Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

8 Pages«<678
Options
View
Go to last post Go to first unread
Ngọc Anh  
#141 Posted : Sunday, August 3, 2014 6:03:40 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,114

Thanks: 6578 times
Was thanked: 5164 time(s) in 2416 post(s)


UserPostedImage


Làm Gì Để Happy Những Ngày Còn Lại...

Trọng Nghĩa


Nghỉ hưu, tuổi hạc cao và sự ra đi của người phối ngẫu là những giai đoạn trong cuộc đời mà phần đông mọi người trước sau gì ai ai cũng đều phải trải qua hết.
Những giai đoạn vừa kể thúc đẩy chúng ta dần dần tách rời ra khỏi cuộc sống và sinh hoạt xã hội bình thường mà chúng ta hằng quen thuộc từ trước tới giờ.
Sự thay đổi trong hoàn cảnh sống có thể dẫn đến tâm trạng buồn chán khiến chúng ta cảm thấy rất lẻ loi, trống vắng và cô đơn.
Các nhà tâm lý học Tây phương đều khuyên chúng ta nên cố gắng đừng để các sự thay đổi làm giới hạn và ngăn trở mình trong mọi sinh hoạt gia đình cũng như xã hội.
Sau đây là những lời khuyên (Không nhứt thiết là mọi người đều đồng ý tất cả...)

1- Nên duy trì một cuộc sống linh động (Be active)
Để giúp cho thân và tâm được quân bình. Việc duy trì một nếp sinh hoạt vừa thể xác và vừa trí tuệ được xem như là một phương pháp dưỡng sinh rất tốt và rất hữu hiệu để làm chậm lại tiến trình lão hóa.
Bắt trí não làm việt thường xuyên, rèn luyện trí nhớ, giao tiếp xã hội, đọc sách, viết lách lăng nhăn, chơi cờ...đều là những phương cách tốt để phòng ngừa bệnh lú lẫn Alzheimer.
Nghỉ hưu là thời gian để quân bình lại cuộc sống, để chúng ta có thể quan tâm hơn về sức khỏe của chính mình. Đây cũng là dịp thuận tiện để mình có thể thực hiện những gì mình hằng mong ước và ưa thích từ trước nhưng chưa có thời gian và cơ hội thực hiện được.
Thiết lập một thời khóa biểu nhất định trong ngày để luyện tập thân thể như: đi bộ, tập thể dục, tập tài chi, tập khí công vv...


2- Giữ một chổ cho gia đình
Nếu con cái ở gần, ta nên đề nghị với chúng để chúng ta có thể giữ hộ các cháu mỗi tuần một ngày hoặc giữ cháu trong thời gian cha mẹ cháu bận hay cần phải đi đây đi đó…
Chúng ta lợi dụng các dịp nầy để truyền đạt kiến thức, dạy dỗ lễ nghi, phong tục Việt Nam…Đây cũng là dịp để thắt chặt thêm tình yêu thương giữa ông bà và các cháu.
Về điểm nầy, có người đã góp ý là mình không nên dính vào vì sợ con cái mình trách móc nầy nọ nếu lỡ làm không đúng ý của chúng. Riêng tác giả thì mình hoàn toàn không nghĩ như thế. Chung quy cũng do mối quan hệ và tình cảm giữa cha mẹ và con cái mà thôi.


3- Giao tiếp xã hội : Nên thường ra khỏi nhà để tiếp xúc với người khác.
Duy trì năng lực và sự linh động đồng nghĩa với sự học hỏi. Giao tiếp xã hội sẽ giúp chúng ta biết thêm nhiều tin tức và có thêm bạn mới.
Đối với người Việt Nam mình thì các hội đoàn, hội cao niên, chùa chiền, thiền viện, nhà thờ là những nơi các bạn già chúng ta có thể đến sinh hoạt để trau đổi, chia sẻ tâm sự, hàn huyên với bạn bè và đồng hương, đồng cảnh …Như vậy mình sẽ cảm thấy bớt lẻ loi cô đơn hơn. Tuy nói thế nhưng cũng có người né tránh các sinh hoạt nầy vì nhiều lý do rất cá nhân…
Chúng ta cũng có thể ghi tên tham gia vào các câu lạc bộ thể thao như bóng bàn, quần vợt, badminton, golf, pétanque, quille, bowling…
Chúng ta cũng có thể gia nhập vào những club sinh hoạt nghệ thuật, văn nghệ, văn học, viết văn, làm thơ, viết báo chùa, tùy theo sở thích, trình độ và điều kiện của mỗi người.
Nếu có máu văn nghệ, chúng ta có thể tham gia vào những nhóm văn nghệ nghiệp dư để vừa hát hò cho nhau nghe, vừa ăn nhậu no nê, rồi sau đó ôm nhau nhảy nhót (của ai nấy ôm nhé!) để được giãn gân giãn cốt. Cam đoan vui lắm. Trong những giây phút nầy, mình sẽ quên mình già, quên những buồn bực về con cái và về chuyện nầy chuyện nọ trong gia đình.


4- Giữ cho mình phải bận rộn (Keep busy)
Viết thơ, E mail thăm hỏi bạn bè, xem internet, đọc sách báo, thăm viếng bạn bè, đi đó đi đây, sửa chữa lặt vặt những đồ đạc hư hỏng, sắp xếp lại nhà cửa, sưu tập tài liệu, đồ vật mà mình ưa thích, làm vườn, trồng hoa trồng kiểng, cắt cỏ, rửa xe, làm tài xế cho bà chủ… đó chỉ là một vài thí dụ nho nhỏ mà thôi.
Riêng cái vụ sắp xếp, sửa chữa lại đồ đạc trong nhà, các bạn đừng có sợ thiếu việc làm vì bà chị sẽ tìm cho bạn làm trối chết hổng hết đâu, đừng có lo mà thêm già.
Để thoát ra khỏi cảm giác cô đơn chúng ta phải tự tạo cho mình một sự bận rộn (hoặc do người khác tạo cho mình!) để khỏi nghĩ quẩn và nhờ vậy chúng ta sẽ bớt cảm thấy trống vắng trong tâm hồn.
Thông thường thì cảm giác cô đơn chỉ xuất hiện vào những thời điểm nhất định nào đó chẳng hạn như vào những dịp lễ lộc, ngày giổ, ngày sinh nhật, hay trong thời gian mùa lễ Giáng Sinh, Tết Tây và TếtTa mà thôi.


5- Dấn thân, tham gia vào các sinh hoạt xã hội.(Involve yourself, joint social group)
Điểm nầy cũng hơi tương tợ điểm ba ở trên.
Tham gia vào các sinh hoạt nhóm, xã hội, đoàn thể, cộng đồng, hoặc làm thiện nguyện cũng là một cách giúp chúng ta bớt cảm thấy cô đơn, lẻ loi đồng thời chúng ta cũng cảm thấy mình còn có ích cho xã hội.
Nếu suốt ngày chỉ ngồi xem tv, xem phim truyện, nhìn ra cửa sổ, thở vắng thở dài thì rất dễ cảm thấy cô đơn và buồn chán.

[b]6- Giúp đỡ người khác (Help others)[/b]
Sự kiện giúp đỡ người khác sẽ làm cho mình cảm thấy hữu ích trong cuộc sống và quên đi nỗi niềm hiu quạnh cô đơn. Cuộc đời mình sẽ có ý nghĩa hơn.


7- Tránh cảnh thoát ly giả tạo (avoid escape)
Chẳng hạn như xem tv quá nhiều hoặc ngủ quá nhiều trong ngày.
Nếu cảm thấy cô đơn buồn chán thì nên tránh ngủ quá nhiều để quên đời cũng như tránh việc đốt thời gian bằng cách ngồi xem Tv suốt ngày.
Không nên để những giấc mơ giả tạo dẫn dắt chúng ta.

8- Tạo hoàn cảnh để có được hạnh phúc (choose to be happy)
Nếu bạn cảm thấy cô đơn thì chắc chắn bạn cũng cảm thấy buồn chán, khổ sở vô cùng. Hoàn cảnh này dễ đưa bạn đến tình trạng trầm cảm không mấy hồi. Hãy tự hỏi liệu những sự dày vò về tinh thần có thể nào giúp mình làm thay đổi được hoàn cảnh của mình hay không? Câu trả lời chắc chắn là không rồi.
Bởi vậy, bạn nên gia nhập và tham gia vào những nhóm sinh hoạt để chia sẻ, nói ra bớt những sầu muộn của mình với bạn bè thân thích, với các thầy trong chùa hoặc với các cha trong nhà thờ, hoặc với những người nào thật tình muốn nghe mình nói.


9- Nuôi thú vật trong nhà
Đây là phương pháp thú vật trị liệu (Zootherapy) rất hữu ích đối với những người sống lẻ loi, già nua, gáo bụa đơn chiếc.Chúng ta có thể nuôi một con vật nào đó (chó, mèo, chim, cá...) để giúp chúng ta bớt căng thẳng tinh thần, tạo thư giãn và bớt cô đơn trong cuộc sống.


10- Lo phần tâm linh (spirituality)
Đi chùa, đi thiền viện, đi nhà thờ, đọc kinh, sách tìm hiểu về tôn giáo và tín ngưỡng đều là những cách giúp những người cao tuổi tìm được sự thanh tịnh trong tâm hồn nhờ đó mà thân tâm được nhiều an lạc.
Sau đây là một bài thơ rất Thiền của Ghyslaine Delisle giúp chúng ta bớt lo nghĩ về tuổi già.

Già an lạc là già trong hy vọng,
Vieillir en beauté, c’est vieillir avec espoir,
Khi số tận kêu ta dừng bước tiến,
Et lorsqLòng sung mãn trong giấc mộng bình an.
Être content de soi en couchant le soir.
ue viendra le point de non recevoir,
Chỉ là tạm biệt, vô thường chớ than.
Se dire qu’au fond, ce n’est qu’un au revoir.


Nguyễn Thượng Chánh Ghyslaine Delisle

KẾT LUẬN

Sự cô đơn thường xãy ra khi chúng ta muốn nhờ cậy người khác làm một công việc gì đó giùm mình.
Trường hợp ngược lại, mình sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn nếu chính mình giúp họ và chính mình làm được những gì có ích cho người khác.

Loneliness is often caused by wanting people to do something for us. When we do things for other people, we are never lonely. Self-referenced thinking often leads to a barrenness of spirit that breeds discontent and loneliness. Think up, think out, toward people, think around, toward all the exciting things of life; and avoid thinking too much about yourself, and the problem of loneliness will disappear.
Loneliness generally occurs at specific times of the day or during specific days such as holidays, birthdays, and anniversaries. Planning ahead for these times so that you are active and busy with other things helps provide a very effective means of dealing with loneliness.

Nhưng còn một thứ cô đơn khác cũng rất tác hại cho hạnh phúc gia đình. Đây là nỗi cô đơn đồng sàng dị mộng, Tây họ gọi là solitude à deux thường xãy ra trong những cập vợ chồng bất luận tuổi tác, tuy sống với nhau trong cùng chung một mái nhà nhưng hai tâm hồn lại bay di theo hai hướng khác nhau.
Vướn nhầm loại cô đơn nào thì cũng đều khổ hết nhưng nếu mình còn có má xấp nhỏ bên cạnh là có phước lắm đó, tuy đôi khi phải chịu nhức đầu, nhức lỗ tai một chút cũng hổng sao vì đã quá quen rồi, còn hơn là phải sống cu ki có một thân một mình./.
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
NNT  
#142 Posted : Wednesday, September 10, 2014 11:09:42 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 7,329
Man
Location: USA

Thanks: 2301 times
Was thanked: 4517 time(s) in 2289 post(s)
Bát Bún Riêu

Ai thoát khỏi cảnh đời gìa yếu
Ai chẳng qua niên thiếu một thời
Được sinh ra giữa cõi đời
Giữ tâm cho trọn kiếp người trả vay .

VN


Từ Auclair, theo đường Liên Tỉnh 53, ngược lên mạn Bắc là Salon Springs thì rẽ phải theo Hương Lộ “P” nhỏ hẹp ngoằn ngoèo lăn mình giữa những khu rừng phong ngút ngàn trùng điệp, tiếp tục thêm vào dăm vòng qua những lưng đồi thoai thoải dốc là tới thung lũng Nivagamond, Louisiana, trạm đặc khu của người da đỏ.
Trời vào Thu, rừng phong đã thay chiếc áo choàng màu hồng lựu. Hơn nửa giờ lái xe, không một bóng người ngoài tiếng gió thở dài, tiếng lá khô sào sạc, tiếng rừng cây trăn trở, không còn một âm thanh nào khác. Tôi cảm tưởng như lạc vào 1 hành tinh xa lạ không sinh vật. Đồi lại đồi liền liền tiếp nối nhau sau cùng tới Nivagamond. Nơi đây có Viện Dưỡng Lão Lakeview mà theo lịch trình thì mỗi năm tôi phải đến một lần để thanh tra y vụ.

