Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

197 Pages«<159160161162163>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#3201 Posted : Thursday, June 7, 2012 9:42:33 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 20,552

Thanks: 977 times
Was thanked: 2682 time(s) in 1699 post(s)
TGM Phát Diệm chào mừng kỷ niệm 65 năm lập Đảng bộ Đảng CS Kim Sơn,
58 năm Giải phóng Phát Diệm


6/06/12 6:17 PM

UserPostedImage


Trong những năm gần đây, Giáo phận Phát Diệm đã luôn luôn có nhiều hành động và cách làm thể hiện tinh thần đồng hành với Đảng và nhà nước CSVN, đặc biệt là với Đảng Cộng sản Việt Nam trong vai trò là một đảng phái đè đầu cưỡi cổ cả dân tộc, hèn hạ, tiếp tay cho ngoại bang nhưng hung dữ tàn bạo với nhân dân.

Sáng 6/6/2012, tại Kim Sơn, Phát Diệm đã tổ chức linh đình ngày kỷ niệm lần thứ 65 ngày Thành lập đảng bộ Cộng sản tại Kim Sơn, đồng thời kỷ niệm 58 năm Giải phóng Kim Sơn, Phát Diệm và nhận Huân chương Độc lập Hạng ba. Ngày kỷ niệm này đánh dấu một thời kỳ Cộng sản Việt Nam xâm nhập và cướp chính quyền tại Phát Diệm, đặt nhân dân Phát Diệm dưới thời kỳ kinh hoàng của dân tộc là thời kỳ Cộng sản. Đó cũng là giai đoạn đầy đau thương và bị bách hại khủng khiếp nhất, tàn bạo nhất và tinh vi nhất đối với Giáo hội Công giáo Việt Nam.

UserPostedImage

Sáng 6/6/2012 tại Kim Sơn diễn ra lễ kỷ niệm 65 năm CS xâm nhập Phát Diệm
và 58 ngày Giải phóng Phát Diệm vào tay CS


Lễ hội tưng bừng kỷ niệm này được chuẩn bị công phu, tốn kém ngay trong giai đoạn cả nước kinh tế đang xuống dốc và đời sống nhân dân gặp muôn vàn khó khăn.

Điều đáng chú ý là Tòa Giám mục Phát Diệm đã tổ chức đoàn đến chúc mừng sự kiện Thành lập Đảng bộ Đảng CSVN tại vùng đất này. Đoàn do linh mục Phêrô Nguyễn Hồng Phúc, Hạt trưởng, chánh xứ Nhà thờ Chính tòa Phát Diệm dẫn đầu và linh mục Phaolô Nguyễn Xuân An, Phó Giám đốc Tiểu chủng viện, Trưởng ban Truyền thông Phát Diệm. Đoàn đã đến chúc mừng sự kiện kỷ niệm sự xâm nhập của đảng Cộng sản Việt Nam vào một khu vực đông đảo giáo dân và một thời đã được một số người gọi là Thủ đô Công giáo.

UserPostedImage

Linh mục Phêrô Nguyễn Hồng Phúc, Hạt trưởng, chánh xứ Nhà thờ Chính tòa Phát Diệm


Sự kiện Tòa Giám mục Phát Diệm chúc mừng kỷ niệm sự xâm nhập của Cộng sản vào Phát Diệm có ý nghĩa lớn lao như thế nào chúng tôi sẽ phân tích sau. Riêng việc linh mục Phêrô Nguyễn Hồng Phúc thường dẫn đầu các đoàn của Tòa Giám mục Phát Diệm đến để nhiệt liệt chúc mừng những thắng lợi của Đảng cộng sản ban đầu làm nhiều người thảng thốt vì có lẽ hơn ai hết, linh mục Phúc hiểu Cộng sản là ai và bản chất cộng sản là gì. Nhưng dần dần giáo dân không thấy có điều gì khó hiểu vì đây không là lần đầu tiên linh mục Nguyễn Hồng Phúc đảm nhận vai trò tiên phong này.

Gần đây, ở Phát Diệm có tin đồn khá rộng rãi rằng một linh mục có thể gọi điện thoại nói chuyện với Thiên thần là một thai nhi(?) Tin đồn này đượm màu sắc lạc giáo và mê tín dị đoan đến mức ĐGM Giuse Nguyễn Năng đã phải có thư chung cho giáo dân về sự kiện đó. Có phải vì được ‘thiên thần’ soi sáng nên Linh mục Phúc luôn là người tiên phong đồng hành cùng Cộng sản? Câu hỏi đó dành cho Tòa GM Phát Diệm.

UserPostedImage

Linh mục Phaolô Nguyễn Xuân An, Trường ban Truyền thông GP


Không chỉ có linh mục Phúc gây phản ứng mà việc linh mục Phaolô Nguyễn Xuân An cũng có mặt trong đoàn chúc mừng Đảng Cộng sản xâm nhập Phát Diệm là điều khó lý giải. Linh mục Phaolô Nguyễn Xuân An, một người đã nếm đủ mọi đòn bẩn thỉu, chứng kiến mọi âm mưu, thủ đoạn của cộng sản từ thô thiển đến tinh vi không chỉ với Giáo hội, Giáo phận, Giáo xứ mà ngay cả đối với bản thân Linh mục An. Cuộc đời linh mục Nguyễn Xuân An đến nay là cả một chuỗi dài những ngày bị cộng sản bắt bớ, đàn áp và o ép.

Lớn lên trong một gia đình công giáo thi đỗ vào Đại học Mỏ – Địa chất Hà Nội, bỗng nhiên một ngày vào những năm cuối, sinh viên Nguyễn Xuân An bị bắt đột ngột và tống giam 3 năm đủ các trại tù của nhà nước cộng sản mà không có bất cứ một bản án nào được tuyên. Sau khi ra tù về theo phục vụ và tu hành ở Phát Diệm. Sau đó, Tòa Giám mục Phát Diệm gửi vào miền Nam đi theo tu học một thời gian thì công an Ninh Bình vào tận nơi lôi cổ về mà không một ý kiến nào phản hồi từ Giáo phận. Thế rồi cuộc tu chui cho đến trước ngày tấn phong Giám mục Nguyễn Năng 8/9/2009, ĐGM Nguyễn Chí Linh mới thụ phong chui cho linh mục Nguyễn Xuân An. Lễ thụ phong trong âm thầm và kín đáo, tủi hổ. Sau khi được thụ phong, linh mục An không được phép của nhà nước cho đi dâng lễ ở các giáo xứ, không được công khai là linh mục. Để rồi hiện nay được xếp đặt vào làm Phó giám đốc Tiểu chủng viện Phát Diệm.

UserPostedImage

Linh mục Phêrô Nguyễn Hồng Phúc bỏ phiều bầu cử Quốc hội CSVN


Với những biến cố thăng trầm, hai linh mục Phúc và An không thể nói là không hiểu bản chất của nhà nước Cộng sản, càng không thể nói là không biết Đảng cộng sản là gì. Thế nhưng, lại chính những linh mục này dẫn đầu, gương mẫu cho các giáo dân đồng hành cùng Đảng cộng sản đặt ách thống trị lên dân tộc này.

Hay chính vì hiểu rõ bản chất của Cộng sản, nên những hành động này của các linh mục nhằm muốn lấy lòng quan chức cộng sản nơi đây để xin xỏ được ân huệ gì đó?

Theo Nữ Vương Công Lý được biết, trước đó, các trang mạng Công giáo thông tin sự kiện ngày 2/2/2009, Tòa Giám mục Phát Diệm đã tưng bừng ôm hoa mừng ngày sinh nhật Đảng CSVN, đoàn cũng do chính linh mục Phêrô Nguyễn Hồng Phúc dẫn đầu. Khi được hỏi về việc này, linh mục Phúc cho biết là làm theo lệnh của linh mục Đại Diện Phát Diệm là linh mục Phạm Ngọc Khuê chủ trương. Khi đó Tòa GM Phát Diệm chưa có chủ chăn chính thức mà được Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh, GMGP Thanh Hóa là giám quản.

Trong những năm gần đây, Giáo phận Phát Diệm đã luôn luôn có nhiều hành động và cách làm thể hiện tinh thần đồng hành với Đảng và nhà nước CSVN, đặc biệt là với Đảng Cộng sản Việt Nam trong vai trò là một đảng phái đè đầu cưỡi cổ cả dân tộc, hèn hạ, tiếp tay cho ngoại bang nhưng hung dữ tàn bạo với nhân dân.

UserPostedImage

Giám mục Nguyễn Năng, Giáo phận Phát Diệm hân hoan
đón trùm Cộng sản Nguyễn Phú Trọng: Gặp gỡ Đức Kitô?


Hiện nay, Giáo phận Phát Diệm đã có chủ chăn mới là Đức Cha Giuse Nguyễn Năng và đoàn của Tòa GM Phát Diệm hôm nay đến chúc mừng sự kiện 65 năm ngày Cộng sản xâm nhập Phát Diệm và 58 năm giải phóng Phát Diệm vào tay Cộng sản là do chủ trương của ngài(?).

Giáo phận Phát Diệm, qua một thời kỳ khó khăn kéo dài và nhất là thời kỳ không có Giám mục sau khi ĐC Nguyễn Văn Yến từ chức, Giáo phận Phát Diệm đã có nhiều thay đổi so với trước đây được xác định là một giáo phận đạo đức và tinh thần mạnh mẽ, đức tin vững vàng. Đến khi có Giám mục mới là Đức Cha Giuse Nguyễn Năng được tấn phong vào 8/9/2009, giáo dân hi vọng Giáo phận sẽ được dẫn dắt bởi một Đức Giám mục sẽ đáp ứng được nhu cầu của Giáo hội đang thiếu đi sự Hiệp thông và tinh thần phục vụ đã lấy khẩu hiệu Giám mục của mình là Hiệp thông – Phục vụ.

Nữ tu Phát Diệm sung sướng nghẹn ngào ôm lấy Nguyễn Thị Doan, trong khi Nguyễn Thị Doan đang quay mặt đi Ba năm trôi qua, Đức Giám mục Giuse Nguyễn Năng đã dấn thân phục vụ và nhất là phát huy tinh thần Hiệp thông theo khẩu hiệu của ngài được đến đâu?

Chưa ai thấy ngài lên tiếng hiệp thông với bất cứ một anh em nào dù là linh mục hay giáo dân ngay trong Giáo hội qua các biến cố bị cộng sản Việt Nam đàn áp tàn bạo, chưa nói đến những nạn cướp bóc hàng ngày đối với nhân dân Việt Nam. Ngược lại người ta thấy nhiều những cuộc thăm viếng, kết thân giữa ngài và quan chức cộng sản, giữa các quan chức Cộng sản với bản thân ngài và Giáo phận Phát Diệm.

Linh mục Luca Phạm Quang Huy, đặc trách sinh viên, Gs tại ĐCV Hà Nội trong buổi giao lưu với Sv Phát Diệm. Ảnh do độc giả là SVCG Phát Diệm gửi đến bổ sung

Chúng ta hãy đọc những dòng sau đây để ngẫm được tinh thần của Giáo phân Phát Diệm đối với Cộng sản và quan chức Cộng sản như thế nào: “Điều gì đã làm cho tinh thần Phát Diệm gây được tiếng vang tới tận Bà Phó Chủ Tịch Nước khi về thăm Phát Diệm dịp đầu Xuân Nhâm Thìn đã gợi khen chương trình tiếp sức mùa thi như một việc làm đáng được biểu dương với Đức Cha Giuse Nguyễn Năng?”. Đây là lời của linh mục Luca Phạm Quang Huy, hiện là đặc trách sinh viên Phát Diệm toàn quốc và là Giáo sư đang giảng dạy tại Đại chủng viện Hà Nội, trong thư ngỏ gửi các sinh viên Phát Diệm. Trong tiếp xúc với sinh viên, ngài đã xác tín rằng Phát Diệm chủ trương đồng hành với Cộng sản.

Với các linh mục giữ chức vụ tại Phát Diệm, được sự viếng thăm, cho bắt tay, hoặc ôm hôn, bá vai bá cổ của quan chức Cộng sản như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Doan là cả sự sung sướng và hạnh phúc, nói như linh mục Luca Phạm Quang Huy: “Phải chăng đó chính là vì chúng ta đã gặp gỡ Đức Kitô. Tình yêu không lay chuyển của Thiên Chúa giúp chúng ta có thể vượt qua những đối lập và những chia rẽ”.

Chưa rõ việc gặp quan chức cộng sản có đúng là gặp gỡ Đức Kitô hay không, nhưng tinh thần đạo đức và tinh thần của linh mục Phát Diệm hiện nay đang nặng tư tưởng giáo sĩ trị và hành động thì tương tự như cộng sản chỉ cần biết đèn nhà ai nấy rạng. Ở đó thiếu đi sự hiệp thông vì không hề có sự liên hệ với anh em mình khi lâm nạn, ở đó thiếu sự tông tuyền vì giáo hội chưa bao giờ chủ trương đồng hành cùng cộng sản. Ở đó thiếu đi sự gương mẫu vì có các linh mục, các tu sĩ đã làm gương xấu cho giáo dân khi đồng hành với Cộng sản đang là một tai họa cho dân tộc và đất nước.
Phát Diệm, ngày 6/6/2012

Nữ Vương Công Lý
--
Hồn Nhiên


Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
Lý Thường Kiệt

Edited by user Thursday, June 7, 2012 9:51:36 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln



hongvulannhi  
#3202 Posted : Friday, June 8, 2012 1:08:39 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 20,552

Thanks: 977 times
Was thanked: 2682 time(s) in 1699 post(s)
Lá Đổ Muôn Chiều


Lá Đổ Muôn Chiều

http://www.youtube.com/watch?v=wKrM346W9jg

Nhạc: Đoàn Chuẩn
Giọng hát: Vũ Khanh


Lá Đổ Muôn Chiều được viết vào đầu năm 1954.

Toàn bộ sáng tác của Đoàn Chuẩn, gồm 16 bài – luôn có tên Từ Linh bên cạnh trong phần viết lời.
Người ta thường gọi ông là “Nhạc sĩ của mùa Thu” vì đến 2/3 sáng tác của ông đều phảng phất hình ảnh mùa Thu và được viết vào những lúc “Lá đổ muôn chiều” và rồi cũng như “Chiếc lá cuối cùng”, vào một ngày cuối Thu năm 2001, Ông đã vĩnh viễn ra đi tại tư gia trên đường Cao Bá Quát, Hà Nội, để lại biết bao thương tiếc.

Trong Chuyện Tình Các Nhạc sĩ Tiền Chiến (Nxb Văn hóa Thông tin, Hanoi, 1996), Nguyễn Hoàng Long, một người bạn Ông, kể:

Cuối năm 1953, tôi đưa một số ca nhạc sĩ từ Hà Nội xuống Hải Phòng để tổ chức 3 buổi ca nhạc tạp rạp hát Lido. Được quảng cáo khá rầm rộ từ mươi ngày trước, nên ngay buổi đầu, toàn ban Lửa Hồng - ban ca nhạc duy nhất thành phố Cảng - gồm : các nhạc sĩ Phó Quốc Thăng, Huyền Linh, Hoài An, nữ ca sĩ Ánh Tuyết (không phải Ánh Tuyết bây giờ) đã có mặt đông đủ trên hàng ghế đầu khán giả. Anh chị em ca nhạc sĩ thành phố Cảng với chúng tôi giao lưu tốt đẹp ngay từ phút hội ngộ ấy. Tỉnh cảm ấy được giữ mãi cho đến sau này.

Ngay ngày hôm sau , tôi đến thăm nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, trong lần sơ giao này, tôi cũng được gặp cả Từ Linh , người chuyên viết lời ca cho nhạc của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn. Khi ấy, Đoàn Chuẩn còn là giám đốc hãng nước mắm Vạn Vân nổi tiếng của miền bắc, tỷ phú Hải Phòng . Lúc ấy, xe hơi Hoa Kỳ, hiệu Buick ở miền bắc mới có 2 chiếc : ông Thủ hiến Bắc Việt Nguyễn Hữu Trí có một chiếc, và Đoàn Chuẩn một chiếc .

Ngay phút gặp gỡ đầu tiên, Đoàn Chuẩn tỏ ra rất vui và tếu như tôi, nên chuyện nổ như bắp rang. Ngay cả sở thích của hai chúng tôi cũng giống nhau:chỉ thích mỹ nhân, chính vì thế mà hướng sáng tác của Đoàn Chuẩn và tôi đều là nhạc trữ tình, mà nhạc hứng được gợi mở từ mớ tóc dài và hai tà áo .

Cuộc sống tình cảm của Đoàn Chuẩn thật phong phú, đầy thi vị; nhưng cũng rất nghệ sĩ tính. Đối với Đoàn Chuẩn chẳng có gì đáng gọi là quan trọng, nên cuộc giao du của anh rất sởi lởi, không chấp nhất, dễ bỏ qua mọi chuyện. Nhạc của Đoàn Chuẩn được gợi hứng từ "Những tà áo xanh" để có những "Lá thư" dù không tránh khỏi dang dở - nhưng cũng không ngại phiêu lưu trong tình ái, để rồi gửi gió cho mây ngàn bay .

Ta còn nhớ trên trang bìa cứng cuốn từ điển Larousse của Pháp, vẽ một người phụ nữ đang gieo trước gió với câu phụ đề: Je sème à tout vent ( tạm dịch: tôi gieo khắp nơi trước làn gió - thì Đoàn Chuẩn là người gieo tình cảm khắp mọi nơi! Thật vậy, chỉ ngay ở thành phố Cảng thôi, mà Đoàn Chuẩn đã có rất nhiều mối tình với nhiều thiếu nữ xinh đẹp, duyên dáng! Theo Đoàn Chuẩn đã kể với tôi trong những lần đối ẩm, trước sau, tính ra mỗi phố, anh đều có một người yêu. Vì thế, với Đoàn Chuẩn, thì ở Hải Phòng có rất nhiều đường ... bị cấm. Lúc đầu mới nghe qua, tôi hơi ngạc nhiên, sau được giải thích, tôi mới biết rằng khi đi chơi với cô mới sau, anh không dám rước đèn qua đường nhà có cô cũ ngày xưa. Phải chăng Đoàn Chuẩn mới chỉ yêu để mà yêu, tình yêu tuổi trẻ, khi chưa tìm được người yêu lý tưởng, nên anh đã lộ rõ được ý nghĩ thầm kín của mình bằng lời ca bài ' Tình nghệ sĩ ' là duyên hờ?

Trong cuộc đời tình ái của nhạc sĩ trữ tình Đoàn Chuẩn, tuy có khá nhiều kỷ niệm đáng ghi trong tim, trong óc và mỗi nhạc phẩm là bóng dáng một người đàn bà, mối tình đẹp nhất, nghệ sĩ nhất, lưu lại cho anh một dấu son đậm nét nhất, vẫn là mối tình bắc nam : Châu về Hiệp phố .

Vào đầu thập niên 60, trong số nữ ca sĩ nổi tiếng khắp ba miền trung, nam,. bắc - Đoàn Chuẩn đã đem lòng yêu mến một cô ca sĩ người bắc sống tại Sài Gòn. Vô ca sĩ này vừa có sắc lại có hương; khi còn ở cố đô Huế, cô đã nổi danh và được mọi người mến mộ.

Tôi còn nhớ thời ấy, bài Đi chơi chùa Hương, thơ Nguyễn Nhược Pháp, được Trấn Văn Khê phổ nhạc vừa được xuất bản. Bài thơ khá dài lại khó hát hay được, nên rất ít ca sĩ muốn chọn ca khúc này trình bày trên đài phát thanh, cũng như trên sân khấu, phu diễn tân nhạc. Vì thế, bài hát này không được phổ biến rộng rãi, ít người biết. Nhà xuất bản nhạc Tinh Hoa đã tổ chức một đêm ca nhạc tại Gia Hội hí viện ở Huế- cốt để giới thiệu những nhạc phẩm hay được nhà này phát hành. Trong đêm ấy, cô ca sĩ này có mỹ danh Mộc Lan đã ra sân khấu hát bài Đi chơi chùa Hương được mọi người tán thưởng, và từ đấy người ta mới biết đến bài hát này. Bài dài, hát mất khoảng 15 phút, được giọng ca ấm áp, truyền cảm của M.L. trình bày, khán phòng im lặng thưởng thức, thấm từng lời ca quyện tròn với điệu nhạc. Từ đêm ấy, M.L. đã nổi danh, lại càng nổi danh hơn, như diều găp gió. Cho đến khi M.L ra trình diễn ở Nhà Hát lớn Hà Nội, Đoàn Chuẩn có đi nghe cô hát, ra về Đoàn Chuẩn đem lòng thẩm yêu, trộm nhớ. Sau hơn 10 ngày bắc du, cô ca sĩ kia trờ lại Sài Gòn, được tin cô đã vô nam , Đoàn Chuẩn lên Hà Nội, rồi đáp máy bay vào Sài Gòn. Phải mất ít ngày thăm dò, Đoàn Chuẩn biết được địa chỉ nhà riêng ca sĩ M.L. đầy hương sắc này; Đoàn Chuẩn biết được cô đã thôi chồng; nhưng nhạc sĩ đa tình không vội tới nhà ngay. Đoàn Chuẩn ra đại lộ Charner ( nay là đường Nguyễn Huệ ) vào một ki- ốt bán hoa tươi. Gặp chủ nhân, Đoàn Chuẩn ngỏ ý muốn đặt tiền trước cả tháng, để mỗi buổi sáng, tiệm cho người mang đến địa chỉ cô M.L. ( ở đường Espagne, nay , đường Lý Chính Thắng, quận 3 ) một bó hoa hồng đỏ tươi thắm. Khi đưa hoa, không được nói tên ai gửi tặng. Đoàn Chuẩn cũng không quên ghi địa chỉ ờ Hải Phòng, để có gì cần liên lạc với anh. Chồng cũ của M.L., Đoàn Chuẩn biết rất rõ, một nhạc sĩ mà cũng là một ca sĩ . Vợ chồng cô M.L là một cặp nghệ sĩ hát chung trên sân khấu, được khán ghỉa ái mộ. Đoàn Chuẩn còn biết mặt, khi cặp này ra biểu diễn tại Hà Nội, và ngay cả tôi đã đi nghe rồi viết bài phê bình vể tài năng của họ trên nhật báo Giang sơn ở Hà Nội.

Đúng như lời dự đoán của Đoàn Chuẩn, qua 1 tuần lễ đầu; cô hỏi ai tặng, thì người đưa hoa chỉ trả lời vắn tắt, không biết rõ danh tánh người gửi tặng - anh ta chỉ làm theo lệnh của chủ . Tuần tiếp, một tuần nữa tiếp theo, cô ca sĩ đẹp gái không còn chịu đựng được nữa, nên khước từ không nhận hoa nữa; nếu không được biết tên danh tánh người tặng hoa. Người đưa hoa cũng kính xin được về hỏi ý kiến chủ và hẹn xin trả lời sau .

Cô ca sĩ hoa khôi kia đành phải bằng lòng và nhận hoa hàng ngày như trước. Về tiệm, người đưa hoa kể, trình lại cho chủ câu chuyện. Ông chủ vội vàng đánh điện tín ra bắc để xin ý kiến của Đoàn Chuẩn. Nhạc sĩ thấy thời gian tặng hoa đã kéo dài cả 3 tuần lễ, nên bẳng lòng cho nói tên và địa chỉ.
Được lệnh chủ, vào một buồi sáng như thường lệ, người đưa hoa trao hoa và gặp cô ca sĩ, mặt vui tươi, hớn hở nói:

- Tôi đã được phép thưa để cô rõ danh tánh người tặng hoa là nhạc sĩ Đoàn Chuẩn.
Sau phút bàng hoàng, sự ngạc nhiên tột độ hiện rõ trên nét mặt, cô hỏi thêm về địa chỉ của Đoàn Chuẩn. Với sự bén nhậy, lém lỉnh; người đưa hoa trả lời địa chỉ thì không biết, xin để về hỏi chủ và sẽ trả lời cô sau. Vài ngày sau, người đưa hoa mới trao cho cô một tờ giấy ghi rõ địa chỉ chàng nhạc sĩ hào hoa, đa tình họ Đoàn ấy. Cô M.L rất lịch thiệp, ngỏ lời cảm ơn, và còn tặng người đưa hoa tiền uống cà phê .

Người đưa hoa vừa ra về, M.L vội đi vào bàn, lấy giấy ra viết thư cảm ơn nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, ngỏ ý hy vọng sẽ có ngày hội ngộ rất gần. Trong khoảng thời gian này ở Hải Phỏng, Đoàn Chuẩn rất nóng lòng chờ xem thái độ người đẹp ra sau; sau khi nhận thư chủ tiệm hoa tường trình; Đoàn Chuẩn vội ra bưu điện gửi chi phiếu điện tín ( mandat télégraphique ) cho tiệm hoa, để họ tiếp tục đưa tặng hoa vào mỗi sáng trong 2 tháng kế tiếp.

Đang bồn chồn ngóng tin thì đùng vào một sáng, Đoàn Chuẩn nhận được thư của M.L; bóc vội ra xem, đọc đi rồi đọc lại với trăm ngàn ý nghĩ trong đầu. Buổi trưa hôm ấy, khác hẳn mọi ngày, Đoàn Chuẩn trằn trọc không sao chợp nổi mắt- một lúc sau, tiếng chuông đồng hồ treo trên tường vang lên một tiếng cụt lủn. Đoàn Chuẩn vụt ngồi dậy, ghi dòng nhạc chảy từ con tim, lai láng, tràn trề, như dòng suối trong vắt cũng vẫn có đôi lúc ngập ngừng, vì ghềnh đá ngăn dòng chảy. Điệu nhạc được ghi xong trọn vẹn, Đoàn Chuẩn đặt tựa đề cho ca khúc này Gửi gió cho mây ngàn bay . Rồi hát lại thấy ưng ý, Đoàn Chuẩn chép ca khúc trên tờ giấy hoa tuyệt đẹp, phun nước hoa, cho vào phong bì gửi ngay vào Sài Gòn cho M.L.

