Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

197 Pages«<172173174175176>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
KLong  
#3461 Posted : Thursday, July 12, 2012 11:07:39 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,126
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)


UserPostedImage

Cuộc đời của lá



Cạnh con đường nhỏ, có một cây đại thụ lâu đời. Khi mùa xuân đến, những chiếc lá non bắt đầu vươn lên từ những cành cây và đón nhận những tia nắng mặt trời ấm áp.


Một chiếc lá non vừa vươn mình và lần đầu tiên được ngắm nhìn mặt trời, nó chợt thốt lên:

- Ôi chao, mặt trời thật đẹp, mình muốn được tỏa sáng rực rỡ như vậy!

Mặt trời nhìn nó và nói:

- Cháu chỉ là một chiếc lá, cháu không bao giờ có thể tỏa sáng được như ta đâu!

Chiếc lá thất vọng, nhưng nó chợt nhìn lên bầu trời và thốt lên:

- Bầu trời trong xanh kia mới bao la và rộng lớn biết bao, mình muốn được rộng lớn như bầu trời.

Nhưng bầu trời nhìn nó và nói:

- Cháu chỉlà một chiếc lá, cháu không bao giờ có thể rộng lớn được như ta đâu.

Chiếc lá thất vọng lần nữa, rồi nó hỏi cây đại thụ:

- Bác cây ơi, liệu một chiếc lá có làm được gì vĩ đại không ạ?

Cây lắc đầu trả lời:

- Không đâu, một chiếc lá thì không làm được điều gì vĩ đại cả. Hãy yên phận làm một chiếc lá thì hơn.



Chiếc lá non buồn rầu ngước nhìn mặt trời, bầu trời và cây đại thụ. Rồi mùa xuân cũng qua đi, mùa hè đã đến mang theo những tia nắng mạnh mẽ và rực rỡ. Chiếc lá ngày nào giờ đây đã trưởng thành. Bỏ lại chiếc áo xanh non, nó khoác lên mình một chiếc áo có màu xanh đậm hơn. Như mọi ngày, chiếc lá vẫn ngước nhìn lên bầu trời xanh bao la kia, đôi mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và tiếc nuối. Chợt từ đâu một cơn gió đáp xuống chiếc lá, chiếc lá nhìn cơn gió một hồi rồi chợt hỏi:

- Anh gió, anh cứ đi đi về về mãi vậy, chẳng lẽ anh không thấy mệt mỏi sao?

Gió mỉm cười trả lời:

- Không, tôi không bao giờ mệt cả, mỗi khi tôi mệt mỏi, tôi đều dừng lại nghỉ trên một chiếc lá như cậu, và rồi lại đi.

Lá ngạc nhiên, nó hỏi lại gió:

- Vậy các anh đã đi được đến những đâu?

- Chúng tôi đi đến tất cả mọi nơi, bất cứ nơi đâu chúng tôi thích, chúng tôi giúp mang hương thơm của những bông hoa đi xa nhất có thể, chúng tôi mang những đám mây lại với nhau ….

Và gió hào hứng kể cho lá nghe về những nơi gió đã đi qua, những việc mà gió đã làm, chiếc lá chăm chú lắng nghe và đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Kể xong, cơn gió nói với chiếc lá:

- Thôi nào lá, hãy tiếp thêm sức lực cho tôi nào!

Chiếc lá hiểu ý, nó liền gồng hết sức mình đẩy cơn gió đi thật xa. Khi chỉ còn lại chiếc lá, nó lại trầm ngâm suy nghĩ. Rực rỡ như mặt trời hay to lớn như bầu trời có ý nghĩa gì. Nó muốn được như gió, tự do ngao du khắp nơi trong trời đất bao la này. Nó chợt nghĩ, điều quan trọng nhất của cuộc sống này chính là sự tự do, và làm được những điều có ích, nhưng nó chỉ là một chiếc lá, nó làm sao tự do đi lại khắp nơi như gió được. Nó lại thêm một lần thất vọng.

Rồi một ngày nọ, mây đen tụ lại, và trời bắt đầu mưa. Những hạt mưa từ trên trời đổ xuống, thật ngoạn mục, thật đẹp mắt. Chiếc lá vui lắm, nó đỡ những hạt mưa từ trên trời rơi xuống và hỏi những hạt mưa:

- Thật kì diệu, các bạn từ trên bầu trời kia bay xuống đây sao? Các bạn là ai?

Những hạt mưa nghe thế, cười lớn và nói với lá:

- Phải rồi đấy lá, bọn mình bay từ trên trời xuống đây, bọn mình là những hạt mưa.

Chiếc lá hỏi mưa:

- Các bạn làm thế nào mà lại có thể bay từ trên trời xuống như vậy được?

Những hạt mưa bắt đầu kể về câu chuyện của mình. Chiếc lá chăm chú lắng nghe, nó tưởng tượng thật nhiều. Những con sông, và đại dương bao la rộng lớn, và cả những sinh vật lơ lửng bên trong lòng đại dương và những loài cây kì lạ muôn hình muôn vẻ thật kì thú biết bao. Rồi khi những hạt mưa bốc hơi lên thành mây, lờ lững trôi đi khắp nơi, ngắm nhìn mọi cảnh vật ở vị thế cao nhất. Mưa thật tuyệt vời, nhờ có mưa mà sinh vật, thực vật mới có nước để sống. Những hạt mưa kể xong câu chuyện của mình, rời khỏi lá và rơi xuống đất. Chiếc lá nhìn theo, trong lòng cảm thấy ghen tị lẫn ngưỡng mộ. Tại sao nó sinh ra lại là lá mà không phải gió, hay những hạt mưa, cuộc sống của họ thật ý nghĩa biết bao. Nhưng chợt phía dưới bỗng vang lên một dọng nói nhỏ nhẹ:

- Anh lá ơi, cám ơn anh nhé! Anh thật vĩ đại!

Chiếc lá giật mình nhìn xuống phía dưới. Bên dưới gốc cây, những cây cỏ và hoa dại đang ngước lên nhìn nó và mỉm cười. Chiếc lá ngạc nhiên lắm, nó hỏi lại:

- Các bạn nói sao, tôi vĩ đại ư? Tại sao? Tôi không rực rỡ như mặt trời, tôi cũng không to lớn như bầu trời. Tôi chỉ là chiếc lá bé nhỏ mà thôi.

Những cây cỏ phía dưới đáp lại nó:

- Anh không to lớn như bầu trời, anh chỉ là một chiếc lá nhỏ bé, nhưng anh đã che chở cho tất cả chúng tôi. Anh che chắn cho chúng tôi khỏi ánh nắng mặt trời mùa hè, anh đỡ những hạt mưa từ trên trời rơi xuống, giúp chúng tôi không bị mưa làm dập nát. Anh tiếp thêm sức lực cho gió, giúp gió mang hương thơm từ những loài thảo mộc như chúng tôi đến khắp mọi nơi. Đối với chúng tôi, anh là người vĩ đại nhất.

Chiếc lá nghe thấy vậy, nó cảm động lắm, lần đầu tiên trong đời, nó cảm thấy nó tự hào vì sinh ra là một chiếc lá bé nhỏ. Kể từ đó, mặc cho ánh mặt trời thiêu đốt, mặc cho mưa gió bão bùng quất vào người đau rát, lá vẫn vươn tấm thân bé nhỏ của mình lên đón nhận tất cả. Thế rồi thời gian qua đi, mùa hè với những tia nắng bỏng rát, những cơn bão khủng khiếp cũng qua đi. Mùa thu đã đến, và chiếc lá đã già, nó đã không còn xanh tươi như xưa. Giờ đây, chiếc lá khoác lên mình chiếc áo màu vàng trầm buồn của mùa thu. Nó nghĩ về những tháng năm nó đã sống, nhìn lại những việc mình đã làm, nó cảm thấy tự hào lắm, nhưng nó đang nuối tiếc. Chiếc lá đã tìm ra ý nghĩa đích thực của cuộc sống, nó đã sống hết mình vì điều đó, nhưng giờ đây nó đã già, nó đang tiếc nuối đi những năm tháng của tuổi trẻ. Nó muốn tiếp tục cuộc sống, muốn tiếp tục cống hiến. Rồi nó tự thắc mắc, điều gì tiếp theo khi ta đã chết, những việc ta làm còn ai nhớ tới. Nó chợt không hiểu được, những việc làm của nó trong thời gian qua, giờ đây còn có ý nghĩa gì.



Dòng thời gian lại tiếp tục, mùa thu qua đi, và giờ thì mùa đông đã đến. Hơi thở lạnh lẽo của mùa đông kề sát chiếc lá, nó cảm thấy không còn tiếp tục được nữa. Nó bèn buông mình từ cành cây, gió cuốn lấy chiếc lá như đang vấn vương, cùng chiếc lá bay lượn vài vòng trên không trung rồi nhẹ nhàng đặt chiếc lá xuống đất và rời đi. Lúc này đây chỉ còn lại chiếc lá, nó cảm thấy thật cô đơn, nó cảm thấy, thời gian của nó thật sự đã sắp hết, nó thật sự đã chẳng thể làm được gì nữa. Nhưng nó vẫn không ngừng suy nghĩ, nó vẫn băn khoăn. Về điều gì đó, phải chăng là về cuộc sống. Chiếc lá nhìn những cây cỏ đang co lại ngủ dưới mùa đông lạnh giá, rồi nó nhìn lên những cành cây xơ xác, nơi mà trước đó nó đã ở đó. Rồi như chợt phát hiện ra điều gì, chiếc lá ngây ngô nhìn cành cây, rồi nó như chợt hiểu ra, lần này nó tin nó đã biết được ý nghĩa thật sự của cuộc đời, nó nằm đó, và quyết tâm chờ đợi.

Mua xuân đã sang, trên cành cây, những chiếc lá non vừa vươn ra trước ánh mặt trời. Một chiếc lá non hỏi cây:

- Bác cây ơi, liệu một chiếc lá có làm được gì vĩ đại không ạ?

Cây vừa định trả lời thì có một giọng nói yếu ớt vang lên:

- Chúng ta sinh ra để làm những điều vĩ đại.

Tất cả cùng sửng sốt nhìn xuống phía dưới. Mùa đông đã qua đi, nhưng vẫn còn một chiếc lá héo úa trụ lại được đến giờ phút này. Chiếc lá cất tiếng nói xong, nó trút hơi thở cuối cùng của mình với một nụ cười mãn nguyện.

Chúng ta không quan trọng mình là ai, sinh ra từ đâu mà quan trọng ở việc chúng ta sẽ đi đến đâu. Giá trị của mỗi cá nhân cũng không nằm ở việc bạn đã sống như thế nào, mà ở những gì bạn đã để lại sau khi chết.

ViệtNQ
langthang09  
#3462 Posted : Thursday, July 12, 2012 11:59:19 AM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1048 time(s) in 470 post(s)

UserPostedImage

TÂM NIỆM

Chấp tay con niệm di đà
Nam mô phật tổ chứng là từ bi
Hỉ nộ ái ố sân si
Lục dục tâm tịnh thiền ghi thiện lành
Nam mô phổ độ chúng sanh
Kính dâng Phật đản tâm thành của con

LẺ BÓNG


langthang09  
#3463 Posted : Thursday, July 12, 2012 12:20:29 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1048 time(s) in 470 post(s)

Chồng vụng trộm, vợ đổ cả xô phân lên đầu tình địch


06-07-2012

(Nguoiduatin.vn) - Nghe tiếng cười giễu cợt, khiêu khích của đối thủ, chị Hà đã không làm chủ được mình.

Sau khi bị bắt tại trận đang “hú hí” với chồng người khác, Liễu không những cảm thấy xấu hổ mà còn thường xuyên nhắn tin gạ gẫm anh Thắng. Thế rồi, trong một lần cãi vã, chị Hà (vợ anh Thắng) đã trút bao căm phẫn, đánh ghen bằng đòn độc. Người đàn bà này đã đổ nguyên xô phân lợn lên đầu “tình địch”.

UserPostedImage
Căn nhà nơi sự việc đáng tiếc xảy ra


Đòn ghen... “ghê rợn”

Theo thông tin chúng tôi nhận được, vụ đánh ghen “ghê rợn”, có một không hai xảy ra vào khoảng 8h sáng 29/6 trước cửa ngôi nhà số 65 (ngõ 405, tổ 34, phường Ngọc Thụy, quận Long Biên, Hà Nội). Nạn nhân của sự việc là chị Hoàng Thị Liễu (SN 1982, trú tại tổ 34, phường Ngọc Thụy) đã bị hai mẹ con chị Đỗ Thúy Hà (SN 1976, trú tại tổ 33, phường Ngọc Thụy) đổ nguyên xô phân lợn lên đầu. Được biết, cách đánh ghen “dị biệt” này được tung ra để giải quyết mối quan hệ bất chính giữa chồng chị Hà và Liễu.

Tại cơ quan công an, chị Hà dù đã rất ân hận khi hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Tuy nhiên, thẳm sâu bên trong trái tim người đàn bà ít hiểu biết ấy là sự cay đắng vì bị phụ bạc. Có lẽ nỗi đau này không thể một sớm một chiều phai nhạt.

Được biết gia đình chị Hà sống bằng nghề buôn bán thịt lợn. Hàng ngày, anh Thắng (chồng chị Hà) đều dậy từ lúc còn tờ mờ sáng, đi đến các lò mổ lấy thịt về rồi cả hai vợ chồng cùng bày bán tại một sạp hàng ngay trước cửa nhà. Công việc làm ăn khá thuận lợi, hai vợ chồng quyết định mở rộng kinh doanh bằng cách đầu tư thêm chuồng trại. Họ tổ chức nuôi lợn ngay gần nhà để giảm bớt phần nào chi phí hoa hồng khi phải mua trực tiếp từ các lò mổ.

Theo nhiều người dân địa phương, từ nhiều năm nay do công việc kinh doanh thịt lợn ngày càng vào cầu, có bát ăn bát để nên anh Thắng bỗng nhiên “rửng mỡ”, chán cơm thèm phở. Khi có đồng ra đồng vào, anh bỗng trở lên “dại gái” đến lạ. Nhiều lần hàng xóm thấy anh Thắng đi cùng các cô gái lạ mặt, ôm nhau chặt cứng, dập dìu qua các khu nổi tiếng với “đặc sản” nhà nghỉ.

Thế nhưng tất cả đều chỉ như cơn gió thoảng qua, chẳng ai lỡ đàm tiếu. Chỉ đến khi “bập” vào chị Hoàng Thị Liễu, thiên hạ mới có nhiều chuyện để tha hồ rủ rỉ với nhau. Họ nói rằng, anh Thắng cục mịch bị chị Liễu (vốn làm nghề cắt tóc) “xỏ mũi”. Bao nhiêu tiền làm được đều giấu vợ con đi cung phụng nhân tình.

Chẳng mấy chốc, thông tin này đến tai người vợ tần tảo cả ngày “phơi” mặt ra đường bán thịt lợn. Lòng chị Hà quặn lại, nghẹn đắng. Yêu chồng, thương con, chị chẳng quản ngại nắng mưa, cày mặt ra đường để làm lụng. Nay nét xuân thì chẳng còn, lời ăn tiếng nói lại sặc mùi chợ búa, ngẫm so mình với Liễu, chị Hà lại càng thêm đau lòng.

Liễu kém chị Hà nhiều tuổi. Tuy người đàn bà này có chồng con nhưng lại ăn trắng mặc trơn, làm việc ở nơi mưa không đến mặt nắng chẳng đến đầu nên hút hồn được gã đàn ông thèm của lạ. Về phần chị Hà, mặc dù đỏ mặt với lời đồn của thiên hạ nhưng chị vẫn một mực tin tưởng chồng. Chị vẫn cam chịu, chỉ bóng gió với chồng trong những lần hai người gần gũi. Những lần ấy, chị Hà thủ thỉ tai chồng đằng sau anh Thắng còn có vợ, con và cả một gia đình êm ấm.

Tức nước vỡ bờ

Thế nhưng, kể từ ngày anh Thắng “dính” vào Liễu bỗng nhiên biến đổi thành con người khác. Anh u mê, mộng mị. Người chồng này ngoài mặt cứ trấn an vợ con trước búa rìu dư luận nhưng đằng sau vẫn thậm thụt đi lại với tình nhân. Ngặt một nỗi, từ cửa hàng cắt tóc của Liễu (ở tổ 33) đến nhà vợ chồng chị Hà (ở tổ 34) cách nhau có một đoạn ngắn. Thế nên bất cứ hành tung nào của cặp “mèo mả gà đồng” này chẳng thể che mắt mãi được hàng xóm láng giềng.

Cực chẳng đã, sau nhiều lần “mật phục”, vào một ngày cách thời điểm vụ đánh ghen xảy ra không lâu, chị Hà và anh em trong nhà bắt quả tang Thắng vào Liễu đang quấn quýt với nhau trong một nhà nghỉ. Tuy nhiên, để cứu vãn cuộc hôn nhân đang đứng bên bờ vực đổ vỡ, chị Hà đã nuốt nước mắt cay đắng vào trong bỏ qua tất cả. Người vợ này chỉ mong chồng và nhân tình chấm dứt ngay mối quan hệ mờ ám đó.

Sau khi trực tiếp bắt quả tang, chị Hà cho biết nhiều lần trước đó vì không có chứng cứ nên biết chồng mình và Liễu vẫn thường xuyên thậm thụt với nhau chị chỉ biết nín nhịn. Thế nhưng thấy chị Hà như vậy, Liễu càng nhơn nhơn thách thức. Hàng xóm láng giềng va mặt nhau suốt, cứ gặp Liễu ở đâu lại thấy gương mặt thách thức ở đó. Chị Hà cảm thấy uất nghẹn.

Những tưởng hạnh phúc đã trở về với gia đình đang điêu đứng bên vực thẳm khi anh Thắng giao lại chiếc sim điện thoại vẫn thường để nhắn tin với Liễu cho vợ quản lý. Thế nhưng trong một lần tò mò, ngày 27/6, chị Hà lắp chiếc sim lâu ngày đã không sử dụng vào máy mình để kiểm tra. Chị không thể ngờ rằng, chiếc sim điện thoại vừa được lắp vào, biết bao tin nhắn yêu thương từ số máy của Liễu dồn dập “đổ” vào máy. Điều đó chứng tỏ, Liễu vẫn âm thầm ngày ngày nhắn tin và hy vọng Thắng sẽ trở lại dùng chiếc sim điện thoại này.

Trong các tin nhắn yêu thương, chị Hà đặc biệt đau đớn với tin nhắn có nội dung: “Anh à, em nhớ anh lắm, không có anh em không sống được”. Ngay lập tức, chị Hà tức tốc gọi điện thoại lại hỏi chuyện cho ra nhẽ. Chị hy vọng Liễu sẽ bối rối giải thích rằng có sự nhầm lẫn hay chí ít cũng tìm một lí do nào đó biện minh cho mình. Tuy nhiên, cô nàng cắt tóc đáp lại những lời thách thức và tràng cười tục tĩu. Nhắc lại những lời hứa của cô ta hôm nào tại nhà mình, chị Hà chỉ uất nghẹn, chưa biết phải tính tiếp thế nào.

Thế rồi sự việc đáng tiếc cũng xảy ra. Sáng 29/6, lúc chị Hà đang lau dọn chuồng lợn thì nghe có tiếng cười lớn của một cô gái từ phía đằng xa. Ngẩng mặt lên nhìn, đập vào mắt chị là khuôn mặt nhơn nhơn của Liễu, người đang công khai cướp đi hạnh phúc gia đình chị. Dù bực mình nhưng chị Hà cố nhịn và dồn sức làm cho nhanh công việc dọn dẹp của mình.
Thế nhưng tiếng cười của người phụ nữ ấy như không chịu buông tha chị. Tiếp theo đó là những lời nói bóng gió và hành động khiêu khích của cô ta mà hơn ai hết chị là người hiểu rõ ngụ ý của nó.