Lần đầu tiên đến đây nên tôi không khỏi ngỡ ngàng tưởng dù hẻo lánh đến đâu ít ra cũng có xóm làng, một giáo đường nho nhỏ hay vài ngôi nhà be bé xinh xinh nhưng tuyệt đối không. Ngoài rừng phong đỏ lá chỉ có hồ nước trong veo xanh ngắt màu trời. Trung Tâm An Dưỡng Lakeview như tên gọi ẩn mình dưới tàng cây rợp bóng trên khu đất rộng.

Quay lưng vô rừng thông nhìn ra mặt hồ phẳng lặng như gương, tôi ngẫm nghĩ, nơi đây có thể là điểm nghỉ ngơi lý tưởng cho những người quanh năm lao lực hoặc những ai muốn tìm sự quên lãng, còn chọn làm viện dưỡng lão thì hơi tàn nhẫn.

Tuổi già vốn đã cô đơn mà nơi đây lại hầu như tách biệt với thế giới bên ngoài. Trừ y tá, y công và vài chuyên viên dịch vụ thì chẳng còn ai, người nào cũng bận bù đầu, rảnh rỗi đâu mà tán gẫu với những người già. Nhất là sau buổi cơm chiều khi hoàng hôn buông xuống, ai nấy đều đã về nhà thì bóng đêm chắc phải thật dài.

Vừa đẩy cửa bước vào tôi đã giật mình vì gặp một hàng 6 chiếc xe lăn đang dàn chào. Trên mỗi xe là 1 lão ông hoặc lão bà độ bảy, tám mươi, mái tóc bạc phơ, mắt hom hem sau làn mục kính. Có người trông còn sáng suốt, người thì như xác không hồn. Họ chăm chú nhìn tôi từ đầu đến chân như quan sát một quái nhân đến từ hành tinh khác. Có lẽ vì tôi là người Á Châu duy nhất tới đây chăng? Cô y tá hướng dẫn như đoán được cảm nghĩ của tôi bèn nhoẻn miệng cười:

- Ông ngạc nhiên lắm sao?

Tôi ngập ngừng:

- Bộ họ biết hôm nay tôi đến đây nên hiếu kỳ muốn trông thấy mặt tôi.

Cô y tá khẽ lắc đầu:

- Mỗi ngày đều như vậy, sáng nào họ cũng ngồi đó để mong chờ.

- Chờ thân nhân tới đón?

- Dạ thưa không.

- Vậy hay là chờ bạn bè đến thăm?

Cô y tá phì cười pha trò:

- Ông nghĩ già ngần ấy tuổi mà còn hẹn bạn gái sao?

- Không, ý tôi là bạn thông thường đấy.

- Nếu những người bạn ấy chưa nằm xuống thì cũng đang ngồi xe lăn như họ tại một viện dưỡng lão nào đó thôi, rồi ngậm ngùi họ mong chờ những hình bóng không bao giờ đến, xa xôi trong ký ức.

Rồi cô khẽ thở dài:

- Tôi làm việc ở đây hơn 10 năm, đã chứng kiến nhiều hoạt cảnh, tháng nào cũng có người mới tới và cũng có người vĩnh viễn ra đi.

- Chắc ít nhiều, lòng cô cũng có phần nào xao xuyến, phải không cô?

- Thật tình mà nói lúc đầu thì có đấy, nhưng mà bây giờ tôi đã quen rồi.

- Tôi nghĩ là cô rất mẫn cảm?

- Chỉ là do tập luyện thôi chứ bằng không thì sẽ ngã quỵ đó ông!

Chúng tôi vào thang máy lên tầng trên, một cụ già chống gậy tập tễnh vô theo. Cô y tá nhìn ông ta và hỏi:

- Ông đi lên thang máy hay là đi xuống?

Cụ đáp như cái máy, giọng nói khò khè yếu ớt khó nghe:

- Đi.. đi xuống, rồi đi.. đi lên, rồi đi.. đi xuống , đi lên.

Tôi nhận thấy ông ta chẳng nhìn ai cả, ánh mắt không hồn đang hướng về phương trời vô định. Dường như quá quen thuộc với những hiện tượng này, cô y tá thản nhiên nói:

- Vậy thì xin ông bước ra chờ chuyến sau sẽ có người đi với, chúng tôi đang bận.

Cô bèn nắm tay dẫn ông cụ ra ngoài rồi lạnh lùng khép cửa. Tôi thắc mắc:
- Nếu ông ấy lại tiếp tục bấm nút thang máy thì sao cô?

- Chúng tôi đã lượng trước được điều ấy cho nên tất cả nút cắt điện trong viện đều gắn rất cao người già không thể với tới.

- À thì ra vậy!

Công tác xong trời cũng về chiều, tôi từ giã, cô y tá tiễn tôi ra cửa. Đoàn xe lăn vẫn còn dàn chào.

Chợt trông thấy trong góc tối 1 ông lão độ trên dưới 80 đang cô đơn ngồi bất động trên xe lăn như pho tượng cũ. Điểm khác biệt khiến tôi chú ý là ông ta không phải người da trắng và cũng không hoà nhập vào toán dàn chào. Da ông màu đồng nâu có nhiều vết nhăn đậm nét thời gian hằn trên mặt. Mái tóc bạc phơ rủ loà xoà trên trán, vóc người bé nhỏ, mắt hom hem trân trối nhìn tôi như muốn nói điều gì. Tôi đoán chừng ông là thổ dân da đỏ. Hiếu kỳ tôi hỏi cô y tá:

- Và vị dưỡng lão này cũng là người Indian hở cô? Tôi nghĩ đó là trách nhiệm của chính phủ liên bang chứ?

Cô ta ngạc nhiên:

- Ủa sao ông lại hỏi vậy?

Tôi trỏ ông lão ngồi xe lăn:

- Vậy không phải Indian là gì?

Cô y tá phì cười:

- Ông ta là người Á Đông đó ông ạ.

Tôi giật mình:

- Người Á Đông?

- Dạ phải, dường như là Việt Nam đó.

Thêm một lần kinh ngạc, tôi không ngờ nơi vùng đất hẻo lánh đìu hiu lạnh lẽo này cũng có người Việt cư trú. Tôi bèn hỏi dồn:

- Sao cô biết ông ta là người Việt.

- Dạ thưa ông hồ sơ có ghi đó ông ạ.

- Vậy thì ông ấy vào đây lâu chưa cô?

- Hơn 10 năm.

Rồi cô khẽ lắc đầu:

- Tội nghiệp, ông ta rất hiền lành dễ thương ai cũng quý mến cả. Nhưng hiềm chẳng nói được tiếng Anh cho nên suốt ngày cứ thui thủi một mình không có bạn.

- Vậy thân nhân ông ấy có thường xuyên tới thăm ông ấy không?

- Một lần cách đây lâu lắm, hẳn có uẩn khúc gì đây.

Không cam tâm làm ngơ trước người đồng hương đang gặp cảnh bẽ bàng nơi đất khách, tôi tự giới thiệu tôi cũng là người Việt Nam. Cô ta trố mắt:

- Ồ thế mà tôi cứ đinh ninh ông là người Trung Hoa.

Tôi cười:

- Trong mắt người Tây Phương, thì bất cứ ai da vàng cũng là người Tàu.

Cô ta pha trò:

- Cũng đâu phải lạ, nhiều anh Tàu nhan nhản khắp nơi. Ngay trong xóm da đỏ hẻo lánh tít mù trên miền Bắc cũng có. Lần nào qua đó tôi cũng ghé mua cơm chiên, chả giò vừa ngon vừa rẻ nhưng phải cái là…..

Tôi nhoẻn miệng cười:

- Mỡ dầu và bột ngọt hơi nhiều phải không cô?

Cô ta cười xoà:

- Phải nói là nhiều quá mới đúng. Khổ công tập thể dục cả tháng, ăn một bữa cơm Tàu là đâu vào đấy, có khi còn thặng dư là khác.

Tôi quay lại vấn đề:

- Tôi muốn tiếp xúc với ông lão người Việt để mà chào hỏi làm quen, có thể ông ấy cũng đang cần nói chuyện vì lâu lắm chưa có dịp.

Cô y tá mừng rỡ:

- Hay lắm, đó cũng là điều tôi mong muốn. Vùng này hẻo lánh quá nên không tìm ra người thông dịch, nhân tiện nhờ ông hỏi xem ông ấy có nhu cầu hay đề nghị gì hầu chúng tôi đáp ứng không?

- Vâng, tôi sẽ cố gắng làm điều đó cô.

Thấy tôi đi tới ông lão ngước lên, nhíu đôi mắt hom hem nhìn chầm chập, vừa ngạc nhiên vừa thoáng chút ngại ngùng. Tôi gật đầu chào:

- Dạ thưa chào cụ ạ.

Nét mặt rạng niềm vui, giọng nói run run vì xúc động:

- Dạ chào, chào thầy, thầy người Việt à?

Giọng ông hơi nặng và chân thật. Tôi thân mật nắm tay ông.

- Thưa cụ cháu cũng là người Việt như cụ đấy ạ.

Ông lại nghẹn ngào:

- Cảm ơn Thiên Chúa, cảm ơn Đức Mẹ Từ Bi đã cho tôi gặp được ông.

Tôi kéo ghế ngồi bên cạnh và bắt đầu trò chuyện.

- Thưa cụ, vì sao cụ cho là cuộc gặp gỡ hôm nay là do Thiên Chúa và Đức Mẹ sắp đặt.

- Tại đêm nào tôi cũng cầu nguyện ơn trên cho tôi gặp được người đồng hương.

- Có chuyện gì khẩn cấp không thưa cụ?

- Để được nói chuyện bằng tiếng Việt mình thôi.

Cụ thở dài:

- Lâu lắm rồi tôi chưa được nói hay là nghe tiếng mẹ đẻ.

Nhức trong tim, tôi bùi ngùi thương cảm, một ước mơ thật đơn giản mà sao quá xa vời. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện. Ông kể:

“Tên tôi là Tỉnh, Nguyễn Văn Tỉnh, trước kia ở Bình Tuy, làm nghề biển, có thuyền đánh cá. Tuy không giàu, nhưng cuộc sống cũng sung túc. Tôi có vợ, 3 con trai, đứa lớn nhất còn sống thì giờ này cũng đã gần 50. Năm 75, Cộng Sản tràn vào, cả nước kéo nhau chạy nạn, sẵn phương tiện trong tay tôi chở vợ con vượt thoát, nhưng chẳng may là sau 3 ngày lênh đênh trên mặt biển thì gặp bão lớn tàu chìm. Tôi và đứa con út lên 6 được may mắn đã gặp tàu Mỹ nó vớt, còn vợ và 2 đứa con lớn thì mất tích thầy ạ. Sau đó thì tôi được bảo trợ về Louisiana, nơi đây có đông người đồng hương nên cũng đỡ buồn. Tôi bắt đầu tái tạo sự nghiệp, hùn hạp với bạn bè mua tàu đánh cá làm việc ngày đêm, trước là để vơi buồn, sau là tạo dựng tương lai cho thằng Út, giọt máu cuối cùng còn sót lại của tôi. Tôi ước mong thằng bé sẽ theo cha mà học nghề biển nhưng nó thì không muốn. Nó chỉ thích làm bác sĩ, kỹ sư ngồi nhà mát thôi chứ không chịu dãi nắng dầm mưa như bố, thế nên thầy biết không, vừa xong trung học là nó quyết chọn trường xa để mà tiếp tục theo đại học”.

