hùng hậu bên giàn đào. Khi bà Năm Phỉ qua đời thì đã có hai ngôi sao khác là Kim Hoàng và Kim Cương thay thế.
Còn trong số nữ nghệ sĩ cải lương hát tân nhạc vững chải ở miền Nam trước hiệp định Genève chỉ có Túy Hoa, Kim Hòang và Bích Thuận mà thôi.
Ở chương này, tác giả chỉ nói tới nghệ thuật hát dân ca ba miền, nghệ thuật hát tân nhạc và nghệ thuật diễn ngâm của Bích Thuận.
Những bộ môn ấy không phải là xa lạ đối với cô tù khi cô bước vào ca kịch cải lương. Từ năm 1954 trở về trước, cô đã trình diễn tân nhạc trên các sân khấu đại ban như Tố Như, Phụng Hảo, Nam Phi.
Tuy là nghệ sĩ của sân khấu cải lương, nhưng Bích Thuận không thể hát những bài bản có kỹ thuật lắc léo như "Tứ Đại Oán", "Tây Thi", "Văn Thiên Tường", "Phụng Hòang", "Xuân Nữ"...cùng vọng cổ nhịp 16. Cho nên cô dùng tân nhạc để che lấp cái khuyết điểm của mình.
Bích Thuận hát đủ lọai nhạc với điều kiện là những bản nhạc vừa với âm vực của giọng bán kim (mezzo soprano) của cô. Riêng tác giả, ông đã được nghe cô hát bản "Túi Đàn" của Canh Thân trong vỡ "Gánh Hàng Hoa" được trình diễn trên sân khấu Phụng Hảo, bản "Trên Mây" của Thẫm Óanh trong vỡ tuồng "Hai Bóng Hoa Rừng" của Duy Lân trên sân khấu Nam Phi. Đó là thời chiến tranh Đông Dương giữa Pháp và Việt Minh.
Cũng vào thời này, cô hát trên làn sóng điện đài phát thanh Pháp Á và trên sân khấu đại nhạc hội qua bản "Ai Về Sông Tương" của Thông Đạt và hai bản "Trách Người Đi" và "Chiếc Áo The Thâm Tàn" của Đan Trường.
Rồi vào thời kỳ Đệ Nhất Cộng Hòa, có lần cô xuất hiện trong kỳ đại nhạc hội Phong Lan do bác sĩ Trương Ngọc Hơn tổ chức. Cô đóng vai thứ hạng trong vở kịch phóng tác theo phim "La Valse Dans L'ombre" bên cạnh Bích Sơn và Châu Kỳ trong hai vai chính.
Trong vở kịch ấy cô hát bài "Mambo Italiano" bằng lời Việt. Đã hát được bài kích động ấy thì cô ngại ngùng gì mà không hát bài "Tiếng Hát Với Cung Đàn" của Văn Phụng?
Tiếng hát của Bích Thuận dẻo và mềm mại như chiếc bánh dầy phô vóc trắng mịn. Nó có sinh lực vạm vỡ, phong phú. Cô hát chân phương quá, không một nét điệu đà dù là phớt nhẹ, không chút bay bướm dù là kín đáo đi nữa.
Tuy nhiên cái ngân vang bén ngót và sắc sảo của nó vẫn tô điểm cho nó đôi chút nữ tính.
Chuổi ngân dài của cô rất đều đặn như chuổi trân châu, rất óng ả thỏai mái, không chút nắn nót nào. Đó là tiếng hát vững vàng, bền chắc có thể đương đầu dai dẳng với sự phá họai tàn nhẫn của thời gian. Nó gợi lên thứ mực son thật thắm thật tươi vừa mài đặc sánh trên chiếc nghiên đá.
Thứ mực ấy tẩm lên chiếc triện để in dấu lên nền giấy quý, lên lụa thơm để ghi lại dấu triện son điểm trang cho một bài cổ thi viết trên nền giấy vẽ mờ hình long phụng hoặc ở chổ lạc khỏan của một bức cổ họa. Nó còn gợi nên màu hoa phượng ở trong sân trường mùa hạ, màu hoa vông bên dòng rạch vào mùa xuân ở miền Nam.
Đỏ thật thắm thiết, đỏ xán lạn, ửng ánh ngọc lựu hay ánh hồng ngọc trong nắng sớm buổi đẹp trời, đỏ hớn hở trong lòng khách vãn cảnh.
Và cũng qua tiếng hát của Bích Thuận, chúng ta cũng có thể liên tưởng đến tấm lòng bền sắt tươi son của cô suốt ba phần tư cuộc đời hiến dâng cho nghệ thuật trình diễn.
Đó như một vết thủ cung sa của người thiếu nữ nguyện hiến dâng tấm băng trinh của mình vào công việc phụng sự thần linh. Vết thủ cung sa ấy chói rạng màu son thắm thiết trên cườm tay trắng nuột nà như mỡ đọng của nàng.
Khi nghe Bích Thuận hát dân ca miền Bắc như Quan Họ, Trống Quân, Cò Lã, Ả Đào, Sa Mạc, Bồng Mạc ... chúng ta có thể liên tưởng đến khung cảnh phiên chợ đầu xuân ở miền quê thời tiền chiến.
Ở đó, có những chàng trai khôi vĩ mặc áo dài the La Cải, đội khăn xếp trên đầu, cầm quạt trong tay.
Ở đó có các thôn nữ xinh tươi mặc áo nâu non,yếm thắm, váy lĩnh Bưởi, thắt giây lưng thiên lý, tóc vấn thả đuôi gà. Tiếng hát của cô còn gợi hương vị mộc mạc và thân thương của những món ngon bày bán ở chợ quê như bún riêu, bún ốc, canh bún, bánh giò, bánh uôi, bánh khúc, bánh khảo và nhất định là phải có hàng bán nước chè xanh dưới bóng mát cây đa.
Trải qua biết bao lớp sóng thăng trầm, tiếng hát của Bích Thuận tuy hơi gắt mổi khi cô lên cao,nhưng nó vẫn mềm dẻo, vẫn lồ lộ tình ý gắn bó vào nghệ thuật như tự xưa giờ. Chuỗi ngân của cô vẫn dễ dàng, vẫn đều đặn.
Trong lãnh vực ngâm thơ, cô vẫn là nữ kiện tướng. Cách ngâm của cô đơn giản, không trầm bổng và huê dạng nhiều, nhưng nhờ phần ngân nga trác tuyệt mà nó có một sắc thái lộng lẫy.