Không thể chịu đựng hơn nữa, chị Hà bỏ xô phân sang bên rồi nhảy bổ vào xỉa xói tình địch. Liễu cũng không vừa, chanh chua chửi lại. Chẳng mấy chốc, những lời mạt sát tuôn ra, làm náo loạn cả một dãy phố. Thấy mẹ to tiếng bên ngoài, Đỗ Việt Hoàng Anh (SN 1994, con gái Hà) cũng chạy ra xem.

Cũng như mẹ, bao nhiêu căm hận người phụ nữ đang phá gia đình mình của cô bé tuổi mới lớn như được thêm dầu vào lửa,. Hoàng Anh cũng lao vào chửi bới Liễu. Thấy có con gái “giúp sức”, Hà đã vùng chạy ra phía chuồng lợn, lấy ngay xô phân rồi xông vào đổ ụp lên đầu Liễu, khiến chị này chẳng thể làm gì hơn là vùng vẫy kêu góc rồi chạy về nhà.
Tuy không có hậu quả đáng tiếc về người xảy ra nhưng với tính chất nghiêm trọng của sự việc, cơ quan công an Quận Long Biên đã quyết định triệu tập hai mẹ con chị Hà để lập hồ sơ để xử lý về hành vi “làm nhục người khác”.
Xin lỗi công khai bị cuộc tình vụng trộm

Sau lần ấy, cặp đôi tình nhân đã hứa chấm dứt tình trạng quan hệ bất chính. Anh Thắng cũng nước mắt ngắn dài, lạy lục van xin vợ mình hãy vì tình nghĩa vợ chồng mà bỏ qua cho anh sai lầm đó. Chồng Liễu cũng chính thức dắt vợ mình đến xin lỗi gia đình chị Hà trước đông đảo người làm chứng và hứa sẽ về quản lý giáo dục vợ cẩn thận không để tình trạng này tái diễn. Bản thân Liễu lúc đó cũng nhoẻn miệng có lời xin lỗi. Chị Hà được lời cũng mở tấm lòng. Đánh người chạy đi không ai đánh người chạy lại, chị đồng ý tha thứ cho anh Thắng, chỉ mong anh lấy đó làm bài học đắt giá cho cuộc đời. Anh Thắng sau lần ấy cũng tỏ ra hối lỗi, hết sức tu tỉnh làm ăn và càng ra sức chăm chỉ phụ giúp vợ buôn bán.

Tiểu Long

*Tên nạn nhân và chồng chị Hà đã được thay đổi.

langthang09  
#3464 Posted : Thursday, July 12, 2012 6:12:32 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1048 time(s) in 470 post(s)


Cảm hứng thiền trong bài thơ “ Ngư Nhàn “ của Thiền sư Không Lộ


UserPostedImage

"Con người ta phần nhiều mang cả những nỗi buồn phiền não băn khoăn vào tận trong giấc ngủ
thì làm sao có được giấc ngủ của ông chài?
Ngủ là ngủ một cách trọn vẹn. Không lo nghĩ đến bất cứ một điều gì khác, không gì làm trói buộc tâm tư."


“Có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi
Có con người sống mà như qua đời…”

Câu thơ ấy tôi đã nghe từ lâu lắm và đã hơn một lần ngẫm thấy trong cuộc nhân sinh. Hôm nay tìm hiểu về cảm hứng Thiền trong thơ Dương Không Lộ, như một phản xạ tự nhiên của tâm thức, tôi nhớ đến câu hát đồng dao và thử tìm hiểu xem vì sao lại có sự liên tưởng ấy qua bài thơ “Ngư nhàn” của tác giả.

“Vạn lý thanh gian vạn lý thiên
Nhất thôn tang giá nhất thôn yên
Ngư ông thụy trước vô nhân hoán
Quá ngọ tỉnh lai tuyết mãn thuyền”.

Là một Thiền sư ngộ đạo, ắt hẵn thiền sư Không Lộ không cố tình làm một thi sĩ. Bài thơ trên vốn không được tác giả đặt tên, cũng không dụng công chấp bút. Đó chỉ là bài thơ ghi lại một khoảnh khắc đáng nhớ để Thiền sư xuất khẩu thành thơ, để thiền sư hóa thành thi sĩ.

Vạn lý thanh giang vạn lý thiên
Nhất thôn tang giá nhất thôn yên.

Chỉ đọc thôi hãy khoan suy nghĩ, để cho nhịp điệu câu thơ nhẹ nhàng, đều đặn lơ lững trong lòng cũng đủ cho người đọc một cảm giác bình yên, thư thái. Hai câu thơ thuần tả cảnh, không có động từ, vẽ nên một bức tranh quê thanh bình yên ả với trời mây sông nước, sương khói dâu đay… tất cả hòa quyện vào nhau thành một không gian, bát ngát…

Nguyễn Du đã rất có lý khi nói rằng “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Nhìn sâu váo bức tranh thiên nhiên ấy, chúng ta sẽ đọc được trạng thái đang là của tác giả. “Tâm bình thế giới bình” là vậy. Đằng sau trời mây sương khói, lấp ló ẩn hiện bóng dáng một con người:

Ngư ông thụy trước vô nhân hoán
Quá ngọ tỉnh lai tuyết mãn thuyền.

Nếu hai câu đầu hoàn toàn tĩnh thì đến hai câu sau đã xuất hiện động từ. Nhưng là “vô nhân hoán”; không người gọi. Ngư ông ngủ say cho đến khi tỉnh dậy chỉ có tuyết. Tuyết dẫu có bay nhưng vẫn không khuấy động ồn ào. Đó là cái động trong cái tỉnh để góp phần hoàn thiện bức tranh Thiền chứ không xô bồ, náo nhiệt. Bài thơ vẫn kết thúc trong tĩnh lặng.

Ông chài ngủ tít ai hay
Quá trưa tỉnh dậy tuyết bay đầy thuyền.

Không một tiếng động, một lời nói… Thiền sư vẫn vô ngôn!

Có một Thiền sư nào đó đã nói rằng, “Ba mươi năm trước khi chưa tu tôi thấy núi là núi, sông là sông. Khi đang tu tôi thấy núi không phải là núi sông không phải là sông. Ba mươi năm sau, khi đã tu tôi thấy núi là núi, sông là sông”. Có gì đó hơi khó hiểu! Nhưng thực sự là vậy. Thiền sư ngộ đạo không phải là ngộ một điều gì huyền bí, cao siêu, mà là nhận chân được bản chất các pháp, nhận lại được bản lai diện mục để rồi vẫn sống trong cuộc đời, vẫn thấy núi là núi, sông là sông nhưng không hề buộc ràng, chấp thủ, sống tự tại giải thoát trong mọi duyên trần cảnh…

Hình ảnh ông chài ngủ tít những tưởng quá bình thường, dung dị, nhưng chính đó là điều khiến con người suy nghĩ. Ông chài quá mê ngủ ư? Hay quá nhiều mộng mị “rớt trong đổ ngoài” quên cả thức dậy? hay vì một lý do khác?

“Quá trưa tỉnh dậy tuyết bay đầy thuyền”. Nếu vì mê ngủ, ắt không có được “tỉnh dậy” và thấy “tuyết mãn thuyền”. Ông chài “tỉnh dậy” chứ không phải “choàng tỉnh” hay “hốt nhiên tỉnh dậy”, như thế ông đã ngủ một giấc say, một giấc sâu và tỉnh dậy trong niệm tỉnh giác.

Con người ta phần nhiều mang cả những nỗi buồn phiền não băn khoăn vào tận trong giấc ngủ thì làm sao có được giấc ngủ của ông chài? Ngủ là ngủ một cách trọn vẹn. Không lo nghĩ đến bất cứ một điều gì khác, không gì làm trói buộc tâm tư.
Trước mắt chúng ta không còn hiện hữu ông chài nữa, thay vào đó một Thiền sư tự tại giữa cuộc đời: sống hết mình với giây phút hiện tại, không truy tìm quá khứ, không lo nghĩ tương lai. Chính vì thế mà có thể tiếp xúc được với sự mầu nhiệm của cuộc sống. “Tuyết bay đầy thuyền” cũng rất có thể là tuyết thật của thiên nhiên. Nhưng “tuyết” ở trong hình ảnh biểu trưng của thơ, trong ngôn ngữ biểu tượng của thiền không chỉ như vậy. Thường những gì trong sạch, cao cả, không bị vẫn đục, nhiễm ô được đem ví cho tuyết. Trí tuệ sáng suốt, nhận chân được vạn vật không ngăn ngại bỗng một lúc nào đó chợt bừng lên. Tinh khôi, nguyên vẹn, trong lành!

Khoảnh khắc giác ngộ, tâm thức ngời tỏ được ghi nhận ở đây không như một dấu nhấn mạnh nỗi bật trong cuộc sống, “Trường khiến nhất thanh hàn thái hư” mà là một trạng thái giác ngộ của tâm thức bàng bạc khắp nơi với cái nhìn tự tại giải thoát.

Ngài Huyền Quang đời Trần có một bài thơ rất nỗi tiếng:

“Nhị bát giai nhân thích tú trì
Tử khinh hoa hạ chuyển hoàng li
Khả lân vô hạn thương xuân ý
Tận tại đình châm bất ngữ thì”.

Đó là những nét đẹp, những sự nhiệm mầu của cuộc sống xung quanh ta mà Thiền sư đã cảm nhận được chính bằng khả năng giác ngộ của mình. Cũng vậy, qua “Ngư nhàn” Ngài Không Lộ ghi lại sự trực nhận hiện thân cuộc sống trong khoảnh khắc giác ngộ, giải thoát. Sống như vậy mới gọi là thực sống: Trọn vẹn và đầy ý nghĩa.

“Sống hôm nay biết hôm nay
Còn xuân thu trước ai hay làm gì”
(Thiền sư Thiền Lão).

Tuy nhiên được mấy ai làm được điều đó vì cứ mãi lo toan, nghĩ ngợi…để một khi giật mình tự hỏi “Mình đã sống được là bao?”. Sống như vậy quả thật “sống mà như qua đời”.

Trong cuộc sống ta có biết bao nhiêu điều mầu nhiệm. Một bông hoa, một em bé, một ánh mặt trời, một tia nắng sớm, một hạt sương mai… đều góp phần nuôi lớn hạnh phúc và vun bồi khả năng giác ngộ của con người. Vấn đề là con người có được tâm hồn trong sáng để tiếp nhận hay không.

Có những tháng năm đi qua rồi vùi sâu vào dĩ vãng. Nhưng có những khoảnh khắc trong đời luôn sống mãi với thời gian. Cành mai của Thiền sư Mãn Giác vẫn đang hé nụ. “Ngôn Hoài” vẫn đọng âm vang, và “Ngư nhàn” trắng màu tuyết xóa sống trong lòng người… Ngàn xưa cho đến ngàn sau.

Câu đồng dao ấy lại hiện về và tôi hiểu vì sao mình có sự liên tưởng ấy.

Nguyên Tĩnh


linhphuong  
#3465 Posted : Thursday, July 12, 2012 10:26:30 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,272

Thanks: 326 times
Was thanked: 364 time(s) in 256 post(s)

Seattle: Sát thủ giết hai người tự sát trong hầm kín!


Thursday, 12 July 2012 18:57

VietSeattle.us – Cảnh sát thành phố Seattle vừa công bố một cuốn video rùng rợn do chính Peter Keller dựng mà trong đó một người đàn ông đã âm mưu giết vợ và con gái trong nhiều năm, rồi giấu mình trong hầm sâu ở trong rừng hẻo lánh.

Vào hôm nay, thứ năm, cảnh sát đã công bố cuốn video này, mà nhiều chi tiết về cuộc điều tra đối với hung thủ Keller và vụ án sát hại vợ con vào tháng 4 vừa qua tại căn nhà ở North Bend mà ông từng sống chung với các nạn nhân.

Ông ta từng âm mưu giết vợ trong nhiều năm.

Con gái tên là Kaylene, 19 tuổi, và vợ tên là Lynnettee, 41 tuổi. Cả hai bị chết do bị bắn vào ngay trên đầu. Những phát hiện tại hiện trường vụ giết người này giống với khẩu súng mà cảnh sát tìm thấy trong căn hầm của Keller.

Còn nhiều chi tiết khác của vụ án cũng được tiết lộ qua cuốn video mà ông ta tự quay này. Ngày hôm nay, cảnh sát đã cung cấp cuốn video “rợn người” này cho giới truyền thông.

http://www.baocalitoday....id=3:hoa-k&Itemid=51

Video Source:Fox

Sau khi giết vợ con xong, ông Keller tẩu trốn vào trong căn hầm trong rừng vắng, mà căn hầm này có nhiều tầng, để trốn trong đó. Cảnh sát theo dấu vết từ một trong những tấm ảnh, truy lùng và tìm thấy căn hầm này, được xây dựng bí mật từ năm 2003.

UserPostedImage


Cảnh sát bao vây xung quanh căn hầm, và ném lựu đạn hơi bào bên trong, và ông ta đã tự sát trong căn hầm bí ẩn này.

Gia đình và bạn bè của Lynnettee và Kaylene Keller đã có mặt trong cuộc họp báo hôm nay để công bố quỹ học bổng mang tên nạn nhân nói trên mà tài chánh cho quỹ này một phần từ số tiền tìm thấy trong căn hầm nói trên.

Quỹ học bổng sẽ giúp cho những ai có sở thích về kỹ thuật giao tiếp điện toán vì đó chính là niềm đam mê của Kaylene tại viện DigiPen ở Redmond.

Trần Thị Sông Dinh


hongvulannhi  
#3466 Posted : Friday, July 13, 2012 1:13:21 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)
Phải làm gì khi nhật báo Người Việt nhục mạ
“VNCH là bè lũ Việt gian tay sai của Mỹ”


Đào Nương Hoàng Dược Thảo

Tuần báo Saigon Nhỏ số ra ngày Thứ Sáu 13 tháng 7, 2012

Từ nhiều năm nay, khi có dịp xuất hiện trên các diễn đàn có sự hiện diện của người Mỹ, Đào Nương tôi vẫn lập đi, lập lại rằng: Đừng đề cập tới chiến tranh Việt Nam như một chuyện của quá khứ khi mà người dân Việt Nam sinh sống tại miền Nam trước 1975 vẫn còn là những công dân hạng hai của chế độ cầm quyền hiện nay tại Việt Nam. Sự trả thù tàn độc của đảng cộng sản Việt Nam dành cho “thành phần” mà họ gọi là ngụy quân, ngụy quyền tức quân, dân, cán, chính của VNCH thì còn hiểu được. Nhưng sự thật thì, đã hơn 3 thập niên, đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn tiếp tục trả thù trên thế hệ con và cháu của “ngụy”. Thử đi vào những con đường chính của các thành phố miền Nam ngày nay xem thành phần chủ nhân của tất cả các cơ sở thương mại ở đó là ai? Họ là những người nói tiếng Bắc, nếu không phải là vợ con của cán bộ đảng CS cao cấp thì cũng là bà con trực thuộc của họ…

Không lẽ toàn thể dân tộc Việt Nam chỉ có bọn cán bộ Bắc Cộng là thông minh, là giỏi làm thương mại? Có phải họ giàu là nhờ làm ăn lương thiện trên thương trường? Thực tế đã chứng minh đó chỉ là một đảng cướp làm giàu nhờ cướp đất, cướp nhà của dân, bán tài nguyên thiên nhiên, bán biển, bán đất cho ngoại bang! Từ hai thập niên qua, chúng tồn tại nhờ cái tình cảm tiểu tư sản của người Việt hải ngoại gửi mỗi năm hàng chục tỷ đô la Mỹ về Việt Nam để trợ giúp cho thân nhân! Như thế thì chiến tranh Việt Nam, tiếng súng tại Việt Nam đã chấm dứt với người ngoại quốc nhưng với toàn dân Việt, nhất là những người Việt sinh sống tại miền Nam, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà, cuộc chiến đó chưa hề kết thúc, nếu không muốn nói rằng, cuộc chiến đó càng ngày càng sâu đậm, tỷ lệ thuận với sự tham ô và dã man của bọn Việt Cộng từ khi chúng chiếm trọn cả Việt Nam. Đảng cộng sản Việt Nam không phải là một chính quyền dân cử của toàn dân Việt Nam mà mà một đảng cướp. Sau khi cướp được chính quyền, họ đã dùng quyền thống trị để cướp tài sản của dân, tài nguyên của đất nước làm của riêng.

Điều đó giải thích được tại sao tinh thần chống Cộng của các cộng đồng người Việt hải ngoại không hề suy giảm theo thời gian nếu không muốn nói là ngược lại. Bằng mọi cách, mọi phương tiện dù hạn hẹp, người Việt hải ngoại đã thành công trong việc gìn giữ lá cờ vàng ba sọc đỏ của dân tộc Việt Nam tung bay khắp nơi trên thế giới; trong khi ngọn cờ đỏ màu máu của Việt Cộng chỉ tóm gọn trong các cơ sở ngoại giao của Việt Cộngï.

Khi chiến tranh chưa chấm dứt thì có nghĩa là lằn ranh Quốc Gia và Cộng Sản vẫn còn hiện hữu. Đối với người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại thì khi chọn đứng bên này hay bên kia chiến tuyến, chúng tôi sẽ nhận diện anh là bạn hay thù. Đối với 85 triệu người Việt Nam, đảng cộng sản là kẻ thù của dân tộc Việt Nam.

Ngày 30 tháng 4 không chỉ là một ngày đau buồn của riêng miền Nam mà là ngày đại hoạ của đất nước, một trang sử đen tối của dân tộc! Nhìn lại, những gì xảy ra cho Việt Nam ngày nay kể từ khi Việt Cộng chiếm trọn đất nước: Chúng ta không chỉ mất đất, mất biển, mất đi chủ quyền đất đai vào tay Tàu Cộng mà tai hại hơn là sự tham ô và ngu xuẩn của bọn cán bộ cộng sản đã làm băng hoại đạo đức xã hội, suy đồi luân lý đạo đức của dân tộc Việt Nam. Nền giáo dục dựa trên căn bản lý lịch của bọn cộng sản đã, đang, và sẽ tiếp tục đưa những thế hệ trẻ Việt Nam vào con đường mù chữ hay biết chữ mà như mù so sánh với mức độ dân trí của các quốc gia lân bang. Biết vậy nhưng thay vì thay đổi tình trạng giáo dục trong nước thì chúng lại cho con cái của chúng sang Pháp, Úc, Canada, Hoa Kỳ... tị nạn về giáo dục. Chúng đã tạo ra những thế hệ trẻ không biết gì về lịch sử, về quá khứ đáng hãnh diện của tiền nhân nước Việt, về những đại họa mà đảng cộng sản Việt Nam đã gây ra cho dân tộc Việt Nam.

Ai có thể vui được trong ngày 30 tháng 4? Dù ở bên này hay bên kia chiến tuyến? Ngày nay còn ai không biết về tội ác của Hồ Chí Minh? Về những đại họa mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu từ khi Đảng CSVN thành lập. Ngày 30 tháng 4 không chỉ quan trọng với người Việt tị nạn cộng sản mà còn cả với những người ở miền Bắc Việt Nam. Đó là một ngày mà ngàn đời sau, lịch sử Việt Nam sẽ phải ghi lại: Đó là một ngày lịch sử đau thương cuả dân tộc Việt khi vì lợi ích chiến lược toàn cầu, Hoa Kỳ đã chọn một quyết định vô nhân đạo khi quay lưng với một đồng minh mà trong 20 năm chiến tranh, họ đã đẩy ra làm thành trì để ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản. Hậu quả của cái chiến lược “thua để thắng” đó của người Mỹ đã gây di hại lâu dài cho đất nước Việt Nam của chúng ta không chỉ vài chục năm sau cuộc chiến mà còn tồn tại kéo dài nhiều thế hệ sau.