Ông ngừng lại một chút để dằn cơn xúc động rồi ngậm ngùi kể tiếp:

“Tôi chỉ có mình nó, không thể sống xa con, nên quyết định là bán hết tài sản để mà dọn theo, bạn bè ai cũng ngăn cản thầy ạ, nhưng tôi quyết giữ lập trường, mang hết tiền dành dụm đến cái tiểu bang này mua 1 căn nhà nhỏ ở ngoại ô, còn chút ít thì gửi vào trong quỹ tiết kiệm lấy lời sống qua ngày. Hai cha con đùm bọc nhau, cuộc sống tuy chẳng sung túc nhưng chẳng nhẹ nhàng. Tuổi ngày một già thì sức khỏe càng yếu, năm ấy trời mưa đá, tôi bị ngã gẫy chân thầy ạ. Bác sĩ cho biết xương già thì không có lành được và phải vĩnh viễn ngồi trên xe lăn. Thằng Út ra trường có việc làm ở Nữu Ước.

Tự biết là khó có thể theo con và không muốn làm trở ngại bước tiến thân của nó nên tôi xin vào viện dưỡng lão. Tôi lên tiếng trước thầy ạ cho nó khỏi bị khó xử. Nó giúp tôi làm thủ tục và hứa là khi nào làm ăn yên ổn nó sẽ đón tôi về. Các viện dưỡng lão tương đối khá đều hết chỗ, may thay trong lúc đang bối rối thì có anh bạn học người da đỏ quen Út mách cho tôi nơi này. Thấy con tôi buồn tôi bèn an ủi nó: nơi nào cũng là quê người, cũng giống nhau thôi, thỉnh thoảng con về thăm bố là bố vui rồi. Thế là cả ngôi nhà lẫn tiền dành dụm phải trao hết cho viện dưỡng lão, dĩ nhiên là tôi được nhận.”

Ánh mắt xa xôi nhìn về phía chân trời đang có đàn chim chiều đang soải cánh ông chép miệng:

- Chà nhanh quá, mới đó đã 10 năm rồi.

- Thưa cụ, thời gian qua chắc là anh Út vẫn thường xuyên về thăm cụ chứ?

- Ừ, một năm thì nó cũng trở lại, nó khoe tôi hình cô gái Mỹ và nó nói, dâu tương lai của bố đó. Rồi thầy biết không, từ đó biệt tăm luôn.

- Cụ hoàn toàn không biết tin tức gì về anh ấy sao?

- Không, mà thật tình tôi cũng không muốn biết nữa.

- Tại sao, anh ấy là con trai duy nhất của cụ mà? Cháu sẽ giúp cụ tìm anh ấy nhé?

Ông lão rơm rớm nước mắt:

- Tôi sợ lắm, thầy ơi, thà biền biệt như thế mà tôi vẫn tin tưởng là nó đang sống tốt với vợ con ở một nơi nào đó trên quả đất còn hơn là biết tin buồn. Quả tình tôi không kham nổi.

Tôi nghẹn lời nói không được, lát sau qua cơn xúc động, tôi bèn hỏi:

- Giờ đây cụ có còn ước nguyện gì thì cụ cho cháu biết, cháu sẽ hết lòng giúp với tất cả khả năng của mình thưa cụ.

Ông lão thở dài:

- Già rồi còn được mấy năm trước mặt hở thầy?

Ánh mắt chợt linh động, ông nhìn tôi và chép miệng:

- À, mà tôi thèm một bát bún riêu quá.

Hai tuần sau vào ngày Chủ Nhật, tôi nhờ chị bạn thân nấu giùm 2 bát bún riêu cua, bún nước để riêng, có đầy đủ chanh, rau, nước mắm, ớt hiểm tươi còn đặc biệt có thêm lọ mắm ruốc thật ngon. Tôi cho tất cả vào túi xách đem vào viện dưỡng lão Lakeview. Mất hơn 4 giờ, sau cùng tôi đã tới. Như lần trước, ông vẫn ngồi trên xe lăn gần cửa sổ cuối phòng.

Bất ngờ trông thấy tôi ông mừng rỡ kêu lên:

- Ồ kìa thầy, thầy lại về đây công tác hở thầy?

Tôi chạy tới nắm tay ông:

- Dạ thưa lần này thì cháu chỉ đến đây thăm cụ và cháu có một món quà đặc biệt mang biếu cụ đây.

Lộ vẻ cảm động ông cụ nhoẻn cười đôi mắt nhăn nheo:

- Bày vẽ làm chi hở thầy, đến thăm tôi là quý rồi thầy ơi.

Tôi xin phép ban quản lý đưa cụ ra vườn vì thức ăn nặng mùi mắm ruốc nên tôi phải mang theo 1 lọ cồn nhỏ để đun nóng ngoài trời. Cụ chăm chú nhìn tôi bỏ bún ra tô, trộn rau ghém, nêm mắm ruốc, chan nước dùng nghi ngút bốc hơi, rắc chút tiêu thơm trên lớp gạch cua nổi vàng trên mặt. Nặn hai lát chanh tươi và sau cùng là ba trái ớt hiểm đỏ thơm nồng cay xé lưỡi. Không nén được thèm thuồng, chốc chốc cụ lại nuốt nước bọt. Tôi đặt tô bún riêu trước mặt và mời cụ cầm đũa. Cụ run giọng:

- Cám ơn thầy, không ngờ hôm nay tôi còn được ăn bát riêu cua. Mời thầy cùng ăn cho vui ạ.

- Cám ơn cụ, cháu đã ăn xong ở nhà, xin cụ dùng tự nhiên, bún riêu còn nhiều, hết tô này cháu sẽ hâm tô khác.

Cụ trịnh trọng húp từng muỗng xúp, gắp từng đũa bún, cắn từng miếng ớt cay ngon lành như chưa từng được ăn ngon, chốc chốc cụ dừng tay để lau mồ hôi và luôn miệng khen tấm tắc:

- Trời ơi, bún riêu ngon quá mà mắm ruốc thơm quá thầy ơi.

Tôi cảm động đặt tay lên vai cụ:

- Thưa nếu cụ bằng lòng nhận cháu làm con, cháu sẽ thay anh Út và thường xuyên thăm viếng cụ nhé.

Cụ sững sờ nhìn tôi thật lâu như không tin ở tai mình rồi hai dòng nước mắt từ từ lăn dài trên đôi má hóp:

- Trời ơi, sao tôi có được diễm phúc như vậy sao trời!

Tôi yêu cầu ban quản lý ghi tên tôi vào danh sách thân nhân, và dặn dò khi có chuyện cần thì cứ gọi. Năm sau, còn một ngày nữa là Tết, tôi đã chuẩn bị xong quà cáp có cả trà thơm, mứt ngọt dự định sáng hôm sau Mồng Một đầu năm sẽ mang lên Lakeview mừng tuổi cụ. Đang ngon giấc, chợt có chuông điện thoại, tôi nhấc ống nghe, bên kia đầu dây tiếng cô y tá trực của viện dưỡng lão Lakeview:

- Dạ thưa hỏi, có phải ông là ông Trần không?

- Dạ vâng ạ, là chính tôi đây .

- Dạ thưa ông, cụ Tỉnh đau nặng.

- Tình trạng thế nào có nguy không cô?

- À, đang nằm phòng hồi sinh bệnh viện ở thành phố đó thưa ông.

- Cám ơn cô rất nhiều, ngày mai tôi sẽ đến cụ.

- À ông nên đi sớm hơn đi là vì sợ không còn dịp nữa.

Tôi rụng rời, ngoài trời tuyết rơi càng lúc càng nhiều, trời trở lạnh, gió giật từng cơn, hoa tuyết bay nghiêng như ngàn vạn mũi tên bắn vào kính nghe rào rào như vãi cát. Không gian mờ mịt, rừng phong trắng xoá một màu, tuyết phủ lớp dầy trên mặt đất. Tôi rà thắng cho xe chạy chậm để khỏi rơi xuống hố. Sau cùng cũng tới được bệnh viện Hayward.

Cô y tá nhìn tôi ái ngại:

- Thưa ông, suốt đêm qua ông ấy cứ gọi tên một người nào đó. Không biết có phải là ông không ạ.

- Cô còn nhớ là ông gọi tên gì không?

- Chỉ một tiếng duy nhất, dường như là Work hay Út gì đó.

Tôi đã hiểu là thằng Út.

Tôi hé cửa lách vào trân trối nhìn ông rồi ngồi xuống bên giường, người ông khô đét, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vầng trán nhăn nheo. Ông chợt cử động rồi thều thào.. Út.. Út.

Nước mắt chực trào ra, giờ phút nầy tôi phải làm một điều gì để ông được mỉm cười khi vĩnh biệt. Tôi bóp nhẹ bàn tay gầy guộc và nghẹn ngào:

- Thưa cha, con đã về đây thưa cha.

Mi mắt ông động đậy, cố nhướng nhìn lên. Rồi kiệt sức nên từ từ khép lại nhưng môi còn mấp máy:

- Út.. Út, Út con.

- Phải thưa cha, con là Út đây cha. Con là đứa con bất hiếu đã quay về bên cha để xin cha tha thứ cho con.

Tôi cảm được các ngón tay khô gầy đang bắt đầu cử động trong lòng tay tôi, cố nắm giữ đứa con yêu đừng có xa rời. Nước mắt tôi vô tình rơi xuống làn môi khô nứt nẻ đang hé một nụ cười.

Gia tài ông để lại là một bọc vải nhỏ trong ấy có một tượng chúa Giê-Su bị đóng đinh trên cây thập giá và tấm hình đen trắng đã trổ vàng chụp gia đình 5 người đoàn tụ, đứa nhỏ nhất còn bế trên tay, tôi đoán nó tên là Út.

Tuổi xuân giờ đã đi đâu
Còn đây tóc bạc phai màu thời gian


Tác giả Ẩn Danh
thanks 1 user thanked NNT for this useful post.
Ngọc Anh on 6/8/2015(UTC)
NNT  
#143 Posted : Friday, October 10, 2014 7:46:20 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 7,329
Man
Location: USA

Thanks: 2301 times
Was thanked: 4517 time(s) in 2289 post(s)
Nghỉ mệt lưng chừng đồi
Móc gương soi mặt lần cuối

http://mycorwin.wordpres...eniors-true-reflections/

Edited by user Friday, October 10, 2014 9:16:01 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked NNT for this useful post.
tý xưng on 10/25/2014(UTC)
NNT  
#144 Posted : Thursday, December 4, 2014 8:22:42 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 7,329
Man
Location: USA

Thanks: 2301 times
Was thanked: 4517 time(s) in 2289 post(s)
thanks 1 user thanked NNT for this useful post.
Ngọc Anh on 6/8/2015(UTC)
tý xưng  
#145 Posted : Friday, December 5, 2014 5:28:19 PM(UTC)
tý xưng

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 270

Thanks: 138 times
Was thanked: 268 time(s) in 140 post(s)


Quá đau lòng !

Tui không muốn sống như vậy đâu các tý's ơi
Con đường thơ ấu vẫn còn xanh...
thanks 1 user thanked tý xưng for this useful post.
Ngọc Anh on 6/8/2015(UTC)
DVD  
#146 Posted : Friday, December 5, 2014 6:47:45 PM(UTC)
DVD

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 2/18/2013(UTC)
Posts: 41

Thanks: 14 times
Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
Originally Posted by: NNT Go to Quoted Post


Muốn được 50% thì lết đến 66t . Nếu lương về hưu (income) mà > 32k thì tax nuốt 14% . Già thì sinh bệnh, an hưởng gì ?? Bạn thân hưũ cũng tùy duyên số mo^~I ngu*o*`i .
thanks 1 user thanked DVD for this useful post.
Ngọc Anh on 6/8/2015(UTC)
Ngọc Anh  
#147 Posted : Monday, December 22, 2014 4:43:40 PM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,114

Thanks: 6578 times
Was thanked: 5164 time(s) in 2416 post(s)

UserPostedImage

Càng cao tuổi càng cần ăn ngon


Mời xem...nên đọc chậm để nhớ những điều cần làm !!!

Chúng ta sống đến tuổi nầy là may mắn lắm rồi ! nên ăn những gì chúng ta thích, đừng hà tiện nữa ! để dành tiền cho con cháu biết bao nhiêu cho đủ ??? Hơn nữa, chúng nó có bằng cấp, có công việc tốt, chúng nó hẵn nhiên là giàcu có hơn mình ! thì tại sao mình lại hà tiện, chắc chiu để dành cho chúng ? biết bao nhiêu cho đủ ?? ( còn ăn thì cứ ăn cho thỏa thích. Một mai răng rụng hết chỉ còn nhìn mà hít hà thôi ! ! ! )

Tuy không hẳn vì bất hiếu nhưng do định kiến là người cao tuổi không cần ăn nhiều nên không thiếu người già bị rơi vào tình trạng suy dinh dưỡng một cách oan uổng! Thêm vào đó là nhiều người lớn tuổi phải kiêng cữ, thường khi thái quá do con cháu ép buộc, vì bệnh tiểu đường, cao huyết áp, tăng mỡ trong máu…

Vấn đề chưa dừng lại ở điểm cơ thể người cao niên vì thế mà thiếu dưỡng chất. Nguy hơn nhiều là do đó mà sức đề kháng bị xói mòn khiến bệnh bội nhiễm cũng như bệnh do thoái hóa cơ khớp trở thành mối đe dọa thường xuyên cho cơ thể vốn vừa nhạy cảm, vừa dễ thiếu nước khi tuổi đời chồng chất. Nếu xét về mặt dược lý, bữa ăn của người cao tuổi thậm chí quan trọng không kém viên thuốc đặc hiệu.