Hồ Trường An
UserPostedImage
UyenVy  
#28 Posted : Thursday, July 7, 2011 2:08:08 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage
UyenVy  
#29 Posted : Thursday, July 7, 2011 2:24:35 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

BẠCH YẾN: Tiếng Hát Trải Trên Miền Hoang Phế.

Sinh ra tại vùng châu thổ sông Cửu Long (Việt Nam), Bạch Yến gia nhập làng ca nhạc khi còn nhỏ tuổi và sớm nổi tiếng tại Sài Gòn với giọng hát đặc biệt trầm, mặc dù giọng thuộc loại cao(Mezzo Soprano), gắn liền tên tuổi với ca khúc “Đêm Đông” và hát được nhiều ngôn ngữ như tiếng Pháp, Anh, Tây Ban Nha, Ý hoặc Do Thái.

Năm 1965, Bạch Yến được Ed Sullivan mời sang Hoa Kỳ tham gia chương trình truyền hình ăn khách nhất xứ Mỹ (với trên 30 triệu khán giả).
Một hợp đồng hai tuần với Ed Sullivan Show đã trở thành 12 năm lưu diễn khắp 46 tiểu bang xứ Bắc Mỹ với những danh ca, nghệ sỹ thượng thặng (như Bob Hope, Bing Crosby, Jimmy Durante, Liberace, Pat Boone, Frankie Avalon, Joey Bishop, Mike Douglas), cùng một số quốc gia khác như Canada, Mexico và xuất hiện trên các đài truyền hình Nam Mỹ, Trung Mỹ.
Từ năm 1978, sau khi kết hôn với nhà nhạc học Trần Quang Hải, Bạch Yến theo chồng đi trình diễn dân ca ba miền đất nước trên khắp Âu Châu, qua Bắc Mỹ và Hoa Kỳ nên cô lơ là việc trình diễn thanh nhạc ở các sân khấu đại nhạc hội và hoàn toàn ly khai với vũ trường và phòng trà ca nhạc.
Nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba thường bảo rằng luyện hát thanh nhạc và luyện hát dân ca khác nhau. Người đã quen hát thanh nhạc mà nhào qua dân ca thì chẳng những hát không đạt, lại còn hư giọng.
Ở trường hợp Bạch Yến, khi chuyễn qua dân ca, cô hát thật rựa ràng. Khi hát dân ca, Bạch Yến cũng thực hiện đầy đủ cách nhấn vuốt, cách luyến láy, ngân nga, không thiếu một bí quyết nào.
Đã vậy, cô lại bào mỏng tiếng ở chổ này, dồn phồng tiếng ở chổ kia, sáng tạo những cái huê dạng rất đẹp.
Giọng Bạch Yến vốn không cao. Nhưng đời nào cô chịu cái giọng khiêm tốn mà Trời đã ban cho cô.
Bởi đó cô ra công tập luyện giọng tét đó, chẳng những dài hơi mà còn ngọt ngào mịn mướt.
Hình như Bạch Yến được bố mẹ sinh ra để hát những bài Mỹ La Tinh hoặc những bản Âu La Tinh.
Bài "Malaguena" thuộc về Mỹ La Tinh, lời bằng tiếng Tây Ban Nha.Còn bài "Mamma" là bài của nước Ý.