Nhưng đó không phải là quan điểm của báo Người Việt, cơ quan ngôn luận đã khiến người Việt trong vùng Little Saigon biểu tình từ bao năm nay vì chủ trương thân cộng một cách lộ liểu cuả họ. Từ 20 năm qua, tôi đã lột mặt nạ báo người Việt nhiều lần. Từ thập niên 80, báo Người Việt đã sưu tầm tài liệu cho Việt Cộng khi cho tổ chức cuộc thi viết về nạn đói năm Ất Dậu song song với tin Việt Cộng kiện Nhật bản đòi đền bù cho nạn nhân nạn đói năm Ất Dâu (1945). Toà soạn báo Người Việt đã bị đốt sau khi đài truyền hình của Người Việt phát hình cờ Việt Cộng chạy trên sông Thủ Thiêm. Sau mỗi lần bị lột mặt nạ, báo Người Việt lại sa thải người chịu trách nhiệm biên tập. Sa thải kiểu “đèn trống quân” vì sau một thời gian, khi mọi việc lại lắng dịu thì người bị sa thải này lại được thu hồi vào vị trí cũ.

UserPostedImage

Hình ảnh đồng bào biểu tình trước toà soạn báo Người Việt
khi báo này nhục mạ lá cờ vàng năm 2007


Đến năm 2007 thì vai trò đi đêm của báo Người Việt và cộng sản không còn là một nghi ngờ. Khi cuộc biểu tình của đồng bào Việt Nam chống báo Người Việt in hình VNCH trong chậu nước rửa chân đang sôi nổi thì hình ảnh ông Đỗ Ngọc Yến, cố chủ nhiệm và là người sáng lập ra báo Người Việt chủ tọa buổi họp với Nguyễn Xuân Phong và Nguyễn Tấn Dũng, nguyên lãnh sự CSVN tại San Francisco, được phát tán ra ngoài. Hình được chụp từ năm 1997, khi Nguyễn Tấn Dũng là trưởng phái đoàn thương thảo phía Việt Cộng trong Hiệp Định Thương Mại đầu tiên của Hoa Kỳ với Việt Nam sau khi bỏ cấm vận. Hai khuôn mặt quen thuộc trong cộng đồng người Việt tại Nam Cali hiện diện trong hình bên cạnh Đỗ Ngọc Yến là Võ Tá Chước, em trai của nhạc sĩ Võ Tá Hân và Lê Quí Biên. Tin đồn là chính Lê Quí Biên là người tung những bức ảnh này ra ngoài chưa được kiểm chứng thì tin Lê Quí Biên bị đụng xe chết ở Hà Nội bay đến Hoa Kỳ. Ngẫu nhiên hay dàn dựng? Chết vì tai nạn xe cộ ở Việt Nam thì không hiếm nhưng chết ngay khi hình ảnh đi họp với Việt Cộng cao cấp cỡ Nguyễn TấnDũng, Nguyễn Xuân Phong cùng với Đỗ Ngọc Yến “được” phổ biến khi cuộc biểu tình chống báo Người Việt đang diễn ra thì quả thật là một “tình cờ của lịch sử” vậy.

UserPostedImage


Nhưng tất cả những “lỗi lầm” kỹ thuật trên đây của báo Người Việt chỉ là chuyện nhỏ.
Người Việt tị nạn cộng sản hình như có trí nhớ rất ngắn nên chuyện vượt biên, mười phần chết bảy còn ba, chuyện tù cải tạo, chết năm còn một không sao hết… Tất cả rồi cũng qua và quảng cáo trên báo Người Việt vẫn nhiều, báo Người Việt vẫn tồn tại để làm công cụ tuyên truyền cho Việt Cộng với sự hợp tác của nhiều ông “ngụy quân, ngụy quyền”, những ông từng ở tù cộng sản lâu năm. Nhiều ông sĩ quan cao cấp, chính trị gia của VNCH vẫn dùng hội trường của báo Người Việt để ra mắt sách, để nói chuyện về dân chủ và nhân quyền trong khi các cuộc biểu tình đả đảo cuả đồng bào vẫn ở bên ngoài. Ngay cả các hội đoàn, đoàn thể đấu tranh chống Cộng, khi phân ưu, chia buồn cũng “nhào” vô mảnh đất này! Chúng tôi nêu ra vấn đề này, không phải để cạnh tranh nghề nghiệp mà muốn nói lên “cái vô tư” của một cơ quan ngôn luận đấu tranh chống cộng. Làm báo Việt ngữ chống cộng mà những người thuộc HĐQT báo Người Việt đi ra đi vào Việt Nam như đi chợ, không sao cả… Thế là thế nào? Phải chăng báo Người Việt đã có một cương lĩnh mới?

Có phải vì vậy mà ngày Chủ Nhật, 8 tháng 7-2012 vừa qua, trong phần Diễn Đàn, báo Người Việt đã có một cái “thư độc giả” “đáng giá”, một cái tát làm “vỡ mặt” người Việt Nam tị nạn cộng sản vẫn coi ngày 30 tháng 4 là một ngày đau buồn cuả đất nước. Mấy hôm nay, tôi nhận được nhiều cú điện thoại, nhiều điện thư phẫn nộ phản đối báo Người Việt về chuyện này. Nhưng theo tôi, bức thư “độc giả” này chỉ là một bằng chứng thêm về mối liên hệ “mật thiết” giữa những người đang điều hành nhật báo Người Việt và đảng cộng sản Việt Nam, vì ngày nay, 6 năm sau ngày ông Đỗ Ngọc Yến qua đời (ngày 17 tháng 8/ 2006) và 4 năm sau ngày lá cờ VNCH xuất hiện trên báo Người Việt trong chậu nước rửa chân, “độc giả” Sơn Hà đã lên tiếng một cách “dõng dạc, hùng hồn” trên mặt báo Người Việt số ra ngày Chủ Nhật 8 tháng 7, năm 2012 nhục mạ toàn thể người Việt tị nạn cộng sản, nhục mạ toàn thể quân dân, cán chính, của VNCH bằng một thứ luận điệu và ngôn ngữ cộng sản “nhà nòi”. Một bài viết mà khi đọc xong, Đào Nương tôi, một người làm báo không chấp nhận cộng sản, đã thấy rằng không còn ngôn ngữ gì để nói thêm ngoài việc xác định chiến tuyến giữa bạn và thù ngày nay đã rõ. Sau đây là nguyên văn bài viết của “độc giả” Sơn Hà trên mặt báo Người Việt để trả lời bài viết của Nguyễn Gia Kiểng về “Vết Thương Ngày 30 tháng 4”

Lời lẽ bóp méo sự thật của Nguyễn Gia Kiểng.

Kỷ niệm ngày chiến thắng 30-4 liền kề với ngày quốc tế lao động ngày 1-5 làm cho niềm vui của chúng ta được nhân lên gấp bội. Cả dân tộc vui mừng, tự hào, tất cả những người lao động vui mừng, tự hào. Nhưng lạ thay, ông Nguyễn gia Kiểng đã viết bài “Vết thương ngày 30 tháng 4” đưa lên mạng Internet, theo đó đã sặc mùi chia rẽ Nam Bắc, làm như thể miền Nam, Sài gòn là một miền đất khác Việt Nam, một dân tộc khác Việt Nam, làm như thể từ ngày 30 tháng 4, 1975 thì miền Nam Sài Gòn mất tất cả, bị xâm lăng tất cả! Không hiểu ông có thâm thù gì với cách mạng, thâm thù gì với dân tộc mà lại than thở như vậy. Ông quên mất điều đơn giản, tối thiểu là chỉ có đội quân xâm lược Mỹ và bè lũ Việt gian tay sai của Mỹ là thất thủ, là mất miền Nam, mất Sài Gòn, còn dân tộc Việt Nam, cả Nam lẫn Bắc là người thắng trận, thu giang sơn về một mối, chấm dứt ách thống trị của thực dân mới. Chỉ có người mất trí mới viết như ông Nguyễn Gia Kiểng rằng “Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã không đến trong niềm vui thống nhất đất nước, hòa giải và hòa hợp dân tộc mà mọi người mong ước”. Viết như vậy là hoàn toàn xuyên tạc và bóp méo sự thật. Sự thật là sau ngày chiến thắng 30 tháng 4, 1975 thì một loạt sự kiện lịch sử ra đời, đánh dấu sự thống nhất nước nhà. Đó là Việt Nam có một nhà nước thống nhất, bao gồm một Quốc Hội thống nhất, một chính phủ thống nhất, có cơ cấu tổ chức chính quyền các cấp thống nhất cả nước, nói chung có cơ cấu hệ thống chính trị các cấp thống nhất cả nước, có nền giáo dục thống nhất cả nước, có nền y tế thống nhất cả nước, cả nước có đồng tiền chung và một thị trường thống nhất, người Việt Nam đi lại tự do trên toàn cõi Việt Nam… Ngày 30 tháng 4, 1975 là ngày hội của toàn dân đoàn kết, chiến thắng. Đặc biệt, Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam mở rộng khối đại đoàn kết toàn dân tộc, bao gồm các giai cấp, các tầng lớp, các dân tộc, đồng bào các tôn giáo và không tôn giáo, người Việt Nam định cư ở nước ngoài, các nhân sĩ, các cá nhân tiêu biểu… xóa bỏ hận thù, thành kiến giai cấp, gác quá khứ, nhìn về tương lai, nêu cao tinh thần độc lập tự chủ, tự lực tự cường cùng nhau xây dựng và bảo vệ tổ quốc thống nhất. Nhân dân trong nước và cả thế giới chứng kiến sau 30 tháng 4, 1975 không hề có tắm máu, không hề có trả thù. Có một số người trong ngụy quân ngụy quyền, trong đó có số nợ máu với nhân dân, thậm chí đã có tội ác tày trời, đã được tổ chức học tập, cải tạo, nhằm khêu gợi lòng yêu nước, tình đồng bào, nghĩa dân tộc, biết phân biệt chính nghĩa và phi nghĩa, trở lại cuộc sống có đạo lý, có nhân phẩm, làm ăn lương thiện, trở thành công dân của nước Việt Nam mới, thống nhất. Như thế là việc làm vô cùng nhân đạo, rất nhân quyền của cách mạng, chứ sao lại xuyên tạc “chính sách cải tạo là để tiêu diệt đại bộ phận thành phần tinh nhuệ và trí tuệ của miền Nam”!
(ngưng trích)

Bài viết này đăng tải trong số báo ra ngày Chủ Nhật 8 tháng 7-2012. Đến ngày thứ Ba, báo Người Việt đăng lại một bài viết của vài độc giả phản biện lại luận điệu tuyên truyền này của Việt Cộng cũng trong phần thư dộc giả. Nhưng “đau buồn” nhất là sự khinh thường của báo Người Việt dành cho Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH. Lá thư phản kháng sự nhục mạ Tập Thể Chiến Sĩ VNCH là “bè lũ Việt gian tay sai của Mỹ” của báo Người Việt ký tên ông chủ tịch Phan Tấn Ngưu chỉ được đăng bên cạnh những cái thư độc giả trong mục Diễn Đàn.

Các tổ chức cộng đồng khác sẽ phản ứng ra sao? Chúng ta có nên chấp nhận quan điểm “Ngày 30 tháng 4, 1975 là ngày hội của toàn dân đoàn kết, chiến thắng. Đặc biệt, Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam mở rộng khối đại đoàn kết toàn dân tộc, bao gồm các giai cấp, các tầng lớp, các dân tộc, đồng bào các tôn giáo và không tôn giáo, người Việt Nam định cư ở nước ngoài, các nhân sĩ, các cá nhân tiêu biểu… xóa bỏ hận thù, thành kiến giai cấp, gác quá khứ, nhìn về tương lai, nêu cao tinh thần độc lập tự chủ, tự lực tự cường cùng nhau xây dựng và bảo vệ tổ quốc thống nhất…”. Trong chúng ta, ai không là những nạn nhân trực tiếp của việc cộng sản bỏ tù người thân trong các trại tù cải tạo nhiều năm, chúng ta nghĩ gì, phản ứng ra sao với một cơ quan ngôn luân viết rằng:

Nhân dân trong nước và cả thế giới chứng kiến sau 30 tháng 4, 1975 không hề có tắm máu, không hề có trả thù. Có một số người trong ngụy quân ngụy quyền, trong đó có số nợ máu với nhân dân, thậm chí đã có tội ác tày trời, đã được tổ chức học tập, cải tạo, nhằm khêu gợi lòng yêu nước, tình đồng bào, nghĩa dân tộc, biết phân biệt chính nghĩa và phi nghĩa, trở lại cuộc sống có đạo lý, có nhân phẩm, làm ăn lương thiện, trở thành công dân của nước Việt Nam mới, thống nhất
(Ngưng trích)

Người đau nhất trong vụ này là Nguyễn Gia Kiểng. Có thể nói rằng nếu không có báo Người Việt thì không hề có phong trào Dân Chủ Đa Nguyên kêu gọi hoà hợp, hoà giải của Nguyễn Gia Kiểng. Mấy năm sau này, Nguyễn Gia Kiểng đã đổi thái độ vì biết rằng bọn lãnh tụ CSVN không đủ lương tri và trí tuệ để chuyển hướng về chính trị. Bây giờ thì chính báo Người Việt lại “chơi” Nguyễn Gia Kiểng.

UserPostedImage


Xin nhắc lại vì nhiều vị sang Hoa Kỳ sau 1998 có thể chưa biết về điều này: luận điệu “chính sách cải tạo là một khoan hồng cuả nhà nước dành cho những người có nợ máu với nhân dân, có tội với cách mạng” lần đầu tiên được Nguyễn Xuân Phong, tên lãnh sự đầu tiên của Việt Cộng tại San Francisco tuyên bố trong bài phỏng vấn thực hiện bởi ông Vũ Bình Nghi và đăng tải trong báo Xuân Thời Báo 1998 năm 1998 khiến đồng bào tại Bắc Cali biểu tình rầm rộ hàng tháng trời. Báo Thời Báo cuả ông Vũ Bình Nghi cũng như Liên Hội Bắc Cali bị đồng bào Bắc Cali xem như là những tổ chức thân cộng từ ngày đó. Muốn biết mặt mũi của Nguyễn Xuân Phong thì xem hình trên. Y là người số 3 phía bên trái của cố chủ nhiệm Đỗ Ngọc Yến của báo Người Việt trong ảnh trên.

Luận điệu “chính sách cải tạo là một khoan hồng cuả nhà nước dành cho những người có nợ máu với nhân dân, có tội với cách mạng” này thật ra đã không còn được ngay cả chính những cán bộ cộng sản trong nước đồng ý. Nhiều bài viết của người trong nước đã kết án chính sách cải tạo của Việt Cộng dành cho quân dân cán chính miền Nam Việt Nam là sai lầm, là đào sâu sự chia rẻ giữa hai miền Quốc Cộng, giữa Miền Nam và Miền Bắc. Thật ra, đó cũng không hẳn là đúng nếu chúng ta nhìn vào thành phần lãnh đạo và cách hành xử cuả bọn lãnh tụ cộng sản ngày nay. Chính sách cải tạo giam giữ tất cả quân dân cán chính miền Nam nhằm mục đích tiêu diệt các cấu trúc gia đình, truyền thống đạo đức, luân lý cuả xã hội miền Nam để củng cố chế độ cộng sản ngày nay không còn đứng vững. Vì sự tham ô cuả đảng cộng sản không ngừng ở việc trả thù hay tiêu diệt, cướp tài sản của những người “thất trận” ở miền Nam. Ngày nay, bọn cấp trên của đảng đã bóc lột cấp dưới không khác gì chúng đã hành xử dã man với người miền Nam VNCH mà điển hình là vụ Đoàn Văn Vươn, “kỳ tài đất Tiên Lãng” đã chứng minh. Điều đó cho thấy gì? Cán bộ cộng sản ở đâu thì cũng thế: đó là những tên vô lại, vô học có được quyền hành trong tay nên chúng lợi dụng để cướp của, bóc lột người dân, tàn phá đất nước. Ở Nga, ở Đức, ở Tàu, ở Cuba, ở Bắc Hàn… chúng sẵn sàng làm tất cả những việc vô luân nhất, ngay cả việc bán nước để đạt được mục đích. Ý tưởng xây dựng đất nước, bảo tồn văn hoá dân tộc không hề có trong đầu của chúng. Đừng nhìn vào cái bề ngoài hào nhoáng của một Trung Cộng cường thịnh về kinh tế mà quên đi những vấn đề môi sinh và nhân quyền bị xâm phạm mà người dân Hoa Lục đang phải gánh chịu. Nhưng ít ra, bọn lãnh tụ Tàu cộng còn có tinh thần quốc gia dân tộc và trí tuệ để thực hiện những điều cần phải thay đổi để tồn tại, những điều mà bọn lãnh tụ cộng sản Việt Nam không hề có. Chúng ta chưa nhìn thấy một ánh lửa cuối đường hầm cho đất nước Việt Nam là vì thế.

Không biết sau bài viết này, những “nhân vật” đã từng đăng đàn, họp báo chống báo Việt Weekly trước đây khi báo này đăng bài viết Bài Học Khó Thuộc của Hà Văn Thùy (số ra ngày 24 tháng 5 năm 2007) như các ông Trần Phong Vũ, ông Đỗ Thái Nhiên, Nguyễn Chí Thiện… sẽ làm gì? Các ông có lên tiếng họp báo kêu gọi đồng bào tẩy chay không đọc báo Người Việt, không đăng quảng cáo trên báo Người Việt như khi báo Việt Weekly đăng một bài viết cũ của Hà Văn Thủy, một tác giả trong nước? Để đối phó với tờ VW, một buổi họp báo diễn ra từ 1 giờ đến 4 giờ chiều, Thứ Bảy, ngày 16 Tháng Sáu, 2007 tại hội trường Nhật Báo Viễn Đông. Sau đó “Bản Lên Tiếng tố cáo lập trường thân Cộng và xuyên tạc lịch sử của tuần báo Việt Weekly tại Nam California” với hàng trăm nhân sĩ, đại diện tất cả các Hội Đoàn, Đoàn Thể của người Việt tị nạn CS được phổ biến rộng rãi. Điều này liệu có xãy ra khi sự nhục mạ không chỉ dành cho tập thể chiến sĩ VNCH mà còn cho toàn thể người dân sinh sống tại Miền Nam trước 1975?

Khi đăng bài của Hà Văn Thùy, báo VW cũng ghi: “Ý kiến của tác giả phản ảnh quan điểm cá nhân trên tinh thần diễn đàn, không phải của tòa soạn” thì nhật báo Người Việt cũng bắt chước báo VW viết tương tự như vậy: “Các bài viết đăng trên phụ trang diễn đàn Người Việt không nhất thiết phản ảnh quan điểm của nhật báo Người Việt, mà chỉ là quan điểm riêng của từng cá nhân”.

Đừng biện luận rằng đây chỉ là một cái thư độc giả. Vì ai là độc giả này? Một tên cán bộ đảng như Nguyễn Xuân Phong hay là cả cái Bộ Chính Trị CSVN mượn tay của một diễn đàn tự nhận là lớn nhất ở hải ngoại để nhục mạ cả VNCH là tay sai cho giặc Mỹ chỉ cần qua hình thức một cái thư “bạn đọc” như thế thì thật là quả dễ dàng. Vì thế người viết là ai không quan trọng, quan trọng là người đã đăng, đã phổ biến bài viết mới là quan trọng. (Luật pháp Hoa Kỳ có ấn định rõ về điều này)

Với lá thư nhục mạ VNCH là tay sai cho giặc Mỹ này trên báo Người Việt, hệ thống báo Saigon Nhỏ nhận định rằng báo Người Việt là một công cụ của đảng cộng sản Việt Nam và do đó, hệ thống báo Saigon Nhỏ không thể đứng cùng chiến tuyến với báo Người Việt được.