Quan điểm theo đó người cao tuổi phải e dè với từng miếng ăn, là một sai lầm nghiêm trọng. Nhiều công trình nghiên cứu trong thời gian gần đây cho thấy hình thức ăn uống dồi dào rau cải tươi, nhiều cá biển, và nhất là ngon miệng, là chế độ dinh dưỡng lý tưởng cho người già.

Bằng chứng là người cao tuổi ở Địa Trung Hải ít bị nhồi máu cơ tim nhờ khẩu phần đa dạng với thực phẩm “xanh” chiếm tối thiểu 60% tổng lượng. Bằng chứng là người Nhật có tuổi thọ cao nhất thế giới nhờ thực đơn hầu như không bao giờ thiếu cá biển và đậu nành. Ngược lại, người cao tuổi trong các nhà dưỡng lão ở Hoa Kỳ, nơi chế độ ăn uống kiêng cữ được đặt lên hàng đầu, lại có tỷ lệ tai biến mạch máu não và tử vong vì nhồi máu cơ tim vượt xa các nước khác!


Từ nhận thức đó, thay vì tiếp tục đề cao hình thức kiêng khem, đa số chuyên gia dinh dưỡng ở khắp nơi đã đồng lòng tán dương chế độ dinh dưỡng mang nhiều nét “đổi mới” cho người già dựa trên các nguyên tắc như sau:

• Người cao tuổi nên ăn tất cả những món ưa thích và ngon miệng, miễn là với lượng không gây trở ngại cho chức năng tiêu hóa.

• Khẩu phần hàng ngày càng đa dạng càng tốt, càng ít thực phẩm công nghệ càng hay.

• Chắc chắn uống đủ nước trong ngày bằng cách chú trọng các món cung cấp nước như rau trái, món canh…, thay vì uống nước vì nhiều người già thường chỉ uống khi khát.

• Đừng nấu cho người cao tuổi các món ăn tuy bổ dưỡng về thành phần nhưng với khẩu vị nuốt không vô !!!. Đừng quên cảm giác ngon miệng là đòn bẩy cho sức kháng bệnh.

• Không nhất thiết phải cữ muối tuyệt đối nếu không có y lệnh của thầy thuốc trong giai đoạn bệnh tim mạch cấp tính.

• Không nên thiếu món ngọt nếu thực khách chưa bị bệnh tiểu đường.

• Luôn luôn có rau quả tươi trong khẩu phần.

• Nên có nhiều bữa ăn nhỏ thay vì ngày ba bữa đúng giờ.

• Một ly rượu vang cho mỗi bữa ăn là điều nên làm.

• Chỉ tránh các món ăn gây dị ứng, món chiên xào nếu đã có bệnh trên đường tiêu hóa như viêm đại trường mãn, viêm ruột dị ứng, trĩ…

• Có bữa cơm gia đình cùng con cháu thay vì ăn riêng trong buồn tẻ như người bệnh nặng.

• Vận động nhẹ trước và sau bữa ăn.

Con cháu nếu biết thương ông bà đừng quên là các nhà nghiên cứu ở Hoa Kỳ vừa chứng minh hẳn hòi là :
người cao tuổi nếu có da có thịt một chút, nghĩa là dư cân, ít bị bệnh và sống thọ hơn bạn đồng niên mình hạc xương mai.

Lượng mỡ dưới da, tất nhiên không nhiều, chính là kho dự trữ dưỡng chất để đáp ứng cho nhu cầu phục hồi của cơ thể người cao tuổi mỗi lần ngã bệnh.
Không cho người già ăn no bụng và ngon miệng là một điều đáng trách cả về lý lẫn về tình.


Bác sĩ Lương Lễ Hoàng

Edited by user Monday, December 22, 2014 5:04:57 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
Ngọc Anh  
#148 Posted : Wednesday, December 24, 2014 6:49:16 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,114

Thanks: 6578 times
Was thanked: 5164 time(s) in 2416 post(s)
MERRY CHRISTMAS

UserPostedImage

Chúc anh/chị Nhân Sâm và ACE khách vãng lai cùng gia đình mùa lễ an lành và năm mới hạnh phúc bình an

Edited by user Wednesday, December 24, 2014 6:49:52 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
NNT  
#149 Posted : Monday, June 8, 2015 9:26:49 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 7,329
Man
Location: USA

Thanks: 2301 times
Was thanked: 4517 time(s) in 2289 post(s)
Chốn "Nhân Gian Không Thể Hiểu" - Alan Phan
http://www.gocnhinalan.c...han-gian-khong-hieu.html

Edited by user Monday, June 8, 2015 9:28:16 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked NNT for this useful post.
Ngọc Anh on 6/8/2015(UTC)
Ngọc Anh  
#150 Posted : Monday, June 8, 2015 12:35:09 PM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,114

Thanks: 6578 times
Was thanked: 5164 time(s) in 2416 post(s)
Đọc bài cảm giác ngậm ngùi, nhưng cái tựa đề thì ...chẳng ăn nhập gì tới bài viết !

Cũng nhớ ra, sao mình chưa một lần viếng thăm những ngôi mộ trong nghĩa trang đó, dù đã chạy xe ngang qua không biết bao nhiêu lần
Gần nhứt là viếng thăm anh Phạm Sĩ Trung lần cuối cùng, mới đó, chắc gần 10 năm anh an nghỉ rồi

Edited by user Monday, June 8, 2015 12:36:48 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
NNT  
#151 Posted : Monday, June 8, 2015 4:26:32 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 7,329
Man
Location: USA

Thanks: 2301 times
Was thanked: 4517 time(s) in 2289 post(s)
Originally Posted by: Ngọc Anh Go to Quoted Post
Đọc bài cảm giác ngậm ngùi, nhưng cái tựa đề thì ...chẳng ăn nhập gì tới bài viết !
...................................................................................................................................................................................................................................................


Tựa đề bài viết chắc hẳn Alan Phan lấy từ ý trong 4 câu thơ của Mai Thảo (được trạm trên mộ bia của nhà thơ nầy) :


“Thế giới có triệu điều không thể hiểu
Càng hiểu không ra lúc cuối đời
Chẳng sao, khi đã nằm trong đất
Ðọc ở sao trời sẽ hiểu thôi”

Edited by user Monday, June 8, 2015 4:48:33 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Ngọc Anh  
#152 Posted : Tuesday, June 9, 2015 9:02:08 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,114

Thanks: 6578 times
Was thanked: 5164 time(s) in 2416 post(s)

Thì ra bloger Alan Phan đổi tựa đề của bài viết (tác giả Ngọc Lan- Người Việt)
Ở chốn nhân gian không thể hiểu in như là lấy ra từ 1 câu thơ của nhà thơ Du Tử lê , thay đổi chữ chỗ thành chốn



Ở Chỗ Nhân Gian Kgông Thể Hiểu
(Bài Nhân Gian Thứ Nhất)


Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Đôi mắt người hồ như biển đông
Có mưa-tôi-cũ về ngang đó
Tự buổi thiên đàng chưa lập xong

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Mái tóc người hồ như rừng cây
Có mấy che lối về cho lá
Và những con đường thật riêng tây

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi có người hồ như vết thương
Có đêm ngó xuống bàn tay lạnh
Và chỗ em ngồi đã bỏ không

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi có người hồ như tấm gương
Thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết
Và bóng đo dài nỗi tủi thân

Ở chỗ nhân giang không thể hiểu
Tôi có người hồ như hạt sương
Có bông hoa đỏ chiều tâm khúc
Tôi thấy từ em một quê hương

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi có người hồ như tiếng chim
Theo cơn bão rớt về ngang phố
Tôi học từ em: niềm lãng quên

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi có người hồ như ấu thơ
Đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối
Và buồn thấy như mẹ ở xa

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi biết người mang một nỗi buồn
Biết ta cuối kiếp tim còn lạnh
Cùng nỗi sầu bay đâu hư không

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi xin người sớm phục sinh tôi

Du Tử Lê

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
NNT  
#153 Posted : Wednesday, April 27, 2016 5:43:44 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 7,329
Man
Location: USA

Thanks: 2301 times
Was thanked: 4517 time(s) in 2289 post(s)
thanks 1 user thanked NNT for this useful post.
Ngọc Anh on 10/2/2017(UTC)
Ngọc Anh  
#154 Posted : Monday, October 2, 2017 11:31:52 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,114

Thanks: 6578 times
Was thanked: 5164 time(s) in 2416 post(s)
UserPostedImage

Người Việt Viết Tiếng Việt. "Người Giệc Giết" Tiếng Việt.

C.vanto

Hồi còn nhỏ tôi thường nghêu ngao câu: “Con cò, con giệc, con nông, sao mày dẫm lúa nhà ông, hỡi cò?”, thì nay, nhân việc một số báo nói, báo viết ở xứ tỵ nạn CS lại cứ đi chôm chĩa “ngôn ngữ VC” khiến tôi lại phải nghêu ngao:

“Con cò, người giệc có lông, sao mày nỡ giết tiếng nước ông, hỡi giệc?”.

Người Việt chọn tự do. Tự do là tư hữu, là ruộng của ai người đó cày, nên người Việt viết tiếng Việt. Việt Cộng chọn Cộng Sản, nghĩa là cộng tất cả những gì cá nhân có để chơi chung hưởng chung, tất cả cày chung một miếng ruộng, sản phẩm tạo ra thì hưởng chung hoặc gửi nhà trẻ quốc doanh. Cái chế độ ảo tưởng CS đó nó đã “chết-mother” nó từ lâu rồi, chết ngay từ cái gốc, chết từ nơi ông tổ khơi ra nó. Nó cũng “chết-father” nó ở cái XHCNVN từ lâu rồi, chỉ còn sót lại cái đuôi “định hướng XHCN”. Nhưng những ngôn ngữ quái đản mà chúng tạo ra vẫn còn di hại mãi về sau, nó như những mầm mống ung thư giết chết tiếng Việt. Nhưng có một số người Việt tỵ nạn CS hay bỏ chạy VC để tha phương cầu thực thì không chịu viết tiếng Việt mà thấy VC đỏ tưởng chín nên vẫn cứ nói theo, viết theo những thứ tiếng khỉ gió đó, mà nổi đình, nổi đám trong số đó là “Người Giệc”.

Nếu là chuyện cá nhân, theo voi nhai bã mía thì kệ... họ. Nhưng là truyền thông Tự Do mà theo đuôi ngôn ngữ VC thì ẹ quá, mang vi trùng lao gieo rắc đó đây những mần mống bệnh hoạn giết chết tiếng Việt thì thôi sắc quá. Có người bảo tôi rằng vấn nạn này nó như bệnh nan y rồi, hết thuốc chữa, cứ mở radio ra mà nghe một số xướng ngôn viên các đài phát thanh. Ông xướng, bà xướng, cô xướng, cậu xướng, họ đang xướng với nhau những chữ quái đản “quá trình, tham quan, hoành tráng, rốt ráo, khuyến mãi, khống chế, thiếu đói v.v..”. Ông Võ Kê của Saigòn Nhỏ mà cà-kê-dê-ngỗng tin tức trên radio thì có bao nhiêu chữ “mới” ông dùng hết. Ông xướng Có Công Mậu Ngủ thì đọc tin tức:

“Nếu Syria bị đánh, họ sẽ chống trả quyết liệt, trong quá trình chống trả ấy sẽ khiến HK không giải quyết được rốt ráo vấn đề”

Là xướng ngôn viên, dịch một bản tin sang tiếng Việt để đọc cho hằng triệu thính giả Việt nghe mà không hiểu nghĩa 2 chữ “quá trình” thì... sình quá.