Ở trong nam, M.L nhận được thư, tưởng Đoàn Chuẩn sẽ viết dài cho cô - vội bóc ra cô chỉ thấy có một tờ giấy hoa, thơm phức, chép thật cẩn trọng một bài nhạc Gửi gió cho mây ngàn bay, với lời đề tặng M.L thật thiết tham trìu mến! Cùng là nghệ sĩ với nhau, M.L thừa biết, chỉ một bài nhạc, với lời ca cô đọng; dù ngắn cũng đã nói quá đủ, hơn cả chục trang viết dài dòng.

M.L còn thấy sung sướng, cảm động hơn; thấy rõ bài nhạc này ghi rõ: ngày, tháng, giờ sáng tác, biết hơn ai hết là tác giả đã sáng átc được là vì mình, và cho riêng mình! M.L cảm động vô cùng.

Khi in bài này, tôi thấy Đoàn Chuẩn không ghi: tặng M.L; tôi thắc mắc hỏi Đoàn Chuẩn tại sao? Đoàn Chuẩn cười, trả lời ngay:

- Mình viết vì một người, cho riêng một người, chỉ cần một người đó biết là quá đủ. Lẽ ra, thầm nói, để người ấy hiểu, nói ra đã là mất qúy đi một phần rồi; nay khua chuông, gióng mõ để cả nước biết thì mất thiêng đi! Vì nghĩ thế, mà mình không đề tặng trên bài in ra ! Tôi vôi nói rõ ý tôi khác hẳn, nên đề tặng, in hẳn lên bài nhạc mà đã đề là đề rõ tên, không viết tắt. Làm như vậy là thức với lòng mình, có gì mà phải che giấu, viò chính người được tặng cũng hãnh diện với bạn bè, có ai dám chê cười đâu mà ngại ngùng?!

Nghe xong, Đoàn Chuẩn cười lớn , đáp lễ ngay :
- Thôi ông ơi ! ở đời 9 người 10 ý mà ! Chúng ta đều có lý cả. Thôi thì lòng mình nghĩ sao thì làm vậy, ai cười thì hở 10 cái răng ra, kẻ nào tức thì hãy đấm ngực mà chết. Chúng tôi cùng cười thoải mái .

Sau lá thư đầu tiên và bài nhạc đã nói hết lòng , tình trong như đã, mặt ngoài còn e - Đoàn Chuẩn và nàng ca sĩ hoa khôi kia tiếp tục thư từ cho nhau liên tục như thoi đưa.

Thế rồi, cô lên đường ra bắc. Nhận được điện tín báo tin đúng ngày, Đoàn Chuẩn đã đích thân ra tận phi trường Gia Lâm đón người đẹp. Đoàn Chuẩn đưa M.L về khách sạn lớn nhất Hà Nội, một khách sạn sang trọng, đắt tiền, mà chỉ những người ngoại quốc, hoặc người giàu có, quyền thế mới dám mướn mà thôi. Đó là Hôtel Métropole ở giữa đại lộ Tràng Tiền, gần Nhà Hát lớn thành phố. Thời ấy, tôi được biết, riêng tiền hoa tươi thay 1 ngày 3 lần, cũng đủ để 1 gia đình lo được 3 bữa ăn khá thịnh soạn.

Dịp ra Hà thành nảy của hoa khôi M.L lại đúng vào mùa Thu nên thơ nhất trong 4 mùa. Vào Thu, là có gió heo may lướt thướt về, có lá vàng lác đác rụng phủ lưa thưa trên các đại lộ, có Hồ Gươm như mơ màng, lúc ẩn lúc hiện sau màn sương; trầm buồn với hàng liễu rủ ven hồ. Cảnh vật, không khí lành mạnh dưới mắt mọi người đã nên thơ, đáng yêu, đáng mến; với văn nghệ sĩ, thì càng nên thơ hơn để dễ dàng có cảm hứng tạo ra được những tác phẩm tuyệt vời. Đoàn Chuẩn và M.L , một cặp uyên ương nghệ sĩ ngụp lặn trong cuộc tình thật thơ mộng, mà chắc chắn rằng dù thời gian không lâu dài, từ năm này sang năm khác - những kỷ niệm của tình nghệ sĩ sẽ không bao giờ phai nhạt mà còn sống mãi, sáng mãi trong tim, trí nhớ cho đến cuối cuộc đời.

Ngoài mối tình viễn phương tươi đẹp này, Đoàn Chuẩn còn tâm sự với tôi nhiều điều thú vị. Những tác phẩm của anh như : Lá thư, Lá đổ muôn chiều, Tà áo xanh, Tình nghệ sĩ ... mỗi bài là một kỷ niệm trong cuộc tình tác giả. Tuy nhiên mối tình nam, bắc xa xôi ngàn dặm của anh và M.L đã là ngọn lửa bùng thiêu cháy tim anh, để anh có được tác phẩm Gửi gió cho mây ngàn bay - để rồi từ đó có đà cho anh sáng tác được nhiều nhạc phẩm sau này.

Bây giờ Đoàn Chuẩn không còn sống ở thành phố Cảng Hải Phòng mà về sống ở Hà Nội, ... phố Cao Bá Quát .

Sau 30 tháng 4, 1975, Đoàn Chuẩn vào Nam, biểu diễn độc tấu Hạ uy cầm (guitare Hawienne ) tại Nhà Hát thành phố; tôi rất tiếc không được gặp anh, vì khi hay tin, thì anh đã trở về Hà Nội.

Chắc chắn có những đêm dài, Đoàn Chuẩn không thể không hồi tưởng thời son trẻ với những mối tình đã qua đi đời nghệ sĩ của anh.

Từ ngày đất nước thống nhất, Đoàn Chuẩn và tôi vẫn thường có thư từ. Thư của chúng tôi với nội dung vui vẻ và tếu như thuở nào? Có một điều tôi thắc mắc và lại rất phục chị Đoàn Chuẩn làm vợ một nhạc sĩ còn là nhà kinh doanh tỷ phú, lại đa tình, không thể nào nói là không biết chuyện chồng mình vi vút tình ái mà lại không ghen tuông ? Chị là người bặt thiệp, chiều chồng thương con, lại hiếu khách. Phải chăng Đoàn Chuẩn đã là một Tô Tần, thuyết phục được vợ dễ thông cảm cho cuộc sống tình cảm, một nghệ sĩ thả lỏng, với ý nghĩ ' Lá rụng bao giờ cũng rơi về cội' - vợ chính, con cột có gì phải lo? Ngoài ra, chắc chị cũng phải chấp nhận luật của tạo hoá an bài :' người đàn bà rất hãnh diện và cũng rất dễ bị đau khổ, nếu lấy chồng là nghệ sĩ? Khi đã chấp nhận, thì chẳng còn gì để buồn phiền lâu, phải vậy không chị Đoàn Chuẩn ?'

Tết Con Rắn ( Kỷ tỵ ), Đoàn Chuẩn gửi tôi một bức hình chụp: anh đang nâng ly rượu trong bàn tiệc, mặt sau viết :
Long,

Tao mời mày chén rượu đầu Xuân Con Rắn và ngẫm :
" Em ơi ! Lá úa ngoài muôn ngả
thì chung quy cũng vì đất thân yêu
anh phong sương, mưa nắng đã hoen nhiều
đời nhạc sĩ có gì vui đâu, em hỡi !
anh ra đi, em cũng đừng chờ đợi
mai anh về, kia nữa; hoặc ...chẳng bao giờ .
( Thư đề ngày 30 - 1- 1989, ĐOÀN CHUẨN )

Đọc xong vần thơ trữ tình của Đoàn Chuẩn, tôi cười, rất hài lòng khi thấy Đoàn Chuẩn đã bước vào ngưỡng cửa thất thập cổ lai hy, nhưng tim anh vẫn còn rung động, sống và nhìn đời với cặp mắt yêu đời, yêu người, yêu mình như thời hào hoa son trẻ độ nào ! Đúng là với con người nghệ sĩ, không bao giờ tính tuổi, đầu tuy bạc lòng vẫn còn xanh.

Tháng 12-1994, tôi lại nhận được thư Đoàn Chuẩn và biết được, anh vừa trải qua cơn bệnh nặng, kéo dài tới 8 tháng. Nét chữ đã run run, nhưng chất hài hươc vẫn còn đậm nét. Có một đoạn trong thư :
" ... còn về tình yêu thì cầm bằng như không biết mà thôi ...

Sau này, tôi còn được Vũ-Đức-Sao-Biển cho xem thư của Đoàn Chuẩn viết cho anh ấy - thư đề 5- 1- 1995 :
"... các nhạc sĩ gặp mình đều phải hát theo yâu cầu của mình là một tình khúc. Nếu không thế, không thèm nghe ..." !

Với tôi, tôi vẫn xếp Đoàn Chuẩn là vua Slow, xếp nhạc sĩ Hoàng Trọng là vua Tango của làng nhạc Việt.

Trong âm nhạc của Đoàn Chuẩn, tất cả vẫn là Tình yêu say đắm. Tên tuổi anh mãi mãi gắn liền với Tình yêu, dù phải dang dở, chuyển bến, vì tình nghệ sĩ cho nên gửi gió cho mây ngàn bay!

Tình thân,

Kính
NNS

Edited by user Friday, June 8, 2012 1:15:31 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln



langthang09  
#3203 Posted : Friday, June 8, 2012 4:58:19 AM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,961

Thanks: 824 times
Was thanked: 1024 time(s) in 459 post(s)

M.C. Uyển Diễm : hạnh phúc là điều gì đó có thật...


UserPostedImage

Chiều vàng dẫn tôi đến với con đường quen thuộc của thành phố. Xe cộ qua lại tấp nập nhưng mặt đường hiền ngoan như con suối. Tự hẹn với lòng là sẽ thêm một lần nữa đón xe buýt để tận hưởng nếp sống lành mạnh nơi đây, đầy ắp những tiếng nói cười hiệu quả, đáng yêu của con người. Nhưng vì được cuộc hẹn gặp Nguyễn Uyển Diễm nên tôi đành lái xe dù đường lái là một con đường thẳng. Tôi tự thưởng cho cảm xúc mình bằng bài hát mở đầu của album “Tôi Muốn Nói Với Em” gồm mười ca khúc Nguyễn Đình Toàn do nhà văn Bích Huyền thực hiện – bài “Căn Nhà Xưa.” Bài hát kỷ niệm của những bài hát kỷ niệm. Hôm nay, bài hát ấy bỗng sáng lạ thường, dẫn dắt tôi đến với nơi trò chuyện cùng Uyển Diễm – một tâm hồn mà bấy lâu, chúng tôi từ Nhóm The Friends đã đang rất xốn xang để được làm việc cùng. Điều ấy đến thời điểm này đã trở thành sự thật – qua chiều nhạc tình ca Trầm Tử Thiêng, Trịnh Công Sơn và Vũ Thành An – chủ đề “Mưa Hồng…Tháng Ba…” – Uyễn Diễm, lần đầu tiên, sẽ dẫn chương trình, sẽ đan xen những cảm xúc cô bồi đắp từ ngót mười năm sinh hoạt, làm việc văn hóa tại Quận Cam.

Tâm hồn mới, khuôn mặt mới – hẳn, sẽ có thật nhiều thú vị nếu như chúng ta cùng trò chuyện với Uyển Diễm. Biết đâu, quý độc giả có thể dễ dàng nhận ra rằng: À, Uyển Diễm rất gần kề bên đấy thôi – cô đang và đã nói cùng những tiếng lòng chung của một cộng đồng Việt yêu thương nét tử tế, độ lượng và chan hòa nơi xứ người.

Buổi chiều vàng ấy, réo rắt tiếng người qua lại, vẳng đâu rất nhỏ giọng hát Josh Groban trong “You Raise Me Up,” gió bên đường thổi lạnh reo vẫy tín hiệu nền kinh tế đang độ hồi phục – Tất cả đều đang thuộc về Uyển Diễm – về câu chuyện kể mà cô đặt để trong từng câu hỏi tôi đặt ra:

Uyển Diễm thấy mình gần với nghệ thuật tự bao giờ? Chiếc gối êm ả của gia đình, của Mẹ Bích Huyền có chấp cánh bay cho những cuộc bén gặp với nghệ thuật của Uyển Diễm không?

Uyển Diễm
: Buổi chiều đẹp quá, bình yên quá bạn nhỉ? Tôi cảm thấy mình đã bắt đầu muốn chia sẻ tất cả từ câu hỏi đầu tiên của bạn rồi đấy! Này nhé, từ lúc còn rất nhỏ, gia đình và nhất là Mẹ Bích Huyền đã uốn nắn cho tôi có được một cuộc sống đẹp và khá phong phú. Tôi được Mẹ cho đi học hát từ lúc 5 tuổi, góp phần cho làn song văn nghệ của nơi tôi sống bấy giờ: phường, quân… Song song đó là học đàn piano, điều tất yếu của các con cháu trong một đại gia đình tôi thuở ấy. Rồi tôi được tham gia vào đội kịch nhà Thiếu Nhi Quận 1 – đội kịch Tuổi Ngọc - và thường xuyên cùng các bạn xuất hiện trong chương trình “Những Bông Hoa Nhỏ.” Vui thật, ngẫm lại, tôi thấy quý những kỷ niệm tuổi thơ ấy. Nhưng chưa bao giờ, gia đình khuyến khích tôi đến thẳng hoặc sâu suốt với nghệ thuật. Tất cả như chỉ để giúp sức vun đắp tâm hồn của tôi thêm phong phú, thêm tươi và cân bằng. Rồi kế tiếp, Mẹ cho tôi học thêm bộ môn Ballet. Bạn biết không, khi tới năm học lớp năm tức là khoảng 10 tuổi, tôi được chọn (trong số rất ít) để được đi qua Nga Sô để tham gia khóa đào tạo dài hạn. Đó là thành quả của những năm tháng dày công học tập của tôi và rất hãnh diện! Nhưng Mẹ đã cản, muốn hướng tôi quay về với một cuộc sống phẳng lặng, êm ái hơn – một cuộc sống ngoài nghệ thuật, từ đấy. Vả lại, gia đình lúc ấy cũng đã có ý định đi Mỹ - cuộc đổi đời định mệnh – hệt tựa như nhiều gia đình Việt đang sống ở hải ngoại khác.

Giọng nói/đọc của bạn là điều mà những người chỉ biết một xướng ngôn viên Uyển Diễm qua làn sóng phát thanh – họ cho rằng thật hay, thật gần, thật “Bắc” và nhiều cảm xúc. Nếu đây là sự thật thì hỏi xem có phải bạn bắt đầu nói hay tự nhiên hoặc có sự trau chuốt ở đây?

Uyển Diễm
: Tôi mỉm cười cho lời nhận xét độ lượng này. À mà có những tố chất tích cực đấy cho giọng nói, hơi thở của tôi thật như thế - tôi nghĩ – là do những nếp sống lớn dần với hằng ngày, với năm tháng! Ít ai sinh ra mà có một giọng nhất định, nhất là khi tôi lại được sinh ra ở Sài Gòn rồi đến Hoa Kỳ trong độ tuổi rất trẻ. Bản chất và cốt lõi của giọng tôi thì vẫn như thế; nhưng nhờ sự ảnh hưởng từ Mẹ Bích Huyền, rồi với các cậu, cô, bác trong gia đình Bắc – giọng nói/đọc hôm nay của tôi là kết quả từ tất cả.

Vừa rồi Uyển Diễm có chia sẻ nhiều chi tiết về tuổi thơ của bạn khi còn ở quê nhà. Ít nhiều gì, tôi nghĩ, độc giả cũng thấy có nhiều điều liên quan thuộc-hoặc-không-thuộc nghệ thuật! Điều đã xảy ra như một quy trình, một công thức lúc bấy giờ. Nhưng gọn nhé, Uyển Diễm có thấy tuổi thơ bạn ngọt ngào không?

Uyển Diễm: Rất ư là ngọt ngào! Tôi biết ơn gia đình, biết ơn Mẹ và Thượng Đế vì điều ấy ạ!

Sự thay đổi môi trường sống (Việt Nam & Mỹ) hẳn làm cho tâm hồn bạn có những đổi thay, những bước ngoặt. Có bao giờ, dù chỉ một lần, Uyển Diễm thấy nản với công cuộc làm nghệ thuật – để có thể ung dung sống với một đời sống “không nghệ thuật”?

Uyển Diễm: Có chứ! Tất nhiên là có! Nhất là khi gia đình tôi mới qua Mỹ định cư tại nơi khá xa với cộng đồng Việt. Bạn có biết thành phố mang tên Visalia gần Fresno không? Tận nơi ấy đấy! Nên đã nhiều lần, cùng Mẹ, tôi chẳng hề nghĩ rằng mình sẽ sinh hoạt với cộng đồng Việt Nam đâu. Tôi đã học high school ở đó và khoảng 3 năm sau, đã cùng gia đình dọn về với Quận Cam và tôi tiếp tục học.

Yếu tố nào, theo Uyển Diễm, là quan trọng đối với công việc của một người dẫn chương trình? Bạn kể ra khoảng 3 yếu tố xem sao ạ?

Uyển Diễm: Thư nhất, một kiến thức nhất định giúp ta tự tin trước mọi người. Kế đến, là khả năng ứng xử với các tình huống khó/dễ trên sân khấu tạo ra cái “duyên,” cái tinh thông, đậm đà của người dẫn dắt. Thứ ba, là tâm hồn đẹp! Đúng rồi, để nói hay, dẫn dắt đẹp, tâm hồn bạn phải đẹp!

Thế nào là tâm hồn đẹp?

Uyển Diễm: Với tôi, người ấy có một độ nhạy cảm chan hòa với những người chung quanh, có thể là niềm vui hân hoan bất tận, hay sự cảm thông nếu đó là điều cần cảm thông. Cộng thêm, luôn nghĩ về người khác, cảm giác của họ. Và quan trọng hơn hết: Sống thật với chính mình.

Trong đời sống âm nhạc Việt Nam, Uyển Diễm lưu ý đến các tác giả nào? Vì sao thế?

Uyển Diễm: Chắc bạn sẽ không thích câu trả lời của tôi đâu. Chẳng hiểu vì sao, tôi thả lòng mình đến với tất cả mọi tác giả, mọi dòng nhạc (dĩ nhiên là trừ loại nhạc thị trường, phức tạp bây giờ). Tôi nhìn vào lòng sông để chợt thấy lồng lộng trong đời sống âm nhạc này quả thật phong phú, nhiều nếp cần tôi bước chân tới để học, để thẩm thấu. Một con người thôi đã có lắm điều mình cần học hỏi, hấp thụ - huống chi là một nhạc sĩ! Tôi dám chắc rằng bất kỳ nhạc sĩ nào cũng có những tố chất đẹp, ý nghĩa và quyến rũ để tôi tìm tới. Tôi vẫn đang tìm tới…

Người ta thường bảo, sinh hoạt văn hóa, nghệ thuật hải ngoài đều có tính cách níu kéo, bảo tồn – vì ít ai có thể mưu sinh và sống tìm với nghề ấy. Là một bạn trẻ, cũng đang làm công việc này, bạn có ý kiến ngược lại không?
Uyển Diễm: Tôi, đơn giản, chỉ thấy rằng điều mình đang làm cho tôi cảm giác hạnh phúc, bình an. Và nếu những gì tôi làm có khả năng thiên về tính cách níu kéo, bảo tồn – tôi thấy đó là giá trị cộng cho đời sống ngoài kia và…bản thân tôi. Nên vui mừng về điều ấy!

Hiện tại, Uyển Diễm đang thực hiện những chương trình nào? Lý do tồn tại của các chương trình ấy trong một thời gian lâu bền là?

Uyển Diễm: Hàng tuần, tôi đang quấn quyện với chương trình “Nhạc Chủ Đề” và “Phật Giáo Hải Triều Âm” với giáo sư Lưu Trung Khải! Lý do tồn tại ư? Khán giả! Khán giả cưu mang chương trình và là lý do quyết định!
Theo Uyển Diễm, thế nào là một bài hát đẹp? Khi cầm một bản nhạc trên tay, bạn thường bắt đầu từ điều gì trước? Ca từ ư? Âm điệu ư? Hay mối thân quen giữa người sáng tác và bạn (nếu có)? Hay cả ba?

Uyển Diễm: Ba yếu tố đó không đến với tôi cùng một lúc hay riêng lẻ, bạn ạ! Tôi có một cách tận hưởng bài hát rất khác: Tôi trọng cái thời khắc mà cảm xúc tôi có cho bài hát đó. Và bạn biết đấy, cảm xúc có thể thay đổi theo thời gian; thậm chí có thể quay trở lại sau nhiều năm. Khi có một mốt lương duyên mật thiết với bài hát, với cảm xúc ấy thì ca từ, âm điệu hoặc điều thứ ba bạn nói mới xuất hiện rõ nét hơn trong tôi! Bài hát như khuôn mặt một con người vậy – có những lúc rất gần, có những lúc xa xăm, khoảng cách. Bài hát đẹp thì luôn luôn trở lại với nguyên vẹn hình hài đẹp đẽ của nó!

Cảm xúc của Uyển Diễm khi lần đầu xuất hiện với Nhóm The Friends trong chương trình “Mưa Hồng …Tháng Ba…”?

Uyển Diễm: Cảm xúc của tôi rất đặc biệt, lâng lâng nhè nhẹ và khó tả. Tôi quý trọng các anh chị, các bạn trong Nhóm The Friends đã lâu và cũng âm thầm theo dõi các chương trình âm nhạc chủ đề mà gần 10 năm qua Nhóm đã thực hiện. Một mơ ước nhỏ là một ngày nào đó sẽ cùng với anh Luân Vũ, chị Vương Hương và các bạn trong Nhóm làm việc chung. Điều này, nay đã thành sự thật. Tôi lo lắng nhưng đan xen nhiều niềm vui. Tôi đã sẵn sàng cho công việc trong buổi nhạc này. Mong là cùng với Nhóm, chúng ta tiếp tục đem đến quý khán thính giả những niềm vui giá trị và gần gũi, tử tế với nhau như đã từng! Tôi đang rất hạnh phúc – hạnh phúc là điều gì đó có thật!

Quý mến chúc Uyển Diễm cùng gia quyến sức khỏe bình an!

Này chiếc xe buýt lỗi hẹn chiều nay, này thành phố Visalia đầy thơ mộng, này những ngón chân Ballet thuở bé của Uyễn Diễm, này “Căn Nhà Xưa” của Nguyễn Đình Toàn, của văn hóa mang tên “Bích Huyền” – Ta đã xích lại gần nhau rồi đấy chứ khi cuộc đời, vốn nó, đã rất ư là độ lượng…

03.23.2011
Đào Đại Dương

Edited by user Friday, June 8, 2012 4:59:11 AM(UTC)  | Reason: Not specified

linhphuong  
#3204 Posted : Friday, June 8, 2012 6:47:43 AM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,153

Thanks: 288 times
Was thanked: 332 time(s) in 225 post(s)
Giấc mơ Hạ Viện Dân Chủ bị lu mờ ở California


Thursday, June 07, 2012 6:38:42 PM

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

Ngày bầu cử sơ bộ California hôm Thứ Ba tuy ít được cử tri quan tâm, nhưng đã có ảnh hưởng rất lớn tới chính trị toàn quốc, cụ thể là hy vọng của đảng Dân Chủ giành lại đa số trong Hạ Viện liên bang.

UserPostedImage

Hai gia đình Bush và Quayle chụp hình chung. Ben Quayle là người ngoài cùng bên trái.
(Hình: AP Photo/Charles Tasnadi)


Hạ Viện có 435 ghế. Ðảng nào nắm được 218 ghế là đảng đó nắm đa số. Ðảng Dân Chủ hiện đang có 193 ghế, vậy cần thêm 25 ghế nữa. Vào đầu năm, đảng Dân Chủ tung ra chiến dịch “Drive to 25” - tiến tới 25 - để tranh cử giành phần đa số.

Một trong những ghế đảng Dân Chủ đang nhắm, là địa hạt 31 của California. Ðây là một địa hạt mới lập ra, sau đợt kiểm tra dân số 2010 và bản đồ địa hạt được vẽ lại. Nằm trong quận hạt San Bernardino, địa hạt 31 chạy dọc theo xa lộ 210, khoảng từ Ontario, về hướng Ðông, bọc xuống Loma Linda theo xa lộ 215.

Báo Cook Political Report, một tờ báo chuyên đề chính trị không thiên đảng nào, gọi địa hạt này một địa hạt “phải thắng” đối với đảng Dân Chủ. Ý nói, nếu không thắng được địa hạt này thì hy vọng “tiến tới 25” sẽ rất thấp.

Hy vọng của đảng Dân Chủ tại đây rất cao. Tuy địa hạt 31 nằm trong vùng Cộng Hòa, số cử tri Dân Chủ trong địa hạt này là 40.8%, cao hơn Cộng Hòa 35.3%. Số cử tri độc lập cũng cao, tới 19.3%, và các đảng phái khác chiếm 3.6%.

Tại đây, Thống Ðốc Jerry Brown đảng Dân Chủ thắng với 7% sai biệt. Năm 2008, Tổng Thống Barack Obama thắng vùng này 15%.

Ðùng một cái, đảng Dân Chủ thua ngay trong vòng sơ bộ tại địa hạt này.

Với lối bầu sơ bộ “Top 2,” đảng Cộng Hòa may mắn chiếm hết hai ngôi hạng nhất và nhì ở địa hạt 31, bảo đảm ai thắng trong tháng 11 thì cũng sẽ là người Cộng Hòa.