Từ nay, hệ thống báo Saigon Nhỏ sẽ ngừng đăng tải bài viết của những tác giả còn cộng tác với báo Người Việt cũng như kêu gọi đồng bào Việt Nam tị nạn cộng sản hãy đọc kỷ bài viết trên đây cuả báo Người Việt và suy nghĩ: Đã đến lúc quí vị có nên dễ dãi, tha thứ cho hành động của Việt gian? Nếu câu trả lời là không thì xin quí vị hãy suy nghĩ thêm là có nên yểm trợ cho những cơ quan ngôn luận hay những diễn đàn thân cộng tại hải ngoại khi họ đã lộ diện. Chúng ta không cuồng tín nhưng chúng ta biết rất rõ ngày nào bọn Việt Cộng còn nắm chính quyền thì dân tộc Việt Nam còn bị đày đọa, thất học, sống đời nô lệ để phục vụ cho bọn thiểu số đảng viên cộng sản sống xa hoa vương giả trên máu, mồ hôi và nước mắt của người dân Việt. Chúng ta, Người Việt tị nạn cộng sản có tự do, có dân chủ, có tài lực thì xin hãy nghĩ đến 85 triệu đồng bào ruột thịt ở bên nhà. Việt gian đáng phỉ nhổ hơn Việt Cộng vì chúng có thể có một chọn lựa khác hơn là con đường… bác đi tức con đường bi đát của dân tộc. Sau vụ này, báo Người Việt sẽ tìm cách xoa dịu sự phẫn nộ của người Việt tị nạn cộng sản bằng cách sa thải ngay vị chủ bút, TTK toà soạn như đã từng đối xử với ông Vũ Ánh hay Vũ Quí Hạo Nhiên trước đây trong vụ cái chậu nước rửa chân có lá cờ vàng một thời gian rồi sẽ thu dụng lại. Lần này, sau ông “du sinh” Phạm Phú Thiện Giao từ Đông Âu sang, không lẽ lại là ông Hạo Nhiên hay ông Đinh Quang Anh Thái lên thay? Kẹt thật! Cách hay nhất là báo Người Việt nên xin với ông Tổng Biên Tập cuả 700 tờ báo trong nước phái sang một người để chắc chắn rằng quí vị đi đúng lề phải của nhà nước ta. Không cần phải màu mè “Cơ quan Tranh Đấu Thời Sự Văn Nghệ Giáo Dục” như hiện nay. Vì Tranh Đấu thì phải chống ai chứ không lẽ chống … Thời Sự Văn Nghệ Giáo Dục. Khi báo Người Việt không chống cộng thì báo Người Việt chống ai? Hỏi tức là trả lời.

Đảng cộng sản Việt Nam đã có 700 tờ báo lề phải trong nước ca tụng cho “Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam mở rộng khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xóa bỏ hận thù, thành kiến giai cấp, gác quá khứ, nhìn về tương lai, nêu cao tinh thần độc lập tự chủ, tự lực tự cường cùng nhau xây dựng và bảo vệ tổ quốc thống nhất” làm trò cười cho cả nước thì còn có thể hiểu được. Nhưng việc đảng có thêm một tờ báo sống giữa lòng thủ đô tị nạn và ca tụng đảng đến như báo Người Việt thì quả thật là một “thành công vĩ đại” cuả đảng cộng sản Việt Nam trong lãnh vực tuyên truyền ở hải ngoại vậy. Ôi còn nỗi nhục nào hơn nỗi nhục này với những người tị nạn cộng sản đã mất tất cả trên đường lưu vong! Đến được đất nước tự do mà vẫn bị làm nhục đến như thế này thì quả là… nhục thật! Và cũng thật ngậm ngùi khi nghĩ đến: Oan hồn của hàng triệu chiến sĩ VNCH đã hy sinh khi chiến đấu, đã chết trong các trại tù cải tạo chỉ vì muốn bảo vệ lý tưởng tự do và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam trước hiểm hoạ xâm lăng cuả cộng sản, của hàng triệu người đã hy sinh trên đường vượt biên tìm tự do, hàng triệu đứa trẻ không được sống cho ra con người chỉ vì lý lịch của mẹ cha… Ngậm ngùi thay!

Đào Nương Hoàng Dược Thảo

Edited by user Friday, July 13, 2012 2:21:13 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
langthang09 on 7/13/2012(UTC)
Mắt Buồn  
#3467 Posted : Friday, July 13, 2012 2:59:59 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,290

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

ĐÊM CHIÊM BAO
THẤY ANH LINH TỔ QUỐC


Vén rèm thưa cho trăng vào dỗ giấc
Mượn thời gian nối kim cổ, đông tây
Nghe đồng vọng từ cùng trời, cuối đất
Gọi Tiên Long, nhắn Hồng Lạc gom bầy.

Đêm vằng vặc đèn trăng từ viễn xứ
Chiếu rọi đời qua cùng cực gió sương
Khơi ký ức, bới tro tàn quá khứ
Làm hành trang trên từng bước dặm trường.

TA: nhân chứng của đổi đời lịch sử
Thắp hương lòng tưởng niệm cuộc tử sinh
Nhìn quê hương chịu đau đớn, nhục hình
Mà tím mật, bầm gan vì căm phẫn.

Bước trầm kha còn mang lời ly hận
Núi sông ơi! Đây một mối quan hoài
Dù biết đời vốn do Trời định phận
Vẫn không đành cúi mặt chốn trần ai!

Giấc tàn canh có trăng soi, gió thoảng
Gió thì thào mà lồng lộng huyền ca
Trăng vằng vặc xuyên đêm như đuốc sáng
Soi hùng tâm, dẫn lối vượt quan hà.

Sóng Bạch Đằng thét vang lời Sát Đát
Lửa Đống Đa soi đầu tượng Mê Linh
Diên Hồng vang câu vì nước hy sinh
Thề tận hiến cho non sông, gấm vóc.

Đêm chiêm bao thấy anh linh tổ quốc
Gọi toàn dân vùng dậy chống bạo quyền
Để mai này Đất Mẹ được bình yên
Trong no ấm, tự do và thịnh vượng.

HUY VĂN
linhphuong  
#3468 Posted : Friday, July 13, 2012 11:52:58 AM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,272

Thanks: 326 times
Was thanked: 364 time(s) in 256 post(s)

Tổ Chức Tranh Ðấu Quyền Lao Ðộng Quốc Tế
Lên Án CSVN Bóc Lột Tù Nhân


UserPostedImage


Posted on July 12, 2012 by HNSG

Tin Hoa Thịnh Ðốn - Hồi đầu tuần, Diễn Ðàn Tranh Ðấu Quyền Lao Ðộng Quốc Tế (International Labor Rights Forum – ILRF), có trụ sở tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn, đã gửi bản tin kêu gọi mọi người ký thỉnh nguyện thư ngăn chặn việc đàm phán thương mại giữa VC và các cơ sở thương mại quốc tế, sẽ diễn ra tại thành phố San Diego, Hoa Kỳ.

Bản tin có nội dung như sau:

“Hiện nay, có khoảng 40.000 đàn ông, đàn bà và trẻ em đang bị giam giữ tại các trung tâm lao động cải tạo do Bộ Lao động của CSVN Nam quản lý. Họ bị cưỡng bức lao động mà không được hưởng đồng bạc thù lao nào hoặc được trả rất ít. Công việc hàng ngày bị bắt phải làm thì rất nhiều và nếu không làm đủ số sản phẩm thì sẽ chịu hình phạt vì không đạt chỉ tiêu. Họ bị đánh đòn bằng dùi cui, bị quỳ gối trên nền đá lởm chởm, không cho ăn, không cho tắm, hoặc bị biệt giam trong hầm tối. Những sản phẩm được làm ra bởi tù nhân gồm có hạt điều, hàng may mặc, giày dép,… được xuất cảng bán ra ngoài qua các đường dây cung ứng khắp toàn cầu”.

“Tuần này, Ðại diện Thương mại Hoa Kỳ gặp gỡ với các quan chức CS Việt Nam tại San Diego trong các cuộc đàm phán về quan hệ đối tác thương mại xuyên Thái Bình Dương (gọi tắt là TPP). Diễn Ðàn Tranh Ðấu Ðòi Quyền Lao Ðộng Quốc Tế gửi một thông điệp rằng CS Việt Nam không xứng đáng được hưởng hiệp ước thương mại cho đến khi nào CSVN thực hiện những bước cụ thể đi đến chấm dứt những vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng như thế này”.

ILRF kêu gọi mọi người, bất kể ở đâu trên thế giới, nhanh chóng vào diễn đàn để ký thỉnh nguyện thư, theo đường dẫn sau đây:

http://action.laborright.../public/?action_KEY=2769

Những người rành rẽ về việc ký thỉnh nguyện thư cũng nên dành thì giờ giúp đồng hương hưởng ứng đông đảo để tố cáo đảng và nhà nước CSVN bóc lột sức lao động của tù nhân để làm giàu. Chúng ta chỉ còn 02 ngày để ký thỉnh nguyện thư này.(FVN)

———
ghi chú:
Diễn Ðàn Tranh Ðấu Quyền Lao Ðộng Quốc Tế (International Labor Rights Forum – ILRF) là tổ chức phi chính phủ và hoạt động bất vụ lợi, có văn phòng tại Hoa Thịnh Ðốn, Hoa Kỳ.
(http://laborrights.org/)

*******************************
Tell USTR: Follow the United Nation’s lead and demand an end to forced labor in Vietnam’s drug detention centers


Photo of drug detention center in Vietnam by Julian Wainwright.

Dear,

In state-sanctioned drug detention centers all over Vietnam, some 40,000 men, women, and children are being held against their will and subjected to forced labor and even torture in the name of “treating” them for drug dependence.

The victims are suspected drug users detained in police “street sweeps” and held for an average of four to five years without ever receiving an impartial medical assessment, hearing or trial in a court of law. Some of the detainees are as young as thirteen, a violation of several international laws on child labor and children’s rights.

Detainees do not receive evidence-based medical treatment for their addictions, but instead must perform so-called “labor therapy” where they are forced to work eight or more hours a day doing repetitive tasks, like husking and shelling cashews, for little or no pay. As punishment for refusing to work, violating center rules, or simply not filling a daily quota, detainees report being beaten with clubs, shocked with electrical batons, or placed in solitary confinement.

Shockingly, the Vietnamese government encourages the local officials who run the drug centers to make a profit from detainees’ forced labor by contracting with private companies. Some of the goods made by detainees, including cashews, garments, and footwear, have already found their way into global supply chains.

Leading health and human rights organizations have joined a growing chorus of voices calling for the closure of the drug detention centers, including the World Health Organization, International Labor Organization, Global Fund to Fight AIDS, the United Nations Special Rapporteur on Health, UN Office for the High Commissioner on Human Rights, and Human Rights Watch.

This week USTR representatives will meet with Vietnamese officials in San Diego for negotiations on the Trans-Pacific Partnership (TPP) trade agreement. Send them a message that Vietnam should not be rewarded with greater market access under any trade agreement until they take concrete steps to end these egregious human rights abuses.

Please click here to sign ILRF’s petition to United States Trade Representative Ron Kirk urging him to follow the lead of the many UN agencies that have already called on the government of Vietnam to close the drug detention centers.

Sincerely,

Eric Gottwald

International Labor Rights Forum
langthang09  
#3469 Posted : Friday, July 13, 2012 2:14:58 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1048 time(s) in 470 post(s)

UserPostedImage

TÌNH PHỤ

Anh nhớ người con gái khác
Để viết thơ tình tặng em
Anh nói yêu em trọn kiếp
Là che giấu bóng hình riêng.

Cho em nửa đời không thật
Mang về ấp ủ trong tim
Còn anh nửa đời vỡ vụn
Cho người tình lỡ trăm năm.

Nếu có đôi điều nghi hoặc
Em khóc con mắt bên nào?
Để thành một dòng vô lượng
Chở em nhập cuộc đời sau.

Tim em chảy hai đường máu
Lòng anh chỉ một ngả ba
Máu chảy một đời chưa tới
Con đường anh đã đi qua.

Trao em lời thề dối trá
Như là chứng tích yêu thương
Tay em nâng niu hạnh phúc
Để anh kịp lúc quay lưng...

Hư Vô

hongvulannhi  
#3470 Posted : Friday, July 13, 2012 6:57:33 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Lệ Đá Xanh

Thơ: Thanh Tâm Tuyền
Nhạc: Cung Tiến
Tiếng hát: Khánh Ly


Những Câu Chuyện Bên Lề được viết dưới đây kể lại chuyện về một bài Thơ (Lệ Đá Xanh) của Thanh Tâm Tuyền , được 2 Nhạc sĩ tài danh (i) Cung Tiến và (ii) Phạm Đình Chương cùng phổ thành (Nhạc) Lệ Đá Xanh và Nửa Hồn Thương Đau, một trùng hợp không chủ đích cùng thời điểm vào một đêm mưa tầm tả ở Sài Gòn.
Trong giây phút xuất thần, người Nghệ sĩ đã nắm bắt được những sợi tơ từ Trời, như Nguyễn Du với "màu quan san"

"Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san...".

hay Trương Kế trong Phong Kiều Dạ Bạc, nơi Hàn San tự ở ngoại thành Cô Tô, với "đối sầu miên" và "dạ bán chung thanh đáo khách thuyền", tức cảnh chợt sinh tình, mà nên những kiệt tác.

1. Lê Tấn Lộc kể:

Đêm ấy mưa tối trời, mưa dầm dề, mưa thúi đất, mưa ngập đường sá, mưa xối xả trên thành phố Sàigòn khi vũ trường đã tàn cuộc vui cho quên ngày tháng nghiệt ngã, khi hoa đăng đã tắt với giọng hát “vượt không gian và thời gian” cùng lúc với Đêm Màu Hồng vụt tối đen, ẩn hiện dật dờ qua hằng hà sấm chớp lập lòe cuồng nộ …Hai người đàn ông choàng vai nhau khệnh khạng đi dưới cơn mưa tầm tã, ướt đẫm , vừa bước đi vừa chuyền tay nhau kề miệng tu chai Courvoisier. Người gầy guộc, cao nghệu có vẻ còn đi đứng vững vàng, cố lôi anh bạn thấp bé của mình đã quá “xiêu vẹo” băng qua quãng đường lầy lội, hướng về chiếc Ford Cortina: tôi ngồi sau tay lái… chờ đã khá lâu. Nửa giờ trước đó, nhìn hai bạn tôi quá chén lạc hoan, tôi lặng lẽ rời bàn rượu khi bài ca cuối chuẩn bị kết thúc đêm vũ trường vừa bắt đầu, ra lấy xe đến đón họ cho an toàn: chúng tôi hẹn đến nhà anh bạn nhạc sĩ tiếp tục cuộc vui. Trên đường đi, hai bạn tôi vẫn tiếp tục tu rượu không ngưng nghỉ. Bỗng nhiên, anh bạn thấp bé bá cổ anh bạn cao nghệu líu lưỡi thì thầm:

"Mưa cuối mùa mùa mưa cuối cuối mùa mưa mưa cưới mùa mùa cưới mưa
nói làm sao đây hỡi chương khi giọt rượu đã ngủ gục trên môi khi ánh sáng không còn là ánh sáng khi tiếng ca không còn là tiếng ca đêm đêm nhìn mặt micro nhổ ra từng mảng phổi
khi đó người con gái lui vào bóng tối ném nụ cười cùng mồ hôi xuống sàn gỗ “tu gagneras ton pain à la sueur de ton front” tiếng vỗ tay đì đẹt đừng ngó nữa nghe chương chúng ta chỉ còn lại chiếc lưỡi tê cứng này với cơn mươi cưới mùa xin lỗi mua cuối mười cươi múa mùa mưa muối cười xin lỗi xin lỗi

mưa cuối mùa mưa cưới mùa
đêm đó băng qua hẻm khuya dầm mưa về

gian nhà tối anh chợt nghĩ nếu tình yêu
không có trong cuộc đời này thì khốn nạn
biết mấy

đêm đêm anh chỉ còn là con hình nộm nổi trôi từ căn nhà đến bục hát từ bục hát đến căn nhà anh thảng thốt mỗi cột đèn mỗi bức vách mỗi cánh cửa mỗi ổ khóa là tiếng nguyền rủa không nguôi

vào một buổi trưa nắng nứt rạn anh nằm một mình thoáng nghe nụ cười suối mát chảy ngoài ngõ anh chợt nhớ bàn tay bàn tay nào bối rối đôi mắt nào thơm ngoan những hồi hộp bé con những lời không dám nói hơi thở không dám gần bấn loạn không dám đưa
anh biết rằng tuổi trẻ mình tự bao giờ đã hết
Chương ơi thôi đã hết...".

Bài thơ Mưa cuối mùa, do Kiệt Tấn cảm hứng ứng khẩu tặng Phạm Đình Chương -danh ca Hoài Bắc trong Ban Hợp Ca Thăng Long trước đây- ra đời như thế đấy. Bài thơ sau đó xuất hiện trên tập thơ đầu tay của Kiệt Tấn, Điệp khúc Tình Yêu và Trái Phá do Sáng Tạo (với sự trợ giúp tận tình của nhà văn Doãn Quốc Sĩ) xuất bản tại Sàigòn, năm 1966. Và mới đây, mùa hè năm 2008, nhà văn Trần Hoài Thư (trong Thư Ấn Quán Hoa Kỳ) đã bỏ nhiều công sức đánh máy lại, giúp tái bản...

Anh bạn nhạc sĩ, dù đã chếnh choáng hơi men vẫn cố gắng tiếp tôi dìu đỡ hai ông bạn đã say khướt vào an tọa nơi phòng khách. Gia chủ ngồi vào dương cầm dạo vài khúc nhạc tạo không khí “văn nghệ”. Hai chàng “ẩm sĩ” gục đầu vào nhau ngủ…ngồi! Chỉ mình tôi còn khả năng trò chuyện với anh chàng nhạc sĩ. Bạn tôi cho biết vừa phổ nhạc xong bài thơ Lệ đá xanh của Thanh Tâm Tuyền, cũng là chỗ quen biết với nhau cả. Riêng tôi, dù cùng khóa 14 SVSQTB/Thủ Đức, tôi ít có dịp gặp Thanh Tâm Tuyền, mà có gặp cũng ít khi trò chuyện. Vả lại lần đầu chạm mặt với anh cũng không được vui vẻ lắm. Lần đó, tôi hơi to tiếng với anh vì một lời nói có vẻ “kẻ cả” của anh trong tiệc rượu mừng tập thơ Điệp khúc Tình Yêu và Trái Phá đã được trình làng, tại nhà Kiệt Tấn, đường Bạch Đằng (Gia Định), qui tụ vài văn, thân hữu, trong số có Cung Tiến -người đang ngồi dạo dương cầm trước mặt tôi đây. Vài hôm sau, TTT. tâm sự với Cung Tiến (mà trước đó tôi chưa biết cũng là cây viết mang bút hiệu Thạch Chương, trong nhóm Sáng Tạo) rằng anh rất tiếc đã lỡ lời trong lúc “rượu vào lời ra”, làm buổi họp mặt thân mật hôm ấy mất vui. Mãi sau nầy, có dịp trao đổi vài câu chuyện tôi mới bắt đầu có cảm tình và quí trọng nhà thơ lúc nào đôi mắt cũng ươn ướt. Và càng mến mộ anh hơn vì, cũng như tôi, anh chọn đơn vị tác chiến khi ra trường để thực sự đối mặt với cuộc chiến, chia sẻ khổ nhọc, hiểm nguy cùng binh sĩ trên trận tuyến hơn là ấm a ấm ớ như đám trí thức “dỏm” tự cho “đứng trên mọi lập trường”, ầm ỉ lên giọng phê phán, chỉ trích những người trong cuộc đang đổ máu trên chiến trường, để rồi phách lối hiu hiu tự đắc coi mình như người ngoài cuộc!