Nghe xướng ngôn viên lão ông “Có Công” vuốt đuôi cái “quá trình” của VC thì bà lão Yên Than Người Giệc cũng vuốt theo. Trong buổi tường trình về lễ giỗ của Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận tại trung tâm Công Giáo Orange, lão bà tường trình rằng:

“Một màn hình lớn chiếu những thước phim quay tại Roma về QUÁ TRÌNH phong thánh cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận.”

Việc phong thánh cho Đức Cố Hồng Y đang được Tòa Thánh xúc tiến ở giai đoạn xét hồ sơ chân phước, sau đó mới tới giai đoạn phong Á Thánh, tiến trình kế tiếp mới xét tới phong Thánh. Giáo dân còn cầu nguyện và chờ đợi dài dài, chuyện phong Thánh còn ở xa tít tương lai, vậy mà lão bà phang cho 2 chữ “quá trình” phong Thánh thì trật đường rầy, là lộn ngựơc.

Muốn hiểu rõ “quá trình” là gì thì hãy đến trung tâm văn hóa Hồng Bàng mà hỏi, đừng hỏi thầy cô giáo dậy tiếng Việt, mà hỏi ngay các em đang bập bẹ học tiếng Việt thì các em sẽ giải thích rõ ràng như thế này:

- Sáng nay em ăn nhiều đậu, trong quá trình tiêu hóa thức ăn ở dạ dày, đậu phát sinh ra nhiều hơi nên bây giờ em tức bụng, em muốn đánh... Quá trình là chuyện đã xẩy ra trong quá khứ, tức là sáng nay, còn bây giờ là hiện tại em đang muốn pupu.”

Các em đã giải thích rồi đấy nhé, các ông, bà, cô, bác, cậu, mợ, chú, dì, mi, mày, bay phải hiểu cho rằng “quá trình” chỉ dùng cho những diễn tiến đã xảy ra trong quá khứ, không bao giờ được phép dùng cho hiện tại và tương lai. VC dùng “quá trình” cho bất cứ thời gian nào, nó dốt nó “say so”, vậy thì đừng dốt theo nó. Nếu không biết thì đừng “quá trình” nữa mà hãy dùng những chữ dễ hiểu, thông dụng, dễ dùng cho bất cứ thời gian nào, đó là: “trong lúc, trong khi, trong thời gian, lúc mà, v.v...”.

Xin đưa ra một thí dụ người thiếu phụ than phiền về chồng cho dễ hiểu, dễ nhớ:

- Đêm qua, trong lúc em ngủ say thì anh sờ mó cái gì đó làm cho em thức giấc, bực cả cái mình. Bây giờ trong khi em thức thì anh lại nằm ì ra đó.

Lần sau, lúc mà em ngủ thì anh đừng có làm phiền người bên cạnh đang cần sự yên lặng để nghỉ ngơi nữa à nha...
Các cô cậu xướng ngôn thử nhét cái “quá trình” vào câu thí dụ trên xem nó ra cái gì?
Thế còn rốt ráo là, là cái củ... cà rốt gì?

Tự điển tiếng Việt của Lê Văn Đức, Lê Ngọc Trụ do nhà sách Khai Trí xuất bản năm 1970 tuy có định nghĩa “rốt ráo” là chót, nốt, cuối cùng (tt), nhưng trong chữ viết và tiếng nói của VNCH không bao giờ thấy “rốt ráo” cả. Nó chỉ xuất hiện sau 30/4/1975 và như một chìa khóa “bát-bạc-tú”, họ dùng 2 chữ “rốt ráo” cho mọi hành động, mọi nơi, mọi lúc!

Tiếng nước tôi đâu có nghèo nàn đến thế. Tùy nơi, tùy lúc, tùy hành động, tùy cử chỉ mà có những chữ dùng cho thich hợp như: dứt khoát, gọn ghẽ, mau chóng, sạch sẽ, gọn gàng vv..

Những xướng ngôn viên khi đọc bản tin thì đã xen vào những tiếng lạ tai, khó nghe, nhưng khi đọc quảng cáo thì cứ tự nhiên như người “Hà-Lội”, như người của thành Hồ, thành Ao cứ “hoành tráng, khuyến mãi” loạn cào cào cả lên. Lão bà-bà Huỳnh Cương quảng cáo rằng:

- “Tết Trung Thu đã được tổ chức trong khu Phước Lộc Thọ rất là HOÀNH TRÁNG, các loại bánh trông rất ẤN TỰƠNG và có chương trình KHUYẾN MÃI!!!”

Tôi hưởng tết Trung Thu từ ngày mặc quần đùi, thò lò mũi, rước đèn bằng loon sữa bò cho đến nay đã quá 7 bó mà chưa bao giờ nghe cái tên “Trung Thu Hoành Tráng”! Thế còn “khuyến mãi” là gì nhỉ? Có phải “khuyến mãi” là nói tắt của chương trình dạy học sinh tiểu học xử dụng áo mưa, tức khuyến khích mãi... âm? Thà nói tiếng Mỹ là đít-cao hay tiếng Việt là giảm giá, bớt giá, hạ giá có phải dễ nghe và lành mạnh không nào?

Huỳnh Cương là một ca sĩ thanh sắc vẹn toàn, khó có ai bì kịp, trong vai trò xướng ngôn viên, cô là người học cao hiểu rộng, nhưng chỉ vì vô ý tiếp xúc với virus Vicoism “hoành tráng, khuyến mãi” mà cô bị biến tướng thành lão bà-bà, thật đáng tiếc. Dầu sao thì trên các làn sóng phát thanh những chữ nghĩa mà các cô cậu chôm chĩa của VC thì nó cũng bay đi, tuy nó làm chói tai, tức bụng, nhưng rồi cũng qua đi như sau khi ấy xong là rửa tay (i). Nhưng cái tai hại là nếu các cô cậu, các nhà zăng, nhà báo viết ra trên giấy trắng mực đen những ngôn ngữ VC cho đồng hương tỵ nạn CS đọc thì thật là bây nặng quá.

Tôi đem vấn nạn này đi hỏi PNN, một nhà văn, nhà báo hải ngoại rằng thì là tại làm sao lại xẩy ra hiện tượng quái đản này thì ông bảo:

- Một số người sống lâu trong chế độ CS đã quen với lối nói này rồi, nay ra hải ngoại vẫn chưa thay đổi được. Một số báo cứ “copy và paste” những bản tin trong nước làm của mình mà không dám ghi xuất xứ, mà cũng không có người sửa.

Lời giải thích của nhà văn nhà báo này đúng quá và cũng đau quá. Ý ông muốn nói lấy của người khác làm của mình là ăn trộm, lấy bài viết của người khác mà không ghi xuất xứ là đạo văn. Làm báo mà chỉ “cắt, dán”, “cọp dê, bát” thì chán quá ớ mấy anh chị ơi!

Sống trên đất tự do, chúng tôi luôn tôn trọng tự do cá nhân, dù cho những thói quen của CS đã xâm nhập vào máu, một sớm một chiều chưa gột rửa được những thói xấu thì cũng không thành vấn nạn. Thí dụ như thói quen vào nhà hàng mà “an to noi lon”, ăn xong lấy tăm xỉa răng ngay tại bàn mà không che miệng, lại còn cầm cái tăm lướt qua lướt lại hàm răng vẩu cải mả, tựa như các “dương cầm thủ” lướt những ngón tay trên phím đàn thì cũng chả chết ai. Xỉa răng cọp xong bèn... nước trà một bát, thuốc “nào” một hơi, làm một hớp trà, rồi phùng mang “xục xục” vài phát, nuốt cái ực ra chiều khoan khoái, móc điếu thuốc “có cán”...

Nhưng tiếng Việt là của chung, sống ở hải ngoại tự do mà bôi bẩn lên tiếng Việt thì không chấp nhận được. Tự Do và CS có ranh giới rõ ràng. Ở chế độ CS mà anh nói, viết rằng những cái xe nó đụng nhau “liên hoàn” trên xa lộ thì kệ các anh, nhưng ở xứ tỵ nạn mà các anh chị viết xe dụng nhau “liên hoàn” trên xa lộ thì không ai ngửi được.

Báo trong nước VnExpress vừa loan tin trên xa Saigòn-Biên Hòa xẩy ra một tai nạn 10 xe đụng nhau “liên hoàn” thì vài ngày sau, Người Giệc tháng 8/2013 cũng đăng tin trên xa lộ 405 vửa xẩy ra một tai nạn giao thông 20 xe đụng nhau “liên hoàn”!

Ối trời cao đất dầy ơi! Nó dốt nó không biết phân biệt thế nào là liên tiếp, thế nào là liên hoàn nên nó mới viết xe 10 xe hơi đụng nhau liên hoàn trên xa lộ, tức là cái xe bị đụng đầu tiên (số 1) quay vòng ngược trở lại để húc, đụng đầu vào đít xe cuối cùng (xe số 10). Chuyện này, nếu có thì chỉ có thể xẩy ra ở xa lộ vòng tròn, còn trên đường thẳng thì chỉ có ở chế độ CS. Những chuyện tưởng như đùa mà có thật, như chuyện thầy giáo Xương dẫn học trò gái cho giám đốc công an, tỉnh ủy xướng, như chuyện đổ bể công an làm thịt lại thầy giáo bất lực Trần Đức Xương.

Nhưng chuyện đụng xe “liên hoàn” trên xa lộ 405 hay bất cứ xa lộ nào khác trên đất Mỹ là chuyện hoang đường, vậy mà Người Giệc cũng viết ra được thì họ là ngừơi hoang tưởng, họ là Người Giệc giết tiếng Việt.

Trong bản tin về trung tâm Vân Sơn, bà Tức Đuấn ghi lại lời của Vân Sơn:

- Bên cạnh phần mang lại tiếng cười cho khán giả, tuy chương trình có vẻ nặng về MẢNG hài, chúng tôi vẫn không lơ là về MẢNG sáng tạo nội dung sống động cho phần ca hát. Đó là mặt mạnh của chúng tôi, bởi vì đội ngũ nghệ sĩ tham gia MẢNG hài của TTVS được xem là phong phú.

Chả hiểu có phải chính VS dùng chữ “mảng hài” để nói về chương trình hài hước của anh ta hay ký giả-giả người Giệc này mang cái “mảng hài” ra nhét vào miệng VS. Bất cứ anh nào đi nữa mà nói như vậy thì đúng là hề thật.

Tự điển tiếng Việt định nghĩa “mảng” là “mảnh”, mảng vườn, mảnh vườn, mảnh đất, mảng da, mảng áo tơi. ”Áo tơi một mảng lặng ngồi thả câu” chứ đâu có ai gọi là mảng văn nghệ, mảng hài bao giờ! Thấy VC gọi “mảng văn hóa” là các anh nhái theo “mảng hài”! Hề quá.

Cũng vẫn là Người Giệc, cô Lọc Ngan thì gọi những người phụ trách trang trí sân khấu là những ông “đạo cụ”! Ơ hay nhỉ, tại sao lại có mấy ông cụ “cụ đạo” mò vào hậu trường sân khấu TN Paris để làm gì khi các ca sĩ thay đồ để bị cô Lọc Ngan mắng cho là đồ “đạo cụ”.

Ký giả-giả Người Giệc giết thế thì cũng không lạ, vì “ở bầu thì tròn, ở bí thì dài”. Họ đã quen với ngôn ngữ ở bầu XHCN nơi họ sinh ra và lớn lên và nay cái hơi hớm ấy vẫn còn lảng vảng trong “mảng” Người Giệc. Nhưng còn một ông có chữ, theo gốc gác thì chẳng có dính dáng gì với XHCN, ông là gốc Bắc Kỳ di cư 54 như tôi, chứ không phải BK mang AK vào Nam nhận hàng sau 30/475. Nhưng ông lại thích quên chữ Việt của ông để vuốt đuôi ngôn ngữ VC trong bài viết cảm tưởng của ông về một ngừơi bạn, gốc quân đội VNCH, vừa mới ra đi. Tôi đọc được điếu văn của ông như thế này:

- Anh (người quá cố) là một thành viên hoạt động NĂNG NỔ, chắc chắn anh sẽ gặp lại những người THÂN THƯƠNG.

Thưa ông nhiều chữ họ Đoàn Thanh, trong tự điển tiếng Việt xuất bản trước năm 1975 tại miền Nam có 14 chữ NĂNG..., nhưng không có chữ nào là “năng nổ” cả, có 70 chữ THÂN..., nhưng không có “thân thương”.