Trong phiếu bầu sơ bộ năm nay, theo kiểu bầu “Top 2,” mỗi cử tri có quyền bỏ phiếu cho tất cả các ứng cử viên, bất kể đảng nào. Rồi cuối cùng đếm phiếu thì hai người nhiều phiếu nhất được vào chung kết.

Lối bầu sơ bộ này khác với trước đây, khi ai đứng đầu phía Cộng Hòa sẽ vào vòng chung kết tháng 11, ai đứng đầu phía Dân Chủ cũng vậy. Còn bây giờ, hai người nhiều phiếu nhất, bất kể đảng nào, sẽ vào chung kết tháng 11.

Ðông cử tri hơn vẫn thua

Và hai ứng cử viên nặng ký của đảng Cộng Hòa, lớ ngớ bước vào vùng đất của Dân Chủ, cuối cùng vẫn thắng vì cử tri Dân Chủ bị xé lẻ nhiều hơn.

Trong vòng sơ bộ tại đây, có tới 4 ứng cử viên Dân Chủ, mà chỉ có 2 ứng cử viên Cộng Hòa. Phía Dân Chủ đặt hy vọng vào Pete Aguilar, cựu dân biểu tiểu bang, cựu thị trưởng Redlands, và nếu thật sự Aguilar đại diện đảng Dân Chủ đấu với phía Cộng Hòa, thì ai cũng nghĩ Aguilar sẽ thắng.

Nhưng Aguilar đã không có cơ hội đó. Với 4 ứng cử viên Dân Chủ, cử tri đảng này xé lẽ ra, và Aguilar về hạng ba, với 23% phiếu. Hai ứng cử viên Cộng Hòa, Gary Miller và Bob Dutton, sẽ đối đầu với nhau trong tháng 11.

Gary Miller là một dân biểu đương nhiệm, với 7 nhiệm kỳ trong Hạ Viện liên bang. Nhưng khi vẽ lại địa hạt, thì vùng đất nhà của Miller bị gộp chung với địa hạt của Ed Royce. Sau khi suy nghĩ vài tháng, Miller quyết định không đấu tay đôi với Royce mà đi tìm miền đất mới, ra tranh cử trong địa hạt 31.

Ðược hỏi về thất bại này, phát ngôn viên của văn phòng tranh cử Hạ Viện đảng Dân Chủ nói, “Ðây là một điều thất vọng, nhưng chúng tôi có nhiều cơ hội khác để bù lại.”

Con nhà tông

Trong khi đó, ở tiểu bang láng giềng Arizona, có hai dân biểu Cộng Hòa đang phải đấu nhau vì bị chia lại địa hạt khiển cả hai rớt vào cùng một ghế. Ðiều này là điều bình thường, xảy ra như cơm bữa, cứ 10 năm lại có nhiều vụ như vậy trong khắp nước.

Nếu có lý do để nhắc tới hai dân biểu Arizona này, chỉ là vì một trong hai người là con nhà nòi: Dân Biểu Ben Quayle là con trai cựu Phó Tổng Thống Dan Quayle.

Chuyện dòng giống nhà Quayle thì rất đặc biệt và liên quan tới nhiều nòi chính trị khác.

Quayle (cha) từng là dân biểu đại diện vùng Huntington, Indiana, đắc cử năm 29 tuổi, đánh bại dân biểu đương nhiệm đảng Dân Chủ. Bốn năm sau, 1980, mới 33 tuổi, Quayle đánh bại Thượng Nghị Sĩ Birch Bayh, một cựu sĩ quan quân cảnh có 3 nhiệm kỳ trong Thượng Viện.

Bayh không phải tay vừa. Là thượng nghị sĩ, Bayh là nhân vật chủ chốt viết Tu chính án 25 Hiến Pháp Hoa Kỳ, thiết lập quyền kế nhiệm tổng thống, và Tu chính án 26 Hiến Pháp Hoa Kỳ, quy định tuổi đi bầu là 18 tuổi.

Và Bayh cũng thiết lập một triều đại chính trị ở Indiana. Con ông, Evan Bayh, sau này đắc cử vào Thượng Viện, và tiếp theo đó đắc cử thống đốc tiểu bang.

Trong khi đó, Quayle ở Thượng Viện 8 năm thì được ứng cử viên George H.W. Bush chọn ra ứng cử phó tổng thống, và hai người đắc cử năm 1988. George H.W. Bush thì khỏi nhắc rồi, con ông này là George W. Bush làm tổng thống hai nhiệm kỳ từ 2000 tới 2008.

Obama so với Bush cha, Bush con

Nhắc tới Bush, mới nhớ là: Trong hai Bush có một Bush tái đắc cử thành công và có một Bush tái đắc cử thất bại.

Tại sao có người thành công mà có người thất bại? Câu trả lời rất phức tạp và có hàng chục, hàng trăm người kiếm được bằng Ph.D. chỉ nhờ trả lời được một phần nhỏ của câu hỏi đó.

Nhưng, nếu nhìn một cách đơn giản, thì mình có thể xét tới một vài con số. Thí dụ, một kết quả thăm dò, hay một chỉ số kinh tế.

Một kết quả thăm dò có thể dùng, là thăm dò về đánh giá của cử tri đối với công việc của người tổng thống. Lấy kết quả thăm dò của ABC/Washington Post vào khoảng cuối tháng 5 trong năm bầu cử, Obama so với các tổng thống trước như sau:

Obama 2012: 47%.George W. Bush 2004: 48% (sau đó thắng John Kerry vào tháng 11). Bill Clinton 1996: 57% (sau đó thắng Bob Dole). George H.W. Bush 1992: 35% (sau đó thua Bill Clinton).

Một kết quả thăm dò khác có thể dùng, là thăm dò cử tri thích ai hơn trong hai (hay ba) ứng cử viên. So Obama với các tổng thống trước, cũng theo thăm dò của ABC/Washington Post:

Obama đấu Mitt Romney: Obama 49%, Romney 46%. Bush thắng Kerry 2004: Bush 46%, Kerry 46%, Ralph Nader 4%. Clinton thắng Dole 1996: Clinton 52%, Dole 31%

Bush thua Clinton 1992: Ross Perot 35%, Bush 30%, Clinton 25%.

Nếu không nhìn vào kết quả thăm dò, thì có một chỉ số kinh tế đang được chú ý rất nhiều, nhất là từ phía Cộng Hòa. Ðó là tỷ lệ thất nghiệp. So với các đời tổng thống trước, mức thất nghiệp trong tháng 5 của năm tái tranh cử, là như sau:

Obama 2012: 8.2%.Bush 2004: 5.6% (thắng). Clinton 1996: 5.6% (thắng). Bush 1992: 5.6% (thua).

Có một tổng thống tiền nhiệm có mức thất nghiệp cũng rất cao vào tháng 5, đó là Tổng Thống Jimmy Carter. Năm 1980, mức thất nghiệp của tháng 5 là 7.6%, và Carter đã thua. Nhưng những chỉ số khác của Carter cũng thấp: Mức đánh giá tốt công việc của Tổng Thống Carter chỉ có 32%, và khi được hỏi muốn bầu cho ai, thăm dò của ABC/Harris cho thấy tới 51% nói sẽ bầu cho Ronald Reagan và chỉ có 44% bầu cho Carter.

Edited by user Friday, June 8, 2012 6:49:55 AM(UTC)  | Reason: Not specified

linhphuong  
#3205 Posted : Friday, June 8, 2012 6:59:40 AM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,153

Thanks: 288 times
Was thanked: 332 time(s) in 225 post(s)
Mầu Kỷ Niệm: Với Nga Mi, Trần Lãng Minh, Đỗ Khải An,
Sẽ tổ chức đêm nhạc thính phòng vào ngày Thứ Bảy 16-6-2012


(06/08/2012) (Xem: 264)

WESTMINSTER (VB) -- Một chương trình văn nghệ độc đáo sẽ tổ chức vào giữa tháng 6-2012 với cặp tình nhân nghệ sĩ Nga Mi & Trần Lãng Minh... và đặc biệt là có thêm tiếng hát trẻ Đỗ Khải An.

Chương trình âm nhạc này có tên là Mầu Kỷ Niệm, tổ chức theo hình thức được nghệ sĩ Trần Lãng Minh mô tả là: “Đêm nhạc thơ thính phòng Mầu kỷ niệm mong mang đến các bạn một buổi tối thanh thản, êm đềm trong một khung cảnh ấm cúng, thân mật để thả hồn bay cao... với người tình, với bạn bè... với những tình khúc bất tử VN và ngoại quốc...”

Nơi đây, bạn sẽ nghe lại những dòng nhạc bất tử, như:

“Cho tôi lại ngày nào, trăng lên bằng ngọn cau, Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao, Cha tôi ngồi xem báo, phố xá vắng hiu hiu, trong đêm muà khô ráo, tôi nghe tiếng còi tàu...” (Kỷ Niệm)

Hay, “Nhớ ngày nào tan trường về chung lối, mắt thuyền sương nghiêng nón ngất ngây đời...Áo nàng vàng, anh về yêu hoa cúc, áo nàng xanh, anh mến lá sân trường...” (Mầu Kỷ Niệm)

Và như nhạc sĩ Trần Lãng minh mô tả là, “còn nhiều nhiều nữa những ca khúc đầy ắp kỷ niệm yêu đương mà các bạn ít dịp được nghe sẽ do Nga Mi -Trần Lãng Minh và Đỗ khải An trình bày mới lạ, điêu luyện.Quý bạn nào chưa có dịp đến nghe nhạc tại Hội quán âm nhạc Lạc Cầm, đây sẽ là một chỗ ngồi thanh lịch, ấm cúng để thưởng thức âm nhạc trọn vẹn tuyệt vời nhất...”

UserPostedImage

Nhạc sĩ Trần Lãng Minh tại tòa soạn Việt Báo với băng DVD Phong Châu Mở Hội đầu năm 2011.
(Hình hồ sơ)


Đêm nhạc sẽ thực hiện vào đêm Thứ Bảy, ngày 16-6-2012

với chủ đề Mầu Kỷ Niệm.

Chương trình bắt đầu từ 8:30 tối đến 12 đêm.
Với nhạc Thính Phòng, cà phê, nước uống...

Tại: Hội Quán LẠC CẦM
15041 Moran St.# 103 Westminster, CA 92683

Giá vé: $35.00 (gồm cà phê/ nước uống). Rượu: tính riêng.
Số ghế giới hạn (80 seats) xin đặt trước để giữ chỗ.
Nga Mi-Trần Lãng Minh trân trọng kính mời.
Liên Lạc: (714)-360-2629 - (714)360- 2630. Email:

tranlangminh@gmail.com


Cũng cần nói rằng, cặp nghệ sĩ Nga Mi - Trần Lãng Minh đã nổi tiếng với nhiều chương trình văn nghệ độc đáo, trong đó nổi tiếng nhất là các đại nhạc hội Phong Châu Mở Hội, từng được một nhà thơ thế hệ trẻ, cô TrangĐài Glassey-Trầnguyễn, sau khi xem Phong Châu Mở Hội năm 2008, qua bài tường thuật nhan đề “Phong Châu Mở Hội: Ngọc Tỏ Quỳnh Tao” mô tả trên Việt Báo hôm 10/7/2008:

“...Tôi thành thật biết ơn đôi uyên ương nghệ sĩ Nga Mi và Trần Lãng Minh đã hết lòng vun bồi cho những thế hệ trẻ, và với hết tâm huyết đã trao truyền cho họ những linh đạo để đi vào hồn dân tộc. Rất tin tưởng vào những cống hiến khác của Anh Chị trong tương lai cho nghệ thuật dân tộc, cho cộng đồng, và cho mạch sống trẻ hải ngoại.” (hết trích)

Hồn dân tộc... Đúng vậy, cặp nghệ sĩ Nga Mĩ - Trần Lãng Minh đã từng lưu diễn nhiều đạc nhạc hội độc đáo tại nhiều tiểu bang Miền Đông trước khi về định cư luôn ở Quận Cam. Và lần này vẫn là một dòng nhạc nuối tiếc từ tâm hồn nghệ sĩ ở phương xa: đó là chương trình nhạc Mầu Kỷ Niệm. Với sự xuất hiện của nghệ sĩ trẻ Đỗ Khải An -- cũng là một mạch sống trẻ hải ngoại.
[
Mắt Buồn  
#3206 Posted : Friday, June 8, 2012 7:22:51 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 1,992

Thanks: 609 times
Was thanked: 415 time(s) in 258 post(s)

TÂM SỰ ĐÊM TÀN

Đêm qua phố nhỏ cận kề
Đèn soi mờ, tỏ. Ai về...bóng nghiêng?
Vắng thêm ghế đá công viên
Lá treo vàng võ ngoài hiên gió vờn
Buồn vương khói quyện tay trơn
Nhớ mênh mông những dỗi hờn xa xăm
Bây giờ mòn mỏi tháng năm
Người chia đôi ngã, đời câm lặng đời
Đêm qua xứ lạ, quê người
Cho quay quắt nhớ góc trời quê hương
Nhớ xưa áo trắng tan trường
Đơn sơ bay giữa mù sương núi đồi
Bến Em xanh ngát mây trời
Lối rêu phong nặng bước Tôi đăng trình
Tạ từ bằng nỗi lặng thinh
Mượn dòng nhật ký riêng mình nhớ nhau
Thời gian cũng thoáng qua mau
Chưa quen mặt lạ đã nhàu áo phai
Nợ đời còn nặng đôi vai
Xưa ôm mộng vỡ, nay hoài cố hương
Cõi tình xa mấy đại dương
Cõi mù tăm vẫn còn vương dốc phiền
Tìm trong từng bước truân chuyên
Một vài khoảnh khắc bình yên muộn màng
Đêm qua rất vội: đêm tàn!
Người mang tâm sự đêm càng xa xăm
Trên cồn dâu bể trăm năm
Có đời Ta rất âm thầm nổi trôi

HUY VĂN
( Để nhớ mùa Tổng Động Viên 1972 )
Mắt Buồn  
#3207 Posted : Friday, June 8, 2012 7:47:19 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 1,992

Thanks: 609 times
Was thanked: 415 time(s) in 258 post(s)

Giải mã lời nguyền của thần đầu rắn 1600 năm trước


Cập nhật lúc 13h32' ngày 23/05/2012

Xem thêm: thần đầu rắn, lời nguyền của thần đầu rắn, giải mã lời nguyền, nữ thần hekate, celia sánchez natalías

Một nhà nghiên cứu Tây Ban Nha vừa giải mã được hai lời nguyền 1.600 năm tuổi, trong đó, một lời nguyền nhắm vào thượng nghị sĩ và một lời nguyền khác thì nhằm vào bác sĩ thú y.

Cả hai lời nguyền đều mô tả một vị thần, có thể là nữ thần Hekate của Hy Lạp, với những con rắn chui ra khỏi mái tóc của mình, để tấn công các nạn nhân. Cả hai lời nguyền chứa các câu thần chú Hy Lạp tương tự như các câu thần chú đã được biết đến dùng để kêu gọi Hekate.

UserPostedImage

Thần Heckate với đầu có mái tóc chứa đầy rắn độc (Ảnh: Livescience)


Hai lời nguyền, chủ yếu là viết bằng tiếng Latin và được ghi trên mảnh chì mỏng, được tạo ra bởi hai người khác nhau vào cuối thời Đế chế La Mã. Chúng đã được phát hiện vào năm 2009 tại Bảo tàng khảo cổ học Bolgna của Ý. Mãi gần đây nhà nghiên cứu Celia Sánchez Natalías tại Đại học Zaragoza mới giải mã được lời nguyền trên và biết được nạn nhân là ai.

Lời nguyền “phá hủy, nghiền nát, giết chết, bóp nghẹt Porcello và bà vợ Maurilla. Linh hồn, trái tim, mông gan…” nhắm vào một nạn nhân tên Porcello (tiếng Latinh có nghĩa là con lợn). Theo Celia Sánchez Natalías, Porcello có thể là tên thật vì có thể Porcello đã giết chết gia súc của ai đó. Hình ảnh Porecllo trên tấm chì chứa lời nguyền với hai tay đan chéo giống như vị thần và có những dòng chữ khắc trên hai cánh tay. Chính đặc điểm này thể hiện Porcello đã bị ràng buộc bởi các vị thần.

Trường hợp lời nguyền nhằm một thượng nghị sĩ La Mã tên Fistus, cũng rất ghê sợ. Trong lịch sử La Mã, Thượng viện ở thành Rome cổ đại là một nơi có quyền lực rất mạnh. Lời nguyền này đã được viết vào cuối thời Đế chế La Mã, có thể vì do ảnh hưởng của Thượng viện giảm bớt do không được hoàng đế, quân đội và bộ máy quan liêu triều đình ủng hộ nhiều. Một phần lời nguyền viết “Nghiền nát, giết chết thượng nghị sĩ Fistus. Thân thể Fistus tan chảy, ốm yếu, suy sụp và tất cả tay chân biến mất..”. Tuy nhiên, Sánchez Natalías vẫn chưa chắc chắn về động cơ của lời nguyền này.

Tham khảo: Livescience


hongvulannhi  
#3208 Posted : Friday, June 8, 2012 12:57:43 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 20,552

Thanks: 977 times
Was thanked: 2682 time(s) in 1699 post(s)
Hình Ảnh Lưu Niệm Chiều Lam Phương & Những Đồi Hoa Sim.


Friday, June 8, 2012 12:59 PM

NS. Anh Bằng tự hỏi: "Ăn loại nào bây giờ?", và rằng: "Nhiều loại quá! Cứ xơi vào chiều nay nốc 2 viên là xong!"

---

UserPostedImage

NS. Anh Bằng: "Ừ, ừ, thứ này ngon đấy! Xơi "vô tư" với bà con!

UserPostedImage

NS. Anh Bằng: "Ông Lê Văn Khoa chắc không còm-plên Anh Bằng xơi nhiều nhé!"

UserPostedImage

NS. Anh Bằng: "Ừ nhỉ, sao mình không try blueberry, kiwi, greentea, vanilla, strawberry,.... mà tiệm chỉ thiếu mỗi trái sim của đồi sim Ninh Bình khi xưa nhỉ ?"

UserPostedImage

NS. Anh Bằng: "Anh Lam Phương nhớ chạy đua với tôi và ông Lê Văn Khoa đến con số 118 để vào sách kỷ lục sống dzai nhé!".

NS. Lam Phương: " Anh Bằng ơi, cách đây 2 tuần, tui tưởng tui tiêu rồi, Anh cho tui con số lẻ 18 là tui dzui rồi!". (NSLP hiện 74 xuân xanh plus 18 là 96, quá dzui rồi!, LP ngụ ý như vậy)

UserPostedImage

NS. Anh Bằng nắm tay Việt Hải và Lam Phương nhắn: "Ông Tần Thủy Hoàng mới có 48 mà đã cuốn gói rồi, dỡ hơi, hai you phải đến mức 118 nhé!"

Việt Hải: "Thưa nhạc sĩ Anh Bằng, nếu ai cũng đến mức 118 thì trái tim của Ông 7 Obama sẽ không ngủ yên đâu ạ!"

Kỷ niệm hôm viếng thăm NS. Lam Phương và party xơi kem "Những Đồi Hoa Sim".

Kỷ niệm hôm viếng thăm NS. Lam Phương ngồi giữa NS Anh Bằng và NS Lê Văn Khoa,
hàng đứng là Việt Hải và chị Ngọc Hà.

Edited by user Friday, June 8, 2012 1:07:22 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln



thao ly  
#3209 Posted : Friday, June 8, 2012 1:25:21 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 1,828
Woman

Thanks: 418 times
Was thanked: 333 time(s) in 236 post(s)
Màu tím trong thơ


Thông thường mỗi màu có một vài ý nghĩa của nó, về một vài phương diện nào đó. Màu tím là mầu buồn, ấy là nói theo cách thông thường, nhưng chỉ riêng ở xứ ta, người ta phân biệt màu tím ở hai nơi: Chốn vương triều và nơi dân dã.

Trong triều phục của các vua chúa Âu tây, thường có màu tím. Nhưng ở Trung Hoa và nước ta, ngày xưa, màu của vua là mầu vàng. Áo vua màu vàng nên gọi là hoàng bào, có khi vẽ rồng nên gọi là long bào. Theo quan niệm xưa, màu vàng thuộc vua, hoàng gia. Tuy nhiên, có cái lạ, tại sao nơi vua ở thì gọi là “Tử Cấm Thành.”

Huế có 3 vòng thành: Vòng ngoài cùng thì gọi là thành Huế. Phía trong thành Huế thì gọi là Nội thành hay Thành nội Huế, có 9 cửa. Thành nhỏ phía trong, là chỗ sinh hoạt của hoàng gia, là các điện nơi triều thiết thì gọi là Đại Nội, có 4 cửa: Cửa chính gọi là Ngọ Môn (ngó ra hướng Nam). đối diện với Ngọ Môn là cửa Hòa Bình. Bên phải là cửa Hiển Nhơn, bên trái là cửa Chương Đức. Các cửa nầy khi mở có lính khố vàng (lính của vua) canh gác.

Trong đại nội, còn có một thành nhỏ nữa, nơi dành riêng cho vua ở, canh gác rất nghiêm nhặt gọi là “Tử Cấm Thành”.

Tử Cấm Thành có ý nghĩa như thế nào? Chữ tử nầy có hai nghĩa có thể giải thích ở đây: Tử như tử tế là tinh mật, kỹ càng và hai là sắc tím, sắc tía (Theo Hán Việt Từ Điển của Đào Duy Anh). Tuy nhiên, có lần tôi hỏi ông chú họ của tôi là người rành chữ Nho, thì ông giải thích tử có nghĩa là tím, thuộc về nhà vua. Trong quang học, “tia tử ngoại” là tia sáng có mầu tím.

Dù có theo nghĩa Tử Cấm Thành hay không, Huế, nơi vua quan thì nó rất gần với màu tím. Màu tím đó được gọi là “Tím Huế”, như bài thơ sau đây của Nguyễn Bính:

Màu tím Huế

Thôi thế là em cách biệt rồi!
Đường đi mỗi bước lại xa xôi
Tim tím rừng chiều, tim tím núi
Tim tím chiều hôm, tim tím mai

Ban chiều tim tím nhớ mong nhau
Đêm tối kìa em tím rất nhiều
Anh cúi xuống hôn màu tím giấy
Thư về em, tím nét thương đau

Mai mốt rồi đây lầm cát bụi
Anh lại đường xa trải kiếp người
Tim tím rừng chiều, tim tím núi
Chiều hôm nhiều tím thế em ơi!

Màu tím ở đây không hẵn là do Nguyễn Bính tưởng tượng ra đâu! Huế nằm bên cạnh dãy Trướng Sơn. Những buổi chiều hè, ngồi bên bờ sông Hương, nhìn mặt trời lặn sau những ngọn núi chập chùng, người ta sẽ thấy mặt trời to, đỏ như một khối lửa trong lò thợ rèn, từ từ hạ xuống, chạm vào đỉnh núi rồi tóe ra muôn ngàn tia sáng đỏ rực, tưởng như sự va chạm vào núi làm cho mặt trời vỡ ra. Ánh sáng màu đỏ của mặt trời chiếu vào mây, làm cho mây cũng đỏ rực lên một màu lửa như thế. Thế rồi, màu đỏ mất dần, chuyển sang màu tím nhạt, đậm dần lên cho đến khi mặt trời khuất sau dãy Trường Sơn. Màu đen dâng lên chìm ngập cả khung cảnh núi rừng thôn xóm phía tây thành Huế.

Có lần tôi nói với học trò của tôi rằng không thể có sáng tím mà chỉ có chiều tím. Tại sao? Màu tím là màu pha giữa màu đỏ và màu đen. Màu đỏ là màu của mặt trời. Khi mặt trời sắp lặn thì mầu đen dâng lên, như Xuân Diệu từng nói vậy: “Chiều lên dần dần, chiều không xuống.” “Chiều lên dần dần” có nghĩa là màu đen lên dần dần. Khi màu đen dâng lên, hòa với màu đỏ của trời chiều tạo thành màu tím. Buổi sáng, màu đen không lên dần dần mà chỉ có thể mất đi dần dần nên nó không hòa với màu đỏ để tạo ra mầu tím được. Giải thích như thế, không biết có bị các họa sĩ chê là múa rìu qua mắt thợ không?

Tuy vậy, cũng có lần Xuân Diệu không nói là “Chiều lên”. Ông nói ngược lại: “Chiều xuống.”

Chiều ơi hãy xuống thăm ta với!
Thiên hạ lìa xa đời trống không!”

Chiều xuống là cách nói thông thường của mọi người.
Trong bài thơ trên, Nguyễn Bính nhìn màu tím qua cảnh thực: Rừng, núi, chiều hôm, sớm mai đều tím. Tím không đậm mà “tim tím”, có nghĩa là hơi tím. Núi, chiều và cả giấy hơi tím một chút. Và tím cũng là nỗi nhớ, nỗi thương đau nên nó từ hơi tím chuyển qua tím hẵn, tím đậm hay còn gọi là tím than.

Trong một bài thơ khác, Nguyễn Bính chỉ vẽ ra vài nét về Huế, chỉ vài nét mà ông cũng không thể không nhắc tới màu tím:

Vài Nét Huế

1.
Cầu cong như chiếc lược ngà,
Sông dài, mái tóc cung nga buông hờ.
Đôi bờ, đôi cánh tay vua
Cung nga úp mặt làm thơ thất tình.

2.
Ở đây áo tím riêng màu
Bài thơ nón mỏng che đầu mỹ nhân.
Loanh quanh xóm vắng, đường gần
Ấy ai làm dáng phi tần với ai!
Con sông không rộng mà dài
Con đò không chở những người chính chuyên.