Cung Tiến dạo nhạc đưa giọng, khe khẽ hát: “Tôi biết những người khóc lẻ loi...”. Rồi ngưng hát, vừa tiếp tục đàn bản nhạc anh đã phổ thơ, vừa đọc tiếp bài thơ Lệ đá xanh của Thanh Tâm Tuyền:

"Tôi biết những người khóc lẻ loi
không nguôi một phút
những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình
em biết không
lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi

đôi khi anh muốn tin
ngoài đời chỉ còn trời sao là đáng kể
mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em
đến ngày cuối
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế
mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em
nguồn sữa mật khởi đầu

đôi khi anh muốn tin
ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết
mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em
vòng ân ái
đôi khi anh muốn tin
ôi những người khóc lẻ loi một mình
đau đớn lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi...".

Hai ẩm sĩ choàng tỉnh, chăm chú lắng nghe…Cung Tiến rời dương cầm, rót rượu mời bạn.
Ly rượu trên tay, Phạm Đình Chương thong thả bước tới ngồi vào piano dạo nhạc mở đầu…cất tiếng hát buồn bã:

"Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa…
Cho tôi về đường cũ nên thơ…
Cho tôi gặp người xưa ước mơ…
(…)
Giọng hát trở nên vô cùng tha thiết, đến đoạn điệp khúc:

"Đôi khi anh muốn tin
Đôi khi anh muốn tin
Ôi những người
Ôi những người
Khóc lẻ loi một mình
Khóc… lẻ loi…một…mình……….".

Phạm Đình Chương ngồi bất động trước dương cầm. Chúng tôi bồi hồi xúc động… Sáng tác Nửa hồn hương đau của PĐC chào đời như thế đấy, muộn màng về sáng, sau một đêm mưa ồ ạt, dai dẳng…

Mưa mãi mưa hoài mưa chẳng dứt
Đêm dài đằng đẵng đêm bao la…

Đột nhiên, Cung Tiến, đứng phắt lên phá tan sự im lặng trầm ngâm của anh em, chỉ tay về hướng PĐC gắt gỏng:

-Toa biết cái “đếch” gì về mélodie…!

Kiệt Tấn và tôi đứng tim! PĐC không phản ứng, nâng ly chào bóng mình in trên tường, chậm rãi uống nốt những giọt rượu còn lại, lặng lẽ rời chiếc dương cầm…

Bỗng nhiên Cung Tiến bước nhanh tới choàng ôm Phạm Đình Chương:

-Moa xin lỗi toa, Chương! Moa nói bậy hết sức. Mọi người cũng như toa đều biết moa rất quí toa và ngưỡng mộ tài năng sáng tác nhạc của PĐC mà!

Chúng tôi cũng như PĐC, tuy không nói ra, nhưng ngầm hiểu CT “lỡ lời” (lỡ lời “kẻ cả” như TTT tại nhà KT chăng?).

Có điều Kiệt Tấn và tôi rất rõ mà không muốn nói ra là…Có lẽ chỉ vì PĐC đã phổ một đoạn thơ TTT! Một trùng hợp không chủ đích: Cung Tiến và Phạm Đình Chương phổ thơ Thanh Tâm Tuyền cùng thời điểm một đêm mưa trên đường phố Sàigòn ngập nước!
Tuy nhiên, chúng tôi cũng lấy làm ngạc nhiên thấy CT “hạ mình” xin lỗi PĐC (chuyện hầu như chưa bao giờ xảy ra với CT!). Cũng như không mấy khi TTT “hạ mình” ngỏ ý “tiếc” đã lỡ lời…với KT trước đây!
-Các toa ngồi yên đấy nhá, Cung Tiến vỗ vai Phạm Đình Chương nói. Moa lên lầu lấy chai Johnny Walker, Black Label, 15 Years Old …

Chưa đầy 5 phút đã thấy CT khệ nệ cặp nách chai quý tửu từ trên cầu thang tuôn nhanh xuống. Không may, chàng vấp chân ngã nhào, lăn đùng trên sàn gạch, tay vẫn ghì chặt chai rượu quí, “lấy thân che của”! Chàng loạng choạng nhổm dậy, sờ tay vào hàm răng rướm máu, tay trái lấy ra một mảnh răng, tay phải giơ cao chai quí tửu, cười xoà:
-May mà không bể chai Johnny Walker! Chà! Mẻ chiếc răng cửa thế nầy còn làm sao thổi kèn haut-bois được nữa đây!

***

Những năm về sau, từ Tết Mậu Thân trở đi, gần như tôi ít có cơ hội gặp lại PĐC vì không lần nào nữa tôi trở lại Đêm Màu Hồng, từ dạo ngài phó-tông-tông-phi-công-râu- kẽm-nặng-mùi-biểu-diễn-đồ-bay-khăn-tím-choàng-cổ được lũ khỉ đột cận vệ (gorille) bao kín giữ an ninh cho chàng leo lên bục trình diễn độc chiếm micro thao thao “sướng” hát! Tiếc thay, ngày PĐC từ giã cõi đời tại Cali, năm 1991, tôi không đến được để tiễn đưa anh về cõi an nghĩ đời đời…

Với CT, tôi chỉ tình cờ chạm mặt một lần tại Pointe-des-Blagueurs (nhà hàng Ngân Đình), năm 1973, khi KT và tôi ngồi đối ẩm nói chuyện trời trăng mây nước cho qua ngày tháng. Chúng tôi nhận thấy CT thay đổi hơi nhiều, từ ngày chàng ta “làm lớn” ở Bộ Kế Hoạch. Bạn tôi hầu như không còn chút hoài niệm nào về thời điểm rất nguy khổn cho chàng sau khi chàng “ra trường” Bộ Binh Thủ Đức trước khi mãn khóa, khiến tôi đã phải “liều mình” giải cứu chàng ra khỏi Trung Tâm 3 Tuyển mộ Nhập Ngũ, nơi chàng nằm chờ ngày bị tống đi Quân khu II! Ra hải ngọai, tôi cũng chẳng có dịp gặp lại chàng, ngoại trừ vài lần nói điện thoại viễn liên. Dẫu sao bạn tôi vẫn còn nhớ đến tôi, gửi cho tôi ít tiền khi tôi vừa đặt chân lên Xứ Tuyết. Lần liên lạc gần nhất, năm 1991, là lúc tôi cộng tác với một nguyệt san ở Toronto, chàng trả lời thư tôi: “…khám phá những hàng chữ ấy, tình cảm luôn luôn đậm đà, thắm thiết của Lộc philosophe, Lộc sentimental và Lộc transparent…”. Sau đó chỉ còn KT thỉnh thoảng liên lạc và sang Minesota chơi với chàng.

Với TTT, dù có một thời gian phục vụ cùng ngành trong quân đội tại Sàigòn, chúng tôi không có duyên gặp nhau trong công việc. Mãi đến cuối tháng 3 năm 1975, lúc tình hình quân sự và chính trị miền Nam vô cùng rối rắm, tôi mới gặp lại anh trong văn phòng trường tư thục Phục Hưng, nơi anh và tôi cùng cộng tác…Lúc bấy giờ thủ đô nhốn nháo với các tin đồn về một vài thành phố lớn ở miền Trung thất thủ hoặc bỏ ngõ. Tôi bán tín bán nghi, nhưng thấy TTT nhìn trần nhà nhả khói thuốc, rồi buồn bã cúi đầu, tôi biết ngay Đà Nẵng đã thực sự rơi vào tay quỉ đỏ! Rồi… “di tản”, rồi “cải tạo”, rồi “vượt biên”, v.v…Bặt tăm nhau luôn từ đó.

Cho đến khi tôi được Kiệt Tấn báo Cung Tiến và nhóm thân hữu cầm bút đã đứng ra bảo lãnh cho TTT sang tiểu bang Minesota, năm 1991, nơi mà sau đó hai nhà thơ Cung Trầm Tưởng và Tô Thùy Yên cũng được nhóm Cung Tiến bảo trợ đến định cư. Liên lạc được với TTT, quả thật tôi rất đỗi vui mừng: ít ra, cũng như tôi và một số hiếm hoi chiến hữu bị đày đọa chí cốt trong các trại tập trung do Bắc Bộ Phủ chủ xướng, TTT vẫn sống còn…

TTT gửi tặng tôi tập thơ lục bát anh đã sáng tác trong tù, kèm những giòng chữ rất thân thương mà đến nay tôi vẫn còn trân quí: « …Quả là bất ngờ. Cảm ơn tấm lòng vẫn nhớ đến nhau…Năm 82 về đến Sàigòn, được biết anh đã vượt thoát những mừng cho anh. Sang đến bên này hỏi thăm Cung Tiến, nghe anh sau chuyến vượt biển đã trở thành “nhà tu hành” lại cũng mừng cho anh (…), biết anh mặc dầu long đong lận đận nơi Xứ Tuyết mà hồn vẫn còn “thơ thẩn” thong dong ngoài cuộc mưu sinh, lại cũng mừng cho anh nữa... ».

Tôi là người nhận được hung tin trễ nhất Thanh Tâm Tuyền trở về với cát bụi. Có lẽ tôi không nằm trong danh sách những cây bút đã “thành danh” chói rạng cần được ưu tiên thông tin…Đọc tin trên internet, tôi vội vã báo tin cho KT. Hình như sau đó Nguyễn Xuân Hoàng có làm một số VĂN đặc biệt về TTT. Tôi tự thấy không có kỷ niệm nào đáng kể về “tình văn” với TTT nên không viết bài gửi cho NXH, dù Hoàng là chỗ rất thân thiết với KT và tôi. Và tôi cũng không thể đến kịp lúc để nhìn lần cuối đôi mắt ươn ướt ân tình của nhà thơ một thời khai phá cõi thơ tự do, trước khi chúng vĩnh viễn khép kín từ biệt thân bằng quyến thuộc, rong chơi cõi vĩnh hằng…

"Chương ơi thôi đã hết
ôi những người khóc lẻ loi một mình
đau đớn lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi..".

(LêTấnLộc, Thôn trang Rêu-Phong, Xứ Tuyết, vào Xuân…)

2. Nguyễn Việt kể:

Thanh Tâm Tuyền (1936-2006) vừa là một nhà thơ cũng là một nhà văn nổi tiếng ở miền Nam trước 30/4/75. Ông tên thật Dzư Văn Tâm, sinh ngày 13/3/1936 tại Vinh, Nghệ An và mất ngày 22/3/2006 tại Minnesota, Hoa Kỳ do bệnh ung thư phổi. Hưởng thọ 70 năm cộng với 10 ngày tròn trĩnh.

Theo tiểu sử thì nhà thơ nhà văn Thanh Tâm Tuyền vào Nam khi còn rất trẻ. Vào đất Sài Gòn năm 1954 ông đã chủ trương nguyệt san Lửa Việt. Sau đó, cùng nhà văn Mai Thảo (1927–1998) thành lập tạp chí Sáng Tạo năm 1957, lúc đó gồm Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, Nguyên Sa, Vũ Khắc Khoan, Tô Thùy Yên, Doãn Quốc Sỹ, Quách Thoại, Lý Hoàng Phong, Lữ Hồ, Trần Thanh Hiệp, Thanh Nam... cùng các họa sĩ Thái Tuấn, Ngọc Dũng, Tạ Tỵ, Duy Thanh. Năm 1960, tạp chí Sáng Tạo ra bộ mới, có thêm Cung Trầm Tưởng, Thạch Chương, Dương Nghiễm Mậu...

Tuy tạp chí Sáng Tạo chỉ xuất bản không định kỳ có mấy chục số, nhưng đã đưa đến những đổi thay cho sinh hoạt văn học ở miền Nam thời đó. Trong đó thể loại thơ tự do của Thanh Tâm Tuyền đã để lại cho lớp văn nghệ trẻ nhiều ảnh hưởng sâu sắc. Năm 1962, Thanh Tâm Tuyền nhập ngũ, nên nhóm Sáng Tạo từ từ tan rã mỗi người đi tìm một báo, một tờ tạp chí riêng để cộng tác kiếm sống. Đến đầu thập niên 1970 đã tụ hợp lại trên tờ tuần san văn nghệ Nghệ Thuật của Mai Thảo, hay nhóm bán nguyệt san Văn.

Theo Bùi Bảo Trúc viết về Thanh Tâm Tuyền có những đoạn :

- "Thanh Tâm Tuyền bị hiểu lầm suốt đời và không được đối xử xứng đáng trong khi ông còn sống. Nguyễn Ngọc Bích trong cuốn A Thousand Years Of Vietnamese Poetry (tạm dịch "1000 năm thi ca Việt Nam") không chọn một bài thơ nào của Thanh Tâm Tuyền để dịch và giới thiệu. Võ Phiến trong "Văn Học Miền Nam / Thơ", chỉ cho Thanh Tâm Tuyền 1/3 trang và chọn của ông chỉ một bài thơ trong khi ngay cạnh đó, Tô Thùy Yên được dành cho hơn ba chục trang, mặc dù trong cuốn Văn Học Miền Nam Tổng Quan, Võ Phiến có nhắc đến tên Thanh Tâm Tuyền đến 21 lần.

"Con đường ông đi, không đúng như tên tập thơ của ông, tập "Tôi Không Còn Cô Độc" được xuất bản năm 1955, đã có nhiều người đi theo bằng những bài thơ không vần, loại thơ ông đi những bước đầu tiên khai phá, nhưng ông vẫn là người cô độc cho đến lúc chết".

Cho nên khi Nguyễn Hưng Quốc viết về Thanh Tâm Tuyền, cố giải thích cho rằng người đọc phải động não khôi phục lại mối quan hệ kín đáo giữa các câu thơ (và cả những chữ trong bài thơ) bằng nhưng liên từ và giới từ mà Thanh Tâm Tuyền cố tình bỏ đi, thì mới hiểu hết ý thơ. Thơ tự do của Thanh Tâm Tuyền có âm nhạc, nhưng không có vần. Cũng có thể nói là có vần nhưng vần bị giấu đi :

...Em gối đầu sương xuống
Chuyện trò bằng bóng mình
Tôi đẹp như hình tôi
Như cuộc đời, như mọi người...

Còn Bùi Vĩnh Phúc viết : "hai tập thơ " Tôi Không Còn Cô Độc" và "Liên Đêm Mặt Trời Tìm Thấy" của Thanh Tâm Tuyền, đã bầy ra cho độc giả thấy ông rất kiêu căng, ngạo mạn, lạnh lùng, cô độc, lãng mạn, thiết tha và mệt mỏi". Có lẽ vì thế mà Thanh Tâm Tuyền bị nhiều nhà văn đi trước hiểu lầm ông suốt đời và không được đối xử xứng đáng chăng ? khi có những tập sách biên khảo được xuất bản thường không có tên ông, hoặc có thì thật ngắn gọn vô cùng !

Từ khi sang Mỹ, Thanh Tâm Tuyền không làm thơ nữa. Ông thực hành đúng như một câu ông đã từng nói vào năm 1975 : "tôi là người làm thơ Việt Nam, tôi ở với xứ sở của tôi". Nên khi ông không còn ở lại với xứ sở, ông không làm thơ nữa. Một số thơ của Thanh tâm Tuyền đã được hai nhạc sĩ Phạm Đình Chương và Cung Tiến phổ thành những nhạc phẩm rất nổi tiếng, như Bài ngợi ca tình yêu, Dạ tâm khúc, Đêm màu hồng, Lệ đá xanh, Nửa hồn thương đau.

Trong đó nguyên tác bài thơ "Lệ đá xanh" được Cung Tiến giữ nguyên tựa thơ khi phổ nhạc, còn Phạm Đình Chương lấy tựa cho nhạc phẩm của mình với tên gọi "Nửa hồn thương đau". Còn một nhạc sĩ khác là Phạm Quang Tuấn cũng phổ nhạc bài thơ này nhưng không ai biết đến.

Tác phẩm của Thanh Tâm Tuyền gồm có : Tôi Không Còn Cô Độc (thơ, 1955), Liên, Đêm, Mặt Trời Tìm Thấy (thơ, 1964), Khuôn Mặt (truyện, 1964), Bếp Lửa (truyện, 1957), Dọc Đường (truyện, 1966), Ba Chị Em (truyện, 1967), Cát Lầy (truyện, 1967), Mù Khơi (truyện, 1970), Tiếng Động (truyện, 1970), Tạp Ghi (1970), Thơ Ở Đâu Xa (thơ, 1990 Hoa Kỳ), Một Chủ Nhật Khác (truyện, Hoa Kỳ).

Sau đây thơ và nhạc Lệ Đá Xanh của Thanh Tâm Tuyền, qua hai nhạc phẩm "Nửa hồn thương đau" và "Lệ đá xanh"

Nguyên tác bài thơ : LỆ ĐÁ XANH

Tôi biết những người khóc lẻ loi
không nguôi một phút
những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình
em biết không
lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi
đôi khi anh muốn tin
ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể
mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em
đến ngày cuối
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế
mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em
nguồn sữa mật khởi đầu
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết
mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em
vòng ân ái
đôi khi anh muốn tin
ôi những người khóc lẻ loi một mình
đau đớn lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi

(Bài thơ này đã được Phạm Đình Chương, Cung Tiến và Phạm Quang Tuấn, phổ thành ca khúc)

Đó là chuyện kể về 2 bản Nhạc nổi tiếng: (i) Người Đi Qua Đời Tôi , và (ii) Lệ Đá Xanh của 2 Nhạc sĩ tài hoa Phạm Đình Chương và Cung Tiến, phổ từ thơ Thanh Tâm Tuyền.

Phạm Đình Chương và Thanh Tâm Tuyền nay đã ra đi vĩnh viển, chỉ còn Nhạc sĩ Cung Tiến. Quí Thân hữu nếu muốn có thể đàm luận về bài Thơ & Nhạc Lệ Đá Xanh qua địa chỉ Email của (Bác) Cung Tiến ở trên.

Bản: Nửa Hồn Thương Đau, được phổ từ Thơ Thanh Tâm Tuyền của Phạm Đình Chương (với tiếng hát Thái Thanh và Tuấn Ngọc) NNS sẽ chia sẻ cùng Thân Hữu trong trang LaThuUcChau kỳ tới.

Tình thân,
Kính
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

linhphuong  
#3471 Posted : Friday, July 13, 2012 9:30:16 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,272

Thanks: 326 times
Was thanked: 364 time(s) in 256 post(s)
TIN BÁO RẤT QUAN TRỌNG

Xin cho nhau biết để đề phòng


Coi chừng có bọn lưu manh đang rình mò quý Vị. Bọn chúng gồm nhiều người thường theo dỏi quý Vị tại các trạm xăng hay những khoảnh đất nghĩ chân dọc đường. Ban đầu chúng đề nghị bán vài mẫu hàng với giá rẻ, tiếp đến chúng tặng không cho quý Vị mổi người một túi da để đeo chìa khóa .

XIN QUÝ VỊ ĐỪNG NHẬN vì trong túi da đó, bọn chúng có đặt sẵn con bọ chét-điện-tử (puce électronique), để theo dỏi đường đi nươc bước của qúy Vị.

Lở chúng biết nơi quý Vị đang ở thì không thế nào quý Vị tránh khỏi trôm cắp hay giết người.
Xin thận trọng, nhất là trong kỳ nghĩ hè.

Kính báo.

nguồn ĐaiHocVanKhoaSG

Edited by user Friday, July 13, 2012 9:40:23 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#3472 Posted : Friday, July 13, 2012 11:04:29 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,218
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Con cọp dễ thương


UserPostedImage


Xưa có một thiền sư sống ẩn dật tại một thâm sơn cùng cốc nọ. Trong một dịp tình cờ, Sư nhặt được một chú bé bị bỏ rơi, đem về hang núi nuôi dưỡng.