Người quá cố trong quá khứ là một chuyên viên về đạn to, súng dài, từng nổ chụp, nổ chậm, nổ xuyên phá, nổ TOT lên đầu VC khiến chúng tan hàng, tan tác, nay tỵ nạn CS thì ông chống Cộng triệt để, ông thường “bá ngọ” chữ nghĩa VC, vậy mà khi ông vừa ra đi thì bạn ông, nỡ lòng nào lại gán cho ông là “năng nổ”! Bản tính người quá cố là hăng say, hoạt bát, nhiệt tình, nhanh nhẹn, quyền biến, linh hoạt, có tình thần trách nhiệm v.v.., bao nhiêu đức tính sẵn có của nguời lính VNCH, của Can Trường Trường Can thì ông Niên không dùng lại đi mượn cái chữ của VC nghèo nàn mà gán vào áo quan cho người quá cố thì phản bạn quá!

Cũng vẫn là Người Giệc, tối hôm trước tôi xem TV thấy lính cứu hỏa đã kiểm soát, ngăn chặn, dập tắt được những đám cháy ở khu du lịch nổi tiếng thì sáng hôm đã sau thấy Ngươi Giệc loan tin: “lính chữa cháy đã KHỐNG CHẾ được ngọn lửa...”

Người XHCN đã bị kiềm chế, hạn chế đủ mọi thứ, chỉ còn lại có cái “khống chế” để dùng cho mọi trường hợp, khống chế bọn trộm cắp, khống chế giá cả gia tăng, khống chế được triều cường, khống chế đám cháy v.v.. Thế còn Người Giệc, chữ nghĩa của cơ quan truyền thông đâu mà sao cứ bắt chước cái nghèo nàn chữ nghĩa của VC?

Người sính chữ nghĩa VC, dùng chữ VC thì bào chữa là không phải của VC, mà có trong tự điển tiếng Việt từ lâu. Tôi đồng ý với lập luận lập lờ này, đành rằng có một số chữ như “tiếp cận, đăng ký, ấn tượng, khẩn trương” v.v... có trong tự điển, nhưng chúng ta ít dùng và nếu có dùng thì dùng lúc lúc đúng chỗ. Thí dụ như “tình trạng khẩn trương, những đường tiếp cận, có ấn tượng tốt” v.v.. chứ không dùng lộn tùng phèo làm nghèo nàn tiếng Việt như họ hiện nay. Thế còn “đái khẩn trương lên”? Đại đa số từ ngữ khó nghe này đều là do những “đỉnh cao trí tệ sáng tạo”.

Cái gốc của nó nghèo nàn thì kệ họ, cả một đất nước đẹp giầu còn chúng còn muốn dâng cúng cho Tàu Cộng thì xá chi một vài chữ nghĩa! Tiếng Việt còn thì nước Việt còn. Nay chúng dâng biên giới, biển đảo cho “tàu lạ” thì việc chúng giết tiếng Việt cũng không lạ. Cái lạ là “người Việt viết tiếng Việt” bỗng chốc trở thành “người Giệc giết tiếng Việt”.

Lại có bạn than rằng nạn chôm chĩa chữ nghĩa VC là hết thuốc chữa rồi, nó làn tràn khắp nơi do nghị qu.. 36, có nói cũng như nước đổ lá môn, nước đổ đầu vịt v.v... Tự bản thân mình yếu đuối nên cái gì cũng đổ thửa cho cái “nghị cu 36 kiểu”. Tự mình gây chia rẽ, tranh giành cái hão danh, cái miếng ươn nên mang con ngáo ộp NQ36 ra bào chữa cho cái hèn của chính mình. Nước đổ lá môn không được, nhưng các lão bà xướng ngôn, nhà báo, văn sĩ đâu phải lá môn, còn các ông thì đâu phải là đầu vịt, chỉ vì tí $ quảng cáo, viết văn dễ tính mà nỡ giết chết tiếng Việt

Cái cần làm ngay để giữ cho tiếng Việt được trong sáng, tiếng Việt còn thì nước Việt còn là tất cả những báo chí, tập san, đặc san, lỏng san có gốc lính phải tuyệt đối làm gương trước không để sót bất cứ một tên du kích “bức xúc” nào chui vào. Không những diệt tận gốc mà còn có bổn phận phổ biến rộng rãi, quảng bá nhiều lần những biện pháp ngăn ngừa và tiêu diệt chữ nghĩa VC. Những người từng cầm súng diệt Cộng, nay cầm viết thì vẫn có nhiệm vụ diệt chữ nghĩa VC, chứ đừng lười biếng, cẩu thả viết chữ VC mà giết chữ Việt Nam Cộng Hòa.

Những ai “có chức” khi đứng trước đám đông muốn nói gì thì nói nhưng phải uốn lưỡi 7 lần để khạc ra những cục đàm “ấn tượng, thân thương, tham quan” v.v... Muốn viết văn thư, thông cáo, thông báo thì phải lách cho kỹ, cho sạch ngôn ngữ VC kẻo bị người đời cười chê, bị mang tiếng là người “có chứt”. Những ai chữ nghĩa bề bề thì không thể buông thả, khi viết thì phải lách, phải loại bỏ những ngôn ngữ VC đi.

Sau nữa là ước mong người dân tỵ nạn CS đã bỏ chạy khỏi nạn CS thì tiếp tục “bỏ chạy” ngôn ngữ VC đi. Truyền thông, báo chí tỵ nạn CS nêu cao tấm gương bảo vệ tiếng Việt cho được trong sáng, ước mong không vì vài đồng bạc cắc mà bán rẻ chữ nghĩa tiếng Việt trong sáng để mua về, ôm vào báo chí của mình những cái nghèo nàn dốt nát của VC.

Người Việt viết tiếng Việt, đừng giết tiếng Việt.


C.vanto
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
NNT  
#155 Posted : Thursday, March 21, 2019 8:31:14 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 7,329
Man
Location: USA

Thanks: 2301 times
Was thanked: 4517 time(s) in 2289 post(s)
RỬA "ĐÍT" CHO NGƯỜI - Câu chuyện có thật, người thật

Bài hay lắm, khiến cho ai sắp đi vào tuổi vàng phải suy nghĩ.
Khó mà tính toán hơn người Nhật được. Mỗi gia đình nên sắm cái Bidet hiệu Toto của Japan để khỏi nhờ vả người thân làm công chuyện này cho mình khi về già. Tôi có gắn rồi sau khi du lịch Japan, giá từ $300-$400 tùy có dryer hay không. Cần có electrical access ở vách tường sau bồn cầu. Nếu không có thì chạy dây điện dưới nền nhà. Trust me, very clean, very comfortable. I guarantee you Japanese có đít sạch nhứt trên thế giới...
ductung.

Tôi đã rửa ĐÍT cho bà Vợ Alzheimer suốt 5 năm mới được gọi là " Người Chồ̀ng Lương Thiện " nhưng chỉ rửa ĐÍT một lầ̀n cho một Ông bạn mà được vinh thăng " Người Cao Thượng ".

Chuyện này liên hệ tới Ông Bà thông gia của tôi (con gái út của họ lấy con trai trưởng của tôi), Ông Nguyễn Khắc Chính và Bà Nguyễn Xuân Lan, nên tôi cần nói qua tiểu sử của hai người này.

Ông Nguyễn Khắc Chính sinh năm 1922 ( hơn tôi một con giáp ) tại làng Thần Phù, huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình. Lúc thiế́u thời, Ông học trường nhà dòng của tỉnh Thanh Hóa do một cố đạo người Pháp làm hiệu trưởng. Từ năm 12 tuổi Ông là con nuôi duy nhất của vị cố đạo này. Ông Trần Kim Tuyến ( sau này đỗ bác sĩ nhưng không hành nghề̀ y mà làm giám đốc sở tình báo của Đệ Nhất Cộng Hòa VN, dưới quyền điề̀u khiển của Ông Ngô Đình Nhu ) là bạn thân lâu năm với Ông và cùng tốt nghiệp trung học với Ông ở trường nhà dòng này.

Cuối thập niên 1950, do bác sĩ Tuyến đề̀ cử, Ông được ông Ngô Đình Nhu bổ nhiệm chức giám đốc báo chí phủ Tổng Thống. Ông giữ chức này không lâu thì bị Ông Nhu cách chức vì Ông khuyên Ông Nhu nên để đích thân TT Diệm ( chứ không nên thay mặt TT Diệm ) sang Campuchia đáp lễ Quốc vương Sihanouk đã thăm viếng Saigon trước đó mấy tháng. Ông giải thích rằ̀ng tuy vai trò của Ông Nhu rất quan trọng trong chính phủ của Ông Diệm nhưng chức vụ chỉ là cố́ vấ́n, không có tư thế́ ngoại giao của Tổ̉ng Thố́ng để đáp lễ một Quốc Vương. Ông cũng trình với Ông Nhu rằ̀ng địa thế́ của Campuchia tố́i quan trọng cho an ninh của Việt Nam Cộng Hòa.

Sau khi bị cách chức, Ông hành nghề Luật Sư cho đế́n khi Saigon thất thủ. Năm 1968 Ông đoạt giải nhất trong cuộc thi văn chương mà nước Nhật đặt ra cho Thế Vận Hội Đông Kinh kỳ ấy (Ông viết bài ấy bằ̀ng tiếng Pháp cho nên Ông có tên trong hội văn bút Pháp Quốc). Cuối năm 1975, Ông tham gia trong ban lãnh đạo của vụ nổi loạn ở Nhà Thờ Vinh Sơn và bị Việt Cộng kết án 17 năm khổ sai. Hội Văn Bút Pháp đã nhiều lần can thiệp xin giảm án cho Ông nhưng Ông vẫn ở tù đủ 17 năm không thiếu ngày nào. Năm 1993 Ông được bà Xuân Laṇ bảo lãnh sang cư ngụ tại Maryland và tích cực hoạt động lâu dài cho Chính Phủ Lâm Thời Viết Nam của Nguyễn Hữu Chánh. Năm 2015 bịnh multiple myeloma của Ông trở nặng và Ông qua đời ngày 24 tháng 9 năm 2016 ở tuổi 94.

Bà Nguyễn Xuân Lan sinh năm 1932 tại miền Nam và tốt nghiệp cử nhân văn khoa tại trường Đại Học Sorbonne bên Pháp năm 1955. Bà trúng cử Dân Biểu Quốc Hội Lập Hiến rồi chuyển sang Quốc Hội Lập Pháp của Đệ Nhất Cộng Hòa Việt Nam và là thư ký đặc biệt cùa Bà Ngô Đình Nhu cho đến ngày hai Ông Diệm Và Nhu bị ám sát. Bà là người duy nhất chứng klến giờ phút chót của bang giao Cabot Lodge - Ngô Đình Diệm : ngày 31-10-1963 Ông Lodge vào dinh Độc Lập gặp Ông Diệm lầ̀n chót và Bà là thông dịch viên. Ngay sau giờ phút gặp gỡ đó Bà đã đoán rằ̀ng Ông Diệm khó thoát chế́t ( lúc tiễn chân Ông Lodge ra xe Bà hỏi: " Thưa Ông Đại Sứ, Ông có thể làm gì để giúp Tổng Thống của tôi?
Ông Lodge lạnh lùng trả lời: “ Tôi sẽ làm hế́t sức của tôi để giúp cho nước Việt Nam " ). Đầ̀u năm 1964, để giúp Bà thoát khỏi nanh vuốt của Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng, Ông Lodge cấ́p cho Bà một học bổ̉ng đi UCLA học về̀ ngành giáo dục. Bà trở về̀ nước dạy bán thời gian ở các Đại Học Đà Lạt và Huế cho đế́n khi Sài Gòn thất thủ. Năm 1978, sau 2 lần vượt biên thất bại ( trong khi chồ̀ng ở tù ), cuối cùng Bà đưa được 3 đứa con gái sang Mỹ và đào tạo thành một Nha Sĩ, hai Bác Sĩ. Đứa con gái út, Nguyễn Thuấ́n Phương, là con dâu cả của tôi và hiện thời là Associate Professor ngành Radiology của University of West Virginia. Bà bắt đầ̀u bị Alzheimer từ năm 2013 và tới bây giờ thì đã quên khá nhiều và đã đi lạc nhiều lầ̀n.