3.
Ở đây có nước sông Hương
Có cây núi Ngự, có đường Nam Giao
Bồng bồng sáu nhịp cầu cao
Thờ ơ bóng mát nơi nào cũng xanh
Thâm u một dãi hoàng thành
Đình suông con én không đành bay đi.

Vài nét ở trong bài thơ trên lại nói nhiều về cung phi, cung Tần và vua. Cầu Trường Tiền cong như cái lược ngà, nằm vắt lên hai bờ sông như hai cánh tay của vua. Điều ấy không quan trọng bằng có một cung nga đang làm “thơ thất tình”. Có cung nga đang làm dáng với ai, và hoàng thành thâm u một dãy thành dài.

Bài thơ thất tình của cung nga, chính là bài thơ trong “Tần Cung Nữ Oán”:

Cặp mày xanh chiếc lá cũng ghen,

Câu khiển hứng đánh chìm dòng nước chảy.

Có một cung phi đời Tần, ngồi bên dòng suối trong cung điện, nhặt một chiếc lá viết lên đó vài câu thơ cho người tình cũ, mong rằng chiếc lá sẽ trôi xa, ra tới ngoài kia, ngoài hoàng thành để mong sao người yêu cũ của cung nga nhận được, biết tới tấm lòng của nàng không quên người tình cũ. Vậy mà chiếc lá ghen với sắc đẹp của nàng, đã không trôi đi mà chìm xuống đáy nước.

Thử hỏi, trong hoàng thành Huế kia, có bao nhiêu cung phi làm thơ thất tình như vậy?

Cái “áo tím riêng mầu” đây là cái áo của cung phi. Và khi xa xôi cách trở như thế, kẻ trong nội (đại nội), kẻ ngoài nội ai còn làm dáng với ai nữa?!

Đọc bài thơ nầy, người ta có thể liên tưởng đến bài “Màu Thời Gian” của Đoàn Phú Tứ. Bài thơ tả tâm trạng của một cung nữ, khi sắp lìa đời, không còn muốn gặp vua nữa, không muốn để cho nhà vua thấy dung nhan tàn tạ của mình, để cho nhà vua cứ giữ trong trí nghĩ của ông về một giai nhân sắc nước hương trời như khi mới được tuyển vào cung:

Màu Thời Gian

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình

Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng

Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình muôn thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát.

(Đoàn Phú Tứ)

Về hình thức, bài thơ nầy không có gì lạ như nhiều nhà phê bình tán dóc. Những câu thơ dài ngắn không thường, có khi chen vào mấy câu thể ngũ ngôn, thất ngôn, xem lại thì nó cũng giống như thể thơ cũ, gọi là “Trường đoản cú” (câu dài, ngắn) trong nguyên bản “Chinh Phụ Ngâm” của Đặng Trần Côn vậy. Ví dụ các câu mở đầu trong “Chinh Phụ Ngâm” của Đặng Trần Côn viết như sau:

Thiên địa phong trần.

Hồng nhan đa truân

Du du bỉ thương hề, thùy tạo nhân
Cổ bề thanh động Tràng An nguyệt
Phong hỏa ảnh chiếu Cam Tuyền vân
Cửu trùng án kiếm khởi đương tịch
Bán dạ phi hịch truyền tướng quân
Thanh b́ình tam bách niên thiên hạ
Tùng thử nhung y thuộc vũ thần
Sứ tinh thiên môn thôi hiểu phát
Hành nhân trọng pháp khinh ly biệt
Cung tiễn hề, tại yêu
Thê noa hề, biệt khuyết
Lạp lạp tinh kỳ xuất tái sầu
Huyên huyên tiểu cổ từ gia oán
Hữu oán hề, phân huề
Hữu sầu hề, khế khoát

……..

Nếu đem thể “truờng đoản cú” nói trên mà so với bài “Màu Thời Gian” của Đoàn Phú Tứ thì có khác gì nhau bao nhiêu. “Màu Thời gian” cũng pha lẫn giữa ngũ ngôn, thất ngôn, thơ mới, v.v…

Tại sao Đoàn Phú Tứ không dùng những thể thơ cũ, như ngũ ngôn, tứ tuyệt, thất ngôn hay thể thơ mới như Xuân Diệu, Huy Cận, Thế Lữ thường làm…

Có gì đâu! Tại vì ông ta là một nhà viết kịch thơ. Trong kịch thơ, thường các câu nói của nhân vật phải viết bằng thơ. Những lời nói như vậy, không thể cứ phải giữ một thể thơ mà thôi được. Bên Tây phương cũng vậy. Nếu độc giả có đọc những vở kịch của Shakespeare, thiên tài kịch nghệ của Anh, độc giả sẽ thấy trong lời thơ của các nhân vật, cũng viết theo thể đại khái như “trường đoản cú” của ta vậy. Ông Đoàn Phú Tứ quen dùng thể “trường đoản cú” để viết kịch, thì nay ông dùng nó thể viết bài thơ “Màu Thời Gian” cũng không có gì là lạ để tán hươu tán vượn.

Điều rắc rối là bài thơ nầy khó hiểu. Khi thì ông nói tới hiện tại như “Sớm nay…”, khi thì ông nói tới quá khứ như: “Ngàn xưa, không lạnh nữa Tần phi” (tức cung phi đời nhà Tần (có thể là Tần Thủy Hoàng, ông có tới ba ngàn cung phi), bên Tầu; khi thì nói không gian: “Trời mây phảng phất”, khi thì nói thời gian: “Màu thời gian không xanh.”, khi thì nói “tình duyên trăm năm”, khi thì nói tình duyên ngắn ngủi, tới thề nguyền: “Tóc mây một món chiếc dao vàng.”

Đọc lên thì thấy hay, mà hiểu cho hết thì khó hiểu.

Tướng Việt Cộng Nguyễn Sơn là một người rất yêu văn nghệ có nói “không hiểu nổi” nhưng “cứ nhơ nhớ, nó thanh thoát, nó lâng lâng, như khi nhìn áng mây trôi, khi ngắm dòng nước chảy… nó lung linh như một khúc nhạc thiều…, nó chập chờn như một bóng Liêu Trai!”

Thật ra, bài thơ có nguyên ủy của nó, một động lực kín đáo khiến Đoàn Phú Tứ viết nên bài thơ nầy.

Đoàn Phú Tứ giải bày rằng là có một giai nhân bên Hồ Tây từng học nhạc ở Hà Nội, từng quyến rũ Đoàn Phú Tứ bằng tiếng dương cầm rất hay, nhưng khi ốm nặng, cô gái ấy đã khước từ, dấu mặt, không cho ông vào thăm (như Tần phi “Thà nép mày hoa, thiếp phụ chàng)

Thiên tài của nhà thơ là đem câu chuyện tình của người ông yêu ngày nay để ví với câu chuyện một cung Tần như đã nói ở trên. Người cung phi trong câu chuyện và cá tính của người yêu ông có những nét giống nhau, không chịu để người mình yêu thấy cái nhan sắc tàn tạ của mình, muốn để lại trong lòng người yêu những ấn tượng về vẽ đẹp, về tình yêu, về nhớ nhung. Làm sao nó giữ được nguyên vẹn như thuở ban đầu. Trong viễn tượng đó, nhà thơ còn bày tỏ được sự kín đáo, e lệ, và dịu dàng của giai nhân, bằng những hình ảnh, âm thanh, màu sắc, xưa nay, cũ mới, không gian, thời gian, yêu đương, nhớ nhung và tuyệt vọng trong một tình tự đặc biệt, qua những hình ảnh của cung nhân đẹp đẽ, trong cái lạnh lẽo của cung phòng, v.v… với những danh từ xưa nay lẫn lộn.

Ví dụ “phụng quân vương” là tiếng cổ, ngày nay nếu chúng ta có nghe tới thì cũng chỉ thấy trong những tuồng cổ (hát bội hay cải lương). Bên cạnh đó “thiếp phụ chàng” là những tiếng của thời đại ông. Tản Đà viết: “Vàng bay mấy lá năm hồ hết, Hờ hững ai xui thiếp phụ chàng.” Lại cũng qua đó, ta thấy hình ảnh cô Kiều cắt tóc thề bồi cùng Kim Trọng: “Tóc mây một món chiếc dao vàng.”

Một điều khác, rất đặc sắc và mới lạ của bài thơ của ông là màu sắc. Khi nói tới màu sắc, thường người ta nói tới không gian: Màu trời, màu chiều, màu núi sông, thành quách. Đoàn Phú Tứ có cái nhìn đặc biệt: Ông thấy màu sắc trong thời gian. Đó là màu tím, màu buồn; mà lại tím ngắt, là tím Huế, tím của thành quách cung đền miếu mạo, cũng có thể là màu của cung A Phòng nữa chăng, nên nó lại càng buồn hơn.

Đọc bài thơ nầy của ông, người đọc cảm thấy buồn, nhưng cái cảm nhận ấy, không phải ở món tóc cắt thề nguyền, không phải vì “cung lạnh”, không phải “tình trăm năm không vẹn”, mà chính ở màu thời gian buồn bã do ông vẽ ra trước mắt người đọc, trong trí tưởng của người đọc. Màu thời gian đó, cộng hưởng với hương thời gian, hai thứ quyện lẫn vào nhau, đan chéo vào nhau và đem lại cho người đọc một nỗi buồn nhẹ nhàng mà sâu lắng vô cùng.

Trong chiến tranh chống Pháp, phần đông những người theo kháng chiến còn ít nhiều bản chất tiểu tư sản, ít người không biết tới bài thơ “Màu Tín Hoa Sim” của Hữu Loan. Mặc dù lúc bấy giờ, chính quyền Việt đã có lệnh cấm và lưu giữ bài thơ nầy, nhưng hầu hết trong ba lô những người nói trên, trong sổ tay họ đều có bài thơ nầy:

Màu tím hoa sim

Hữu Loan


Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh

Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường đông bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí

Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...
Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi với vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu
Áo anh nát chỉ dù lâu...

Nội dung bài thơ là một câu chuyện thật, diễn tả tâm trạng một người đi bộ đội. Anh ta và người vợ yêu nhau tha thiết, đám cưới đơn sơ vì chiến tranh, vì hoàn cảnh, nhưng rồi họ xa nhau rất sớm. Người chồng lên đường vì nhiệm vụ, người vợ ở lại quê nhà và mất sớm. Thay vì người lính “sợ khi mình không về, thì thương người vợ chờ…” thì lại “chết người em nhỏ hậu phương.”

Tại sao cô ta ở hậu phương mà chết sớm? Có riêng gì một trường hợp người vợ trẻ của Hữu Loan chết đuối mà trong cuộc chiến tàn bạo xảy ra 30 năm trên dãi đất Việt Nam, có biết bao nhiêu nghịch cảnh. Cuộc chiến nầy là cuộc chiến nhân dân, người ở bên nầy hay bên kia, dù hậu phương cũng dễ chết không kém gì người ở tiền tuyến: Máy bay oanh tạc, pháo kích bừa bãi, bị bắt dân công cực khổ, đói rách bệnh tật, chết chóc, nhất là các dân công chiến trường…

Nội dung bài thơ là một tâm tình đau đớn của những người đi trong chiến tranh, sống trong chiến tranh và tồn tại trong chiến tranh. Chính những kẻ sống sót và tồn tại trong chiến tranh, chính là những người mang một tâm trạng đau đớn nhất vì những mất mát, chia ly, đói khổ và tù đày.

Trước năm 1954, những người ở vùng quốc gia ít ai biết bài thơ nầy. Năm 1957, trên tuần báo Mùa Lúa Mới xuất bản ở Huế, Đỗ Tấn giới thiệu bài thơ nầy với độc giả miền Nam vĩ tuyến 17. Thế rồi qua báo chí, bài thơ được phổ biến ở Sài gòn, nhiều người thích thú, đọc, in lại, chép lại và trao cho nhau. Dũng Chinh là người đầu tiên phổ nhạc bài thơ nầy, dưới tiêu đề “Những Đồi Hoa Sim” và “Con Nhạn Trắng Gò Công” đã truyền thụ những cảm xúc về thân phận người Việt Nam trong chiến tranh bằng giọng hát của cô trên khắp miền Nam và ra tới miền Bắc. Vào Nam, không ít cán bô, bộ đội miền Bắc, tìm nghe cho được tiếng hát Phương Dung qua bản “Những Đồi Hoa Sim” của Dũng Chinh.

Dũng Chinh tốt nghiệp khóa 26 (hay 27 Thủ Đức?) và hy sinh ở đồi Peatrice ở Phan Thiết chỉ mấy tháng sau khi tốt nghiệp, khi mới 28 tuổi. J. Leiba có câu thơ “Người đẹp thường hay chết yểu, Thi nhân đầu bạc sớm hơn ai.” Trong trường hợp nầy, thi nhân lại là một nhạc sĩ tài hoa.

(Phạm Duy cũng có phổ nhạc bài thơ nầy, lời ca của ông sát với bài thơ của Hữu Loan hơn, nhưng không được phổ biến bằng bài hát của Dũng Chinh).

Câu chuyện tình tuy đơn giản, nhưng lời thơ thì rất hay, được đánh giá là một trong những bài thơ tình hay nhứt thi ca Việt Nam hiện đại.

Mở đầu bài thơ, tác giả giới thiệu gia đình người vợ của ông: Thời chinh chiến, cả ba người anh trai đều tham gia bộ đội, trong khi đó, người vợ ông còn có những em quá nhỏ (chưa biết nói). Cô cũng vừa mới lớn (tóc nàng xanh xanh, ngắn chưa đầy búi). Đám cưới hai người rất đơn giản: tác giả là người lính Vệ Quốc Đoàn, xa gia đình. Cô gái thì “không đòi may áo cưới” vì biết gia đình người chồng nghèo. Người chồng cũng chỉ có bộ “đồ quân nhân”, và cũng là người độc đáo: trẻ, đang làm nhiệm vụ của người con trai trong cơn khói lửa và biết làm thơ. Anh ta bê bối hay lười biếng độc đáo đến độ đôi giày đinh không lau sạch, còn “bết đất hành quân.”

Một điều đáng buồn hơn: họ không có tuần trăng mật, “cưới xong là đi” ra chiến trường.

Bài thơ nầy có nhiều hình ảnh đặc biệt: Màu hoa sim tím buồn bã và cảnh u tối của ngôi mộ trong bóng chiều hôm: “Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối.” Và một hình ảnh khác, không những buồn bã mà còn là nghèo khổ, nghèo đến độ không mua nỗi một bát nhang, dùng cái bình hoa ngày cưới để biểu tượng cho người đã chết, một bình hoa có nhiều tàn hương lạnh chung quanh chưa kịp quét: “Chiếc bình hoa ngày cưới, thành bình hương tàn lạnh vậy quanh”.

Ý tưởng hay và hình ảnh đẹp nhất trong bài thơ chính là cảnh “chiều hoang biền biệt!”

“Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt!”

Buổi chiều, người lính đi qua những đồi hoa sim, với một nỗi buồn da diết, hết “thương người vợ chờ” thì nay lại “tôi về không gặp nàng, má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối”.

Có ai từng đi qua những vùng đồi hoang gần chân núi Trường Sơn ở miền Trung nước Việt mới thấy những ngọn đồi thoai thoải chập chùng, kéo dài đến bất tận. Đi trong cảnh trời chiều lặng lẽ ấy, người ta dễ cảm nhận hết nỗi buồn của nguời xa quê. Đó là những ngọn đồi hoang, với rừng cây hoang, phần nhiều là cây sim dại, cây mua dại. Cây mua và cây sim đều có hoa mầu tím như nhau, khác chỉ là trái mua không ăn được.

Vùng đồi nầy là vùng cây hoang, nên tác giả mới gọi là chiều hoang. Tiếng hoang nầy là danh từ Hán-Việt, có nhiều nghĩa, vừa là cây cối mọc hoang, không ai trồng, không ai chăm sóc, vừa có nghĩa là mênh mông, xa tít mù khơi tới tận chân trời. Cây mọc hoang ở đây là cây sim, đến mùa hoa nở thì màu tím trùm khắp cả ngọn đồi, từ đồi nầy qua đồi khác. Màu hoa sim lan xa mãi, trải dài ra mãi, đi biền biệt tới cuối chân trời. Vì vậy, tác giả nhắc đi nhắc lại những mấy lần câu “những đồi hoa sim”:

Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết

Màu tím là mầu buồn, nhưng không hẵn mầu ấy không nhắc người lính nhớ tới một kỷ niệm, một hình ảnh.

Những người con gái thường thích mặc áo mầu tím. Mầu tím phản ảnh với nước da trắng làm cho các cô trắng thêm. Hơn thế nữa, nó là mầu của tuổi biết yêu, đã có tình yêu, đã có cá tính riêng hay có một kỹ niệm, một tâm sự.

Sài gòn náo nhiệt, hình như mầu tím chìm đi trong cái náo nhiệt và ồn ào của thủ đô miền Nam, chiếc áo tím chìm đi trong muôn vàn màu sắc rực rỡ. Huế thì trái lại. Cùng với hoàng thành âm u, với dòng sông chảy chầm chậm, ngập ngừng với phố xá không quá đông đúc, chiếc áo tím của các cô gái Huế nổi bật lên, khiến người ta không chú ý không được.

Hoa tím có nhiều loại: Hoa sim, hoa mua, hoa cà, hoa khoai lang, hoa sầu đông. Hoa sim, hoa cà ít có mùi hương; hoa sầu đông hương thơm ngào ngạt…

Người miền quê ưa mặc áo tím hoa cà, đậm hơn một chút người ta chọn mầu hoa sim. Các cô gái Huế, không hiểu có phải chịu ảnh hưởng màu tử cấm thành, mầu hoàng thành mà chọn mầu tím đậm, mầu tím than, Nguyễn Bính gọi là “Tím Huế”.

Trời chiều mầu tím làm cho nhạc sĩ Đan Thọ xúc cảm mà phổ thơ bài Chiều Tím của Đinh Hùng, “Ngàn Thu Áo Tím” của Hoàng Trọng, hoặc câu chuyện một cô gái thích mặc áo tím đi dạo phố mà thành “Ngàn Thu Áo Tím”, của Hoàng Trọng, “Tà Áo Tím” của Hoàng Nguyên hoặc Văn Quang vì yêu “Chân Trời Tím” nên viết cuốn sách cùng tên.

Đó là “Mầu Kỷ Niệm” của Nguyên Sa được Phạm Đình Chương phổ thành nhạc. Người học trò viết thư bằng mực tím, nhưng pha mực cho đậm hơn chút nữa cho “vừa mầu nhớ thương!

Trở lại câu chuyện tình của Hữu Loan. Liệu ông ta có chung thủy với người vợ mới qua đời?

Nếu quả thật ông giữ lòng nguyên vẹn trước sau, thì tại sao trong cảnh trời mầu tím buồn thảm của một buổi chiều mênh mông, ông ta lại có thể hát một câu ca dao lẵng lơ, nguời ta tưởng như ông đã quên người vợ trẻ quá có rồi:

“Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu,
Áo anh sứt chỉ đã lâu…
Nhờ em tốt bụng em khâu giúp rồi
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Áo anh sứt chỉ đã lâu
Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng
Khâu rồi anh sẽ trả công
Ít nữa lấy chồng anh sẽ giúp cho
Giúp em một thúng xôi vò
Một con lợn béo lại đèo buồng cau
Giúp em đôi chiếu em nằm,
Một con lợn béo, một vò rượu tăm

hoànglonghải

------------ --------- --------- --------- -----

Màu Kỷ Niệm
Nhạc: Phạm Đình Chương
Lời thơ: Nguyên Sa

Nhớ ngày nào tan trường về chung lối
Mắt thuyền sương, nghiêng nón ngất ngây đời
Lòng trao lòng cho tình vút lên khơi,
Cho ngon màu trìu mến ướt lên môi
Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc,
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường.
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương.
Anh pha mực cho vừa màu luyến thương.
Ngày hành quân, anh đi về cánh rừng thưa,
Thấy sắc hoa tươi nên mơ màu áo năm xưa
Kỷ niệm đâu len lén trở về tâm tư,
Có mắt ai xanh thắm trong mộng mơ
Hẹn ngày mai khi tan giặc sẽ cùng nhau
Góp hết hoa thơm chung tay xây kết mộng đầu
Trời thần tiên đôi bướm nhịp nhàng lả lơi,
Nương cánh nhau đi xa hơn cả cuộc đời
Ôi màu hoa, màu thương nhớ.

Rồi một ngày kia em khoe áo mới xanh hơn mây trời.
Hai đứa chung vui khi xuân vừa tới thơ ngây cuộc đời.
Trò chơi trẻ con em cô dâu mới chưa nghe nặng sầu.
Chú rể ngân ngơ ra hái hoa cà làm quà cưới cô dâu.

Mười mấy năm qua khi hoa vừa hé
nhụy thì đời trai vui chinh chiến
Anh xuôi miền xa bao lần đếm bước xuân qua
Anh ơi, kỷ niệm xưa em còn giữ mãi trong lòng

Em biết không em, xuân lại trở về,
đường rừng chiều hoang sương xuống.
Thương sao là thương trong màu tím sắc hoa xưa ...
Dĩ vãng đâu trôi về nhắc ta ngày xưa.

Ngàn Thu Áo Tím

Nhạc và Lời: Vĩnh Phúc và Hoàng Trọng

Ngày xưa xa xôi, em rất yêu màu tím.
Ngày xưa vô tư, em sống trong trìu mến.
Chiều xuống, áo tím thường thướt tha,
Bước trên đường gấm hoa, ngắm mây chiều thướt tha.
Từ khi yêu anh, anh bắt xa màu tím.
Sầu thương cho em, mơ ước chưa kịp đến.
Trời đã rét mướt, cùng gió mưa,
Khóc anh chiều tiễn đưa, thế thôi tàn giấc mơ !!!

Ðiệp khúc :
Anh xa xôi, bóng mưa giăng mờ lối,
Anh xa xôi, áo bay trong chiều rơi,
Anh xa xôi, áo ôm tim lẻ loi,
Tím lên khung trời nhớ nhung đầy vơi.
Mưa rơi rơi, bóng anh như làn khói,
Mưa rơi rơi, bóng anh xa ngàn khơi,
Mưa rơi rơi, có hay chăng lòng tôi,
Có hay bao giờ bóng người yêu tới !!?

Từ khi xa anh, em vẫn yêu và nhớ,
Mà sao anh đi, đi mãi không về nữa ???
Một bóng áo tím buồn ngẩn ngơ,
Ước trong chiều gió mưa, khóc thương hình bóng xưa.
Ngàn thu mưa rơi, trên áo em màu tím.
Ngàn thu đau thương, vương áo em màu tím.
Nhuộm tím những chuỗi ngày vắng nhau,
Tháng năm còn lướt mau, biết bao giờ thấy nhau ?
Tháng năm còn lướt mau, biết bao giờ thấy nhau ?

Chiều Tím

Sáng tác: Đan Thọ, Đinh Hùng
Lời: Đinh Hùng
Nhạc: Đan Thọ

Chiều tím chiều nhớ thương ai, người em tóc dài
Sầu trên phím đàn, tình vương không gian
Mây bay quan san, có hay?

Đàn nhớ từng cánh hoa bay, vầng trăng viễn hoài
Màu xanh ước thề, dòng sông trôi đi
Lúc chia tay còn nhớ chăng?

Ai nhớ ... mắt xanh năm nào
Chiều thu soi bóng, nắng chưa phai màu
Kề hai mái đầu nhìn mây tím... nhớ nhau...

Chiều tím chiều nhớ thương ai, còn thương nhớ hoài
Đàn ơi nhắn dùm người đi phương nao
Nếp chinh bào biếc ánh sao...

Từ đấy đàn nhớ thanh âm chùng dây vỹ cầm
Người xa vắng rồi chiều sang em ơi!
Thương ai hoa rơi lá rơi...

Người ấy lòng hướng trăng sao, hồn say chiến bào
Tìm trong tiếng đàn... mùi hương chưa phai
Ý giao hòa người nhớ chăng?

Mây gió... bốn phương giăng hàng
Mùa thu thêu áo nét hoa mơ màng
Và em với chàng kề vai áo... vấn vương

Chiều hỡi! Đàn nhớ mong nhau, tình thương bắc cầu
Người đi hướng nào? Tìm trong chiêm bao
Tóc bay dài, gió viễn khơi

nguồn: Trường Bộ Binh Thủ Đức

Edited by user Friday, June 8, 2012 10:26:11 PM(UTC)  | Reason: Not specified

linhphuong  
#3210 Posted : Friday, June 8, 2012 2:59:02 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,153

Thanks: 288 times
Was thanked: 332 time(s) in 225 post(s)
Mỹ xuất khẩu đũa sang Trung Quốc


UserPostedImage

(Dân Trung Quốc được xài đồ thật)


Chuyện khó tin nhưng có thật

http://www.vietfreefun.c...-%28Super-video%29/page6

Việc thiếu đũa ăn ở Trung Quốc đã mang lại cơ hội kinh doanh béo bở cho một công ty Mỹ khi họ bắt đầu xuất khẩu hàng triệu đôi đũa "Made in USA" sang quốc gia châu Á này.

Trước tình trạng thiếu hụt gỗ ở Trung Quốc, các cây bạch đàn dồi dào và phổ biến ở bang Georgia (Mỹ)
được phát hiện là lý tưởng để làm đũa ăn xuất khẩu sang thị trường rộng lớn này.

Theo báo Telegraph, công ty Đũa Georgia có trụ sở tại bang Georgia (Mỹ) đang sản xuất ra 2 triệu đôi đũa ăn mỗi ngày. Việc sản xuất của doanh nghiệp này được duy trì suốt ngày đêm nhằm đáp ứng nhu cầu của thị trường Trung Quốc rộng lớn.