Hát bài nay hay và khéo hay không ở chổ chuyền hơi , từ câu hát ngang ngang chuyền qua câu hát lên cao làm sao cho tiếng câu sau dầy lên, vang lanh lảnh như tiếng cồng hay tiếng phèng la dội vào vách đá.
Dù có giọng không phong phú, Bạch Yến hát không thua kém hai danh ca Mỹ là Connie Francis và Jerry Vale bao nhiêu.
Cô chuyền hơi thật mướt, cô dồn hơi ở câu lên cao thật sướng tai, tiếng hát như căn phồng lên, như dầy cộm hẵn ra. Và xin các bạn độc giả đừng quên Bạch Yến hát tiếng Tây Ban Nha và tiếng Ý rất rựa ràng.

Hồ Trường An
Xem thêm tư liệu về danh ca Bạch Yến :

Mở mắt chào đời tại vùng châu thổ sông Cửu Long (miền Nam Việt Nam), Bạch Yến gia nhập làng ca nhạc khi còn nhỏ tuổi và sớm nổi tiếng tại Saigon với giọng hát đặt biệt trầm mặc dù giọng thuộc loại cao (mezzo soprano), ngân nga phong phó qua những nhạc phẩm Việt Nam bất hủ như "Đêm Đông" và các nhạc phẩm ngoại quốc hát bằng tiếng Pháp, Anh, Tây Ban Nho, Ý hoặc Do Thái.
Bạch Yến tên thật là Quách Thị Bạch Yến sinh năm 1942. Hát lần đầu tiên lúc 7 tuổi tại rạp Norodome Phnom Penh, Cao Miên.
Năm 1953 đoạt giải nhất Huy Chương Vàng Thi Ca Nhi Đồng do Đài Phát Thanh Pháp Á (Radio Diffusion France Asie Saigon) trao tặng. Năm 1954 nghệ sĩ diễn Môtô bay. Năm 1956 trở lại với âm nhạc.
Năm 1961, Bạch Yến sang Paris để trau dồi nghệ thuật.
Được hãng đĩa Polydor mời thâu và đưa đi trình diễn một vòng qua Bỉ, Đức và Áo. Theo giao kèo, Bạch Yến phải hát loại nhạc twist thịnh hành lúc bấy giờ ở Âu châu, thời gian này được đánh dấu bởi ba đĩa hát và vài phim scopitones (như clips hiện giờ).
Năm 1965, Bạch Yến được Ed Sullivan mời sang Hoa Kỳ tham gia Ed Sullivan Show, chương trình truyền hình ăn khách nhất xứ Mỹ (với 35 triện khán giả).
Một hợp đồng hai tuần với Ed Sullivan Show trở thành 12 năm lưu diễn khắp xứ Mỹ với những với những nghệ sĩ thượng thặng như Bob Hope, Bing Crosby, Mike Douglas, Joey Bishop, Pat Boone, và một số quốc gia Mỹ châu như Gia Nã Đại, Mễ Tây Cơ, Nam Mỹ, Venezuela, Colombia, Panama, cạnh những danh hề như Jimmy Durante, Carlos Almaran (Panama) kiêm tác giả bản Historia de Un Amor (1955), bản nhạc này có một thời rất phổ thông thịnh hành trên thế giới với tên Pháp "Histoired’Un Amour".
Với nhạc sĩ dương cầm danh tiếng Liberace diễn quanh 46 tiểu bang Hoa Kỳ và danh ca Frankie Avalon. Mike Qayne mời Bạch Yến về Hollywood để hát trong phim "Mũ nồi xanh"
(The Green Berets) do tài tử John Wayne đóng vai chính.
Lúc Bạch Yến tái ngộ Paris cũng là lúc cuộc sống và sự nghiệp của Bạch Yến bước vào một giai đoạn mới cực kỳ quan trọng với sự gặp gỡ nhạc sĩ kiêm nghiên cứu dân tộc, nhạc học gia Trần Quang Hải
Sau trở thành phu quân của Bạch Yến. Trần Quang Hải thuyết phục Bạch Yến trở về với nhạc dân tộc Việt Nam và kết quả là hai người đã cùng nhau trình diễn trên 3000 buổi hát dân ca khắp cả năm châu, mặc dầu thỉnh thoảng Bạch Yến vẫn hát tân nhạc để đáp lại tấm thịnh tình của những người hâm mộ mình.
Hai người đã thâu chung 8 dĩa hát 33 vòng, và một CD với một đĩa trong đó được thưởng Grand Prix du disque de l’Académie Charles Cros năm 1983.
Là một ca sĩ đa tài, Bạch Yến đã có công đóng góp không nhỏ vào sự phát triển của nền ca nhạc Việt Nam và nhất là vào sự giới thiệu và phổ biến nhạc Việt Nam với người ngoại quốc.
"Hồi Ký Sự Nghiệp 50 Năm Ca Sĩ" sẽ cho chúng ta biết những thăng trầm trong cuộc đời ca sĩ của Bạch Yến.
theo Trần Quang Hải website

UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
2 Pages<12
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.