Chú bé lớn lên dưới sự chăm sóc của nhà sư giàu lòng bi mẫn, giữa những động đá thâm u, dưới những cội tùng xanh lá. Tâm tình chú cũng đơn sơ và bình yên như những con nước trong chảy róc rách qua các hòn cuội trắng. Ngoài Sư phụ ra, chú không hề thấy mặt một nhân vật nào khác. Bạn bè thân thuộc của chú là những thú rừng hiền thường đoanh vây quấn quít chung quanh chú như hươu nai, khỉ vượn.
Chú Tiểu đã lớn lên giữa khung trời bao la của thiên nhiên… và mãi đến lúc trưởng thành chú vẫn có màu mắt trong xanh như trẻ thơ… chú chưa từng biết buồn lo là gì cả.

Giang san của chú chỉ có một nhân vật đáng đề phòng là con cọp chúa thỉnh thoảng mò ra ven suối, uống nước ngắm trăng và kêu “cà um” inh ỏi. Mỗi lần vị chúa rừng này về, chú thường theo lệnh Thầy rút lên một cội cây cao cho an toàn… Và theo óc tưởng tượng của chú, cọp là một con thú có bộ dáng dữ dằn ghê lắm. Nhưng chú chưa từng giáp mặt với nó lần nào… nên rừng núi vẫn còn là một tổ ấm an ổn hồn nhiên che chở cho chàng trai mới lớn.

Cho đến một hôm vị Thiền sư nhận được tin một người bạn cố tri của mình lâm bệnh nặng, Sư liền quảy túi hạ sơn và chú Tiểu cũng được dịp theo Thầy xuống núi để học khôn luôn thể.
Những trần cảnh xôn xao đa diện của thế nhân khêu gợi óc hiếu kỳ của chàng trai hơn là ham muốn. Chàng bỡ ngỡ nhìn ngắm và lắng nghe tất cả với một thái độ lạnh nhạt của người ngoài cuộc. Dòng đời vẫn miên man trôi chảy và chàng đã nhìn nó với cặp mắt xanh của trẻ thơ. Tất cả đều có vẻ lạ lùng đến buồn cười.

Và trên đường trở về hai Thầy trò tình cờ gặp một thiếu nữ bán lụa… Chàng trai kinh ngạc và say sưa nhìn gương mặt của người khác phái mà lần đầu tiên chàng thấy có một sự thu hút kỳ lạ… Thấy vẻ sững sờ của đệ tử, nhà tu vội vàng nắm tay chàng rảo bước, chàng trai bỡ ngỡ hỏi Thầy:

- Bạch Tôn sư… đây là con gì vậy?

Nhà sư buông thõng:

- Cọp đó! Ði lẹ lên kẻo mất mạng bây giờ.

Hai thầy trò trở về Sơn động… Vị sư để ý thấy sau chuyến viễn du, người đệ tử của mình đâm ra thẫn thờ, bỏ ăn, bỏ ngủ… và có một cái gì thay đổi trong tâm tư chàng trẻ tuổi… Và một hôm, sau cơn dằn vặt tột độ chàng tìm đến Thầy thú thật:

- Bạch Tôn sư! Sao mà con nhớ con cọp hôm ấy quá… thà rằng… con tìm đến gặp nó, cho nó nhai xương con… cho rồi. Tán thân mất mạng về tay con cọp dễ thương còn dễ chịu hơn là ở đây mà dằn vặt nhớ thương nó… Từ 20 năm qua, chưa bao giờ con nếm phải một sự đau đớn kịch liệt như thế này. Con phải làm sao đây?…

TTsiutầm


hongvulannhi  
#3473 Posted : Saturday, July 14, 2012 12:07:27 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Người bị cầm tù, nhạc cũng bị cầm tù!


Posted on July 13, 2012 by HNSG

Đúng vậy! Nhạc sĩ Việt Khang ở trong nước, chỉ với hai bài nhạc Việt Nam Tôi Đâu? và Anh là Ai? đã bị nhà cầm quyền CSVN bắt bỏ tù, bỏ tù người và bỏ tù cả nhạc. Hai bài hát này đã trở thành một thứ “quốc cấm”, không ai được hát, không ai được lưu truyền.

Thực chất hai bài hát đó là gì? Lời nhạc không mang tính hằn học, nhưng mang một sức mạnh truyền cảm thức tỉnh lòng người, đánh động tiềm thức sâu thẳm của mọi người, tạo nên sự phẫn nộ trong lòng người, thôi thúc họ phải suy nghĩ về số phận nghiệt ngã của quê hương dân tộc.

Nghe hai bài hát này ai cũng mang những uất hận nghẹn ngào trước cảnh Trung Quốc xâm lược vùng biển Việt nam, ai cũng đau xót trước cảnh kẻ quyền thế thì giàu sang trên sự lường gạt, trong khi đa số người dân thật thà thì sống nghèo nàn, khổ cực, đoạ đày và bị hiếp đáp. Người dân trong nước khi nghe hai bài hát này như nghe tiếng lòng mình đang thổn thức còn người sống ở nước ngoài khi nghe hai bài hát này thì bao nao nức dồn dập hướng lòng về quê hương đang đau khổ và lâm nguy.

Hai bản nhạc đó đã làm cho chế độ độc tài CSVN run sợ và họ đã bắt Việt Khang. Họ bỏ tù người và bỏ tù cả nhạc. Ở trong nước không ai dám công khai hát hai bài hát này.

Nói đến nhạc cấm lưu hành tôi mới nhớ đến số phận bản nhạc Tàu đêm năm cũ xảy ra cách đây hai tuần. Bài hát mà cứ như là người. Bị cầm tù 37 năm nay, cuối năm vừa rồi bài hát được nhà cầm quyền ký giấy phóng thích, mới hít thở không khí tự do được chừng 6 tháng thì lại bị lôi cỗ vô tù nằm trở lại. Số là Cục Nghệ thuật biểu diễn (NTBD) ngày 29 tháng 11 năm 2011 đã ký giấy phép đồng ý cho phổ biến bài hát trên của Trúc Phương cùng với bài Hoa nở về đêm của Trần Thiện Thanh, nhưng ngày 26 tháng 6 vừa qua cũng chính Cục NTBD lại ký quyết định thu hồi sản phẩm có hai bài hát do chính mình cấp phép. Chuyện bắt nguồn từ việc ca sĩ Vi Thảo ở trong nước hợp đồng với Bến Thành Audio để sản xuất album nhạc lấy tên bài hát Tàu đêm năm cũ làm chủ đề. Bến Thành Audio đứng tên liên kết với Nhà xuất bản Âm nhạc để xuất bản. Bến Thành Audio đã làm đúng thủ tục, làm đơn xin phép Cục NTBD để ca sĩ Vi Thảo được hát hai ca khúc “ngày xưa” mà nhiều người miền Nam rất yêu thương: Tàu đêm năm cũ và Hoa nở về đêm.

Phát hành chưa đầy một tháng, album Tàu đêm năm cũ đã bị Cục NTBD gửi quyết định yêu cầu thu hồi nhưng không đưa ra lý do xác đáng. Cục NTBD chỉ cho biết “chưa cho phép phổ biến bài hát Tàu đêm năm cũ do tác giả Trúc Phương sáng tác”. Vấn đề cần đặt ra ở đây là tại sao Cục NTBD đã cấp phép rồi lại thu hồi?
Cục NTBD cho biết thêm lý do thu hồi là: “có một số ca từ không phù hợp trong ca khúc Tàu đêm năm cũ”. Như thế nào là “ca từ chưa phù hợp”? Chúng ta hãy nghe qua lời ca của bản nhạc này. Lời nhạc chính thức của Trúc Phương như sau:

Trời đêm dần tàn tôi đến sân ga
Đưa tiễn người trai lính về ngàn
Cầm chắc đôi tay ghi vào đời tâm tư ngày nay
Gió khuya ôi lạnh sao, ướt nhẹ đôi tà áo

Tàu xa dần rồi, thôi, tiếc thương chi khi biết người ra đi vì đời
Trở gót bâng khuâng, tôi hỏi lòng đêm nay buồn không,
chuyến xe đêm lạnh không
(Gió khuya ôi lạnh không)?
Để người yêu vừa lòng

Đêm nay lặng nghe gió lùa qua phố vắng,
Trăng rằm về xa xăm
Trong giây phút này, tôi mơ ước sao nằm trọn vào tay nhau

Ngày tháng đợi chờ, tôi đến sân ga nơi tiễn người trai lính ngày nào
Tàu cũ năm xưa mang người tình biên khu về chưa?
Trắng đêm tôi chờ nghe tiếng tàu đêm tìm về

Hình bóng người “Chinh phu trong lòng người cô phụ” là một hình ảnh đẹp trong trái tim muôn người. Lời ca cũng không nhất thiết mang hình ảnh của người lính VNCH mà còn phảng phất bóng dáng “nón cối, dép râu” của bộ đội “ra đi vì đời”. Nhưng dầu sao thì cũng không nên vì định kiến nhỏ mọn “bên này hay bên kia” mà khước từ sự hiện diện vô tư của nó.

Ngày xưa ở miền Nam cũng như ngày nay ở hải ngoại, trong các ca khúc nhạc Việt, chúng ta vẫn không hề có chút kỳ thị nào những bài hát lời ca mang tính nhân bản, cho dầu là xuất phát từ miền Nam hay miền Bắc.

Trước 1975, có những ca khúc và những bài thơ có nguồn gốc từ miền Bắc đã được lưu hành rộng rãi tại miền Nam, thậm chí được các nhạc sĩ trong Nam phổ nhạc. Bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” của Hữu Loan được Phạm Duy phổ nhạc thành “Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà” đã trở nên nổi tiếng trong Nam, đã bị cấm trên toàn miền Bắc. Bài thơ “Các Anh Đi” là của một thi sĩ miền Bắc được Văn Phụng phổ nhạc. Ca khúc “Đợi Anh Về Em Nhé” thơ của Konstantin Simonov, lời dịch của Tố Hữu, do Văn Chung phổ nhạc cũng được ban hợp ca Thăng Long trình diễn nhiều năm. Thậm chí, ca khúc “Sơn Nữ Ca” của Trần Hoàn cũng được các ca sĩ Sài Gòn hát rất nhiều. Trần Hoàn là ai? Sau 75, Trần Hoàn là trưởng Ty Thông tin Bình Trị Thiên và ông đã làm đến bộ trưởng Bộ Văn Hoá Thông Tin, cơ quan có quyền ra lệnh cấm nhạc.

Suy cho cùng, chuyện lời ca tiếng nhạc của một bài hát, chuyện vặt vãnh trong khi đất nước đã được “hòa bình” hơn 1/3 thế kỷ rồi mà họ vẫn xoi mói một cách hèn mọn như vậy thì nói gì đến chuyện trọng đại, lớn lao là hòa hợp, hòa giải dân tộc mà họ thường rêu rao? Chỉ có bịp bợm người dân trong nước và lừa gạt công luận thế giới mà thôi!

Suy cho cùng, không ai cầm tù một bài hát. Tàu đêm năm cũ là một dẫn chứng cụ thể cho điều đó với toàn thể đồng bào trong và ngoài nước. Hành vi thiếu văn hóa đó nói lên bản chất hèn mọn chắc chắn chúng ta không tìm thấy được ở bất cứ mộtquốc gia văn minh nào trên thế giới hiện nay, trừ chế độ CSVN.

Chuyện Tàu đêm năm cũ cũng gợi cho chúng ta nhớ lại nhiều vụ cấp phép chồng chéo và bất nhất gần đây giữa các cơ quan cho phổ biến các ca khúc trước 75, chuyện cấp phép cho các chương trình nhạc của nghệ sĩ trong nước, của nghệ sĩ hải ngoại về trình diễn và cả nghệ sĩ quốc tế nhưng rồi bỗng bị thu hồi trước giờ diễn.

Ai cũng thừa biết “văn hóa nghệ thuật là một mặt trận” và là một lĩnh vực rất “nhạy cảm” của nhà cầm quyền CSVN. Nhà cầm quyền CSVN quy định, việc trình diễn và phát hành các tác phẩm âm nhạc trước 1975 cũng như của hải ngoại ngày nay phải làm thủ tục xin phép Cục hoặc Sở từng bài hát một.

Chúng ta hãy đi trở lại con đường cầm tù 37 năm nhạc vàng miền Nam của nhà cầm quyền CSVN.

Mãi cho đến khi bắt đầu thời kỳ “Đổi mới” thì các ca khúc nhạc vàng miền Nam mới dần dà được nhà cầm quyền CSVN xét lại và cho phổ biến một cách rất hạn chế tuỳ theo tác giả và tác phẩm. Năm 1986, lần đầu tiên nhà cầm quyền CSVN cho công bố danh mục 36 tác phẩm âm nhạc của miền Nam trước kia được phép công khai trình diễn. 11 năm sau ngày “giải phóng” người miền Nam, 36 ca khúc trong hàng ngàn ca khúc của người miền Nam mới được “giải phóng”. Để tránh né nhạc vàng, Bộ Văn hóa đề nghị cổ xúy nhạc xanh, tức nhạc trẻ của thời đại “Đổi Mới” nhưng không thành. Số người nghe nhạc vàng ngày càng đông, không chỉ ở miền Nam mà cả ở miền Bắc, thậm chí nhạc vàng còn theo chân người Việt đi lao động ở Liên Xô và các nước Đông Âu vào thập niên 1980. Nhà cầm quyền tỏ ra bất lực và thất bại trước phong trào nhạc vàng sống lại.

Theo một bản tin đăng trên báo Thanh Niên ở trong nước thì tính đến năm 2008, con số ca khúc được cấp phép cho phổ biến có khoảng 1000 bài. Tờ Thanh Niên cho biết năm 1989, 49 bài hát sáng tác trước 1945 được cho phép trình diễn. Đến năm 1991, thêm 66 ca khúc trước 1975 được cấp phép. Một năm sau, thêm 66 ca khúc nữa, rồi thêm 90 ca khúc nữa. Tính cho đến nay, sau nhiều đợt cho phép nhỏ giọt, con số bài hát trước 1975 được cho phép đã nhiều hơn 1000 bài.

Vào năm 2008, Cục NTBD đã tuyên bố danh sách ca khúc được phổ biến công khai trên trang web của cục nhưng trên thực tế, đến tháng 1 năm 2012, việc làm này mới được thực hiện. Dầu vậy, số lượng ca khúc đưa lên cũng mới chỉ có 319 bài. Cục NTBD cho biết danh sách này còn nữa nhưng suốt từ tháng 1 đến nay, vẫn chưa thấy có thêm bài hát cho phép nào được cập nhật.

Không rõ vì lý do gì mà Cục NTBD chưa chịu công khai rộng rãi danh mục ca khúc đã được phép phổ biến. Gần đây, ông Phạm Đình Thắng, Phó cục trưởng Cục NTBD khẳng định quan điểm của Cục NTBD là “tất cả đều được công khai, không có gì phải giấu”. Ông cho biết những năm trước, danh sách ca khúc vẫn được gởi cho phòng chuyên môn của các sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch nhưng chắc vì lý do nào đó nên đã thất lạc!!!??? Khi được hỏi tại sao đến thời điểm này, danh mục ca khúc được phổ biến đăng tải trên trang web của cục cũng chỉ có 319 bài thì ông Thắng cho biết việc này đã giao cho Phòng Tổ chức Biểu diễn, chắc phòng đang cập nhật!!!???

Bài báo cũng nói rằng, có khoảng trên 10 ngàn bài hát được sáng tác trước 1975 trở ngược về thời điếm 1945. Tính như vậy thì, nói nôm na, con số được cấp giấy phép trình diễn chỉ vào khoảng 10 phần trăm trên tổng số 10 ngàn bài. Nói một cách khác, cứ 10 bài được sáng tác thì hết 9 bài còn bị giam giữ, cầm tù, chưa được phóng thích.

Ngày nay, không ít ca sĩ trong nước có cơ hội ra nước ngoài thoải mái, tự do, trình bày những bài hát “xưa cũ” được yêu thích nhưng bị cấm đoán không cho trình diễn ở trong nước. Trong khi đó thì hiện nay chúng ta cũng có nhiều ca sĩ, nhạc sĩ và nghệ sĩ từng bỏ xứ đi tìm tự do nay về nước trình diễn, có người sống hẳn ở Việt Nam. Ai sao chưa nói tới, trường hợp Phạm Duy thì thật là chướng tai gai mắt!

Tưởng cũng cần nhắc lại, từ những năm 1950, Phạm Duy đã tỏ ra bất phục tùng chính quyền cách mạng, rồi ông rời bỏ cách mạng để xuôi Nam. Từ đó, nhạc của ông bị liệt vào hạng phản động và tên tuổi của ông bị đem ra phê phán. Thời kỳ ở miền Nam và một thời gian dài sau 1975, ông có quan điểm chống Cộng mạnh mẽ thể hiện qua nhiều sáng tác, điều đó khiến ông bị phe CS kết án gắt gao. Tại Hoa kỳ, thời gian đầu ông sáng tác một số ca khúc nói lên nỗi buồn tha hương, cũng như đả phá chế độ CS tại VN. Do vậy mà trong suốt 30 năm từ 1975 đến 2005, Phạm Duy bị nhà cầm quyền CSVN cấm đoán và những ca khúc của ông bị liệt vào loại nhạc quốc cấm.

Dầu sao thì Phạm Duy cũng là một “tài năng âm nhạc” của Việt Nam. Ở hải ngoại, nhạc của ông được hát tự do, chẳng ai cấm, ông cũng chẳng cần phải xin phép ai. Ấy vậy mà ở vào cái tuổi cửu thập cổ lai hy, ông lại mò về VN “Xin chọn nơi này làm quê hương, dẫu cho khó thương”, xin xỏ, quỳ luỵ một chế độ mà ông đã từng từ bỏ, chầu chực họ nhỏ giọt phóng thích những đứa con tinh thần của ông. Tính đến nay thì ông cũng chỉ mới giải vây được 118 ca khúc trong tổng số cả ngàn bài hát của ông bị cầm tù ba mươi mấy năm nay.

Tuổi đời của tôi và Phạm Duy cách nhau xa chừng. Tôi không dám nặng lời với Phạm Duy vì không biết nếu mình được may mắn sống dai như ông, về già, cuối đời, mình có làm những chuyện ngu xuẩn như vậy không? Sợ nói trước bước không qua. Tôi chỉ có thể nói: ngu đến thế là cùng!!!

Trần Việt Trình
Ngày 11 tháng 7 năm 2012
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#3474 Posted : Saturday, July 14, 2012 6:41:22 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,644

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)
Nói Nhăng Nói Cuội:
Phỏng vấn cái LOA.


( HNPĐ )Lời người phỏng vấn: vì tác giả ( Cái Loa )là người sống ở miền Bắc XHCN nên trong ngôn từ, anh ta dùng rất nhiều chữ của Việt Cộng...Để cho có sự trung thực nên phóng viên để nguyên từ chữ...mong quý vị đại xá...

PV: Hi! Chào "đồng chí" Loa!

Loa: Xin chào, nhà báo có vẻ không vui?

PV: Làm sao vui được, khi gặp lại bạn, nhưng thôi, theo yêu cầu của rất nhiều độc giả, tôi xin phỏng vấn bạn đôi điều. Ông anh có thể cho độc giả Hải Ngoại Phiếm Đàm biết đôi điều về thân thế bạn được không?

Loa: Tôi tên là Loa. Ông thân sinh tôi tên là Mõ. Con tôi tên là Mi Cờ Rô, hay Sì Pích Kơ gì gì đó, tôi không rành tiếng nước ngoài ...