Thống kê cho thấy, tại Trung Quốc, các nhà sản xuất nội địa đang cho xuất xưởng 63 tỉ đôi đũa mỗi năm. Trước tình trạng thiếu hụt gỗ ở Trung Quốc, các cây bạch đàn dồi dào và phổ biến ở bang Georgia được phát hiện là lý tưởng để làm đũa với các đặc tính thẳng, mềm dẻo và màu sắc tươi sáng.

Chi phí sản xuất mỗi đôi đũa "Made in USA" không đầy 1 penny (1/100 USD). Các sản phẩm này hiện đang được bán rộng rãi tại các siêu thị Trung Quốc.

Jae Lee, chủ công ty Đũa Georgia người Mỹ gốc Hàn, kể: "Khi tôi mở công ty, bạn bè và gia đình đều nghĩ tôi bị khùng khi sản xuất đũa tại Mỹ. Nhưng tôi đã chứng minh điều đó có thể thành hiện thực".

Ông Lee đã cho đặt nhà máy tại Americus, một thị trấn thuộc bang Georgia và chịu ảnh hưởng nặng nề của cuộc suy thoái với 12% dân cư thất nghiệp. David Garriga, một thành viên hội đồng phát triển kinh tế Americus, cho hay: "Vành đai Thái Bình Dương, đặc biệt là Trung Quốc và Nhật đang khan hiếm gỗ trong khi chúng tôi thì dư thừa chúng".

Công ty Đũa Georgia hiện hy vọng sẽ xuất khẩu được 10 triệu đôi đũa "Made in USA" của họ mỗi ngày vào cuối năm nay.

Nguồn: xaluan.com

Edited by user Friday, June 8, 2012 3:03:45 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#3211 Posted : Friday, June 8, 2012 4:35:08 PM(UTC)
Hoàng  Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 1,692

Thanks: 693 times
Was thanked: 213 time(s) in 151 post(s)
Ðỗ Quang Em, người đặt để ánh sáng một cách quyền uy


Friday, June 08, 2012 1:12:09 PM

Ðinh Cường

Mượn lời Nguyễn Trung làm đề tựa, và ghi lại đây chút kỷ niệm cùng người bạn tôi quý mến. Ðể nói ông nghe nè, giọng miền Phan Rang của Ðỗ Quang Em, hình như khi nào cũng bắt đầu câu chuyên cùng nhau như vậy.

UserPostedImage

Họa sĩ Ðỗ Quang Em (trái) và họa sĩ Ðinh Cường. (Hình: Ðinh Cường cung cấp)


Nhớ một ngày mùa đông năm 1995, Ðỗ Quang Em từ Sài Gòn qua Los Angeles, California, rồi qua Virginia thăm tôi, vẫn dáng điệu của những buổi sáng cà phê lề đường Ða Kao, những ngày lang thang cùng nhau Hà Nội, vẫn với chiếc mũ dạ xám, không chút hành trang, hai bàn tay trống trơn, hai bàn tay trong gió.

Ðỗ Quang Em chỉ ở lại một đêm, buổi chiều chúng tôi ra ngồi trên gốc cây gỗ mục ngoài vườn rộng, mừng gặp lại nhau, sáng hôm sau cùng người bạn lái xe đưa Ðỗ Quang Em trở lại phi trường Newark, gần New York, trên xa lộ thênh thang êm đềm với rừng cây bạt ngàn xanh tươi hai bên, chúng tôi cùng nhắc lại vài câu chuyện cũ: cùng nhau đi mua cái ghế tre đan, căn nhà trong con hẻm Nguyễn Thiện Thuật một thời đã gỡ cánh cửa sắt đi bán, căn nhà một thời trầm luân, sau khi chiếc ghe do chính người họa sĩ đóng, năm 1976 ra biển vượt biên bị lạc hướng phải tấp vào một bãi san hô, phải ngồi tù 3 năm.

Chiếc bị mây, cây đèn dầu, cái lò đất nứt, mấy que củi khô, ánh mắt người vợ nhìn ngây dại lạc thần được vẽ sau đó. Bức tranh nằm trong góc tối nhiều năm, bỗng một hôm tôi lại được thấy treo trang trọng giữa phòng khách của một người sưu tập tranh ở gần nhà, tại Virginia cùng với mấy bức khác của Ðỗ Quang Em. Vẫn nồng ấm một màu nâu được chuốt thật mịn mặt phẳng tranh, vẫn ánh sáng rất quý từ khuôn mặt, nếp áo, đồ vật, nhưng trên hết là bố cục, một bố cục mới và bạo, cho thấy tinh thần bức tranh hoàn toàn hiện đại, khác với không khí tranh cổ điển của sáng và tối, cũng một màu nâu, đỏ đậm đặc tuyệt vời thời Baroque với Rembrandt, Vemeer, hay Ludovic Carrache.

Ðỗ Quang Em chỉ vẽ vợ, con, tĩnh vật, mà tranh anh vẫn có một sức thu hút mãnh liệt, cũng như những tranh chân dung tự họa mịt mùng sâu thẳm những năm gần đây. Cho nên, con người, đồ vật cũng chỉ là cái cớ, như anh đã nói “...quan trọng nhất là cốt lõi của sự vật - điều kiện bên ngoài chỉ là cái cớ, cái chất xúc tác thôi. Làm hết được cái bình thường nhất không phải là chuyện nhỏ đâu. Trong nghệ thuật không nhất thiết đòi hỏi sự cao siêu, triết lý này nọ, vấn đề là mình có đắm chìm trong sự im lặng của sáng tạo hay không...” (Thế giới tranh Ðỗ Quang Em - Niềm Hạnh Phúc Im Lặng - Phạm Chu Sa, Thanh Niên Chủ Nhật số 80, 19-5-1996).

Thật vậy, sự chín chắn tài hoa toát ra từ chính bức tranh, ở sự gởi gấm thầm kín của họa sĩ, mà nghĩ cho cùng cũng chỉ là sự phong thần nỗi cô độc. Thế nên, khi Ðỗ Quang Em ngồi trước tấm toile trắng, cảm dần ra tiếng nói của tiềm thức, loang ra từ tịch lặng, chút ánh sáng quý hiếm soi rọi lạ lùng kia, cho dù là cái ấm đất, những củ đậu, những chiếc ly thủy tinh, chén nước cặn, cành cây khô, những viên gạch đỏ, con chim giấy xếp - nhớ đến niềm say mê mài miệt thánh thiện trong nghệ thuật origami của Ðinh Trường Giang - đến chiếc ghế tre, cây đàn tỳ bà, chiếc khăn choàng đầu của vợ, hay vòng ngọc xanh chiếc áo gấm đỏ ngày cưới của con gái đầu lòng, chỉ để Ðỗ Quang Em sống trọn vẹn tâm hồn mình và tình cảm sâu lắng nhất cho những người thân yêu, cho nghệ thuật, cũng có thể ta bắt gặp ở đó cái không gian mênh mông màu nâu đen. “Ðó là một không khí thâm u của một hiện tại như được ông làm cho lùi xa vào một quá khứ xa lắc, dồn nó vào góc tối sâu thẳm của thời gian và tất cả đều trở nên sinh động nhờ một nguồn ánh sáng mà ông đặt để một cách quyền uy...” (Ðỗ Quang Em - Ánh Sáng và Trang Nghiêm, trích bài viết của Nguyễn Trung cho tập sách ÐQE chưa in). Ðể cho những đồ vật tầm thường nhất có sức mê hoặc người thưởng ngoạn, qua mấy ngón tay run nhưng rất chính xác của anh, hay nói như Võ Ðình:

“...Tôi trân trọng bởi lẽ cái thang tre, cây đèn dầu, những viên gạch được Ðỗ Quang Em vẽ ra thật tỉ mỉ, thật 'thật.' nhưng sự 'thật' này không đánh lừa ta, không quyến rũ ta vì cái đặc dị của đề tài, cái tài tình của kỹ thuật, cái tinh vi của bút pháp. Họa phẩm thu hút ta vì một sự có mặt tự tại. Một sự có mặt mầu nhiệm. Ðúng thế, có thể nói, nói mà không ngại là đại ngôn: hình thể trong tranh Ðỗ Quang Em, người cũng như vật, biểu hiện sự mầu nhiệm của hiện hữu...” (Trường hợp Ðỗ Quang Em, tạp chí Hợp Lưu số 28 tháng 5 và 6 năm 1966).

Từ triển lãm của Hội Họa Sĩ Trẻ năm 1973 Ðỗ Quang Em được nhớ nhiều với bức “Tăng” vẽ Nguyễn Hữu Hiệu lúc ấy là Thích Chơn Pháp ở Ðại Học Vạn Hạnh, hiện nay ông đang ở Manassas, Virginia, cho đến những năm 1980, 1990, tranh Ðỗ Quang Em được chú ý đặc biệt trong các cuộc bày tranh chung cùng bạn bè (Ðinh Cường - Ðỗ Quang Em - Trịnh Công Sơn, 14 tháng 1 đến 24 tháng 1, 1989, Nhà Hữu Nghị Tiệp Khắc, TPHCM và Trịnh Cung - Ðỗ Quang Em -Trịnh Công Sơn - Tôn Thất Văn tại Hội Giao Lưu Văn Hóa Việt Nhật, tháng 9, 1991 tại The Floating Hotel, TPHCM) nhất là tại Galerie Lã Vọng ở Hong Kong, do các bà Shirley S. Hui và Judith Hughes Day điều hành, từ năm 1993 đến 1996, đã giới thiệu tranh Ðỗ Quang Em một cách trang trọng đặc biệt cùng với tập sách in đẹp. Tranh Ðỗ Quang Em còn tham dự triển lãm An Ocean Apart năm 1995, một cuộc triển lãm thú vị cho các họa sĩ Việt Nam trong nước và ngoài nước do Smithsonian Institution Traveling bảo trợ, được trưng bày tại bảo tàng các thành phố lớn nước Mỹ. Trên The New York Times số ra ngày 29 tháng 11, 1994 đã đăng tin một bức tranh của anh bán với giá rất cao, đó là bức “Tôi và vợ tôi,” vẽ năm 1989, rất hiện thực mà cũng rất siêu thực có chút nào không khí tranh Salvador Dali, họa sĩ mà anh ưa thích.

Huỳnh Hữu Ủy thì cho rằng: “...Ðó là nghệ thuật của các nhà tân hiện thực, hay nói cho chính xác là cực thực, hypperréaliste, gần gũi với nhiếp ảnh nhưng hoàn toàn khác xa nhiếp ảnh, chỉ cách nhau một đường tơ nhưng là hai thế giới ngoài nhau hoàn toàn. Ðối vật trong tranh Ðỗ Quang Em hiện ra rất thực nhưng luôn luôn là bí mật, tạo nên một vẻ gì hư ảo vượt ra bên ngoài thực tại, dễ gây nên cảm giác về một điều gì đó rất quạnh hiu nhưng là một thứ quạnh hiu bất tử.” (Nghệ Thuật Tạo Hình Việt Nam Hiện Ðại, trang 182, VAALA, California 2008). Cũng nên ghi nhớ, Ðỗ Quang Em được sinh ra trong một gia đình nổi tiếng về nhiếp ảnh tại Phan Rang, còn tiếp nối cho đến nay, qua cô con gái anh là nhiếp ảnh gia Ðỗ Ngọc Trâm. Anh và chị Thanh Nhàn vợ và cũng là người mẫu tuyệt vời nhất có ba gái một trai đã trưởng thành, đều ở Los Angeles, California.

Phan Rang, nơi người họa sĩ lớn lên, rong chơi một thời trẻ dại, có bóng ma Hời, có sân ga Tháp Chàm, tôi cứ nghĩ lan man thêm như vương vất một hồn Chăm (khi xem bức tranh xưa nhất của Ðỗ Quang Em trong bộ sưu tập của ông bà John T. Bennett- Marinka tại Alexandria, Virginia, vẽ người phụ nữ Chàm đội chiếc hũ với áo dài xanh huyền diệu tương tự bức chân dung Xuân, tên gọi của Ðỗ Thị Liệu, em gái anh, vẽ năm 1971, trước khi cô qua định cư tại Úc).

Ðó là một tâm hồn lạ. Ðỗ Quang Em cũng thật khắt khe và có quy luật trước đời sống, cho nên tranh anh được nhận ra bằng trái tim của một ẩn dụ không lời. Cuối cùng, Ðỗ Quang Em đã vượt lên cái tân-hiện -thực mà nhiều người đã nghĩ, nhờ cách đặt ánh sáng một cách quyền uy, tranh anh mãi quyến rũ và đắt giá.

--------------------------------------------------------------------------------

Ðỗ Quang Em sinh năm 1942 tại Ninh Thuận
Tốt nghiệp Cao Ðẳng Mỹ Thuật Gia Ðịnh 1965
Nguyên giảng viên trường Cao Ðẳng Mỹ Thuật Gia Ðịnh
Giải Văn Học Nghệ Thuật Tổng Thống 1971

Edited by user Friday, June 8, 2012 4:37:24 PM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#3212 Posted : Friday, June 8, 2012 6:02:40 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 20,552

Thanks: 977 times
Was thanked: 2682 time(s) in 1699 post(s)

Chữ “non nước” trong thơ Tản Ðà


Wednesday, June 06, 2012 5:04:08 PM
Viên Linh

Các nhà văn nhà thơ thường vô tình hay nhắc đi nhắc lại một số từ ngữ mà họ đã dùng, hay rất vô tình dùng một vài chữ sẽ được gắn liền với họ, không còn gột bỏ được, dù đời không có ác ý. Mai Thảo bị gắn liền với hai chữ “vỡ òa”. Nắng vỡ òa. Thanh Tâm Tuyền được nhắc nhở với mấy chữ “đạn nổ nhịp ba không chết”.

UserPostedImage

Tản Ðà, hình vẽ vào ngày giỗ thứ 31, tháng 6 năm 1970, Sài Gòn.
(Hình: Tài liệu Viên Linh)


Tại Miền Nam có thi sĩ được gọi là thi sĩ “rong rêu,” vì chữ này hiện lên liên tục trong nhiều bài thơ của ông. Có thi sĩ “liên tồn,” ai cũng biết là nhà thơ không vợ Bùi Giáng. Ngược đường xuân thu, Nguyễn Du hay dùng chữ số phận, “phận sao phận bạc như vôi,” Cao Bá Quát văng tục vào mặt lịch sử “Ðù ảo trần gian,” Nguyễn Khuyến quanh quẩn với “ao thu,” “gió thu;” và tháng 6 này, ngày 7 năm 1939, nhà thơ Tản Ðà Nguyễn Khắc Hiếu ra đi, chúng ta hãy nhớ lại xem những chữ ông hay dùng.

Các thi sĩ làm thơ, mỗi người có một thi ngữ riêng, dù người thi sĩ đó không tuyên bố thi ngữ của họ như thế nào. Thi ngữ của một thi sĩ ví như bửu bối của một hiệp khách, có người rành về trường kiếm, có kẻ giỏi về đoản đao, hay nói một cách khác, về hình thái chẳng hạn, có người xuất sắc về lục bát, có kẻ thiện nghệ về thất ngôn. Làm một ngàn bài thơ có khi không phải là thi sĩ giỏi, nếu thơ như máy nước, vặn xuôi thì nước chảy ào ào, vặn ngược thì nước đóng lại ngay, không nhỏ một giọt, tựa như vòi phông-tên được tiện khéo mà thôi. Sau này vòi nước không phải là vặn xuôi hay vặn ngược nữa, mà nhấc lên, ấn xuống, thì có nước nóng, nước lạnh, vặn trái hay phải thì đóng hay mở, đó chỉ là vòi nước tân hình thức, hậu hiện đại, công dụng vẫn là có nước hay không, khiến người ta dơ hay sạch dễ hay khó mà thôi. Trở về với Tản Ðà, thi hào của Văn chương Việt Nam thế kỷ hai mươi, ông hay dùng hai chữ, ngoài thơ và rượu, là chữ ‘non nước’.

Ðây là bài thơ Tản Ðà thích nhất:

Non xanh xanh
Nước xanh xanh
Nước non như vẽ bức tranh tình
Non nước tan tành
Giọt lụy chàn [tràn] năm canh!

Ðêm năm canh
Lụy năm canh
Nỗi niềm non nước
Ðố ai quên cho đành?

Quên sao đành?
Nhớ sao đành?
Trần hoàn xa cách
Bồng lai non nước xanh xanh!

Bài này chính thi sĩ ngâm lên sau câu hỏi của nhà biên khảo Trương Tửu Nguyễn Bách Khoa: “Một lần nói chuyện với tiên sinh [Tản Ðà], tôi có hỏi: ‘Thưa cụ, trong các bài thơ cụ đã làm, cụ có thể cho biết cụ thích bài nào nhất?’ Không suy nghĩ, thi sĩ trả lời ngay: ‘Tôi thích nhất bài ca làm trong tập Giấc Mộng Con thứ hai đề Tây Thi hát.’” Rồi tiên sinh ngâm, sảng khoái. (1) [1. Trương Tửu, Uống rượu với Tản Ðà, Ðại Ðồng Thư Xã, Hà Nội, 1939, trang 25.] Tản Ðà mất ngày 7 tháng 6 năm 1939, mà bài viết của Trương Tửu ghi ở dưới “Viết trong tháng Janvier 1939,” nghĩa là viết trước đó 5 tháng. Nhà thơ tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 19 tháng 5 năm 1889, hưởng dương 50 tuổi.

Trong quãng đời ngắn ngủi ấy, trải qua những ngày tháng phong trần, vào Nam ra Bắc chỉ để làm báo, thơ ông lồng lộng nắng gió, mênh mông núi sông, ngào ngạt mùi vị rau ngải rau tần, và những lúc lắng đọng, người ta nghe ông ngâm thơ về non nước:

Dưới bóng trăng tròn, tán lá xanh,
Nhớ chăng? Chăng nhớ? Hỡi cô mình?
Trăm năm ghi nguyện cùng non nước
Nước biếc non xanh một chữ tình!

(Tản Ðà, Lưu tình)

Kìa bức dư đồ thử đứng coi
Sông sông núi núi khéo bia cười.

(Vịnh bức dư đồ rách)

Mơ màng đâu đó bao dân chúng
Tô điểm nào ai với núi sông!

(Ðêm Tối)

Lo nước, thương đời đêm chẳng ngủ

(Tháng ba không mưa)

Còn non, còn nước, còn trăng gió
Còn có thơ ca bán phố phường

(Ðề Khối Tình Con thứ nhất)

Bôn mặt non sông một mái chèo

(Sông cái, chiếc thuyền nan - đề báo An Nam Tạp Chí số 1)

Mặt nước khói tan chìm vía cá
Ðầu non sương phủ dạn thân tùng

(Hủ nho lo mùa đông)

Ai rằng Nam Bắc cách đôi nơi
Cũng một non sông một giống nòi

(Thơ tặng Phụ Nữ Tân Văn xuất bản ở Sài gòn)

Mặt nước sông Ðà tim róc rách
Ngàn mây non Tản mắt lơ mơ

(Ngày Xuân thơ rượu)

Và bài thơ nổi tiếng nhất của Tản Ðà trong nhiều sách Giáo Khoa, là bài

Thề non nước

Nước non nặng một nhời thề
Nước đi đi mãi không về cùng non
Nhớ nhời “nguyện nước thề non”
Nước đi chưa lại, non còn đứng không
Non cao những ngóng cùng trông
Suối khô dòng lệ chờ mong tháng ngày

Trích dẫn từng ấy cũng đủ để thấy rằng lòng Tản Ðà ở với nước non, thơ Tản Ðà sống cùng non nước. Làm thi sĩ như ông, thi ngữ quê hương tự tại bẩm sinh trong dòng máu, thơ ông tự bản chất là thơ của thi bá thi hào dân tộc thế kỷ XX, và mãi mãi. (VL, 6 tháng 6.2012, ngày giỗ thứ 73 của người Núi Tản Sông Ðà.)



Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln



hongvulannhi  
#3213 Posted : Friday, June 8, 2012 7:48:51 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 20,552

Thanks: 977 times
Was thanked: 2682 time(s) in 1699 post(s)

40 Giây Lời Chúa

Suy niệm Lời Chúa, Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa.


http://www.40giayloichua...0B/BHolyBB/BHolyBBVs.gif
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln



KLong  
#3214 Posted : Friday, June 8, 2012 7:50:53 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 285
Location: SD

Thanks: 65 times
Was thanked: 204 time(s) in 134 post(s)
UserPostedImage

Khi người lao công quét dọn thuyết trình

Nguyễn Duy-An


Ngày ấy... năm 1994, TRW (Thompson Ramo Wooldridge, Inc.) với 8 hãng lớn khác trúng thầu của Bộ Năng Lượng (Department of Energy) về việc nghiên cứu thiết lập một “kho phế thải chứa đựng chất phóng xạ” (Radioactive Waste Management) trong lòng núi Yucca Mountain cách thành phố Las Vegas, tiểu bang Nevada, khoảng 100 dặm về hướng Tây Bắc. Lúc bấy giờ tôi là trưởng toán kỹ thuật của TRW chịu trách nhiệm nối kết các hệ thống máy móc từ hiện trường (Yucca Mountain) về văn phòng Bộ Năng Lượng ở Hoa Thịnh Đốn về trụ sở của 9 hãng xưởng rải rác trên khắp nước Mỹ nên “bị” chỉ định thuyết trình phần “Systems Integration” trong cuộc họp “kick off”. Hiện diện trong cuộc họp này, ngoài ban quản trị và một số nhân viên kỳ cựu của các hãng trúng thầu, còn có đại diện chính chức của Bộ Năng Lượng, cùng những người rất quan tâm tới vấn đề bảo vệ môi sinh vì lo sợ ảnh hưởng của chất phóng xạ trên vùng đất của họ như: Thống Đốc, Nghị sĩ và Dân Biểu của tiểu bang Nevada.

UserPostedImage


Sau khi nhận được tin, tôi đã lên gặp ông giám đốc lo về kỹ thuật của TRW để năn nỉ xin ông đổi người khác, hoặc chính ông ta thuyết trình vì tôi run lắm. Ông ta chẳng những không chấp thuận mà còn nhắc tôi rằng đây là “vinh dự” của hãng TRW nên phải cố gắng hết sức mình làm cho tốt trước mặt “bá quan văn võ” của chính phủ cũng như ban quản trị của các hãng khác. Tôi tìm gặp một vài người Việt Nam đã làm cho TRW lâu năm xin ý kiến, ai ai cũng sợ cho tôi, vì tiên đoán tôi sẽ bị những chuyên viên của nhiều hãng khác bắt bẻ về kỹ thuật, và nhất là bị kỳ thị vì giọng nói tiếng Anh không chuẩn. Tôi làm liều gọi cho “xếp lớn” của TRW xin ông can thiệp để thay đổi nhưng chính ông ta lại bảo tôi rằng đây là “ván bài định mệnh” và hãy dẹp hết những công việc khác, lo chuẩn bị kỹ lưỡng vì ban giám đốc đã họp bàn nhiều lần trước khi quyết định đưa tôi ra làm người thuyết trình về kỹ thuật...

UserPostedImage


Tôi đã “ăn không ngon, ngủ không yên” suốt hai tuần lễ chuẩn bị tài liệu thuyết trình, và cuối cùng lại còn run sợ hơn nữa vì cuộc họp được dời về trụ sở của hãng Booz, Allen & Hamilton (BAH) để tiện đường “Metro” (xe điện ngầm) cho những người tham dự, đặc biệt là nhân viên chính phủ đến từ Hoa Thịnh Đốn. Tôi chẳng xa lạ gì với hội trường của hãng BAH, vì lúc mới qua Mỹ tôi vẫn tới nơi này mỗi tối để lau chùi quét dọn trong thời gian còn là sinh viên ở Virginia. Tôi lo sợ không biết những nhân viên và ban quản trị tại đây sẽ nghĩ gì về mình khi nhận ra anh chàng “thuyết trình viên” hôm đó xuất thân là người “lao công quét dọn” văn phòng cho họ hơn 8 năm về trước. Tôi tâm sự với một số bạn bè người Việt trong sở về điều này và người nào cũng ưu tư lo lắng cho tôi. Đã tới đường cùng nên tôi chỉ biết liều mình “nhắm mắt đưa chân” phó mặc cho số phận. Ngay từ đầu, cơ hội thành công của tôi chỉ như “sợi tóc treo mành” vì tất cả những hãng đấu thầu đều muốn gạt TRW ra khỏi vị trí đứng đầu về kỹ thuật trong đề án mới; riêng cá nhân tôi chỉ là một người “thiểu số” nói tiếng Anh chưa rành... và bây giờ lại còn thêm mặc cảm là người “lao công quét dọn” ngay chính nơi mình sẽ lên bục đứng thuyết trình.


Buổi sáng hôm đó tôi tới “hiện trường” thật sớm nhưng đã có lác đác một số người đang xếp hàng trước phòng tiếp tân để nhận tên và tài liệu. Theo chương trình, tôi và 4 người thuyết trình khác sẽ lên họp bàn với phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng khoảng 30 phút trước khi bắt đầu, để làm quen và thống nhất chương trình làm việc. Vừa bước vào văn phòng phía sau hội trường, tôi đã đụng đầu ngay ông Sam, phó chủ tịch của hãng BAH, đang đứng tán gẫu với người điều khiển chương trình hôm đó, bà Jeanette, phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng. Sau khi bắt tay giới thiệu, ông ta quay sang hỏi tôi:

UserPostedImage


Tôi thấy anh quen lắm, không biết chúng mình đã bao giờ gặp nhau chưa?

- Tôi đã nhận ra ông Sam chính là vị giám đốc đã từng nói chuyện và khích lệ tôi ngày trước, mỗi khi tôi đến hút bụi văn phòng cho ông vì hầu như tối nào ông ấy cũng ở lại rất trễ, nên nhỏ nhẹ trả lời:

- Gần 10 năm trước, tôi vẫn tới dọn dẹp văn phòng cho ông mỗi tối.