Vào Đề̀

Ngày 17 tháng 9 năm 2016 tôi lái xe tới Silver Spring, Maryland thăm Ông Chính vì nghe tin Ông đang nguy kịch. Quãng đường từ nhà tôi tới nhà Ông dài 25 miles và cầ̀n từ 45 phút tới 1.5 giờ lái xe tùy theo tình trạng giao thông. Tôi khởi hành lúc 11.30 AM và tới nơi lúc 12.30 PM. Bà Xuân Lan ra mở cửa cho tôi. Bà nhìn tôi trừng trừng rồ̀i nói lớn với giọng muố́n đuổi khách lạ mặṭ: " Tôi không quen biết Ông! ". Tôi không ngạc nhiên chút nào vì biết rõ mức độ Alzheimer của Bà. Tôi nói chậm rãi: " Tôi là Bác Sĩ Bảo, Bố́ của Lộc, Bố́ chồ̀ng của Thuấ́n Phương đây! tôi tới thăm Chị và Anh Chính ". Bà cầ̀n chừng 5 giây để̉ hồ̀i tưởng rồ̀i với cùng một giọng lớn như trước Bà nói: " Đế́n đúng lúc qúa! Anh Chính đang chờ Anh ở trên lầ̀u ".

Trong lúc bước lên thang lầ̀u, tôi nghĩ rằ̀ng Bà đã quên lố́i ngoại giao tế́ nhị cố́ hữu của Bà. Trước kia mỗi khi lỡ lời là Bà xin lỗi thật khéo chứ không thô thiển như vậy. Nhưng Kim Thanh, con gái thứ 5 của tôi thì nghĩ rằ̀ng Bà chưa quên mà chỉ xử dụng tài ngoại giao theo kiểu mới, nghĩa là Bà nói câu sau với cùng một giọng như đã nói câu đầ̀u để tôi lầm tưởng câu đầ̀u như một câu rỡn chơi đê mở màn cho câu sau. Có lẽ Kim Thanh nói đúng. Người Alzheimer tuầ̀n tự quên ngày tháng, nơi chố́n, người thân trước khi quên tới tài năng của mình. Bà chưa quên Chồ̀ng con thì ắt chưa quên cách ăn nói mề̀m mỏng, tế́ nhị của Bà.

Tôi bước vào phòng lúc Ông Chính đang ăn cháo. Ông múc từng thìa, tuy chậm chạp nhưng chưa làm rớt ra ngoài. Tôi đề nghị đút cháo cho Ông thì Ông chỉ nhờ tôi nâng tô cháo cho Ông tự đút vào miệng. Ông mới ăn được 3 thìa thì Bà bưng vào phòng một cái đĩa trên có một trái quít đã bóc vỏ và nói với tôi rằ̀ng: " Trái quít này là tôi mời Anh. Anh có nhiệm vụ giúp Anh Chính ăn hết tô cháo đó. Tôi mệt lắ́m rồ̀i. Tôi cầ̀n đi ngủ ". Nói xong Bà bước ra khỏi phòng của chúng tôi, đi vào phòng của Bà ở bên cạnh, rồ̀i đóng cửa phòng của Bà lại. Chừng 2 phút sau tôi thấ́y Bà mở cửa phòng của Bà, đi vào phòng của chúng tôi, nói nguyên văn câu trên rồ̀i lại trở về phòng của mình. Trong vòng 15 phút Bà lập lại 4 lần như vậy! Ông Chính lắc đầu thở dài, giọng chán nản: " Tuổ̉i già thê thảm thật! Mỗi người một căn bệnh! ".

Phải mấ́t nửa giờ Ông Chính mới ăn hế́t tô cháo. Ông nhăn mặt nhiề̀u lầ̀n trong lúc ăn cháo. Tôi hỏi Ông có cầ̀n uố́ng thuố́c chố́ng đau không thì Ông lắc đầ̀u nói rằ̀ng Ông chỉ mót đi cầ̀u thôi. Tôi nâng Ông dậy định đỡ Ông vào phòng tắ́m nhưng Ông từ chố́i, nói rằ̀ng người giúp việc sẽ tới chừng 2 giờ nữa. Thế là có một cuộc tranh cãi kịch liệt giữa Ông Chính và tôi. Dưới đây là đố́i thoại của hai chúng tôi:

- Anh cũng gầ̀y yế́u như tôi thì làm sao đỡ nổ̉i tôi vào phòng tắ́m?
- Anh cứ yên chí, tôi trẻ hơn Anh 12 tuổi và không mang bệnh tật gì.
- Xin lỗi. Tôi có thói quen mỗi khi đi cầ̀u xong thì phải rửa ĐÍT.
- Thì tôi sẽ rửa ĐÍT cho Anh.
- Thông gia đến để̉ uố́ng với nhau chén rượu chứ không phải đến để̉ rửa ĐÍT cho nhau.
- Cái duyên uống rượu với nhau của chúng mình đã hết. Bây giờ là thời kỳ của cái duyên rửa ĐÍT cho nhau! Anh hiể̉u điề̀u đó không?

Tới đây thì tôi dùng hết sức bình sinh để̉ nâng Ông dậy và dìu Ông vào phòng tắ́m. Tôi cởi quầ̀n Ông ra bấ́t kể Ông kháng cự và đặt Ông ngồ̀i xuố́ng bàn cầ̀u. Chỉ sau vài giây là phân lỏng tuôn ra ào ào như bấ́t tận. Sự sảng khoái hiện rõ trên nét mặt của Ông. Ông trở thành ngoan ngoãn cho tôi rửa ráy trước, sau, mọi kẽ, mọi ngách. Ông cười đùa: " Anh rửa sạch gấ́p mười người giúp việc ".

Tôi dìu Ông về phòng. Đặt Ông nằm trên giường. Mặt Ông tươi như hoa, hồ̀n nhiên như chưa hề̀ mắc bệnh multiple myeloma. Ông kể chuyện huyên thuyên, dòn như pháo rang. Toàn những kỷ niệm cũ cho đế́n khi Ông ngủ thiếp đi. Tôi đắ́p mề̀n cho Ông rồ̀i đóng cửa phòng, đi xuống thang lầ̀u. Kim Thanh đã hẹn tôi từ trước và đang nói chuyện với Bà Xuân Lan ở phòng khách. Tôi yên tâm ra về̀. Lòng thanh thản.

Một tuầ̀n sau thì Ông qua đời. Theo lời Ông dặn, các con Ông làm đám tang cho Ông thật đơn sơ, giố́ng như tôi đã làm cho Bà Cò hai năm trước: không viế́ng xác, không vòng hoa, không phúng điế́u, không cáo phó, không làm lễ trong nhà thờ. Gia đình chỉ gọi Linh Mục Phạm Văn Chinh đã về hưu, em họ của Ông Chính, từ Florida về, làm một lễ thật ngắ́n trong một phòng nhỏ của nhà quàn trước khi hỏa táng. Hiện diện chỉ có Bà Xuân Lan, 3 đứa con gái, 2 đứa con rể̉ và 4 đứa cháu ngoại. Tôi muố́n tham dự nhưng gia đình xin miễn để̉ cho công bằ̀ng với nhiề̀u người thân khác ( có hàng trăm người muố́n tiễn đưa Ông, gồ̀m bạn bè, thân thích, đồng nghiệp và đồ̀ng chí ).

Hai ngày sau lễ hỏa táng, tôi nhận được một cú điện thoại của Linh Mục Chinh lâu chừng nửa giờ. Tôi đã quen Ông từ trước. Ông là người cách đây 25 năm đã làm lễ cưới cho Thuấ́n Phương và Lộc. Ông muốn chào tôi trước khi bay về̀ Florida và ngỏ lời tiế́c không gặp được tôi lầ̀n này. Ông dành gần hế́t thời gian của cuộc điện đàm để ca tụng việc tôi phục dịch Ông Chính một tuần trước đó, coi nó như một cử chỉ cao thượng. Ông nói Ông đã được các con cũa Ông Chính kể̉ cho Ông nghe . Tôi cãi rằ̀ng việc đó quá nhỏ mọn để̉ được gọi là cao thượng. Nhưng Linh Mục Chinh nhấ́t quyế́t cho rằ̀ng cái việc mà cả ngàn người khác không làm nổ̉i thì ắ́t phải cao thượng.

Cám ơn Cha Chinh. Tôi không đồng ý với Ông về từ " cao thượng " nhưng không thể cãi tay đôi với Ông trong điện thoại. Tôi chỉ muốn biện bạch rằ̀ng hôm đó tôi đã không rửa ĐÍT cho một Ông cựu luật sư danh tiế́ng. Tôi đã không rửa ĐÍT cho một Ông cựu giám đốc báo chí Phủ Tổ̉ng Thố́ng. Tôi đã không rửa ĐÍT cho một người lãnh giải thưởng văn chương của Thế Vận Hội Đông Kinh. Tôi đã không rửa ĐÍT cho một Ông cố vấ́n pháp luật của Chánh Phủ lưu vong. Tôi đã không rửa ĐÍT cho một danh nhân để̉ cầ̀u hư danh. Tôi chỉ rửa ĐÍT cho một người cần được rửa ĐÍT. Người ây có thói quen phải rửa ĐÍT sau mỗi lầ̀n đi cầ̀u cho nên đã dố́c tàn lực chịu khố́n khổ̉ để nhịn đi cầ̀u.

Ngườì ấy đã bị tôi cưỡng bức rửa ĐÍT và đã sung sướng cực độ sau khi được tôi rửa ĐÍT.

Tôi không dám nhận lời khen " cao thượng " của Cha Phạm Văn Chinh nhưng tôi nhủ thầ̀m rằ̀ng: Trên đời này, làm một việc " cao thượng " cũng chẳng khó gì! Chỉ cầ̀n rửa ĐÍT một người cầ̀n được rửa ĐÍT là được!

Ngày 21 tháng 12 năm 2016

CON CÒ
NNT  
#156 Posted : Tuesday, August 20, 2019 6:06:22 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 7,329
Man
Location: USA

Thanks: 2301 times
Was thanked: 4517 time(s) in 2289 post(s)
KHI NGƯỜI THÂN RA ĐI
Tác giả : Thương Nguyên

Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật tự nhiên. Không một ai tránh khỏi cái chết.

Trong đời sống vợ chồng, khi một người bạn đời đã vĩnh viễn ra đi, người ở lại sẽ cảm nhận những đau thương về thể xác lẫn tâm hồn. Niềm thương tiếc và nỗi buồn đau chồng chất theo thời gian khiến cơ thể biếng ăn, giấc ngủ bị rối loạn. Nỗi trống trải và tâm trạng mệt mỏi khi nghĩ đến tương lai khiến tâm hồn bất an. Thế giới chung quanh tưởng chừng như đã sụp đổ vì sự mất mát quá lớn này.

Tâm trạng mất người thân là một trong những trạng thái thần kinh căng thẳng nhất mà con người phải chịu đựng. Trong bài viết này chúng tôi xin gởi đến quý độc giả những gợi ý về một vài giải pháp tích cực hầu giúp hàn gắn vết thương lòng và tìm ra sức mạnh cần thiết cho đời sống hằng ngày. Các giải pháp chính được thể hiện qua ba phương diện: thể lý, tâm lý, và tinh thần.

Phương Diện Thể Lý

Sau khi có một người thân qua đời, mỗi người ở lại thường cảm thấy tâm khảm mình bị nỗi đau gậm nhấm một cách khác nhau. Có người trở nên biếng ăn, dẫn đến tình trạng thiếu dinh dưỡng. Có người bị rối loạn về giấc ngủ vì thao thức nhớ thương. Dần dần sự đau buồn gia tăng có thể dẫn đến những triệu chứng bị trầm cảm. Kế đến, hệ thống miễn nhiễm và sức chịu đựng của cơ thể đối với bệnh tật thường suy giảm đi rất nhiều.

Có lẽ chúng ta đã từng nghe nhiều câu chuyện về những cặp vợ chồng lớn tuổi theo nhau qua đời, cách nhau chỉ trong một thời gian ngắn. Thương tiếc và đau buồn là những nguyên nhân chính làm cho cơ thể bị suy nhược, không còn năng lực để chống chọi với bệnh tật và làm tăng nguy cơ các bệnh về tim mạch, áp huyết cao, v.v.

Theo nhận xét của Tiến sĩ Thomas Buckley, giảng viên nghiên cứu tại Đại Học Sydney, “Sự pha trộn giữa yếu tố tâm lý và hành vi có thể khiến cho những ai có người thân mới qua đời có nguy cơ mắc chứng nhồi máu cơ tim”. Trong nhiều hoàn cảnh, những yếu tố chính này có ảnh hưởng lớn đến những hoạt động của cơ thể, đặc biệt là khi một người không được chuẩn bị về tâm lý để đón nhận sự mất mát quá lớn, và họ thiếu sự hỗ trợ của những người chung quanh.