PV: A! ra bạn có dây mơ rễ má với nhà bác Mõ. ?

Loa: Chứ sao! Ban tuyên công tại phả hệ nhà tôi vẫn còn ghi bài:

Mõ này cả tiếng lại dài hơi
Mẫn cán ra tay chẳng phải chơi
Mộc đạc vang lừng trong bốn cõi
Kim thanh vàng ngọc khắp đôi nơi. . . hay sao?

PV: Về gia thế của ông cụ thân sinh ra bạn như thế nào?

Loa: Bạn hỏi thật lòng hay hỏi móc thế? Bạn dư biết, chốn hương đẳng có ghi cấp bậc: Sĩ, nông, công,thương, binh. Thì nhà bố tôi, không được xếp vào loại chót. Thế nhưng, cũng oách lắm, mỗi lần hội làng, tiên chỉ ngồi một mâm, thì bố tôi cũng ngồi một mâm.

PV: Có phải những đêm. . .

Loa: Nhà báo nói đúng lắm, vào ban đêm, những ai còn chút ký ức hẳn không quên tiếng bố tôi vang rền, xuyên qua các rặng tre làng, len lỏi trong những căn nhà tranh để đến tai dân chúng.

PV: Có giống tiếng rao lách cách của hủ tiếu xe ban đêm không?

Loa ( Cười chua chát ): Của đáng tội, âm thanh thì giống, nhưng thực chất thì khác nhau xa lắm. Nói ra thì đau lòng. Tiếng của bố tôi, gợi nên một chuỗi ngày đói khổ. Cơm không đủ no, áo không đủ ấm. .

PV: Thế ông cụ mất vào năm nào?

Loa: Sau khi Cộng sản lên nắm chính quyền, họ khai tử bố tôi. Họ kết án bố tôi là công cụ của chế độ phong kiến. . .Tôi là thừa kế. . .

PV: Như thế, bạn vẫn tiếp tục. À quên bạn cho độc giả Hải Ngoại Phiếm Đàm biết, dung nhan của bạn được không?

LOA: Câu hỏi của anh, xin lỗi nhe, tôi có thói quen hay bắt chước, bắt chước mấy ông chính quyền bây giờ: ai cũng gọi là anh tất. Anh Gia Long, anh Tự Đức, anh Ba Duẫn. câu hỏi của anh, đúng là sản phẩn của văn hóa tiểu tư sản. Làm gì có dung nhan, dung mạo chứ? Hỏi mẹ nó là: “ Mày trông bề ngoài thế nào”. Này nhé. Tôi là Loa, lúc mới sanh, họ chỉ lấy một tấm các-tông, quấn lại, có vòng trôn ốc, rồi đưa mồm vào nói. ấy, thế mà tiếng nói cũng đi xa ra phết đấy. . .

PV: Thì đã hẳn, xin bạn cho biết, chức năng của bạn?

Loa: Lại văn hoa nữa rồi. Chức năng với chức niếc con mẹ gì? Công việc của tôi ấy à. Cứ quần quật suốt thôi! Nhất là ngày mới “ giải phóng ” Tôi ở trong đội võ trang tuyên truyền. Ôi thôi, tôi phục vụ hết công suất, cả đêm cả ngày, phổ biến chính sách của đảng, kêu gọi " ngụy quân ngụy quyền" ra hàng. kêu gọi bọn địa chủ khai báo chỗ chôn cất vàng bạc. tố cáo phần tử phản cách mạng. . .

PV: Thôi, thôi, bạn đừng huênh hoang nữa. bạn đúng là cái Loa. . .

Loa: Ấy, làm cơ quan ngôn luận chớ được nổi nóng nhé. Đấy là tôi chưa nói cảm nghĩ của tôi mà. . .Lúc đầu, tôi từ con một thằng Mõ, được thành đồng chí Loa, thích lắm chứ bộ. Nhưng, đúng như các cụ ngày xưa thường nói: Trong xã hội Cộng sản, ai được nhắc đến, khen ngợi nhiều nhất, đó là thành phần bị bóc lột nhiều nhất đấy. . .

PV ( Không còn tự chủ): Thú thực với bạn, cho tôi nói thẳng. Người miền Nam vẫn quy cho bạn là nguyên nhân của bệnh thối tai đấy? Bạn ngạc nhiên ư? Sau năm 1975, khi bắt đầu dựng chính quyền, dựng trại giam là chính quyền mới đã dựng hệ thống Loa rồi. Ôi thôi, khỏi phải nói, chùm Loa ấy, chĩa thẳng vào các phòng giam, tấn công các lỗ tai của các cải tạo viên. Còn ở ngoài ư. Mỗi cột đèn, mỗi góc phố, các bạn cứ lải nhải như vậy suốt ngày đêm. . .Ai chịu cho thấu?

Loa: Ấy, tôi vẫn còn áy náy về những chuyện như vậy. . .

PV: Nói chuyện chính trị chính em mãi, xin hõi bạn với cái mồm có bà con thân thích gì hay không?

LOA: Tôi cám ơn bạn đã gợi ý cho tôi được cải chính. Tôi không có tội gì cả. Tôi chỉ là cái công cụ cho ông bà Mồm mà thôi!

PV: Có phải từ câu : “ Mồm Loa, mép giải” ?

Loa: Cũng đúng một phần, nhưng tôi là đại sứ cho người khác. Thí dụ, những ông chồng không có thực quyền là cáo Loa cho bà vợ.

PV: Cho một vài thí dụ được không?

Loa: Được chứ. Thời xưa thì.. Clinton là cái Loa cho bà Hillary . Bây giờ thì ông Obama cũng là cáo Loa cho bả...To hơn tí nữa, 2 " thằng" trùm Cộng sản ngày xưa, là Nga và Trung, bây giờ lại tìm đến nhau, vì quyền lợi, " thằng" nọ làm Loa cho " thằng" kia...Còn đám trí thức chồn lùi ở hải ngoại, hoặc mấy bố chính khứa " lề trái" ở VN vẫn đoán già đoán non là bọn Vẹm gộc ở VN bây giờ, chia ra thành 2 phe: phe cải cách, phe bảo thủ, phe Dũng, phe Sang. Ôi chao, toàn là bọn vẽ rắn thêm chân... Chúng chẳng chia phe phái mẹ gì cả...Chúng chỉ là cái Loa cho một tập đoàn khát tiền, khát máu...

PV: Còn xin hỏi Loa ở cộng đồng hải ngoại này có không?

Loa: Có chứ! Này nhá, các Loa của các đảng phái chính trị, của hội đoàn này hội đoàn nọ... Ôi, công việc của LOA ở đây thì nhiều vô kể...Như . . .Mụ Đào Nương là cái Loa cho bọn xảo ngôn, ngụy ngữ, bọn háo danh háo tiền, bọn giả đò chống Cộng.. Còn vô số mà kể...À quên, mới tuần này, báo Người Việt lại lộ thêm chân tướng làm Loa cho Cộng sản bằng cách dùng cái Loa mang tên Sơn Hào để nhục mạ Quân đội và Chính quyền Quốc gia VNCH...Ui chao nhiều quá, làm sao kể xiết !!

Tóm lại, lấy ví dụ thôi nhé, một câu hơi tối nghĩa là: những người nào chủ động về ban đêm thì thường thụ động về ban ngày. Ấy, đừng có mắc cở. . .

PV: Ở nước văn minh mà LOA cũng có "vấn đề" như thế hay sao?

LOA: Ôi chao, càng văn minh, càng suy tôn tự do ngôn luận thì lại càng hỗn độn. Các tổ chức, đảng phái đứng đắn thì không sao, còn lại thì cùng một phường bát nháo cả thôi. .Còn nữa, mới đây này, tờ tuần báo Viet Weekly và tên Việt gian Nguyễn Phương Hùng, tự vỗ ngực xưng tên là cái Loa cho chính quyền Cộng sản. Chuyện ấy, là như thế này...

PV: ( Ngắt lời) thôi chuyện ấy dài lắm, LOA vừa là người thông kim bác cổ, vừa là loại ma xó, lát nữa ta giải lao, Loa cho tôi nghe tiếp các sự kiện ấy nhé, tôi sẽ viết vào mục Nói Nhăng Nói Cuội...

Chú Cuội
( HNPĐ )

Edited by user Saturday, July 14, 2012 6:42:38 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#3475 Posted : Saturday, July 14, 2012 8:20:59 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Supreme victory for health care


By hagiang·July 2, 2012

Một trong nhiều bài nhận định về quyết định của Supreme Court về Obamacare.


Lược dịch:

Ai cũng biết tòa án tối cao đầy quyền lực! Ngày 12 Tháng 12, 2000, tòa quyết định rằng George W. Bushwould sẽ là tổng thống kế tiếp của Hoa Kỳ. Ngày 28 tháng sáu năm 2012, tòa quyết định rằng Barack Obama sẽ tái đắc cử tổng thống.

Chẳng ai có thể phủ nhận ý nghĩa chính trị trong phán quyết được chờ đợi rất lâu của Tối Cao Pháp Viện về luật Cải Tổ Y Tế. Ngay cả Mitt Romney cũng thế. Hai ngày trước quyết định của tòa, Romney nói với người ủng hộ: “Như bạn biết, Tòa án tối cao sẽ phán quyết xem Obamacare có hợp hiến không. Nếu nó không hợp pháp – thì ba năm rưỡi của nhiệm kỳ tổng thống này đã bị lãng phí vào một chuyện chẳng giúp gì được cho người dân Mỹ. ”

Ông Mitt ơi, chắc chắn một điều là nếu lời tuyên bố này của ông đúng, thì điều ngược lại cũng đúng. Việc tòa án Tối cao ủng hộ tính hợp hiến của Đạo Luật có nghĩa là Barack Obama, trên thực tế, đã dành ba năm rưỡi nhiệm kỳ tổng thống của ông cho điều không lãng phí thời gian tí nào, mà thật ra, đã giúp người dân Mỹ rất nhiều.

Lẽ ra, Mitt phải nói chuyện với một cựu thống đốc đảng Cộng hòa của Massachusetts, trước khi biến mình thành kẻ xuẩn động trước mắt quần chúng. Điều cần nói là đạo luật bắt mọi người phải có bảo hiểm y tế được tổ chức bảo thủ Heritage Foundation đưa ra vào năm 1989 như một biện pháp cắt giảm chi phí, và là cách duy nhất để đạt mục tiêu cung cấp bảo hiểm y tế cho toàn dân mà không làm thâm thủng ngân sách. Trong năm 1993, đạo luật này là cốt lõi của giải pháp mà Đảng Cộng Hòa đưa ra thay cho luật cải cách y tế của Tổng thống Clinton, và được hỗ trợ bởi 18 thượng nghị sĩ thuộc đảng Cộng hòa, trong đó có Minority Leader Bob Dole. Và, tất nhiên, đạo luật này đượcThống đốc Mitt Romney nhiệt tình đón nhận, và ban thành luật cho tiểu bang Massachusetts.

Chỉ sau khi Tổng thống Obama và một số thành viên đảng Dân chủ, trong nỗ lực dành phiếu của đảng Cộng Hòa, mới thông qua việc bắt mọi người có bảo hiểm y tế mà đảng Cộng Hòa lại đột nhiên chối bỏ nó, theo cái chính sách “Điều gì mà Obama ủng hộ, thì ta phải chống!” Và sau đó họ mang đạo luật Affordable Care Act ra tấn công, lập luận rằng chính đạo luật mà phía họ đưa ra là vi hiến. Đây là một sai lầm chết người. Tối Cao Pháp Viện không đồng ý với ho, cho rằng việc yêu cầu người dân phải mua bảo hiểm y tế có thể có vấn đề, nhưng bắt họ nộp phạt khi không chịu làm như thế hiển nhiên nằm trong phạm vi quyền hạn của Quốc hội.

Việc tòa án tối cao quyết định giữ nguyên đạo Luật Affordable Care Act là một chiến thắng rất lớn về cả mặt chính sách lẫn chính trị cho Tổng thống Obama. Nó cũng là một chiến thắng lớn cho người dân Mỹ, hiện đang được hưởng nhiều phúc lợi quan trọng của luật này. Quyết định này sẽ làm cho phe đối nghịch của tổng thống khó để thực hiện ý muốn phá hoại hoặc dẹp bỏ việc chăm sóc sức khỏe phổ quát. Lẽ ra tất cả mọi vị thẩm phán trong Tối Cao Pháp Viện phải bỏ phiếu ủng hộ.

Tuy nhiên, phán quyết lịch sử hôm thứ Năm còn là một chiến thắng lớn của chính Tối Cao Pháp Viện, mà uy tín, dưới thời của Chánh án John Roberts trong thời gian gần đây đang có vấn đề.

Một cuộc thăm dò ý kiến ​của New York Times/CBS News, thực hiện đầu tháng này, cho thấy chỉ có 44% người Mỹ tán thành việc làm của Tối Cao Pháp Viện, tụt hẳn xuống từ con số 66% vào cuối thập niên 80 – và ba phần tư dân chúng cho rằng các vị thẩm phán bị chính kiến của mình ảnh hưởng, khi cần có những quyết định lẽ ra phải độc lập và vô tư, mà sứ mệnh của một tòa án cao nhất của quốc gia đòi hỏi.

Uy quyền tối thượng này, người ta không ngạc nhiên, khi thấy bắt đầu từ thời tranh cử giữa Bush và Gore, dân Mỹ đã thấy một tòa án ngày càng say mê quyền lực. Trong phán quyết lần đó, 5 thẩm phán bảo thủ quyết định là Florida không có quyền đếm phiếu của chính tiểu bang mình, và dân Hoa Kỳ không được phép chọn người sẽ làm tổng thống đất nước, mà họ, đa số bảo thủ của tòa án sẽ chọn hộ chúng ta.

Tiếp đó, trong vụ Citizens United, tòa án đầy quyền lực này, một lần nữa, với tỉ lệ 5-4, khối đa số bảo thủ đã quét dẹp tan bộ luật gây quỹ tranh cử đã tồn tại nhiều thập niên, và cho phép cá nhân cũng như công ty có thể đóng góp vô hạn định cho các quỹ tranh cử, dựa trên lập luận quái đản là tiền bạc không bao giờ làm các chính trị gia bị tham nhũng.

Trước phán quyết về sóc y tế, dưới sự trị vì của chánh án Roberts, Tối Cao Pháp Viện bị xem là có những phán quyết nhuộm màu chính trị, đảng phái nhất trong lịch sử của nó. Tuy nhiên xem ra Roberts đã thay đổi tình hình bằng phán quyết vừa rồi về đạo luật CảiTổ Y Tế. Tòa án cao nhất nước này vẫn còn bị chia thành hai phe, nhưng giờ đây hy vọng là những tiếng nói ôn hòa có thể cất cao.

Chánh án John Roberts có thể đã làm hại cho Mitt Romney, nhưng ông đã cứu tòa án!
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#3476 Posted : Saturday, July 14, 2012 8:24:41 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)
UserPostedImage Nguyên Khai

GIỌT ĐẮNG CÔ ĐƠN

Cà phê đắng từng giọt rơi lặng lẽ
Âm vọng buồn, ẩn hiện nỗi nhớ quên
Tôi ngồi đó, thu mình trong quạnh quẽ
Hồn bay xa, rời ký ức muộn phiền.

Soi đáy cốc, thấy bóng mình trong đó
Mắt vương sầu, vời vợi, ngút ngàn xa
Lòng thăm thẳm ngàn khơi muôn sóng vỗ
Nỗi buồn riêng bàng bạc khắp sơn hà.

Tại mưa gió, nên trời không có nắng
Tại xa nhau nên héo hắt nụ cười
Tại thiếu tiếng phone, lòng ơi trống vắng
Tại khoảng đời ngăn mỗi đứa một nơi.

Ôi tất cả chỉ là do phần số
Hạt bụi nào vương cay mắt tủi hờn
Mây lang thang trên vòm trời thương nhớ
Duyên phận hèn, nên cuộc sống cô đơn.

HONG VU LAN NHI
12/7/12

Edited by user Saturday, August 22, 2015 9:32:10 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#3477 Posted : Saturday, July 14, 2012 9:53:51 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,218
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Bí mật trong xe Tổng thống Obama


Tổng thống Barack Obama đi chiếc limousine Cadillac Presidential đời mới. Hình ảnh chiếc xe này đã xuất hiện trên nhiều tờ báo quốc tế nhưng tính năng bí mật của nó thì chưa mấy người biết.

Chiếc Cadillac Presidential của Tổng thống Obama

Chiếc Cadillac Presidential mới này cao hơn nhiều so với chiếc Cadillac của Tổng thống tiền nhiệm George Bush mặc dù chiều dài và chiều rộng hệt như nhau. Điều này không có nghĩa ông Obama muốn ngồi cao hơn người tiền nhiệm của ông mà chỉ đơn giản là vì ông Obama đề Ra những yêu cầu cao hơn đối với vấn đề an ninh.

Chẳng hạn, người lái xe và các nhân viên bảo vệ ngồi trên xe cần có tầm nhìn bao quát hơn.
Bên trong xe được bố trí có sự phối hợp chặt chẽ với Nội các mới của Tổng thống và chẳng khác gì một văn phòng xa hoa với đủ mọi loại thiết bị liên lạc tối tân. Các ghế ngồi đương nhiên được bọc bằng da tự nhiên và trên lưng ghế có thêu hình Quốc huy Mỹ. Xe được thiết kế và thử nghiệm bởi các chuyên gia của Hãng Cadillac, có lưu ý đến một số lượng lớn những yêu cầu đối với các tính năng của xe.

Trên cánh gờ bên phải mũi xe có cắm Quốc kỳ Mỹ. Khi có Tổng thống ngồi trên xe, trên cánh gờ bên trái mũi xe có cắm thêm cờ của Tổng thống. Vào lúc trời tối, các lá cờ này được chiếu sáng bởi một hệ thống đèn .

Để bảo đảm an toàn cho Tổng thống, xe có một lớp bọc thép dầy loại B6-B7, kể cả sàn và trần, chống được lựu đạn và đạn pháo. Ngoài lớp bọc thép này, xe còn được bọc một lớp vật liệu đặc biệt.
Nếu chẳng may sa vào ổ phục kích thì sau khi bị vài trăm viên đạn bắn vào, lớp vật liệu đặc biệt này sẽ tự tỏa khói và vài giây sau sẽ bùng lên một đám lửa tạo thành môt màn khói dầy đặc có tác dụng ngụy trang cho xe.

Hơn thế nữa, cũng như bất kỳ chiếc xe nào của các Tổng thống Mỹ, chiếc Cadillac Presidential của Tổng thống Obama có một loạt chi tiết bổ sung bí mật cho phép nâng cao đáng kể khả năng bảo vệ trong trường hợp bị các loại vũ khí phi truyền thống tấn công.

Chẳng hạn, nếu bị tấn công bằng vũ khí hóa học, hòm xe lập tức được bịt kín, không để không khí lọt qua, còn nếu bị mắc kẹt một thời gian dài trong khu vực nguy hiểm thì hệ thống cung cấp không khí tự động sẽ bắt đầu hoạt động.

Đấy là chưa kể lốp xe cho phép xe tiếp tục chạy ngay cả trong trường hợp bị bắn thủng nhiều chỗ. Để làm được điều này, ở phía bên trong lốp, người ta hàn một vòng cao su vào vành bánh xe, nhờ đó xe có thể an toàn chạy khỏi khu vực bị bắn.

Bình xăng của xe cũng khác thường. Nếu ngẫu nhiên bị 9 1ạn hoặc mảnh đạn bắn vào thì bình xăng cũng không nổ tung hoặc bốc cháy. Đó là vì thành bình được phủ một lớp keo bịt kín đặc biệt có tác dụng bịt ngay lỗ thủng và mau chóng ngăn chặn dòng xăng chảy. Khoang động cơ và ngay cả bộ tảng nhiệt cũng được bọc thép để bảo đảm khả năng hoạt động của xe trong những tình trạng nguy hiểm.