- À ha. Anh chính là “người sinh viên trẻ” vừa đi học vừa làm lao công ban tối. Đúng rồi. Tôi đã nhớ ra rồi. Anh chỉ già dặn hơn một tý. Khâm phục... Khâm phục!

Tôi chỉ biết mỉm cười nói “cám ơn”, còn bà Jeanette thì niềm nở:

- Hay quá! Nếu anh John không ngại, tôi sẽ dùng chi tiết này để giới thiệu về anh trước khi thuyết trình. Sam nghĩ sao?

- Tôi cũng nghĩ vậy. Để xem... Từ hơn 8 năm nay, tôi không gặp lại John, và tôi cũng chưa bao giờ gặp một người lao công ham học như thế. Tôi còn nhớ John đã từng xin tôi những xấp giấy chi chít những “source code” nhân viên của tôi vất thùng rác để về nghiên cứu học hỏi thêm. Đáng lẽ ngày đó tôi nên nói chuyện với anh nhiều hơn và thuê anh vào làm trong hãng của tôi... Sau khi anh nghỉ làm ban đêm, tôi hỏi thăm mới biết anh đã ra trường và có việc làm tốt, nhưng tôi không ngờ “thuyết trình viên kỹ thuật” hôm nay lại chính là anh. Anh xứng đáng làm thầy của chúng tôi!

Sau đó, bà Jeanette nhờ ông Sam ghi lại những chi tiết về cá nhân tôi trong khi bà tiếp tục gặp gỡ và nói chuyện với những thuyết trình viên khác vì đã có vài người tới phòng họp. Sau mấy phút giới thiệu và họp bàn về buổi thuyết trình, ai ai cũng vui vẻ khích lệ tôi... Theo chương trình, bà Jeanette và ông Sam sẽ điều hợp chương trình và năm chúng tôi sẽ ngồi trên “sân khấu”, quay mặt xuống hội trường với khoảng gần 400 người tham dự. Tôi sẽ là người thuyết trình cuối cùng vì trước đó, đại diện Bộ Năng Lượng sẽ nói sơ qua kế hoạch chung của quốc gia về vật liệu phế thải chất phóng xạ, một người sẽ nói về dự án “Yucca Moutain”, rồi các công ty trúng thầu, hãng nào lo phần nào cũng như kế hoạch nghiên cứu, quản lý tài chánh và cuối cùng là hệ thống thông tin, nối kết tất cả vào một mối do chính tôi trình bầy.

UserPostedImage


Tôi mừng thầm trong bụng vì bước đầu coi như thuận lợi. Trong nhóm thuyết trình viên, ngoại trừ anh chàng giám đốc của hãng Duke Engineering có vẻ hơi “kỳ thị” vì thường nhăn mặt hay nheo mắt mỗi khi nhìn tôi, còn những người khác đều rất vui vẻ hòa đồng...

* * * * *

Tôi run run đứng dậy chuẩn bị lên bục thuyết trình khi bà Jeanette giới thiệu:

- Để tiếp tục chương trình, tôi xin nhường lời lại cho ông Sam, phó chủ tịch của BAH sẽ giới thiệu một thuyết trình viên rất đặc biệt, đến từ hãng TRW sẽ trình bầy với chúng ta về “systems integration” của dự án “ Yucca Mountain ”.

Ông Sam chờ tôi bước lên bục thuyết trình và khi “ánh đèn sân khấu” đã rọi vào tôi, mới bắt đầu lên tiếng:

- Kính thưa quý vị, tôi rất hãnh diện được bà phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng uỷ thác cho việc giới thiệu anh John Nguyễn, một thuyền nhân Việt Nam đến Mỹ mới được 10 năm nay, và tôi đã có cơ may “quen biết” anh ta trong thời gian đó. Suốt hơn 2 năm trời, mỗi tối anh John vẫn tới lau chùi quét dọn văn phòng cho chúng tôi trong lúc theo học đại học; kính thưa quý vị, chính cái hội trường này cũng đã từng được anh ta hút bụi, lau bàn ghế... Và hôm nay, 8 năm sau, anh John đã trở về, không phải để làm “custodian” buổi tối, nhưng là đứng trên “podium” sáng nay để làm “thầy” dẫn giải cho chúng ta về phương án nối kết tất cả hệ thống máy móc trong dự án này. Kính thưa quý vị, giọng nói của anh John có thể còn mang nặng âm hưởng Á Châu, nhưng đồ án anh ta đưa ra, tôi thiết nghĩ quý vị cũng sẽ đồng ý với chúng tôi là “không chê vào đâu được” vì chính tôi và nhiều người đã xem qua và tất cả đều đồng ý như thế. Bây giờ, tôi xin được trân trọng giới thiệu anh John, một người đã rời bỏ “quê cha đất tổ” và gia đình để bước xuống một chiếc thuyền tre nhỏ bé, cùng bạn bè vượt biển tìm tự do, một thân một mình tới Mỹ, vừa tự mưu sinh vừa tiếp tục học để có được ngày hôm nay. Và đây, anh John Nguyễn, một thuyền nhân Việt Nam , một người lao công đã từng quét dọn nơi này, nhưng sáng hôm nay là thuyết trình viên kỹ thuật của chúng ta.

Tôi bàng hoàng xúc động vì những lời giới thiệu của ông Sam... Trong khi cả hội trường rền van tiếng vỗ tay cổ võ, tim tôi đập mạnh, tâm trí tôi vượt thời gian tìm về dĩ vãng của những ngày gian khổ ở quê nhà, những ngày lênh đênh trên biển, những ngày đợi chờ trong lo âu ở trại tỵ nạn Galang, và những ngày đầu bơ vơ lạc lõng nơi xứ lạ quê người. Khi tiếng vỗ tay vừa dứt, tôi nghẹn ngào run rẩy bắt đầu:

- Kính thưa quý vị, tôi xin chân thành cám ơn những lời giới thiệu chân tình của bà Jeanette và ông Sam. Tôi xin cám ơn những tràng pháo tay khích lệ của quý vị dành cho tôi, một người Việt Nam nói tiếng Mỹ chưa rành. Tôi xin cám ơn ban giám đốc TRW và toàn thể ban quản trị dự án “ Yucca Mountain ” đã tín nhiệm tôi... Từ chốn tận cùng của trái tim tôi, một niềm cảm xúc nghẹn ngào đang ào ạt dâng lên như sóng đại dương nên giọng nói của tôi lại càng khó nghe hơn lúc bình thường; tuy nhiên, tôi tin tưởng rằng tất cả quý vị sẽ thông cảm bỏ qua những sai lỗi của tôi trong cách phát âm tiếng Mỹ không chuẩn. Thêm vào đó, tôi cũng hy vọng rằng những sơ đồ minh họa trên màn ảnh sẽ thay tôi giải thích tất cả, vì ai trong chúng ta cũng hiểu rằng một biểu đồ (diagram) còn có giá trị hơn cả ngàn lời giải thích loanh quanh...

UserPostedImage


Tôi thật sự choáng ngợp và bối rối vì một tràng pháo tay lớn và rất dài vang lên từ khắp hội trường; tuy nhiên, tràng pháo tay đó cũng đã giúp tôi thêm lòng tự tin và hoàn tất buổi thuyết trình một cách tốt đẹp. Cũng có một vài câu hỏi có tính cách bắt bẻ, một vài ý kiến đề nghị thay đổi chỗ này chỗ kia, nhưng phần lớn đều đồng ý và tán thành đề án kỹ thuật của TRW do tôi trình bầy.

Ngay khi chương trình vừa chấm dứt, ông xếp của tôi chạy vội ra phía sau hội trường nắm chặt tay tôi khích lệ:

- John. Chúng tôi rất hãnh diện vì anh. Anh cứ ở đây gặp gỡ làm quen những người khác, hôm nay không cần về lại văn phòng. Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn. Cố gắng lên. Anh làm tốt lắm. Anh nói bằng con tim và trí óc chứ không phải bằng miệng lưỡi ... Đừng mang nặng mặc cảm về giọng nói của mình nữa.

UserPostedImage


Tôi hớn hở bước ra hành lang phía trước hội trường, bắt tay trò chuyện với nhiều người thuộc nhiều hãng xưởng khác nhau. Người hỏi về chuyện vượt biên, “thuở hàn vi” ngày đi học tối làm lao công, kẻ hỏi về phương án làm việc và trao đổi “business card”... Tôi choáng ngợp vì ân tình của bao nhiêu người xa lạ, có những người đã từng là “đối thủ” của tôi trong thời gian đấu thầu dự án Yucca Mountain... Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt của bao nhiêu người vây quanh, tôi nghe vọng tới một giọng phụ nữ nói tiếng Việt:

- Anh Khanh nì... Mình chờ một tý gặp anh John làm quen và mời anh ấy về Eden ăn trưa luôn cho vui.

- Đi thôi. Thằng chả chỉ gặp may chứ có hay ho gì hơn ai!

- Mình cũng được hãnh diện vì là người Việt chứ anh.

- Nếu Thy mê nó thì cứ ở lại chờ.

- Anh kỳ quá hà. Hơi một tý là ghen bậy ghen bạ. Đi thì đi...

Tôi ngoái cổ nhìn chung quanh nhưng vì chiều cao quá khiêm tốn của mình nên không tìm được những người bạn “đồng hương yêu dấu” ấy... Tự nhiên tôi cảm thấy cô đơn lạc lõng giữa rừng người không cùng màu da, tiếng nói. Tôi được người ngoại quốc niềm nở tiếp đón và có vẻ thán phục, nhưng hình như, tôi không được một số “đồng bào” của tôi tiếp nhận! Tại sao?

Mãi gần nửa giờ sau tôi mới một mình lững thững lê bước ra bãi đậu xe, lòng buồn man mác nhớ lại câu ca dao tôi đã thuộc nằm lòng từ thuở còn mài đũng quần trên ghế trường tiểu học ở Làng Ba, Bình Giả:

Khôn ngoan đối đáp người ngoài,
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.

Mẹ Việt Nam ơi, từng bước từng bước chúng con đang hội nhãp vào nền văn hóa mới, nhưng cũng từng bước từng bước chúng con đang quên dần tình nghĩa “đồng bào” theo truyền thuyết “con rồng cháu tiên” của hơn bốn ngàn năm văn hiến. Liệu rồi thế hệ con cháu người Việt đang lưu lạc khắp bốn phương trời có còn nhận nhau là anh chị em “máu đỏ da vàng” nữa không?

Nguyễn Duy-An
langthang09  
#3215 Posted : Friday, June 8, 2012 10:05:48 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,961

Thanks: 824 times
Was thanked: 1024 time(s) in 459 post(s)

Cuốn sách Trong Lòng Địch của Tác giả Trần Trung Quân


Trần Trung Quân

Hồi Ký Trong Lòng Địch - Trần Trung Quân, do Quan Hưng diễn đọc. Đây là hồi ký của môt chiến sĩ ( ẩn danh) Việt Nam Cộng hòa đã nằm vùng tại Cụv R của VGCS đặt tại Miền Nam Việt Nam suốt 10 năm. Trong bài viết này tác giả tố cáo những liên hệ chặt chẻ giữa PG Ấn Quang và bọn việt gian Cộng Sản trong âm mưu khủng bố, phá hoại, giết dân lành, giết sư tăng như trường hợp của HT thích Quảng Đức để tăng gia phá rối xã hội Việt Nam Cộng Hòa cho đến khi Miền Nam Việt Nam Cộng Hòa rói vào tay Cộng Sản.

Lệ Tuyền


http://danchuahiepthong....304:audio&Itemid=565


Cuốn sách Trong Lòng Địch của Tác giả Trần Trung Quân


Tôi xin được trích đoạn lại về cuộc đốt người này, qua cuốn sách Trong Lòng Địch của Tác giả Trần Trung Quân, từ trang số 99 đến trang 114, đã xuất bản vào năm 1984, như sau. Kính mời quý vị cùng theo dõi:

« Vào khoảng 4 giờ rưỡi sáng, Vũ Mạnh Trường mới đi vào công tác cụ thể. Trung úy Dương Quang Lâm, phụ tá của Vũ Mạnh Trường chăm chú ghi từng tên một, và tên người được trao phó cho công tác. Chính Vũ Mạnh Trường cũng đã thấm mệt. Nhấp một ngụm trà cho thấm giọng, Trường đưa đôi mắt đỏ lừ gườm gườm nhìn Thích Trí Quang: Làm cách mạng không thể không có máu đổ. Nếu là máu nhà sư thì càng tốt nữa. Sự thù hận của dân chúng đối với Diệm-Nhu càng ngùn ngụt bốc cao hơn không còn sức mạnh nào ngăn chặn nỗi nữa. Bộ chính trị trung Ương đảng đã nhận rõ tình hình và quyết định rằng, chỉ vài nhà sư chết thảm là bọn Diệm-Nhu sẽ sụp đổ vô phương cứu vãn.

Cho nên Đảng đã quyết định là phải giết sư để xúc tiến công cuộc thống nhất đất nước. Đồng chí Kiều Tuấn Cương ( bí danh của Thích Trí Quang ) nghĩ thế nào?Thích Trí Quang ấp úng:

Dạ … dạ …Vũ Mạnh Trường quắc mắt đập mạnh tay xuống bàn giận dữ:Tôi yêu cầu đồng chí phát biểu ý kiến về sự thực hiện kế hoạch của đảng, có yêu cầu đồng chí tán thành hay phản đối đâu mà đồng chí dạ …Thích Trí Quang ngồi im, gục mặt xuống. Cả hội trường không ai phát biểu ý kiến nào. Trường đắc chí, hất mặt lên, lớn tiếng dõng dạc:

Đảng ta đã trù liệu cả rồi. Bộ Chính Trị ủy ban Trung ương Đảng đã là những « đỉnh cao trí tuệ của loài người ». Chúng ta bì sao kịp! mà địch cũng không thể nào chống đỡ nỗi. Đảng có lệnh chúng ta phải khích động hoặc tạo điều kiện khích động các sư tự thiêu để cúng dường tam bảo! Có thế mới hấp dẫn được dư luận thế giới, mới gây căm thù sâu sắc trong dân chúng đối với chính quyền miền Nam được.

Này, đồng chí Cương, thằng Giác Đức nó dám tự thiêu không? Chắc là không đâu, đồng chí. Nó nói thì hăng lắm, nhưng chỉ ba hoa thôi. Nó là học trò tôi, tôi biết rõ nó lắm. Háo danh, nhưng rất hèn. Thế còn Thích Hộ Giác?Hộ Giác cũng vậy, háo danh. Cái mộng của nó là mò lần lên chiếm ghế Viện Trưởng Viện Hóa Đạo đặng nở mặt với đời. Cái thứ như thế mà đòi hỏi nó hy sinh thì thật là khó. Chỉ có ai hy sinh cho nó leo lên thì chắc nó ký cả hai tay mà thôi.Thích Thanh Từ thế nào? Thích Thanh Từ là đệ tử của Thích Thiện Hoa. Thầy Thích Thiện Hoa còn ở Bến Tre chưa lên. Không có lệnh của thầy thì hắn chắc không chịu làm việc gì.

Đến đây, Cao Đăng Chiếm mới lên tiếng:Việc này, đồng chí Hằng có thể làm được.Hằng, tức Thích Thiện Minh giật mình đánh thót, vội nhỏm dậy:Thưa đồng chí …Nhưng Chiếm đã khoát tay ra dấu cho Hằng ngồi xuống, cười nhạt:Tôi không bảo đồng chí tự thiêu đâu mà lo ngại. Đồng chí còn đắc dụng vào nhiều việc khác. Tôi chỉ nói rằng, với tài miệng lưỡi của đồng chí và lòng tín cẩn của Thích Quảng Đức nơi đồng chí, chắc đồng chí thừa sức cải tạo tư tưởng của Thích Quảng Đức, để hắn tình nguyện tự thiêu.Thích Thiện Minh cười tít mắt.

Cao Đăng Chiếm đã gãi đúng chỗ ngứa của tên đội lốt thầy chùa để làm chính trị và có nhiều anh hùng tính cá nhân này. Thích Thiện Minh vặn mình mấy lượt cho khắp hội trường phải ngó lại nhìn hắn, rồi mới lên tiếng:Cái đó, thì mấy anh khỏi lo. Quảng Đức đã bị tôi thuốc nước rồi. Ngày hôm kia trả lời cuộc phỏng vấn của tụi báo chí ngoại quốc, tôi đã gài cho Quảng Đức kẹt cứng rồi. Tôi đã nhân danh Thích Quảng Đức mà tuyên bố như vầy: “ Nếu Diệm không phóng thích tất cả tù nhân chính trị, không ban hành một chế độ đặc biệt cho các tôn giáo, trong đó có Phật Giáo được treo cờ Phật Giáo ngang hàng với quốc kỳ, thì thầy Thích Quảng Đức nguyện sẽ tự thiêu để gióng lên tiếng chuông báo động với thế giới về những hành động kỳ thị tôn giáo, nhằm tiêu diệt Phật giáo của chính phủ Diệm-Nhu. Và Hội đồng Ấn quang sẽ đưa vấn đề ra trước Liên Hiệp Quốc”.

Trường gật gù có vẻ tán thưởng:Thái độ của Quảng Đức lúc ấy như thế nào? Quảng Đức không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn xuống. Nhưng tôi biết hắn có vẻ hơi thất vọng. Tuy nhiên, tính Quảng Đức rất ôn hòa và vị tha, lại dễ xiêu lòng, nên sau đó, tôi đã thêu dệt cả một tòa sen rực rỡ trên niết bàn đang chờ đợi ông ta, nhờ ông ta hy sinh vì Phật Pháp. Ông ta sẽ đắc đạo, sẽ thành Phật, và bức chân dung của ông sẽ được thờ phượng ở khắp các chùa sau này …Kết quả có đến 80 phần trăm là Quảng Đức nghe tôi và sẵn sàng hy sinh. Điều tôi lo ngại là chúng ta không ra tay gấp, rủi gặp Hộ Giác, gặp những tên ba hoa như Hộ Giác lỡ miệng xúi bậy ông ta bỏ ý định thì hỏng hết.

Ngày tự thiêu của thầy Quảng Đức gần kề bao nhiêu, thì sức khỏe của thầy sa sút bấy nhiêu. Tim thầy mệt cầm canh. Gần như cả ngày thầy không hề nói một câu, ngoài việc tụng kinh niệm Phật. Ý thầy đã quyết chết và sẵn sàng “ vị pháp vong thân” rồi, nên tùy thân xác còn lưu lại nơi trần thế, hồn thầy đã bay vào thế giới khác.

Lúc này, Thích Thiện Minh ra lệnh cho Huỳnh Văn Thạnh phải suốt ngày cận kề bên thầy Quảng Đức, không được rời thầy nửa phút. Không phải hắn lo cho sức khỏe của thầy, nhưng là đề phòng mật vụ VNCH bắt mất thầy thì thực là xôi hỏng bỏng không. Cộng sản đã mất bao nhiêu thì giờ để thuyết phục vừa áp lực thầy tự thiêu cúng dường, thì không thể sơ hở trong phút chót được. Thích Trí Quang đã thức trắng mấy đêm liền để dọn tinh thần cho thầy, trong khi Huỳnh Văn Thạnh nâng giấc thầy còn hơn cha mẹ, lo giặt giũ quần áo, lo từng miếng ăn tới ngụm nước uống cho thầy. Để về sau, chính hắn đã tưới xăng lên người thầy và châm lửa đốt thầy.

Huỳnh Văn Thạnh theo cộng sản từ năm 1959, nhưng hắn không tập kết ra Bắc. Cộng sản để hắn ở miền Nam làm công tác tình báo cho Việt cộng ở khu 5. Tới năm 1962, hắn được biệt phái qua khu Dương Minh Châu, cho xâm nhập vào Sài Gòn hoạt động trong chiến dịch giáo vận. Năm 1964, cho phù hợp với đường lối và chính sách mới của Việt cộng là “gây ung thối trong hàng ngũ quốc gia” Thạnh được triệu ra khu, ẩn bóng một thời gian và sau đó Việt cộng làm hộ tịch giả cho hắn mang tên mới là Nguyễn Công Hoan, và cho hắn về Sài Gòn hoạt động chính trị công khai, đứng phe đối lập với chính quyền Nguyễn Văn Thiệu. Năm 1966 tới năm 1972, nhiều lần cán bộ nằm vùng vận động tối đa rồi mới đưa hắn ra ứng cử dân biểu quốc hội VNCH, và hắn đắc cử tại đơn vị Phú Yên.Sau ngày cộng sản chiếm Sài Gòn tên Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, xuất đầu lộ diện nguyên hình, tích cực tuyên truyền cho cộng sản và chỉ điểm cho công an việt cộng bắt không biết bao nhiêu chiến sĩ quốc gia chân chính.

Để trả công cho hắn, việt cộng cho hắn vào quốc hội của cộng sản, để lừa bịp dư luận rằng cái quốc hội của cộng sản không hoàn toàn chỉ gồm những đảng viên hay tay sai của cộng sản, mà còn gồm cả một số dân biểu, nghị sĩ “ Ngụy” đã biết ăn năn hối cải trở về với “cách mạng”.Tuy nhiên, Nguyễn Công Hoan vào múa may ở quốc hội của cộng sản một thời gian, thì những tên chủ nhân việt cộng của hắn thấy cũng không lừa bịp nỗi ai, nên bèn cho hắn “ vượt biên tỵ nạn” để ra nước ngoài làm công tác kiều vận.

Nguyễn Công Hoan đã vượt biển sang Nhật, sau đó, nhờ thủ đoạn và móc nối chính trị hắn đã tới được nước Mỹ một cách ngon lành. Nhưng cái mác dân biểu lưỡng trào của hắn và cuộc tỵ nạn mờ ám của hắn đã bị đồng bào nghi kỵ, cho nên hắn chẳng làm được trò trống gì. Hiện nay, hắn trùm mền núp bóng một tên sư hổ mang để chờ một cơ hội khác.Đó là những chuyện xảy ra về sau, mà đa số chúng ta, nhất là bạn đọc của Văn Nghệ Tiền Phong đều biết rõ. Nay xin trở lại với chuyện “ tự thiêu của thầy Thích Quảng Đức”. vấn đề mà việt cộng lo ngại nhất là làm sao mang một thùng xăng khá lớn để có thể đốt cháy thầy Quảng Đức ngay tức khắc để các cơ quan công quyền không kịp cứu.

Mang một thùng xăng lớn tới nơi mà chúng định thiêu thầy Quảng Đức cho trót lọt không phải dễ, vì an ninh VNCH đã rõ mưu đồ của việt cộng. Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, chính là tên đã được việt cộng trao cho trọng trách cung cấp xăng đốt thầy Thích Quảng Đức, và Thích Thiện Minh là người được đề cử để giám sát vụ này, nên hắn rất lo lắng.

Đêm hôm trước khi xảy ra vụ “tự thiêu”, chính Thích Thiện Minh biểu tài xế lái xe chở đi gặp Huỳnh Văn Thạnh để cho biết rằng xăng đã được giấu trong hai thùng nhỏ đựng dầu hôi trong gánh hàng của một nữ cán bộ việt cộng đóng vai người đi bán hàng rong buổi sớm.

Bao nhiêu lít? Thích Thiện Minh hỏi.15 lít, thưa thầy. Thạnh trả lời.15 lít đủ đốt không con?Dư sức mà thầy, 5 lít cũng đủ chết bà Quảng Đức rồi.

Phần kế hoạch F2 con cẩn thận nhé.Thầy yên tâm, trước khi “ xuất hành”, con sẽ gửi thêm một mũi Trenxinne nữa. sau đó, con sẽ bồi thêm hai mũi trợ tim Haldol là đủ.Vậy à. Tốt lắm, công con to lắm …

Bảy giờ sáng, ngày 20 tháng 4 năm 1963 ( ngày âm lịch ) dương lịch là ngày 11-6-1963, không khí bên trong chùa buồn như đám ma. Tăng ni ai nấy đều mặt mày ủ rũ thương cho thầy Quảng Đức chỉ chốc lát nữa đây sẽ bị đưa lên giàn hỏa để “ bảo vệ đạo pháp”. Ngoại trừ một số ít cán bộ việt cộng và tay sai núp áo cà sa giết người cho cộng sản, là hăm hở chờ đợi giờ phút xảy ra biến cố.

Ngay từ lúc 4 giờ sáng, Huỳnh Văn Thạnh đã vô giường thầy Quảng Đức, lật mông thầy lên để chích cho thầy một mũi Trenxinne, mà hắn thỏ thẻ thưa là “thuốc trợ tim” để thầy mau bình phục sức khỏe. Thầy Quảng Đức ngủ mê man, ngủ say sưa như một đứa trẻ thơ trong nôi, sau khi đã no sữa, ống thuốc Trenxinne thấm, cơ thể thầy Thích Quảng Đức bỗng mềm nhũn, ngắt véo, thầy cũng không biết đau.

Lúc ấy, Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, mới ra dấu cho đàn em chạy vào lau mình mẩy cho thầy, và thay cho thầy bộ áo cà sa mới toanh. Thế là việt cộng đã chuẩn bị xong để đưa thầy Thích Quảng Đức ra cúng tổ … Các … Mác!!! “

Trên đây, là những trích đoạn về lệnh bức tử Hòa thượng Thích Quảng Đức của Phật giáo Ấn Quang, tiền thân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và bọn việt-gian-cộng-sản, trong cuốn sách Trong Lòng Địch của tác giả Trần Trung Quân.


Nguồn: http://ghpgvntn-toiacpha...ich-tran-trung-quan.html
Mắt Buồn  
#3216 Posted : Saturday, June 9, 2012 12:06:05 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 1,992

Thanks: 609 times
Was thanked: 415 time(s) in 258 post(s)

CẢ GIẬN MẤT KHÔN

Ông nghị Hy Lạp tát phụ nữ ngay trên truyền hình


Ông Ilias Kasidiaris không giữ được bình tĩnh sau khi lời qua tiếng lại trong một chương trình trực tiếp và thẳng tay tát một nữ chính trị gia tới ba lần.