Ngay cả trong các trường hợp đã được dự đoán trước, sự ra đi của người thân vẫn có thể gây ra những cơn khủng hoảng tâm lý. Nhiều người trở nên hoài nghi bối rối, phủ nhận sự thật, hoặc giận dữ vì không thể hiểu tại sao chuyện đó lại xảy đến cho mình. Nhiều người cảm thấy có lỗi khi cái chết đến với người mình yêu thương. Nếu người thân qua đời vì tự tử, vết thương trong tâm hồn có thể trở nên sâu đậm hơn; càng đau khổ hơn vì luôn có cảm giác tội lỗi, xấu hổ với những người chung quanh. Nhiều người hoang mang còn nghĩ mình có trách nhiệm về việc để xảy ra cái chết này. Tuy nhiên, theo các nghiên cứu của y học, tất cả những biểu hiện nói trên đều là những phản ứng bình thường của một người.

Các bác sĩ chuyên khoa về tim mạch đã khuyến khích rằng, để vượt qua cơn khủng hoảng phạm trù này, việc chúng ta nên làm là hãy bộc lộ nỗi đau buồn. Hãy khóc khi cần, hãy chia sẻ than thở với một người thân vì đó là những phản ứng tự nhiên. Hãy tâm sự cùng bạn bè hay người thân về các việc đau buồn. Khi bộc lộ hết các cảm xúc của mình, tâm hồn chúng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Vì thế chúng ta không nên hối hả rút ngắn thời gian tiếc thương. Ngoài việc tiếp tục ăn uống và ngủ đầy đủ, hãy dành tối thiểu 20 phút để tập thể dục mỗi ngày. Hãy tránh lạm dụng rượu để giải buồn. Hãy trì hoãn lấy những quyết định quan trọng như bán nhà, thay đổi việc làm... Hãy kiên nhẫn vì chúng ta cần thời gian để giúp nguôi ngoai nỗi buồn, điều chỉnh lại bản thân và thích nghi với hoàn cảnh mới. Sự sầu não nào cũng sẽ nguôi dần và lắng dịu với thời gian. Hãy nương theo thời gian để chữa trị vết thương tâm hồn. Nhưng điều quan trọng nhất là hãy tạo sự quân bình trong đời sống bằng cách chú ý đến sự lành mạnh của cơ thể, gìn giữ sức khỏe để có thể đương đầu với sự mất mát lớn lao đó.

Phương Diện Tâm Lý

Trên thực tế không có một phương pháp tối ưu nào để đối phó với nỗi đau khi phải vĩnh viễn chia lìa người mình thương mến; cũng không thể xác định thời gian khi nào nỗi đau sẽ nguôi ngoai. Nhưng có một số giải pháp tích cực đã được các chuyên gia tâm lý đề nghị để giúp người ở lại hàn gắn vết thương tâm hồn và tìm ra sức mạnh cần thiết cho cuộc sống mỗi ngày.

Chấp Nhận Sự Mất Mát

Hãy chấp nhận việc sinh ly tử biệt là chuyện thường tình sẽ xảy ra trong cuộc sống. Những người chúng ta yêu thương ôm ấp đều sẽ qua đi theo thời gian. Ai cũng phải già đi, mang bệnh, rồi qua đời. Chấp nhận sự mất mát là liều thuốc tinh thần giúp chữa lành những nỗi đau và đem lại cho chúng ta sự bình an khi phải đối diện với những nghiệt ngã trong cuộc sống, nhất là khi có sự ra đi của một người bạn đời.

Tình Bạn

Chính trong những lúc khó khăn tình bạn chân thật sẽ đem đến cho ta niềm an ủi quý giá nhất. Trong những người bạn đồng tuổi, thế nào cũng có một người đã trải qua cùng một cảnh huống. Những người bạn có cùng một cảnh ngộ sẽ dễ lắng nghe và thông cảm nhau hơn. Tâm sự với người đồng cảnh ngộ giúp chúng ta vơi đi niềm tiếc thương, xoa dịu được nỗi cảm xúc đau buồn và từ từ trở lại với những sinh hoạt bình thường trong cuộc sống.

Tinh Thần Lạc Quan

Tinh thần lạc quan thường đem lại năng lực và sự tự tin để giúp chúng ta hoàn thành những mục tiêu và vượt qua những trở ngại. Với tinh thần lạc quan, cuộc sống đơn độc chăm sóc cho gia đình sau khi người phối ngẫu qua đời không còn là gánh nặng, nhưng tình trạng này giúp phát triển những sức mạnh tìm ẩn bên trong khi người ở lại phải đương đầu với mọi việc. Càng biết nhiều về những gì phải làm để trở nên một người cha hay mẹ đơn chiếc tốt thì càng làm cho họ vững tâm hơn.

"Tôi chưa bao giờ phải cần đến sự hướng dẫn hay chữa trị của các bác sĩ chuyên khoa," đó là lời tâm sự của một người đàn bà góa chồng đang sống với bốn đứa con nhỏ. "Sau khi chồng tôi qua đời, tôi tự giáo dục mình bằng cách đọc sách và những bài báo về cách bảo trì nhà cửa, thanh toán các hóa đơn hàng tháng, v.v. Việc học hỏi này giúp tôi tăng thêm sự tự tin và tự chủ cho chính mình ".

Việc Chăm Sóc Gia Đình

Khi một người phối ngẫu qua đời, những công việc thường nhật trong một gia đình có thể sẽ trở nên một gánh nặng nếu chúng ta không quen thuộc với cách hành xử. Các việc hành chánh như thanh toán các hóa đơn, viết chi phiếu, liên lạc với hãng bảo hiểm nhân sự, bảo hiểm sức khỏe, ngân hàng, hoặc việc bảo trì nhà cửa hay việc nấu nướng có thể sẽ làm cho chúng ta rối trí, căng thẳng tinh thần. Hãy học để biết cách giải quyết và hãy tìm sự giúp đỡ nếu cần từ những người đáng tin cậy. Hãy đọc sách và tìm hiểu, vấn kế qua các trang mạng sẽ giúp thăng tiến sự tự tin và tự chủ. Càng biết nhiều về những gì phải làm trong đời sống góa bụa càng giúp chúng ta vững tâm hơn.

Theo lời tâm sự của anh Hoài, một người góa vợ và có hai con trai nhỏ: "Sau khi vợ tôi mất, tôi tự tìm hiểu về việc chăm sóc gia đình, tôi học cách nấu nướng và cách nuôi con qua các trang mạng. Tôi tìm quên niềm đau trong việc học hỏi và những bận rộn với con cái”. Đây là dấu chỉ tích cực của sự tự tin để đi tiếp đoạn đường còn lại. Hãy luôn nhớ rằng, một người góa bụa vẫn còn một gia đình cần được trông nom. Dù vẫn thương tiếc người thân ra đi nhưng việc cùng gánh vác với con cái cũng mang lại những niềm vui nhỏ để chúng ta có thể dựa vào đó mà tiếp tục sống một cuộc sống trọn vẹn cho con cái.

Giúp Trẻ Vượt Qua Nỗi Đau

Là cha mẹ, chúng ta đều muốn tránh cho con mình những đau đớn, sợ hãi và buồn phiền. Nhưng việc giấu con trẻ sự thật về cái chết sẽ rất có hại. Nếu cha mẹ không tiện nói về cái chết của người thân và cố giấu cảm xúc của mình, trẻ có thể nghĩ đây là vấn đề cấm kỵ và hiểu rằng không được thắc mắc. Điều quan trọng là nên khuyến khích trẻ biểu lộ nỗi đau và giúp trẻ hiểu được ý nghĩa của sự mất mát này. Nên nói sự thật và chú trọng vào nỗi sợ hãi sâu kín của trẻ.

Một trong những nỗi sợ lớn nhất của trẻ là bố hay mẹ chúng sẽ không bao giờ còn ở với chúng nữa. Nỗi sợ này càng tăng và có thể trở thành khủng hoảng nếu có một người trong gia đình đột ngột qua đời. Có những trẻ tin vào những điều khác thường. Có em cho rằng chính mình gây ra việc người thân qua đời. Như trường hợp một em có người cha chết vì xe đụng, em bé cứ tự trách rằng mình đã làm cho Ba lơ đãng trong khi lái xe. Chúng ta có thể giúp cho con em tránh sự suy nghĩ sai lệch này, bằng cách cắt nghĩa cho cháu rằng đó là một tai nạn ngoài ý muốn; rằng người qua đời đã làm hết sức mình để tránh tai nạn này.

Phương diện tinh thần

Người ở lại có thể tìm được những sự nâng đở về tinh thần và những trợ giúp cần thiết.

Sự Trợ Giúp Của Các Tổ Chức Xã Hội

Tìm sự giúp đỡ khi cần là dấu chỉ của sức mạnh để tìm cách đương đầu với những bi thảm, những cảm giác hụt hẫng, nỗi lo sợ. Ví dụ các Cán Sự Xã Hội của tổ chức National Society of Military Widows và nhiều cơ quan xã hội khác tại Hoa Kỳ đã từng đóng góp như sau: "Những nhóm trợ giúp từ các cơ quan này cung cấp những nâng đỡ về tinh thần, những lời khuyên thiết thực, và cung cấp nguồn tài trợ hữu ích cho vợ hoặc chồng của các binh sĩ". Ngoài ra, các tổ chức này còn hướng dẫn người góa bụa hoàn tất thủ tục khai tử, liên lạc với sở thuế vụ, sở an ninh xã hội, các công ty bảo hiểm, và ngân hàng để nhận được nguồn tài trợ hàng tháng, v.v.

Tham Gia Một Khóa Học

Ngoài những khóa học thông thường của các chương trình giáo dục ngày nay, có nhiều khóa học trực tuyến. Có những chương trình giáo dục để lấy bằng cấp chuyên nghiệp, một số khác giúp phát triển bản thân. Đi tìm sự bận rộn nơi các khóa học giúp chúng ta giải quyết những khó khăn và tích cực bước tiếp đoạn đường còn lại. Từ chổ tự lập, tiến thân chúng ta sẽ xa dần việc tiếc thương người ra đi .

Niềm Tin Vào Tôn Giáo

Đối với các tín hữu hoặc tín đồ thuần thành, một trong những giải pháp giúp xoa dịu niềm đau và nỗi tiếc thương là dựa vào niềm tin tôn giáo. Các vị lãnh đạo tinh thần cũng thường khuyến khích tín đồ hãy tìm đến sự chiêm niệm trong thinh lặng, trong cầu nguyện, hoặc trong các thiền môn. Qua sự thinh lặng người tín hữu nhận thức được niềm an ủi, đỡ nâng về mặt tinh thần. Những người đã có thói quen tham dự các nghi lễ tôn giáo với người bạn đời sẽ cảm thấy rất trống vắng lúc ban đầu nhưng dần dần nỗi trống vắng ấy sẽ được lấp đầy và sẽ cảm thấy kiên vững khi phải một mình đối diện với những thách đố trong đời sống.

Tóm lại, tình trạng vĩnh viễn chia lìa với người thân yêu có thể đem lại một nỗi đau sâu thẳm. Việc mất mát, tiếc thương là điều không tránh khỏi, nhưng kéo dài tiếc thương thế nào để không chìm đắm trong sầu bi khổ lụy sẽ tùy vào sự chọn lựa của mỗi cá nhân. Có rất nhiều giải pháp giúp chúng ta vượt qua sự đau buồn, biết sống chấp nhận, không mặc cảm, lướt thắng những khó khăn để tiếp tục tích cực đi trọn con đường còn lại và sống một cách có ý nghĩa hơn.

Tiến sĩ Thomas Buckley, giảng viên tại Đại học Sydney đã rút ra một số kết luận từ những kết quả của các sự nghiên cứu: “Chúng tôi khuyến cáo mọi người nên chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho tình huống mất người thân nếu có thể. Những yếu tố giúp ta chuẩn bị về mặt tâm lý, về mặt tinh thần cũng như tâm linh rất cần thiết. Đồng thời, sự hỗ trợ thích hợp của mọi người xung quanh cũng đóng một vai trò rất quan trọng.”

NGUỒN: Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông BPSOS - http://www.machsongmedia.com
Users browsing this topic
Guest (2)
8 Pages«<678
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.