Nhưng chiếc xe của đội cận vệ Tổng thống còn ghê gớm hơn. Chạy ngay sau chiếc limousine bọc thép của ông Obama là chiếc Chevrolet Suburban cỡ lớn có gắn súng máy trên mui xe.

Trong những trường hợp bình thường, khi đoàn xe hộ tống Tổng thống chạy trên đoạn đường đến Nhà Trắng hoặc trong các chuyến công du nước ngoài, chiếc Suburban này lặng lẽ chạy, không hề thu hút sự chú ý. Nhưng chỉ cần đội bảo vệ cảm thấy có chuyện gì đó không ổn là cửa khoang mui xe lập tức mở ra và trên mui xe lập tức xuất hiện một khẩu súng máy Gatlington 6 nòng cỡ lớn quay tròn được.

Ưu điểm của loại súng máy này là nòng súng vì quay tròn được nên mau chóng nguội đi, nhờ đó, có thể bắn trong một thời gian lâu hơn nhiều. Tốc độ bắn : 3.000 viên đạn trong một phút, bởi vậy, nó có thể phá hủy một chiếc xe chỉ trong vài giây.

Ngoài đạn chì và đạn thép, loại súng máy Gatlington còn thường sử dụng đạn uran, đạn phá và đạn xuyên để xạ thủ nhằm đúng mục tiêu dễ dàng hơn và tăng được đáng kể hiệu quả bắn.

Theo Izvestia.ru


Mắt Buồn  
#3478 Posted : Saturday, July 14, 2012 10:30:18 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,290

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

TẠ TÌNH

Thì ra lòng vẫn còn rung động
Khi gặp trong mơ một bóng hình
Cứ tuởng đài tim băng giá mãi
Nào ngơ tan chảy dưới bình minh !

Nào ngờ khi mắt chìm trong mắt
Là tảng băng kia bỗng vỡ oà
Và lúc lòng còn nghi ngại nhất
Thì niềm tin cũ bỗng khai hoa

Niềm tin ngày cũ nâng ta dậy
Đốt lửa cho ta ấm lại lòng
Đẩy khối đau thương vào dĩ vãng
Khơi nguồn hạnh phúc, một dòng trong !

Anh gieo hạnh phúc cho ta biết
Hương vị yêu thương rất ngọt ngào
Ta muốn quên đi đời xảo độc
Anh lay ta dậy với ca dao

Anh lay ta dậy bằng ngôn ngữ
Của trái tim yêu rất thật thà
Ta ngủ như nàng công chúa ngủ
Bởi bà phù thủy vốn gian ngoa

Anh như hoàng tử từ xa đến
Hôn nhẹ môi nàng một nụ hôn
Làm cả cung đình bừng sống lại
Chao ơi, tượng đá có linh hồn !

Hoá thân, thoát xác từ pho tượng
Để biết tình yêu quả nhiệm màu
Ta cảm ơn anh không thấy đủ
Thơ vàng xin dệt tạ tình nhau !

Song Châu Diễm Ngọc Nhân
thao ly  
#3479 Posted : Saturday, July 14, 2012 11:17:20 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,218
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Hawaii: Big Island, hòn đảo của núi rừng hoang dã.


Nguyên Nhung


“ Hawaii như mở mà như đóng
Như nỗi buồn vui của mỗi người
Đôi khi thấy động như triền sóng
Lúc tịnh như hòn núi nghỉ ngơi.”

Thơ Nguyên Nhung

Đêm đã khuya, nhìn lên bức tranh thêu bản đồ nước Mỹ của bà Laura treo trên tường, quần đảo Hạ Uy Di như những hạt đậu xanh nho nhỏ đã ghi lại trong tôi biết bao kỷ niệm về nơi chốn và tình người. Nhớ lại nơi tôi đến, nhớ lại những ân tình chân thật của đồng hương Hoa Bưởi nơi đây đối với nhau như bát nước đầy, cảnh thiên nhiên hoa lá cỏ cây, biển xanh, nắng ấm, bao nhiêu thứ ấy chan hoà trong tâm tư tôi sự ấm áp của tình người và ngoại cảnh.

Tôi nghĩ đến bài thơ mình vừa sáng tác về Hawaii, bốn câu này hình như đã quá đủ để diễn tả về những khác biệt giữa hai hòn đảo lớn mà tôi đã có dịp ghé thăm. Từ phi trường Honolulu, đáp máy bay sang thăm Big Island , tên của hòn đảo Hawaii mà nhiều người lầm lẫn với quần đảo Hạ Uy Di. Trời mưa lất phất, tuy nhiên buổi sáng hôm ấy tôi nhớ là ngày Sinh Nhật của mình, và tưởng là chỉ có mình tôi nghĩ đến cái ngày mình chào đời. Ai ngờ khi lên xe, khi mọi người ai nấy đã yên chỗ thì đúng lúc ấy tôi nghe anh trưởng đoàn nói với bà con cùng hát bài “Happy Birthday” để mừng Sinh Nhật tôi khiến tôi cảm động quá …

Cũng không phải chờ đợi lâu, chúng tôi đã chuẩn bị lên phi cơ của hãng Hàng Không Hawaiian bay qua đảo Big Island, hơn nửa giờ bay trên vùng biển Thái bình Dương, hành khách được thưởng thức một món giải khát thật thơm ngon mùi vị rất đặc biệt, người ta bảo đây là loại giải khát từ những trái lựu pha nước cam Hạ Uy Di. Sau này khi ngồi trên xe nhìn ra phong cảnh hai bên đường, tôi mới biết nơi này ngoài dứa, cà phê, đu đủ nổi tiếng ngon thì ổi cũng là một trái cây rất dễ trồng ở vùng đất núi.

Hawaii (Big Island) là một hòn đảo trẻ nhất trong quần đảo Hạ Uy Di, được tạo thành bởi núi lửa Kilauea, diện tích khoảng 4028 square miles, có một ngọn núi cao nhất thế giới tên là Maunakea với chiều cao 33.000 feet, và một công viên rộng lớn nhất tiểu bang. Khí hậu vùng núi biển nên vừa ẩm vừa khô, trời mưa nắng thất thường. Nếu ví Honolulu như người đàn bà tươi trẻ đầy sức sống thì Hawaii lại giống như một phụ nữ có chiều sâu quyến rũ, sức hút say đắm và mãnh liệt của một hoả diệm sơn đang âm ỉ. Điều này chắc du khách thường cảm nhận được vì sự hiện diện của những ngọn núi lửa đang câm nín phả những làn khói trắng lan lan trên các cánh đồng cỏ khô cằn và hoang vu.

Kona đây rồi, đây là một phi trường nằm ở phía Tây đảo Hawaii, một chiếc xe bus chở đoàn 30 người còn rộng thênh thang, đến viếng thăm một ngôi nhà thờ cổ ở thành phố Kona-Kailua. Ngôi nhà thờ mang tên Mokoaikawa, xung quanh nhà thờ là những vòm cây cao tỏa bóng mát và hàng dừa xanh rất nên thơ. Chỗ nào cũng có bóng dừa, tuy vậy không hiểu sao dừa Hawaii không ngọt nước bằng dừa Bình Định, Qui Nhơn, hay Bến Tre, Cần Thơ của quê mình đâu nhé! Đây là ngôi nhà thờ đầu tiên được xây dựng ở Island năm 1836, nên có nhiều cây cổ thụ rễ chằng chịt, gần đó phố xá và tiệm cà phê cũng thấp và xinh xắn mang vẻ đẹp nỗi buồn tỉnh lẻ.

Sau khi thăm viếng nhà thờ, mọi người lục tục lên xe vì đường còn xa, hai bên đường khi thấp thoáng bóng biển xanh, khi lại là rừng cây bao quanh những ngôi nhà nghỉ mát nghe nói rất đắt gía. Bà con thỉnh thoảng lại reo lên suýt soa khi nhìn thấy những loại cây ăn trái giống hệt như đường về miền Tây quê nhà. Cứ làm như vì Hawaii nằm chông chênh giữa biển mà những hình ảnh của quê nhà và quê người giống nhau đến lạ lùng. Thấp thoáng những bóng phượng đỏ hai bên đường đi, rồi thì xoài, ổi, trái vải nằm bên vệ đường tưởng như cứ giơ tay ra là hái được. Xe chạy một đoạn đường dài, người tài xế dừng xe cho bà con xuống xả hơi và vào Kona Coffee & Museum nếm thử cà phê Kona nổi tiếng, có rất nhiều cà phê mang hương vị khác nhau, trời lại u u muốn mưa nên cứ nhẩn nha mà nếm thử cho biết. Cái hay của họ là sau khi thử xong thì mỗi du khách khi ra khỏi tiệm thế nào cũng mua về nhiều loại quà khác nhau, giá cả nhiều khi mắc hơn ngoài chợ nhưng chẳng ai tính toán làm chi vì nghĩ khi du lịch về có món quà đặc sản địa phương làm quà cho người ở nhà.

Bây giờ trên đường xa thấp thoáng một màu xanh xanh mát mắt, thì ra đây là đồn diền cà phê mang tên Kona Joe Coffee,ghé vào đây để xem tận mắt cây cà phê được họ vun bón trồng tỉa như thế nào, lại còn có nhân viên ra đón tiếp và giới thiệu từng công đoạn trước khi cà phê được tung ra thị trường. Tôi không phải dân sành uống cà phê, nhưng sau khi được nếm thử mấy viên cà phê rang bọc “chocolate” thì thích quá, bèn lấy ngay mấy bịch để mang về làm quà cho bà con, ăn thơm thơm bùi bùi, chiêu thêm một ngụm nước nóng để tưởng tượng ra ly cà phê nguyên chất với sô cô la ngon tuyệt cú mèo.

Lại lên đường, nhưng buổi trưa bà con cần có gì bỏ bụng rồi mới tiếp tục cuộc hành trình đến bãi biển đen và núi lửa, vì nơi đó hoang vắng nên khó tìm được quán ăn. May quá, gần một khu thương mại bán xăng và tiệm ăn sát bên là khu chợ trời bán trái cây, lèo tèo độ chục túp lều che nắng che mưa, bán vài thứ thức ăn sẵn và nhiều trái cây đủ loại như đu đủ, xoài, trái bơ, sa bô chê, mãng cầu, mận …. , toàn những thứ trái cây vùng nhiệt đới mà bà con ai cũng mê. Người bán đa số là thổ dân sống quanh vùng, nét mặt hiền lành với màu da nâu xậm vì nắng gió, người nghèo ở nơi nào cũng vất vả vì miếng cơm manh áo như nhau.

Sau bữa trưa mọi người lên xe ngay vì đường còn xa, phong cảnh hai bên đường đã khác nhiều vì đất đai khô cằn, trên những ngọn đồi thấp chạy dọc hai bên đường hình như chỉ thấy có loại hoa giấy, hoa sứ và các loại cây dại là sống được. Hoa giấy mọc từng bụi khổng lồ chen vào các loại cây không tên, rủ xuống nhiều màu như hồng, tím, đỏ điểm lên không gian buồn bã ấy chút gam màu tươi thắm, những cây hoa sứ lêu nghêu chi chit hoa nhưng làm như vẫn không mang nổi sinh khí cho miền đất khô của thần Lửa. Liên tiếp nhiều dặm đường vẫn có nhà ở, được biết vùng này cư dân đều phải dùng nước giếng, vì chính phủ không dễ gì đem được nguồn nước đến những nơi xa xôi như vậy.

Chuyến xe tiếp tục đưa du khách đến thăm vùng bãi biển cát đen Punaluu Black Sand Beach, những bờ đá đen là dung nham của núi lửa tràn về sau những cơn giận dữ, ven biển là một rừng dừa cây lá cũng kém phần xanh tươi khiến bờ biển cát đã đen trở nên buồn bã, nhiều con rùa biển nằm phơi nắng hoặc ấp trứng trên bãi cát, du khách chỉ quan sát mà không được tới gần vì đây là những giống vật cần được bảo vệ. Tuy vậy nước vẫn xanh và trời vẫn xanh, biển vẫn đẩy vào bờ đá đen những lượn sóng buồn bã từ Thái Bình Dương. Nắng oi ả và gió vẫn thổi tung tấm khăn choàng mỏng khoác trên vai, nhìn rừng dừa xám nghoét như màu tro than ảm đạm, y hệt một vùng đất chết cỏ cây cháy xém vì bom đạn sau cuộc giao tranh.

Khách lại lên đường, cảnh vật hai bên càng lúc càng hoang vu, bây giờ mới là lúc đến thăm vùng núi lửa Volcanoe National Park. Vẫn những cánh đồng cằn cỗi và lặng lẽ mang nỗi buồn cô phụ, chỉ có những bụi hoa giấy khổng lổ leo từ vách đồi xuống màu đỏ tươi hay hồng thắm, giống như chút son môi vụng về trên khuôn mặt người đàn bà đã tàn phai nhan sắc. Mọi người vào một tòa nhà hướng dẫn cho du khách xem những hình ảnh núi lửa trong thời kỳ hoạt động tại Bảo Tàng Viện Thomas A.Jaggar và miệng núi lửa Halema’Unua’U ( dựa theo bút ký ghi nhanh của anh Nguyễn Kim Lộc) vì không nhớ nổi những tên địa phương rất rắc rối này.

Rải rác những cụm khói trắng bay là đà trên cánh đồng cỏ khô, đây là khói từ những vết nứt trên mặt đất, trông rất giống khói đồng ở nhà quê khi người nông dân làm rẫy đốt cỏ sau khi thu hoạch mùa màng. Nhưng nơi này không thấy có cây cối gì có lẽ vì sức nóng âm ỉ của nàng Hỏa Diệm Sơn , tuy chưa đến lúc bùng lên nhưng dường như đã làm khô tất cả những gì ở gần đó. Duy nhất chỉ một loại hoa màu đỏ mang tên LeHua là sống được, nhưng cũng không tươi tắn mà lại buồn bã ảm đạm, như duyên phận lỡ làng của nàng cung nữ trong cung cấm ngày xưa.

Thương nhất là những nhân viên làm việc tại nơi này, nếu không có bóng dáng du khách tò mò đến đây xem cho biết thì hình như họ hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài. Lúc nào cũng có người canh chừng các hiện tượng khác thường của thần Lửa, và nếu như có gì lạ thì chắc là phải “ba chân bốn cẳng” chạy mau và vùng này sẽ bị cô lập ngay lập tức. Vành miệng của núi lửa hình tròn như đã được ai khoét sẵn một cái hố, ban ngày chỉ thấy khói trắng bốc lên, nhưng ban đêm nhiều người đã mạo hiểm tới đây đều thấy miệng núi lửa như một bếp lửa khổng lồ có những hòn than hồng cháy rực hắt lên không một vầng đỏ rất huyền ảo. Thổ dân ở đây đều cho rằng mỗi núi lửa là một vị Thần, cho nên họ thường tổ chức những buổi tế Thần rất linh đình và đậm màu sắc thiêng liêng huyền bí.

Cuối cùng cũng phải rời vùng núi lửa vì trời đã xế chiều, đường về xe lại chuyển qua thị trấn Hilo vì chuyến bay nằm ở phi trường Hilo, và vì thế bà con lại có dịp thay đổi không khí để ghé thăm Vườn Lan nổi tiếng với nhiều loại hoa lan lạ và quý. Núi rừng thiên nhiên đã ưu đãi cho nơi này những loại hoa đẹp, khách say sưa thưởng thức và hít thở hương lan thanh khiết, chụp hình với những loại hoa lạ đem về làm kỷ niệm.

Trên đường về còn ghé thêm một thắng cảnh khác là Thác Cầu Vồng, (Rainbow Falls Lookout) thác tuy nhỏ nhưng trong những ngày có mưa thường xuất hiện một cầu vồng đủ màu tạo cho cảnh núi rừng trở nên huyển mộng hơn. Tuy vậy tầng cây cao thấp bao quanh thác đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên kiệt tác, thế là máy quay phim , chụp hình lại tha hồ thu ảnh, khi về xem lại ai cũng phải trầm trồ khen cho hoá công đã tạo tác một bức tranh tuyệt vời giữa nơi xa xôi hẻo hút như vậy.

Xe càng rời xa vùng núi lửa, đất đai có vẻ màu mỡ hơn vì khu vực này đã xuất hiện nhiều căn nhà nghỉ mát hai bên đường, lại nghe tiếng sóng vỗ của biển chiều buồn mênh mang. Ánh nắng se sắt của nắng chiều rơi rớt lại đổ trên những thân cây mọc chênh vênh trên triền đá gie ra biển, nhìn về phía xa biển xanh thật xanh vẫn đẩy vào bờ những lượn sóng bạc. Nhớ quê ơi là nhớ, chẳng phải biển Thái Bình đây sao? Lớp lớp sóng xa đưa đến nơi nao chẳng còn nhìn thấy bờ bến, người đã từng một thời vượt biển trên những con tàu mong manh mới biết nỗi niềm của chiều hôm nhớ nhà. Biển thẫm một màu xanh biếc, biển như than như gọi những hồn xưa còn lênh đênh trôi giạt đâu đâu tìm về, biển làm cho lòng người viễn xứ lao chao một nỗi sầu cô quạnh.

Đoạn đường khá quanh co khi vượt qua những rừng những suối, nao nao một chút buồn của rừng chiều hoang vắng, càng về gần đã thấy xuất hiện nhiều nhà dân ở dọc ven đường xe chạy. Những căn nhà mái thấp nghèo nàn bao quanh vài cây xoài, cây ổi, vườn rau cũng chia từng vạt đủ loại y hệt như một mảnh vườn ở quê nhà năm xưa. Có cái gì đó bùi ngùi khi nhìn thấy đợt khói lam chiều tỏa lên từ mảnh vườn nhà ai, sao cũng y chang màu khói mẹ đốt lá ngày còn thơ ấu.

Sau một ngày hành trình mệt mỏi, du khách cũng phải gĩa từ Big Island để bay về Honolulu. Chuyến trở về xem ra ai cũng ngầy ngật một chút buồn để lại Hawaii, tạm ví von như trong dòng đời có duyên gặp được một người đàn bà đằm thắm, trầm lặng với một chiều sâu thăm thẳm(núi lửa), lại buồn man mác đến lạ lùng (bãi biển cát đen) tươi tắn dịu dàng (Vuờn Lan), quyến rũ như Thác Cầu Vồng mà lại không dám gần nhau để chia xẻ buồn vui mãi mãi.

Thôi thì trong túi hành trang mang về, khi nhấp ly cà phê Kona nóng trong mỗi sớm mai thức dậy, nghĩ đến “Nàng” mà ngậm ngùi nhớ tiếng sóng biển chiều hôm vỗ vào ghềnh đá buồn quá đỗi:

“ Một nửa bên kia trời biển rộng
Nghe chừng đâu đó bóng quê hương”

Tạm Biệt Hawaii!

Nguyên Nhung
Con Mua Nho  
#3480 Posted : Saturday, July 14, 2012 1:07:01 PM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,547
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


Mười Năm Trước Huế


Mười năm trở lại dòng sông ấy
Soi nước Hương Giang chợt nhíu mày
Chợt thấy mình già mau đến vậy
Qua cầu tiếc ngẩn... áo người bay.

Giá nói yêu em từ dạo đó
Giờ chẳng lang thang nhặt tiếng đàn
Thảng thốt mùa thu rôm rốp vỡ
Ta ngồi ngóng đợi trống trường tan



Trương Nam Hương

Edited by user Saturday, July 14, 2012 1:07:52 PM(UTC)  | Reason: Not specified



UserPostedImage


Users browsing this topic
Guest
197 Pages«<172173174175176>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.