UserPostedImage

Kasidiaris đánh liên tiếp vào mặt bà Kanelli. Ảnh: AFP


Kasidiaris là thành viên đảng Bình minh Vàng đã giành 21 trong tổng số 300 ghế ở Quốc hội Hy Lạp trong cuộc bầu cử hôm 6/5. Đảng này bị cáo buộc gây nên những vụ tấn công bạo lực nhằm vào người nhập cư ở thủ đô Athens.

Cáo buộc này được nhắc lại trong một chương trình của đài truyền hình tư nhân Antenna, với sự góp mặt của đại diện 7 đảng có ghế trong Quốc hội Hy Lạp. Nó châm ngòi cho một màn đấu khẩu khi ông Kasidiaris và hai phụ nữ liên tục dành cho nhau những lời chỉ trích thậm tệ, AP đưa tin.

Video Kasidiaris tát bà Kanelli

http://vnexpress.net/gl/...n-truyen-hinh/page_2.asp

Không giữ được bình tĩnh, Kasidiaris hất nước vào mặt bà Rena Dourou của đảng cánh tả Syriza. Hành động này được cho là xuất phát từ việc bà Dourou nhắc tới vụ Kasidiaris bị cáo buộc tham gia tấn công một sinh viên hồi năm 2007.

Sự manh động của nghị sĩ này khiến bà Liana Kanelli, 58 tuổi và là thành viên đảng Cộng sản Hy Lạp, phải can ngăn. Bà Kanelli đứng dậy và có vẻ định ném một tờ báo vào "đối phương". Tuy nhiên, bất chấp cả sự can thiệp của người dẫn chương trình Giorgos Papadakis, ông nghị 31 tuổi nhanh tay hơn khi tát liên tiếp ba lần vào mặt của bà Kanelli.

Toàn bộ diễn biến của vụ việc này được truyền trực tiếp trên sóng truyền hình. Hình ảnh buổi tranh luận được thay bằng một đoạn quảng cáo và chỉ trở lại 5 phút sau đó mà không có Kasidiaris, người đã bị các công tố viên Hy Lạp ra lệnh bắt.

Ngay sau khi vụ việc xảy ra, Kasidiaris bị tống vào một căn phòng trong đài truyền hình, nhưng ông này sau đó phá được cửa và bỏ đi. Cảnh sát đang truy tìm nghị sĩ đảng Bình minh Vàng để thi hành lệnh bắt trong vòng 48 giờ theo luật pháp Hy Lạp.

Hà Giang
VN Express
Mắt Buồn  
#3217 Posted : Saturday, June 9, 2012 12:44:27 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 1,992

Thanks: 609 times
Was thanked: 415 time(s) in 258 post(s)

Vatican : những biến động và lời tiên tri


Nguyễn thị Cỏ May


Nội tình của Vatican trong mấy ngày gần đây đầy biến động gay gắt như một cuộc đảo chánh cung đình khó tránh xảy ra . Tuần báo Người Quan sát Mới (Le Nouvel Observateur, số 2477) chạy tít khá bi đác cho một bài tường thuật “ Trong địa ngục của Vatican ” . Tác giả bài báo, Marcelle Padovani, còn chú thích thêm “ Giáo hoàng bị bầy sói bao quanh ” .

Đó là những tranh chấp nội bộ, xung đột phe cánh, những xì-căn-đan dồn dập mà Giáo hoàng Benoit XVI là mục tiêu của một phe cánh làm áp lực, khủng bố . Làm như thời đại của Cung đình Borgia trở lại không bằng. Ký giả Marcelle Padovani mô tả Vatican quả thật là một “ ổ rắn lục ”. Vì những âm mưu, những thanh toán nhau, nhũng vụ tung hồ sơ mật, những người bí mật đưa tin, …dồn dập trong Thánh đường Saint-Pierre . Chỉ còn thiếu án mạng nữa mà thôi để những biến động trong Cung đình Vatican hiện nay có thể trở thành truyện của tiểu thuyết gia người Mỹ nổi tiếng là Ông Dan Brown .

Lời tiên tri về các vị Giáo hoàng

Đó là những phe cánh sẳn sàng cho mọi hành động, chung quanh Hồng Y Bộ trưởng tại Tòa thánh Tarcisio Bertone (Nhơn vật số 2 sau Giáo hoàng, như Thủ tướng Chánh phủ), phe cánh của những người từng “ fan ” với Hồng Y Ruini, phe cánh của những “ gays ” , phe cánh Nam mỹ bạn của Hồng Y Joseph Ratzinger ( nay là Giáo hoàng Benoit XVI ) …Những biến động trong Cung đình là những vụ xì-căn-đan xảy ra liên tục không tránh khỏi văng miểng nhằm Giáo hoàng . Ngài bị đặt cho biệt danh, khi thì “ Panzerkardinal ”, khi thì “ berger allemand ” . Năm nay, 2012, Giáo hoàng Benoit XVI ở và làm việc tại La-mã được 30 năm . Ngày 19 tháng 2, Ngài lập 24 vị Hồng Y mới .Hôm 16 tháng 4 vừa qua, Ngài làm lễ sanh nhựt năm thứ 85 . Ba ngày sau, Ngài làm lễ kỷ niệm 7 năm ở ngai vàng đúng vào lúc Ngài phải đơn thân độc mã đương đầu để vượt qua một giai đoạn cực kỳ gay go của Giáo hội .

Trước những biến động ác liệt, táo bạo ngay trong nội bộ của Vatican nhằm thẳng Giáo hoàng Benoit XVI, người ta tự hỏi phải chăng lời tiên tri của Thánh Malachie theo đó Giáo hoàng Benoit XVI sẽ là giáo hoàng cuối cùng sẽ thành sự thật ?

Giám mục Malachie d’Armagh ở Ái-nhỉ-lan đưa ra lời tiên đoán cho 111 giáo hoàng từ năm 1143 cho tới lúc có thể nói là chấm dứt triều đại giáo hoàng . Mỗi lời tiên tri phù hợp với vận mạng hoặc hoàn cảnh của một vị giáo hoàng . Những lời tiên tri này ghi lại trong 5 trang giấy được tìm thấy lần đầu tiên năm 1590 và cũng được ấn hành lần đầu tiên năm 1595 trong một tập sách của một vị tu sĩ dòng Bénédictin ở Thành phố Venise, Ý .

Theo danh sách các giáo hoàng trong bảng tiên tri, thì Giáo hoàng Jean-Paul II là vị giáo hoàng thứ 110 và lời tiên tri liên hệ tới Ngài là “ De Labore Solis ”, cò nghĩa là “ Lao động, Mặt Trời “, mà cũng có nghĩa “ Nhựt thực ”vì Ngài sanh và chết đều nhằm ngày nhựt thực . Lời tiên tri về vị kế nghiệp của Ngài, Giáo hoàng Benoit XVI, là “Gloria Olivae ”, có nghĩa là “ Vinh danh Cây ô-liu ”. Đây là lời tiên tri trước lời tiên tri cuối cùng là Petrus Romanus kết thúc chu kỳ tiên tri, tức cũng không còn giáo hoàng cai trị giáo dân nữa . Và vị giáo hoàng kết thúc này, theo lời tiên tri, sẽ có tên Pierre và người Ý ( Petrus là Pierre, Romanus là romain ) .

Những lời tiên tri của Thánh Malachie về thế kỷ XXI không tránh khỏi gây ra nhiều âu lo cho ai đọc qua và đem lòng tin .

Đó là những lời tiên đoán ấn hành năm 1595 dưới dạng những lời mô tả bằng năm ba chữ la-tinh về 111 vị giáo hoàng sẽ kế vị nhau từ năm 1143 cho đến mản chu kỳ giáo hoàng ngự trị ở Vatican (?) . 111 lời tiên tri bằng tiếng la-tinh, Malachie bắt đầu chỉ Giáo hoàng Célestin II vào năm 1143 để kết thúc với một vị giáo hoàng ngày nay chưa được biết, nhưng đó là người sẽ kế vị Giáo hoàng Benoit XVI hiện nay hay chính là Ngài ?.

Sau khi những lời tiên tri này ấn hành, nhiều nguời không khỏi hoang mang, kẻ phản bác, người bình tỉnh tìm hiểu để biết lời tiên tri có đúng với đối tượng nào không và có được bao nhiêu điều đúng . Người ta thấy trong số những lời tiên tri đó, có nhiều câu quá bí ẩn nhưng cũng có không ít phù hợp với một số lớn giáo hoàng . Chính sự gần với thực tế của những lời tiên tri mà nhiều người không tránh khỏi nổi lo sợ . Về lời tiên tri liên hệ Giáo hoàng Benoit XVI, nhiều người trực nhớ lại một Nữ tu ở Dresde, Đức, vào thế kỷ XVI, đã từng tiên đoán nước Nga chuyển qua công giáo la-mã và giáo hoàng sau cùng sẽ là người Đức . Trong các lối đi ở Vatican, người ta ghi nhận như tràn ngập một không khí sôi nổi tột độ và một sự hiếu kỳ lạ lùng, ở một số người, lại thấy bộc lộ sự vui mừng . Vì dân la-mã đang vui mừng đón nhận sự “ bí ẩn của Tòa thánh Saint Pierre ” . Một câu hỏi lảng vảng đây đó “ Giáo hoàng Benoit XVI sẽ phải từ chức ? ” . Nếu đúng thì đây sẽ là lần thứ nhì trong lịch sử giáo hội công giáo la-mã, lần đầu tiên xảy ra năm 1294 với giáo hoàng Célestin V vì nạn giáo hội tranh chấp quyền lực . Trong thời gian chờ đợi, Rome tung ra hàng loạt những chuyện bêu xấu, dưới nhản hiệu VatiLeaks, nhái theo mạng WikiLeaks của Julian Assange . Nhiều người biết việc tranh chấp quyền lực, đấu đá nhau trong nội bộ Vatican đã từng xảy ra, với hàng loạt những chuyện rỉ tai, tin đồn được phổ biến khá ồn ào, khá rộng rải, nhiều khi có cả những chuyện về tình dục . Hiện nay, một trong những “ nhà Vatican học ” (Vaticanistes) nổi tiếng, Ông Marco Politi, tác giả quyển “ Joseph Ratzinger . Sự khủng hoảng một triều đại giáo hoàng ”, do nhà Lerza xuất bản, xác nhận “ chính hàng giáo phẩm cấp lãnh đạo Giáo hội ngày nay đi tìm báo chí để cung cấp những thông tin nảy lửa tối mật, những hồ sơ bí mật hoàn toàn bị khui ra ”

Những tiết lộ làm bối rối

Từ cuối năm rồi, bắt đầu những tiết lộ được tuần báo “ Panorama ” phổ biến, kế đến, nhựt báo “ Il Fatto ” của Marco Politi, loan tin tiếp theo . Hệ thống TV độc lập, Đài 7, đã chụp hình được tại Thánh đường Saint Pierre một trong những tác giả ẩn danh của những nguồn tin và đưa lên TV ý, vào hồi đầu năm, đầu đội nón, quấn khăng, mang kiến đen, tiếng nói được thay đổi . Người ẩn danh trên TV quả quyết, trong một bức thư tối mật gởi cho Giáo hoàng Benoit XVI, Hồng Y Carlo Maria Vignò, 71 tuổi, làm Bộ trưỏng Tài chánh của Tòa thánh lâu đời, đã long trọng tố cáo “ tham nhũng tràn lang ” ngay trong nội bộ của guồng máy quản trị Giáo hội, và đặc biệt hệ thống gọi thầu, và cho thầu lại, cung cấp trong khu vực bất động sản của Tòa thánh đều mục nát . Không để vụ việc kéo dài, vị Hồng Y liền được điều động tới Hoa-thạnh-đốn làm Đại sứ .

Tác giả ẩn danh của những nguồn tin cho biết ông đã làm việc ở Tòa thánh từ hai mươi năm nay, sẳn sàng làm chứng cho sự thật, sẳn sàng đi tới cùng, kể cả làm thánh tử đạo .

Người này nói tiếp “ mặc dầu luật im lặng ngự trị bao trùm Tòa thánh, chắc chắn sẽ có nhiều người can đảm sẳn sàng lên tiếng ”. Nhiều chức sắc có tiếng tâm xác nhận “ Đây chỉ là những bưóc đầu , nhiều tiết lộ khác mới gây bối rối sẽ phát xuất từ Bộ tại Tòa thánh ”.

Những tấn công tại Tòa thánh không rời giáo hoàng là mục tiêu chánh . Hôm 10 tháng 2, một trái bom do Hồng Y Dario Castrillon Hoyos ném ra cho nổ trong một bản tài liệu tối mật “ rằng Giáo hàng chỉ còn 12 tháng trước mắt dể sống mà thôi ”. Bí mật này được Hồng Y Romeo của Palerme tiết lộ với hàng giáo phẩm cao cấp của Tàu nhân chuyến viếng thăm chánh thức của ông ở Á châu . Tại sao Giáo hoàng chỉ sống 12 tháng nữa ? Vì Ngài bị bịnh tật ? Hay Ngài bị khủng bố hoặc những âm mưu nhằm vào bản thân của Ngài ?

Trên nhựt báo “ Osservatore romano ”, cơ quan ngôn luận chánh thức của Vatican, trong một bài xã luận, tác giả viết “ Giáo hoàng bị một bầy sói vây quanh ”, đồng thời tố cáo “ thái độ vô trách nhiệm và không xứng đáng ” . Cảnh sát của Vatican tìm bắt những ngưòi ẩn danh công bố hồ sơ mật và có nhiệm vụ bảo vệ những hồ sơ ấy .

Về mặt tài chánh, hồi cuối tháng giêng, người ta nhận được một ghi chú phát xuất từ Văn phòng Bộ tại Tòa thánh, quan hệ tới luật minh bạch tài chánh do Tòa thánh thông qua vào tháng 8 năm 2011 theo yêu cầu của Âu châu thì “ luật ấy không có giá trị hồi tố ”. Điều này sẽ có lợi cho ngân hàng (IOR) của Vatican xưa nay bị nghi ngờ là nơi rửa tiền của mafia sẽ không bị luật minh bạch ấy kiểm soát từ đây trở về trước . Trong lúc đó, giới chức la-mã quả quyết ngân hàng Vatican vì đó sẽ tiếp tục những dịch vụ mờ ám bỡi ngân hàng đã chuyển 180 triêu euros từ ngân hàng ý qua ngân hàng đức để tránh sự kiểm soát của Ngân hàng Tung ương Ý. Chính Giáo hoàng Benoit XVI vừa chỉ thị làm sạch sẻ trên qui mô lớn ngay trong ngân hàng Vatican (IOR) để cho ngân hàng này sẽ đạt tiêu chuẩn ngân hàng thế giới, một ngày kia được xếp vào danh sách những ngân hàng đạo đức . Những người chống lại đường lối này do Hồng Y Tarcisio Bertone cầm đầu đã thắng . Điều này làm cho Giáo hoàng không khỏi buồn lòng . Ngài cho biết sẽ phải bải nhiệm Hồng Y Bertone, Bộ trưởng tại Tòa thánh ( như Thủ tướng, nhơn vật số 2 của Tòa thánh ), người bạn thân của Ngài . Nhưng tốt hơn là sẽ giải quyết vào cuối năm khi ấy Hồng Y Bertone được 78 tuổi, là tuổi nghỉ hưu nếu không yêu cầu ông ấy tự rút lui .

Trong vụ tiết lộ tài liệu mật của Tòa thánh mới chỉ xử lý có hai người : Ông Paolo Gabriele, người cần vụ của Giáo hoàng bị Cành sát gắt giữ và Hồng Y Ettore Gotti Tedeseli, Giám đốc ngân hàng của Tòa thánh (IOR), bị cách chức . Cuộc săn lùng còn đang tiếp diển .

Giới quan sát cho rằng những người chống đối chỉ muốn hạ giáo hoàng bằng cách từ ngay bây giờ sửa soạn sự kế nhiệm Ngài . Mà người sẽ kế nhiệm đó đang được đánh bóng cho kỳ bầu cử tới không ai khác hơn là Hồng Y Angelo Scola, người Ý, Giám mục thành phố Milan . Cử tri người Ý hiện có tới 30 vị Hồng Y ở Tòa thánh .

Hồng Y và bầu cử

Giáo hoàng Benoit XVI vừa lập xong 24 vị Hồng Y nhơn một buổi lễ tại Thánh đường St Pierre, nâng số Hồng Y lên 203 vị trong đó có 121 vị dưới 80 tuổi và có thêm 8 vị người Ý làm cho cử tri đoàn Ý đủ túc số . Tất cả sẳn sàng tham gia bầu cử giáo hoàng kỳ tới . Giáo hoàng Paul VI qui định số Hồng Y cử tri là 120 vị .

Âu châu luôn luôn chiếm số Hồng Y cử tri đông đảo . Trong số 111 vị Hồng Y đại diện, có 62 cử tri . Riêng Ý giử ưu thế với 48 vị, có 25 cử tri .

Mỹ châu đứng hạng nhì với 52 Hồng Y, mà 31 Hồng Y thuộc Nam Mỹ . Á châu có 19 Hồng Y với 10 cử tri .
Phi châu có 17 vị Hồng Y, luôn luôn đứng hạng thứ tư .
Đại dương châu chỉ có 4 Hồng Y và chỉ có 1 cử tri .

Các Hồng Y họp lại thành cử tri đoàn để bầu giáo hoàng, theo thể thức kín, người được 2/3 số phiếu, tức đa số, là đắc cử . Và kết quả được thông báo bằng khói trắng . Kết quả không hội đủ 2/3 được thông báo bằng khói đen và bầu lại vòng hai . Cử tri bị nhốt trong giáo đường Sixtie cho tới khi có kết quả . Từ năm 2005, kết quả bầu giáo hoàng được chào mừng bằng hồi chuông của Thánh đường St Pierre . Sau đó, vị Hồng Y Bộ Nghi lễ lập biên bảng bầu cử, công bố người được bầu là chánh thức Giáo hoàng kể từ nay, nếu người được bầu không từ khước . Biên bảng giao cho giáo hoàng để lưu giữ trong hồ sơ mật của Tòa thánh .

Chủ trương đạo đức xã hội

Từ những tháng đầu năm 2009, nhiều người đã nghe xảy ra một cuộc khủng hoảng cung đình Vatican . Những thăm dò dư luận ở Pháp đưa đến kết quả là Giáo hoàng Benoit XVI khó tránh phải từ nhiệm . Một chuyện phạm thánh đối với Giáo hội vì từ Giáo hoàng Léon XIII của thế kỷ XIX cho tới Jean-Paul II, chuyện từ nhiệm chưa xảy ra .

Giữa Benoit XVI và Jean-Paul II, không có gì khác nhau về chủ trương xã hội như phá thai, ngừa thai, hôn nhơn, đạo lý di truyền, đồng tính luyến ái .

Đối với Giáo hoàng Benoit XVI, những vấn đề này còn nghiêm ngặc hơn nữa, trở thành những “ nguyên tắc bất khả thương lượng ”, những “nguyên tắc có sẳn ngay trong bản chất con ngư ”, do đó, trở thành “sở hữu đạo đức chung của nhơn loại ”.

Giáo hoàng Benoit XVI yêu cầu Quốc hội Âu châu, nhơn dịp tiếp phái đoàn Dân biểu cánh tả của Âu chấu, hảy từ khước thông qua luật cho phép những điều trên đây . Ngài muốn luật pháp điều hành xã hội ngày nay phụ thuộc vào luật tự nhiên mà chỉ có Giáo hội Vatican là người đại diện đúng đắng . Ngài nói tiếp “ Không có một thứ luật nào của con người làm ra có thể đi ngược lại tiêu chuẩn của Đấng Sáng thế ” .

Ngài bảo Giáo hội la-mã không can thiệp vào đời sống công cộng, con người hoàn toàn tự lập và độc lập . Nhưng người ta không biết sự tự lập và độc lập này tới đâu là giới hạn khi mà quyền lực của tăng lữ, tự nó, xác định những nguyên tắc tối thượng của luật tự nhiên được hiểu như có giá trị cho toàn thể nhơn loại?

Giáo hoàng Benoit XVI là người cuối cùng ?

Trong lời tiên tri về Giáo hoàng Benoit XVI có chữ “ olivier ” nhắc lại chuyện tận thế của Thánh Jean theo đó có hai thiên thần đều mang tên “ olivier ” và là người loan báo sự tận thế và lời phán xét cuối cùng .

Sau cùng, lời tiên tri Malachie loan báo một vị giáo hoàng xuất hiện mang tên Pierre, người Ý, trước khi tận thế báo hiệu bằng dấu hiệu “ thành phố bảy trái đồi ” bị tiêu diệt, tức Rome .

Sự kết thúc bằng tận thế được qui chiếu theo lời tiên tri thứ 111 hay được giải thích riêng ?

Giáo hoàng Benoit XVI sẽ là vị cuối cùng hay còn một vị khác mang tên Piere kế vị Ngài ? Trong các giáo hoàng, không có vị nào mang tên Pierre vì Pierre là 1 trong 12 Tông đồ của Chúa Jésus, là vị Giám mục đầu tiên của Rome và là người sáng lập Tòa thánh với giáo hoàng . Hay Giáo hội sẽ được hoàn trả cho Thánh Pierre ?

Nguyễn thị Cỏ May



hongvulannhi  
#3218 Posted : Saturday, June 9, 2012 6:37:17 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 20,552

Thanks: 977 times
Was thanked: 2682 time(s) in 1699 post(s)
Đàn gảy tai trâu


UserPostedImage


Vào một buổi sáng lạnh mùa đông năm 2007, tại một ga metro ở Washington DC, một thanh niên với chiếc đàn vĩ cầm, đứng chơi những bài nhạc nổi tiếng của Bach, Schubert, Massenet… trong vòng 45 phút.

Trong khoảng thời gian ấy có khoảng chừng 2 ngàn người đi ngang qua, đa số đang trên đường đến sở làm của họ. Dường như không một ai có vẽ chú ý đến sự có mặt của anh.

Sau khoảng 3 phút, một người đàn ông đứng tuổi đi qua và nhận thấy có một nhạc sĩ đang đứng đó chơi vĩ cầm. Ông đi chầm chậm, dừng lại chừng vài giây, và rồi lại vội vã đi tiếp cho kịp giờ của mình.

4 phút sau:

Người nhạc sĩ vĩ cầm ấy nhận được đồng đô la đầu tiên: một người đàn bà ném tiền vào thùng đàn của anh và không hề dừng lại, tiếp tục bước đi.

6 phút:

Một người thanh niên trẻ đứng dựa vào tường lắng nghe anh, nhìn đồng hồ đeo tay của mình và rồi lại tiếp tục bước đi.

10 phút:

Một đứa bé dừng lại nghe, nhưng mẹ của em vội vàng lôi em đi tiếp. Ðứa bé tiếp tục dừng lại nhìn anh nhạc sĩ vĩ cầm, nhưng mẹ của em đẩy mạnh, và em lại phải tiếp tục bước đi, nhưng em vẫn cứ ngoái đầu quay nhìn lại. Và điều này đã cũng xảy ra với nhiều những đứa bé khác. Và cha mẹ nào cũng đều lôi kéo các em, bắt các em phải đi nhanh lên.

45 phút:

Người nhạc sĩ vĩ cầm ấy vẫn tiếp tục chơi nhạc không ngừng. Chỉ có 6 người dừng lại và lắng nghe trong vài ba phút rồi bỏ đi. Khoảng chừng 20 người cho anh tiền, trong khi vẫn tiếp tục bước đi bình thường, và không hề dừng lại. Chàng nhạc sĩ ấy thâu được tổng cộng là 32 đô la.

1 giờ sau:

Anh ta ngừng chơi, không gian im lặng trở lại. Không ai chú ý đến anh. Không một tiếng vỗ tay, và cũng không một lời tán thưởng.

Không ai biết người ấy chính là Joshua Bell, một trong những nhạc sĩ vĩ cầm nổi danh nhất trên thế giới. Trong hơn 45 phút qua anh đã chơi những bài phức tạp nhất trong các bài nhạc trình tấu, và cây đàn vĩ cầm mà anh chơi trị giá khoảng 3.5 triệu đô la. Hai ngày trước đó, Joshua Bell đã trình diễn tại một nhà hát ở thành phố Boston, vé bán hết không còn chỗ ngồi, giá của mỗi vé là 100 đô la. Và ban tổ chức sẵn sàng trả 1000 đô la mỗi phút cho tài năng của anh!

Ðây là kết quả của một cuộc thử nghiệm do báo The Washington Post tổ chức. Trong cuộc thử nghiệm này, Joshua Bell phải ăn mặc thật bình thường, quần jean, áo thun, mũ kết, và chơi đàn trong giờ cao điểm, 7:45am. Họ chọn nơi biểu diễn là trạm ga L’Enfant Plaza, vì nơi đây những người khách metro đi ngang qua đa số là thuộc tầng lớp trung lưu, chuyên nghiệp, trí thức, phần lớn làm việc với chính phủ liên bang.

Trước khi tổ chức, các nhà thử nghiệm nghĩ rằng tại Washington DC, một trong những đô thị phát triển nhất nước Mỹ về classical music, nhạc giao hưởng, Joshua Bell có thể sẽ thu hút một số lượng lớn khán thính giả dừng lại nghe, và họ có lẽ sẽ phải nhờ cảnh sát đến để giữ trật tự.

Nhưng chỉ có một người duy nhất nhận ra Joshua Bell, vì trước đó ba tuần cô ta có đi xem anh trình diễn ở Library of Congress, nên nhận ra anh ngay. Cô ta đã bỏ vào hộp đàn của Joshua Bell 20 đô la và tự giới thiệu mình khi anh ngưng chơi đàn.

Tờ Washington Post viết, mục đích của cuộc thử nghiệm này để xem rằng: chúng ta có thể nhận diện, ý thức được những gì hay và đẹp đang có mặt giữa cuộc sống bận rộn của mình, và trong những hoàn cảnh bình thường hằng ngày không?

Và nếu như trong cuộc sống chúng ta không thể dừng lại trong giây lát để lắng nghe một nhạc sĩ lừng danh nhất trên thế giới, chơi những giai điệu hay nhất từng được sáng tác, với một nhạc cụ tốt đẹp nhất, và nếu như cuộc sống quá bận rộn đến nỗi chúng ta không còn có thời gian để dừng lại, khiến ta trở nên lãng quên trước những điều hay và đẹp, thì trên con đường ta đi mình còn vô tình bỏ qua và đánh mất bao nhiêu những điều đáng quý nào khác nữa chăng?

Trong thời đại ngày nay, dường như đa số chúng ta có khá đầy đủ, nhưng duy có một điều mà chắc chắn trong chúng ta ai cũng đều rất thiếu thốn là thời giờ của mình, phải thế không bạn?
Trên con đường chúng ta đi, có lẽ ta cũng sẽ có dịp nghe được tiếng đàn vĩ cầm của Joshua Bell, và bao nhiêu những điều hay đẹp khác chung quanh ta, nâng cao tâm hồn mình, giữa những bận rộn và ngay trong hoàn cảnh bình thường nhất, nếu chúng ta biết tập bước chậm lại một chút…

nguyễn duy nhiên

*********************************************

Click vào link dưới đây để biết mặt Joshua Bell, rồi mai kia mốt nọ có thể dừng lại chiêm ngưỡng cây đàn violin trị giá 3,5 triệu đô la .

Joshua Bell - Ave Maria

http://www.youtube.com/watch_popup?v=DvlTuBnpKpc

Joshua Bell - Ladies in lavender

http://www.youtube.com/watch_popup?v=b2ffR6JK2CM

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Edited by user Saturday, June 9, 2012 6:42:13 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln



Hoàng Nam  
#3219 Posted : Saturday, June 9, 2012 7:53:34 AM(UTC)
Hoàng  Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 1,692

Thanks: 693 times
Was thanked: 213 time(s) in 151 post(s)

Ăn ngủ và nằm mơ với Euro 2012


Friday, June 08, 2012 6:06:04 PM
Nguyễn Văn Khanh

(Tường trình từ Ba Lan)

Cái nhà ông Michel Platini này khéo thật. Trong cuộc họp báo khai mạc EURO 2012, ông nhắn nhủ với khán giả khắp thế giới và với cầu thủ 16 đội tuyển quốc gia đang có mặt tại Ba Lan và Ukraine “đừng quên mọi người đang trông chờ một cuộc tranh tài đầy sôi nổi”, và từ nay đến ngày trận chung kết diễn ra, tất cả những người yêu nghệ thuật nhồi bóng khắp nơi sẽ ăn, ngủ và nằm mơ cùng EURO 2012.

UserPostedImage

Khung cảnh lễ khai mạc Euro 2012 tại thủ đô Warsaw, Ba Lan. (Hình: Getty Images)


“Chúng tôi đã sẵn sàng”, ông chủ tịch Liên Ðoàn Bóng Ðá UEFA nói với báo chí, sau khi kể lại chặng đường dài hơn 5 năm trời mà hai nước chủ nhà đã đi qua để sửa soạn cho giải. Ông bảo thêm trong đoạn đường dài đó, “cả Ba Lan lẫn Ukraine đã làm biết bao nhiêu việc, để đảm bảo cuộc tranh tài sẽ thành công”. Ông cũng nói kể từ ngày Thứ Sáu khi trái banh bắt đầu lăn trên sân Warsaw trong trận mở màn, gần 10,000 nhà báo có mặt tại chỗ và cả tỷ người khắp năm châu “sẽ chỉ nói đến các đội tuyển, cầu thủ và dàn huấn luyện viên đang có mặt tại Ukraine và Ba Lan, chẳng ai chú ý gì đến những chuyện khác cả”.

Quả thật điều ông Platini nói không sai.

Từ sáng sớm Thứ Sáu thủ đô Warsaw của Ba Lan đã mang một không khí khác hẳn những ngày trước đó. Chỗ nào cũng thấy lá cờ đỏ trắng của quốc gia tung bay, mọi người dường như đi nhanh hơn và vui hơn thường ngày, đi nhanh hơn chắc vì họ sợ không kịp đến sân xem trận khai mạc, hay cùng bạn bè hò hét trước màn hình TV ủng hộ hội tuyển nhà trong trận so giày với hội tuyển Hy Lạp, họ vui hơn vì ngày hội lớn của đất nước họ đã đến.

Không chỉ ở tiệm ăn, quán cà phê mà ngay trong siêu thị, trên xe buýt hay trên chuyến xe điện chạy chung quanh thành phố, ai ai cũng nói đến EURO 2012. Họ nói với vẻ tự tin cũng có, lo âu cũng có, tự tin đội banh nhà sẽ lấy được 3 điểm dễ dàng để đứng đầu bảng, nhưng lo âu vì không biết đường đi liệu có bằng phẳng sau trận banh này hay không. Mỗi người đưa ra một ý kiến, mỗi người đưa ra một nhận xét, và bỗng dưng, bốn mươi triệu người dân Ba Lan trở thành 40 triệu nhà bình luận thể thao. Gần 40 triệu người có gần 40 triệu ý kiến khác nhau, và ý kiến nào nghe cũng thấy... không sai.

Ðiều đó đến với tôi ngay từ khi vừa đặt chân xuống phi trường Lotnisko Chopina của thủ đô Warsaw. Từ cổng máy bay đến chỗ lấy hành lý, dọc đường là những tấm bảng chào mừng mọi người đến với EURO 2012. Lái xe chạy ngang qua nhà ga chính của Warsaw, lại thấy một rừng cờ và những tấm bích chương đầy màu sắc nói về EURO 2012, ngồi trong xe cũng nghe những ông bà xướng ngôn viên các đài phát thanh đua nhau nói không kịp thở, ai cũng muốn gửi đến thính giả tin tức mới nhất về EURO 2012.

Bước vào phòng vặn TV lên, đài nào cũng chỉ nói tới bóng đá và đá bóng, ngay cả tin ông sếp Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Hoa Kỳ (FED) cảnh báo có những dấu hiệu tình trạng kinh tế nước Mỹ sẽ “xám” hơn trong những ngày tới, hay phát biểu của bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton về tình hình chính trị thế giới đều chỉ là những hàng chữ khá nhỏ chạy lướt qua màn hình.

Không khí bóng đá bao trùm mọi nơi còn được thể hiện rõ hơn nữa trong những cuộc tiếp xúc ngắn trước giờ bóng lăn. Một anh bạn trẻ người Ba Lan mà tôi gặp ở khu Phố Cổ bảo với giọng hãnh diện “thế hệ trước tôi là thế hệ của cách mạng, thế hệ của chúng tôi là thế hệ vươn mình để tiến về phía trước”. Hỏi anh với một người nước ngoài như tôi thì dấu hiệu nào có thể xem là biểu tượng Ba Lan đang “vươn mình”, anh trả lời ngay: “Chúng tôi được chọn tổ chức EURO 2012, và tôi xem đó là dấu hiệu rõ nhất, lớn nhất” vì “chưa bao giờ đất nước chúng tôi được tổ chức một cuộc tranh tài thể thao tầm cỡ lớn như thế này”.

Ngay chính ông chủ tịch Liên Ðoàn Bóng Ðá UEFA cũng đưa ra một nhận định tương tự. Theo ông Platini, giải 2012 “sẽ để lại một dấu vết lịch sử rất quan trọng cho Ba Lan và Ukraine” tin tưởng người dân cả 2 quốc gia “sẽ không quên được những hình ảnh sống động” kể từ ngày khai mạc ở Warsaw cho đến ngày trận chung kết diễn ra trên sân Kiev của Ukraine. “Khi các quốc gia được chọn tổ chức EURO, World Cup hay Olympic, đời sống của người dân những nước đó trở nên dễ chịu hơn, và rất nhiều điều khác mà họ sẽ không bao giờ quên được”. Ông Platini bảo tiếp: “Những điều người dân hai quốc gia đồng chủ nhà Ba Lan và Ukraine sẽ chẳng bao giờ quên -và quan trọng chẳng kém- là những kỷ niệm về các trận banh, cầu thủ, những điều xảy ra trong suốt thời gian tranh tài và những cảm xúc mà họ có được cũng như đã dành cho giải”.

Nhưng cũng phải nói háo hức không chỉ đến với người dân 2 nước chủ nhà, mà đến cả với những du khách lẫn dân ghiền bóng đá từ mọi nơi đổ về để “hưởng cái không khí mà chỉ ở Ba Lan và Ukraine mới có”, như anh Emanuel từ Athens đưa vợ và 2 cô con gái -đứa lên 7, đứa lên 5- đến Warsaw xem trận mở màn.

UserPostedImage

Nhà báo Nguyễn Văn Khanh tại Ba Lan. (Hình: NV)


Cùng vợ con đứng xếp hàng trước một tiệm bán kem, anh Emanuel vừa cười vừa bảo “thật tình, tôi cũng chẳng dám hy vọng nhiều vào chuyện Hy Lạp sẽ ẵm giải năm nay, nhưng tôi muốn chứng kiến một sự kiện lịch sử cho làng bóng tròn nước tôi”. Sự kiện đó là gì, tôi nêu câu hỏi và nóng lòng muốn biết câu trả lời. “Hồi 2004 Hy Lạp cũng đá trận mở màn với chủ nhà Bồ Ðào Nha, lần này một lần nữa chúng tôi lại được chọn so giầy với người bạn chủ nhà Ba Lan trong trận mở màn. Trong lịch sử EURO, chưa hề có chuyện đặc biệt như thế”. Chỉ chuyện đó không thôi, đã đủ để anh bạn mới quen này xem là điều “tuyệt diệu” -anh nhắc đi nhắc lại dăm ba lần chữ “tuyệt diệu” đó.

Chữ “tuyệt diệu” cũng là điều người dân Ba Lan sẽ đem vào với họ trong giấc ngủ tối nay. Mọi chuyện của ngày đầu tiên đã xong, kết quả trận hòa Hy Lạp 1-1 cũng khiến mọi người hài lòng. Sáng mai thức giấc, họ sẽ bảo với nhau “một ngày mới lại bắt đầu” và ngày mới đó khác hẳn với ngày hôm trước, vì họ đã thấy được thành quả của những cố gắng phải bỏ ra trong hơn 5 năm qua: Từ những giọt mồ hôi của vất vả lúc khởi đầu cho đến khi họ rơi những giọt nước mắt biểu lộ sự hãnh diện lúc nhìn thấy trái banh lăn trên sân cỏ.

Ngủ ngon nhé, những người bạn Ba Lan mới quen của tôi. Nên nhớ từ hôm nay trở đi, cả tỷ người khắp nơi sẽ giống như các bạn, họ sẽ ăn, ngủ và nằm mơ với EURO 2012.

linhphuong  
#3220 Posted : Saturday, June 9, 2012 9:14:42 AM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,153

Thanks: 288 times
Was thanked: 332 time(s) in 225 post(s)
Hóa thân một vị tăng tái sinh ở Việt Nam


UserPostedImage

Chú tiểu Thích Châm Tâm


Thời gian gần đây, Phật tử trong cả nước rộn ràng truyền tay nhau những chiếc đĩa DVD ghi hình một tiểu tăng mới chỉ 5 tuổi đã đọc kinh thành thục như các vị cao tăng. Từ sự việc này, nhiều lời đồn đại về vị tiểu tăng là “Phật sống tái thế” đã xuất hiện.

Tiểu tăng lạ thường

Chú tiểu Thích Chân Tâm sinh ngày 13/6/2006, là con trai một của gia đình Phật tử Chân Thắng & Chân Hương sống tại thành phố Hồ Chí Minh. Các thông tin cho thấy, từ khi còn nằm trong bụng mẹ đến khi mở mắt chào đời, Chân Tâm đã có những biểu hiện kỳ lạ khác thường so với những trẻ khác. Nhiều người truyền tai nhau, khi chị Chân Hương – mẹ của chú tiểu mang thai thì người mẹ này chỉ thích ăn chay, đi chùa và tụng kinh niệm Phật… Ngày Chân Tâm chào đời, mắt chú mở thay cho nhắm nghiền như những đứa trẻ khác. Hơn thế nữa, lúc chú sinh ra, 2 tay của chú lại để ở tư thế “ấn tam muội” – 2 tay bắt vào nhau – một trong những tư thế của các chư tăng, Phật tử hay thực hiện.

Thân thế của chú tiểu càng kỳ bí hơn khi được cho rằng, chú khóc ré lên mỗi khi có người nữ giới ngoài mẹ chú chạm vào. Đặc biệt, chú không thích bú sữa mẹ mà chỉ uống sữa bột bên ngoài. Lớn hơn chút nữa, chú chỉ thích ăn các món chay. Vì thế, mỗi khi có người cho đồ ăn thì chú chỉ thích nhận các món chay. Và càng ngày, chú bé càng có biểu hiện của một nhà tu hành thực sự khi chú thích cạo đầu chứ không để tóc như các bạn; đồng thời thích nghe nhạc niệm Phật, nghe mõ, nghe kinh…

Thấy con có những biểu hiện lạ gia đình đã đưa chú vào quy y Tam Bảo tại chùa Giác Viên – Thủ Đức, TP HCM từ lúc chú còn rất nhỏ. Ni trưởng Thích Nữ Như Thông – chùa Giác Viên cho biết, ban đầu chú bé được Ni trưởng đặt cho pháp danh là Giác Lâm. Điều đặc biệt mà nhà sư thấy ở chú bé này chính là chú không ăn “mặn” được mà chỉ có thể ăn chay, cứ ăn đồ mặn là chú ói ngay lập tức. Chú khá béo tốt, khỏe mạnh và vào chùa thì càng khỏe mạnh hơn. Sư thầy cho biết, cứ mỗi lần để tóc cho chú mà không cạo trọc là chú bị ốm. Chú cũng tỏ ra rất thích thú với trang phục tu hành.

Tới đầu năm 2011, sư thầy Thích Chân Giác vô tình đến chùa Giác Viên và gặp được chú bé kỳ lạ nói trên. Sự nghiệp tu hành chính thức của chú bé Giác Lâm bắt đầu từ đây. Như một cơ duyên, Giác Lâm đã sớm theo thầy tu học trong thời gian 3 tháng. Một điều kỳ kiệu là chú bé này chỉ sau 2-3 lần nghe các bài kinh, kệ là thuộc ngay. Thầy Thích Chân Giác rất yêu thương và hết lòng chăm sóc dìu dắt chú Chân Tâm trên con đường tu học, thầy cho rằng đây là chủng tử của Phật giáo sẽ phát triển tốt sau này do đó cần phải cố gắng hết sức chăm sóc và vun bồi. Ngày 10/3/2011 (Tân Mão), Thầy đã làm lễ thế phát xuất gia cho chú Chân Tâm với pháp hiệu là Thích Chân Tâm.

Chú tiểu là một sư thầy “lộn kiếp”?

Sau sự kiện chú tiểu Chân Tâm xuất gia, chú sớm trở nên nổi tiếng với những kỳ tài hiếm có của một người bình thường. Trước những điều đặc biệt của chú, có người cho rằng đó chính là “bồ tát” tái sinh.

Tuy nhiên, cũng có thông tin đồn đại rằng, chú tiểu Chân Tâm chính là sư thầy Thích Minh Phát “lộn kiếp”. Sư thầy Thích Minh Phát vốn tu ở chùa Ấn Quang, quận 10, TP HCM. Những lời đồn đại càng khiến sự việc khoác thêm màu sắc kỳ ảo khi có thông tin cho rằng, vào năm 1996 trước lúc thầy Thích Minh Phát mất, trong một buổi nói chuyện, thầy nói với vẻ đầy huyền bí rằng, sau khi mất thầy sẽ tái sinh, lúc 5 tuổi sẽ có người nhận ra thầy.

UserPostedImage

Ảnh: Sư thầy Thích Minh Phát, người được coi là đã “đầu thai” vào Chân Tâm


Sư thầy Thích Minh Phát vốn được rất nhiều chư tăng, phật tử yêu quý và kính trọng. Thầy vốn ở gần chùa Ấn Quang và có tên ở nhà là Nhựt Nguyên (còn gọi là điệu Nguyên). Ngay từ nhỏ, điệu Nguyên cũng đã thích lui tới chùa Ấn Quang. Chú bé này vốn cũng là người không thích ăn đồ “mặn”, mỗi lần ăn cơm mà có đồ “mặn” là chú Nhựt Nguyên lại phun ra. Và đến 6 tuổi thì điệu Nguyên đã tự vào chùa xin có được pháp danh để quy y. Năm lên 8 tuổi, nhân một lần người nhà bỏ cá thịt giấu trong đáy chén dưới lớp cơm trắng phủ đầy để ép ăn, Điệu Nguyên vừa bưng chén cơm lên, biết ngay là có mùi thịt cá, bèn làm giận dỗi rồi dứt khoát rời khỏi nhà sang ở luôn bên chùa Ấn Quang.

Trên các diễn đàn Phật giáo, có ý kiến cũng cho rằng, chú tiểu Thích Chân Tâm có nhiều điểm giống với sư thầy Thích Minh Phát. Không chỉ giống về con đường dẫn đến nghiệp tu hành mà còn có những nét bề ngoài rất giống nhau. Tuy nhiên, trước những thông tin này, cũng có nhiều ý kiến trái chiều. Các ý kiến này cho rằng không thể căn cứ vào một vài nét tương đồng mà quy chụp vào chuyện “tái thế” mà cần những bằng chứng xác thực hơn nữa.

Chú tiểu đang ở ẩn để thực hiện “chân tu”

Chúng tôi đã liên hệ với anh Chân Thắng – cha chú tiểu Thích Chân Tâm để hỏi thêm các thông tin về chú bé kỳ lạ này. Tuy nhiên, anh Chân Thắng cho biết việc chú tiểu Chân Tâm giờ đã xuất gia và con đường tu hành của chú còn dài, mọi vấn đề về chú tiểu sẽ được thể hiện sau này. Anh Chân Thắng cũng từ chối cung cấp và bình luận các thông tin về con trai mình.

Mười một điều kỳ lạ của Chân Tâm:

1. Trong suốt thời gian nằm trong bụng mẹ, Chân Tâm đã khiến cho mẹ mình thích ăn chay, thích đến chùa làm công quả, tụng kinh, niệm Phật, nghe Phật pháp.
2. Hơn 8 tháng đã ra đời.
3. Khi bác sĩ mổ ra, đã thấy bé mở mắt và tay bắt “ấn tam muội”.
4. Người nữ đụng vào là khóc.
5. Không thích uống sữa mẹ.
6. Thích ăn chay.
7. Thích cạo trọc đầu.
8. Thích mặc đồ tu.
9. Khi ngủ hay nằm nghiêng bên phải.
10. Khi ai cho thức ăn, thức uống gì, chú đều hỏi đó là chay hay mặn?
11. Thích nghe nhạc niệm Phật và thích đọc thần chú.

Để biết được chính xác nơi ăn ở, tu hành của chú tiểu Thích Chân Tâm, chúng tôi được sư thầy Thích Nữ Như Thông – chùa Giác Viên cho biết, chú tiểu Chân Tâm hiện đã theo sư thầy Thích Chân Giác đến tịnh thất Chân Tâm ở ẩn để thực hiện chân tu. Sư thầy Như Thông cho biết, tịnh thất Chân Tâm là một địa chỉ bí mật mà chính sư thầy cũng không được biết. Chúng tôi đã nhờ cậy đến tổng đài điện thoại 1080 tại TP HCM để tìm địa chỉ của tịnh thất Chân Tâm nhưng tổng đài này cho biết cũng không có thông tin gì về tịnh thất này.

Trả lời trên một diễn đàn Phật giáo, sư thầy Thích Chân Giác cho biết: “Chú Chân Tâm rất ngoan hiền, dễ thương, dễ nuôi, dễ dạy, thích yên tĩnh một mình, không thích nô đùa, vui chơi như bao đứa trẻ khác, mà chỉ ưa thích gõ mõ tụng kinh, học giáo lý và học chữ. Đặc biệt, Chân Tâm rất thông minh, nghe đến đâu nhớ đến đó, học đến đâu thuộc đến đó. Những câu kinh, bài kệ và thần chú chỉ nghe qua, học qua hai ba lần là thuộc. Với những đức tính hết sức hoàn hảo của chú Chân Tâm, nên thầy rất quý mến và yêu thương chú. Thầy dành hết thời gian của mình chăm sóc, dạy bảo cho chú, vì thầy biết đây là chủng tử của Phật giáo… Những năng khiếu này chú đã sẵn có từ bao giờ, nên khi thầy chỉ sơ cho chú là chú nắm bắt ngay, thầy không phải mất thời gian nhiều về vấn đề này. Chú Chân Tâm mới có 5 tuổi, chú đã đánh vần và đọc được chữ. Thầy sẽ cho chú ăn học đến nơi đến chốn, từ Trường Thế học cho đến Trường Phật học. Khả năng của chú đến đâu, thầy sẽ lo đến đó. Thầy chỉ có chú Chân Tâm là vị đệ tử duy nhất nên việc dạy bảo, chăm sóc cho chú rất chặt chẽ và sát sao. Mong muốn duy nhất của thầy, sau này Chân Tâm sẽ thay thầy Hoằng truyền Chánh Pháp lợi lạc quần sanh.

Cũng tại bài phát biểu này, thầy Thích Chân Giác còn kể một câu chuyện đặc biệt về chú tiểu Chân Tâm: “Thầy còn nhớ, cha mẹ chú Chân Tâm có lần kể với thầy câu chuyện lúc chú mới hơn hai tuổi. Mẹ chú trêu chú rằng, nếu chú đi tu mẹ sẽ sinh em bé khác. Chú Chân Tâm lúc đó liền nói với mẹ rằng: “ Mẹ ơi! Mẹ đừng sinh em bé nữa. Làm người khổ lắm. Chỉ những ai đi tu như con mới sướng thôi! Con đi tu vẫn có hiếu với ba mẹ được mà! Sau này ba mẹ già đến chùa ở với con để tu luôn nha!”. Cha mẹ chú lúc ấy rất bất ngờ. Cha chú hỏi: “Sao con nói như vậy? Ai dạy con vậy hả?”. Chú Chân Tâm trả lời: “Là Tổ Bồ Đề Đạt Ma dạy con đó! Đêm qua con ngủ nằm mơ, con thấy Tổ dạy con như vậy!”. Cha mẹ chú hết bị bất ngờ này tới bất ngờ khác. Vì từ trước đến giờ họ chưa bao giờ nói cho Chân Tâm biết, Tổ Bồ Đề Đạt Ma là ai… Vì muốn kiểm chứng lời Chân Tâm, hôm sau cha mẹ dẫn chú tới chùa và bảo Chân Tâm chỉ cho họ xem Tôn tượng Tổ ở đâu?

UserPostedImage

Chú tiểu Thích Châm Tâm nói chuyện về Phật pháp


Thế là chú dẫn cha mẹ mình đến ngay trước ban thờ Tổ, rồi reo lên: “Tổ Bồ Đề Đạt Ma đây nè! Con nằm mơ thấy Tổ nói với con như vậy đó!”. Cha mẹ chú lúc đó mới thật sự tin con mình và họ nửa mừng nửa lo vì những sự kiện kỳ lạ quanh đứa con thơ dại, bé nhỏ. Và bây giờ chú Chân Tâm thật sự đã đi tu, xuất gia hành đạo. Mẹ chú vì cảm lời nói năm xưa của đứa con thơ, nên đã viết một bài thơ chất chứa đầy tâm sự về đứa con thân yêu của mình:

“Mẹ ơi!

Mẹ đừng khóc và đừng sầu mẹ nhé…
Con vẫn là con của mẹ đấy thôi
Dù tóc xanh con gởi lại mẹ rồi
Nhưng tim vẫn mang theo hình bóng Mẹ!”

Và Đại đức Thích Chân Giác đưa ra lời khuyên với các bậc phụ huynh: “Nếu những bậc cha mẹ có con muốn đi tu, dù chỉ một đứa duy nhất, chúng ta hãy hoan hỷ, động viên và tạo thuận duyên, không nên ngăn cản bước chân của con mình. Bởi vì, đi tu là con đường đạo đức tốt đẹp, hướng đến “Chân – Thiện – Mỹ”, mà tất cả các bậc Thánh, ai ai cũng đều tán thán và gia hộ. Vả lại, môi trường chùa chiền là nơi đạo đức, trang nghiêm, thanh tịnh, hướng dẫn con người tu nhân tích đức, bỏ ác làm lành, sống một đời sống thanh khiết, thánh thiện. Cho nên, những gia đình có con đi tu là gia đình đại phúc. Nếu chúng ta tạo thuận duyên cho con mình đi tu, sau này con mình tu đắc đạo không chỉ gia đình được lợi lạc mà tất cả muôn loài chúng sinh cũng được an vui và hạnh phúc. Làm được như vậy, thì phước đức của chúng ta vô lượng, vô biên. Cho nên, những ai có con đi tu là điều vinh hạnh và may mắn rất lớn cho gia đình. Không phải ai cũng được như vậy! Nếu chúng ta có được diễm phúc này thì phải biết trân quý và chăm sóc. Có như vậy, bậc làm cha làm mẹ mới gọi là người hiểu biết và thương con thật sự”.


Edited by user Saturday, June 9, 2012 9:17:52 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest
197 Pages«<159160161162163>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.